• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Um Hun Mít Đọt

Uống đi Trít, uống cho say,
Rượu này pha máu dân mày, dân tao.
Uống đi Bớt, uống cho hào,
Rượu này pha máu dân tao, dân mày.

Trong một bài Viết ở Rừng Phong mới đây tôi kể chuyện trong chuyến ghé Sài Gòn năm 2007, Tổng Thống Bush và bà vợ đến ăn cơm tối trong Tiệm Cơm của cô em nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Khi ông Tổng Mỹ ra về, cô chủ tiệm họ Trịnh ôm ông ta. Lẽ ra Cô Chủ Tiệm phải ôm bà Bush, nhưng cô ta đã ôm ông Bush. Tôi tiếc đã không giữ tấm ảnh ấy nên không có ảnh đăng theo bài.

Vài hôm sau bài viết được đăng, một bạn đọc gửi cho tôi tấm ảnh “Um Hun Mít Ðọt” kèm theo mấy bài tường thuật đăng trên vài tờ báo ở Sài Gòn ngày ấy.  Mời quí vị xem ảnh và đọc qua rồi bỏ:

Trích báo Sài Gòn, bài tường thuật thứ nhất:

Cuộc viếng thăm Sài Gòn ngắn ngủi của Tổng thống Bush đã để lại dấu ấn bất ngờ thú vị cho một số người dân và luôn cả cho vị khách đặc biệt, ít ra về mặt ẩm thực.

Ông Bush và bà Laura đã không dùng cơm tối tại khách sạn nơi ông bà tạm trú, mà đến ăn cơm Việt tại một nhà hàng chuyên bán thức ăn Huế. Cùng đến ăn với ông bà Bush, có ông John Howard, Thủ tướng nước Úc và phu nhân.

Họ đã đến nhà hàng TIB, là quán ăn của Trịnh Công Sơn, ở đường Hai Bà Trưng, Quận Nhất Sài Gòn.

Nhân dịp này, chị Trịnh Vĩnh Tâm, em ruột cố nhạc sĩ họ Tṛinh, nay là chủ nhân nhà TIB  cho biết cảm tưởng của chị khi Ông Vua nước Hoa Kỳ và Hoàng hậu Laura cùng với Tể tướng nước Úc và phu nhân, cùng đến tiệm ăn của chị để ăn các món Huế.

Chị Tâm cho biết ông bà Bush đã biết về thức ăn Việt Nam nên ông đã chọn món chả giò và càng cua bách hoa, chủ quán giới thiệu món gỏi mít và món súp hạt sen trình bày trong một trái dừa. Chị Tâm cho biết các thực khách đều dùng đũa chứ không dùng dao và nĩa.

Chị cho biết món đầu tiên họ ăn là món càng cua, và món thứ nhì là món chả giò. Khi bà Laura vừa nhai xong miếng chả giò đầu tiên, bà quay sang nhân viên phục vụ, tỏ dấu hiệu rất dễ thương để tán thưởng và nói :

Wonderful,”

Sau bữa ăn, tùy viên của Tổng thống Bush đã xin tờ thực đơn của nhà hàng TIB để đem về Tòa Bạch Ốc.

Về thức uống, bốn vị thực khách đặc biệt này dùng nước suối và một chai rượu Chablis của Pháp. Ông Bush có dùng thêm một chai bia do nhân viên an ninh Mỹ đem đến cho ông.

Chị Tâm cho biết chị sẽ trưng bày ở quán của chi chai bia này.

Tổng thống Bush đã hoàn toàn chinh phục được cảm tình của các khách ăn khác của quán TIB đêm hôm đó, khi ông đi từng bàn để bắt tay và hỏi han họ, đồng thời cũng để cho họ chụp hình kỷ niệm.

Thực đơn của Tiệm TIB:

  • Càng cua bách hoa
  • Chả giò
  • Gỏi mít
  • Súp hạt sen

Ðây là bài tường thuật thứ hai của Lê Thanh Phong, phóng viên Ðài BBC:

Sau khi Tổng thống Mỹ G. Bush cùng Thủ tướng Úc John Howard đến ăn tối ở nhà hàng TIB, phóng viên của BBC gọi điện phỏng vấn chị Trịnh Vĩnh Tâm, chủ nhà hàng, với câu hỏi thứ nhất:

“Bà có hạnh phúc không?”

Chị Tâm trả lời  rất thật:

“Tôi không biết phải nói sao nữa.”

Chị nói với tôi rằng, đến lúc này chị vẫn chưa nguôi xúc động  về những ông bà khách ấy.

9 giờ sáng ngày 19.11.2007, chị Trịnh Vĩnh Tâm – chủ nhà hàng TIB – đang ở nghĩa trang thăm mộ ông anh  là nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, thì được người nhà đến báo có nhân viên an ninh đến “thăm” nhà hàng. Trở về tiệm TIB, chị được nhân viên an ninh yêu cầu nộp lý lịch và chứng minh nhân dân của tất cả nhân viên nhà hàng. Tiếp theo là một lệnh: từ trưa cho đến tối hôm ấy tiệm không được nhận khách ăn. Không may cho chị Tâm, chị có hẹn mời mười mấy người khách quen đến ăn cơm tối. Chị phải gọi điện xin lỗi các bạn. Chị hỏi mấy anh an ninh cho biết khách tới là ai nhưng các anh không nói.

Sau 12 giờ trưa, chị Tâm thấy nhiều người Mỹ và người Australia vào tiệm, chị đoán họ là nhân viên an ninh Mỹ, Úc. Các ông bự con này có máy liên lạc điện thoại với cái ống nghe, ống nói nhỏ síu gắn trên cổ áo, trong vành tai. Họ liên lạc với ai đó, chị nghe được và biết họ là nhân viên của Nhà Trắng Mỹ. Họ đặt một phòng ăn cho 4 người. Chị Tâm cho người đi mua quà để tặng khách quý. Quà tặng khách không đượv để trong hộp hay gói trước.

Ðến 6 giờ chiều, nhà hàng mới biết có vợ chồng Tổng thống Mỹ và vợ chồng Thủ tướng Australia đến ăn tối. Nhân viên an ninh Mỹ cho biết  ông Bush muốn ăn ở một quán ăn Sài Gòn bình thường, không cần sắp đặt, và ông muốn có nhiều thực khách  trong nhà hàng. Thế là chị Tâm lại vội vàng gọi điện cho một số bạn đến để được ăn cơm cùng Tổng thống Mỹ, tuy không được ngồi chung bàn.

8 giờ tối, ông Bush và phu nhân đi thẳng từ phi trường Tân Sơn Nhất đến nhà hàng TIB. Ông vui vẻ bắt tay hỏi thăm mọi người, sau đó ông bà vào phòng ăn riêng. Ông Bush xem thực đơn và gọi hai món: chả giò và càng cua bách hoa. Ông đề nghị nhà hàng chọn giúp thêm món ăn cho ông.

Chị Tâm không có nhiều thì giờ để suy nghĩ, chị chọn món gỏi mít, súp hạt sen trong trái dừa (súp Tib), bánh lá chả tôm và món tráng miệng là chè hạt sen bọc nhãn. Ông Bush có đem theo loại nước uống riêng. Khi người nhà bếp làm món ăn, nhân viên an ninh Nhà Trắng đứng ngay trong bếp theo dõi và kiểm tra từng món.

9 giờ, ông Bush ra khỏi phòng ăn, đi đến từng bàn hỏi thăm mọi người. Ông và phu nhân tỏ ra rất thân thiện. Tại một bàn có nhiều thanh niên Việt kiều, ông hỏi họ về Việt Nam để làm gì và họ sống có vui không. Họ trả lời họ về Việt Nam làm việc. Ông Bush nói:

“Nếu tôi bằng tuổi các bạn, tôi cũng về đây.”

Thấy ông vui vẻ, mọi người đến vây quanh ông để chụp ảnh, ai cũng muốn gần ông hơn để có được tấm ảnh kỷ niệm.

Chị Tâm tâm sự, sau khi khách đi rồi, tối đó chị không ngủ được, chị cứ ngơ ngẩn như vừa qua một giấc mơ đầy cảm xúc.

Người viết Lê Thanh Phong

Ðây là bài tường thuật thứ ba của người ký tên là Lê Chân Nhân:

Ca sĩ Trịnh Vĩnh Trinh – chủ Hàng Ăn Trịnh là em ruột  bà Trịnh Vĩnh Tâm, chủ Hàng Ăn TIB, Ca sĩ Trinh tham gia việc phục vụ bữa ăn tối vợ chồng Tổng thống Mỹ G. Bush và vợ chồng Thủ tướng Australia John Howard – bà Trinh nói:

“Hôm ấy chị Tâm gọi điện bảo tôi đến nhà hàng TIB ngay, có chuyện quan trọng. Tôi đến cùng lo công việc với chị Tâm. Mọi người trong tiệm bị mất thoải mái vì nhân viên an ninh của Việt Nam và nhân viên an ninh Mỹ, Úc kiểm tra quá gắt. Tôi thấy họ đưa đến tiệm TIB cả mấy con chó nghiệp vụ và  chuyên viên kiểm tra thực phẩm. Nhân viên an ninh ra lệnh cho nhà hàng “nội bất xuất, ngoại bất nhập” làm cho mọi người bị áp lực nặng, chúng tôi bị căng thẳng thần kinh quá đỗi.

“Khi Thủ tướng Australia đến, mọi người trong tiệm đứng lên chào và vỗ tay, cảnh trợng nhà hàng lúc đó thật vui, mọi người đều thoải mái. Ông Thủ tướng đến bàn của một đám thanh thiếu niên, bắt tay nói chuyện, các anh em xúm xít quanh ông. Nhưng đáng tiếc là ngay sau đó nhân viên  an ninh Mỹ ra lệnh khi Tổng thống Bush đến không ai được phép đứng lên cũng không ai được phép vỗ tay. Tất cả phải ngồi yên tại chỗ.

“Tôi nghĩ vì lý do an ninh, nhân viên an ninh Mỹ  không muốn có tiếng vỗ tay ồn ào, khó kiểm soát những tiếng động khác. Lúc vợ chồng ông Bush vào tiệm , ông tươi cười bước đến phía bàn của các khách ăn trẻ tuổi và tỏ ra rất tự nhiên, vui vẻ. Nhưng đám khách trẻ vì bị nhân viên an ninh Mỹ dặn trước nên tất cả ngồi yên, không chào, không nhúc nhích, không vỗ tay. Ông Bush hơi bị khựng lại một chút rồi ông bước đi. Tôi rất buồn và thấy tội nghiệp cho số thanh thiếu niên Việt có mặt trong nhà hàng lúc ấy. Các thanh niên vì bị bắt buộc, đã tỏ ra không thân thiện với ông Bush. Không biết ông Bush có hiểu cho họ  không?”

Tôi hỏi:

“Vì sao các chị chọn cho ông Bush những món ăn đó??

Chị Trinh trả lời:

“Chúng tôi suy tính, phải giới thiệu món ăn lạ và đặc biệt của dân tộc mình, của Huế. Họ có thể ăn nhiều món cao lương mỹ vị nhưng chắc chắn họ chưa ăn món gỏi mít, súp hạt sen, bánh lá chả tôm. Những món này rất riêng của Huế, hương vị đậm đà. Dễ nhớ và nhớ lâu.”

“Xin cho biết việc ông Bush đến ăn ở nhà hàng TIB có liên quan gì đến cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn không hay chỉ là sự tình cờ?”

Chị Trinh trả lời:

“Tôi nghĩ không liên quan gì đến anh Sơn mà cũng không phải tình cờ. Theo chị Tâm nhớ lại, mấy tháng nay, có một số nhân viên của Tổng Lãnh sự quán Hoa Kỳ đến ăn ở đây. Trong đó có vài người Mỹ dường như mới đến Sài Gòn lần đầu. Sau đó nhớ lại chúng tôi mới biết họ là nhân viên an ninh của Nhà Trắng đến Sài Gòn và đến TIB trước để xem xét và chuẩn bị bữa ăn cho Tổng thống của họ. Có thể họ đã đến nhiều nhà hàng ở Sài Gòn. Việc TIB lọt vào mắt của những người tuyển chọn có thể vì nhà hàng có nhiều món ăn thuần tuý Việt Nam, nhà hàng bài trí theo phong cách Việt Nam.”

Người viết Lê Chân Nhân

CTHÐ: Trong hai bài tường thuật trên có hai sự kiên khác nhau: Bài 1 kể TT. Bush đi đến mấy bàn khách ăn người Việt, bắt tay, nói chuyện, cho chụp ảnh. Bài 2 kể nhân viên an ninh Mỹ ra lệnh cho đám khách Việt: Khi TT Mỹ đến không được đứng lêm không được vỗ tay, phải ngồi yên chỗ. Vì vậy, khi TT Bush đi đến bàn, đám khách Việt ngồi ngay đơ như phỗng đất. Thấy mọi người lạnh nhạt với mình. TT Bush sượng ngắc, quay vào phòng ăn riêng.

Tình trạng ông TT Bush đến ăn ở một hàng ăn Sài Gòn mà nhân viên an ninh Mỹ làm những việc bảo vệ ông quá chặt làm tôi nhớ lại chuyện ông TT Clinton đến Hà Nội, Sài Gòn năm 2000.

TT Clinton là ông Tổng Thống Mỹ thứ nhất đến Việt Nam sau Tháng Tư 1975. Khác hẳn TT Bush, TT Clinton, sau mấy ngày ở Hà Nội, cùng bà vợ và cô con vào Sài Gòn. Buổi sáng ông bà và cô Chelsea  từ Khách Sạn ở đường Lê Lai đi bộ đến chợ Bến Thành, vào ăn phở ở hàng Phở 2000, rồi ông bà và cô con đến ăn cơm Việt Nam ở Nhà Hàng Phố Xưa của cô Như Loan, người là diễn viên điện ảnh từng đóng vai chính trong phim “Ðời Chưa Trang Ðiểm.” Phim làm theo tiểu thuyết cùng tên của Nhà Văn Văn Quang. Nữ diễn viên Như Loan chạy được sang Mỹ trước Ngày 30 Tháng Tư 1975; năm  1995 cô trở về Sài Gòn mở hàng ăn Phố Xưa. TT Clinton ung dung đi chơi trong phố. Tất nhiên ông cũng có nhân viên an ninh Mỹ theo bảo vệ nhưng không chặt và quan trọng quá đáng như TT. Bush.

Tháng Bẩy 2007, tôi – CTHÐ – đã có bài Viết ở Rừng Phong về cuộc đến Sài Gòn của TT. Bush.

Viết ở Rừng Phong. Trích:

Nhật báo The Washington Post, Ngày 23 Tháng Bẩy, 2007:

Thượng Nghị sĩ Henri M. Reid, Democrat, Nevada, Trưởng Khối Ða Số Thượng Viện Mỹ, nói:

When I have dealings with people, and they tell me one thing and do something else, they’re not telling the truth. What else do you have to call them?”

Thượng Nghị sĩ Reid nói câu trên trong cuộc phỏng vấn ông do Thông Tấn CBS thực hiện, TNS Reid gọi Tổng Thống Bush là “liar: kẻ nói láo.” Có nghị sĩ đồng viện đề nghị ông rút lời kết tội ấy lại, Tns Reid không chịu. Ông nói:

Khi tôi phải giao tiếp với những kẻ nói thế này mà làm thế khác, họ không nói thật. Ta phải gọi họ bằng cái tên gì?”

TNS Reid vẫn gọi Tổng Thống Bush là “liar: kẻ nói láo.”

Ngưng trích The Washington Post.

Nữ Chủ Hàng Ăn TIB ôm ông khách Mỹ:"Chả giò lộn, mít đọt thiu. Um nhau thắm thít ra chìu lả lơi."

CTHàÐông: Ở Hà Nội, TT Bush đến đứng dưới Tượng Hồ chí Minh, ông ca ngợi những thành quả kinh tế của Việt Nam, ông tỉnh queo, ông không nói nửa lời về tình trạng Nhân Quyền tàn tệ ở Việt Nam, về chuyện bọn Cộng Ðầu Xỏ Ðàn Áp, Bắt Tù những Người Việt Tranh Ðấu Ôn Hòa cho Dân Quyền. Họp APEC xong ở Hà Nội, TT Bush bay vào Sài Gòn. Ông cũng không làm gì cả ở thành phố một thời là Thủ Ðô Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa, thành phố từng có Tòa Ðại Sứ Hoa Kỳ lớn nhất Ðông Nam Á, thành phố từng nhuốm máu những chiến binh Mỹ. Ông vừa bay đi khỏi Sài Gòn, bọn Ðầu Xỏ VC Triết, Dũng lập tức xuống tay “đánh” những người Việt tranh đấu cho Dân Quyền.

Chúng đánh thẳng tay, đánh không khoan nhượng, đánh không nể ngại, đánh ngạo ngược, đánh hung hăng con bọ xít, đánh cho dân Việt và nhân dân thế giới thấy chúng có toàn quyền muốn làm gì thì làm, chúng đàn áp dân mà chúng không chút e ngại hay nể sợ dư luận quốc tế – hình ảnh Thô Bạo nhất trong lịch sử Cộng Sản đàn áp Người Dân là cảnh tên Công An Việt Cộng dùng bàn tay nhớp nhúa bịt miệng Người Tù Nguyễn Văn Lý khi ông tù này bị chúng đưa ra tòa ở Huế chỉ vài ngày sau khi Hội Nghi APEC họp xong. Rõ hơn: Vài ngày sau khi ông TT Bush bay về Mỹ.

Một Sở Thông Tấn Tây Âu có nhân viên ở Sài Gòn, mở cuộc phỏng vấn Hòa Thượng Thích Quảng Ðộ về việc TT Hoa Kỳ đến Việt Nam.

Hòa Thượng Quảng Ðộ nói ngay:

– Ông Bush nói một đằng, làm một nẻo. Ông Bush đã phản bội chúng tôi.”

Chó Mỹ đếm Tiệm Ăn TIB.

Làm chính trị là phải có “phản ứng nhanh, sắc, đúng” như Hòa Thượng Quảng Ðộ. Việc TT. Bush, PTT Cheney, sau khi bọn Cộng Việt phóng tay đàn áp tàn nhẫn các nhà Dân Chủ Việt Nam, mời một số nhân vật Việt Nam tranh đấu cho Nhân Quyền Việt Nam ở Hoa Kỳ, đến Nhà Trắng, trong cuộc nói chuyên tầm phơ, tầm phất có câu TT Bush hỏi:

– Các ông muốn chúng tôi làm gì?

Hỏi thế rồi thôi, không hứa hẹn cũng không làm gì cả, tôi cho đó là trò vuốt đuôi nhạt nhẽo, trơ trẽn.

Nếu tôi được ông Tổng Bush hỏi:

– Ông muốn chúng tôi làm gì để giúp đồng bào ông?

Tôi sẽ trả lời:

– Tổng Thống còn phải hỏi tôi câu ấy ư? Trước khi ông đến Hà Nội, chúng tôi đã nhiều lần thưa với ông chúng tôi mong ông làm những gì ở nước chúng tôi. Chúng tôi thật không mong ông làm nhiều, chỉ mong khi ông đến Hà Nội, Sài Gòn, nếu ông không mời một vài nhà tranh đấu cho Nhân Quyền, Dân Chủ, Tự Do nào của chúng tôi đến gặp ông, nếu ông không đến gặp các ông ấy, xin ông nói đến họ, ông nói cho vài câu thôi. Chúng tôi mong nếu ông không làm việc ấy, bà Ngoại Trưởng Rice sẽ làm. Nhưng ông đến nước chúng tôi, ông cụng ly rượu với bọn Cộng Ðầu Xỏ, những tên đàn áp, bóc lột, làm khổ đồng bào tôi, ông đến đứng dưới tượng người chúng tôi căm thù nhất là Hồ chí Minh; ông và bà Ngoại Trưởng Rice, không đếm xỉa gì đến những lời xin, những mong muốn của chúng tôi. Ông vừa bay ra khỏi nước tôi, bọn Cộng phóng tay đàn áp thật nặng những người bất đồng chính kiến với chúng. Nay thì còn nói chi nữa.

Nói như thế là hờn dzỗi. Mần chính trị mà hờn dzỗi thì chỉ vỡ mặt. Vì hay hờn dzỗi nên tôi không thể mần chính trị. Nhưng, nếu được hỏi và phải trả lời, tôi sẽ nói theo lời Hòa Thượng Quảng Ðộ:

– Ông nói một đằng, ông làm một nẻo. Ông đã phản bội chúng tôi.

Chuyện tôi thấy kỳ cục, nếu không gọi là nham nhở, là việc ông Tổng Mỹ Bush đến Việt Nam mà không nói nửa câu về tình trạng nhân quyền bị đàn áp ở Việt Nam, về tình trạng bị bắt giam, cô lập, vu cáo  của những người Việt bất đồng chính kiến với bọn Cộng cầm quyền, rồi ngay sau khi bọn Cộng Việt đàn áp những người Việt bất đồng chính kiến làm người thế giới phẫn nộ, TT Bush đến Hội Nghị Prague, lên diễn đàn khoe thành tích giúp thành lập những thể chế Dân Chủ trên thế giới, không chút ngượng mồm, ông tự nhân ông là “Tổng Thống của Những Người Bất Ðồng Chính Kiến.” I am The President of The Dissidents.”

Ngày tháng ấy năm 2007, TT Bush đang rối trí vì chiến tranh Irak, ông còn tinh thần đâu mà lo đến tình trạng Nhân Quyền Rách Hơn Cái Váy Nát của Bà Cả Ðọi Việt Nam, bíết thế nhưng tôi vẫn phải viết sự thật về ông:

– TT Bush nói một đằng, làm một nẻo!

Và tôi nói riêng với ông TT Bush:

“Ông làm tôi đau lắm!”

o O o

Quí vị vừa đọc một đoạn trong một bài Viết ở Rừng Phong Tháng Bẩy năm 2007.

Chuyện tưởng như xẩy ra hôm qua, nhưng dzậïy mà đã qua hơn 3 năm. Hôm nay, một ngày Tháng Hai năm 2011, tôi viết thêm:

“Tháng Bẩy năm 2007, trước khi TT Bush đến Việt Nam, công đồng người Việt ở Mỹ có đăng một Thư Ngỏ – Open Letter – gửi TT Bush trên Nhật báo The Washington Post. Nghe nói giá tiền trang báo ấy là 50.000 đô-la Mỹ. Thư Ngỏ xin ông Tổng Mỹ đến Việt Nam nói vài lời đến tình trạng Nhân Quyền tàn tệ ở Việt Nam,

Tiền mất toi, Lời Xin vô ích. Ông Tổng Bush dường như không đoc Open Letter của cộng đồng người Việt ở Mỹ. Ông Bush về Mỹ, bọn Cộng Việt đàn áp dân Việt nặng hơn. Nhưng ngày tháng ấy không một ông người Việt làm chính trị nào, ở nước ngoài như ở trong nước, nói, dám nói một câu trách oán hay than thở.

Chỉ có một mình Hoà Thương Quảng Ðộ nói:

“Ông Bush nói một đằng, làm một nẻo.”

“Ông Bush đã phản bội chúng tôi.”

o O o

Thứ “Gỏi Mít” Tiệm Cơm TIB cho TT. Mỹ ăn là thứ gỏi làm bằng “Ðọt Mít – hay “Mít Ðọt” – là thứ mít lấy từ trái mít non, chưa thành múi Mít. Tăng ni ở Thưà Thiên thường dùng đọt mít đem kho để ăn.

Chó nghiệp vụ” là thứ chó chuyên viên có biệt tài ngửi mà tìm ra ma túy, thuốc nổ. Tòa Ðại Sứ Hoa Kỳ ở Hà Nội chắc không nuôi sẵn loại chó nghiệp vụ này. Toà Tổng Lãnh Sự Hoa Kỳ ở Sài Gòn lại càng không nuôi sẵn thứ chó đó. Chó Mỹ đếm Tiệm TIB chắc phải là một cặp chó, đến Việt Nam từ Hoa Kỳ trên phi cơ Air Force One.

Người thứ nhất đọc bài Viết ở  Rừng Phong của tôi là anh Hoàng Hải Cải Lương. Ðọc xong bài này, anh hỏi tôi:

“Ông Tổng Mỹ đến tiệm cơm Việt ăn cơm, ông cho chó bẹc-dzê Mỹ đến tiệm cơm làm chi?”

Thấy anh hỏi ngớ ngẩn, chán quá, tôi trả lời:

“Cho chó đến ngửi .. ..chị em họ Trịnh chứ còn làm gì nữa!”

Advertisements

One Response

  1. Trong ba bài tường thuật về chuyện Tổng Bush ghé nhà hàng Tib, hai bài đầu hơi na ná giống nhau, có vẻ như được viết lại từ một dàn bài có sẵn (chỉ thị từ trung ương cho báo chí lề phải). Riêng bài tường thuật thứ ba, được viết lại theo lối thuật chuyện của cô Trịnh vĩnh Trinh, có thêm chi tiết nhân viên an ninh Mỹ căn dặn thực khách Việt “bốn không” khi Tổng Bush tới: không được vỗ tay, không chào, không nhúc nhích và không được …, nghĩa là nếu có mắc đé hay mắc ị thì cũng phải ráng mà … gồng!!!

    Không biết chuyện cô Vĩnh Trinh thuật lại có đúng chăm phần chăm hay anh nhà báo thêm thắt tí đỉnh cho câu chuyện thêm ly kỳ? Giống như có anh nhà báo trên VietNamNet thuật lại chuyện các nhà trinh sát việt cộng “tài ba” làm thế nào đã giăng bẫy tóm người chồng cũ Nguyễn Trung Trực của ca sĩ Vĩnh Trinh mấy năm xưa! Xin phép Công Tử cho trích lại nguyên con bài báo này, theo link dưới đây.

    http://www.eva.vn/eva-tam-chuyen/cuoc-dao-tau-ly-ky-cua-chong-cu-trinh-vinh-trinh-c66a33798.html

    [Trích Cuộc Đào Tẩu Ly Kỳ Của Chồng Cũ Trịnh Vĩnh Trinh]

    Cuộc đào tẩu ly kỳ của chồng cũ Trịnh Vĩnh Trinh
    Thứ Ba, ngày 06/07/2010, 14:01

    (Eva tam chuyen) – Trong nhiều đối tượng truy nã đã bắt trở lại, một trong những đối tượng đặc biệt gây ấn tượng với các trinh sát Cục Cảnh sát Truy nã Tội phạm, Bộ Công an, chính là Nguyễn Trung Trực, Việt Kiều Úc, đồng thời là chồng của ca sĩ nổi tiếng Trịnh Vĩnh Trinh, em gái ruột của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.

    Từ một Việt kiều giỏi kinh doanh trở thành kẻ bị truy nã.

    Ngày 14 tháng 4 năm 2008, tại sân bay Tân Sơn Nhất, các trinh sát của phòng 4 – C16 (nay là Cục Cảnh sát Truy nã Tội phạm, Bộ Công an) đã bắt được Nguyễn Trung Trực khi chuyến bay quốc tế mang số hiệu A – 891/2008 từ Los Angeles vừa hạ cánh xuống phi trường quốc tế Tân Sơn Nhất.
    Khi đó, Nguyễn Trung Trực đã là đối tượng bị Bộ Công an truy nã suốt 6 năm qua vì tội danh “Vận chuyển hàng hóa trái phép qua biên giới”, bị tuyên phạt 5 năm tù nhưng đã bỏ trốn sang nước ngoài để trốn thi hành án.

    Nguyễn Trung Trực sinh năm 1952, tại Mỹ Tho, được biết tới là một người có trí tuệ khá thông minh, nhanh nhạy. Sau khi nhận được một suất học bổng chuyên về kinh tế học do Chính phủ Úc tài trợ, Nguyễn Trung Trực đã đi duc học tại Úc và tốt nghiệp Cao học Kinh tế sau đó vài năm.

    Sau khóa học, ông ta đã ở lại làm kinh doanh tại Úc và gặt hái được nhiều thành công trên lĩnh vực này cả ở Úc và Singapore.

    Năm 1989, khi nước ta thực hiện chính sách mở cửa, Nguyễn Trung Trực ngay lập tức trở về nước đầu tư, và trở thành một trong những nhà đầu tư Việt kiều sớm nhất và đình đám nhất trong giai đoạn đó.

    Tuy nhiên, năm 1996, khi Quản lý thị trường Tp. Hồ Chí Minh điều tra các hoạt động làm ăn của Nguyễn Trung Trực đã phát hiện ra ông ta trốn thuế lên tới 300.000 USD. Sau khi nộp phạt toàn bộ số tiền trốn thuế này, Nguyễn Trung Trực được Viện Kiểm sát Nhân dân Tp.Hồ Chí Minh đình chỉ điều tra.

    Sau đó 1 năm, đến ngày 25 tháng 7 năm 1997, Nguyễn Trung Trực lại bị Công an tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu khởi tố về tội “Vận chuyển trái phép hàng hóa qua biên giới” và đưa ra tòa xét xử. Phiên tòa đã tuyên phạt mức án 5 năm tù và yêu cầu Nguyễn Trung Trực phải thi hành án trong tháng 11 năm 2000.

    Nhưng Nguyễn Trung Trực đã làm đơn xin hoãn thi hành án, rồi sau đó bỏ trốn sang nước ngoài. Ngay sau khi Nguyễn Trung Trực bỏ trốn, Công an Tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu đã phát lệnh truy nã số 118 vào ngày 23 tháng 10 năm 2002 đối với Nguyễn Trung Trực và thông báo cho phòng Cảnh sát Interpol để phối hợp với Interpol quốc tế.

    Bị bắt vì “tình cờ” lên báo

    Trong 6 năm trốn truy nã, Nguyễn Trung Trực vẫn thỉnh thoảng đi về Việt Nam gặp gỡ vợ của mình là ca sĩ Trịnh Vĩnh Trinh, em gái ruột cố nhạc sĩ nổi tiếng Trịnh Công Sơn. Tuy nhiên, do quá giỏi che giấu thân phận, nên trong thời gian đó, Nguyễn Trung Trực đã không bị các trinh sát truy nã tội phạm phát hiện.

    Mọi việc chỉ bắt đầu được đưa ra ngoài ánh sáng, khi vào đầu tháng 4/2008, trên một tờ báo của Việt Nam có trích dẫn vài lời phát biểu của Nguyễn Trung Trực về người anh rể nổi tiếng Trịnh Công Sơn.

    Sau khi xác minh, Bộ Công an đã khẳng định được đây chính là đối tượng bị Công an Bà Rịa – Vũng Tàu truy nã 6 năm trước. Tuy nhiên, ngay sau đó, Nguyễn Trung Trực đã bay ra nước ngoài, khi đó, các trinh sát truy nã tội phạm đành phải ém quân chờ thời cơ.

    Đến ngày 14 tháng 4 năm 2008, khi nhận được tin Nguyễn Trung Trực chuẩn bị về Việt Nam các trinh sát truy nã tội phạm của Bộ Công an đã mai phục bắt gọn đối tượng này. Sau khi bị bắt ở phi trường quốc tế Tân Sơn Nhất, Nguyễn Trung Trực đã thừa nhận hành vi của mình.

    Sau khi bị bắt và khai báo thành khẩn tội trạng của mình, Nguyễn Trung Trực đã chấp hành việc thi hành án và vừa mới ra tù cách đây một thời gian ngắn. Sau khi ra tù, chính bản thân Nguyễn Trung Trực đã chủ động liên lạc với các trinh sát truy nã tội phạm của Bộ Công an, vừa để thông báo việc mình được trả tự do, vừa hỏi thăm các cán bộ trinh sát đã bắt mình 2 năm trước đó, hoàn toàn không còn một chút oán thù nào.

    Sau bài học lớn và một cái giá khá đắt phải trả, tin rằng Việt kiều Úc này sẽ biết sử dụng đúng tài năng, trí tuệ của mình để làm giàu chính đáng cho bản thân và đóng góp cho đất nước.

    (Theo VNN)

    [Ngưng trích]

    Bài báo trên cho mọi người thấy được vài điểm khá lý thú dưới đây.

    1. Đám công an trinh sát thành hồ là một bọn vô dụng! Việt kiều Úc NTT sau khi bị mấy anh trinh sát truy nã, đã đi đi về về VN như đi chợ trước mũi mấy anh trong sáu năm mà mấy anh đếch biết gì cả.

    2. “Luật” việt cộng là luật … rừng xanh! Sau khi bị tuyên án thì người tù có thể xin hoãn thi hành án (nếu chịu xì tì ra?), và sau đó có thể thơ thới … bỏ trốn ra nước ngoài!

    3. “Luật” việt cộng là luật … rừng già! Sau khi mãn tù, người tù đã chủ động gọi điện đến mấy anh trinh sát, trước là để thông báo, sau là “hỏi thăm” các trinh sát đã bắt mình hai năm trước đó, “hoàn toàn không còn một chút oán thù nào!” Khỉ ơi là khỉ!!!

    Về điểm mấy anh trinh sát là một lũ ăn hại thì có lẽ ai cũng tin, nhưng bảo rằng người mãn tù chủ động gọi điện đến hỏi thăm mấy anh thì chỉ có mấy người ngớ ngẩn mới tin thôi. Gọi điện đến chọc quê mấy anh cả thộn thì có!!!

    Về thắc mắc của anh “Hoàng Hải Cải Lương” nêu lý do tại sao Tổng Bush đem chó bẹc-dzê đến tiệm ăn chị em họ Trịnh và câu trả lời khá … bí hiểm của Công Tử “Cho chó đến ngửi .. ..chị em họ Trịnh chứ còn làm gì nữa!” đã làm mấy người ngớ ngẩn (như tôi) càng thêm tò mò “Không biết chị em họ Trịnh có cái chi đáng ngửi nhỉ?” Biết là Công Tử rất bận rộn làm gì có thì giờ trả lời mấy câu hỏi ngớ ngẩn này nên tôi cũng ráng tự trả lời “Hay là con kiki đến từ Air Force One sau khi thưởng thức xong mấy món main dishes là Mít Đọt, Mít Đệt, Mít Đợi … thì lại đòi hỏi thêm cái món dessert rất thơm ngon là mấy múi Mít (Đặc) mà chị em họ Trịnh còn giấu ở trong quần từ ban chiều?”

    Thế mới biết, chó Mỹ hay chó Mít gì cũng rứa, hễ cứ cái món … ấy là đánh hơi ra ngay!!!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: