• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Tù Đày và Tự Do

Rừng Phong, Xứ Tình Nhân, Kỳ Hoa Ðất Trích, Ngày 28 Tháng 6, 2011.

Chắc quí vị đã biết về bà Trần Khải Thanh Thủy, kẻ viết bài này thấy không cần phải thêm lời giới thiệu bà. Mời quí vị đọc những lời bà TK Thanh Thủy kể, nói khi bà đến Hoa Kỳ.

Dưới đây là bài Nhật Báo Người Việt ở Cali phỏng vấn bà TK Thanh Thuỷ:

WESTMINSTER (NV) – Nhà văn Trần Khải Thanh Thủy trả lời phỏng vấn của báo Người Việt sau khi được chính quyền CS Việt Nam phóng thích nhờ sự can thiệp của chính phủ Hoa Kỳ cùng sự vận động của Dân Biểu Loretta Sanchez và một số vị dân cử Mỹ. Nhờ sự can thiệp và vận động đó, bà Trần Khải Thanh Thủy đã được đến Mỹ định cư tị nạn cùng với cô con gái út 14 tuổi.

Người Tù Nguyễn Chí Thiện những ngày vừa ra khỏi ngục tù, Hà Nội khoảng năm 1990.

Bà Trần Khải Thanh Thủy, 50 tuổi, bị nhà cầm quyền Hà Nội dàn dựng một vụ đánh nhau trước nhà bà ở Hà Nội năm 2009. Bà bị đưa ra tòa, bị kết án tù 3 năm rưỡi tháng 2 năm 2010.

Giới quan sát nhận định vụ án đánh nhau chỉ là cái cớ công an Hà Nội bày ra để bỏ tù bà Trần Khải Thanh Thủy vì các hoạt động chính trị của bà.

Bà Trần Khải Thanh Thủy nói chuyện với Ngọc Lan, ký giả báo Người Việt trong bài phỏng vấn dưới đây.

Ngọc Lan (NV): Chào mừng chị đã đến nước Mỹ. Chị đã quen với giờ giấc chưa?

Trần Khải Thanh Thủy: Mấy hôm nay đi máy bay ngồi bó gối không ngủ được, vừa vào khách sạn thấy computer là lao vào xem quên hết thời gian, ngồi gần cả chục tiếng đồng hồ trước máy computer vì bao nhiêu tháng trời rồi, giờ lên xem coi có ai còn nhớ mình không, hay tên mình đã bị khuất lấp rồi.

NV: Ngồi trên máy bay chị không ngủ được vì nôn nao hay vì lý do gì?

TKTT: Tâm trạng bàng hoàng lắm vì khoảnh khắc tự do lạc bước đến với tôi quá nhanh, quá ngỡ ngàng. Tâm trạng tôi vẫn còn xáo trộn, đầu óc vẫn còn lâng lâng. Ở tuổi này thì bất cứ niềm vui quá độ hay nỗi đau quá độ đều gây ra những phấn khích cao độ khiến mình khó thích nghi ngay.

NV: Chị có thể diễn tả lại cảm xúc lúc chị xuống phi trường San Francisco không?

TKTT: Nói chung là không tin được đó là sự thực, là nước Mỹ đã hiện hình trước mắt mình! Không tin được. San Francisco là thành phố của Nhân Quyền, 48 tiếng trước đó mình còn là người bị mất tự do hoàn toàn, bị cấm đoán mọi thứ, bị coi như súc vật nói tiếng người. Nên khi đến phi trường cửa vào nước Mỵ tôi vẫn không tin là mình đã được tự do.

NV: Xin vui lòng kể lại hành trình chị đến Mỹ như thế nào?

TKTT: Họ giữ bí mật đến phút chót. Trước đó công an còn yêu cầu mình viết cảm tưởng về những ngày ở trong tù. Thứ Ba ngày 22 tháng 6, họ chính thức thông báo là cách đó một tiếng ông Trưởng Trại và nhiều viên chức Trại, cả một đoàn, kéo nhau lên Hà Nội đến Ðại Sứ quán Mỹ để chính thức giao mình cho phía Mỹ. Ðến sáng Thứ Tư mình sẽ ra Tòa Án Nhân Dân tỉnh Thanh Hóa để gạch tên bãi miễn trách nhiệm hình sự của mình. Nếu mọi sự trôi chẩy thì đến cuối tuần mình sẽ đi được, còn chậm nhất là sang đầu tuần sau. Họ chỉ nói như vậy.

Nhưng đùng một cái thì chiều hôm sau, tức Thứ Tư, lúc khoảng 3 giờ rưỡi, lúc mình còn đang ngồi trong buồng giam nóng nực đến 38, 39 độ, còn đang mặc quần cụt và áo thun ba lỗ, thì một ông cán bộ trại đến bảo:

“Chị Thủy thay quần áo, đi gặp cán bộ”.

Mình đi theo tưởng gặp cán bộ bình thường. Nhưng khi ra thì gặp cả bọn an ninh ở Hà Nội về. Mình nghĩ điệu này chắc là đi rồi. Chúng bảo:

“Thủ tục đã xong, chị vào chuẩn bị, chúng tôi sẽ đưa chị ra sân bay để bay thẳng đi luôn.”

Mình ngỡ ngàng. Nếu diễn tả tâm trạng lúc ấy thì chân đi như không trọng lượng, chân bước cứ lâng lâng như tỉnh như say. Không ngờ hạnh phúc lạc bước đến với mình nhanh như thế. Họ cho mình 5 phút chuẩn bị. Mình lấy vội mấy thứ mang ra cho họ kiểm tra.

Ðiều bực tức nhất là họ cướp trắng hết công sức lao động của mình suốt 21 tháng trời ở tù: 50 bài thơ, hàng chục bài viết, bao nhiêu ý tưởng mình đã gói ghém vào trong quyển sách của mình. Cả quyển truyện Kiều của Nguyễn Du mình chép lại, hiệu đính lại những từ cổ. Lợi dụng lúc mình đi thay đồ, chúng  lấy mất hết những cái đó của mình.

NV: Lúc đó họ đưa chị đi luôn?

TKTT: Ừ, họ mua sẵn cho bộ quần áo dân thường để mình mặc. Những người được tự do sẽ được mặc quần áo thường đi từ trong trại tù ra ngoài. Có lẽ chúng không muốn gây ồn ào trong trại nên chúng chờ lúc mọi người đi lao động hết ngoài xưởng ngoài đồng, trong trại chỉ còn ít người ốm thôi, mà ngay từ sáng sớm thì chúng cũng đã cách ly mình với những người đó. Vào giờ trại vắng người đó, chúng đưa mình đi.

Mình rời trại lúc 4 giờ kém 10, lên ô tô. Chúng đón tiếp mình trịnh trọng như nguyên thủ quốc gia, có cả bác sĩ y tế đi kèm, có cả cán bộ nhưng không mặc quần áo cảnh sát mà mặc thường phục. Không kể lưc lượng an ninh của thành phố xuống, thì cũng đã là 3, 4 xe, cả một đoàn dài. Vừa chạy vừa hú còi ầm lên, có công an hú còi dẹp đường cho “đoàn công tác đi qua”. Long trọng quá!

NV: Lúc đó chị đã bình tĩnh lại chưa? Hay vẫn cảm xúc lâng lâng?

TKTT: Vẫn cảm xúc lâng lâng, nhưng chưa tin hoàn toàn vào bọn công an lếu láo này. Trong tù mình rất thích câu nói trong tác phẩm “Người Tù khổ sai” là “ Bây giờ tôi đã rút ra kết luận là chớ có tin bọn quản giáo, bọn công an,” nên mình vẫn cảnh giác cao độ.

NV: Tức là chị vẫn không tin 100% là chị sẽ được đi khỏi nước, được tự do?

TKTT: Vẫn sợ là có một biến cố nào đó, nó sẽ giữ mình lại.

4 giờ kém 10 ô tô đi một lèo đến 8 giờ kém 10 thì đến sân bay Nội Bài. Rồi chúng đưa mình lên phòng khách rất sang trọng. Bọn an ninh Việt Nam thay nhau mấy đợt đến quay phim. Rồi gia đình mẹ mình, em trai, em dâu, chồng mình, cả bà chị dâu, các cháu cũng đến. Chúng cho gặp nhau khoảng 30 phút, trong sự giám sát của chúng. Trong lúc đó chúng vẫn quay camera liên tục. Rồi chụp ảnh, đến mức con bé lớn con mình hỏi:

“Quay để đưa lên Ti vi à?”

Thì có một cô bé trả lời là:

“Quay phim để làm tư liệu”.

NV: Mấy giờ thì chị rời khỏi sân bay Nội Bài?

TKTT: Ngồi chờ rất lâu. Có một phiên dịch người Việt ở Ðại Sứ quán Mỹ và một ông Mỹ đến nói chuyện với mình và bọn công an Việt Nam. Có một tay Sếp công an đến nói mình được đi là do chính sách nhân đạo của Nhà nước chứ không phải là do bị Mỹ ép. Khi đó, giữa bọn công an vây xung quanh, ông Mỹ nói ông đánh giá cao sự hợp tác giữa hai bên Mỹ và Việt Nam. Nhưng sau khi tụi nó tản đi thì ông ấy nói là ông ấy buộc phải nói thế vì còn nhiều trường hợp như mình cần được giải thoát. Người đưa mình đi sang Mỹ nói trong chặng đường bay là suốt cả 7, 8 tháng trời giằng co, rất vất vả, bọn chúng nhất định không chịu nhả mình. Ðến khi chúng đồng ý thì chỉ trong vòng 9 ngày làm hộ chiếu là bay đi.

NV: Lúc họ báo cho chị biết chị sẽ đi qua Mỹ, chị có bất ngờ không hay chị đã biết trước rồi?

TKTT: Vẫn rất bất ngờ. Mình biết được tin Mỹ can thiệp là từ trước Tết cơ. Khi chúng đưa mình ra khỏi nhà giam Hỏa Lò là đi trong đêm mà, nên không ai biết hết. Khi đó em trai mình phải lùng khắp các trại tìm ra mình để báo tin là “chắc chúng chỉ giam chị đến hết năm nay thôi, chứ bên ngoài đấu tranh cho chị mạnh lắm”. Thế là mình có niềm tin và hy vọng từ đó. Cuối tháng Giêng, em mình đến thăm, báo rằng có lẽ chị sẽ ra đi trong tháng này, chúng chẳng thể giữ chị lâu đâu. Mình lại nuôi hy vọng. Nhưng mãi đến ngày 23 tháng 3 thì một tay tên Khải vào báo mình sẽ được đi xuất cảnh ra nước ngoài và nó khuyên mình nên đi “vì tương lai con cái mình hơn nữa là chị sẽ được chữa bệnh”. Thì mình nhất trí thôi.

Ông Tù Tầu Ngụy Kinh Sinh trước Toà Án Tầu Cộng 20 năm trước.

Nhưng mãi đến mấy tháng chờ đợi khắc khoải, chờ đợi đến tận ngày 12 tháng 6 chúng nó mới quay trở lại kêu mình khai tờ đơn làm hộ chiếu. Ðến chiều có một bà đại diện Toà Ðại Sứ Mỹ đến gặp mình trong trại khoảng 30 phút. Sau đó thì mình biết là cơ hội tự do sắp đến với mình.

Mình cứ nghĩ mình sẽ được ở lại Hà Nội vài hôm vì buổi chiều trước lúc chúng đưa mình ra sân bay, chúng nói tha bổng mình. Trong tờ Lệnh Tha  có ghi: “Phải có mặt tại Hà Nội trước ngày 29 tháng 6.” Cứ ngỡ sẽ được ở lại Hà Nội vài ngày ai ngờ bọn chúng đưa mình đi ngay.

NV: Gia đình chị được công an thông báo cho biết tin tha chị trước đó bao lâu?

TKTT: Công an thì chẳng thông báo gì cả. Chỉ có nhân viên Ðại Sứ quán Mỹ thông báo đến cho gia đình từ hôm Thứ Bảy rằng Thứ Tư mình sẽ bay đi nên gia đình có sự chuẩn bị trước.

NV: Theo chị thì việc chị sang Mỹ là trục xuất hay là tị nạn chính trị?

TKTT: Cả hai khái niệm đó đều đúng cả. Chúng trục xuất mình ra khỏi Việt Nam thì mình sang Mỹ xin tị nạn chính trị. Nhưng mà nó lại đặt dưới chiêu bài cộng sản là do sự nhân đạo khoan hồng của chính phủ Việt Nam nên mình được đi chữa bệnh. Chúng yêu cầu mình là không được chống đối, coi như phải thay đổi quan niệm các thứ đi, chúng cho đi vì tinh thần nhân đạo chứ không phải vì phía Mỹ ép buộc.

NV: Ông chồng chị không được đi cùng chị sao?

TKTT: Thực ra Mỹ chấp nhận cho cả gia đình mình đoàn tụ bên Mỹ, ông xã được phép đi theo vợ. Nhưng có điều ông ấy nhận thức chưa đầy đủ. Ông ấy sợ sang đây bất đồng ngôn ngữ, vì không biết tiếng Anh, sợ thất nghiệp nên ông ấy muốn ở lại thu xếp công việc nhà cửa, không đi. Lại thêm ông ấy sợ kéo cả bầu đoàn thê tử đi thì phía Mỹ sẽ kéo dài thời gian làm hồ sơ hơn, nên ông ấy vì thương vợ nên bảo thôi để ông ấy ở lại, 2 mẹ con đi. Nhưng suy nghĩ ấy rất sai lầm. Khi sang đây mình biết là ông ấy đã bỏ mất một cơ hội quý báu rồi. Giờ muốn đoàn tụ thì cũng phải 2 năm sau.

NV: Ðến giờ chị nghĩ như thế nào về những gì chị đã làm, đã viết? Chị vẫn sẽ tiếp tục chứ?

TKTT: Mình cũng sẽ vẫn như thế. Bởi vì mình có được một chút hiểu biết về xã hội, mình không chịu đánh mất nhân cách trong một xã hội dối trên, lừa dưới. Mình vẫn tiếp tục nói thật. Mình vẫn chống chúng tới cùng nếu chúng cứ tiếp tục giở những trò mị dân đê tiện, làm chậm bước tiến của xã hội Việt Nam. Mình không có gì ân hận cả, mà vẫn sẽ tiếp tục con đường tranh đấu cho Nhân quyền.

NV: Chị có muốn chia sẻ thêm điều gì cùng độc giả nhật báo Người Việt không?

TKTT: 13 tháng ở trại tù khổ sai và 6 tháng 21 ngày ở Nhà Tù Hỏa Lò có rất nhiều điều mình muốn chia sẻ với mọi người. Trước hết là phải vực sức khỏe lên bởi sức khỏe như con thuyền giúp mình vượt qua đại dương cuộc đời. Khi có sức khỏe rồi mình sẽ bắt tay lại viết những điều đang ôm ấp…

Suốt những ngày trong trại mình biết ơn báo Người Việt ghê lắm vì báo Người Việt đã không bỏ rơi mình trong những lúc khó khăn, nếu không có sự tiếp sức ấy thì có khi mình đã ngã quỵ trong tù rồi.

NV: Thay mặt báo Người Việt xin gửi đến chị lời chúc sức khỏe. Chúc chị sớm hòa nhập vào cuộc sống để sớm thực hiện những ước mơ của mình.

o O o

Trần Khải Thanh Thuỷ: Sẽ Viết Sách Tiếp

Trích Phỏng vấn của Ðài VOA ngày 28, tháng 6, 2011.

VOA: Kế hoạch sắp tới của nhà văn bất đồng chính kiến Trần Khải Thanh Thủy?

Nhà văn vừa tị nạn chính trị ở Hoa Kỳ đã nói với Ðài VOA về kế hoạch sắp tới của bà  qua cuộc phỏng vấn của Ðài:

Trần Khải Thanh Thủy:

“ Tôi chọn cách đi tị nạn như thế này để được tiếp tục cầm bút… Tôi vẫn tiếp tục giữ ngọn lửa tranh đấu, niềm đam mê viết, và tôi sẽ viết như khi còn ở trong nước.

“Mục tiêu của tôi là được sống thật với mình và sống tự do, được cầm bút trở lại. Tôi sẽ viết cuốn ‘Hỏa Lò: Cửa Sinh Cửa Tử của những Kiếp Buồn’. Tập thứ hai tôi sẽ viết về chính bản thân tôi là ‘Ðời Tù’và một cuốn nữa mang tính chính luận cao, phần hai của ‘Ðêm giữa ban ngày ở Việt Nam,’ nói lên mặt trái của xã hội Việt Nam khi cả nước có 372 trường học, nhưng có tới gần 900 nhà tù…

Chắc chắn chúng sẽ như những tiếng bom nổ giữa thời bình.

Ðam mê của tôi từ bé là cầm bút. Nhà văn muốn được tỏa sáng phải sống hết mình, phải mài mòn mình ra mà viết. Tôi hy vọng những tháng ngày ở Mỹ, cùng với lòng biết ơn đối với nước Mỹ không những đã cứu thoát tôi ra khỏi tù mà còn cưu mang hai mẹ con tôi nữa, tôi sẽ có sự cộng hưởng sức mạnh tinh thần để thể hiện tác phẩm đầy đặn hơn…”

Ngưng trích.

CTHÐ: Kể từ ngày cõi đời này có những người Việt Nam chống Cộng ở trong nước, bị bọn Cộng Việt giam tù, hành hạ, bị đe doạ nguy hiểm đến mạng sống, được người Mỹ đón sang Mỹ, bà Trần Khải Thanh Thủy là người Tù Việt được người Mỹ đón đi long trọng nhất.

Cho đến hôm nay, Người Tù Trần Khải Thanh Thủy là người Tù Việt duy nhất – thứ nhất – được nhân viên Ðại Sứ Quán Hoa Kỳ đến thăm trong tù, được đưa thẳng từ Trại Tù Khổ Sai ra phi trường, lên phi cơ bay thẳng sang Hoa Kỳ, được nhân viên Toà Ðại Sứ Hoa Kỳ đưa đi trên phi cơ trên đường bay qua biển đến phi trường San Francisco.

Trong 10 năm qua, tôi thấy có Ông Tù Tầu Ngụy Kinh Sinh được người Mỹ đưa đi khỏi nước Tầu Cộng giống như trường hợp Bà Tù Việt Trần Khải Thanh Thủy.

Ông Tù Tầu Ngụy Kinh Sinh được người Mỹ can thiệp, lãnh đưa đi từ trại tù khổ sai, có nhân viên chính quyền Mỹ đến đón ông ở Trại Tù, cùng đi sang Mỹ với ông trên phi cơ. Ông đến phi trường New York. Người Mỹ gốc Hoa chào đón ông tưng bừng. Báo Mỹ đăng tin ông Ngụy nghiện hút một hiêu thuốc điếu của Tầu Cộng. Người ta lục tung các cửa tiệm người Tầu ở Phố Tầu New York tìm mua cho ông thứ thuốc điếu đó. Chính phủ Hoa Kỳ không chính thức mời ông đến Nhà Trắng. Một ông Tham Vụ Nhà Trắng mời ông đến Nhà Trắng. Trong khi Ông Tù Tầu ngồi trong văn phòng của ông Tham Vụ này, Tổng Thống Clinton ghé vào, bắt tay, nói chuyện một lúc.

Ông Tù Tầu Ngụy Kinh Sinh được chào đón khắp nơi trong khoảng 12 tháng. Rồi theo đúng qui luật và thông lệ, ông bị người ta quên. Ở trong nước Tầu Cộng, ông là Nhà Tranh Ðấu cho Nhân Quyền. Sang Mỹ, sống ở Mỹ, ông là một ông Tầu như cả triệu ông Tầu khác sống ở Mỹ.

Chưa kể đến tình trạng đáng buồn là sống lưu vong ở những quốc gia dân chủ Âu Mỹ, nhiều ông Cựu Tù Chống Cộng bị “cháy,” bị “đốt.” Ða số các ông bị coi thường, có ông bị mạ lỵ. Không chỉ mạ lỵ suông mà là mạ lỵ tàn tệ. Tình cảnh các ông thê thảm trăm đường, đáng thương quá đỗi. Có ông Cựu Tù bị đốt, bị đánh rách đến không có cái sà-lỏn lành lặn mà mặc.

Ngay từ những ngày đầu sang Mỹ, tôi đã viết ra ý kiến của tôi trước tình trạng bọn Cộng Sản – đầu têu là Nga Cộng, Tầu Cộng – cứ bắt tù những người đòi Nhân Quyền, những người phản đối sự cai trị tàn bạo của chúng. Những người Dân chủ Âu Mỹ xin thả, xin lãnh mang những người tù ấy đi. Bọn CS thả, cho đi. Và thế là những người Âu Mỹ hoan hỉ cho là họ thắng, bọn CS phải nhượng bộ. Tôi gọi sách lược “Bắt, Chờ Xin, Thả cho Ði” của bọn Cộng Sản là trò “Chính Trị Con Tin.” Gần như tất cả những người chống Cộng bị CS bỏ tù trên thế giới đều được người Mỹ đón đến sống ở Hoa Kỳ, cứ như là Hoa Kỳ cần chuyên viên chống Cộng.

Người Mỹ lãnh mang những người chống đối đi, bọn Cộng cầm quyền mừng húm. Mang những người chống Cộng đi ra nước ngoài, người Mỹ nhổ những cái gai nhọn ghim ngay bên mắt bọn Cộng Sản. Sách lược “Chính Trị Con Tin” bọn Việt Cộng bắt chước bọn Nga Cộng, đến nay – năm 2011, Thế Kỷ 21, vẫn được bọn Cộng xử dzụng có lợi cho chúng.

o O o

Buồn như người lính vùa thua trận
Nằm giữa sa trường nát gió mưa.
Vẫn nghe từ đáy hồn thương tích
Vẳng tiếng kèn truy điệu Nước Xưa.

Advertisements

12 Responses

  1. Thời gian sẽ xóa nhòa tên tuổi của bất kỳ một ai, danh tiếng của TKTT có thể sẽ chìm vào quên lãng, nhưng tôi vẫn tin di sản của bà sẽ luôn tồn tại với thời gian. Đây là một bằng chứng hùng hồn: nước VNCH đã bị xóa sổ, nhưng di sản VNCH vẫn còn tồn tại theo thời gian dù đã bị bạo quyền dùng mọi thủ đoạn để vùi dập. Di sản VNCH vốn thể hiện qua màu sắc văn minh và văn hóa độc đáo mà các cựu công dân VNCH đã mang theo trên bước đường tị nạn khắp nơi trên thế giới.

    Tôi nói là văn hóa VNCH của chúng ta độc đáo, vì sau khi bọn côn đồ chiếm trọn đất nước ta, chúng đã vu cáo (gán tội “văn hóa đồi trụy và phản động”) và tìm mọi cách trù dập, hủy hoại, hy vọng sẽ tiêu diệt nền văn hóa này, chả kém gì hành vi đốt sách, giết học trò của bạo chúa Tần Thủy Hoàng năm xưa. Chúng hy vọng sẽ thay thế toàn bộ nền văn hoá VNCH bằng thứ văn hóa “Thép đã tôi thế đấy” và văn nghệ kiểu “Trường Sơn Đông, Trường Sơn Tây” của chúng.

    Bắt toàn dân VN trở thành con tin dưới họng súng AK, bọn côn đồ những tưởng thứ văn hóa sắt máu và văn nghệ sọt rác của chúng có thể thế chỗ cho văn hóa VNCH, nhưng chúng đã lầm lớn ! Âm thầm, nhưng quyết liệt, toàn dân VN- kể cả phần lớn cán bộ và đảng viên đảng CS, cũng như con cháu của chúng- đã dần dần loại bỏ thứ văn hóa quái đản của chúng và vẫn nuôi sống, nếu không nói là tiếp tục phát huy “chui” nền văn hóa “phản động”. Chính nhân dân VN đã buộc bọn ăn cướp phải trở về ngón nghề sở trường “NHỔ VÀ LIẾM” của chúng: Tiêu diệt không xong, chúng “Mở trói văn nghệ” và “cho phép” văn hóa VNCH lưu hành trở lại, khuyến khích văn nghệ sĩ cứ theo đó mà bắt chước sáng tác, trình diễn. Đàm Vĩnh Hưng và những ca sĩ sau này có bày trò hú hí, nhảy nhót, gào thét trên sân khấu đến đâu đi nữa thì thật ra chỉ là những con khỉ bắt chước theo các ban CBC, The Crazy Dogs, The Dreamers vv…, tức là thuộc văn hóa VNCH của chúng ta trước ngày mất nước.

    Hủy diệt văn hóa VNCH không được, thay thế nó bằng thứ văn hóa sọt rác cũng không, nay quay lại để bắt chước làm theo càng khó hơn, bởi vì, nếu quí vị cho phép tôi nhận xét khách quan thì thấy một điều khá hiển nhiên: họ không thể bắt chước chúng ta được. Tôi nói thí dụ, nếu kể cả ca sĩ “thuợng thặng” được đào tạo trong chế độ của bọn ăn cướp như Đàm Vĩnh Hưng, tôi chưa thấy một đại nhạc hội nào trong nước có thể dấy động quần chúng và được nhắc nhở nhiều, nếu nó không có hơi huớng gì của văn hóa VNCH. Nghĩa là muốn cho đại nhạc hội nào đó ăn khách thì phải có một vài tên tuổi ca sĩ, nhạc sĩ “ngụy”. Nếu không là ca sĩ như Elvis Phương, thì cũng phải có nhạc của Phạm Duy, Vũ Thành An, Anh Bằng, Lam Phương vv… Hoặc tệ lắm cũng phải có vài ca sĩ hải ngoại, thuờng được hiểu ngầm là hậu duệ của người Việt tị nạn, thế hệ đã thấm nhuần nền văn hóa VNCH.

    Trở về bà TKTT, chỉ là nhà văn nhưng bà có ý thức cao độ về công bằng xã hội và bà đã xả thân tranh đấu cho những kẻ bị bạo quyền áp bức (xin đọc Bài “Hà Nội Đê- o” của HHT). Tôi cho là những đối đầu trực tiếp của bà với đảng csVN chỉ là một ngẫu nhiên khi bà chống lại những áp bức của chế độ.

    Tôi khâm phục bà ở chỗ tuy sinh ra và lớn lên trong chế độ, bà vẫn có đủ sáng suốt để chỉ đích danh bọn lưu manh, lường gạt, phản quốc là tên hồ chí minh và bè đảng của hắn. Phải đạp đổ tên ăn cướp này và cái đảng côn đồ của hắn thì mới may ra mở được một vận hội mới cho dân tộc VN. Tuy bị chúng trả thù bằng những đòn hèn hạ, bẩn thỉu, cuối cùng là bị giam tù khổ sai, nhưng bà không những đã không thối chí mà còn trở nên kiên quyết với chúng hơn.

    Tôi cho nhân cách của bà là độc đáo, là độc nhất vô nhị, khó có ai bắt chước nổi. Cho nên dù tiếng tăm bà có chìm vào quên lãng, di sản của bà sẽ trở nên bất diệt, không kém gì di sản của nền văn hóa VNCH của chúng ta vậy.

    • Đính chính: trong câu kết luận: …”di sản của bà sẽ trở nên bất diệt, không kém gì di sản của nền văn hóa VNCH của chúng ta vậy.”… Hình như tôi dùng chữ “di sản của bà ” là không chuẩn xác thì phải? Bởi vì di sản ám chỉ một sự để lại có tầm vóc rất to tát, đem áp dụng vào một cá nhân thì e rằng sẽ lộng ngôn chăng?

      Xin các bậc cao minh vui lòng chỉ giáo. Đa tạ.

  2. Hoan nghênh Chinh phủ Huê Kỳ..Theo gương bà TKTT,80 triệu người dân VN còn lại hãy đứng lên làm chinh trij(không cần gia nhập đảng VT) để được đi tù.Đi tù ngày nay ở VN rất có nhiều cơ hội được đi Mỹ.định cư. Sắp tới là CHHV..v.v… chứ những người như Anh Nguyễn Phong….thì còn lâu mới được chính phủ Huê Kỳ quan tâm,vì Anh chỉ tranh đấu “cuội”.
    Hãy đứng lên 80 triệu đồng bào ơi!

  3. Tôi biết khi viết ra những dòng này, có thể tôi sẽ bị bác HHT hay các cô/chú/bác/anh/chị khác chửi . Nhưng tôi xin vẫn nói ra những điều mà tôi đã mắt thấy, tai nghe trên diễn đàn voice chat PalTalk . Bà TKTT ở cái giai đoạn mà nhà bà liên tiếp bị CA quăng ném cứt , đái bẩn thỉu thường hay sinh hoạt trên diền đàn PalTalk. Khi ấy bà TKTT có thỉnh thoảng nhận được sự trợ giúp (tiền bạc) từ hải ngoại . Chính tai tôi nghe bà ta than thở trên diễn đàn PalTalk về việc nhận tiền ít quá hay không đủ (chữ của bà dùng để gọi sự trợ giúp tiền bạc ấy là “VÉ” ) . Tôi nghĩ hãy chờ đợi , thay vì hớn hở tung hô như thế này . Biết ra sao ngày sau !
    Vài lời chân thật .

    • Ý ông muốn bảo là Bà TKTT cũng là con người sống vì tiền, phải không? Thử hỏi trên đời này, ai là người sống mà không cần tiền? Ít ra nữa, dù chỉ là những đồng tiền còm cõi, bà vẫn cần phải có, bởi vì tôi cho rằng bà cũng có một cái quyền sống bằng công sức của chính mình như bao con người lương thiện khác.

      Ngòi bút của bà không thể đem về tiền thù lao tương xứng vì đó là một ngòi bút đấu tranh chống cả một tập đoàn thống trị bạo tàn, luôn tìm mọi thủ đoạn đê hèn để dập tắt tiếng nói của những người như bà. Ai cũng thế, phải khốn cùng lắm mới đi đến sự ta thán. Chúng ta nên cảm thấy xấu hổ vì đã không làm đủ để giúp bà những phương tiện cần thiết hầu tiếp tục chiến đấu, để đến nỗi bà phải cất lời nhắc nhở.

      Nếu ông cho rằng con người bà TKTT “xấu xa” vì bà đã ta thán rằng bà không kiếm đủ tiền (vé) sống qua ngày dưới gọng kềm siết chặt của bọn côn đồ, xin ông hãy tự hỏi mình một câu: trong những ngày khốn nạn tột cùng của bà, cũng như của những con người đấu tranh mà không hề sợ hãi như ông HHT, ông đã làm được những gì để cứu giúp họ?

    • Ông (bà?) bahoa,

      Cám ơn ông đã đưa lên một vấn nạn rất tế nhị, có thể nói là “nhức nhối”, nhưng rất khó nói, đối với người Việt chúng ta, trong nước cũng như hải ngoại.

      Ai cũng biết là những người như bà TKTT đã ngày đêm tranh đấu không mệt mỏi cho công lý và sự thật. Nhân dân VN, bao gồm tất cả mọi tầng lớp, không nhiều thì ít cũng là những người đang thừa huởng thành quả của những cuộc đấu tranh ấy, không trực tiếp thì cũng là gián tiếp. Vậy thì mỗi người trong chúng ta hãy tự hỏi chúng ta đã làm gì để tiếp tay cho họ?

      Nếu họ phải lên tiếng than thở vì những khó khăn vật chất, ta hãy hiểu rằng họ đang cần những phương tiện để sống và tiếp tục tranh đấu, tức là làm những việc vừa khó khăn và vừa nguy hiểm mà không mấy ai trong chúng ta dám làm.

      Tại sao chúng ta không thấy một sự thật trước mắt là toàn bộ nhà cầm quyền VN hiện nay chẳng những đã không làm gì có lợi cho đất nước lại còn ăn hại đái nát? Chúng biết làm gì hơn ngoài việc đè đầu cỡi cổ nhân dân VN và ăn chơi phè phỡn trên xương máu của đại đa số người dân VN đang ngày đêm khốn khổ? Bà TKTT đã phải chấp nhận cuộc sống hiểm nghèo khốn khổ cho bản thân và gia đình vì đã tố cáo bọn này : bọn ăn trên ngồi trốc đang mưu đồ bán cả cơ đồ của cha ông chúng ta hòng kéo dài cuộc sống nhung lụa phi pháp!

      Khi thấy một bọn đầu trộm đuôi cướp ác ôn, cai trị láo khoét như thế mà còn ăn sung mặc sướng, bất chấp vận mệnh của đất nước và dân tộc, chúng ta lại không biết xấu hổ khi thấy một người đấu tranh như bà TKTT phải chết đói vì chống lại chúng hay sao?

      Ông nói : …”Tôi nghĩ hãy chờ đợi , thay vì hớn hở tung hô như thế này . Biết ra sao ngày sau !”

      Ông chờ đợi gì, thưa ông bahoa? Nếu ông chờ đợi một ngày nào đó bà TKTT lâm cảnh túng quẩn và phải kêu ca, để ông và bọn thời cơ xúm vào bôi nhọ bà, thì ông đừng lo, vì ngày ấy sẽ đến. Nếu cộng đồng người Việt hải ngoại chúng ta chỉ toàn những người như ông, tức là cứ làm ngơ không nhìn thấy những đau khổ mà ba đã và đang trải nghiệm để đưa một bàn tay ra cứu giúp, tôi hy vọng bà nên tiếp tục than thở để chúng ta biết xấu hổ và đừng bôi bác những người như bà nữa !

  4. Bác Phuong Lê thân mến của tôi ơi !

    Lần đầu tiên tôi phải thành thật mà nhận rằng bác viết rất TỚI trong việc này. Phải thành thật cho bác 10 điểm. Bác đừng giận , trước giờ tôi cứ nghĩ bác còn trẻ hơn chúng tôi nên có lẽ bác không được chín chắn cho lắm trong xử thế . Nhưng lần này đọc kiến cò của bác ,bk tôi thấy bác chẵng những Chín tới nơi mà còn Chắn kín đáo ra gì. Xin thật lòng khen ngợi bác. Phải như thế bác ạ , chúng ta tôn trọng ý kiến của mọi người nhưng ta vẫn có quyền nói lên những suy nghĩ của ta chứ .Hy vọng thế gian này ngày một ít đi những người bán nón ,bác ạ.
    Chúc bác vui khỏe. Thân mến , backy54.

    Ps : Cũng xin phép gởi điểm 10 đến bác Quốc Việt mến yêu. Tôi nhớ trong Tam Quốc Chí , Tào Tháo có chơi trò này , hén tự cắt tóc của hén để xem như đã chặt đầu…chính hén về cái tội để ngựa dẫm lúa của dân ,trong khi quân sĩ kẻ nào lỡ làm như hén sẽ bị chém đầu ngay tấp lự. Gian hùng ai qua Tào Tháo ? Bởi vậy nếu nay nếu bác gặp vài ba anh Tào Tháo tân thời thì cũng đừng ngạc nhiên bác ạ.Hồi xưa Tào Tháo chưa từng đi bán nón như đám con cháu bây giờ !! Hơi đâu mà giận người dưng , để sức mà…ho cho nó sướng bác ạ ! Mùa hè chúc bác mát mẻ. Thân mến , backy54.

    • Cám ơn bác đã quá khen. Vâng, tôi nghĩ rằng nếu không là tôi thì cũng có nhiều người khác, trong đó chắc chắn có bác, sẽ phát biểu tương tự. Bác Quốc Việt còn nhanh tay hơn cả tôi nữa, bác thấy?

  5. Luận điệu cuả Bahoa giống y chang theo bọn vẹm, ai chống chúng nó, nó đều nói là ăn tiền của các” thế lực thù địch” để làm việc. Có lẽ ông thần này bị tụi nó nhồi sọ nhiều qúa rồi!
    Thăm sức khỏe các bác.

  6. Chào bác Hocmon trở lại d đ. Lâu ghê mới thấy bác ghé chơi. Không nhớ trong bài nào ,nhưng tôi vẫn nhớ bác có một bài vừa hôn vừa móc rất hay để trả lời lời mời vào thăm trang mạng của cô hay chú vẹm Hồng ân nào đó. Không bảo dảm đúng 100 % nhưng đại ý bác viết là cái đặc biệt của trang mạng vẹm là tất cả thành viên đều suy nghĩ giống nhau ,nên chả có ý kiến nào đi ngược lại ý kiến chung nên rất chán..v..v. Bác thấy tôi nhớ đúng không.? Theo tôi mỗi người đều có một dấu ấn riêng nên dễ nhớ .Mong bác tham gia thường xuyên với anh em cho vui. Thân mến. Bk54.

  7. Thân chào các bạn.
    Lâu lắm rồi tôi không “leave a reply” nhưng tôi vẫn đọc các bạn hàng ngày…
    Mấy năm trời tôi luôn quan tâm đến an nguy của Bà TKTT…Khi bà bị đám Cội Nguồn của ông Song Nhị ở San Jose “cướp cơm chim” tiền bán sách ,tôi là 1 trong những người bênh vực bà tớí bến.
    Tôi thật lòng mừng cho bà đã thoát khỏi nhà tù VN.Thoát khỏi bọn cướp ngày hèn hạ nhất thế giới (ném phân,cho công an giả dạng đánh dân,chụp mũ bỏ tù v..v.).
    Tôi cũng buồn cho bà chân ướt chân ráo đến Mỹ đã rơi ngay vào bọn cướp khác cũng hèn hạ không kém vc.
    Mời các bạn vào “Vietland.net” để xem video bà TKTT hân hoan hồ hởi xác nhận đã là đảng viên việt tân.
    Cũng không trách bà được vì bao nhiêu người ở tại hải ngoại mà còn bị vịt tân lường gạt mãi cho tới tận ngày nay…
    Chỉ tiếc cho đóa hoa lài vừa thóat khỏi bọn giết người lại “trao duyên” ngay cho tướng cướp.
    Hỡi ơi ! Hoa lài mà đi cắm bãi phân trâu.
    Hy vọng bà sẽ sớm sáng mắt thêm 1 lần nữa.
    Xin gửi lời chào đến đại sư ca HHT và tất cã các “chiến hữu” của tôi (Backy,Bacthan,Phương Lê,Nam Phục…..)

  8. Các bác ở bên nhà yêu mến của tôi ơi.

    Các bác là người có đủ thẩm quyền để nói về cái Đạo Đức của con người Việt Nam xhcn hiện nay hơn chúng tôi. Cái “Công” của csvn đã đưa cả một dân tộc trở thanh vô cảm như hiện nay, chà đạp lên nhau mà sống ,bất cần đạo lý. Càng nghĩ càng buồn , lại càng buồn hơn khi đọc bài viết sau nói về tấm gương hy sinh của dân tộc Nhật ,một dân tộc vĩ đại(theo tôi). Mời các bác cùng xem và cùng ngậm ngùi cho dân Việt . Riêng tôi không biết nói gì hơn ngoài 4 chữ : “Cúi đầu khâm phục” :

    http://www.danchimviet.info/archives/38266

    Ps : Phần phản hồi của một đọc giả trong nước khiến tôi buồn hết sức. Nếu như thế thì xã hội ngày nay khác chi thời ăn lông ở lổ ? Nhìn qua dân tộc người mà vừa buồn vừa nhục cho dân mình. Một chế độ mà người dân sa đọa đến mức con tố cha, vợ tố chồng ,(thì việc tự nhiên lấy của người làm của mình là điều tin được),thì chế độ đó sẽ đưa dân tộc dến diệt vong 1 ngày không xa ,buồn quá các bác ơi.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: