• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

HÒA BÌNH và ĐẦU HÀNG

Vợ chồng John Lennon-Yoko Oni làm cuộc Biểu Tình Phản Chiến Nằm Giường “Bed in for Peace.”

Năm 1960, ông anh kết ngãi của tôi – ông Ðỗ Xuân Lợi – nói về chuyện Ăn Diện:

“Về già mình lười đi, mình không còn muốn ăn diện nữa.”

Tôi nói:

“Tôi càng già tôi càng ăn dziện.”

Năm 1960 ở Sài Gòn, ông anh kiêm ông bạn vong niên của tôi 60 tuổi, tôi – ra đời năm 1933 – tôi mới 27 tuổi, tôi thích chưng dziện từ năm tôi 10 tuổi, nên tôi hung hăng con bọ xít nói “càng già tôi càng ăn diện.”  Năm tôi 27 tuổi, tôi nói như vậy là đúng thôi. Tôi vừa bước vào tuổi trưởng thành, nôm na là tuổi đàn ông, tôi đang kiếm được tiền. Khi nói câu ấy tôi tin chắc là càng về già tôi càng ăn dziện. Nếu Quốc Gia Việt Nam Cộng Hoà của tôi còn, có khó gì việc tôi càng già càng chưng dziện, tức bận y phục đẹp, chải chuốt – mày râu nhẵn nụi, áo quần bảnh bao, hình dung chải chuốt, áo khăn dịu dàng nhưng người có vẻ trí thức, hào hoa phong nhã chứ không lưu manh, điếm đểu như Mã Giám Sinh, ma-cô ma cạo như Sở Khanh, mà cũng không có bộ dạng Công Tử Bột như Kim Trọng, con nhà tạp hoá kim chỉ, lưỡi câu như Thúc Kỳ Tâm. 

Than ôi.. Nếu hôm nay, một ngày cuối năm 2010, Quốc Gia Việt Nam Cộng Hoà của tôi còn, nếu năm nay tôi sống những ngày cuối cùng này của đời tôi ở trong lòng thành phố thủ đô Sài Gòn thân thương của tôi…

Ôi.. Nếu còn thì có gì để  mà phải nói..? Nhưng mất dzồi thì còn gì để nói nữa!

Cay đắng mà nghe văng vẳng lời nói: “Thiệu còn, tất cả còn. Thiệu mất, tất cả mất!”

Sài Gòn thời tôi 30 tuổi đang xoan có nhiều nhân vật giang hồ có những cái tên giang hồ như Kim Vá. Ðồng Se Sẻ, Tống Sơn Quỷnh, Tỉnh Trố, Hùng Sùi, Phương Bi Ve, Minh Vồ, Mai Hắc Lào, Cung Củ Ðậu, Tuấn Ghẻ, Ngọc Ghẻ, Ngọc Toét, Nghị Hách, Quang Dzù, Tư Cao, Tước Cadum, Thọ Ve, Phòng Cao, Xước Méo, Thuỷ Kính Trắng, Thìn Lười..vv..vv.. Ông nào cũng chỉ có hai tên, tên thật và tên giang hồ. Tôi được quen một ông có những ba tên.

Nhân vật giang hồ ấy người Tầu nhưng An Nam năm chăm phần chăm, anh tên là Lương Kế Chánh, gọi theo âm Tầu Chợ Lớn là Lang Kai Cheng, tên thứ ba của anh là Lùng Tùng Xoèng.

Lai Kai Cheng là bốc-sơ – võ sĩ quyền Anh – từ trước năm 1945. Những năm 1960 anh là nhân viên Bộ Thanh Niên. Anh – như tôi – là Lính của Cô Ba Phù Dzung nên chúng tôi hay gặp nhau bên bàn thờ Cô Ba. Khoảng năm 1976, 1977 anh và tôi có hai, ba lần tình cờ gặp nhau ngoài đường. Trên xe đạp, nhìn nhau thương cảm. Thế rồi những ngày như lá, tháng như mây, một buổi sáng năm 2000, Lang Kai Cheng phôn cho tôi:

“Lai Kai Cheng đây. Moa đang ở Phở Xe Lửa. Ra đây gặp nhau.”

Lai Kai Cheng vượt biên chạy thoát địa ngục trần gian Việt Cộng khoảng năm 1980, anh sống ở Cincinnati. Anh biết tôi đến vùng Washington D.C nhưng anh không có số phone của tôi. Mãi đến nay anh sang Virginia ăn cưới, anh tìm được số phone của tôi, anh gọi tôi. Như vậy là từ năm 1976 đến năm 2000, chúng tôi gặp lại nhau trên xứ người.

 Sài Gòn của chúng tôi đã mất rồi, tai kiếp của chúng tôi cũng đã qua, nay cùng sống nhờ ở xứ người, chúng tôi chẳng có, chẳng còn chuyện gì để nói với nhau. Tôi nhớ lời Lai Kai Cheng nói khi chúng tôi chia tay nhau lần cuối:

“Không gặp nhau nữa đâu. Hồi này moa ngại đi lắm. Mặc xong bộ áo, đi xong đôi giày. Thế là không còn muốn đi đâu nữa.” Lang Kai Cheng, qua đời năm 2005.

Ông bạn HO hơn tôi 10 tuổi, nói với tôi 10 năm trước:

“Già dzồi mình không còn muốn thay đổi nữa. Mình cứ mặc mãi bộ quần áo ấy, cứ đi đôi giày ấy. Bà vợ mình nói: “Bộ ông không có bộ quần áo nào khác hay sao? Mấy tháng nay tôi cứ thấy ông mặc mãi bộ này.”

John Lennon năm anh 20 tuổi, cùng người vợ thứ nhất của anh là cô Cynthia Powell.

Năm nay, 2010, tôi đến cái tuổi tôi thấy ông đàn anh, hai ông bạn tôi nói đúng. Ðúng không chê vào đâu được. Ðúng theo kiểu các ông quân tử Tây gọi là: “Ðúng à la lettre,” Tức “đúng từng chữ.” Bi giờ tôi không còn muốn chưng dziện nữa, già via tông-ke dzồi, tóc, răng đi chơi hết, có hàm răng giả nhưng lười không đeo nên miệng móm, má hóp. Có cái thùng nước lèo mang trước bụng, người ngợm khó coi như dzậy còn chưng dziện mà làm ký gì?

Tuổi già mà lười là chuyện tự nhiên, người già không muốn vất vả, không muốn bận vào thân. Thường tình. Già dzồi mặc bộ y phục nào, đi đôi giày nào thấy dzễ chịu, thoải mái, “đồng hương Mỹ” kêu là “công-phoọc-tê-bờl”  thì cứ bộ ấy mặc, cứ đi đôi giầy ấy. Mỗi lần giặt đồ chỉ mất 60 phút là  bộ đồ mặc cả chục lần trong ba, bốn tháng ròng rã ấy sạch boong, thơm phức. Giặt sấy bằng máy là một khoái lạc mà ông Tầu Kim Thánh Thán không được hưởng. Còn chuyện vì sao đi xong đôi giày ông già không muốn đi đâu nữa là vì cái thùng nước lèo của ông nó khó chịu vì ông co chân lên để đi bí-tất, ông cúi xuống để buộc dây giầy. Cái thân già của ông nó muốn ông đừng hành hạ nó, nó muốn ông ở nhà cho nó khoẻ. Chỉ có thế thôi.

Ðời C’est la Vie! Tình C’est l’Amour. Tiền C’est l’Argent. Ông Già Le Vieux ! Bà Già La Vieille. Tật Lười La Paresse.

Học từ năm 10 tuổi, Nay gần Tám Bó Tuổi Ðời, nhớ được từng ấy tiếng Pha-lang-sa. Kể cũng không đến nỗi nào!

Thế nhưng tại sao chiều nay, mùa Ðông Mỹ, 5 giờ chiều Rừng Phong đã tối om, người viết ở Rừng Phong lại vất vả lôi một chuyện xẩy ra từ những năm 1967, 1968, 1980 và lọ mọ tìm tài liệu để viết ???

Tôi viết bài này vì tôi sốt ruột khi thấy trên tờ Nhật báo The Washington Post có bài ca tụng Ca sĩ John Lennon, một ca sĩ trong ban The Beatles nổi tiếng 45 năm xưa. Những năm từ 1966 đến 1975 John Lennon là nhân vật « chống chiến tranh Việt Nam » mạnh và có tác hại nhất. Ðúng ra John Lennon chống việc « người Mỹ đưa quân đến đánh quân Bắc Cộng Sản ở Việt Nam.»  Những năm xưa – 1966, 1967 đến 1975 – đất nước tôi tơi tả vì bị bọn Bắc Cộng xâm lấn, phá hoại, chính phủ nước tôi tất nhiên và tự nhiên không ưa chuyện đăng lên báo Việt những tin người Mỹ chống Chiến Tranh Việt Nam ở Mỹ, nên tôi chỉ biết lờ mờ về chuyện John Lennon. Báo Việt không loan tin Mỹ phản chiến là phải. Chính phủ không cấm đăng, đa số nhật báo Quốc Gia VNCH cũng không đăng những tin ấy.

Ngày 8 Tháng 12 năm 1980, John Lennon bị một thanh niên Mỹ bắn chết ở New York. Tháng 12 năm 2010 là đúng 30 năm. Tháng ấy, năm ấy, – 1980 – tôi đang nằm phơi rốn trong Nhà Tù Chí Hòa, tôi không biết gì về vụ anh ca sĩ tóc dài râu ria trong ban The Beatles bị người Mỹ bắn chết ở Mỹ. Tháng này, năm nay 2010 – ở Virginia, Kỳ Hoa Ðất Trích, tôi đọc trên Nhật báo The Washington Post bài báo có những lời ca tụng John Lennon :

The Washington Post. Lennon the rebel. Người viết William Waterly.

Trích: The recent release of the Beatles’ music on iTunes, coupled with the anniversary of John Lennon’s tragic death in New York City 30 years ago this past Wednesday has brought on a wawe of Beatles nostalgia. For so many of my generation, growing up in the 1966s and 1970s, Lennon was a hero,  not just for his music but for his fearless activism against the Vietnam War.

Ngưng trích. Phỏng dịch:

Việc phát thanh những bản nhạc của Ban The Beatles trên iTunes cùng với ngày tưởng niệm cái chết bi thảm của John Lennon ở New York City 30 năm trước đem lại một làn sóng thương tiếc Beatles. Với nhiều người trong thế hệ tôi, lớn lên trong thập niên 1960 và thập niên 1970, Lennon là một vị anh hùng, anh không chỉ là một thiên tài trong âm nhạc của anh mà là một người hùng vô úy trong hành động của anh chống cuộc Chiến Việt Nam.

o O o

Lý do chính làm tôi – CTHÐ – hôm nay viết chuyện về anh ca sĩ John Lennon không phải vì những trò hề, trò khỉ anh và chị vợ Yoko Oni Ma Quái của anh làm 40 năm xưa mà là vì tôi théc méc về chuyện tại sao nhiều người thời trẻ đẹp trai, tuấn tú, khôi ngô, sáng láng khi về già lại là những ông già hình dung quái dzị, mặt mũi , tóc tai, râu ria trông dzễ sợ. Tôi thấy trường hợp “trẻ đẹp, già dzơ” của Ca sĩ John Lennon là một trường hợp các ông nhà văn Ta bắt chước các ông nhà văn Tây, Tầu, gọi là “trường hợp điển hình.” Mời quí vị ghé mắt nhìn mấy tấm ảnh John Lennon đi cùng bài viết này: ảnh John Lennon thời anh 20 tuổi, và ảnh John Lennon thời anh 40 tuổi.   

“WAR is OVER.” “HÒA BÌNH và ÐẦU HÀNG.”

John Lennon ra đời năm 1940, chết năm 1980 khi anh mới 40 tuổi. Người đàn ông 40 tuổi chưa thể là ông già, nhưng cuộc sống bê tha, nghiên ma túy, nghiện rượu của John Lennon đã làm anh trở thành ông già mặt mũi hom hem, râu tóc cổ quái đến ghê rợn. Tôi tóm tắt những trò gọi là “Chống Chiến Tranh Việt Nam” của John Lennon.

John Lennon và các bạn anh trong Ban Beatles là người Anh, sau khi họ sang Hoa Kỳ năm 1965 họ mới nổi tiếng. Năm 1957 khi chưa nổi tiếng, John Lennon kết hôn với cô Cynthia Powell, người cùng học với John trong Liverpool Collge of Art. Ông Bầu Epstein của ban The Beatles dấu chuyện John Lennon có vợ để giữ cho John có sự yêu mê của những nữ khán thính giả. Vì yêu thương John Lennon, cô nữ sinh Cynthia Poweel chấp nhận tình trạng vợ mà không được công nhận này. Cô đi theo chồng trong những chuyến viễn du trình diễn nhưng với tư cách là một thân hữu của ban Beatles. Gần như tất cả mọi người mê The Beatles năm xưa ấy đều không biết John Lennon đã có vợ. Nhiều lần cảnh sát ngăn không cho nàng Cynthia lên xe điện, vào phi trường cùng ông chồng ca sĩ. Nàng vẫn cam chịu.

Cynthia có con. Năm 1966 John Lennon gặp Nữ Quái Yoko Ono trong cuộc Triễn Lãm Tác Phầm của Yoko ở London. Năm 1968 Cynthia đi chơi ở Greece. Khi về nhà nàng thấy Yoko Oni bận áo ngủ của nàng, nằm với chồng nàng trong giường. Thấy vợ về, John Lennon tỉnh queo:

“Em về đấy à?”

Cynthia bỏ đi khỏi nhà. Họ ly dị nhau. Năm 1969 John Lennon chính thức kết hôn với Yoko Oni. Hai vợ chồng cùng nghiện ma túy. Từ ngày chung sống với Yoko, John Lennon nghiện ma túy nặng hơn, và có những hành động điên khùng hơn. Ban The Beatles tan rã. Năm 1970  John Lennon và Yoko Oni làm một cuộc trình diễn mà họ đặt tên là “Bed in for Peace”: Nằm giuờng vì Hoà Bình. Vợ chồng họ nằm trên giường, ăn uống trên giường trong 7 ngày, 7 đêm. Họ nằm trần truồng, họ chỉ bận y phục khi họ mở cuộc họp báo, họ nói họ làm thế để đòi “Chấm dứt Chiến Tranh Việt Nam.”

Vợ chồng John Lennon làm hai Cuộc Biểu Tình Phản Chiến Nằm Giường trong năm 1970, lần thứ nhất ở Amsterdam, lần thứ hai ở Khách sạn Queen Elzabeth tại Montreal, Canada.

Năm 1971 vợ chồng John Lennon đến Hoa Kỳ. Vì họ làm  những hành động Phản Chiến, họ bị chính phủ Mỹ trục xuất, nhưng chính phủ Mỹ đuổi được họ đi nhưng chỉ có thể cấm họ trở vào Mỹ trong 4 năm.

Năm 1976 vợ chồng John Lennon trở lại Mỹ, họ sống luôn ở New York City. Lễ Christmas Năm 1979 John Lennon làm nhiều tấm bảng Mừng Lễ Giáng Sinh dựng ở nhiều thành phố thủ đô các nước Âu Chân. Những bảng này ở nước nào ghi hàng chữ của nước ấy. Hàng chữ tiếng Anh trên bảng là:

WAR IS OVER.”

Dưới là hai hàng chữ nhỏ hơn:

“If You want It!”

“Happy Chistmas from John&Yoko.”

“Hết Chiến Tranh” hay “Chiến Tranh Hết!”

“Nếu bạn muốn Nó hết.”

Có nghĩa: “Nếu bạn muốn Chiến Tranh chấm dzứt, bạn Ðầu Hàng.”

Chính phủ Nixon ra lệnh trục xuất vợ chồng John Lennon nhưng nhiều nhân vật, nhiều đoàn thể  phản chiến Mỹ chống lại quyết định của chính phủ. Ðôi bên kiện tụng mãi cho đến ngày Tổng Thống Nixon phải từ chức. Cuộc trục xuất vợ chồng John Lennon ra khỏi Hoa Kỳ bị bỏ ngang. Vợ chồng Lennon ở lại Mỹ.

Ngày 8 tháng 12 năm 1980, khoảng 11 giờ đêm, vợ chồng John Lennon-Yoko Oni đi chơi tối về, chàng thanh niên Mark Davis Chapman chờ sẵn ở cửa vào toà nhà The Dakota, nơi cự ngụ của vợ chồng Lennon, bắn 4 phát súng vào lưng John Lennon.

Thi hài John Lennon được hoả thiêu, tro tàn đem rải ở Central Park, New York.

Mark Davis Chapman bị kết án tù 20 năm. Tháng 12 năm nay, 2010, Chapman hết án tù.

Tôi – CTHÐ – théc méc: Mark Chapman bắn chết John Lennon năm 1980, bị án tù 20, sao đến năm nay – 2010 – 30 năm sau, Chapman mới được ra khỏi tù? Tôi không thấy các báo Mỹ nhắc lại lý do vì sao Chapman rình ở cửa toà nhà The Dakota cả bốn, năm giờ để bắn chết John Lennon.

Tôi chỉ cần viết vài hàng về cái gọi là Trò Phản Chiến của John Lennon.

Khẩu hiệu phản chiến John Lennon đưa ra là “War is Over. If you want It” – Hết Chiến Tranh Nếu Anh Muốn.”

Nghĩa chính của khẩu hiệu là:

Nếu anh muốn hết Chiến Tranh thì anh Ðầu Hàng!

Ngắn gọn, dễ hiểu hơn:

Ðầu Hàng là Hết Chiến Tranh.”

Biện pháp chấm dzứt Chiến Tranh của Ca sĩ John Lennon là Ðầu Hàng, nhẹ hơn là bỏ cuộc.

Như Mỹ đã “đầu hàng” ở Nam Việt Nam.

o O o

Lễ Giáng Sinh 2010, tôi gửi đoạn Văn Ðẹp tặng quí vị bạn đọc:

Tôi bị quyến rũ bởi Lời và Ý Sách Giảng Viên — những bản dịch Kinh Thánh trước dịch là Truyền Ðạo — Những lời như Thơ, những ý tình man mác…

Trích trong Kinh Thánh, bản do Toà Tổng Giám Mục Sài Gòn xuất bản năm 1998:

Ở dưới bầu trời này
mọi sự đều có lúc, mọi việc đều có thời:
một thời để chào đời, một thời để lìa thế;
một thời để trồng cây, một thời để nhổ cây;
một thời để giết chết, một thời để chữa lành;
một thời để phá đổ, một thời để xây dựng;
một thời để khóc lóc, một thời để vui cười;
một thời để than van, một thời để múa nhẩy;
một thời để quăng đá, một thời để lượm đá;
một thời để ôm hôn, một thời để tránh hôn;
một thời để kiếm tìm, một thời để đánh mất;
một thời để giữ lại, một thời để vất đi;
một thời để xé rách, một thời để vá khâu;
một thời để làm thinh, một thời để lên tiếng;
một thời để yêu thương, một thời để thù ghét;
một thời để gây chiến, một thời để làm hoà.

Chúng ta ra đời trong Thế Kỷ Hai Mươi đẫm máu; máu đẫm thế kỷ này từ những ngày đầu đến những ngày cuối. Hai tai hoạ lớn nhất của loài người cùng đến trong Thế Kỷ Hai Mươi: Hoạ Phát Xít và Họa Cộng Sản. Có nhiều quốc gia chỉ bị đau khổ vì một tai họa, Hoạ Phát Xít, hoặc Hoạ Cộng Sản, nước Việt Nam và nhân dân Việt Nam bị khổ sở vì cả hai tai họa. Dân tộc Việt Nam đau khổ trong gần trọn Thế Kỷ Hai Mươi. Thế Kỷ Hai Mươi Mốt đến, chúng ta mong ta được hưởng một thời để yêu thương.

Và đây những lời khuyên cuối của Vị Giảng Viên:

Giữa tuổi thanh xuân
bạn hãy tưởng nhớ Ðấng đã dựng nên mình.
Ðừng chờ đến ngày tai ương ập tới
đừng chờ cho năm tháng qua đi,
những năm tháng mà rồi bạn sẽ phải nói:
“Tôi chẳng có được một niềm vui nào trong thời gian đó cả.”
Ðừng chờ đến khi mặt trời với ánh sáng,
mặt trăng cùng tinh tú đều trở thành tối tăm, và mây đen tụ lại khi cơn mưa đã dứt.
Ngày ấy, người giữ nhà sẽ run lẩy bẩy,
chàng trai vạm vỡ phải khòm lưng
các cô xay bột không còn xay tiếp vì không đủ người xay,
các bà nhìn qua cửa sổ: chỉ thấy lờ mờ.
Ngày ấy, cánh cửa ngó ra đường sẽ đóng lại
tiếng cối xay bột từ từ nhỏ đi,
người ta trổi dậy khi vừa nghe tiếng chim hót
và mọi cô ca sĩ sẽ phải lặng thinh.
Ngày ấy, đường hơi dốc cũng làm người ta sợ,
chân bước đi mà lòng thật kinh hoàng.
Ngày ấy, hoa hạnh đào nở ra trắng xóa,
loài châu chấu trở nên chậm chạp, nặng nề,
trái bạch hoa hết còn hương vị.
Bởi vì con người tiến đến nơi an nghỉ ngàn thu,
bên đường đầy những người khóc than ai oán.
Ðừng chờ đến khi sơi dây bạc đứt, bình vàng vỡ,
vò nước bể ngay tại hồ chứa nước,
ròng rọc gẫy, vụt rơi xuống giếng sâu.
Ðừng chờ đến khi bụi đất lại trở về với đất,
khi phàm nhân trả lại cho Thiên Chúa
hơi thở Người đã ban cho mình.

Kính chúc quí vị một Lễ Giáng Sinh yên vui.

Advertisements

38 Responses

  1. “Nếu còn thì có gì để mà phải nói..? Nhưng mất dzồi thì còn gì để nói nữa!” Cảm khái cách gì Bác Hòang ơi.
    Kính chúc Bác mãi khỏe mạnh để tiếp tục cung cấp món ăn tinh thần cho quý độc giả gần xa.
    Kính chúc Bác và gia đình mùa Giáng Sinh an lành, năm mới hạnh phúc nhiều niềm vui.

  2. Mot loi cau chuc mua Giang sinh that tuyet voi va thiet thuc cho doi song. May ai thay duoc hanh phuc cua tung khoang khac troi qua de tan huong khi ta con tho va con yeu thuong.

    Cam on nha van that nhieu, cau chuc ong va gia quyen luon an vui. Rat nho ” Vo chong son ” cua ong.

  3. Mark Chapman bị kết án “20 years to life”. Có nghĩa là sau 20 năm thì được quyền nộp đơn xin parole (mỗi lần xin phải cách nhau 2 năm). Cho đến nay Mark đã bị từ chối parole sáu (6) lần.

  4. Bác Backy54 mến.

    Nhân bằng giờ năm ngoái, một ông bạn già vô cùng dễ thương của tôi, một thương-phế-binh Trung-uý Đỗ Trọng Ngữ VNCH đã qua đời . Một vị lấy nick Đồ Biển có phúng điếu trên mạng haingoaiphiemdam.com bằng link sau. Và ông cũng giới thiệu là một giọng ca vượt thời gian – nữ ca sĩ KIM TƯỚC :

    http://secure.smilebox.com/ecom/openTheBox?sendevent=4d544d334f446b304f54413d0d0a&sb=1&campaign=email_receipt_directurl_makeyourown.

    Cũng được biết Bác cũng là một tay rất kén và sành nhạc .Nay tôi cũng xin gửi đến Bác nhân link trên để thưởng thức những gì mùa Giáng sinh đem đến cho chúng ta.

    Thân mến.

  5. Bác Backy54 kính.

    Tôi quên không nói thêm. Ông bạn rất dễ thương ấy thường lấy nick : ĐỒ NGU.

    Nay nhắc lại mà lòng buồn thương và nhớ bác Đồ Ngu vá bác Khùng (Đại úy thương phế binh Hứa Doãn Khương – tự lấy nick : KHÙNG) vô hạn.

    Bởi thời gian của chúng ta không còn bao nhiêu để hy vọng gặp lại một người đó tương tự với người mà mình hằng quý mến.

    Cuộc đời vốn ngắn ngủi, mà bao thương nhớ, những đau lòng của quốc phá, gia vong cứ vương vương, canh cánh bên lòng.

    Nỗi đau của tưong-lai mù mịt cho đất nước đang ngày một lâm nguy. Bởi bọn cộng nô đang cấu kết với nhau mà bán đứng đất nứoc vô cùng mến yêu của tiền nhân ta để lại cho con cháu chúng đến ngày hôm nay.

    Kính.

  6. Hi Bác Van Toan,

    Trước tiên, xin cảm ơn Bác đã giới thiệu cái link để chúng ta được thưởng thức lại giọng ca vàng thời niên thiếu, danh ca KIM TƯỚC. Lạy Chúa , con là người ngoại đạo,nhưng khi nghe Cô cất giọng oanh vàng ngợi ca Đức Mẹ thì tâm hồn lâng lâng, thoát tục, tưởng như mình đang đứng ngấp nghé nơi cửa Thiên Đàng!
    Khi xưa, tôi có đưọc một đĩa vàng (màu vàng!) có tựa là:” 60 years America Loves Best”, 33 tours, gồm 2 đĩa, ghi lại những bản nhạc nổi tiếng từ đầu thế kỷ 20, trong đó có bản AVE MARIA do ELLA FITZGERALD, nữ danh ca da đen soprano hát. Bà này hát giọng cao vút, nghe mà nổi gai ốc cùng mình… Tôi muốn nhắc đến để tưởng niệm ông Dượng ( chồng của Dì tôi) là người mua đĩa hát này từ Mỹ đem về tặng anh tôi năm 1960/61… Ông đã qua đời năm 1992 tại Long Xuyên, bị tai biến, trong khi chờ thủ tục HO đi Mỹ. Ông tên Đoàn Thành Tấn, Đại Uý CTCT, từng đóng phim Chúng tôi Muốn Sống ( vai phụ đóng cạnh Lê Quỳnh). Chuyện ông đóng phim cũng rất tức cười. Theo lời ông kể lại, Ông là phụ tá cho Cameraman ( người Phi luật Tân) – ông đi Mỹ học về điện ảnh – trong khi tuyển người đóng vai phụ nói trên, dượng chỉ dẫn cho một ngưòi cách diễn xuất, nói năng…mà anh ta làm hoài không được, nên ông Cameraman mói bảo:” Thôi Tấn ơi, mầy khỏi mất công nữa,tao thấy mầy đóng được lắm, thôi mầy thủ vai đó đi!”… Bây giờ, nếu các bạn vào YouTube và bấm CHÚNG TÔI MUỐN SỐNG 1, bạn sẽ thấy tên ông Đoàn Thành Tấn ( chứ ko phải Tần – in sai) và mở đầu phim là cảnh những ngưòi tù đang chuẩn bị xuống bè trốn vào Nam. Cảnh đầu tiên là LÊ QUỲNH đang ra hiệu cho ông TẤN để chạy xuống chiếc bè ở bờ biển … Tôi xem lại phim này rát xúc động, tôi nhớ lại dưọng, bệnh hoạn, tiều tuỵ sau khi đi tù Hoàng Liên Sơn, Nghệ Tĩnh hơn 5 năm trở về, phải chống gậy đi.. Ông được về theo diện “phế thải”, nhưng may sao, ông vượt qua đưọc và sống đến khi thấy ” ánh sáng ở cuối đường hầm” thì lại đột tử( khi đang dạy Anh Văn chui). Tôi nhớ, trong phim, lúc đi dâncông, Dưọng Tấn có nói với Lê Quỳnh câu ” con người mà đối xử vói con người còn hơn là với súc vật!”… Dì tôi cũng mất vài năm sau vì buồn, thất vọng vì HO huỷ hồ sơ của Dưọng, làm mấy đứa con cũng không đi được….
    T6i nghĩ dám chừng Hoàng huynh cũng có thể biết Dượng tôi, vì trước khi động viên ( gắn lon Thiếu Uý đồng hoá – assimilé) thì ông làm ở Phòng Thông Tin Hoa Kỳ. Tôi nghe nói là Dượng làm với Trung Tá Châu ở Chiến Tranh Chánh Trị hay Tâm Lý Chiến gì đó… Thôi, xin các bạn nếu có thời giờ, xem lại một phim chống cộng, nói lên sự thật ở miền Bắc sau tiếp thu, mà hồi xưa, nhiều người xem xong nói là “phịa”, ” quá đáng” ( dân Nam kỳ lục tỉnh, chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!). Chừng biết ra thì đã muộn, mới bắt chước Lê Quỳnh xuống bè vượt biển! !… Các bạn vào link dưói đây để xem đoạn đầu của phim.

  7. Xin lỗi, tôi gởi Clip 1, mà sao nó cho lên Clip 2. Tôi xin gởi lại:

  8. HI Bác Phan Sinh.

    Rất cám ơn tấm lòng và sự chịu khó của Bác.

    Nhưng khốn nỗi tôi lại xem không được. Nhưng cũng chả sao, bởi tôi thuộc lòng phim này gần như từng chi tiết.

    Cái cảnh đấu tố thì gần như đúng y chang từng ly từng tí một. Tuyệt hay !

    Thân mến.

  9. Chúng tôi bên này cũng đều già hết cả rồi. Thường người xưa có cái thú là đọc sách hoặc báo. Hoặc xem tivi hay nghe nhạc.

    Nhưng nay mấy món thú ấy hoàn toàn không còn nữa.

    Hỏi rằng sách gì mà xem bây giờ, chỉ toàn là sách xưa để lại. Loại này không phải lúc nào cũng đọc hoài được, thỉnh thoảng để trau dồi hoặc để ôn lại những gì mình nhớ không hết, sai lầm gì đó mà thôi.

    Sách của những tác giả bây giờ (trong đó có những tay khoa bảng lớn của chế độ) không sao tránh khỏi sao y, cóp nhặt của người khác (điển hình là ông TS Trần Phò) trong tuần san Kiến Thức Ngày Nay (tuần san này không biết giờ còn sống hay không, tôi không rõ).

    Những sách thuộc loại sưu khảo, ví dụ như tự điển, thì phạm vào những lỗi hết sức nông cạn, ngây ngô.

    Tiểu thuyết thì toàn là bịa đặt giả tạo, khô khan thiếu sinh khí của cảm hứng chân thực.,

    Thi ca … thể loại này sau khi thi bá Vũ Hoàng Chương mất rồi, đến nay không còn ai có thể tạo nên nguồn cảm hứng mới. Đó là tôi nói đến những thi ca thuộc loại tự do, không bị nhồi nhét tuyên truyền.

    Ca vũ nhạc. Ồ ! Chết thì thôi, tôi không tài nào ngửi cho nổi. Nó vừa khô, vừa nhám nhúa, thô lậu nông cạn hết sức.

    Tôi xin không quá lời. Nếu nền ca vũ nhạc Việt Nam ngày nay đang hưng thịnh, thì cỡ như chàng ca sĩ nhìn thấy khó cảm tình là Tuấn Vũ, anh này ắt hẳn không có chỗ đứng trên sân khấu tại ngay thủ đô Hà nội xã nghĩa.

    Vậy chỉ còn tivi. VTV là cha đẻ của nói láo, nói dóc, nói điêu toa trâng tráo, láo khoét cả.

    Thì xem đỡ đá banh, đá bổng vậy. Ôi chết mất thôi. Anh bình luận viên nói toàn là nói ngọng và nói sai chính tả những tên cầu thủ (gần như hoàn toàn – trừ những tên quá thông dụng).

    Chưa kể bình luận chẳng ra đâu vào đâu. Nói tào lao thiên địa, chỉ cố tình ra vẻ ta đây cũng uyên bác, tức làm ra vẻ mình cũng thuộc loại có ăn có học uyên thâm ghê gớm lắm. Chứ không hề làm tròn chức trách của mình là hướng dẫn dư luận v.v…

    May sao … chúng tôi có được trang mạng của ông Hoàng Hải Thủy. Một trang rất tử tế, dễ đọc, dễ cảm. Cùng với quý vị độc giả bàn luận, trò chuyện với nhau rất thân ái, lịch sự nhẹ nhàng. Có ý tứ thâm trầm trong những hàng chữ của họ.

    Tôi thấy sung sướng được đọc những bài viết đầy ngậm ngùi của CTHĐ và tất cả reply của toàn quý vị. Thậm chí tôi đọc đi đọc lại rất nhiều lần.

    Tôi vốn chữ nghĩa cũng không phải là nhiều, nên cũng ít khi dám thổ lộ trên diễn đàn này.

    Nhân hôm nay, nhận được lời chúc của chủ trang mạng này. Tôi xin cố gắng viết lên đôi lời để đạo đạt ý kiến của mình – là người được nhận.

    Sau cùng. Tôi kính chúc ông Hoàng Hải Thủy và toàn thể quý vị độc giả cùng gia đình được nhiều hạnh phúc trong mùa giáng sinh và năm mới 2011.

    Kính.

    Phương Huỳnh.

    • Bác, tôi rất là cảm thông và cảm động khi đọc những dòng chữ diễn đạt tâm sự của bác, đó cũng là nỗi niềm của nhiều người Việt trong nước.

      Chúc bác thân tâm an lạc.

  10. Chào bác Phương Huỳnh, xin cảm ơn về bài viết của bác,diễn đàn này lâu lâu cũng bị vẹm đánh du kích đấy,may nhờ có nhiều cao thủ lý luận trung thực, tinh tế,thành ra chúng chém vè hết

  11. Kính chúc CTHĐ, các bác và gia đình một Giáng Sinh vui vẻ, một Năm Mới thân tâm an lạc, vạn sự cát tường.

    Tbui và gia đình.

    • Lâu quá mới nghe bác gái “thỏ thẻ”, mừng ghê!
      Cũng chúc bác va gia quyến, cùng tất cả các bác trên diễn đàn một mùa Giáng Sinh vui , khỏe. Kính mến.

      • Cám ơn PL còn nhớ tới già này :-).

        Không biết các bác nghĩ sao, chứ tôi không ưa cái lão John “chanh” Lennon này, mặt mũi như tên xì ke homeless, mà hắn và vợ Yoko là những tay xì ke mà, cũng như nhà chị Jane “Hà Lội”, ăn phải bã việt cộng nhổ ra liếm lại, bây giờ cứ lên tiếng xin lỗi những cựu binh Mỹ đã từng chiến đấu chống việt cộng hoài, mà có ai thèm nghe đâu, chị ta còn bị “nhổ” vào mặt trong một lần ra mắt sách nữa kìa.

        Nếu tên John này còn sống, tôi nghĩ hắn cũng theo gương đàn chị Jane của hắn, cũng lại nhổ ra liếm lại, xin lỗi… khi thấy chế độ dã man, man rợ, diệt chủng cộng sản sụp đổ trên thế giới.

        Sau cùng, tôi nghĩ mấy tay này làm những chuyện ruồi bu này để PR cho tên của mình, cứ làm cái gì hổng giống ai là nổi tiếng dù đó là tiếng thối ( xú uế )

  12. Hôm này và lần này cũng là lần đầu tiên tôi được biết và đọc được trang mạng này.

    Hoàng Hải Thủy là một nhà văn mà tôi từng một thời hâm mộ (trước 1975). Chúng tôi thường chuyền tay nhau hoặc đổi cho nhau những cuốn truyện phóng tác của ông. Nay được đọc tự l;ấy làm thỏa mãn lắm.

    Vì tang chế trong họ nên tôi về Việt nam lần đầu, sau 12 năm “du học” chánh trị ở ngục tù cộng sản và hơn 20 năm xứ kỳ Hoa đất trích.

    Về đến Việt Nam, tôi mới ngộ ra một điều mà lâu nay tôi không tin cho lắm (bởi chưa bắt tận tay, day tận trán).

    Quả thật đất nước chúng ta đang lâm nguy. Ở Việt Nam, trong một bữa nhậu bạn tôi có nói :

    Đời là bể khổ. Quay lại là bờ … nhưng là bờ vực. Tôi chợt cười vì lối hài hước dí dỏm của anh. Nhưng tôi thấm thía vô cùng.

    Tổ quốc chúng ta không còn lâm nguy nữa, mà phải nói là chí nguy, thậm chí nguy.

    Nguy hiểm lắm rồi quý vị ạ. Tôi dự trù mình về cùng lắm là 1 tuần hoặc 10 ngày là nhiều. Nhưng tôi phải ở lại trên 1 tháng để gíac ngộ thêm.

    Việt Nam đang lăn từ bờ xuống đáy vực thẳm của sự VONG QUỐC mất rồi QUÝ VỊ ƠI!

    Một đời trai trẻ chinh chiến để chiến đấu giữ gìn bờ cõi, nay chứng kiến tận mắt của cảnh BÁN NƯỚC này . . . có là gan lim tim sắt tôi cũng phải tan nát cõi lòng.

    Cứ “nhắm mắt” (vì chúng ta thua) chấp nhận thể chế cộng sản đi. Nhưng nay chúng ta phải bất lực (?!?) khi nhìn bọn chúng đang cấu kết bán, bán và bán tất cả thuộc về TỔ QUỐC VIỆT NAM ngàn năm.

    CHÚNG TA PHẢI LÀM GÌ ĐÂY QUÝ VỊ ƠI ???

  13. Kính gửi Ông Hoàng Hải Thủy.

    Khi trước tôi có đọc một bài nào đó của ông, rất tiếc nay tôi không nhớ rõ.

    Trong bài này ông có giảng giải rất kỹ về “truyện feuillton và danh từ báo lá cải”.

    Tôi đã cẩn thận copy lại tất cả và lưu vào file “HỌC HỎI” riêng cho mình.

    Rất không may cho tôi, máy của tôi bất ngờ bị trục trặc nặng, sau khi sửa chữa xong, thì trong My Documents của tôi bị mất mát rất nhiều bài vở mà tôi đã học hỏi, sưu tầm.

    Kính xin ông cảm phiền, nếu có thể xin ông giảng giải một lần nữa để tôi được học hỏi.

    Tuy tôi thuộc loại đã già rồi, nhưng vẫn còn ham học hỏi lắm ông ạ. Bởi kiến thức luôn luôn khiến và giúp cho tôi cảm thấy mình còn yêu và ham sống.

    Nay Kính.

    Van Toan.

    • Dec 28, 2010. Nhung bai ong noi do deu co trong 300 bai Viet o Rung Phong trong Blog nay. Xin ong tim lai. Toi cung se tim va gui toi ong sau. CTHD

      • Ông Hoàng Hải Thủy kính.

        Vô cùng cảm kích khi nhận được câu trả lời của ông.

        Tôi cũng đã tìm lại, nhưng ngặt vì mình không nhớ thời gian, đồng thời chủ đề của bài ông viết.

        Thêm nữa, tôi vốn là một nông dân, nên suốt ngày không ở ngoài đồng thời cũng trong vườn. Hoặc là ở dưới mương, dưới ao.

        Nên tôi cũng không có nhiều thì giờ để lục lọi. VẢ lại, hễ mỗi lần lục lọi một thôi (vẫn không gặp) thời cặp mắt cứ ríu lại.

        Vô cùng cảm kích tấm lòng của ông và cảm ơn ông rất nhiều.

        Kính.

  14. Là một fan của Jon tôi thấy mọi thứ ở Jon đều đẹp ( thời ấy ở Hà nội thanh niên bắt chước Jon một chút là bị ca thẳng tay cắt quần , cắt tóc luôn ) , nhưng Jon phải chết vì đã xúc phạm đến Chúa.
    Tôi hiểu thông điệp (“WAR IS OVER.” – “If You want It!” ) là muốn chấm dứt chiến tranh anh có súng để tự vệ anh phải cầm chắc súng để kết liễu kẻ gây chiến . Thật buồn đau khi còn cả một kho vũ khí Long bình , còn đầy ắp các chiến binh quả cảm , còn 16 tấn vàng mà lũ tướng lĩnh lừa thầy phản bạn , đầu sỏ là Dương văn Minh đã tuyên bố đầu hàng một cách nhục nhã để rồi thảm cảnh đã xẩy ra cho toàn thể còn kinh tởm hơn cả trong chiến trận . Hai trăm năm trước Nguyễn Du đã cảnh tỉnh …Trải qua một cuộc bể dâu – Những điều trông thấy mà đau đớn lòng !. Có ai nghe đâu ?!.
    Tôi không có súng để tự vệ , tôi chỉ là một người bình thường hướng thiện , yêu cái Đẹp và tin vào cái Đẹp sẽ cứu rỗi thế gian , nên xa xưa , theo tinh thần của Jon tôi nói ( qua thư ) với ông Phạm văn Đồng rằng ông và các đồng chí bên ông hãy chấm dứt cuộc chiến “ huynh đệ tương tàn “ này . Cá nhân tôi tâm hồn đã được giải thoát cho dù xác thân có bị tù đầy !.

    • Thật ra thì kẻ thắng trận cũng nhục nhã không kém gì kẻ bại trận.

      Thắng kiểu gì mà cứ liên tục ruồng bố, bắt giam, hãm hại kẻ bại trận bằng đủ mọi cách, hết năm này sang năm khác. Trong khi KẺ BẠI TRẬN CHỈ LÀ NHỮNG NGƯỜI HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ PHƯƠNG TIỆN CHIẾN ĐẤU LẪN TỰ VỆ, KHÔNG CÓ CẢ MỘT TÁC SẮT TRONG TAY!

      Dương Văn Minh là một quốc sĩ và quốc nhục cho quân sử VNCH, điêu đó không ai cãi.

      John Lennon cùng một phường của bọn Joan Bayez, Jane Fonda … chỉ là một bọn học đòi làm chính trị bằng cách đi binh vực mấy thằng ăn cướp mà cứ tưởng mình đi theo chính nghĩa. Chúng đã góp phần làm VNCH sụp đổ, điều đó cũng hiển nhiên, ai cũng biết.

      Nhưng khi các anh chị “phản chiến” này thấy rõ bản chất lưu manh của VC và đàn em của họ Hồ thì đã có lời xin lỗi hoặc ít ra là đã rút dù êm thắm, không khua môi múa mỏ nữa.

      Là xướng ca vô loài mà người ta vẫn còn chút liêm sỉ và lương tri để nhận lỗi và tự sửa.

      Còn hơn tên lưu manh xỏ lá họ Hồ ở nước ta, đã từng học đòi làm chính trị bằng cách đi cong lưng cúi trốt năn nỉ thực dân Pháp xin làm tay sai cho chúng. Hắn hèn quá đến nỗi thực dân Pháp cũng chê, nên hắn đã “lên đường cứu nước”.

      Ngu dốt, hèn hạ hơn ai hết mà cũng học đòi làm “chính trị”, để rốt cuộc Hồ và bè đảng của y đã dâng không cả tiền đồ của cha ông cho chệt!

      Đã thế còn huênh hoang khoác lác, vỗ ngực tự xưng mình là “đỉnh cao trí tuệ” của loài người! Giờ thì cái mặt chuột bán nước của bọn này đã lòi ra, nhưng chúng chớ hề thốt lên một lời nhận tội, nói chi đến chuyện sám hối và có lời xin lỗi nhân dân VN! Lại tiếp tục khoa môi múa mỏ và đè đầu cỡi cổ toàn dân VN nữa là đàng khác.

      Bọn ăn cướp mang danh đảng CSVN này không có đủ tư cách để xách dép cho bọn “xướng ca vô loài” ở Tây Phương.

      So ra thì những lỗi lầm của Dương Văn Minh chỉ là vài hạt cát so với cả một sa mạc tội ác mênh mông của họ Hồ và bè lũ của y!

      Bè lũ CSVN cũng không đủ tư cách để xách dép cho Dương Văn Minh vậy!

      • Hay quá PL, tôi vừa gõ vài hàng về mấy tay “phản chiến” tầm bậy tầm bạ này sau khi đọc post trên .

  15. Kính thưa các bác ,nhân đọc trên nét một bài viết thấy…tâm đắc(xin lổi), bèn copy mời các bác mình xem giải trí nhân dịp xuân về :

    ” Theo báo Khoa Học và Đời sống ngày 15 tháng 11 năm 2010 thuật lại một số chuyện “biết rồi, nói mãi…” rất trời ơi đất hỡi của mấy ông quan toà trong xã hội “rừng rú” trong bài “Choáng, sốc với những câu xét hỏi của… ‘quan tòa’ như sau:

    “ Trong một phiên toà hình sự bị cáo trình bày loanh quanh, vị thẩm phán chủ toạ đã hét: “Câm ngay”.

    Vị chủ tọa ở một phiên xử của toà án cấp huyện tại TP. HCM “mời” kiểm sát viên xét hỏi bằng câu: : Ê, tới phần của mày rồi đó”

    Một phiên khác xử vụ mua bán dâm, trong phần xét hỏi vị hội thẩm nhân dân nói: “Bị cáo là người vô nhân đạo. Đã nhận tiền của người ta thì phải đi bán dâm, chứ ai nhận tiền rồi lại chạy. Làm ăn như thế là mất uy tín…”.

    Một phiên xử vụ án gây rối trật tự của một TA ND huyện, vị hội thẩm nhân dân cao giọng hỏi bị cáo: “Khi tham gia gây rối có đem theo dao không?”. Bị cáo lí nhí thưa: “Dạ có!”. Vị này hỏi tiếp: “Đem theo dao sao không đâm?”. Bị cáo ngơ ngác nhìn tòa, miệng ú ớ không biết nói gì.

    Tại một phiên tòa xét xử vụ án trộm cắp, một vị hội thẩm hỏi bị cáo: “Trước khi đi ăn trộm bị cáo có ghé nhà ai không?”. Bị cáo khai: “Dạ, có ghé nhà ông nội chơi”. “ Sao không ghé nhà ông ngoại?”. Bó tay!

    Lần khác, một vị hội thẩm nhân dân tham gia xét hỏi cũng đặt vấn đề: “Bị cáo bao nhiêu tuổi?” “Dạ, 16 tuổi.”. “Tuổi này là tuổi đi học đến trường. Ai lại đi ăn trộm!”. Bị cáo ngơ ngác hỏi lại: “Vậy mấy tuổi mới đi ăn trộm được ạ?”.

    Ông Nguyễn Hồng Sơn, Trưởng phòng Kiểm sát xét xử phúc thẩm, tái thẩm, giám đốc thẩm hình sự – Viện KSND TP. HCM, ngao ngán kể lại chuyện một phiên xử dân sự, khi đương sự cứ nói miên man, không đi vào trọng tâm, vị chủ tọa đã ví von: “Nói dài như trâu đái!”. Có thẩm phán hôm trước nhậu say, hôm sau ra tòa còn nồng nặc mùi rượu, mặt đỏ lừ, gắt gỏng.”-Hết ,bác nào muốn xem toàn bài có thể vào link này :
    http://nguoivietboston.com/?p=31149

    Thẩm phán ,Công Tố viên mà còn vô học như thế thì chả trách sao chẳng lòi ra “Ông” Em Xi quăng lựu đạn phải không các bác. Tiện thể cũng xin hỏi các bác bên nhà xem các điều trên có đúng không? Kẻo mấy ông chồn lùi vc lại bảo là bọn hải ngoại bôi bác chế độ ??

    Nhân đây cũng xin gởi lời vấn an đến bác Van Toan và các bác ở trong nước. Xin cảm ơn bác Van Toan về link nhạc giáng sinh với giọng ca Tâm Vấn thật tuyệt vời ,ấm áp.Xin đa tạ.

    Tiện đây cũng xin khoe với bác là hôm Giáng Sinh, truyền hình bên này có trình chiếu một show đặc biệt về Anne Murry khá hay. Theo nhận xét có phần lẩm cẩm của tôi ,nếu các bác không đống ý xin bỏ qua , Anne Murry là nữ ca sĩ hàng đầu của Bắc Mỹ ,của Canada, giống như Thái Thanh của người Việt mình vậy .
    Về Nam ca sĩ, ai khoái cái anh mặt thịt Elvis thì khoái(xin thứ lỗi) chứ tôi thì không dám. Cù lần như tôi lại chịu giọng ca Andy William vừa ấm ,vùa rõ
    ràng để mấy anh già nghễnh ngãng như tôi cũng còn nghe được. Nhất là các bài như The Land is Mine hay Unchained Melody v v mỗi khi nghe lại vẫn thấy xúc động .Ngoài ra Jim Reeves cũng hay lắm đó bác. Các ca sĩ bi giờ vừa hát vừa bứt tóc móc mắt liệng là tôi hãi lắm ,không dám xem ,đành chịu cù lần nhà quê cho tiện.
    Xin mời bác VT và các bác nghe Jim Reeves nói dùm tôi lời chào tạm biệt bạn hiền Adios Amigos :

    Kính chào các bác. Bk54.

  16. Xin bác Van Toan và các bác thứ lỗi, chả hiểu sao tôi lại gõ là ca sĩ Tâm Vấn thay vì Kim Tước. Thôi thì cứ đổ thừa cho tuổi già, chắc bác V Toan cũng thông cảm cho. Sáu bó gẫy rồi còn gì ,nhiều khi tay cầm cái mục kỉnh mà mắt thì dáo dác đi tìm cái…mắt kính không biết ở đâu ? Thành thật xin lỗi bác.Kính Bk54.

  17. Cám ơn CTHD đã giới thiệu sách Giảng Sư (Ecclesiastes) trong KinhThánh Tôi xin được góp ý về kết luận của sách này như sau : Ecclesiastes 12:13-14 “Chúng ta hãy nghe lời kết của lý thuyết nầy: Khá kính sợ Đức Chúa Trời và giữ các điều răn Ngài; ấy là trọn phận sự của ngươi.
    Vì Đức Chúa Trời sẽ đem đoán xét các công việc, đến đỗi việc kín nhiệm hơn hết, hoặc thiện hoặc ác cũng vậy.
    `This is’ the end of the matter; all hath been heard: fear God, and keep his commandments; for this is the whole `duty’ of man For God will bring every work into judgment, with every hidden thing, whether it be good, or whether it be evil.
    Tôi mong được gặp và cơ hội làm hướng dẫn viên khi Ông /Bà đến thăm New York City nơi tôi ở và nay đã về hưu.Merry Chrsitmas and Happy New Year.

    • Thu Ba 28, 12, 2010. Cam on ong Tran Duong. Chac vo chong toi khong bao gio tro lai NewYork. Chung toi den NewYork mot lan cuoi nam 1994 khi chung toi moi den Ky Hoa. Nay chung toi Tam Bo roi, ñi xa voi chung toi la mot cuc hinh. Chung toi cu quanh quan ben nhau trong cai Appartment trong mot nha danh cho Seniors Low Income. Chuc ong va quy quyen vui manh. CTHD

  18. Đọc bài của Hoàng huynh nói về sách Giảng viên ( bạn Tran Duong cho biết tên là Giảng Sư ( Ecclesiastes) tôi chợt nhớ đến lời của bài hát THE GREEN LEAVES OF SUMMER ( ban The Brothers Four hát, những năm 60). Bản này là một trong những bài hát favorites của tôi lúc đó, và mãi đến tận bây giờ. Có điều tôi đã không biết nó giống lời trong Kinh Thánh như thế ( hoặc mượn lời trong sách Giảng sư).Những lời hát hay ( như trong kinh) hoà với điệu nhạc êm êm làm tôi thấy hồn mình lâng lâng bay bổng , trở về với thuở ấu thơ ở quê nhà, chốn đồng quê êm đềm xa xưa, nơi con người sống chân thật và thương yêu nhau, không có hận thù, không nghi kỵ, không phân biệt TA- BẠN-THÙ như bây giờ,…..Tôi nhớ lời hát như sau:
    ” A time to be sowing, a time to be reaping, the green leaves of summer are calling me home. ‘Twas so good, to be young then, in a season of plenty, when the catfish were jumping as high as the sky…’Twas so good to be young then, to be close to the earth, and to stand by your wife at the moment of birth….Và cuối cùng thì….A time just for planting, a time just for ploughing, a time just for leaving a place for to die. ‘Twas so good to be young then, to be close to the earth, now the green leaves of summer are calling me home…”
    Kính bạn TRAN DUONG : T6i có việc muốn hỏi thăm bạn, nơi bạn ở có gần BUFFALO không? Tôi có đứa cháu gái từ Canada qua New York làm visa, có thể nhờ bạn hướng dẫn, giúp đỡ trong thời gian một hai hôm ỏ Buffalo(NY), xong việc cháu trở về Canada ngay. Xin cám ơn bạn trưóc.
    Có thể gởi mail qua : phasinghi@yahoo.com.

    • chao ong PhanSinh
      Rat tiec la NYC va Buffola (NY)cach xa nhau rat xa ( khoang 10 gio lai xe) nen toi khong the giup dơ nguoi chau cua ban duoc. Happy New Year

      • Kính bạn TRAN DUONG,

        Cám ơn đã cho biết, tôi không tưởng tưọng NY State nhỏ mà lại rộng như vậy! Nhưng chắc không sao,mấy đứa nhỏ bậy giờ nó cũng débrouiller được. Cám ơn bạn nhiều và Chúc Mừng Năm Mới.

  19. CHÚNG TA PHẢI LÀM GÌ ĐÂY QUÝ VỊ ƠI ???
    Xin thưa :
    Chỉ cần bớt 50% số tiền mà NVHN hàng năm vẫn gửi về ( 7 đến 8 tỷ $ ) là các bạn đã có đủ tiền mua ( kể cả mua lậu chăng nữa ) bốn hay năm chiếc tầu ngầm , rồi với lòng quả cảm , với đầu óc kiểu Lê bá Hùng , Dương nguyệt Ánh là đủ để chiếm lại Hoàng sa của VNCH xưa , cho bọn tầu biết thế nào là sạch sanh kình ngạc và cho hồn thiêng Ngụy văn Thà cùng đồng đội khỏi tủi hờn ( nhưng đừng đánh về VN mà tái diễn cảnh huynh đệ tương tàn )!. Hy vọng các bạn sẽ làm và làm được

    • Chào ông Tô Huy Cơ
      Ông hỏi “CHÚNG TA PHẢI LÀM GÌ ĐÂY QUÝ VỊ ƠI ???……Xin thưa như đề nghi của CTHD và tôi cũng mạo muội dề nghị ông nên tìm quyển sách Ecclesiastes trong KinhThanh để đọc và hy vọng ông sẽ tim được câu trả lời chính xác nhất. cho vấn đề mà ông vừa đặt ra
      Muốn thật hết lòng. Happy New Year.

  20. To : Ô.Ô Backy54
    Phan Sinh
    Phương Lê
    Tô Huy Cơ

    Và toàn thể quý vị độc giả.

    Số là tôi được một người bạn có gửi cho 1 bài này thiệt là cười ra nước mắm nước muối tùm lum.

    Nay xin post lên đây, hầu quý vị nhân Năm mới 2011 sắp đến, gọi là quà tất niên.

    Re: Về việc đảng Cộng-sản Việt-Nam………
    PHỤ BẢN

    Về cuộc mật đàm giữa Tổng Bí-thư Đỗ Mười, Thủ-tướng Võ Văn Kiệt và Chủ-tịch nhà nước Trung-quốc Giang Trạch Dân năm 1997.

    Lời giới thiệu của IFA

    Tháng bẩy năm 1977, Bác-sĩ Trần Đại-Sỹ được cử làm trưởng đoàn Pháp, của Ủy-ban trao đổi y học Pháp-hoa (Comité médical Franco-Chinois=CMFC) dẫn phái đoàn Pháp sang Trung-quốc làm việc trong hai tháng ở Bắc-kinh.

    Đang lúc ông ở Bắc-kinh, thì Tổng-bí thư đảng Cộng-sản VN. Đỗ Mười và Thủ-tướng CS. Võ Văn-Kiệt cũng sang đây, hội với Chủ-tịch Trung-quốc Giang Trạch-Dân. Nhờ quen thân với một vài ký giả ban Việt-Ngữ của đài tiếng nói Bắc-kinh, ông biết khá nhiều về cuộc mật nghị này. Trở về, ông viết thư cho một người bạn là ký giả Hồ Anh, chủ nhiệm bán nguyệt san Văn-nghệ Tiền-phong ở Virginia, Hoa-kỳ. Tuy là thư riêng, nhưng đây là một tài liệu lịch sử bang giao Hoa-Việt, nó có thể giúp độc giả một cái nhìn rõ ràng hơn về bang giao giữa hai đảng Cộng-sản Trung-quốc, Việt-Nam, nên chúng tôi xin đăng nguyên văn, để một biến cố lịch sử này không bị chôn vùi. Cứ như nội dung bài này, thì năm 1997, đảng Cộng-sản VN còn kênh với đảng CS Trung-quốc, thế mà sau đó sang thời kỳ Lê Khả Phiêu, thì Trung-quốc dùng phép tắc nào mà biến VN thành một thuộc địa? Điều này xin để các vị cao minh giải đoán.

    Paris ngày 20 tháng 9 năm 1997.

    Kính thăm anh, và cháu Thủy-Tiên của chú.

    Tôi vừa đi Trung-quốc về anh ạ. Sau hai tháng ăn cơm Tầu, tôi lên ba ký. Cái bụng trông giống bụng Đổng Trác quá. Nhờ vậy sức khỏe tương đối dồi dào, ngày nào cũng nộp thuế cho cô bạn gái, vì vậy cổ cũng xí xái cho cái tội, bỏ cổ một thân một mình ở giữa cái xứ Paris ồn ào này, ngày ngày ngồi vọng phu. Đi xa về kể chuyện cho anh và cháu đọc, gọi là chút quà của xứ sở của Khổng-tử, và xứ sở của Khuất-Nguyên, của Văn Thiên-Tường.

    Bắt đầu từ tháng sáu, chúng tôi đã chuẩn bị. Sau cả tháng hội họp, phân chia nhiệm vụ, chúng tôi lên đường Hoa du. Đoàn của tôi gồm 9 đứa, thuộc Ủy-ban trao đổi y học Pháp-Hoa (CFMC). Lần này chúng tôi làm nhiệm vụ trao, tức đem chuông đi đánh xứ người, mà chủ đề là giải phẫu chỉnh hình.

    Tất cả 9 đứa đều là giáo sư y khoa. Lớn nhất 64 tuổi, nhỏ nhất 45 tuổi, chia ra sáu đực, ba cái. Tám đứa đều là con cháu tộc Gaullois, còn tôi là con Rồng cháu Tiên. Kể về khả năng y khoa thì tôi đứng hạng bét. Nhưng sở dĩ tôi được làm trưởng đoàn, vì sống lâu lên lão làng. Cả 8 đứa đều mới được nghị định bổ nhiệm đâu năm, sáu năm. Riêng tôi, tôi đã ở trong CMFC đúng 20 năm. Vả lại, tôi được các bằng hữu Trung-quốc tín nhiệm, lại là thổ công trên đất Hoa-hạ, nên tôi nghiễm nhiên làm trưởng đoàn. Oai hơn tổng Cóc! Cả tám đứa đều có vợ hay chồng tháp tùng, bởi mấy khi được Hoa du. Có đứa còn mang cả con đi. Thành ra trên danh nghĩa có 9 đứa, mà phái đoàn lên tới 21 người. Được cái túi tiền của CMFC khá lớn, do các viện bào chế UPSA, UP John, Rhône Poulenc, Roche, MSD, Roussel… đài thọ, nên tôi chi cho phái đoàn thoải mái.

    Chúng tôi tới Bắc-kinh ngày 2 tháng 7 năm 1997 bằng phi cơ Air France. Khi phi cơ vừa chạm đất, tôi ra oai:

    – Tất cả tụi bây ngồi tại chỗ, nhường cho hành khách xuống trước.

    Chúng tôi thuộc loại VIP, được đón rước, tặng hoa, chào mừng nên không phải xếp hàng, mọi thủ tục quan thuế, đóng dấu trên thông hành đã có người lo.

    Sắp xếp, ấn định chương trình xong, nhiệm vụ của tôi coi như không còn gì đáng quan tâm. Anh biết không? Ở xứ Pháp mà một người đàn ông có chút máu văn nghệ như tôi đi ra ngoài cu ky một mình thì bị coi là ích kỷ, là bệnh hoạn, nên tôi đã hẹn danh ca Diệu-Nghi của đoàn văn công Hàng-châu gặp nhau ở Bắc-kinh. Nàng tới Bắc-kinh trước, khi tôi tới phi trường, thì nàng mặc bộ xiêm y khi đóng vai Dương Quý-phi, đón tôi, làm cả đoàn CMFC lé mắt phục tôi. Sau khi mọi việc chạy tốt, tôi xé lẻ, tiếu ngạo Bắc-kinh với Dương Quý-phi !

    Anh biết không, sang Bắc-kinh, ngoài nhân viên phái đoàn, tôi không có ai là bạn cả để bàn chuyện văn chương, ngoài Diệu-Nghi. Diệu-Nghi tuy đẹp, nhưng văn chương thì nàng ẹ quá (Không lẽ suốt ngày lên giường?). Buồn nẫu ruột ra được. May ơi là may, tôi gặp một anh bạn cũ, hiện làm việc trong ban Việt-Ngữ đài Bắc-kinh. Thế là hữu bằng tự viễn phương lai (1), tôi có bạn mà bạn có thể nói tiếng Hoa, tiếng Việt. Hơn nữa chúng tôi có nhiều hiểu biết về vấn đề VN. Anh bạn cũng có vợ là danh ca người Tô-châu. Thế là 4 chúng tôi cùng tiếu ngạo khắp kinh đô cổ kính này. Anh ta giới thiệu cho tôi mấy người bạn mới. Mấy anh ấy đều là Tầu lai, trước đây sống ở Chợ-lớn, Hà-nội cả. Nghĩa là Tầu thì bảo họ là Ố-nàm nhần. (2) Còn Việt thì bảo họ là Chệt.(3)

    Tôi sang được bẩy ngày, thì anh bạn ký giả báo cho biết rằng :

    “Quốc-vương Đỗ Mười và Tể-tướng Võ Văn-Kiệt sắp sang chầu Thiên-tử Giang Trạch Dân”.

    Anh ta nói :

    “Nghe đâu phái đoàn không đông lắm, và cũng không đi tham quan chỗ này chỗ kia. Cuộc chầu thánh Thiên-tử này coi ra có vẻ căng căng, không khéo lại có bài học nữa,(4) thì thanh niên Việt-Hoa tha hồ mà chết”.

    Thế rồi, anh bạn mất tích. Bốn ngày sau, anh gặp tôi, luôn mồm xin lỗi, vì phải theo dõi cuộc hội đàm. Anh than :

    “Tổ bà nó, bọn mình là người có học, có tư cách, thành ra không làm bí thư tỉnh, bí thư khu được. Diễn biến các cuộc họp mình biết hết. Thế mà lại phải trình bầy lại cho những thằng dốt hơn con bò. Nó nghe chán rồi nó phán: Điều này nên tiết lộ, điều này không. Sự thực thế này, nhưng phải viết quẹo như thế kia. Nghe chúng phán, tức muốn ứa gan. Cáu quá, tối về tao banh cái miệng Mao Chủ-tịch của vợ (5) rồi hét lên : Tôi là thằng hèn, không xứng đáng là con cháu ông Đổng, ông Giản (6). Bây giờ tao tìm mày để thổ lộ cho bõ tức”.

    Chú giải đoạn 1 của Văn-nghệ Tiền-phong:

    (1) Câu này lấy trong sách Luận-ngữ, ý nói : Có người bạn từ xa đến, chẳng đáng vui sao.

    (2) Ố nàm nhần. Tiếng Quảng-Đông, nghĩa là An-Nam nhân.

    (3) Chệt. Chỉ người Hoa.

    (4) Bài học. Hồi 1978, Đặng Tiểu-Bình đem quân đánh VN, rồi nói rằng dạy cho một bài học.

    (5) Miệng Mao Chủ-tịch. Tiếng lóng, mà dân chúng Trung-quốc dùng để chỉ cái ngàn vàng của phụ nữ.

    Đổng là Đổng Hồ, người nước Tấn. Giản là người nước Tề. Hai ông làm quan Thái-sử. Dù bị kề gươm vào cổ, bắt phải chép sai sự kiện lịch sử, vẫn chép đúng.

    Anh kể : Giang Trạch-Dân là người có học, thâm trầm, mưu cơ, tính toán rất cẩn thận. Mỗi lời, mỗi ý đều nói rất văn hoa, lại ưa xen vào những câu trong kinh điển cổ, hoặc những câu thơ, câu từ. Thế nhưng trong buổi họp ông ta gặp gã Đỗ Mười dốt đặc cán mai. Y lại hay lẫn (1). Một sự kiện đã nói rồi, bàn rồi, lát sau y quay trở lại. Đã thế, thông dịch viên của y thì nói giỏi, nhưng dốt văn chương cổ, không đủ kiến thức diễn giải hết ý của Giang. Tỷ như Giang nói móc Đỗ Mười trong bữa ăn rằng Mười xuất thân là tên hoạn lợn bằng câu :

    “Lợn Trung-quốc không to béo như lợn Việt-Nam, vì chúng ham nhảy cái quá. Còn lợn VN hầu hết là lợn thái giám, nên to lớn”.

    Thế nhưng anh thông dịch, dịch là :

    “Lợn Trung-quốc không to béo như lợn VN, vì bọn nuôi lợn ham tán gái, thiếu chăm sóc. Còn lợn VN thì do cán bộ chăm nuôi cẩn thận”.(2)

    Tôi hỏi :

    – Thế khi bắt tay nhau, thì Giang nói trước hay Đỗ nói trước ?

    – Không ai nói trước cả. Sau khi bắt tay, thì Giang ứng khẩu đọc hai câu thơ như sau :

    Độ tận kiếp ba huynh đệ tại,
    Tương phùng nhất tiếu mẫn ân cừu.

    Thông dịch, dịch như sau : Sau khi trải qua cơn sóng gió, tình anh em vẫn còn. Hôm nay, gặp lại nhau, cười một cái, mới hiểu rõ ai là bạn, ai là thù. Theo mày, ý Giang muốn nói gì ?

    Tôi phát biểu ý kiến :

    – Tao thử giải nghĩa theo kiểu Tây xem có đúng không nghe. Độ là bến đò. Tận là hết. Kiếp là tiếng nhà Phật để chỉ tai vạ. Ba là sóng gió. Câu này hiểu theo nghĩa đen thì : Từ trước đến nay, Trung-quốc như răng, VN như môi. Hồi 1979, Đặng Tiểu-Bình xua quân đánh VN, rồi nói rằng dạy Hà-nội bài học ; thì không còn cái tình môi hở răng lạnh nữa, mà là răng cắn môi máu chảy ròng ròng. Anh em ta, những người Cộng-sản mí nhau trải qua một tai kiếp như đò vượt qua sông đầy sóng gió. Bây giờ các đồng chí sang đây, thì chúng ta lại cũng vẫn là anh em… Cộng-sản. Chúng ta phải xiết chặt tình huynh đệ, bằng không thằng cảnh sát quốc tế nó dùng đô la, nó nhét vào mồm chúng ta, rồi chúng ta lại đánh nhau thì chết.

    Không ngờ tôi giảng nghĩa kiểu cà chớn như vậy, mà mấy anh bạn lại cười khúc khích :

    – Cũng gần đúng ý Giang. Giang cũng muốn nói như vậy.

    – Còn câu thứ nhì, thì ý nghĩa giản dị thôi. Tương phùng là gặp nhau. Nhất tiếu là cười một tiếng. Mẫn là hiểu rõ. Ân là ơn. Cừu là thù. Toàn câu này ý nghĩa như sau : Hôm nay anh em gặp nhau đây, cười một tiếng, hiểu rõ đâu là ân, đâu là cừu.

    – Không hẳn như vậy, theo tao thì Giang muốn nói : Chúng ta gặp nhau đây hãy quên đi những gì là cừu thù, mà chỉ nên nhớ đến cái ân khi xưa Trung-quốc đã viện trợ cho VN suốt ba chục năm liền.

    Thế nhưng ba hôm sau, một trong ba anh bạn đó nói riêng với tôi rằng :

    “Cái câu thứ nhất, nó có ý nghĩa rất sâu xa, đại ý đe dọa Mười, Kiệt rằng : Bọn bay hãy coi gương thằng Lê Đức Anh. Nó bị méo miệng, một mắt nhắm không được. Bán thân bất toại”.

    Tôi kinh hãi hỏi :

    – Ẩu ! Trong hai câu thơ trên chữ nào chỉ vào việc ấy

    – Mày ăn phó mát Camember riết rồi quên mẹ nó cả chữ nghĩa. Tao hỏi mày, thế chữ Huynh tiếng Việt nghĩa là gì ?

    – Là… Anh ! Ừ nhỉ. Chết cha thằng Lê Đức-Anh. Câu trên hiểu theo nghĩa khác là : Sau khi chúng mày với tao đấm đá nhau, thì thằng Lê Đức-Anh còn nằm chình ình ra kia. Bây giờ gặp nhau đây, tao cười một tiếng, để chúng mày biết cái tội lấy oán trả ân.

    Tôi tò mò :

    – Thế bọn Giang đánh thuốc độc Lê Đức-Anh từ bao giờ ? Đánh bằng cách nào ?

    – Cách đây mấy năm, bộ ba Mười, Anh, Kiệt sang Quảng-Đông triều kiến. Trong dịp đó Anh được tặng một cái áo. Chính cái áo tẩm nước hoa có thuốc đó đã làm cho Anh bị xuất huyết não, thành bán thân bất toại.

    – Xạo ! Tao đếch tin.

    – Uổng cho mày là giáo sư y khoa, bị mấy con Đầm hớp hồn rồi thành lú lẫn.

    – Tao chưa hề xài Đầm ! Từ hồi 18 tuổi đến giờ tao toàn ăn cơm Việt hoặc cơm Xẩm. Mày thấy không? Sang đây tao đi với Diệu-Nghi, chứ có đầm đìa nào đâu ?

    – Im cái mồm đi! Cãi chầy. Tao hỏi mày hôm rồi ông thủ trưởng của tao than rằng, thỉnh thoảng trong đêm ông ấy bị lên cơn đau tim, mày cho ông í một hộp cao dán. Mày dặn rằng: Khi lên cơn thì dán vào ngực, rồi hôm sau đi tìm bác sĩ. Có đúng không ?

    – Đúng.

    – Thuốc đó là thuốc gì ?

    – Cordipatch.

    Tôi chợt hiểu : Thì ra Lê Đức Anh bị Trung-quốc dùng một thứ thuốc thấm qua da, rồi thình lình bị huyết áp cao, sinh tai biến mạch máu não mà thành bán thân bất toại. Biết thế, nhưng tôi giả bộ ngây người ra không hiểu, để anh bạn tôi phải nói ra. Quả nhiên anh mắc bẫy. Anh hỏi tôi :

    – Tao hỏi mày câu này : Mày có nhớ năm 1789, khi sai Thành Lâm sang phong vương cho vua Quang-Trung, vua Càn-Long gửi tặng cho vua Quang-Trung chiếc áo có thêu kim tuyến bẩy chữ :

    Xa tâm chiết trục đa điền thử

    Tất cả các quan Tây-sơn, Đại-thanh đều không ai hiểu ý nghĩa bẩy chữ này. Hiểu theo nghĩa đen là : Giữa cái xe, trục bị gẫy, đa số là do con chuột đồng. Ngô nghê thậm ! Nhưng năm 1792, vua Quang-Trung bị não xuất huyết, nằm bán thân bất toại mấy tháng rồi băng. Năm đó là Nhâm Tý, người ta mới hiểu rõ : Chữ Xa với chữ Tâm là chữ Huệ, tên vua Quang-Trung. Xa tâm là Huệ, chiết trục là gẫy trục, tức chết… Thử là con chuột, chỉ năm Tý, vua Quang-Trung sẽ băng. Trong áo đó tẩm thứ thuốc ngấm dần vào da. Mày hiểu chưa?

    – Hiểu.

    Tôi trở lại vấn đề:

    – Thế Mười, Kiệt có hiểu ý nghĩa hai câu thơ đó không ?

    – Ngay tại đương trường thì chúng không hiểu. Nhưng tối về, bọn trí thức đi theo cố vấn cho chúng. Chúng hiểu. Vả cái vụ vua Quang-Trung, Lê Đức-Anh, Đào Duy-Tùng, Lê Mai bị đầu độc, Mười, Kiệt đều biết cả. Nên ngu gì thì ngu, chúng cũng hiểu.

    Chú giải đoạn 2 của Văn-nghệ Tiền-phong :

    Tin này khá chính xác. Vũ Thư-Hiên trong Đêm giữa ban ngày cũng thuật : Trước đây Đỗ Mười bị bệnh tâm thần, phải vào nhà thương điên hai lần. Theo tin trong nước thì gần đây Mười bị chứng lẫn, đú.

    2. Hồi chưa theo Cộng-sản, Đỗ Mười làm nghề hoạn lợn (Thiến lợn). Thấy cái nghề này quá bẩn, Hồ Chí-Minh mới sai chép trong tiểu sử của Mười rằng y làm nghề thợ sơn.

    – Thế giữa Đỗ với Giang có bàn về việc chủ quyền hai quần đảo Hoàng-sa, Trường-sa không ? (1)

    – Có ! Đỗ than rằng trong khi các bên bàn luận chưa ngã ngũ ra sao, thì hải quân Trung-quốc cứ nhằm hải quân Việt-Nam mà tấn công. Như vậy thì sao có thể mẫn ân cừu được ?

    – Giang trả lời sao ?

    Giang cười xòa, rồi nói rằng :

    – Quần đảo Tây-sa (Hoàng-sa) do Trung-quốc chiếm từ chính quyền miền Nam VN, không liên quan gì tới đảng Cộng-sản Việt-Nam cả. Còn những cuộc đụng độ mới đây tại quần đảo Nam-sa (Trường-sa) thì đó là những biến cố nhỏ. Chúng ta gặp nhau đây, hãy bàn đại cuộc thì hơn.

    Đỗ Mười không chịu, y cãi :

    – Đụng chạm nhỏ gì mà tới 9 lần. Thiệt hại nhân mạng lên tới mấy trăm. Nhất là cuộc tấn công của hải quân Trung-quốc ngày 14-3-1988, khiến ba chiến hạm Việt bị chìm (2), mấy trăm nhân mạng bị chết.

    Giang bèn xuất ra một văn kiện, do Thủ-tướng Phạm Văn-Đồng ký trước đây. Giang nói :

    – Ngày 4-9-1958, khi Trung-quốc ra bản tuyên cáo lãnh thổ 12 hải lý, với bản đồ đính kèm, thì ngày 14-9-1958, Thủ-tướng Phạm Văn Đồng của VN, ký văn thư gửi cho Thủ-tướng Chu Ân Lai của Trung-quốc, công nhận bản tuyên bố lãnh hải. Từ ngày ấy cho đến nay, phía VN chưa bao giờ chống đối văn kiện này. Như vậy rõ ràng VN công nhận toàn bộ vùng biển Đông, trong đó có hai quần đảo Tây-sa (Hoàng-sa) và Nam-sa (Trường-sa) thuộc Trung-quốc. Quần đảo Tây-sa, Trung-quốc đã đánh chiếm từ chính quyền Sài-gòn ngày 19-1-1974. Còn quần đảo Nam-sa (Trường-sa), sau ngày 30-4-1975, VN đem quân tới chiếm đóng. Như vậy là VN xâm lăng, lấn chiếm lãnh thổ Trung-quốc, nên hải quân Trung-quốc phải nổ súng đuổi quân xâm lược là lẽ thường tình.

    Mười cãi :

    – Tại Trường-sa còn có quân đội của Phi-luật-tân, Đài-loan, Mã-lai. Tại sao thủy quân Trung-quốc không tấn công vào quân hai nước đó, mà chỉ tấn công vào thủy quân Việt-Nam? Giang cười rằng: Quần đảo này hiện đang trong vòng tranh chấp giữa Trung-quốc với Phi-luật-tân, Mã-lai, nên Trung-quốc không thể tấn công họ, như vậy là bá quyền. Còn quân của Đài-loan ư? Quân Đài-loan cũng là quân Trung-quốc đóng trên lãnh thổ Trung-quốc, nên hải quân Trung-quốc không thể nổ súng, vì như vậy là huynh đệ tương tàn. Mươì cãi rằng : Nhưng tại Trường-sa từ trước đến giờ không hề có quân Trung-quốc đóng. Nay Trung-quốc dùng sức mạnh, chiếm mất mấy đảo của VN, như thế là phi lý.

    Giang bèn trả lời rằng :

    – Đảng Cộng-sản VN hiện nêu cao việc dùng tư tưởng của Chủ-tịch Hồ Chí Minh, thì đồng chí hãy tuân thủ tư tưởng của Hồ Chủ-tịch, vì chính Hồ chủ-tịch ra lệnh cho đồng chí Phạm Văn Đồng ký văn thư công nhận các quần đảo Nam- hải là của Trung-quốc.

    Tôi hỏi :

    – Cuộc mà cả cuối cùng ra sao ?

    – Cả hai bên đều cù nhầy. Giang thì nhất định không chịu nhượng bộ, vì căn cứ vào văn thư do Phạm Văn Đồng ký năm 1958. Không còn gì để bàn nữa.

    Tôi hỏi :

    – Thế họ có cãi nhau gì liên quan đến vấn đề Cao-man không ?

    – Hỏi thế mà cũng hỏi. Quốc-vương Đỗ triều kiến Thiên-tử Giang mục đích về vấn đề này mà thôi.

    – Họ bàn gì ?

    – Có bàn cái đếch gì đâu ? Giang chửi Đỗ sai con nuôi là thằng Hun-Sen bóp cổ thằng con lai ngoại hôn Ranariddh của Giang. Như vậy là không tôn trọng những gì cam kết trước đây (3).

    – Tại sao Ranariddh lại là con lai ngoại hôn ?

    – À xin lỗi, đây là câu nói lóng của bọn tao. Vì khi xưa bọn Lê Duẫn đem quân sang đánh thằng Pol Pot, thì anh chàng Ranariddh đang sống tại Pháp. Anh ta được Pháp giúp đỡ, lập mặt trận, la làng rằng bọn VC nó cướp nước tôi. Vậy có phải mẫu quốc Pháp đẻ ra anh ta không ? Sau khi về nước chấp chính, anh ta đếch có thực lực, anh ta phải ngước đầu nhìn về Thiên-quốc, xin ông bố Đặng Tiểu-Bình giúp đỡ. Thế thì anh ta là đứa con lai, nửa chệt nửa Tây. Khi Trung-quốc thấy cái thằng Pol Pot bị thế giới kinh tởm quá, thì cho nó bệnh(4), rồi đem tất cả lực lượng trao cho Ranariddh, để hợp pháp hóa đám thợ giết người này, hầu giữ chân ở Cao-man. Tưởng như vậy là không ai nói gì được. Nào ngờ thằng cảnh sát quốc tế nó sai Quốc-vương Đỗ Mười đá thằng Ranariddh. Đỗ bèn sai thằng Hun-Sen làm. Đúng ra việc làm của Hun-Sen phải kết tội, mà các cơ quan truyền thông của Mỹ gọi nó là anh hùng. Mẹ kiếp, anh hùng cái mả mẹ nó í. Vì vậy Giang thiên tử mới triệu hồi Quốc-vương, Tể-tướng Ố-nàm sang để tính tội (5).

    Tôi cố khai thác :

    – Thế Thiên-tử Giang tính tội Đỗ quốc vương ra sao ?

    – Người nổi giận, chỉ vào mặt Đỗ quốc vương mắng rằng :

    “Đế quốc Mỹ kéo thằng Cao-man, Miến-điện vào ASEAN với mục đích gì ? Các người nhập ASEAN có phải phải các người định dùng quần lang chiến hổ phải không ? Có phải các người dựa vào thằng đế quốc để chống Trung-quốc không ?”.

    – Thế bọn Đỗ Mười trả lời sao ?

    – Tên Võ Văn-Kiệt trả lời rằng : Khi nhà bị cháy, thì dù nước sông, nước biển, nước cống, nước rãnh gì cũng phải múc mà dập tắt lửa.

    – Cuối cùng hai bên thỏa thuận ra sao ?

    – Thỏa thuận cái con khỉ tườu. Bọn mặt dầy Mười, Kiệt khi đã bám đít được cái tên cảnh sát quốc tế rồi, thì nó có coi bọn Giang ra cái đếch gì. Mày ở Pháp, thì mày phải biết chứ ? Thằng Mỹ đã huấn luyện mấy trăm sĩ quan của Hà-nội về phối hợp liên quân Đồng-minh (6). Đồng-minh đây là ai ? Nếu không phải bọn ASEAN, bọn Nam-hàn, bọn Nhật-bản, bọn Đài-loan, Thái-lan, Phi-luật-tân ? Phối hợp để đánh ai ? Chống ai ? Nếu không phải là bọn bá quyền Giang ? Hơn hai mươi năm trước, bọn mày bị bọn Mỹ bỏ rơi, bọn Hà-nội được Nga-sô, Trung-quốc giúp, đánh cho thua bét tỹ ra, phải chạy đi khắp nơi. Bây giờ bọn mày là Liên-Âu, là Mỹ rồi, bọn Mười, Kiệt phải quỳ gối trước Liên-Âu, trước Mỹ hát bản nhạc có hai nốt (7). Nay mai, mày về VN, làm cố vấn Mỹ, tha hồ mà hét tụi nó.

    – Tao ở Tây, tao có đánh nhau với ai đâu mà thua với được. Tây đếch cố vấn cho ai hết. Vả Tây có cố vấn cho Mười Anh Nông Dân, cũng không bao giờ dùng đến tao ( . Lý do tao là nhà văn, là có nhiều bạn làm ký giả… hơi tí là đem lên báo.

    Trong dịp này mấy anh bạn cho tôi xem cuốn vidéo quay quang cảnh buổi họp. Khi tới chỗ Mười bắt tay Giang, thì anh ta bấm nút cho máy dừng lại rồi chỉ vào đôi câu đối treo trên tường :

    – Đôi câu đối này chính Giang đưa ra ý kiến, rồi bọn Hoa-kiều bị Lê Duẫn đuổi khỏi VN làm. Mày thử đọc xem, có gì lạ không ?

    Tôi đọc :

    Nam-thiên đại thiện, nhân nhân thức.
    Bắc-quốc điền thăng xứ xứ tri.

    – Mày hiểu không ?

    – Có đếch gì mà không hiểu. Nam-thiên để chỉ VN, đại là lớn. Thiện là vua nhường ngôi cho người hiền. Nhân nhân thức là ai ai cũng biết. Toàn câu này, Giang có ý diễu Đỗ Mười có cai trị dân như bọn phong kiến. Nhưng nay Mười sắp sửa nhường ngôi cho người khác, chứ không có cái vụ bầu bán gì cả.

    – Giỏi. Còn câu sau ?

    – Bắc-quốc là Trung-quốc. Điền là ruộng. Thăng là lên. Xứ xứ tri, là khắp thế giới ai cũng biết. Toàn câu ngụ ý : Mấy năm nay, ruộng nương Trung-quốc tăng sản lượng cao, phải nhập cảng gạo VN rất ít. Nhưng cũng ngụ ý nói : Nước sông đưa lên ruộng, làm cho dân no đủ, đó là nhờ Giang Trạch Dân. Bởi giang là sông. Trạch là ruộng. Tóm lại hai câu này ngụ ý : Anh là tên phong kiến, đang chuẩn bị nhường chức tổng bí thư cho đàn em. Cả nước VN ai cũng biết. Còn bên Trung-quốc này, ta là Giang Trạch Dân, ta có kế hoạch làm cho nông sản dư thừa, cả thế giới đều biết.

    Anh bạn tôi gật đầu :

    – Tao cũng nghĩ như thế. Câu đối đó gói ghém nhiều ý thực. Nhưng ở Bắc-kinh này thiếu gì người hay chữ, mà phải nhờ tụi Hoa-kiều ? Bọn tao nghĩ nát óc ra mà không giải thích được. Vậy mày về Pháp, mày thử mò xem, có còn ý khác không ? Nếu mày giải được, thì thư cho bọn tao.

    Chú giải đoạn 3 của Văn-nghệ Tiền-phong :

    (1) Hai quần đảo mà Trung-quốc, Việt-Nam đang tranh chấp là Hoàng-sa và Trường-sa. Đảo Hoàng-sa người Hoa gọi là Tây-sa. Còn đảo Trường-sa họ gọi là Nam-sa.

    (2) Mẩu tin này tiết lộ: Hải-quân Trung-cộng đã tấn công hải quân Việt-cộng trước sau 9 lần, làm hư hại 6 chiến hạm, và 3 chiến hạm chìm, chết mấy trăm người.

    (3) Qua tiết lộ này, ta biết trong cuộc họp hồi Mười, Anh, Kiệt sang Trung-cộng mấy năm trước có cam kết rằng VC phải để cho Ranariddh, thân Trung-cộng làm đệ nhất thủ tướng Cao-miên.

    (4) Qua tiết lộ này, ta mới biết Trung-cộng đã đầu độc Pol Pot.

    (5) Mẩu tin này tiết lộ : Trung-cộng kết tội VC bây giờ làm con hờ của Mỹ. Muốn đá tung cái vòi con bạch tuộc Trung-cộng khỏi Đông-Nam-Á, Mỹ sai VC làm. VC bèn sai đứa con ngoan ngoãn Hun-Sen ra tay. Hèn gì, Mỹ cũng như các nước tự do chỉ phản đối Hun-Sen lấy lệ.

    (6) Độc giả ở Hoa-kỳ nào biết rõ ràng về tin này, xin cho chúng tôi biết chi tiết.

    (7) Bản nhạc hai nốt : Tiếng lóng của giới bình dân Trung-quốc để chỉ tiền Hoa-kỳ dollar. Hai nốt là đô và la.

    ( Mười Anh Nông Dân để chỉ Đỗ Mười, Lê Đức Anh, Nông Đức Mạnh. Dân để chỉ Võ Văn Kiệt, vì Kiệt có bí danh là Sáu Dân.

    Anh Hoàng ơi !

    Từ hôm về Pháp đến giờ, tôi cứ suy nghĩ mãi về ý nghĩa hai câu trên. Nào chiết tự ? Nào chia chữ. Nào hợp chữ, mà cũng không tìm ra ý nghĩa. Sau, tôi thấy cái vế dưới để nói về Giang, thì tôi nghĩ cái vế trên phải có cái gì nói về Đỗ. Hai câu này do Hoa-kiều làm thì phải có ý nghĩa tiếng Việt ở trong. Mà tiếng Việt thì hay nói lái. Cuối cùng tôi đã tìm ra :

    Nam-thiên đại thiện nhân nhân thức,
    Bắc-quốc điền thăng xứ xứ tri.

    Đại là lớn. Đại thiện là lớn thiện, nói lái của tiếng thiến lợn.

    Còn vế dưới điền thăng là thằng điên.

    Tóm lại đôi câu đối trên, Giang móc Đỗ Mười là thằng hoạn lợn, là thằng điên.

    Vậy hai câu trên bao hàm ba nghĩa khác nhau :

    Nghĩa thông thường :

    Tại Việt-Nam, Đỗ Mười sẽ nhường ngôi cho đàn em. Ai cũng biết.
    Bên Trung-quốc, ruộng nương xanh tốt, gạo dư thừa. Cả thế giới đều hay.

    Nghĩa thâm trầm :

    Tại Việt-Nam, Đỗ Mười là tên phong kiến, độc tài, đi chệch hướng của chủ nghĩa Cộng-sản, giữ ngôi bí thư như của riêng.

    Bên Trung-quốc, Giang là người làm cho dân chúng có đủ lúa, gạo.

    Nghĩa bí hiểm :

    Tại Việt-Nam Đỗ Mười chỉ là thằng hoạn lợn. Ai cũng biết.
    Bên Trung-quốc, người nào cũng biết y là một thằng điên.

    Thôi đi xa về kể chuyện cho anh đọc như vậy đủ rồi. Nghe nói hồi này anh hay sang Pháp chơi. Dính Đầm rồi hả ? Báo cho anh biết, cái hũ phó mát Camembert của mấy cô Đầm mà tí toáy vào rồi, thì không bao giờ có thể dứt ra được đâu.

    Viết đến đây, tôi cảm thấy ơn ớn lạnh. Chơi với anh gần ba mươi năm gì mà tôi không biết anh. Đe giết anh, anh không sợ. Nhưng không cho anh làm báo thì anh hóa điên. Khi làm báo, thì anh coi độc giả của anh như vua. Cho nên viết thư cho anh, tôi sợ anh đăng tên tôi lên, thì tôi sẽ mất job. Vậy tôi xin hăm trước: Anh mà đăng lên, thì đúng ngày mùng một tết tôi sẽ sang Arlington bẹo tai anh. Tôi nói được thì tôi làm được.

    Kính chúc anh khỏe. Cho tôi hôn cháu Thủy-Tiên của chú. Nhớ nó gớm.

    Yên-tử cư-sĩ Trần Đại-Sỹ.

    Ghi chú của IFA :

    Quả nhiên ký giả Hồ Anh cho đăng bức thư này vào Văn-Nghệ Tiền-Phong số xuân Mậu Dần, sau khi đã sửa chữa đi đôi chút, dưới hình thức một người bạn ở Costa Mesa, California, viết thư cho ông. Nhưng đảng Cộng-sản VN cũng đoán ra người viết là ai, nên Yên-tử cư-sĩ mới bị liệt vào một trong 80 tên phản động nhất.

    Thân mến

  21. Cứ “nhắm mắt” (vì chúng ta thua) chấp nhận thể chế cộng sản đi. Nhưng nay chúng ta phải bất lực (?!?) khi nhìn bọn chúng đang cấu kết bán, bán và bán tất cả thuộc về TỔ QUỐC VIỆT NAM ngàn năm.

    CHÚNG TA PHẢI LÀM GÌ ĐÂY QUÝ VỊ ƠI ???

    ông Trần Dương lầm , câu trên là câu của ông Vũ N. Hùng CA, on December 26, 2010 at 1:55 am said
    tôi chỉ trả lời , một khả năng có thể xẩy ra nếu ta muốn

  22. Kính bác Van Toan và các bác ,năm mới xin kính chúc các bác vạn an , nhiều sức khỏe

    Thưa các bác,
    Ở đời ai muốn là fan của ai là quyền của họ , nhất là xứ Tự Do(viết Hoa), nhưng trong 1 xứ cộng sản bưng bít thông tin và sắt máu mà có người lại bảo rằng họ là fan của jon lennon và thấy “mọi thứ ở jon đều đẹp ” thì quả thật không được bình thường khiến tôi cảm thấy ngứa ngáy ở cái back door như bị giun nó quậy, đành phải viết vài hàng khai bút đầu năm.

    Đối với tôi, cái tên sì ke ma túy vô tích sự jon lennon này là thứ Ăn Cháo Đá Bát của nước Mỹ , là một Trịnh đá bát của Hoa Kỳ, là tên ăn cơm Tự Do thờ ma cộng sản. Chính hắn và đồng bọn như mụ jane fonda là những kẻ đã đưa dao cho bọn đá bát ở miền Nam đâm sau lưng những người lính chiến chúng tôi(như bác VToan ,bác Phung vv ),góp phần làm xụp đỗ đất nước tôi là thứ mà chúng tôi thù ghét và ghê tởm. Nhân cách tồi tệ của hắn ta như việc tỉnh bơ hỏi vợ “Em về đấy à” khi đang mần tình với quái nử Yoko, và dị hợm hơn nữa biểu tình chống chiến tranh trên giường…không quần áo ! Càng đọc càng thấy lòi ra “thú phẩm” chứ không thấy một chút gì gọi là “nhân phẩm” ở tên này. Vậy mà bây giờ có người nhìn thấy “mọi thứ ở jon đều đẹp”!!!! Tôi phi ní lô đia. Chả biết ông ta nhìn jon đá bát qua cái lăng kính nào để cho rằng mọi thứ ở jon đều đẹp ????. Chắc ở cái hút xách chich choác ,lấy bậy ,và cỡi truồng hay chăng ???

    Tưởng cũng nên mở một dấu ngoặc ở đây về cái thời điểm mà jon đá bát quậy phá này. Đó là lúc miền Nam đang phải chịu thù trong giặc ngoài ,chống cự cuộc xâm lăng của cs bắc việt(Xin nói rõ ,cuộc Xâm Lăng chứ không phải là cuộc Nổi Dậy GPMN như bọn kẻ cướp bắc cộng reu rao )bọn thanh niên chúng tôi trong Nam đều phải oằn lung chống giặc , không có dư thời giờ để biết đến mấy chuyện ruồi bu của anh jon đá bát nhà ta. Thế thì ,ngoài Bắc chết tiệt, thanh niên lại có dư thòì giờ để mà bắt chước jon ta và suýt soa “mọi thứ ở jon đều đẹp” thì quả là bố láo bố lếu ,XHCN xạo hết chổ nói !!!

    Trích :Là một fan của Jon tôi thấy mọi thứ ở Jon đều đẹp ( thời ấy ở Hà nội thanh niên bắt chước Jon một chút là bị ca thẳng tay cắt quần , cắt tóc luôn ) .Ngưng trích. Bố khỉ xạo cũng phải chừa cho người khác xạo tí. Những năm ấy Hà Nội ăn no bom của Mỹ ,thanh niên không cầm súng bắn máy bay thì cũng phải vào Nam giải phóng ,vượt Trường Sơn đi kíu nước hay tệ lắm thì cũng B quay. Có anh chó nào có thời gian rãnh rổi để “bắt chước jon một chút là bị ca thẳng tay cắt quần cắt tóc nuôn” bao giờ? Chỉ toàn nghe hơi nồi chỏ ,nghe trong Nam ,bon Hippi bị cảnh sát cắt quần cắt tóc thì cũng xạo ke nói cho có để ra cái điều thanh niên miền bắc cũng tiến bộ ra gì !!! Nếu thanh niên nam nữ ngoài đó ai cũng để tóc tai râu ria ,quần loe, áo chim cò suốt ngày thì còn ai để mà đi xếp hàng mua gạo cũi mắm muối ở các cửa hàng quốc doanh đây chứ ?? Cái xã hội không dám mời bè bạn bửa cơm ,căn cứ trên cái đói no của bao tử ,mà vẫn còn có cái đầu để nghĩ tới fan này fan nọ nữa sao ??Đúng là nói mà không nghĩ thì lòi cái đuôi xạo ke, ai cũng thấy. Chán ông này quá đi thôi.

    Trích :Tôi hiểu thông điệp (“WAR IS OVER.” – “If You want It!” ) là muốn chấm dứt chiến tranh anh có súng để tự vệ anh phải cầm chắc súng để kết liễu kẻ gây chiến . Thật buồn đau khi còn cả một kho vũ khí Long bình , còn đầy ắp các chiến binh quả cảm , còn 16 tấn vàng mà lũ tướng lĩnh lừa thầy phản bạn , đầu sỏ là Dương văn Minh đã tuyên bố đầu hàng một cách nhục nhã để rồi thảm cảnh đã xẩy ra cho toàn thể còn kinh tởm hơn cả trong chiến trận . Hai trăm năm trước Nguyễn Du đã cảnh tỉnh …Trải qua một cuộc bể dâu – Những điều trông thấy mà đau đớn lòng !. Có ai nghe đâu ?! Ngưng trích

    Ông ta hiểu cái thông điệp của anh jon đá bát theo cách cà chớn thế nào thì cũng mặc kệ ông ta. Nhưng xin đừng có vờ vịt đau xót tội nghiệp người miền Nam chúng tôi bằng những lời lẻ xạo ke như trên. Nếu những ngày xưa đó ông ta dám cầm bảng, chỉ cầm bàng thôi,biểu tình chống chiến tranh ở ngay thủ đô Hà Nội của ông , thì bây giờ chúng tôi sẽ cảm kích vô cùng về những lời lẽ thương tiếc của ông ấy. Còn không thì xin ông ấy đừng có vờ đạo đức giả nữa khó coi lắm. Ổng còn lôi cụ N Du vào để ra cái điều uyên bác, thâm nho. “Có ai nghe đâu” là sao ??Chúng tôi dốt nát không hiểu hết cao ý của ổng ,nhưng chúng tôi không đau xót vì mất 16 tấn vàng như ông ấy , mà chúng tôi đau xót vì mất nước, mất quê hương mà thôi. Chúng tôi cũng chưa bao giờ ngoác mồm ra trách móc người khác sao không biết giữ đất để cắm dùi, trong khi chính bản thân mình cũng chẳng hơn gì mà còn có phần hèn mạt hơn, như ông ấy đâu ,thưa các bác.

    Trích : …”nên xa xưa , theo tinh thần của Jon tôi nói ( qua thư ) với ông Phạm văn Đồng rằng ông và các đồng chí bên ông hãy chấm dứt cuộc chiến “ huynh đệ tương tàn “ này . Cá nhân tôi tâm hồn đã được giải thoát cho dù xác thân có bị tù đầy !”. Ngưng trích. ..

    Ông ta nói theo cái tinh thần bệnh hoạn của jon thì tôi nghe và hiểu theo cái kiểu tinh thần đó của ông ta. Nhưng xin nhấn mạnh với ông ta một điều là TRONG CHẾ ĐỘ CỘNG SẢN, nếu thằng cộng sản nó để cho ông ta tự do muốn làm gì thì làm như ông ta nói ở trên(và trước đây) mà chẳng làm gì ông í cả thì xin thưa, THẰNG CS ĐÓ KHÔNG PHẢI LÀ CS NỮA !!!!Nếu nó dân chủ như thế thì không có cả trăm triệu người bị giết oan trên toàn thế giới. Ông ấy lập lờ ra cái điều cs cũng là một xã hội tiến bộ dân chủ biết lắng nghe(thư ông ta viết)lời nói của dân. Ở ông này , là sự kết hợp giữa Nhạc Bất Quần và thằng Cuội. Vậy phải gọi ổng là gì cho đúng bây giờ , bác nào có cao kiến xin cho biết.

    Suy cho cùng, bởi vì hèn mới trốn lính mới ăn cháo đá bát như đá bát Trịnh, Jon và Fonda. Những kẻ rỡm đời cố làm cho giống bọn này và ca ngợi chúng thì đều là ” những con tương cận ” với chúng mà thôi. Xe la Vi !!!

    Hy vọng sẽ không còn bị nhức đầu về những lời lẽ đạo đức…thiệt của Nhạc Bất Quần thời đại. Kính chào các bác. Bk54.

  23. Hay quá bác 54 chí lý,chí lý bọn bắc cộng lúc bấy giờ chỉ có
    Một năm hai thước vải thô
    xẻ đi,xén lại đủ che bác hồ
    che mặt thì lại lòi râu
    che râu lòi mặt thiệt là khó coi

    thế thì làm chó gì mà có quần ống ‘noe’đúng là nói phét kiểu việt cộng bọn bắc cộng lúc ấy cả nàng mời có được một cài đài hai kênh,
    đúa nào mà có thường là nó giữ kỹ hơn giữ mả bố nó,thế rồi điện đâu ,pin đâu để thanh niên chúng nó nghe đài. may mắn lắm trụ sở xã cho phát thanh trường sơn đong sơn tây nà tình tứ mê ni rồi phi ní nô đia

    • Các bác còn nhớ lúc khỉ mang dép râu vào Thủ Đô Sài Gòn của mình không?

      Chúng nói ở miền bắc xuống hố cả “nũ” tủ lạnh chạy đầy đường, cà rem ăn không hết mang phơi, thì nói “Là một fan của Jon tôi thấy mọi thứ ở Jon đều đẹp ( thời ấy ở Hà nội thanh niên bắt chước Jon một chút là bị ca thẳng tay cắt quần , cắt tóc luôn )” ,…chỉ là chuyện tiếu lâm xhcn , xe cán chó,chó cán xe mà thôi. Heheee

  24. Thời còn trẻ, tôi là một trong những độc giả rất hâm mộ những nhà văn hoặc ký giả như ông Trọng Tấu, Hoàng Hải Thuỷ (Gã Thâm), Duyên Anh (vũ Mộng Long – Thằng Côn, Dũng Dakao, Bồn lừa v.v – nhất là truyện ngắn Hoa Thiên Lý), ông Dương Hùng Cường, ông DHC tôi nhớ có đọc 1 tập truyện – gồm nhiều truyện ngắn.

    Trong tập truyện này tôi nhớ mãi ông có kể một người bạn là chuyên viên không quân. Ông bạn rất giỏi đến nỗi làm cho giảng viên cơ khí (người Pháp) phải giật mình.

    Khi giảng viên gõ vào 1 tấm thép, ông bạn (của ông DHC) bật miệng thốt : 20% chất bẩn. Vị giảng viên không tin rồi mở sách chuyên môn ra : 21% chất bẩn.

    Từ đó tôi yêu môn Việt văn và yêu nước Việt Nam. Tôi yêu như bạn tôi cũng là một người Việt Nam gốc hoa mấy đời.

    Hồi xa xưa ông cố bốn hoặc năm đời trước đến Việt Nam ở xứ Hà Tiên – Rãch Giá, sau đến đời ông nội tôi chuyển lên Bình dương (xưa gọi là Thủ Dầu Một). Đến đời cha tôi cho con cái lên Gia định ăn học gần Saigon.

    Từ thời ông Cố tôi cho tới ông nội tôi chưa một ai có đựoc một vị chân chúa để tôn thờ. Thời sau cha tôi trước khi ông qua đời luôn dặn dò chúng tôi luôn phải biết ơn Tổng thống Ngô Đình Diệm.

    Tôi rất hãnh diện là người Việt Nam gốc Hoa. Và những người bạn cựu quân-nhân, chúng tôi đều rất hãnh diện là tù cải tạo và là lính của VNCH.

    Trước kia tôi đã xin phép ông chủ trang mạng này tức CTHĐ để gởi lên đây mấy chuyện tiếu lâm, giễu mấy người ba Tàu cho vui. Ông chủ trang mạng này đã cho phép.

    Nhưng sau đó, tôi tự thấy không nên, vì trang mạng này rất trrang nhã, đứng đắn và lịch sự. Đầy tính chất văn chương, nghệ thuật và sâu sắc về tâm hồn.

    Bởi vậy tôi thôi.

    Riêng tôi thấy nước Việt Nam chúng ta hiện giờ không có chút nào là hòa bình. Và riêng chúng ta vẫn chưa hề đầu hàng.

    Hòa bình chỉ là ảo tưởng của những ai nhẹ dạ, hèn nhát, sợ xông pha, sợ chết. Không dám hiến dâng cho tổ quốc.

    Đầu hàng đó là quan niệm và quyết định của riêng ông Dương Văn Minh và những người ấu trĩ trong chánh trị mà thôi.

    Phạm (cholon)

    • Kính bác Pham (cholon),

      Xin bác thứ lỗi cho tôi (nếu có) vì chữ “chệt” mà tôi đã dùng. Thật tình là tôi muốn mắng giặc Tàu, hay là bọn xâm lăng phương Bắc, chứ không hề ám chỉ cộng đồng người Việt gốc Hoa. Người Việt gốc Hoa vốn chiếm một tỉ lệ đáng kể trong cộng đồng dân tộc Việt Nam, và có nhiều người có tâm hồn rất Việt (như La Hối), yêu nước VN tha thiết (như… bác vậy).

      Vâng. Tuy vận mệnh nước nhà hiện như chỉ mành treo chuông , nhưng tôi vẫn tìn rằng dân Việt Nam vẫn chưa đầu hàng (chưa khuất phục giặc Tàu).

      Bác yên chí chờ rồi sẽ thấy: một bậc anh tài cỡ Hai Bà Trưng, vua Lê Lợi, Nguyễn Trãi, vua Quang Trung hay gần đây nhất là chí sĩ Ngô Đình Diệm v v … hiện đang ẩn mình đâu đó để đợi giờ quật khởi.

      Biết đâu người ấy lại là một người Việt gốc Hoa, cỡ như Triệu Đà ? Có khi người này lại nằm trong đám con cháu của bác ở VN hay ở hải ngoại ?

      Chúc bác và gia quyến năm mới vạn sự cát tường.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: