• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

SỐNG và CHẾT ở Sài Gòn

MINH ÐĂNG KHÁNH, Diễn viên thủ vai Ðại Tá trong phim NGƯỜI TÌNH không CHÂN DUNG.

Năm 1989, ở Trại Tù Khổ Sai Z 30 A, con tôi lên trại thăm tôi, đem đến cho tôi quyển Life and Death in Shanghai của Nữ sĩ Nien Cheng – Sống và Chết ở Thượng Hải, tác giả bà Trịnh Niệm. Sách mới toanh vừa được xuất bản ở Hoa Kỳ, do một người bạn từ Hoà Kỳ về thăm Sài Gòn đem đến nhà cho tôi.

Năm 1989, những cấm đoán ở Trại Tù Z 30 A được nới lỏng, tôi đem được quyển sách vào Trại. Tôi đọc rồi đưa cho Trí Siêu đọc. Ðầu năm 1990 tôi vĩnh biệt Z 30 A, quyển Life and Death in Shanghai được để lại trong trại cho các bạn tù.

Năm 1995 tôi sang Kỳ Hoa, từ đó tôi viết một số bài về cuộc sống, cái chết của các bạn tôi ở Sài Gòn sau năm 1975. Năm 2000, tôi chọn một số bài để xuất bản thành sách. Nhớ đến tác phẩm  Sống và Chết ở Thượng Hải, tôi đặt tên Tuyển Tập của tôi là Sống và Chết ở Sài Gòn.

Tháng Năm 2011, tôi thấy bài viết của TIM NGUYỄN trên Tạp Chí TRẺ, tác giả nhắc đến Sống và Chết ở Sài Gòn. Ðây là bài “Gặp gỡ ở Huế. thời trẻ.”  TIM NGUYỄN viết ngày 14 tháng 12, 2010

Những hồi ức thời nhỏ thường là trong sáng. Và thường là đẹp. Bởi lúc đó hồn ta còn như tấm gương,  ta tiếp nhận mọi chuyện với vẻ trung thực, từ bóng nắng, màu sương cho tới những hẹn hò, gặp gỡ. Cho nên có nhà thơ Pháp nói rằng những bông hoa đầu tiên trong cuộc đời thơm thật là thơm.

Nhưng hồi ức, dù là hồi ức tuổi nhỏ êm đềm, cũng cần  một hoàn cảnh  để sống lại. Với tôi, đó là một tác phẩm văn chương.

Vâng, tập Ký “ Sống & Chết  ở Sài Gòn” của Hoàng Hải Thủy đã cho tôi trở về một thời xưa. Thời tôi là sinh viên ở Sài Gòn, tất nhiên. Nhưng còn về một thời xa hơn nữa, do những hồi ức về Trần Lê Nguyễn và Minh Ðăng Khánh làm sống lại trong tôi.

Xin bắt đầu bằng Quách Thoại. Cả ba người — Quách Thoại, Trần Lê Nguyễn, Minh Ðăng Khánh — tôi đều gặp lần đầu ở Huế. Có lần tôi đã viết về chuyện tôi gặp Quách Thoại:

Mùa hè ấy — cách đây nửa thế kỷ có hơn — tôi gặp Quách Thoại. Thoại khi anh từ Sài Gòn về lại Huế, anh định ẩn cư với đá và cây cùng chim muông. Thoại ăn mặc đẹp, dáng vẻ một dandy kiểu Baudelaire. Complet màu beige, mũ feutre. Tôi thì hãy còn là học sinh, đi chiếc xe đạp hiệu Saint Etienne sơn đen, có một cái chuông rất lớn, một porte — bagages rất chắc. Ngày ấy tôi có mấy  bài thơ, tùy bút, truyện ngắn được đăng trên Ðời Mới, Thẩm Mỹ…

Mùa hè ở Huế nóng như một cơn điên màu đỏ, nhưng có lúc chợt lãng đãng trong màu tím trôi trên sông. Hôm nay ngồi ở đây, thành phố miền đồng cỏ của nước Mỹ, tôi như  thấy lại hình ảnh Quách Thoại. Dáng anh cao, nghiêng, chiếc mũ dạ cũng nghiêng theo chiều gió, bước đi trên đường Lê Thái Tổ, dưới hàng cây, anh đi qua cầu, nhìn những lá đò trôi trên sông và dãy núi xa, mờ.

Một buổi chiều, chúng tôi họp mặt ở nhà anh Thái bên An Cựu, uống trà và nói chuyện thơ. Lần đầu tiên tôi nghe bài thơ “Như Băng Trường Tình” của Quách Thoại. Như Băng, một thời là người Thoại yêu, sau ẩn mình trong tu viện.

 Như Băng ơi, vì đâu mà lệ ứa ?
Ta khóc than nghĩ tủi phận đời ta.!

Chúng tôi kéo nhau đi ăn bánh bèo dưới chân núi Ngự. Thoại vui, nói chuyện có duyên. Anh xanh, gầy, nhưng trong và sáng. Cuối buổi đi chơi, tôi chở Quách Thoại về miệt Bãi Dâu, trên chiếc xe đạp cổ lỗ sĩ của tôi. Thoại ngồi sau xe, lật tờ Ðời Mới có đăng bài tôi, nói:

“Văn anh như văn Thạch Lam…”

Thời trẻ dại ấy, được nghe lời khen đó, tôi sướng lắm. Tôi chở Thoại về nơi anh ẩn cư. Giường anh nằm giữa hai dãy giường dài, chung quanh là những người gầy xanh như Thoại. Ðây là nơi dưỡng bệnh của những người bị lao phổi.

Sau 1956, tôi gặp lại Quách Thoại ở Sài Gòn. Quán cà phê Kim Sơn. Trên đường Catinat. Anh gầy và xơ xác đi nhiều lắm. Nhưng đôi mắt anh lấp lánh. Ðây là thời của anh và các bạn anh. Thời Tạp chí Sáng Tạo. Rồi mấy năm sau, anh mất. Với tôi, hình ảnh đẹp nhất của anh không phải là trên hè phố Sài Gòn mà là bên bờ sông Hương ở Huế. Và trong thơ:

Quách Thoại đi
giữa lòng cuộc đời
còn sót lẻ loi
một bông thược dược.

Cũng trong những năm tháng tôi còn là học sinh, tôi gặp Trần Lê Nguyễn. Dạo ấy, sau Hiệp định Genève 1954,  anh làm thư ký tòa soạn cho tạp chí Mùa Lúa Mới ở Huế. Một buổi sáng tôi đạp xe đến tòa báo trong Thành Nội, gặp Trần Lê Nguyễn. Anh gầy, râu ria, tóc bơ phờ. Tôi trao anh một bài thơ – bài “ Người Em Cách Một Nhịp Cầu.” Có những câu như:

Em về bên kia nhịp cầu
Không hẹn ngày mai gặp lại
Vì dòng sông ấy còn sâu
Vì máu dân mình còn chảy
Chắc gì những chuyện mai sau
Biên thùy xây bằng non ải…

Chỉ có thế thôi, chỉ là những điều có thể nhìn thấy trước được, ấy vậy mà bài thơ cũng bị ông Lam Giang đả kích nặng, cho là thân Cộng. Chuyện cũ tào lao, không kể lại dài dòng. Sau này, gặp lại Trần Lê Nguyễn ở Sài Gòn, anh nhớ ngay tên tôi và bài thơ. Một hai lần khác, gặp anh ở Quán Chùa, bắt tay chào hỏi, không có thân tình gì đặc biệt. Cho mãi đến sau 1982, tôi đi tù cải tạo về, chúng tôi mới gọi là quen thân bởi mối giao tình trong cơn nạn nước khi đám văn nghệ sĩ  thời trước bị cướp mất giấy bút, lang thang lề đường góc phố. Thường, mỗi buổi sáng, trước giờ tới một nhà nào đó dạy học chui, tôi ghé quán cà phê của Hồ Hoàng Ðài, ở ngõ hẻm đường Tự Ðức. Ở đây, tôi hay gặp Ðinh Cường, Trịnh Cung, Hồ Thành Ðức, Ðỗ Quang Em… Và Trần Lê Nguyễn. Anh cưỡi chiếc xe đạp tàng tàng, chở báo bán rao. Anh và tôi ngồi uống cà phê, nhắc tới Thanh Tâm Tuyền, và các họa sĩ  Ngọc Dũng, Thái Tuấn, Bùi Xuân Phái… Thỉnh thoảng, tình cờ kiếm được tranh của những họa sĩ này, Trần Lê Nguyẽn mua, đem bán và cũng kiếm được ít tiền, đỡ khổ… Năm 1995, tôi bỏ nước ra đi, sau đó được tin Trần Lê Nguyễn bị tai biến mạch máu não rồi qua đời. Bây giờ, đọc Hoàng Hải Thủy, tôi biết thêm là trong những ngày còn sống, Trần Lê Nguyễn nhớ bạn, ngồi xích lô đi thăm. Trông anh tội nghiệp, nói  không ra lời.

Cũng ở Huế, thời nhỏ, tôi gặp Minh Ðăng Khánh. Quách Thoại có dáng rất thi sĩ, Trần Lê Nguyễn thì hơi bụi và khắc khổ. Minh Ðăng Khánh khác hẳn hai type nghệ sĩ nói trên, anh hoạt bát, thần sắc tươi nhuần, khỏe mạnh, yêu đời. Mái tóc anh dầy mầu bạch kim, khuôn mặt đầy, da nâu, anh  là mẫu người trong phim ảnh — anh là diễn viên điện ảnh, sau này họat động trong ngành. Dạo ấy, Khánh đang làm tờ Thẩm Mỹ, tôi có một hai bài thơ đăng trên báo đó, những bài Nhịp Bước Mùa Thu, Tháp Nắng. Ra Huế, Minh Ðăng Khánh nhắn các bạn anh muốn gặp tôi. Hình như cũng tại nhà anh Thái ở Bến Ngự, tôi được tái ngộ với Minh Ðăng Khánh. Anh nói chuyện bằng giọng Huế rất giỏi. Gặp nhau, kéo nhau đi cà phê, dạo phố, rồi chia tay. Sau này, ở Sài Gòn nhiều năm tôi không có dịp gặp Minh Ðăng Khánh. Thời gian trôi qua trong cơn lốc chiến tranh, rồi miền Nam sụp đổ, rồi trại tù khổ sai và những năm tháng oan khổ ở thành phố với đám chủ mới y trang súng sính (Thơ TTY).

Nay đọc “Sống & Chết ở Sài Gòn” của Hoàng Hải Thủy, tôi được biết Khánh đã chết. Tháng 3.1976, anh đi tù cải tạo chừng non năm. Về được ít lâu, Minh Ðăng Khánh cũng như Trần Lê Nguyễn, bị đột quỵ liệt nửa người, đi lại khó khăn. Mỗi lần đến nhà Hoàng Hải Thủy, anh lết lên thang gác nằm nói chuyện hằng giờ. Hoàng Hải Thủy thuật lại:

“… Cầu thang gác lửng gỗ, hẹp, Khánh lên thang bằng cách ngồi xoay lưng, nhấn chân nhổm đít lên từng bậc, lúc xuống cũng vậy. Vì Khánh lên xuống thang khó khăn như thế nên tôi giải quyết vấn đề tiểu tiện cho Khánh bằng cách lấy cái bô lên gác, tôi bưng bô cho Khánh đứng đái.”

Ôi kiếp người, nhất là nghệ sĩ dưới chế độ Xã Hội Chủ Nghĩa, sao nhọc nhằn và đầy oan khốc!

TIM NGUYỄN

o O o

CÔNG TỬ HÀ ÐÔNG HOÀNG HẢI THUỶ viết về CHÚ TƯ CẦU LÊ XUYÊN

Trích trong Sống & Chết ở Sài Gòn

CHÚ TƯ CẦU LÊ XUYÊN, bán Thuốc Lá Lẻ Vỉa Hè Bà Hạt, Sài Gòn.

Từ ngày Việt Nam có tiểu thuyết — hình như — chỉ có một mình Lê Xuyên là người viết tiểu thuyết được anh em lấy tên nhân vật tiểu thuyết của mình để gọi. Từ năm 1965 chúng tôi gọi Lê Xuyên là Chú Tư Cầu, đôi khi ngắn gọn là Chú Tư, chúng tôi gọi Lê Xuyên là Chú Tư nhiều hơn chúng tôi gọi anh là Lê Xuyên. Vào khoảng những năm 1958, 1960 Lê Xuyên viết tiểu thuyết phơi-ơ-tông “Chú Tư Cầu” đăng trên nhật báo Sàigònmai, có thể là trên nhật báo Dân Chúng – tôi không nhớ đúng.  Chú Tư Cầu là truyện dài đầu tay của anh, truyện hấp dẫn người đọc, Lê Xuyên nổi tiếng ngay từ đấy. Lê Xuyên được người đọc tiểu thuyết đăng trên báo biết tiếng cùng một lúc với Kim Dung qua những truyện Võ Lâm Ngũ Bá, Thần Ðiêu Ðại Hiệp.

Trong anh em chúng tôi ai là người thứ nhất gọi Lê Xuyên bằng cái tên thân thương là Chú Tư Cầu? Hình như là Ðằng Giao,  tôi nhớ tôi nghe Ðằng Giao là người thứ nhất dùng cái tên Chú Tư Cầu để gọi Lê Xuyên. Tôi không nhớ tôi gặp Lê Xuyên lần thứ nhất ở đâu. Tất nhiên là ở toà soạn một nhật báo, tôi không nhớ  báo nào. Như Thanh Nam, Lê Xuyên là người được có thể nói là tất cả anh em làng báo có cảm tình, thương mến. Lê Xuyên lỉm rỉm, ít nói, anh nghe nhiều hơn nói, không bao giờ to tiếng, không bao giờ cãi nhau hay phiền trách ai, cũng chẳng thấy có ai phiền tárch gì anh, anh không sài tiếng Ðức, không ăn tục, nói phét, không cờ bạc, không hút thuốc phiện, không nhậu la-dze, không ngồi cả nửa ngày ở tiệm nuớc uống la-dze, đấu láo như đa số anh em chúng tôi. Ðặc biệt anh quanh năm mặc áo sơ-mi cụt tay, áo bỏ ngoài quần, đi giép. Không phải mình tôi mà rất nhiều anh em tôi nói họ chưa một lần thấy Lê Xuyên đi giày tây, thắt ca-la-hoách. Có những năm Lê Xuyên, ngoài việc viết truyện, còn làm thư ký toà soạn nhật báo, ngồi toà soạn xào nấu tin tức, tiếng Pháp gọi là Xếp Qui-dzin; anh làm thư ký toà soạn tờ nhật báo Thời Thế của Hồ Anh những năm 1970, 1971, làm thư ký toà soạn nhật báo Ðại Dân Tộc từ năm 1973 đến ngày 30 Tháng Tư 1975.

Chú Tư Cầu Lê Xuyên không bao giờ viết về mình, chú toàn viết tiểu thuyết, không có chuyện chú viết Tạp Ghi văn nghệ, văn gừng, chú không viết truyện ngắn, chú không viết bài Xuân cho báo Xuân, báo Tết, chú cũng chẳng bao giờ nói về thân thế chú. Thành ra, nhiều anh em, trong số có tôi, biết rất ít nếu không nói là gần như không biết gì về đời tư của chú. Riêng tôi, tôi chỉ lờ mờ biết chú là đảng viên Ðảng Ðại Việt, chú từng đi tù vì tội chính trị trước năm 1954, dường như có thời chú bị tù ở Côn Ðảo; những năm 1951, 1952 chú là nhân viên toà soạn tờ báo Tự Quyết, cơ quan ngôn luận của Ðảng Ðại Việt – tôi không nhớ năm xưa ấy Tự Quyết là nhật báo hay tuần báo – chú cùng làm tờ Tự Quyết, toà soạn ở nhà in Long Giang, trong hẻm đường Võ Tánh, Sài Gòn, với anh Bảy Bớp Phạm Thái Nguyễn Ngọc Tân. Những gì ít ỏi tôi biết về đời tư của chú đều do tôi nghe những người khác nói. Còn trong trường hợp nào chú kết hôn với cô Bắc kỳ Ðặng Thị Bạt, cháu gái của ông Cả Tề, một nhân vật nổi tiếng của Ðảng Ðại Việt, thì tôi hoàn toàn mù tịt. Chú Tư Cầu gặp cô cháu ông Cả Tề Ðại Việt ở Hà Nội trước năm 1954 hay ở Sài Gòn sau năm 1954? Tôi không biết. Nhiều anh em chúng tôi còn không biết cả tên thật của chú là Lê Bình Tăng.

Lê Xuyên thích hút thuốc lá Mỹ. Chuyện đó tôi biết chắc vì tôi từng nhiều lần đi mua dzùm thuốc lá cho chú. Ðó là những năm chú ngồi làm việc ở toà soạn nhật báo Thời Thế của Hồ Anh ở đường Lê Lai, nơi từng là toà soạn nhật báo Ngôn Luận một thời oanh liệt. Sau khi chính phủ Ngô Ðình Diệm bị lật đổ, nhật báo Ngôn Luận bị chính phủ mới đóng cửa, chủ nhiệm Hồ Anh chỉ còn tuần báo Văn Nghệ Tiền Phong. Nếu tôi nhớ không lộn xộn thì mãi đến những năm 1970 Hồ Anh mới làm nhật báo Thời Thế. Nhưng thời làm nhật báo của Hồ Anh đã qua, tờ Thời Thế sống được nhưng khôngsống mạnh bằng một góc tờ Ngôn Luận.

Trong nhiều năm từ 1956 đến 1963 tôi viết tiểu thuyết phơi-ơ-tông cho Ngôn Luận nên ngày nào tôi cũng đến toà soạn đưa bài. Những năm xưa huy hoàng ấy của Ngôn Luận buổi sáng toà soạn đầy anh em, làm việc vui, rộn rịp, người ra vào tấp nập. Ở đấy tôi gặp Từ Chung, rồi Thái Lân, Thái Linh, Vân Sơn, Phan Nghị, Hồng Dương, Tử Vi Lang, hai hoạ sĩ Huy Tường, Văn Hiếu. Khi Thời Thế ra đời, tôi cũng viết tiểu thuyết phơi-ơ-tông cho Thời Thế, tôi cũng gần như mỗi ngày đến toà soạn Thời Thế đưa bài. Nhưng toà soạn Thời Thế vắng tanh, chỉ có hai người ngồi thường trực: Chú Tư Cầu Lê Xuyên và ký giả Sức Voi Trần Quân. Trần Quân Sức Voi không phải là Anh Quân. Có những hôm tôi nói với Chú Tư Cầu:

– Ði mua thuốc lá đây. Có gửi mua không?

Những hôm có sẵn tiền, chú gửi tôi mua thuốc cho chú. Chúng tôi hút nặng, mỗi ngày tôi hút hai gói thuốc, chú hút khoảng một gói. Tôi thường đến mua thuốc lá ở những sạp của mấy chị bán thuốc lá trước cửa tiệm Kem Mai Hương đường Lê Lợi. Ở đấy thuốc Mỹ lúc nào cũng có và là thuốc mới, bao thuốc không bị phơi cả tháng trên sạp như ở những sạp nhỏ khác trong thành phố. Mỗi lần đến đó tôi mua hai tút, mỗi tút 10 gói, Chú Tư Cầu Lê Xuyên cũng thế. Những năm 1971, 1972 giá thuốc lá Mỹ ở Sài Gòn là 400 đồng một gói, mua cả tút 10 gói thì 3800 đồng. Chúng tôi cùng thích hút thuốc Pall Mall King Size. Mỗi lần mua thuốc lá như thế trong túi chúng tôi phải có ít nhất là 20.000 đồng, chúng tôi mới có thể chi ra 8.000 đồng cho thuốc lá. 10.000 đồng phải đem về đưa cho vợ.

Ða số anh em chúng tôi thường không ngồi được lâu trong toà soạn, chúng tôi chỉ đến toà soạn nhấp nháy rồi phú lỉnh đi ăn chơi. Dù có ngồi làm quy-dzin xào nấu, tức chọn, sửa, viết lại tin tức như Lê Xuyên tôi cũng không thể ngồi bền ở toà soạn bằng chú. Những năm ngồi ở toà soạn Thời Thế, ngoài việc làm báo Thời Thế, Lê Xuyên còn ngồi ở đó viết tiểu thuyết cho nhiều báo khác. Một cuộc tình đã đến với Lê Xuyên trong những năm chú ngồi ở toà soạn Thời Thế.

Chú Tư Cầu không nói gì về cuộc tình của chú, tôi cũng chẳng bao giờ hỏi chú về chuyện đó. Nhưng tôi biết cuộc tình ấy của chú. Duyên nợ hay định mệnh an bài, có một thiếu nữ con nhà lành nhà có máy điện thoại, nàng gọi điện thoại đến toà soạn Thời Thế để hỏi về chuyện văn nghệ văn gừng linh tinh, có thể  nàng là người đọc những tiểu thuyết của Lê Xuyên, biết chú làm việc ở đấy nên gọi điện thoại đến nói chuyện với chú. Chỉ biết là nàng phôn đến và chú tiếp chuyện nàng. Chú nỉ non với nàng sao đó mà cuộc tình tô-lô-phôn nở hoa, chú và nàng gặp nhau.

Thường thì những cuộc giao tình giữa những nữ độc giả ái mộ và những anh thợ viết phơi-ơ-tông Sài Gòn năm xưa vẫn không đi đến đâu. Ða số những anh thợ viết có chút tiếng tăm đều có vợ, có con đùm đề, mấy anh bận viết kiếm tiền, bận ăn chơi, chẳng anh nào có điều kiện tiền bạc và thì giờ để chiều các em nữ độc giả, chiều thôi, tức là ngồi rị mọ trả lời thư các em, ngồi cả giờ rỉ rả nói chuyện qua phôn mí các em, đưa các em đi ăn kem, đi xem xi-la-ma, lên xa lộ ngồi bên nhau trên thảm cỏ đếm sao trời..vv.., chưa nói gì đến chuyện bắt nhân tình, nhân bánh. Các anh thợ viết cũng đủ khôn ngoan để biết rằng có vợ, có con rồi mà còn lăng nhăng tình ái vẩn vương với mấy em nữ sinh con nhà lành là có ngày các anh thân bại, danh liệt, nôm na là có ngày các anh vỡ mặt. Các em nữ sinh lãng mạn vì mê tiểu thuyết nên muốn làm quen với văn sĩ, các em có thể cho làm tới đấy nhưng con gái nhà người ta, anh nào đụng vào là anh ấy bỏ mẹ. Rắc rối tơ nặng mà không ăn cái giải gì. Vì vậy đa số thợ viết rất ngại phải giao thiệp với các em nữ độc giả ái mộ. Nguyên nhân thứ hai làm cho những cuộc tình nữ độc giả ái mộ-văn sĩ Phơi-ơ-tông Giao Chỉ không nở hoa được là vì đừng gặp mặt văn sĩ thì các em nữ độc giả còn mơ mộng, gặp mặt văn sĩ là các em vỡ mộng: văn sĩ nhà ta ít anh đẹp trai, phong nhã lại càng hiếm có, đa số các anh không như hình ảnh nhà văn hào hoa các em tưởng tượng. Nhưng Chú Tư Cầu đã giao thiệp với nữ độc giả ái mộ và Thánh Tổ, vị Tổ Sư Văn Nghệ Văn Gừng, đã ban lộc cho chú, chú đã trúng lô độc đắc.

Những năm 1971, 1972, Chú Tư Cầu thân mến của chúng tôi là Thuyền Trưởng Hai Tầu, nhưng sự nghiệp Thuyền Trưởng Hai Tầu của chú êm đềm, thuận chèo, mát mái, kiêm thuận buồm, suôi gió. Hiền thê của chú, bà Chủ Tầu của chú, cô cháu gái ông bà Cả Tề Ðại Việt, tuyên bố một câu xanh rờn:

– Thằng chồng mình già rồi, may mắn được con gái hơ hớ nó thương, nó cho.. Như chồng mình trúng số độc đắc. Phải cho nó hưởng chứ!

Tháng Ba 1976 Công An Thành Hồ được lệnh mở chiến dịch bắt giam văn nghệ sĩ Sài Gòn, Chú Tư Cầu Lê Xuyên bị tó. Bị giam ở Nhà Tù Số 4 Phan Ðăng Lưu, Trung Tâm Thẩm Vấn Nhân Dân của Sở Công An Thành Phố Hồ Chí Minh, chừng mười tháng sau một số văn nghệ sĩ được gọi ra dự một khoá gọi là học tập cải tạo ngay trong nhà tù. Chừng một nửa số văn nghệ sĩ bị bắt được gọi ra “học”. Sau ba tháng “học tập chính trị” tất cả những người được “học” đều được thả về, gồm Hoàng Anh Tuấn, Dương Nghiễm Mậu, Hoàng Vĩnh Lộc, Minh Ðăng Khánh, Minh Vồ, Hồng Dương, Nguyễn Hữu Hiệu, Nhã Ca, Xuyên Sơn, Sao Biển, Ninh Chữ, Thân Trọng Kỳ..vv… Nửa số văn nghệ sĩ kia bị đưa đi trại tù khổ sai, gồm Nguyễn Mạnh Côn, Doãn Quốc Sĩ, Sơn Ðiền Nguyễn Viết Khánh, Duyên Anh, Ðằng Giao, Trần Dạ Từ, Trịnh Viết Thành, Lý Ðại Nguyên, Thanh Thương Hoàng, Nguyễn Sĩ Tế, Choé Nguyễn Hải Chí, Mặc Thu, Thái Thuỷ, Tô Ngọc..vv.. Còn nhiều người nữa nhưng hôm nay tôi không nhớ tên.

Người trở về mái nhà xưa, người đi trại cải tạo.. Riêng Chú Tư Cầu Lê Xuyên vẫn nằm phơi rốn trong một phòng tù của Nhà Tù Số 4 Phan Ðăng Lưu, chú không đi trại tù khổ sai với anh em, chú cũng không trở về Bà Hạt với Thiếm Tư, chú cứ nằm đó cho đến ngày bọn công an Thành Hồ nhớ đến chú, chúng gọi chú ra, chúng hỏi:

– Chúng tôi đã giải quyết vụ văn nghệ sĩ các anh, một số được thả về, một số đi trại cải tạo. Anh không phải đi trại tức là anh ở trong số được thả về, sao anh không khiếu nại?

Thì ra ngay cả bọn công an Thành Hồ cũng chỉ biết Chú Tư Cầu tên là Lê Xuyên, chúng quên mất tên thật của chú là Lê Bình Tăng – có vẻ Lê Bỉnh Tăng hơn là Lê Bình Tăng — khi còng tay đưa chú vào tù, bọn công an Thành Hồ ghi  tên chú trong sồ tù là Lê Bình Tăng, trong danh sách văn nghệ sĩ được thả về chúng để tên chú là Lê Xuyên. Chúng tìm khắp sổ tù không thấy tên Lê Xuyên, chúng không nhớ, có thể tên xét tha không biết tên thật của chú là Lê Bình Tăng và trong sổ tù nhân Nhà Tù Số 4 Phan đăng Lưu chỉ có tên người tù Lê Bình Tăng, chú cứ nằm trong tù cả năm sau bọn công an Sở mới móc chú ra và thả chú trở về đường Bà Hạt-Nguyễn Tri Phương. Tôi hỏi chú về chuyện ấy, chú nói:

– Chúng nó hỏi tôi thấy anh em được về sao tôi  không hỏi chúng nó về số phận tôi, tôi trả lời.. tôi yên tâm cải tạo.

Năm 1980 cùng ở tù ra chúng tôi gặp lại nhau trên đường phố Sài Gòn. Lê Xuyên đi lấy bánh ngọt trong một nhà làm bánh Ba Tầu ở Chợ Lớn, chú đạp xe đi giao bánh cho những tiệm nước. Công việc vất vả, tiền kiếm được chẳng là bao nhưng mỗi ngày có tí đỉnh tiền còm còn hơn không có đồng nào, và cần có việc làm cho hết thì giờ, ngồi không hết tháng này sang tháng khác muốn phát điên. Chú Tư Cầu đi lấy bánh chịu, chú đưa bánh cho các chỗ bán cũng chịu, chiều tối chú phải đi một vòng thu tiền trả cho chủ tiệm bánh. Như vậy ngày nào chú cũng phải đạp xe đi hai vòng trong thành phố. Có hôm tôi hẹn Lê Xuyên đến nhà tôi ăn cơm, nói chuyện. Khoảng năm, sáu giờ chiều trên đường đi thu tiền bánh, chú ghé vào nhà tôi. Sau xe đạp của chú là cái cần xế, trong cần xế có cái bơm xe đạp. Không phải loại bơm xe nhỏ mà là loại bơm bự như loại bơm  ta thấy ở những chỗ vá lốp xe, sửa xe máy ở hai bên vệ đường. Tôi hỏi chú mang theo cái bơm ấy làm chi, chú nói để chú bơm xe chú trên đường đi. Số là ruột cả hai cái ruột bánh xe của chú cùng bị mọt, tức có lỗ thủng nhỏ li ti, không thể vá được, đạp xe đi chừng một, hai giờ là bánh xe sì hết hơi, phải bơm lại. Không thể vào những chỗ sửa xe đạp mượn bơm để bơm, muốn mượn bơm phải trả tiền. Những ngày ấy nhờ anh xửa xe bơm thì một bánh xe 1 đồng, mượn bơm bơm lấy thì trả 5 cắc. Ngày nào cũng đi 10 tiếng đồng hồ mà mỗi ngày năm lần bơm xe thì tiền đâu mà chi. Mà mua ruột xe mới để thay thì chú không có tiền.

Sau ngày khốn nạn 30 Tháng Tư, người Sài Gòn trở lại xe đạp. Thành phố tang thương chỉ có xe đạp và xe đạp. Săm lốp, đồ phụ tùng xe đạp rất đắt. Ði bỏ bánh như Lê Xuyên một ngày đạp xe rạc cẳng chỉ kiếm được khoảng 10 đồng, chú không thể có tiền mua cái ruột bánh xe đạp mới giá 100 đồng.

Ðến năm 1983, 1984, Lê Xuyên ngồi bán thuốc lá lẻ trên vỉa hè gần ngã tư Bà Hạt-Ngô Quyền. Mỗi lần đi xe đạp qua  đó tôi thường tạt vào thăm chú, chúng tôi nói với nhau đôi ba câu. Mỗi lần tôi đến chú mời tôi một điếu Pall Mall.

Với cái mũ vải trên đầu, Lê Xuyên ngồi đó rất bền, từ 5 giờ sáng đến 11 giờ đêm. Chú nói 11 giờ trưa chú mới ăn sáng, 5 giờ chiều ăn cơm trưa. Cơm nước do con chú nhà gần đấy mang ra. Chú nói:

– Ngồi vỉa hè cực lắm. Con gái chịu không nổi đâu. Nắng gió, tàn phai nhan sắc ghê lắm…

Chú nói đúng. Chú ngồi cả ngày dưới mái hiên bằng tôn của một tiệm nước Ba Tầu. Muà nắng, hơi nóng trên mái tôn đè xuống, hơi nóng trên mặt đường phả lên, má Tây Thi, Chiêu Quân cũng nám.

Rồi những ngày những tháng lại theo nhau qua.. Năm 1984 Công An Thành Hồ cho xe bông đến nhà rước tôi đi lần thứ hai. Sáu mùa sầu riêng trổ gai sau tôi trở về mái nhà xưa lần thứ hai, tôi trở lại ngã tư Bà Hạt-Ngô Quyền, Chú Tư Cầu Lê Xuyên thân mến của tôi vẫn ngồi sau cái tủ kính nhỏ bán thuốc lá lẻ ở đó như năm cũ. Sáu năm gặp lại nhau bên tủ thuốc lá vỉa hè, chú đưa cho tôi nguyên một gói Pall Mall. Một buổi sáng cuối năm 1994 vợ chồng tôi lên phi cơ ở phi trường Tân Sơn Nhất bay sang Mỹ. Năm 2001 tôi được tin Lê Xuyên bại liệt…

Buổi chiều cuối xuân, đầu hạ ở xứ người, tôi thả hồn tôi về ngã tư Bà Hạt-Ngô Quyền, Chú Tư Cầu Lê Xuyên của tôi vẫn ngồi đó, với cái mũ vải mầu sám trắng trên đầu, hàng ria mép nhiều sợi bạc, ánh mắt năm xưa hóm hỉnh nay đã trầm tư, tôi nghe lại tiếng chú nói với tôi một chiều nào xưa;

– Bây giờ tôi biết thế nào là “tri thiên mệnh”, ông ạ!

Chú đã ra đi. Chú là người bạn văn ra đi mới nhất của tôi; trước chú là Trọng Nguyên, Minh Ðăng Khánh, Nguyễn Ngọc Tú tức Ngọc Thứ Lang Bố Già, anh Nguyễn Mạnh Côn, anh Vũ Bằng, anh Trần Việt Sơn, anh Hiếu Chân Nguyễn Hoạt, Dương Hùng Cường tức Dê Húc Càn, Xuyên Sơn, Minh Vồ Nguyễn Văn Minh, Trần Lê Nguyễn, Hoàng Thư…

Sách Văn Học Miền Nam của Võ Phiến, xuất bản ở Hoa Kỳ, ghi trong mục Danh Biểu:

LÊ XUYÊN Tên thật Lê Bình Tăng. Sinh ngày 1-11-1927 tại Cần Thơ.

Tác phẩm Chú Tư Cầu (1965), Ðêm Không Cùng (1965), Rặng Trâm Bầu (1965), Vợ Thầy Hương (1968), Kinh Cầu Muống (1968), Vùng Bão Lửa (1969), Nguyệt Ðồng Xoài (1970).

Trong thư mục quảng cáo sách của những nhà xuất bản ở Hoa Kỳ thấy có 4 quyển của Lê Xuyên: Rặng Trâm Bầu, Nguyệt Ðồng Xoài, Vợ Thầy Hương, Vùng Bão Lửa. Nhiều báo Việt ở Hoa Kỳ đăng đi, đăng lại những tiểu thuyết của Lê Xuyên, nhưng không thấy có ông chủ nhà xuất bản nào, ông chủ nhà báo nào gửi về trả cho Chú Tư Cầu Lê Xuyên một đô-la tiền bản quyền tác giả.

o O o

Tôi viết bài Chú Tư Cầu Lê Xuyên trong Tháng 5, 1995, vài tháng sau ngày tôi đến Rừng Phong, Xứ Tình Nhân, Kỳ Hoa Ðất Trích. Hôm nay, ngày 10 Tháng 7, 2011, ở Rừng Phong, tôi viết thêm:

Sau 1975, trong số các bạn tôi sống chết ở Sài Gòn, có:

Trọng Nguyên, chết vì ung thư phổi, Minh Ðăng Khánh, Minh Vồ, Trần Lê Nguyễn chết vì bại liệt sau khoảng 3 năm nằm một chỗ, diễn viên điện ảnh Huy Cường chết vì ngồi sau xe Honda, xe đụng, té ngã đập đầu xuống đường, các anh Hoàng Thư, đạo diễn Hoàng Vĩnh Lộc, Trần Việt Sơn, Nguyễn Thụy Long chết bệnh, Nhạc sĩ Lan Ðài, chết vì nửa đêm từ taxi lên tầu ở cửa sông để đi chui, bị rơi xuống sông, anh Hiếu Chân Nguyễn Hoạt chết trong Nhà Tù Chí Hoà, Dê Húc Càn Dương Hùng Cường chết trong sà-lim Nhà Tù Số 4 Phan Ðăng Lưu, Ngọc Thứ Lang Nguyễn Ngọc Tú, tác giả Bố Già, chết trong trại tù khổ sai Phú Khánh, Chú Tư Cầu Lê Xuyên ra đi sau khoảng 2 năm bại liệt.

Tôi quên mất mấy người.

Năm 2010 một ông bạn văn của Chú Tư Cầu ở Sacramento, Cali, được bà Quả Phụ Lê Xuyên cho phép tái bản toàn bộ tiểu thuyết Chú Tư Cầu.

Nhớ Chú Tư Cầu, tôi làm Thơ:

Giữa Sài Gòn u ám, tang thuơng
Chú Tư Cầu vỉa hè thuốc lá lẻ.
Nguyệt Ðồng Xoài và Vợ Thầy Hương
Bỏ Rặng Trầm Bầu, sang Mỹ, lấy Mỹ.
Cu ky trong Vùng Bão Lửa
Chú Tư Cầu đi đâu, về đâu?

Advertisements

20 Responses

  1. Rất hạnh phúc được đọc những tâm sự trên, cảm ơn tác giả.

  2. .. Riêng Chú Tư Cầu Lê Xuyên vẫn nằm phơi rốn trong một phòng tù của Nhà Tù Số 4 Phan Ðăng Lưu, chú không đi trại tù khổ sai với anh em, chú cũng không trở về Bà Hạt với Thiếm Tư, chú cứ nằm đó cho đến ngày bọn công an Thành Hồ nhớ đến chú, chúng gọi chú ra, chúng hỏi:

    – Chúng tôi đã giải quyết vụ văn nghệ sĩ các anh, một số được thả về, một số đi trại cải tạo. Anh không phải đi trại tức là anh ở trong số được thả về, sao anh không khiếu nại?

    Thì ra ngay cả bọn công an Thành Hồ cũng chỉ biết Chú Tư Cầu tên là Lê Xuyên, chúng quên mất tên thật của chú là Lê Bình Tăng – có vẻ Lê Bỉnh Tăng hơn là Lê Bình Tăng — khi còng tay đưa chú vào tù, bọn công an Thành Hồ ghi tên chú trong sồ tù là Lê Bình Tăng, trong danh sách văn nghệ sĩ được thả về chúng để tên chú là Lê Xuyên. Chúng tìm khắp sổ tù không thấy tên Lê Xuyên, chúng không nhớ, có thể tên xét tha không biết tên thật của chú là Lê Bình Tăng và trong sổ tù nhân Nhà Tù Số 4 Phan đăng Lưu chỉ có tên người tù Lê Bình Tăng, chú cứ nằm trong tù cả năm sau bọn công an Sở mới móc chú ra và thả chú trở về đường Bà Hạt-Nguyễn Tri Phương. Tôi hỏi chú về chuyện ấy, chú nói:

    – Chúng nó hỏi tôi thấy anh em được về sao tôi không hỏi chúng nó về số phận tôi, tôi trả lời.. tôi yên tâm cải tạo.

    Chuyện có thật mà tưởng như đùa, cười ra nước mắt …chỉ có thể xảy ra dưới chế độ***XHCN ưu việt, đỉnh cao trí tuệ của loài …chồn*** mà thôi.

    Trích :

    -Những năm 1971, 1972, Chú Tư Cầu thân mến của chúng tôi là Thuyền Trưởng Hai Tầu, nhưng sự nghiệp Thuyền Trưởng Hai Tầu của chú êm đềm, thuận chèo, mát mái, kiêm thuận buồm, suôi gió. Hiền thê của chú, bà Chủ Tầu của chú, cô cháu gái ông bà Cả Tề Ðại Việt, tuyên bố một câu xanh rờn:

    – Thằng chồng mình già rồi, may mắn được con gái hơ hớ nó thương, nó cho.. Như chồng mình trúng số độc đắc. Phải cho nó hưởng chứ!

    Phải chi các bà vợ trên cõi đời này ai cũng đối xử với các ông chồng như cô cháu gái ông bà Cả Tề Đại Việt , tức bà Chủ Tầu của chú Tư Cầu thì thiên đường,hoặc niết bàn ở ngay đây chứ đâu xa. Chú Tư Cầu kiếp trước chắc tu hành mấy kiếp rồi nên kiếp này mới được hưởng phước như vậy.

    Không biết các bác trên mạng có ai được hưởng phước như vậy chưa??? Chỉ bí kiếp cho đàn em với.

    ****Bây giờ đang mùa Women’s World Cup sôi nổi , đội Nữ của Hoa Kỳ sẽ đụng đội Nữ Nhật vào Chúa Nhật này mà hổng nghe công tử nhắc nhở gì hết. Có lẽ vì đội tuyển Hoa Kỳ không còn những mỹ nhân như Mia Hamm năm nào chăng???

    Công tử ơi, cô nàng Alex Morgan cũng thuộc vào hạng sắc nước hương trời lắm đấy chứ.

    http://www.google.com/imgres?imgurl=http://api.ning.com/files/YWb121eYo7w7IFaO1UK83*r6RAqc7deVjG7pNieI-*yaTP7kXsLVf4xalBIzNLJ62z36YiotrxRBMQSgWD6–dtiYeU2DnNy/Alex_Morgan_Photo_for_Wiki.jpg&imgrefurl=http://www.womenssoccerunited.com/profiles/blogs/international-womens-day&usg=__p6itnYM6Q_1b8h_0LCh-8Ngfspo=&h=399&w=300&sz=39&hl=en&start=16&zoom=1&tbnid=kHiU4YL6nGcbBM:&tbnh=167&tbnw=142&ei=iPUgTtSnEtL_sQLlluXfAw&prev=/search%3Fq%3Dalex%2Bmorgan%2Bsoccer%26hl%3Den%26sa%3DX%26rlz%3D1T4GGHP_enUS435US435%26biw%3D1360%26bih%3D510%26tbm%3Disch&itbs=1&iact=hc&vpx=392&vpy=136&dur=3620&hovh=259&hovw=195&tx=81&ty=281&page=2&ndsp=13&ved=1t:429,r:7,s:16&biw=1360&bih=510

  3. Lê Xuyên hồi trẻ học Trung học PHAN THANH GIẢN Cần Thơ( Lyce’e de Can Tho). Sau 75, trường bị đổi tên( như Petrus Trương Vĩnh Ký Sài Gòn), tượng Cụ PHAN bị bắn lủng ngực, chắc đem nấu lấy đồng đúc tượng Bóoc Hồ đặt tại bến Ninh Kiêu..” Dưới sông ghe cộ dập dìu, Bác hồ ứ hự, đ~ nhiều hơn dân !”… Cụ Phan mà còn bị như vậy, thì chú Tư Cầu an tâm học tập cải tạo là quá tốt !….

  4. Xứ Mưa cuối tuần mưa bay bay. Cám ơn bác đã viết về “Chú Tư Cầu Lê Xuyên”. Nhiều chi tiết về ông mà nhờ bác kể cháu mới biết. Rất là vui. Bái phục bà vợ của Chú Tư Cầu với câu nói “bất hủ” , đàn bà khó có ai “thông cảm” và sống hết lòng cho chồng như vậy.

  5. Kính bac CTHĐ,

    Hôm nay lại có dịp đọc được bài viết của Bác về chú Tư Cầu Lê Xuyên. Thuở mới dậy thì tôi có lén bà chị ruột đọc ké trộm tác phẩm này và lấy làm háo hức tưởng có dịp tham khảo được quyển sách cấm cỡ ” Gái Trai Trước Ngưỡng Cửa Hôn Nhân” của bs Ng~Ngọc Bảy hay ” Bảy Đêm Khoái Lạc ” của tác giả nào đó tôi không nhớ. Sau khi đọc xong Chú Tư Cầu mới thấy thất vọng vì truyện chẳng có gì kích thích trí tò mò như mình đã nghĩ. Nhưng sau này có dịp đọc lại tôi mới thấy tài năng tuyệt diệu của nhà vă Lê Xuyên trong tác phẩm đã dẫn. Lồng trong những hình ảnh mộc mạc, xa lạ của ruộng đồng, những phong tục, sinh hoạt rất lý thú của dân miệt vườn là tình cảm bộc trực, nhưng rất táo bạo của người dân quê vùng Lục Tỉnh miền Tây và Ven đô Sài gòn. Cái kích thích trong văn tài của Lê Xuyên là ở chỗ đó : những cô gái mặc áo bà-ba hở sườn, quần lãnh Mỹ-a bóng nuột làm nổi những bộ mông chắc nịch, nhưng tâm tính rất ngây thơ với thân phận mong manh như những cánh lục bình trôi dạt trên giòng nước ; bên cạnh là những thanh niên, phanh ngực, lang bạt, đầy sức sống và lòng nghĩa hiệp hào hùng. Truyện của Lê Xuyên hầu hết là những câu đối thoại từng cặp nam và nữ và tác giả có thể kéo các màn đối thoại đó đến vô tận nhưng hễ gần đến màn cụp lạc là tác giả cho câu chuyện dãn ra để tùy người đọc mặc tình tha hồ tưởng tượng…

    Đúng như bác CTHĐ đã tả. Vùng Chợ Ng~ Tri Phương thuộc Quận 10 có các đường Ng~ Lâm, Bà Hạt, Ngô Quyền, Da Bà Bầu, Triệu Đà v.v… một thời là nơi tôi đã lớn lên nên rất hiểu cái nắng chói chang của nơi này.

    xin trích CTHĐ:

    ” trưa chú mới ăn sáng, 5 giờ chiều ăn cơm trưa. Cơm nước do con chú nhà gần đấy mang ra. Chú nói:

    – Ngồi vỉa hè cực lắm. Con gái chịu không nổi đâu. Nắng gió, tàn phai nhan sắc ghê lắm…

    Chú nói đúng. Chú ngồi cả ngày dưới mái hiên bằng tôn của một tiệm nước Ba Tầu. Muà nắng, hơi nóng trên mái tôn đè xuống, hơi nóng trên mặt đường phả lên, má Tây Thi, Chiêu Quân cũng nám.”

    …ngưng trích.

    Vùng này cũng là nơi dân miền Nam sống lẫn lộn với dân Bắc 54 di cư và dân Việt gốc Hoa nghèo ở vùng Chợ lớn gần đó lây lan đến, nên mùa Hè bên cái nắng gắt của đa số các nhà mái tôn của dân chúng là đủ thứ văn nghệ tạp lục xen kẽ nhau vang lên trong các ngõ hẻm đã tạo nên một nền văn hóa đặc thù. Từ Tân nhạc, Cải lương, Chèo cổ v.v… đến các loại nhạc tiếng Mỹ, tiếng Tàu ý-éo suốt ngày trên các đài phát thanh hay TV Mỹ, Việt. Chú Tư Cầu an thân ở khu này cũng đúng vì dân tình ở đây đa số hiền hòa trong một xã hội bình dân, ít khi đụng chạm với dân ở những Quận khác của Sài gòn ngoại trừ những dịp có các trận đá banh ở Sân Vận Động Cộng Hòa bên cạnh nhà máy Bia của hãng BGI Chợ lớn.

    Tôi cảm được nỗi buồn về ” thân phận con người ” của bác CTHĐ khi thấy bạn là nhà văn mà phải nhọc nhằn ngồi bán thuốc lá ở vỉa hè kiếm sống cho qua ngày, rồi bác CTHĐ đi tù CS và sau đó 6 năm sau ra tù, có dịp gặp lại bạn cũng vẫn chỗ cũ, ngồi sau cái tủ kính bán thuốc lá lẻ như xưa. Sự nhọc nhằn và cam chịu đầy đọa thân phận nghiệt ngã dưới chế độ CS của Chú Tư Cầu đến thế là cùng !! Có lẽ Chú nghĩ là mình vẫn còn may mắn hơn các bạn văn khác đang phải đi tù “mút chỉ ” trong các trại cải tạo tập trung mở ra khắp nước từ Bắc chí Nam của CS lúc đó. Sự khủng bố của CS đã đạt đến đỉnh cao khi đã triệt tiêu được mọi sức đề kháng của con người, và cam chịu nhẫn nhục, an phận sống cho qua ngày chờ đến hết kiếp người.

    Xin trích CTHĐ:

    ” Trong nhiều năm từ 1956 đến 1963 tôi viết tiểu thuyết phơi-ơ-tông cho Ngôn Luận nên ngày nào tôi cũng đến toà soạn đưa bài. Những năm xưa huy hoàng ấy của Ngôn Luận buổi sáng toà soạn đầy anh em, làm việc vui, rộn rịp, người ra vào tấp nập. Ở đấy tôi gặp Từ Chung, rồi Thái Lân, Thái Linh, Vân Sơn, Phan Nghị, Hồng Dương, Tử Vi Lang, hai hoạ sĩ Huy Tường, Văn Hiếu. Khi Thời Thế ra đời, tôi cũng viết tiểu thuyết phơi-ơ-tông cho Thời Thế, tôi cũng gần như mỗi ngày đến toà soạn Thời Thế đưa bài. Nhưng toà soạn Thời Thế vắng tanh, chỉ có hai người ngồi thường trực: Chú Tư Cầu Lê Xuyên và ký giả Sức Voi Trần Quân. Trần Quân Sức Voi không phải là Anh Quân. Có những hôm tôi nói với Chú Tư Cầu:

    – Ði mua thuốc lá đây. Có gửi mua không? ”

    …ngưng trích.

    Cũng ở vùng khu Ng~Tri Phương tôi đã sống và lớn lên ở căn nhà trên đường Ng~ Lâm cách mấy nhà, và là hàng xóm với nhà ký giả Từ Chung bị đặc công CS bắn chết ngay trước cửa khi mới đi làm về nhà nghỉ trưa. Tôi nhớ năm đó khoàng 5, 6 tuổi đang chơi ở trước cửa thì có nghe những tiếng nổ lốp bốp như tiếng pháo chuột và thấy ký giả Từ Chung ngã sóng soài trên mặt đất và tiếng rồ xe gắn máy của 2 thanh niên, để lại đám bụi mịt mù sau lưng. Thuở đó tôi không hiểu tại sao ký giả Từ Chung bị ai bắn chết, nhưng sau này mới biết vì những bài viết chống Cộng của Ông trên nhật báo Chính Luận mà Ông là Chủ bút. Tôi vẫn còn nhớ như in khung cảnh tối hôm đóng nắp áo quan ờ nhà Ký giả ( vì đám trẻ con lối xóm như tôi khá đông rất tò mò kéo đến cửa sổ để chứng kiến buổi tang lễ ) tôi thấy Bà Từ Chung khóc chồng như mưa bên cạnh ba đứa con trai còn nhỏ tuổi. Nghe nói hình như gia đình ký giả Từ Chung qua đề nghị của ông Chủ nhiệm Đặng văn Sung vẫn được chu cấp lương bổng bình thường y như khi hồi Ông vẫn còn sống đi làm báo vì nhà báo Từ Chung là cột trụ chính gây dựng nên nhật báo Chính Luận sau này làm ăn khấm khá nhất trong tất cả tờ báo ở Sài gòn, nhất là mục rao vặt được đăng khá dày trong tổng cộng số trang của tờ báo, đạt được lợi nhuận nhiều nhất. Sau năm ’75 Bà Từ Chung vẫn ở vậy nuôi con nhưng hết được lãnh tiền lương của chồng, cũng là nguồn lợi chính, đành cho thuê mặt bằng dưới nhà để họ làm ăn buôn bán và gia đình đùm bọc lẫn nhau sống trên tầng trên còn lại của căn nhà cho đến ngày nay. Cộng Sản thật tàn ác đã làm tan nát sự ấm cúng của một gia đình lương thiện !!

    Đọc những bài viết của bác CTHĐ đủ để hít thở lại ít nhiều không khí cũ cùa một Sài gòn xưa, đầy ắp những kỷ niệm vui buồn lẫn lộn thời VNCH đẹp đẽ với những con người tài năng thật sự đã đối xử với nhau đầy tình người….

  6. Các bác nào mê bóng đá ,nhất là bóng đá nữ, không thể không đọc bài này :

    http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/womens-world-cup-2011-nkhanh-07172011130004.html

    Mà lạ nghen, mùa bóng đá nữ năm nay hấp dẫn dễ sợ mà sao không thấy Công Tử HD nhắc nhỡ gì cả. Đội Mỹ của Công Tử vừa đá hay vừa đẹp nữa. Người đẹp số 13 Morgan ,người mở tỉ số đầu tiên trong trận Chung Kết giữa đội Mỹ và Nhật ở phút 69,theo con mắt cận của bk tôi xứng đáng là Nử Hoàng sân cỏ của đội Mỹ. Ngoài ra số 15 Rapinoe , số 10 LLoyld, số 9 O Reilly trông cũng được mắt lắm. Nói chung toàn đội Mỹ đều được…đến , chỉ có em số 20 Wambach là hơi cứng cậy một chút nhưng bù lại em có những cú đội đầu tuyệt vời, ngoài việc đoạt giải “Chiếc giầy Bạc`của FiFa , em xứng đáng để đoạt thêm giải…Cái đầu Vàng 2011 !! Bỏi vì không có cái đầu tuyệt diệu của em ,đội Mỹ làm sao qua nổi Bazil ,rồi Pháp để vào Chung Kết.
    Tuy nhiên bóng đá luôn có bất ngờ , ta yêu bóng đá ,nhấT LÀ BÓNG ĐÁ NỮ là vì những cái bất ngờ đáng yêu của nó. Đội Mỹ ta yêu tưởng sẽ ẵm Cúp năm nay thì lại là đội phải bắt tay chúc mừng đội Nhật ,đội Á Châu đâu tiên Vô Địch Nữ Bóng Tròn Thế Giới. Xin chúc mừng đội Tân Vô Địch Nhật Bổn. Và cũng xin chia sẽ nỗi buồn với đội Mỹ mến yêu của tôi và các bác.

    Hy vọng ,sau World Cup ,Công Tử sẽ có bài nhận định hấp dẫn cho bà con thưởng thức. Thay mặt tàn thở anh em xin cảm ơn Công Tử trước.

  7. Va`i ca^u phu’ng die’u cho Con Ca^y` Gia` :

    Cầy đi cầy cũng trở về
    Cầy ra thăm cáo, trổ nghề bưng bô
    Cầy già bị cáo cộc chê
    ” Con cầy mắt lộ, thằng hề liếm lông !”

  8. @ le quang kiet

    Vâng bạn nói đúng. Vì không có bài chủ nói về bóng tròn nên post tạm không đúng chổ,bạn thứ lỗi. Cảm ơn bạn đã đọc và phê bình. Tuy nhiên ,Xin nói lại cho rõ ,tên tôi là Backy54 chứ không phải becky54 và trong tiếng Việt hình như không có chữ “lamg xet” thì phải ? Viết đúng tiếng Việt là tôn trọng chính mình và người đọc còn viết bừa cho xong dễ bị người đọc đánh giá mình là hời hợt nông cạn lắm. Thân mến.

    • Thật ra thì dẫu bác Backy54 có nói lạc đề hoặc “lamg xet” đi nữa thì cũng chẳng vi phạm nội qui của diễn đàn này. Nếu không thì ý kiến của bác đã không được đăng lên, có phải không ạ?

      Hơn nữa, chính Bố Già CTHĐ đôi khi cũng viết nhiều chủ đề trong cùng một bài mà xét ra thì có nhiều lúc những chủ đề ấy chẳng ăn nhập gì với nhau cả. Cho nên, tôi thiển nghĩ, chủ trương của diễn đàn này không nhất thiết là phải viết về cái gì và có ăn nhập gì với bài chính hay không, mà là người viết cảm thấy HẠNH PHÚC KHI ĐƯỢC VIẾT và người đọc cảm thấy SUNG SƯỚNG KHI ĐƯỢC NGƯỜI VIẾT CHIA SẺ, miễn là đừng viết quá dài thì thôi. Anh(ông) lequangkiet có lẽ mới vào diễn đàn nên chưa quen điều này thì phải?

      Thế nên, xin bác Backy54 cứ tiếp tục chia sẻ với diễn đàn những gì bác muốn, như chúng ta vẫn trao đổi nhau trên diễn đàn này từ bao năm qua.

      Có điều, nick của tôi là Phương Lê, chứ không phải là PhuongLe. Chắc bác còn nhớ thí dụ “dao nao cung la dao, dao cao dai cung la dao”? Kính mến.

  9. Bạn Phương Lê thân mến của tôi ơi ,

    Xin nhận lỗi đã không bỏ dấu tên của bác. Mà bác lại nhắc đến Dao nao cung là dao ,dao cao dai cung la dao làm tui mắc cười muốn té..đé. Nhớ hồi xưa khi tôi hô hoán lên nhờ các bác chỉ cách bỏ dấu tiếng Việt thì bác là một trong những bác sốt sắng nhất chỉ dẫn anh gà mờ là tôi tận tình nên tôi mới gõ được như ngày nay. Chứ nếu không thì cho đến bây giờ vẫn cứ Dao nao cung la dao….thì chết mất.Cũng vì cái tên của bác nghe con gái quá nên có anh kiều phong nào đó gọi bác là…cô.Kể cũng vui.Kỹ niệm nên nhớ hoài và a-ri-ga-tô bác nghe
    Cái dư âm của Women’s World Cup vẫn còn sôi nổi ,nên xin phép các bác “lamg xet” chút xíu nghe.
    Đúng là Chí lớn gặp nhau , bác T Pham trẻ tuổi đẹp trai có con mắt tinh đời giống…tui. Một già một trẻ đều gặp nhau ở….số 13 Alex Morgan sắc nước hương trời của Đội Bóng Nữ Mỹ. Đâu phải chỉ mấy người trẻ là biết ngắm người đẹp không đâu ? Nhất là xem người đẹp số 10 LLoyld vùa chạy vừa dẫn banh thì mèn ơi ,đã hết biết , núi đồi nhấp nhô ẩn hiện thấy thương hết sức. Còn người đẹp số 15 Rapinoe có mái tóc vàng gạc-sông ngăn ngắn dễ thương ,trước mỗi lần đá phạt hay phạt góc ,em hay dùng tay vén mấy sợi tóc mai qua vành tai ,mèn đét ơi lúc đó anh già tui chỉ ước ao mình là mấy sợi tóc mai đẩm mồ hôi đó để được người đẹp…vuốt ve! Rất tiếc ,trận Mỹ gặp Brazil ,tôi không thâu được vì để Timer lộn băng tần ,tối về xem chiếu lại trên TV cứ tưởng là mình đã thâu rồi . Tức gì đâu ,nhưng an ủi là cũng được xem hết trận. Bóng đá làm chúng ta trẻ lại ,nhất là bóng đá nữ. Hoan hô bóng đá nữ. Theo tôi mỗi năm nên tranh giải một lần , chứ mấy anh già sáu bẩy bó như chúng tôi còn bao năm nữa mà cứ phải chờ phải đợi, chịu gì nỗi.
    Già thì già tóc già râu
    Tình yêu bóng đá(nữ) còn lâu mới già !

    Vài hàng “lamg xet” nhưng ít nhất cũng có được bạn Phương Lê của tôi đọc (Có dấu đàng goàng nhe ), cảm ơn bạn mình trước.Thân mến ,Backy54.

    • Hihi,

      Cháu đồng ý với Bác Backy54 về các cô số 13(Alex Morgan) , số 10( Lloyld) và số 15( Rapinoe). Các mỹ nhân này cũng đâu có thua gì các cô supermodels đâu , vậy mà năm nay hổng thấy Bác CTHĐ bình luận gì ráo trọi. Có lẽ CT còn đang nhung nhớ tới cô nàng Maria Sharapova trên sân tennis chăng???

      Đội tuyển HK đá trên chân đội tuyển Nhật Bản thấy rõ mà rốt cuộc phải ngậm ngùi khóc hận phơi áo trước 1 đối thủ tí hon , thua xa mình về thể lực cũng như sức vóc. Có lẽ ông thần soccer đền bù cho vụ thiên tai Tsunami năm rồi chăng???

      Cho cháu hỏi nhỏ Bác Backy54 nhé : Bác khen các kiều nữ tóc vàng dễ thương , đồi núi nhấp nhô ẩn hiện ….vậy Bác không sợ phải ra sofa nằm 1 mình à??? Hay Bác có bí quyết gì thì chỉ cho cháu với. Cháu mà dám tỏ ra ngưỡng mộ những kỳ công của tạo hóa nặn ra vậy thì chỉ có ôm đầu máu mà hối hận và khóc thầm cùng ăn mì gói dài dài mà thôi.

      • Bác Backy54 và bạn TPham của tôi ơi.

        Nâu nắm (tức là đen dzồi) tôi không có dịp về Saigon, nên cũng không biết trang báo nhà mình có gì vui-nhộn không.

        Nay thấy bạn hỏi … “Hay Bác có bí quyết gì thì chỉ cho cháu với.”. Bèn xin mách cho bác và bạn 1 thói-quen về ăn uống rất hiệu-nghiệm và rẻ tiền. Chẳng cần Viagara làm gì cho tốn của.

        1 – Bưởi, lựu (không phải lựu đạn đâu nhé – chít đấy), cà chua. Đại khái ba thứ ấy ăn hàng ngày là hết xẩy. Thần-hiệu vô song. Thần- hiệu đến độ không thể ngờ. Chưa kể nó trị bệnh đường tiết niệu rất công-hiệu.

        2 – Hẹ xào với tôm và quả óc chó. 1 tuần dứt 1 lần cũng ép-phê, 2 lần càng quý. 3 lần sợ ngán quá chăng. Thần-hiệu phải nói là không có gì sánh kịp.

        3 – Giá sống 2 phần, hẹ sống 1 phần (tỷ lệ là như vậy, thích ăn bao nhiêu tùy ý không ai ép). Trộn với mayonnaire, dầu ăn (tỷ-lệ 1 ký với ba muỗng canh dầu ăn). Thích chua thì cho nhiều nước cốt chanh, sợ chua thì ít thôi. Tôm nướng, hoặc chiên hay luộc đều quý cả (tỷ lệ tùy ý không ai ép). Tất cả trộn đều rồi nhậu … ép-phê dữ-dằn luôn.

        Sự công hiệu của thực phẩm hằng ngày giúp chúng ta luôn luôn được quân bình cho sức khỏe, không dục tốc bất đạt như thuốc men. Không bị ép phê nghịch tức là bị phạm thuốc, hoặc bị sốc thuốc.

        Các loại thuốc giúp cho sự dũng mãnh, có người không hợp sẽ bị trả giá nào đó. Phiền phức lắm.

        Còn ăn uống nó giúp cho chúng ta rất nhiều thứ. Chẳng hạn trị bệnh tiểu đường, trị được bệnh tuyến tiền liệt, trị được bệnh tá tràng.

        Quan trọng nữa là giúp cho những vị bô lão khỏi phải thức giấc giữa chừng trong khi còn say giấc nồng.

        Đây là những món ăn mà tôi và các bạn ở dưới quê thường xuyên sử dụng. Có thể quả quyết với bác và bạn như nêu trên.

        Thân mến.

        Nhân đây cho tôi xin có lời hỏi thăm đến Mesdames TTLan Paris, TVNguyễn, bác Tây độc, bạn Phương Lê, ông Tư Nhiều cùng lời chúc tốt đẹp.

        Ps2 – Bạn TPham ơi, bao năm nay chúng tôi thường xuyên ra vào một trang báo của lính ở haingoai. Nhưng đang gửi bài và hình ảnh giữa chừng thì tờ điện báo ấy bị sập rồi. Họ bị nhiều lần lắm rồi, lần này không biết có gượng lại được không ?

        Chúng tôi bên này buồn vô tận. Với quý bác bên ấy đối với chúng tôi là những người bạn chí cốt. Chúng tôi rất quý mến nhau bạn ạ.

        Thân mến.

      • @bác VanToan : VC không thích chê bai. Chúng lại càng sợ bị châm biếm, chế giễu hơn ai hết. Cả mấy đời cha ông chúng nó chỉ chuyên nghề chém, giết, cướp, giựt và nói láo, làm gì còn đầu óc và thời giờ để cười và tạo nụ cười cho kẻ khác ! Thế nên, nhiều trang báo điện tử của phe ta bị chúng chiếu cố vì đã tận tình châm biếm chúng, trong đó chắc có trang báo bác thích truy cập. Thời may trang này có cao thủ bacthan nên chúng không mảy may đụng đến cái lông chân của phe ta.

        Cám ơn bác đã gởi lời thăm. Xin bác bảo trọng.

  10. @ bạn T Pham thân mến ,

    Như vậy xem ra mấy cái lamg xet của tôi cũng thêm được bạn ghé mắt xem chơi. Xin thành thật cảm ơn bạn.

    Khà khà , bạn hỏi tôi có tài nghệ gì không mà dám to gan như thế ,xin mách cho bạn biết à ? Thú thật mí bạn ,chả tài cán gì sất chẵng qua là Nói thì nhiều mà Mần chẵng bao nhiêu thôi bạn ạ. Ở cái tuổi chúng tôi lực bất tòng tâm dzồi nên chủ yếu chỉ thưởng thức bằng mắt và mồm thôi bạn ạ. Tôi nói rõ là mồm chứ không phải là lưỡi đâu đấy nhé.Nhìn cho sướng mắt, Nổ cho sướng mồm đấy mà. Ở tuổi Cổ lai hy rồi, pork hồ đâu có còn hùng dũng như thuỡ gặp Nông thị Xuân nữa. Cỗ bàn có ê hề ra đấy thì cũng chỉ lấy mắt mà nhìn thôi ra cái điều là người đạo đức cùng mình vì “bác” cứ chun choe chũn chọe suốt, cho nên có muốn cũng chã chấm mút được bao nhiêu. Thế cho nên mình cứ hùng dũng tuyên bố nhặng xị mà chả sợ phải ra sofa nằm vì…biết ta không ai bằng…vợ ta nên nàng chỉ liếc mắt nhìn ta (khi dễ?) mà phán ra cái sự thật đau lòng chiến sĩ : Chỉ giỏi cái miệng là không ai bằng !!
    Cái thời tươi đẹp vác gối ra sofa nằm nay còn đâu nữa. Một đi không trở lại ,buồn hết biết .Bạn đừng buồn mà phải thấy khoái tỉ nếu bị bắt ra sofa nằm đếm đêm dài bởi vì dù sao bà Chủ Tàu của bạn vẫn còn iu bạn, vẫn còn cần bạn. Chứ nếu không thì…”Mê con đ…ngựa thì cút xéo ,đừng có vác mặt về nhà, về là bà cắt…..v..v ” thì chỉ còn nước vác bị theo Nữ hãi tặc mà thôi. Chúc bạn có nhiều can đảm và…may mắn. Thân mến , backy54.

    • Thưa Bác Backy54 và Bác Van Toan,

      Cho cháu mượn cái Reply của Bác Backy54 để cám ơn Bác Van Toan về những
      món ăn + vị thuốc mà Bác VT đã tận tình hướng dẫn.

      Về quả óc chó là quả gì ạ??? Cháu có thể mua được ở Hoa Kỳ không???

      Cháu cám ơn Bác Van Toan thật nhiều. Để sau 1 thời gian ăn uống các món trên, cháu sẽ cho các Bác biết về kết quả đối với bản thân cháu.

      Kính.

  11. Bạn tôi ơi ,

    Mãi phân trần với bạn về cái… sofa ,mà quên đi các kiều nữ tóc vàng của tôi và bạn. Nay xin trở lại cùng các người đẹp của tôi.

    Kết quả trận chung kết giữa đội nữ Mỹ và nữ Nhật theo bạn nhận thấy thế nào ? Theo tôi có cái gì đó hơi lọa lọa không được tự nhiên cho lắm. Đây nhé ,rõ ràng đội Mỹ chứng tỏ cho mọi người thấy trong suốt trận là “Chúng tôi trên cơ đấy nhé ,Cúp này đáng lý là của chúng tôi đấy nhé !”. Thế nhưng tại sao đội Mỹ lại thua ? Tôi không nói là những kiều nữ của tôi bán độ ,mà tôi muốn nói đây có thể là một hành động Fair Play của đội Mỹ , một quà tặng của nước Mỹ dành cho nhân dân Nhật ,dân tộc đang chịu đựng một thiên tai lớn nhất thế kỹ. Tại sao không ? Đây nhé xin phân tích những cú đá phạt phân định thắng thua . Quả đầu tiên Mỹ đá hỏng do chân của hậu vệ da den xấu quắt tôi hông thèm nhớ tên ,để ngầm cho mọi người hiểu là hậu vệ chỉ biết phá banh ra ngoài nên đá trật. Sang đến quả thứ hai của số 10 Lloyld bắn chim bay vọt xà ngang thì cái “ngầm hiểu” được đội Mỹ xác nhận với mọi người. Bởi vì sau đó số 20 Wambach (chiếc đầu vàng) đã chứng tỏ cho mọi người thấy :Đấy nhé chúng tôi muốn đá vào lưới là phải vào thôi ,không có on đơ gì cả ! Sang đến quả đá sau cùng vào tay thủ môn Nhật thì cái Fair Play của đội Mỹ nó sáng rõ như những ngọn đèn cao áp trên sân. Thêm một điểm nữa khiến ta càng khẳng định đó là cái Fair Play của đội Mỹ là dù thua số 20 Wambach và thủ môn Solo vẫn vui vẻ kéo tay và bá vai cầu thủ suất sắc nhất của Nhật để chụp hình chung. Điều này sẽ không xẩy ra nếu quả thật đội Mỹ cay cú vì thua và thua thật. Dù sao tất cả chỉ là nhận xét chủ quan không bảo đảm trúng trật của cá nhân tôi về những gì tôi mục kích nên bạn tôi có thể không đồng ý ,nhân tâm tùy mạng mỡ mờ!. Nếu nghi ngờ này là đúng thì đội Mỹ của tôi đáng yêu biết bao nhiêu phải không các bạn yêu bóng đá(nữ) của tôi ? Thân mến.

    • Kính Bác Backy54 ,

      Càng suy nghĩ thì thấy những gì Bác luận không phải là không có lý.
      Nhất là khi các kiều nữ tóc vàng không cay cú khi thua mà còn chụp hình kỷ niệm được thì biết đâu đấy.

      ***Còn vụ sofa thì cháu tưởng các Bác trên diễn đàn này thì càng già càng dẻo càng dai chứ??? Cũng như người ta hay nói :

      – Già thì già tóc già râu
      -Còn về chuyện ấy còn lâu mới già

      Té ra sự thật là :

      – Trên thì móm mém nhai không vỡ
      -Dưới lại chun chăn đút chẳng vào

      Nói thì nói cho vui vậy chứ bây giờ có viên thuốc thần Viagra , các Bác uống vào thì cũng tìm được 1 thời oanh liệt xa xưa trong chốc lát lắm đấy chứ.

  12. K/g bác,

    thời ở SG cháu hay đi ngang chổ ông Lê Xuyên bán thuóc lá mà không biết đó là nhà văn. giờ đọc bài của bác mới biết.
    nghe nói khu đó giờ thay đổi nhiều lắm nhìn không ra. SG xưa của mình mất rồi, bác ơi.

    Kính chúc bác vui và khỏe,

    độc giả

  13. Cám ơn CTHD đã cho biết về nhà văn Lê Xuyên.Không ngờ Chú Tư Cầu hiền như vậy mà là thuyền trưởng hai tàu. Sống & chết ở Sài Gòn đã
    gợi nhớ rất nhiều về một thành phố thân yêu của nhiều người Sài Gòn.Chúc CTHD luôn vui khỏe.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: