• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Ngày Oan Trái

Hai em bận đồng phục trong ảnh này, ảnh thu ở đường phố Sài Gòn Tháng 5, 1975, năm nay 2011, hai em ở đâu?

Năm năm cứ đến Ngày Oan Trái
Ta thắp hương lòng để nhớ thương….

Ðêm Tháng Tư Buồn ở Xứ Người – Biết dzồi..! Chán lắm..! Than mãi ..! – .. nằm xem TiVi, thấy thiên hạ lao xao nói đến chuyện Thái Tôn  nước Anh-cát-lỵ cưới vợ, Người Lưu Vong Già bồi hồi, ngậm ngùi nhớ lại chuyện đám cuới vương giả cũng diễn ra ở xứ Anh-cát-lỵ năm xưa, khi Thái Tử Charles kết hôn với cô Diana.

Người Sài Gòn cầm cờ Giải Phóng Miền Nam đi đón bọn Bắc Cộng xâm lăng ở Ðường Thống Nhất, ảnh ngày 2 Tháng 5, 1975.

Năm xưa là năm 1981. Mới đấy thôi, tưởng như là đêm qua mà  đời tôi đã qua 30 mùa lá rụng. Dòng thời gian dài một ánh bay.. Thân xác con người không thể trở về dĩ vãng nhưng trí nhớ của con người có thể làm cho con người tưởng như mình sống lại ngày xưa. Sống lại thảng thốt, mơ hồ – tất nhiên –  đêm lặng, xứ người, nằm trong căn phòng đèn vàng, an ninh Năm Chăm Phần Chăm, tôi mơ hồ trở lại là tôi năm 1981; tôi nhớ lại những buổi tối vào lúc 9 giờ, trong căn gác lửng tối om vo ve tiếng muỗi, tôi nằm bên cái radio Sony nghe Ðài Phát Thanh BBC, VOA. Nhiều lần tôi muốn kêu lên với các ông BBC, VOA:

– Khổ lắm, mấy ông ơi.. Mấy ông cứ..“Công chuá Diana..” là ký gì? Công chuá là con gái vua, công chuá không thể kết hôn với hoàng tử là con trai vua, trừ khi hoàng tử là con vua một nước khác… Mấy ông gọi Diana là “công chuá,”  bọn Bắc Cộng chúng nó cười cho…

Ba Tầu chỉ có tiếng “hoàng tử ” để gọi Prince, tiếng “công chúa” để gọi Princess nên khi cô Diana được phong vương hiệu Princess, người ta gọi nàng là “công chuá.” Nhưng nếu không gọi Princess Diana là công chuá, ta phải gọi nàng với tước hiệu gì? Prince có thể là Vương Tử, có thể gọi Princess – bà vợ của ông Prince – là vương hậu hay không? Ông chồng của công chuá là phò mã, con rể cuả Vua là Hoàng Tế – như Hoàng Tế Phillip, ông chồng Bà Vua Elizabeth – Tầu có triếng “tử tức” – “tử” là con, “tức” là con dâu – ta có thể gọi Princess Diana là Hoàng Tức Diana được chăng?

Hôm nay, một trong những ngày Cuối Tháng Tư Thứ 36 kể từ Tháng Tư Năm 1975, tôi viết lan man về chuyện Ðám Cưới cô Diana 30 năm xưa. Tâm viên, ý mã.. Tôi viết thế vì tôi ngậm ngùi với chuyện thời gian qua nhanh. Mới đêm qua tôi nằm ở một góc thành phố Sài Gòn nghe chuyện đám cưới vương giả xứ người ở mãi bên kia biển. Dzậy mà thời gian đã qua 32 năm! Năm 1980 tôi 50 tuổi.

Sài Gòn năm 1980 ở dưới đáy của Tang Thương. Năm ấy tôi đi tù 2 năm vừa trở về mái nhà xưa. Tôi nhớ những buổi chiều lúc 5 giờ, đứng ló mặt trong cưả gió sà-lim Nhà Tù Số 4 Phan Ðăng Lưu chờ bọn cai tù đi qua điểm mặt, có những chiều tôi ghé mắt nhìn qua cửa gió sà-lim về những vòm cây sao trên đường Chi Lăng ngoài kia, trên bờ tường nhà tù, nắng chiều  tô vàng trên những vòm cây ấy, gió chiều làm những cành lá rung chuyển. Tôi tưởng tượng giờ này tôi được đi trên vỉa hè đường Lê Lợi. Hạnh phúc chừng nào. Những chiều bị tù ấy tôi nghĩ khi được ra khỏi tù, được trở về mái nhà xưa với vòng tay gầy của người vợ hiền, tôi sẽ sống ngoan, sống không hờn giận, không uất ức, sống cam chịu với số phận đen hơn mõm chó của tôi.  Sống đầu hàng, sống hèn mạt như mọi người dân Quốc Gia VNCH vưà bị tiêu vong, tôi sẽ không làm gì để bị bọn đầu trâu, mặt ngựa nửa đêm đến nhà dựng cổ dậy, bắt đi tù lần nữa. Những ngày đầu khi trở về nhà, tôi nói với vợ tôi:

– Anh đã chịu cực nhục nhiều trong tù, anh sẽ không còn bực mình về những chuyện vặt như việc phải đi họp tổ, tối tối phải đi nghe đọc báo.

Thế nhưng:

Quân lạc phong trần quân bất cải.
Ngã hồi phố thị, ngã do liên.
Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản.
Giai nhân, cùng sĩ đối sầu miên.

Phong trần Em vẫn là Em.
Anh về phố chợ đêm đêm lại buồn.
Một đi hoàng hạc đi luôn.
Giai nhân, cùng sĩ đối buồn nằm mơ.

Tù hai năm về nhà, tưởng cúi mặt sống được, nhưng chẳng bao lâu tôi lại chịu không nổi. Tuy biết rằng cứ làm Thơ, cứ Viết bài gửi ra nước ngoài là thể nào cũng bị bắt lại, tôi cứ làm Thơ, tôi cứ Viết ra nước ngoài.

Tôi viết những bài than thở, tôi không chỉ than thở cho thân tôi, tôi kêu than cho đồng bào tôi, tôi diễn tả nỗi sầu buồn, nỗi tuyệt vọng của đồng bào tôi, như trong bài thơ:

BUỒN

Như cánh lá vàng sau trận cuồng phong
Anh rạt về đây, xóm hẹp người đông.
Nhà Em, nhà Anh cách hai thước ngõ
Những chiều mưa buồn nước ngập như sông.
Em đứng mỏi mòn bên dàn ván gỗ
Như người chinh phụ ôm con chờ mong.
Anh đứùng võ vàng sau khung cửa sổ
Như người tù nhìn đời qua chấn song.
Anh đứng trông mây, Em đứng trông chồng.
Mất chồng con bế, con bồng Em mang.

Cái bống là cái bống bang,
Mẹ bống yêu bống, bống càng làm thơ!
Tiếng ru hờ, tiếng khóc ơ
Vương trên khung cửa bây giờ tang thương.
Ðìu hiu cuối ngõ, cùng đường,
Bên Anh tuyệt vọng, đoạn trường bên Em.
Ngày lại ngày, đêm lại đêm,
Ngày rơi sầu muộn, đêm chìm phôi pha.
Buồn từ trong cửa buồn ra,
Buồn từ ngã bẩy, ngã ba buồn về.
Ta đang sống, ta đang mê?
Hay ta đang chết não nề, Em ơi !

Khi bọn Công An Thành Hồ đến nhà bắt tôi, chúng lục xoát tóm được tập thơ của tôi. Anh Công An Huỳnh Bá Thành có đọc bài Thơ Buồn của tôi; khi thẩm vấn tôi ở Nhà Tù Số 4 Phan Ðăng Lưu, y nói :

– Trong lúc nhân dân cả nước phấn khởi hồ hởi tiến lên xã hội chủ nghiã, một mình anh kêu buồn đâu có được. Cái buồn của anh ảnh hưởng xấu đến người khác.

Y hỏi móc tôi :

– Bây giờ anh là « người tù nhìn trời qua chấn song » rồi đấy. Anh thấy sao ?

Sau Ngày 30 Tháng Tư 1975 chừng một tháng, thành phố thủ đô Sài Gòn biến thành một Chợ Trời Khổng Lồ. Theo đúng thông lệ: bọn Cộng đi đến đâu, Chợ Trời Viả Hè đi đến đấy. Tháng Sáu, Tháng Bẩy năm 1975 người Sài Gòn đem đủ thứ đồ linh tinh ra bầy bán ở vỉa hè. Tôi làm bài thơ :

CHỢ TRỜI

Trời chiều đi dạo Chợ Trời,
Xem đồ ta, ngắm đồ người cho vui.
Tìm vui chỉ thấy ngậm ngùi
Vỉa hè này những khóc cười bầy ra.
Lạc loài áo gấm, quần hoa
Này trong khuê các, sao mà đến đây ?
Chợ bầy những đọa cùng đầy,
Vàng phơi nắng quái, ngọc vầy mưa sa.
Bán đồ toàn những người ta.
Mua đồ thì rặt những ma, cùng mường.
Chợ Trời hay Chợ Ðoạn Trường ?
Ðầu Âm Phủ, cuối Thiên Ðường là đây.

Công An VC Huỳnh Bá Thành cũng đọc bài thơ Chợ Trời của tôi. Khi thẩm vấn tôi, y nói:

– Anh làm thơ gọi chúng tôi là Mán, là Mường. Nếu các chú đi bắt anh mỗi chú chỉ đánh anh một cái thôi, giờ này anh không ngồi được vững như thế này.

Tôi đã qua 8 năm tù ngục Cộng sản. Thành tích Tù Ðầy của tôi không có gì để tôi khoe, tôi cũng chẳng làm gì để mong được khen. Ở tù Cộng sản 8 năm mà không làm việc gì để phải tự hổ thẹn, không làm việc gì để vợ con tôi phải xấu hổ vì tôi, dzậy là tôi mừng.

Mất nhau trong cuộc biển dâu
Hồn anh hoa muộn, lá sầu hoang sơ.
Tim anh quằn quại bóng cờ,
Tai anh Mán hú, Mọi hờ quanh năm.

Tôi tìm được bài Kể Tội Bắc Cộng dưới đây trên Internet :

– Khi xâm lăng VNCH, cộng sản đã hành sử như một lũ thổ phỉ đi ăn cướp:

– Chúng cướp 16 tấn Vàng trong Ngân khố Quốc gia VNCH. Những tên đầu sỏ cộng sản đã đưa số vàng ăn cướp này ra ngoài Bắc và dấm dúi chia nhau.

– Chúng cướp tất cả những kho dự trữ của VNCH, ngày đêm chúng chuyên chở những đồ chúng cướp được ở miền Nam về miền Bắc trong nhiều tháng trời.

– Chúng  cướp nhà của những người bỏ nước ra đi và những người vượt biên để chia cho nhau.

– Chúng cưỡng bức người dân thành thị đi đày tại những vùng chúng gọi là “khu kinh tế mới” để chúng cướp nhà của họ.

– Chúng bắt người dân phải hiến nhà cho chúng trước khi xuất cảnh.

– Chúng hạ thấp trị giá đồng tiền của VNCH và tổ chức đổi tiền hai lần để cướp tiền của dân. Mỗi lần đổi tiền, chúng chỉ trả lại cho người dân một số ít để chi tiêu trong một thời gian ngắn và chúng cướp sạch số còn lại.

– Chúng tổ chức đánh tư sản mại bản để cướp tài sản, cướp cửa hàng và kho hàng của thương gia.

– Chúng cướp các nhà máy, các xí nghiệp của tư nhân để thành lập các hợp tác xã của chúng.

– Chúng cướp tiền của người dân gửi tại các ngân hàng.

– Chúng thẳng tay cướp đất và nhà của các tôn giáo.

– Chúng dùng luật rừng để cướp đất, cướp nhà của dân.

– Chúng cướp ruộng của nông dân qua thủ đoạn “hợp tác hoá nông nghiệp.”

Bọn Cộng phỉ đã cướp trắng tài sản quốc gia của VNCH và của cải của toàn dân Miền Nam. Toàn dân Miền Nam đã bị bần cùng hoá. Những tên đầu sỏ cộng sản đã chia nhau của ăn cướp và chúng đã trở thành những tên tư bản đỏ có hàng trăm triệu dollars. Những bức hình chụp những đồ vật trang trí trong “dinh thự” tại Hà Nội của tên đầu sỏ cộng sản Lê Khả Phiêu – mới đưọc đưa lên hệ thống internet toàn cầu – đã tố cáo không thể chối cãi tội ăn cướp của chúng. Một bọn cướp vào cướp phá Miền Nam.

o O o

Những đêm dài sau Ngày 30 Tháng Tư 1975..

Nằm như xác chết còn thoi thóp trong căn gác lửng tối om vo ve tiếng muỗi ở Cư Xá Tự Do, nằm phơi rốn trong những phòng tù Nhà Tù Số 4 Phan đăng Lưu, Nhà Tù Chí Hoà, nhớ lại Thơ Kiều, nhiều câu Thơ Kiều làm tôi xúc động. Khi Mã Giám Sinh đưa Thúy Kiều đi Lâm Truy, cảnh chiếc xe ngựa đưa Nàng đi và cảnh trời hôm ấy được Nguyễn Du tả:

Ðùng đùng gió giục, mây vần
Một xe trong cõi hồng trần như bay..

Gợi tôi nhớ lại cảnh những phi cơ trực thăng Mỹ bay từ biển vào Sài Gòn mang đi những người Mỹ cuối cùng còn ở Toà Ðại Sứ Hoa Kỳ, tiếng trực thăng rền rĩ trên trời Sài Gòn suốt đêm hôm ấy – Ðêm 29 Tháng Tư 1975.

Tôi phóng tác hai câu Kiều:

Ðùng đùng gió giục, mây vần
Trực thăng trong cõi hồng trần như bay…

Trăm đắng, ngàn cay.. Ðoạn trường ai có qua cầu mới hay.. Nỗi buồn khủng khiếp mà những người Quốc Gia VNCH phải chịu sau ngày mất nước không thể nào diễn tả được bằng lời. Ai sống trong nỗi buồn đó người ấy biết. Nhưng thôi, kể lại, than oán, tiếc thương đã đủ nhiều. Ðây là bài cuối cùng tôi viết về Ngày 30 Tháng Tư. Năm tới, nếu còn sống tôi còn viết, nhưng tôi sẽ không viết về Ngày 30 Tháng Tư 1975 nữa.

Hôm nay tôi kể lại với bạn Lời Nói Cuối Cùng của ông Tổng Thống Trần Văn Hương – dù ông chỉ là Tổng Thống có mấy ngày, ông cũng là một trong 4 ông Tổng Thống của tôi:

Lời Tổng Thống Trần Văn Hương:

Tôi xin hứa với anh em … tất cả ở trong trong quân đội là … ngày nào anh em còn chiến đấu, tôi luôn luôn đứng bên cạnh anh em và ngày nào, chẳng may, mà đất nước không còn … thì cái nắm xương khô của tôi sẽ nằm bên cạnh đống xương của tất cả anh em chiến sĩ. Ðó là cái nguyện vọng tha thiết của tôi, suốt cả đời tôi.”

o O o

Bài thơ tôi làm Tháng Tư năm 2010:

Năm năm cứ đến Ngày Oan Trái
Ta thắp hương lòng để nhớ thương.
Mất  nhau vẩy bút làm mưa gió
Cho đống xương tàn được nở hương…

Một đời ba, bốn phen dâu bể
Mười điều trông thấy chín đau thương
Trai trẻ bao lăm mà đầu bạc
Trăm năm thân thế bóng tà dương
Nước mất, quân tan, thân chiến bại
Sống nhờ cơm áo ở tha phương
Vèo trông lá rụng đầy đường
Kỳ Hoa Ðất Trích đoạn trường thế thôi.
Huống chi ta đã không còn trẻ
Tự thưở tan hàng ở cố hương.
Tháng Tư..! Ta lặng nhìn sông núi
Sông núi người dưng trắng khói sương.
Quê ta xa mãi bên kia biển
Chỉ thấy tơi bời mây trắng vương.
Ta đau người lính vừa thua trận
Nát gió mưa nằm giữa sa trường
Vẫn nghe từ đáy hồn thương tích
Vẳng tiếng kèn truy điệu Thiên Ðường.
Ðất đá tim ta nhiều ngấn lệ
Em có bao giờ Em khóc thương?

Hồ trường..

Lò cừ nung nấu sự đời
Bức tranh vân cẩu vẽ người tha hương
Cúi đầu mà khóc
Nghiêng vai mà gọi
Kỳ Hoa mang mang… ơi người mất nước..
Rừng Phong cùng ta cạn mấy hồ trường.
Hồ trường.. Hồ trường đau thương.
Ta biết thương  về đâu?
Ðông phương ngàn dậm thẳm
Mây nước một mầu sương
Tây phương trời đẹp lắm
Có người mất nước như điên, như cuồng…

Hỡi ơi… bạn tác ngoài trôi dạt
Chẳng đọc Thơ Ta cũng đoạn trường!

Năm năm cứ đến Ngày Oan Trái
Ta thắp hương lòng để nhớ thương.
Xa nửa địa cầu thương nhớ mãi
Xương có tàn xin hãy nở hương.

o O o

Hơn ba mươi Ngày 30 Tháng Tư đã đến, đã qua kể từ ngày ta mất nước, ta không thể sống như loài ếch nhái hài lòng nằm trong góc ao đêm mưa ì ộp gọi nhau, ta thương khóc dù ta biết ta có thương khóc bao nhiêu cũng chỉ là vô ích; nhưng sẽ chẳng còn lâu nữa  những Tháng Tư sẽ đến với những người Việt không biết gì về Tháng Tư; ngày Quên sẽ tới khi trên cõi đời này không còn người Việt nào đau nhói trái tim khi Tháng Tư trở lại.

Vì năm tháng sẽ qua, vì người sẽ quên, vì đời sẽ lãng, nên khi chúng ta còn sống, năm năm cứ đến Ngày Oan Trái, ta cứ thắp hương lòng để nhớ thương. Ai không nhớ mặc người ta, còn ta, ta cứ một mình rơi nước mắt vào những hồ trường tha hương, thất quốc.. Bạn ơi.. Giờ này, Ngày 25 Tháng Tư, 1975…, quân ta đang chặn đánh quân Bắc Việt Cộng ở mặt trận Long Khánh, Xuân Lộc, anh em ta, đồng bào ta đang chết để cho chúng ta sống…

Ơi những vị bạn già của tôi ở chín phương trời, mười phương đất hải ngoại thương ca, trong đau thương, trong tủi cực, trong cô đơn, tuyệt vọng, tôi gửi những lời Thơ này đến các vị:

Gửi thân lữ thứ trăm miền
Nỗi buồn nào cũng mang tên Sài Gòn

Sài Gòn ơi.. Ta đã mất Em trong cuộc đời…
Sài Gòn Xưa Ðẹp Lắm, Sài Gòn ơi..!

Advertisements

27 Responses

  1. sorry, no comprando, Vietnamese Language.just english.

  2. 30/04/2011

    Toi nho sau 75, co lan bi di hoc chinh tri, thang Nguyen huu Tho tuyen bo che do XHCN “dan Chu” gap trieu lan che do tu ban. Dung la nguy ngon, nay be lu CS chung no chi la bon quan phiet nup duoi danh XHCN de may thang gia di khang chien tu doi long la da khong bi lua.
    Trong tham tam chung no, cai goi la CNXH da chet roi, nay rang bam lay quyen luc de song con, bang khong dan ta loi ca bon ra den toi.
    Nhung thang tri thuc di theo CS, luc dau do ly tuong cong bang xa hoi, nhung sau do so bon ban co nong trong dang no giet, neu tu bo dang. Thanh ra cu chiu nhin nhu nin “bin”, chung no hen nhac lam, so bi dau tranh giai cap, nen tri thuc ma thieu tri tue, bo bao ong duoc giai Nobel toan dam cong khai tranh dau cho chan ly day, du rang ai ma thau suat chan ly Toan hoc hon ong.

  3. Không hiểu ông bạn Mike sao lại lạc lối vào khu vườn này ? Chêm vô một câu tiếng Tây ban nha cũng trật lất !(no comprendo,tôi không hiểu,không phải no comprando ).

  4. De acuerdo con Senor swan42. Mike, tiene muy poco Espanol. Para tu inglés, yo no conosco al nivel, pero yo creo lo mismo de tu espanol. You must FILL your knowledge MORE languages as well as the basic courtesy before joining here, Mr FILLMORE !

  5. Bọn lãnh đạo cs xưa giờ, chưa thấy tên nào nói lên những lời sĩ khí, thống thiết như Thủ Tướng Trần Văn Hương! Nói đã khó, nhưng làm được còn khó hơn nhiều!

    Huynh đệ chi binh, sống chết có nhau thì phải thế!

  6. (tiếp)…

    Cho nên, TT Trần Văn Hương đã nói và làm, hai việc đi đôi với nhau. Bọn ăn cướp đã thắng trận nên tha hồ bôi bẩn và vùi dập tên ông, nhưng không thể xóa nhòa hình ảnh và lòng hào hiệp của ông trong con tim của mỗi công dân VNCH.

    Các lãnh đạo quốc gia của chúng ta, từ Trần Trọng Kim, Ngô Đình Diệm, Nguyễn Văn Thiệu, đến Trần Văn Hương vv… đều là những người có chân tài và chân tình với quê hương, đất nước.

    Nhưng vì họ không lưu manh, lật lọng, gian trá, côn đồ như bọn lãnh đạo vc, lại gặp một đồng minh vô cùng tráo trở, nên cuối cùng chịu thất bại bi thương, có khi phải chết thảm…

    Đọc lại lời tuyên bố bất hủ của cố TT Hương, tôi chợt nhớ đến chuyện tên Lưu Hữu Phước đứng hò hét giữa nhà hát lớn Hà Nội, hô hào thanh niên lên đường đi “giải phóng miền Nam”, làm cả hàng ngàn người nức lòng đăng ký. Để rồi đúng vào ngày lên đường vào Nam, hắn cáo bệnh, ở lại Hà Nội và lờ luôn, khỏi có đi dâu cả!

    Những nhà “cách mạng lớn” của vẹm đều thế cả, kể từ tên cáo hồ trở xuống. Chúng chỉ giỏi xúi dục, phong chức “anh hùng” cho nhân dân để bắt nhân dân hy sinh cho chúng cầm quyền và hưởng lợi. Có thấy tên nào hy sinh đến tận cùng như Thủ Tướng Trần Văn Hương va vô số quân công cán chính khác của VNCH?

    • Bọn phỉ vc làm gì có được những anh hùng thứ thiệt, kiểu của các tướng VNCH như Nguyễn Khoa Nam, Trần Văn Hai, Hồ Ngọc Cẩn, Phạm Văn Phú ?

      Thật vậy, hãy nhìn thử lý lịch và thành tích của những “anh hùng liệt sĩ” của vẹm thì sẽ thấy ngay ngón nghề lưu manh, láo khoét này của chúng. Anh hùng hư cấu thì chúng dựng lên nhân vật Lê Văn Tám, người thật thì chúng thi nhau thổi phồng những thành tích của Quách thị Trang, Nguyễn Văn Trỗi …

      Người với ngợm !!! Dẫu người hay ngợm gì thì cũng bị vẹm lợi dụng, xúi dục, hy sinh cả tánh mạng cho chúng. Để đốc thúc những hy sinh cá nhân, chúng gọi những đối tượng này là “anh hùng”. Để khích động toàn miền Nam phá hoại chính phủ VNCH, tên lưu manh họ hồ đã sáng chế ra danh hiệu “thành đồng tổ quốc” và “ban” cho đàn em hắn ở miền Nam để khích động bọn này phá hoại quyết liệt hơn .

      Dẫu là anh hùng, thành đồng, thành đất gì đi nữa thì những “anh hùng” này cũng chẳng có một quyền lợi nào rõ ràng, bất quá cũng chỉ được bọn phỉ dựng lên những tượng đài “tổ quốc ghi công” vô dụng, và những tờ giấy lộn chứng nhận, không đủ để chùi đít!

      Đây là ba bằng chứng điển hình để buộc tội bọn ăn cướp đã dùng ngón nghề này, tức là tôn thiên hạ lên làm anh hùng, hầu dễ khích động, xúi dục mọi người hy sinh cho chúng:

      1. Từ ngày đảng cs ra đời và khuynh đảo chính trường VN đến nay, ngoại trừ những nhân vật ban đầu trong hàng ngũ ít ỏi của chúng đã bắt buộc phải bị hy sinh(trong số đó, nổi tiếng nhất là Lê Hồng Phong), hãy thử tính xem có bao nhiêu thằng trong bộ chính trị đảng cs đã hy sinh trong cách mạng để được tôn lên làm anh hùng, nhất là giai đoạn sau khi chúng đã củng cố được quyền lực bằng cuộc cải cách ruộng đất?

      2. Suốt chiều dài chiến tranh VN, có bao nhiêu tên đầu sỏ của vẹm, có bao nhiêu con em của chúng đã trực diện ra tiền tuyến, đã hy sinh và được tôn lên làm anh hùng? Con số có được ắt chưa đủ đếm được mười đầu ngón tay! Đại đa số những “anh hùng” này là ai, nếu không phải là những con em bần cố nông miền Bắc hoặc bộ đội tập kết miền Nam? Rõ ràng là chúng tôn con người ta lên làm “anh hùng” để dễ xua đẩy họ ra chiến trường chết thay cho chúng.

      3. Từ sau ngày đất nước thống nhất dưới bàn tay bạo tàn của chúng, có biết bao gia đình liệt sĩ, anh hùng, do chúng công nhận và cấp bằng khen, nay lại bị chính chúng cướp đất, đoạt nhà, lại không được ai phân xử, bênh vực, sống lang thang lây lất mà không biết phải khiếu kiện với ai? Rõ là “tình đồng chí” chỉ là những ngôn từ trống rỗng, láo toét, và chỉ được chúng ban bố cho những ai muốn hy sinh cho chúng. Hy sinh cho chúng thì cứ hy sinh, nhưng khi tranh dành quyền lợi thì chúng cứ cướp ngang của cải của cả những cựu đồng chí đã hy sinh chết thay cho chúng.

      Bỉ ổi nhất là chúng chà đạp luôn cả cái “lý tưởng” mà chúng đã dựng đứng lên để kêu gọi lòng hy sinh của họ. Vẹm từng rêu rao “danh ngôn” này của “anh hùng” Nguyễn Văn Trỗi “CÒN THẰNG MỸ THÌ KHÔNG CÓ AI HẠNH PHÚC NỔI”. Nhưng từ ngày trải thảm đỏ khấu đầu đón Mỹ trở lại VN đến nay, sao chẳng thấy thằng ăn cướp nào nhắc nhở gì đến Nguyễn Văn Trỗi và câu “danh ngôn” của y nhỉ?

      Tình đồng chí và chủ nghĩa anh hùng cách mạng của vẹm là thế, làm sao so sánh được với tình chiến hữu và gương anh hùng của các chiến sĩ VNCH?

  7. Mỗi người trong chúng ta có một tâm trạng riêng trong ngày 30/4. Đúng là một ngày ‘đổi đời’! Chỉ có lũ vô lương tri, vô ý thức hay là vẹm thì mới vui trong ngày đó, họ không thuộc vào chữ ‘chúng ta’. Con cái của người tỵ nạn, hay của VNCH, thế hệ sau dù không trải qua ngày ấy cũng ý thức được cái thảm hỏa của thế hệ trước trong ngày Quốc Hận ấy! 30/4 là môt( ngày buồn, nhưng cũng là một ngày để nuôi dưỡng và khêu lên ngọn lửa VNCH uất hận cs!
    Vừa nhận được bài ca này của Ian Bùii Nghĩa “Gió cuốn theo câu trả lời” để trả lời Bob Dylan và lũ phản chiến đã hại Miền Nam Việt Nam! Thật là hay và cảm động. Mời mọi người thưởng thức và suy nghĩ trong tưởng niệm! Blowin In The Wind, in Vietnamese :

  8. Gần đây, tôi có đọc góp ý của các bác namphục và Van Toan, tóm tắt với đại ý là vẹm đang “dãy chết”. Chúng hết tiền, mất hết uy tín với nhân dân trong nước và bị nhiều tai tiếng trong cộng đồng quốc tế… Ngày tàn của chúng chỉ là vấn đề thời gian, có thể đếm trên đầu ngón tay v v…

    Tôi chỉ biết thở dài, lằm bằm trong miệng: “Còn lâu!!!”

    Tất cả những sự kiên diễn ra lúc gần đây, hầu như mâu thuẫn đến độ khó hiểu:

    — Hôm thì nghe nói chính phủ “ta” đối thoại quốc phòng” với Mỹ và Ấn Đô, mua vũ khí của Nga và Pháp, mua tàu ngầm của Nga vv… Hôm thì nghe nói Tổng bí thư đảng cs của hai nước gặp gỡ thăm viếng nhau để hối thúc thực hiên quan hệ song phương qua phương châm mười sáu chữ vàng, vài bữa sau thì nghe bộ trưởng bộ quốc phòng phùng quang thanh đã căm kết với thứ trưởng tương nhiệm quách bá hùng về sự liên kết quốc phòng giữa hai nước anh em. Gần đây nhắt thì nghe nói khối ASEAN sẽ không đem đề tài Biển Đông vào nghị trình năm nay, một cơ hội hiếm có cho mấy chú chệt bình tâm để bàn định những mưu sâu kế độc hơn nữa trong nững bước kế tiếp, hòng nuốt trọn Biển Đông.

    Mà thực tế thì nền kinh tế VN đang đến hồi phá sản!

    — Tôi cho rằng, tất cả những sự kiện trên đây chỉ là một sự dàn cảnh của TC, trong đó toàn bộ những diễn tiến nói trên chỉ là những sắp xếp và diễn ra nhịp nhàng theo sự giàn xếp của TC với sự cộng tác đắc lực của đảng cs VN. Tất cả chỉ là phản ánh của hai điều thực tế rất hiển nhiên:

    1. VN ĐÃ MẤT HẾT CHỦ QUYỀN QUỐC GIA KỂ TỪ THỜI CẢI CÁCH RUỘNG ĐÁT, TỨC LA TỪ THỜI HỌ HỒ CÒN SỐNG.

    2. TQ CHỈ CÓ THỂ THAY ĐỔI CHIẾN LƯỢC, CHÍNH SÁCH, NHÂN SỰ, HÌNH THÁI CỦA CHẾ ĐỘ CẦM QUYỀN VN SAO CHO DỄ LỪA MỊ NHÂN DÂN VN, NHƯNG SẼ KHÔNG BAO GIỜ TỪ BỎ MỘNG NUỐT CHỬNG VN ĐỂ SÁT NHẬP NƯỚC TA VÀO NƯỚC TÀU.

    Cho nên bọn ăn cướp hiện nay chỉ có thể bị TQ cho ra rìa, chế độ cs ở VN hiện nay có thể bị “giải thể” giả tạo để làm cho người dân VN tưởng thật và sung sướng ủng hộ “chế độ mới”. “Chế độ mới” do TQ dựng nên để “thay thế” vẹm, thật ra cũng chỉ bao gồm những nhân sự mới, nhưng vẫn là người của chúng, với hình thức cai trị mới, khả dĩ làm tay sai đắc lực và tinh vi hơn cho chúng.

    Lưu manh, gian xảo, láu cá, đi cửa sau … là những ngón sở trường của “thiên triều” xưa nay. TC dư sức thực hiện mưu đồ của chúng đối với một đất nước VN vốn đã tan tác, kiệt quệ sau hơn bảy thập niên bị chúng khuynh đảo và thao túng.

    • Trích:

      …”Cho nên bọn ăn cướp hiện nay chỉ có thể bị TQ cho ra rìa, chế độ cs ở VN hiện nay có thể bị “giải thể” giả tạo để làm cho người dân VN tưởng thật và sung sướng ủng hộ “chế độ mới”…

      Câu này làm tôi nghiền ngẫm nát óc.

      Phải chi chúng ta có một nhân vật nào đó có mưu lược xuất chúng để lợi dụng cơ hội này mà quyền biến “lộng giả thành chân” thì thằng chệt hết đường thao túng.

      Tiếc thay! Những người có lòng với đất nước, vừa mới ngo ngoe đã bị vẹm bắt giam hoặc hãm hại. Còn ai nữa để quyền biến mưu lược?

      Vận nước VN ắt đã đến hồi cáo chung vậy.

      Nhân thể, cám ơn góp ý của bác đã luận bàn về những “anh hùng” của vẹm ở trên. Xin góp thêm một ý nữa: không phải chỉ những con em bần cố nông, lớp người nghèo khổ, bộ đội tập kết là bị đảng lợi dụng bằng cách tôn lên làm anh hùng để bắt họ phải hy sinh cho đảng đâu!

      “Trí thức” cỡ Huỳnh Tấn Mẫm, Ngô Công Đức, văn nghệ sĩ cỡ Trịnh Công Sơn mà còn bị đảng gạt gẫm một cách dễ dàng, huống chi là phường ngu si dốt nát, khố rách áo ôm!

    • Tôi suy nghĩ khác các bác. Tôi thấy Trung cộng sẽ không chiếm nước VN làm một tỉnh của Tàu và đồng hóa người Việt thành người Tàu. Nếu chiếm nước Việt, Tàu cộng nhằm các mục đích sau:
      1. Chiếm đất để có vị trí chiến lược: Nghe có vẻ đúng nhưng nếu như bọn CSVN dâng biển cho Tàu, thì chúng cũng không cần phải chiếm lắm. Đổi lại, nếu chiếm VN thì các nước Đông Nam Á có khả năng liên minh quân sự với nhau theo kiểu Liên Phòng Đông Nam Á hồi xưa, cái này thằng chệt cũng ngán.
      2. Chiếm đất để cướp tài nguyên: cái này không cần, hiện giờ bọn phỉ cộng là lũ gọi dạ bảo vâng, bọn Tàu muốn gì mà chẳng được. Vụ Bô xít là một ví dụ.
      3. Chiếm đất để giải quyết nạn nhân mãn: lại càng không đúng. Vì VN là nước đất nhỏ người đông, chiếm VN, có khi bọn Tàu cộng còn mệt thêm về vụ nhân mãn. Còn nếu giết hết dân Việt để bọn Tàu có đất sống ư? Còn lâu chúng mới dám, bây giờ đâu phải thời Trung cổ mà chúng dám làm vậy. Muốn chếm đất để ở, Trung cộng sẽ nhắm vào một nước có đất rộng người thưa, thí dụ như Tây Tạng. Nước kế tiếp (nếu có) thì phải là Mông cổ.

      Ngược lại, để bọn phỉ cộng cầm quyền bọn Trung cộng có 2 cái lợi:
      1. Cái chiêu bài “chủ nghĩa xã hội mang màu sắc Trung Quốc” cũng như “kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa” là những món hàng ôi, thiên hạ nghe qua ai cũng ngán cái trò bịp này. Dân Trung Quốc có hơn 1 tỉ người, là cái thùng thuốc súng có thể nổ bất cứ khi nào nếu dân đã quá ngán cái món hàng thiu đó. Vậy Trung cộng cần có một nước, hay càng nhiều nước càng tốt, cũng xài cái món hàng thiu đó. Đó là lý do tại sao Trung cộng cứ để thằng Bắc hàn như vậy, chẳng thèm chiếm đất làm gì (dù nó dư sức làm). Và Trung cộng sẽ cứ giữ VN nguyên hiện trạng như vầy. Cái chuyện dân chủ cuội như bác lang thang bàn chắc không có đâu, vì nó là con dao 2 lưỡi.
      2. VN là nơi xài hàng mà dân Trung cộng không thèm, thí dụ gạo giả, sữa nhiễm độc, … vậy cứ để VN như vậy có lợi hơn nhiều.

      Thú thật với các bác tôi bi quan về tình hình VN lắm. Phải có người cỡ Đức Thánh Trần, hay Quang Trung Đại Đế, hay may ra mới xoay chuyển được cơ hội này.

  9. @ bác tây độc: Tôi cũng đồng ý với bác. Tuy nhiên, muốn hay không muốn, tôi vẫn có cảm tưởng là một cuộc “cách mạng nhung”, made in china (dỏm), sẽ diễn ra với hệ quả là sẽ có một “chế độ mới” ra đời. Tôi nói thế là vì những lý do sau:

    — “Thiên triều” làm gi không thấy dân VN ngày càng căm phẫn vc vì những chính sách kinh tế, chính trị, xã hội vừa ngu xuẩn, vừa hà khắc của chúng?

    — Những bản án ngày càng nặng nề và vô lý đối với những nhân vật bất đồng chính kiến với vẹm mà gần đây nhất là vụ Cù Huy Hà Vũ, làm gì mà không có bàn tay điều động của thiên triều trong đó ?

    — Làm gì mà thiên triều không biết hoặc không thấy những cuộc đi đi về về nước ngoài nườm nượp như mấy thằng chó dái của các lãnh đạo vc?

    — Bộ các chú con trời điếc hay sao ma không nghe một mặt vc rêu rao rằng chúng sẽ phát huy quan hệ hai nước VN-TQ dựa trên tinh thần “mười sáu chữ vàng”, mặt khác chúng gởi người kêu gọi “đối thoại quốc phòng”, “đối tác chiến lược” với Tây Phương (trong đó có 3 nước “nặng ký” nhất là Mỹ, Ấn Độ và Cộng Hòa Liên Bang Nga)…?

    Thiên triều thấy mà không ngăn cản hoặc có phản ứng gì thì chỉ có thể hiểu là do chính chúng đạo diễn những trò dàn cảnh này và bắt vẹm thi hành tuyệt đối theo lịnh của chúng!

    Để thành công mộng nuốt trọn VN, thiên triều luôn chú tâm xây dựng và củng cố ba yếu tố : THIÊN THỜI, ĐỊA LỢI v à NHÂN HOÀ.

    Với chính tình VN luôn có vấn đề, TQ đã khai thác những vấn đề ấy, từ cuộc chiến chống pháp đến “giải phóng miền Nam”, dựa vào những thời cơ ấy để tạo ra yếu tố THI ÊN THỜI. Nhờ nằm sát nách nước ta, TQ đã cầm chắc yếu tố Đ ỊA L ỢI trong tay. Nói đến yếu tố NHÂN HÒA, tức là yếu tố quan trọng nhất, thì từ trước đến nay, chúng đã tạo uy tín cho họ hồ và bè đảng bằng cách cho bọn này vay mượn, yểm trợ chúng tối đa để vẹm đoạt chiến thắng qua hai cuộc chiến chống Pháp và chống Mỹ. Để rồi từ năm 1975 cho đến nay, một mặt, chúng bắt đảng cs VN phải ký những hiệp định bí mật cắt đất dâng biển cho chúng để trả nợ chiến tranh. M ặt khác, chúng dùng những “phù phép” biến cơ cấu lãnh đạo đảng cs VN, bộ máy chính quyền VC, lẫn kinh tế VN ngày càng lũng đoạn và lệ thuộc vào chúng. Chúng đã dựa vào đó bắt bí vc, buộc bọn tay sai này phải tuyệt đối làm theo lịnh của chúng, hầu được chúng hà hơi tiếp sức kéo dài chế độ.

    Nay thì vẹm ngày càng ngu xuẩn, mất hết uy tín và niềm tin với nhân dân VN, yếu t ố NHÂN HÒA dựa vào uy tín và tên tuổi của họ hồ và đảng cs VN cơ hồ có cơ nguy sụp đổ trong nay mai.

    Sụp đổ, nhưng e sẽ tan tành mà không còn cách nào để cứu vãn.

    Vậy thì, thiên triều làm gì mà không thấy điều đó để ra tay trước khi quá trễ ?

    Một “chế độ mới” sẽ do TQ đạo diễn và ngụy tạo, để trở thành một yếu tố “NHÂN HÒA” mới, hầu thay thế họ hồ và bè đảng. Nếu “thiên triều” muốn nuốt chửng VN lâu dài và dựng lên một bè lũ tay sai triệt để hơn, tinh vi hơn thì chúng sẽ còn dùng kế nào khác ?

    Điều đầu tiên trong trò dàn cảnh “chế độ mới” này là chúng sẽ trao trả toàn phần hoặc bán phần quần đảo Hoàng Sa và Tr ường Sa cho nước ta, để tạo uy tín cho “chế đ ộ mới”. Và sau đó thì… có Trời mới biết “thiên triều” sẽ có những phù phép gì để thực hiện mộng bá chủ của chúng !

  10. 8/5/2011

    Ban luan chuyen chinh tri Viet nam, giai phap nay, giai phap no, ma so khong dam nhac toi vai tro thang My voi tinh hinh VN; thi that het biet cho may ong. Thoi trum chan, ngu cho no roi di may ong si phu HO.

    • Mỹ là vết trầy, vết sướt ngoài da, chỉ tạo những vết thương nhẹ. Vết thương nhẹ thì cũng dễ lành. VC khấu đầu trải thảm đỏ đón Mỹ trở lại VN là một bằng chứng hùng hồn về điều này.

      TQ là bịnh ung thư trong ruột từ năm này qua năm khác, là chuyệnsống chết trong nay mai, không lấy đó làm ưu tiên bàn thảo đặng chữa trị thì phải bàn chuyện gì khác, thưa ông (bà) Thien Nga ?

    • Thưa ông/bà Thiên Nga,
      Một vấn đề to lớn như vấn đề tương lai của VN không thể trình bày tất cả các góc cạnh trong một vài dòng comments ngắn ngủi được. Mỗi người chỉ có thể nói trong một góc cạnh và theo cái nhìn chủ quan của mình thôi. Còn muốn nói chi tiết, e rằng phải mất tới hàng trăm trang giấy mới đủ.
      Tuy nhiên Âu dương Phong tui nghĩ rằng “quốc gia hưng vong thất phu hữu trách,” đất nước là của chung không phải riêng ai nên ai cũng có quyền nói. Dĩ nhiên đúng hay sai thì chỉ có thời gian mới có câu trả lời chính xác.
      Nếu nói một cách tổng quát, lão Độc Vật tui tin rằng sự sụp đổ của chế độ CS sẽ theo đường hướng sau. Trước tiên, ai cũng biết hiện giờ CS có được bề ngoài tăng trưởng và phồn vinh giả tạo một phần lớn là nhờ tiền nước ngoài đổ về từ người Việt gửi về cho thân nhân cũng như các khỏan viện trợ (cho không cũng như với lãi suất ưu đãi). Nguồn tiền này nếu giảm sẽ tạo ra bạo loạn trong nước vì 2 lý do: người dân đã quen với vật chất, không bỏ được nếu không có và thứ hai: khi nguồn tiền giảm, số người được hưởng sẽ giảm và tạo ra mâu thuẫn trong nước (ngay cả giữa những nhóm CS với nhau, thí dụ giữa quân đội và chính quyền). Nguồn tiền này giảm sẽ chắc chắn xảy ra không phải bằng cách kêu gọi người Việt ngưng gửi tiền hay kêu gọi thế giới ngưng viện trợ. Nó sẽ giảm theo thời gian vì tình thân giữa người trong và ngoài nước giảm (do người thân qua đời. tình cha mẹ con cái, anh chị em sẽ thay bằng tình anh em họ, v.v…) và nước ngoài không thể cứ viện trợ mãi vào cái túi không đáy được. Khi đó sẽ có bạo loạn trong nước dẫn tới sự sụp đổ của chế độ CS. Như vậy thì cũng còn lâu và chắc chắn tôi không còn sống tới ngày đó.
      Còn hiện thời, cả Mỹ lẫn Trung cộng đều muốn CSVN như hiện trạng và CSVN đều đu dây giữa 2 thế lực để thủ lợi, với người nước ngoài, chúng dùng chiêu bài quê hương đất nước và chia rẽ nội bộ để phá tan mọi âm mưu phá hoại.
      Ở nước ngoài, chúng ta có một cách duy nhất để đẩy nhanh tiến trình đó là tuyên truyền giáo dục con cháu về sự ghê tởm của chế độ CS, những tác hại của nó đối với đất nước. Đặc biệt nên nhắm vào các cháu du học sinh vì những người này mới là chủ tương lai thật sự của đất nước.

  11. Toi xin qui ong ba dung bao gio than tho gay oan trai 30 – 04 nua.

    Toi la mot bo doi da qua gia. Nhung nguoi nhu chung toi moi dang de rthan tho.

    Ca mot doi lam lan va ngu muoi. Ve gia moi biet rang minh da bi bip bom.

    Xin hoi nguoi dang than tho la ai ? Co phai la nhung nguoi nhu chung toi ? Bao the he phai lam nhung con vat hy sinh cho mot thieu so ban nuouc.

    • Thơ Trả Lời Anh Bộ Đội
      09/05/11
      Anh viết đây, như một lời thống khổ ,
      Của một người đã tận tụy hy sinh
      Cả tuổi xanh, cho chủ nghĩa trá hình,
      Giờ tiếc nuối, đã lầm đường lạc lối !

      Bao nhiêu năm anh dấn thân bộ đội,
      Để vào Nam, ‘giải phóng’ bọn chúng tôi !
      Anh ngờ đâu bị sọ móc óc nhồi
      Lý tưởng hão của tập đoàn giả dối !

      Anh bị dùng, mà mắt che miệng chối,
      Để đến giờ, đau đớn nhói lương tâm,
      Anh viết đây, không nhịn nổi âm thầm
      Lặng nuốt nhục khi Bác vơ Đảng vét !…

      Thế nghĩa là lương tri anh chưa chết!
      Vậy đứng lên, anh chuộc lại lỗi lầm,
      Phải nói lên, đừng đồng lõa miệng câm!
      Tay nắm lấy, cơ hội người trong cuộc!

      Đừng để trễ mà đền Dân cứu Nước !!

  12. Em lấy làm lạ là chỉ có 1 mình bác TTLan-Paris trả lời Cư dân Hà Nội , khi CDHA viết :

    “Cư dân Hà Nội. May 8, 2011:

    Tôi xin quí ông bà đừng bao giờ than thở Ngày Oan Trái 30 Tháng 4 nữa. Tôi là một bộ đội đã quá già, những người như tôi mới đáng để than thở.

    Cả một đời lầm lẫn và ngu muội. Về già mới biết mình bị lừa bịp. Xin hỏi những người đáng than thở là ai? Có phải là những người như chúng tôi? Bao thế hệ phải làm những con vật hy sinh cho một bọn bán nước.”

    Xin hỏi CDHA những người sau đây có được quyền than thở không???

    1) Nước mất, nhà tan, cha, chồng đi tù cải tạo không biết ngày về. Nhà của mình đang ở , bọn thú đội lớp người cưỡng ép đàn bà , con trẻ đi vùng rừng thiêng nước độc (gọi là Kinh tế mới) với 2 bàn tay trắng để chúng vô ở nhà cao , cửa rộng , không tốn 1 giọt mồ hôi xây lên, những người này được than thở không???

    2) Lũ thú vật bày ra trò đổi tiền 2-3 lần , ăn cướp trắng trợn những đồng tiền mồ hôi nước mắt người ta chắt chiu, dành dụm sau bao nhiêu
    năm, họ có được quyền than thở không???

    3) Khi không sống nổi với lũ thú vật, họ đành bỏ quê hương, mồ mả ông bà, tổ tiên ra đi để được quyền làm người.( Như 1 canh bạc mà thua là mạng sống của chính mình). Bao nhiêu người đã vùi xác dưới biển đông , bị bọn hải tặc hành hạ xong đem bán vào nhà thổ. Những người này được quyền than thở không???

    4) Bao nhiêu gia đình tan vỡ , chia lìa. Con trẻ không biết mặt cha , mẹ già gạt nước mắt để con mình bỏ nước ra đi mà chỉ có 1 phần sống , 9 phần chết.Họ được than thở không???

    5) Cho đến bây giờ , sau 36 năm lũ cộng phỉ chiếm miền nam , đàn bà con gái Việt Nam vẫn còn bị coi như là 1 món hàng để cho người ngoại quốc sờ mó, nắn bóp như mua 1 con gà , trước khi lấy về để làm nô lệ cho gia đình bên chồng. Họ được quyền than thở không???

    Đây chỉ là vài thí dụ nhỏ cho CDHN suy nghĩ , nếu kể ra hết thì lấy trúc trên rừng cũng không ghi hết tội ác lũ cộng sản vô thần đã làm.nước Đông Hải không rửa sạch mùi.

    • Kính bác TPham,

      Tôi không thiết trả lời CudanHanoi chẳng qua vì hắn cũng vẫn là con tắc kè biến màu kieuphong = công an mạng. Hắn từng vào đây sủa láo om sòm, nhưng chẳng làm được trò trống gì nên bây giờ thỉnh thoảng hắn vẫn ngáp vặt, đánh rắm. Toàn những trò tuy mất dậy, hơi ngứa tai, nhưng thật ra vô hại. Dầu sao cũng đồng ý và hoan nghênh ý kiến của bác.

      • Cám ơn Bác Phương Lê đã giải thích.

        Thiệt tình khi đọc comment của CDHN, em cũng hơi hơi nghi y là xè-lom rồi , nên không muốn có ý kiến ý cò về comment của y . Vả lại có bài thơ tuyệt tác của Bác TTL-Paris trả lời cho y , em nghĩ cũng đủ rồi. Nhưng vì CTHĐ viết bài Dziễn Biến Hòa Bình có nhắc tới y nữa , nên em đành phải phụ các bác quét dọn diễn đàn cho nó sạch sẽ chút chút vậy mà.

        (Em tưởng Song Kiếm Trấn Ải dạo này hơi mệt mỏi nên mới để cho Xè-lom múa gậy vườn hoang chớ…)

  13. Vô tình lạc vào trang này xem thật ý nghĩa,tôi là nông dân ở Long khánh (sinh ở SG năm 75 đi KTM lúc 12 tuổi cũng biết phần nào VNCH)tôi căm thù CS ,mong ước một ngày đất nước đổi thay dù tôi ko còn sống nhưng các con tôi được tự do,cảm ơn bác Hòng Hải Thủy về những bài viết ,kính chúc bác luôn khõe để thấy ngày đất nước trọn niềm vui và trở về quê hương yêu dấu.

  14. Cám ơn bác HHT ,đọc lá thư của VTP trả lời TP thấy “đã ” quá .Thiệt đáng mặt nhà văn lớn ,hay ơi là hay ,mà người sưu tầm được bài này cũng hay không kém .Từng câu từng giòng phúc đáp nghe sao mà “mát mẻ ” uyên bác ,phân tích từng khe hở .Cái ông Thái Phiên nào đó chắc chẳng bao giờ dám ló thêm bài nào nữa .Tội nghiệp VTP ,ngày xưa sao mà nghèo quá ,người giỏi như thế mà phải chết sớm ,chỉ do đói nghèo .Đọc blog của bác mỗi ngày thấy vừa vui vừa lo .Lo vì cuộc đời là vô thường ,chỉ mong bác khoẻ ,sống lâu cho mọi người còn được đọc blog của bác hàng tuần.Kính chào.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: