• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Bố Già Ngọc Thứ Lang

Năm 1951 tôi rời Hà Nội vào Sài Gòn. Sáng mùa xuân, phi trường Gia Lâm trắng mưa xuân — mưa bụi, loại mưa đặc biệt chỉ mùa xuân ở Bắc Việt mới có. Hạt mưa thật nhỏ, chỉ những thiếu nữ Hà Nội mặc áo nhung mới có làn mưa trăng trắng bám trên hai cánh tay áo. Áo nhung, chỉ áo nhung mới có làn mưa bụi trắng ấy, những loại hàng khác thấm nước mưa nên không có làn mưa trắng mỏng này.

Cảnh "Choác" trong một tiệm cà phê nghèo của Sài Gòn. Nước Sái Thưốc Phiện được chích vào gân máu ở cánh tay. Một ống chích một mũi kim dùng cho cả trăm người.

Tôi xa Hà Nội năm tôi mười tám khi vừa biết yêu. Năm ấy tôi  mang theo cây đàn lên phi cơ nhưng số tôi không khá về mặt đàn địch — “không khá” không đúng, phải nói là “Dzêrô Ghi-ta” — ba lần tôi học đàn nhưng rồi tôi cũng bỏ cuộc, không chơi nổi được lấy một bài tủ cho ra hồn, như bài La Vie en Rose tôi rất thích. Năm 1950 tôi học đàn thầy Tạ Tấn ở Hà Nội, năm 1951 tôi học đàn thầy Vĩnh Lợi ở Sài Gòn, năm 1959 tôi học đàn thầy Lâm Tuyền ở Sài Gòn. Ba lần học, thầy dậy đàng hoàng,  tôi vẫn không đàn được. Quá tam ba bận. Không được là không được.

Năm 1952 tôi làm phóng viên nhật báo Ánh Sáng, tòa soạn ở đường Bonard, gần tiệm ăn Kim Hoa cạnh rạp xi-nê-ma Casino de Saigon. Những năm 1970 nhà này là Tiệm Kem Kim Ðiệp. Thời ấy — một nửa thế kỷ trôi qua – Sài Gòn an tĩnh, đời sống ở Sài Gòn tương đối thanh bình, chiến tranh Việt Pháp diễn ra dữ dội ở miền Bắc, miền Trung, những tờ nhật báo Sài Gòn không có nhiều tin giựt gân — kể cả những tin không giật gân, tin xe cán chó — để đăng. Một hôm có chiếc xe buýt chạy đường Phú Nhuận—Sài Gòn lạc tay lái đâm vào cổng Dinh Gia Long, vài người bị thương nhẹ — Năm ấy Cao Ủy Pháp ở trong tòa nhà về sau ta gọi là Dinh Ðộc Lập, chính phủ ta, Thủ Tướng Trần Văn Hữu, ở Dinh Gia Long. Tôi đến nơi xẩy ra tai nạn lấy tin. Ðang đứng láng cháng hỏi và ghi chép tôi nghe tiếng người hỏi:

— Báo nào thế?

Người hỏi là Nguyễn Ngọc Tú, tức Ngọc Thứ Lang, người những năm 1965, 1970 là dịch giả tiểu thuyết Bố Già dịch từ The Godfather của Mario Puzo. Lúc tôi đến đấy, tình cờ Tú cũng đến đấy. Ðấy là lần đầu tiên tôi gập Tú. Tú trạc tuổi tôi, công tử Bắc kỳ — những năm đầu thập niên 1950 chúng tôi mới hai mươi tuổi. Tôi vào Sài Gòn đã sớm, Tú còn vào Sài Gòn sớm hơn tôi. Chắc vì là con thứ nên Tú lấy bút hiệu là Ngọc Thứ Lang. Gập nhau chúng tôi thân nhau ngay. Tú nói anh từng là nhân viên tòa báo của ông Hiền Sĩ. Dường như là tờ Phục Hưng. Ðây là tờ nhật báo Việt đầu tiên ra đời ở Sài Gòn sau khi người Pháp trở lại Ðông Dương năm 1945. Nghe nói Phục Hưng là tờ nhật báo do Sở Thông Tin Pháp tài trợ để tuyên truyền cho Pháp. Do đó Phục Hưng bị coi là “báo Việt Gian.” Báo có mặt ở Sài Gòn chừng hai, ba năm thì Sở Thông Tin Pháp cho đình bản. Trong tòa soạn báo Phục Hưng  có anh Trường Sơn Nguyễn Huy Thái, một ký giả có tài của làng báo Sài Gòn trước năm 1954. Một bút hiệu khác của anh Thái là Huy Thanh. Anh qua đời khoảng năm 1990 ở Sài Gòn. Năm 1952 khi tôi gập Tú và thân với Tú tờ báo của ông Hiền Sĩ đã đóng cửa từ lâu, ông Hiền Sĩ đã về Chợ Gạo, Mỹ Tho làm Cai Tổng. Có lần tôi thấy ông đến tòa soạn báo Sàigònmới thăm ông bà Bút Trà. Lên Sài Gòn ông Hiền Sĩ vẫn ăn bận đúng kiểu Cai Tổng Nam kỳ lục tỉnh: đội mũ nỉ, miệng ngậm ông vố, tay cầm ba-toong, mặc bộ đồ sá xẩu, chân đi giép, răng vàng, nói cười rổn rảng.

Về chuyện Tú là nhân viên tờ báo của ông Hiền Sĩ tôi phải viết thêm: đấy là chuyện Tú kể với tôi. Mới đây khi nhắc đến Tú, một ông bạn nói Tú du học ở Paris đến năm 1954 mới về nước. Tôi hỏi ai nói, ông bạn nói Tú nói. Tôi biết Tú không có đi Tây, đi Tầu chi hết, kể cả Tây Ninh Tú cũng chưa bao giờ đi. Thành ra chuyện Tú nói với tôi  anh từng là nhân viên nhật báo Phục Hưng của ông Hiền Sĩ tôi sợ cũng chỉ là chuyện Tú nói.

Hoàng Thân Souvana Phouma, Thủ Tướng Ai Lao năm 1960, nhân vật 50 năm xưa được nhắc đến trong bài Viết ở Rừng Phong này.

Tú bằng tuổi tôi, học hành lem nhem như tôi, chúng tôi cùng bỏ học sớm, cùng biết tí đỉnh Pháp văn, Anh văn. Tú thông minh hơn tôi, Tú sắc xảo nước đời hơn tôi, ít tuổi nhưng hay chơi trội: mới hai mươi tuổi đã  vào Nhà Cercle Sòng Bạc Kim Chung đánh roulette, hút thuốc phiện. Năm 1955 Tú kiếm được nhiều tiền. Anh in và bán quyển “Tại sao tôi di cư ?” cho Bộ Thông Tin Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa — thời Bộ trưởng Cao Ðài Phạm Xuân Thái. Nghe nói ông Bàng Bá Lân là tác giả quyển sách nhỏ ấy. Sách ra đúng thời điểm, đúng nhu cầu. Ông Bàng Bá Lân viết sách, Tú mang sách vào bán cho Bộ Thông Tin. Không bán bản quyền mà tác giả in sách, sách tuyên truyền, chừng 100 trang, Bộ Thông Tin mua cả chục ngàn quyển. Nhờ việc chia tiền lời với ông Bàng Bá Lân, Tú có cả trăm ngàn đồng, số tiền thật lớn thời đó. Anh ăn diện: sơ-mi Valisère hàng nylon mới từ Paris sang bán ở tiệm đồ đàn ông mode nhất, đắt nhất thời đó trên đường Tự Do, dùng đồng hồ vuông mặt đen, mũ Mossant, cặp da nâu bệ vệ như cặp của Bộ trưởng Phạm Xuân Thái, máy chữ portatif, quạt máy Marelli, hút thuốc lá Mỹ Phillip Morris Vàng Kingsize, bật lửa Dupont, ăn cơm Tây, rượu chát vv..

Và Tú gập tình yêu. Nàng là cô giáo người Bắc, nhà ở gần ngay nhà Tú — đường Genibrel, từ sau 1956 là đường Huyền Quang, Tân Ðịnh — cô giáo có chồng. Chồng nàng ra bưng kháng chiến. Nàng ở Sài Gòn dậy học, sống với đứa con nhỏ và bà mẹ, chờ đợi chồng trở về. Cô giáo trung thành với chồng. Chiến tranh chấm dứt, đất nước chia đôi, tháng 12 năm 1954 chồng nàng từ Ðồng Tháp Mười tập kết lên tầu Ba Lan ra Bắc. Thấy chồng không chịu trở về, cô giáo thất vọng. Nàng trao trái tim nàng cho Tú. Cuộc tình của họ gập trắc trở. Dường như bà mẹ của cô giáo không bằng lòng. Cô giáo tự tử chết, bỏ lại mẹ già, con thơ. Thật tội. Ðời Tú, từ cái chết bi thảm của cô giáo, bắt đầu xuống dốc không phanh. Anh nằm luôn trong một nhà bán thuốc phiện ở hẻm Monceaux, Tân Ðịnh, sau 1956 là đường Huỳnh Tịnh Của nối dài. Anh ăn, hút, ngủ trong nhà đó luôn, bán dần đồng hồ, máy chữ, cặp da  trả tiền hút. Tú ra khỏi nhà đó hai tay không với bệnh nghiện hút nặng.

Từ sau năm 1954 đất nước chia đôi nguồn cung cấp á phiện cho miền Nam Việt nam, nay là Quốc gia Việt Nam Cộng Hòa, không đến từ Bắc Việt nữa mà đến từ vùng Xiêng Khoảng nước bạn Ai lao, hoặc vùng gọi là Tam Giác Vàng. Hàng – á phiện – từ Lào về Sài Gòn bằng đường hàng không. Năm 1960, 1961 Ai Lao có nạn binh biến, đảo chính xẩy ra chí chạt: Ðại úy Nhẩy Dù Lèo Khong Le làm đảo chính, đuổi Thủ Tướng, rồi hai ông Hoàng Lèo Phoumi, Phouma tranh quyền Thủ Tướng đánh nhau liên miên. Trong một lần hai ông Hoàng Lèo tranh quyền, Vientiane bị giới nghiêm, phi trường Vientiane đóng cửa nhiều ngày. Phi cơ không bay, á phiện Lèo không về được Sài Gòn. Tình hình giới HítTôPhê Việt Nam Cộng Hòa thập phần nguy kịch. Ðệ tử của Cô Ba Phù Dung có thể nhịn ăn nhiều ngày nhưng khônng thể nhịn hút dù chỉ là nửa ngày. Ðệ tử Cô Ba Phù Dung có thể thiếu cơm — thực ra là mấy ổng Tiên Ông Phi Yến Thu Lâm săng phú cơm, săng phú luôn cả thịt cá, rau dưa — nhưng mấy ổng không thể nửa ngày không có thoóc. Thời ấy trong giới Hít Tốp có câu nói:

—  Phu Mi, Phu Ma đánh nhau, PhuMơ chết!

PhuMơ: fumeur, tiếng gọi khác là phum, dân phum, tức dân hút thuốc phiện.

Mà PhuMơ Mít chết thật. Hàng không về, thuốc tăng giá. Những nhà còn thuốc giữ lại không bán ra. Gần như có tiền và chịu giá đắt mấy cũng không mua được thuốc. Mà lính của Cô Ba thì tuyệt đại đa số là đọi, tức tiên khồng. Chít mất. Chít là cái chắc! Nô thoóc! Không có thoóc! Làm sao bi giờ? Trong cơn nguy cấp ấy không biết  ông Con Trai Bà Cả Ðọi Hít Tô Phơ thông minh nào có óc khoa học vật lý hóa kiêm bào chế sư nẩy ra sáng kiến thần sầu cứu nguy cho thân mình và đồng bạn bằng cách: lấy sái thuốc phiện nấu lên với nước, lọc đại khái cho nước thuốc không có cặn, rút vào ống chích, chích thẳng vào gân máu. Sáng kiến này dựa trên sự phân tích khoa học: hút khói thuốc phiện vào phổi, phổi đưa chất thuốc vào máu. Tiến trình này mất thì giờ và tốn thuốc, mười phần thuốc được dùng thì chất vào máu chỉ được hai, ba phần. Tại sao không  nấu cho sái tan  ra nước — thuốc phiện chưa hút cháy thành sái lại không dùng được trong trò chích choác này — lấy nước sái chích thẳng vào mạch máu? Chích như vậy là thuốc vào máu đủ chăm phần chăm, ép-phê liền tù tì tút suỵt, chưa rút mũi kim chích ra  thuốc đã vào đến  tim, lại không bị tiêu hao, phí phạm môt ly ông cụ nào.

Thế là từ đó thế giới Ma Túy Việt Nam Cộng Hòa có thêm trò chích choác. Rồi màn kịch vô duyên mấy trự Gà Lèo không bôi mặt cũng đá nhau sặc mắm ngóe rồi cũng phải ngừng, á phiện lại từ Lèo bay về Sài Gòn đều đều, nhưng dân nghiện Sài Gòn đã có thêm trò chích choác. Dân nghiện ma túy Âu Mỹ chích cocaine, heroine, gọi chung là bạch phiến, chất trắng, là tinh chất của á phiện. Dân nghiền Việt chích bằng nước sái thuốc phiện, chất nước mầu nâu sẫm hay vàng nhạt, đậm hay đặc, tùy theo số sái và số nước nhiều hay ít. Người đã choác khó có thể bỏ choác để trở lại hít, tức hút. Vì choác quá nặng. Ðang hút 100 đồng người nghiện chỉ cần choác 10 đồng là phê khủng khiếp, choác phê hơn hít nhiều. Và Choác  tàn phá con người nặng, mạnh và nhanh hơn Hít rất nhiều. Cai thuốc phiện khó hơn lên trời, nhưng người nghiện hút may ra còn có thể cai được — Cai: bỏ hút — còn Choác thì vô phương. Choác một năm cơ thể bị tàn phá bằng Hít mười năm.

Ðại Úy Nhẩy Dù Khong Le, người sĩ quan Quân Ðội Ai Lao từng làm binh biến ở Vientiane những năm 1960. Năm xưa ấy người Sài Gòn có câu phê bình: "Ðại Úy Không Le mà rất Có Le.."

Tú Lé — Tú bị lé một mắt nên chúng tôi gọi anh là Tú Lé — từ Hít sang Choác. Những năm 1965  Tú chuyên mặc sơ-mi dài tay. Những gân máu trên hai cánh tay anh bị chích nhiều quá thành chai cứng, đen sì, trũng xuống như lòng máng nước. Tú viết cho Tuần San Thứ Tư của Nguyễn Ðức Nhuận và lai rai cho nhiều báo khác, anh lấy bút hiệu Ngọc Thứ Lang. Nhuận đưa The Godfather  cho Tú dịch. Tú chọn tên Bố Già và bản dịch Bố Già của Ngọc Thứ Lang là một bestseller của tiểu thuyết Sài Gòn những năm 1968, 1972.

Năm 1976 Tú và tôi đến dự cái gọi là Khoá Bồi Dưỡng Chính Trị cho văn nghệ sĩ Sài Gòn do Hội Văn Nghệ Giải Phóng Thành Phố Hồ chí Minh tổ chức. Cùng dự khóa này với chúng tôi có Phan Nghị, Nguyễn đình Toàn, An Khê, Lê Minh Ngọc, Cao nguyên Lang, Nguyễn Ước, Phan Kim Thịnh, Nguyễn Mộng Giác..vv. Hai mươi mốt ngày “học tập,”  học viên được Thành Ủy cấp mỗi ngày một đồng tiền công tác phí. Ngày học viên được mua nhu yếu phẩm, được phát đúng hơn, tiền mua số nhu yếu phẩm này lấy từ trong số 21 đồng tiền công tác phí: hai hộp sữa, hai gói thuốc điếu Vàm Cỏ, một ký đường, hai gói mì, một cây kem đánh răng, nửa ký  bột giặt, hai trăm gam bột ngọt vv.. Lãnh nhu yếu phẩm xong học viên Nguyễn Ngọc Tú, tức Ngọc Thứ Lang, tác giả Bố Già, biến mất liền trong hai ngày không đến lớp. Chúng tôi nói với nhau: “…Ngọc Thứ Lang mang nhu yếu phẩm đi hưởng bồi dưỡng rồi..” Anh đổi số nhu yếu phẩm ấy lấy thuốc chích.

Cuối năm 1976 ký giả Hồ Ông — hiện ở Sydney, Úc, làm báo — cho tôi hay: “Anh Tú bị bắt đi phục hồi nhân phẩm trên Bình Triệu. Anh ấy nhắn về bảo anh lên thăm.” Một sáng Hồ Ông và tôi trên hai xế đạp lên Bình Triệu thăm Tú. Trung Tâm cai ma túy của thành phố được đặt trong tòa nhà Tu Viện Fatima. Tu viện vừa xây cất xong, chưa khai trương thì bị chiếm. Phòng ốc rộng rãi, mát mẻ, sạch sẽ, thênh thang, thừa tiện nghi, bể xi-măng chưá nước máy lớn ở vườn sau, tha hồ tắm. Mỗi phòng  dự định dành cho một tu sĩ nay có ba, bốn anh nghiện ở, phòng không có đồ đạc, bàn ghế gì cả, chỉ có mấy cái chiếu trải trên sàn. Ða số là dân choác, bị công an hốt đi từ những động choác. Rất ít người được gia đình tiếp tế.  Anh em vào đây chỉ với một bộ quần áo đang mặc trên người.

Khi tôi đến gập Tú anh đã khoẻ, đi lại, ăn uống được. Những vết chích trên da thịt anh bị lở loét nhưng không sao, rồi sẽ lành. Nhiều người cai choác bị lở như vậy. Tú dẫn tôi đến xem tờ bích báo của Trung Tâm Phục Hồi Nhân Phẩm. Báo có 7 bài, một mình Tú viết 5 bài. Nghề của chàng. Tú kể chuyện có nữ ký giả ngoại quốc đến thăm Trung Tâm, Tú nói được tiếng Pháp, tiếng Anh nên ban quản đốc đưa anh ra nói chuyện với khách. Nữ ký giả ngạc nhiên khi nghe nói Tú là dịch giả The Godfather của Mario Puzo. Chắc cô nghĩ, theo những tiêu chuẩn kinh tế thị trường Âu Mỹ, đã là dịch giả The Godfather thì đâu có thể thân tàn, ma dại quá đến như Ngọc Thứ Lang. Cô nhà báo không tin. Tú được phép của trại về Sài Gòn lấy quyển Bố Già đem lên Trung Tâm cho nữ ký giả thấy là thật.

Tú nói sau thời gian cai nghiện ở Trung Tâm Bình Triệu đệ tử của Cô Ba sẽ phải đi nông trường cải tạo ít nhất là hai năm, nhưng vì Tú có khả năng ban quản đốc sẽ giữ Tú lại làm việc ở Trung Tâm. Tốt thôi. Ðấy là lần cuối cùng tôi gập Tú. Từ lần chúng tôi gập nhau đầu tiên năm 1952 đến lần gập nhau lần cuối năm 1976, 24 mùa lá rụng đã qua cuộc đời chúng tôi.

Năm 1977 tôi bị bắt lần thứ nhất. Hai năm tôi sống trong Nhà Giam Số 4 Phan Ðăng Lưu. Năm 1979  trở về mái nhà xưa tôi được tin Tú đã chết ở Trại Cải Tạo Phú Khánh. Trại này nằm giữa hai tỉnh Phú Yên và Khánh Hòa. Tôi nhớ Tú nói anh sẽ được giữ lại Trung Tâm Bình Triệu, tại sao anh lại phải đi Trại Phú Khánh? Tôi hỏi và được biết nguyên nhân như sau: một hôm Trung Tâm cần in  một số tài liệu. In ronéo. Vì Tú từng làm báo, biết về việc in và nhà in, nên ban quản đốc giao tiền cho Tú, và hai chú phục hồi đã khoẻ mạnh, mang tài liệu về Sài Gòn in.  Ðến nhà in Tú đặt in, để hai chú bạn ngồi lại, đem tiền in đi luôn. Tú đi choác. Hai chú bạn ngồi va-ly đói dài, tiền ăn cơm trưa không có, tiền lấy đồ in cũng không luôn. Tú biến mất vài ngày rồi cũng trở lại Trung Tâm. Ban quản đốc thấy không thể giữ Tú lại nên cho Tú đi trại. Nghe nói một sáng trời lạnh ở Trại Tù Khổ Sai Phú Khánh, Tú rít điếu thuốc lào, đứng tim, ngã ra chết.

Tú có một bà chị. Năm 1955, khi đất nước ta, bị cắt đứt ở khúc  Bình Ðịnh — Quảng Ngãi, sau 9 năm chiến tranh mới liền một giải từ sông Bến Hải đến Mũi Cà Mâu; thời ông Phạm Xuân Thái làm Bộ Trưởng Bộ Thông Tin, Tú và tôi đi một chuyến miền Trung. Tú đi với tư cách ủy viên Bộ Thông Tin, tôi là phóng viên nhật báo Sàigònmới. Tú đưa tôi đến thăm gia đình bà chị Tú ở Lăng Cô, trên đường Huế—Ðà Nẵng. Ông anh rể Tú năm ấy là Trung úy Bác sĩ Quân Y. Anh rất đàng hoàng — danh từ thời đó là réglo — bà chị của Tú hiền hậu. Sau đó, đến những năm 1960 tôi nghe nói ông anh rể của Tú làm giám đốc một quân y viện ở Ðàlạt. Tú lên chơi, vào phòng thuốc của quân y viện, đòi chìa khóa, mở tủ thuốc cấm, lấy cocaine, morphine chích loạn cào cào. Nhân viên thấy Tú là em vợ của bác sĩ giám đốc nên không dám ngăn. Khi bác sĩ biết, ông  cấm cửa không cho Tú đến nhà nữa.

Những năm về sau Tú sống trong nhà anh Thạch Thái Phúc, đường Bùi thị Xuân, Sài Gòn. Anh Phúc là ký giả pháp đình, tức tòa án. Anh có dáng người bệ vệ, kính trắng, ria mép, lúc nào cũng comlê, cavát, cặp da, ô đen. Không ai dám chứa một ông chích choác không phải là con cháu mình ở trong nhà, anh chị Phúc đã chứa Tú. Nghe nói bà mẹ của anh Phúc và bà mẹ của Tú là hai bà bạn thân. Bà mẹ của Tú ở lại Hà nội. Năm 1954 khi gia đình anh Phúc di cư vào Nam, bà mẹ của Tú có lời nhờ bà mẹ anh Phúc trông nom, săn sóc Tú. Anh chị Phúc làm theo ý bà mẹ, cưu mang Tú mãi. Anh chị cho Tú ăn ở trong nhà, chỉ có tiền choác là không chi. Anh Phúc  thông gia với Minh Vồ Con Ong. Minh đã qua đời năm 1993. Anh Phúc còn sống ở Sài Gòn.

Năm 1986 theo Liên Xô, theo Trung Cộng, Tổng Bí thư Ðảng Cộng Sản Nguyễn văn Linh ban hành chính sách “đổi mới,” tuyên bố “cởi trói cho văn nghệ”. Cùng với hằng hà sa số những tác phẩm tiểu thuyết Việt Nam Cộng Hòa từng bị lên án là đồi trụy, phản động, tuyên truyền cho thực dân Mỹ, bị tịch thu, bị hủy hoại, tiểu thuyết Bố Già của Ngọc Thứ Lang được in lại. Hai nhà xuất bản tranh nhau in Bố Già: Nhà Xuất Bản Trẻ Thành Hồ và Nhà Xuất Bản Văn Hóa Hà Nội.

Bố Già của Ngọc Thứ Lang được in lại ở Hoa Kỳ. Mario Puzo, tác giả The Godfather, tiểu thuyết bestseller từng bán đến 21 triệu cuốn, qua đời ở nhà riêng trong thành phố  Bay Shore, bang NewYork, ngày Một Tháng Bẩy năm 1999, thọ 78 tuổi, có năm con, chín cháu. Ngọc Thứ Lang, tác giả Bố Già, qua đời ở Trại Lao Cải Phú Khánh năm 1979, chưa đầy 50 tuổi, không vợ, không con.

CÔNG TỬ HÀ ÐÔNG

——————————————————–

Viết thêm Ngày 1 Tháng 8, 2011: Hai nhà xuất bản trong nước, một nhà xuất bản ở Hoa Kỳ, in lại BỐ GIÀ của Ngọc Thứ Lang, đều có trả tiền bản quyền.

Tôi không tin  Google có ảnh các ông Phouma, Khong Le Lèo, nhưng tôi vẫn tìm. Không ngờ có ảnh hai ông. Chỉ những Khưá Lão năm nay tuổi đời trên dưới Tám Bó mới biết những ông Phoumi, Phouma, Khong Le ngày xưa. Trên NET không có ảnh Ngọc Thứ Lang. CTHÐ

Advertisements

36 Responses

  1. Tác giả của The Godfather, Mario Puzo, cũng như tác giả của Exodus, Leon Uris, đều có cái may mắn là đã sống và lớn lên trong xã hội Mỹ. Điều chúng ta cần phải nhớ là cả hai nhà văn này đều phải sống rất vất vả trong một quãng đời dài trước khi thành công bằng ngòi bút của mình qua hai cuốn tiểu thuyết ăn khách nói trên. Nếu ai có đọc cuốn “The Fortunate Pilgrim”, cuốn tiểu thuyết kế tiếp sau cuốn The Godfather của Mario Puzo, thì mới biết những đoạn đường gay go trong đời viết văn trước khi nổi tiếng qua lời kể của chính ông trong lời tựa. Tương tự, nhân vật Gideon Zalok trong cuốn “The Mitla Pass” dường như cũng phản ánh sự thật về những thử thách và đau khổ mà Leon Uris đã phải trải nghiệm trước khi đến đích.

    Chúng ta vẫn tự hỏi, họ đã làm gì để sống qua ngày, dù chỉ là lây lất, trước khi họ thành công? Xin thưa: Mario Puzo phải cắm đầu viết truyện ba xu, Leon Uris miệt mài với công việc đi giao báo tận nhà cho vài nhật báo quanh địa hạt San Francisco. Điều đáng nói là xã hội Mỹ, vốn vẫn thanh bình và ổn định, đã cho họ những cơ hội và công ăn việc làm tạm sống qua ngày. Chính vì thế, dù luôn bị những khó khăn vật chất đè nén, nhưng họ vẫn có thể sống để làm việc trong âm thầm và hy vọng. Họ vẫn cương quyết không bán rẻ ngòi bút của mình, nói chung là làm văn nô hoặc thợ viết thuê theo đơn đặt hàng của chủ bút hoặc theo thị hiếu của độc giả chỉ vì quá túng quẫn. Những công việc tạm thời trong cái xã hội an bình của Mỹ đã cho họ thời gian để chờ cơ hội, và họ cuối cùng thì họ cũng đã đạt được mục đích và có những tác phẩm để đời.

    Bố Già Ngọc Thứ Lang của chúng ta cũng như Bố Già CTHĐ đều không có cái may mắn ấy. Giữa một xã hội đầy nhiễu nhương và chinh chiến, còn sống là đủ rồi, sự thành danh và thành công bằng cách cương quyết bảo vệ khuynh huớng của mình hầu như chỉ là thứ yếu. Trong cuộc bon chen kiếm sống đó, không thiếu người sa ngã và tự đánh mất đời mình, như trường hợp vô cùng đáng tiếc của Bố Già Ngọc Thứ Lang.

    Sống để tồn tại và sống tiếp để thành danh và không bị “rọ mõm” không bị khuất phục như Bố Già Công Tử Hà Đông là một trường hợp hiếm hoi.

    Nói chung, Bố Già Công Tử Hà Đông của chúng ta vẫn là … NUMBER ONE !

    • Tuy nhiên, Ngọc Thứ Lang và Hoàng Hải Thủy đã có thời được huởng một hạnh phúc vô cùng tuyệt vời, dù phải ngoi ngóp để tồn tại giữa những sôi bỏng của một xã hội chiến tranh đầy bất trắc để chờ cơ hội, chứ không được sống trong thanh bình như Mario Puzo hoặc Leon Uris. Đó là họ được tự do viết lách theo cảm hứng và tư tưởng của chính mình. Họ hoàn toàn không bị ép phải viết lách để ca tụng một cá nhân hay một đảng phái nào hoặc tệ hơn nữa, bị bắt phải viết theo “lề phải”.

  2. Chỉ có hút thuốc phiện và từ những hưng phấn Ngọc Thứ Lang mới dịch Bố già thần sầu kiểu ấy. Khi đọc được nguyên bản rồi mới thấy bản dịch hay đến hồn phi phách tán, có thể nói còn hay hơn nguyên bản.Nhưng ông NTLsống kiểu đó thì chết sớm coi bộ khoẻ hơn.

  3. Toi nghi hut thuoc phien phai la cai thu lam nen moi co lam nguoi yeu ” Nang tien Nau ” den the. Hoi may ai trong so van nghe si truoc ’75 da khong mot lan lam ban voi Nang. Toi tran trong cac vi ay vo cung, vi trong phut phieu bong do, bao y tuong hay dep tran ngap tam hon de gan loc ra cac van tho, cac loi hay y dep trong cac tac pham van chuong, nghe thuat. Muon doi nho on qui vi da cong hien va de lai coi nhan gian nay nhung chung tich cua tu tuong con nguoi.

    That toi ngiep cho dam van nghe si ngoai i, cu phai duoc hoc tap chi dao truoc khi uon cong ngoi but de viet sao ra thit, ra rau ca, ra nhu yeu pham de gia dinh con ton tai; la nguoi chong, nguoi cha tot day, nhung la van nghe si dom. Neu nhu hoc tap nghi quyet ma say sua nhu ” phe ” thuoc phien vay, thi toi nghi Mien Bac da co nhung tac pham hay roi, dang nay biet no noi lao, no bip, nhung danh chiu thoi, chu van nghe si mien nao di nua cung co trai tim biet rung dong truoc cai CHAN-THIEN-MY chu.Buon thay cho Van Hoc nuoc nha!

  4. Toi nghi hut thuoc phien phai thu lam, nen moi co nhieu nguoi lam ban voi nang Tien Nau. Trong luc phieu bong tha hon theo nang, bao y tuong hay, dep tran ngap tam hon de roi thang hoa thanh van tho, tac pham van chuong nghe thuat de doi va dinh hinh cho su phat trien tu tuong con nguoi hien dien tren hanh tinh nay. Cong cua qui vi that lon lao, dau biet do la hu hu ao ao day, nhung cuoc doi la vay, dep lam thay. Lam sao co duoc mot Vu hoang Chuong nua cho chung ta thuong thuc tai xuat khau thanh tho-Ong troi chi cho ngan ay thoi, nhung van tho trac tuyet. Rat cam on NGUOI.

    Chi toi ngiep cho cac van nghe si ngoai i, phai be cong ngoi but theo nghi quyet, de roi tac pham ra doi doi lay thit, ca, rau va nhu yeu pham. Rta la toi, nhung biet lam sao hon de ton tai.

  5. Kính bác CTHĐ,

    Hình như tôi có đọc bài viết này ở đâu đó trên mạng. Đọc lại nhưng vẫn thấy hay vì Bác có tài kể chuyện thật hấp dẫn và dễ chọc cười được người đọc. Ngọc thứ Lang, tài hoa như thế, gốc gác cũng ngon lành như ai, nhưng khi sa vào tật chích choác thì coi Trời bằng vung và có thể làm bất cứ chuyện gì ở bất cứ hoàn cảnh nào hòng thỏa mãn cơn nghiền, rồi cuối cùng chết thảm như số phận của bất cứ đệ tử nào cùa Nàng Phù Dung khi thiếu thuốc. Định mệnh thật oái ăm khi người dịch ra tiếng Việt tác phẩm Bố Già thật hay và siêu đẳng như vậy lại là một nạn nhân của ma túy và cũng là điều mà nhân vật chính Godfather Corleone trong truyện của Mario Puzzo đã cự tuyệt không tham gia để rồi suýt bị mất mạng vào tay trùm Sollozzo. Mà Sollozzo cũng là kẻ tính đem ma túy vào thị trường Mafia ở New York, và là đầu dây mối nhợ của những chuyện thù oán chồng chất nhau giữa các gia dình mafia dẫn đến những thanh toán đẫm máu của các thành viên trong Ngũ đại gia đình.

    Sì-ke, ma túy thật đúng là tai họa cho giới trẻ ! Sau ’75 khi Việt cộng vào Sài gòn, có người đã từng nói ” Chỉ có Cộng sản mới diệt được tệ nạn này !”. Mới đầu nghe có lý vì Cộng sản rất thằng thừng và dứt khoát với các tệ đoan, mà dân nghiện không dứt khoát với các biện pháp mạnh thì không có hiệu quả. Nhưng sau này mới biết Cộng sản là vô thần nên họ không coi con người ra gì nhất là dân nghiện, họ xem và đối xử dã man còn hơn con vật nên đa số những người nghiện ma túy ở Sài gòn còn kẹt lại đều lần lượt thoát nợ trần không sớm thì muộn. Ít có ai sống sót hay cai được ở các trại ” Phục hồi nhân phẩm của Việt cộng “. Cơm không có mà ăn huống hồ dễ gì có thuốc phiện dể hút hay chích choác. Bản thân tôi có biết hai thanh niên hàng xóm nghiện sì ke, sau ’75 đều làm khổ gia đình rất nhiều và sau một thời gian ngắn bố mẹ cũng thoát nợ khi cả hai đều rủ nhau đi chầu Nàng Phù Dung ở thế giới khác. Người sống còn khỏe mạnh cũng không đối phó nổi với sự đọa đầy của Cộng sản thì dân nghiện làm sao mà tồn tại được? Cộng sản thật tàn ác, chiếm tu viện và dồn con nghiện vào nhà Chung hòng cải tạo những kẻ tàn phế với mục đích tuyên truyền chỉ là quyết định nhất thời khi Việt cộng mới vào Sài gòn. Nhưng không có kế hoạch đúng đắn, thật sự vì lo cho số phận con nghiện nói riêng và toàn thể dân ” Ngụy Sài gòn” nói chung thì những chương trình đó đều không có kết quả thiết thực. Và những tệ nạn mà họ cho là “những tàn dư của Mỹ Ngụy” chắc chắn không thể giải quyết được khi họ không có tấm lòng nhân đạo chân thật, với kết cục là đẩy vào cái chết thật nhanh những kẻ nghiện ngập đáng thương vào những trại lao động khổ sai cho khuất mắt và rảnh nợ ” chế độ cách mạng muôn vàn tốt đẹp”.

    Trở lại chuyện bố già NgọcThứ Lang. Là một nghệ sỹ, một tay chơi phóng khoáng đã từng là dân choác trong máu thì chuyện đi học tập vớiCộng sản cũng chỉ là một câu chuyện hài hước trong cuộc đời của Chàng. Chuyện Chàng lục tủ thuốc của ông anh rể là bác sỹ quân y trong bệnh viện để tìm thuốc cho thấy bản chất nghịch ngợm của một thanh niên và cũng là một phóng viên trẻ. Hình ảnh các văn nghệ sỹ Sài gòn còn âu lo ngơ ngác chấp hành nghiêm chỉnh luật lệ trong lớp học tập trung, trong khi Chàng biến mất hai ngày sau khi lãnh nhu yếu phẩm chưa đủ chọc cười người đọc thì ngay sau đó là chuyện Chàng được ban quản giáo tin dùng ưu đãi, giao công tác về lại thành phố với hai phụ tá và Chàng lại biến mất với Cô Ba. Chuyện Chàng tự hào với CTHĐ viết 5 trong 7 bài bích báo ở Trung Tâm Phục Hồi Nhân Phẩm chưa xong thì thêm chuyện nữ phóng viên ngoại quốc không tin khi gặp dịch giả The Godfather thân tàn ma dại trong tù cho đến khi Chàng được phép của trại về Sài Gòn lấy quyển Bố Già đem lên Trung Tâm cho nữ ký giả thấy là thật, đều là những giai thoại rất sống động có thể làm tăng thêm tác phẩm Bố Già của Ngọc Thứ Lang thêm bội phần. Ai đó có nói ma túy dễ nâng óc tưởng tượng của con người lên mấy tầng cao hơn mà người thường không có được cũng không sai khi ta chứng kiến biết bao nhiêu nghệ sỹ tuyệt luân của Việt nam cũng như trên thế giới là đệ tử của nàng Phù Dung. Dường như họ có một sứ mệnh khi xuất hiện ở thế giới này là vắt óc ra những tác phẩm cho người khác thưởng thức và chiêm ngưỡng đồng thời đóng góp vào kho tàng văn minh của nhân loại. Sứ mệnh đó cần phải được đền đáp lại một cách công bằng khi nghĩ đến hoàn cảnh đáng thương của những nghệ sỹ đã cống hiến ra những tuyệt phẩm để đời…

    Mà Ngọc Thứ Lang và tác phẩm Bố Già là một.

    • Hình như tôi có đọc bài viết này ở đâu đó trên mạng”

      _Bài viết về NTL này đã được viết trong cuốn : ” Sống và chết ở Saigon ” . Tác giả cũng là Bác CTHĐ.

      Khoảng cuối thập niên 80, ở thư viện thành phố New Orleans, tiểu bang Louisiana , em có đọc 1 quyển truyện , thấy đề tên dịch giả là Ngọc Thứ Lang . Quyển truyện này cũng rất hay. Rất tiếc không nhớ được tựa đề. Nội dung mang máng 1 bác sĩ thú y làm người hùng cứu mỹ nhân ra khỏi tay bọn côn đồ Mafia… không biết có Bác nào biết về quyển này không???

      • Cuốn đó có tên là “Gái Đêm”. Nữ nhân vật tên là Guadelupe. Tôi đã tìm đỏ mắt mà không thấy nhà sách nào còn. Có ai biết nguyên tác của cuốn sách này không, vui lòng cho biết. Thành thật cám ơn.

        Russie.

      • Hình như nguyên tác cuốn đó là The Girl From Midnight của Wade Miller.

      • Cám ơn 2 Bác Nga Hoàng và Bacthan ,

        Đúng quyển truyện đó là “Gái Đêm” rồi. Bố Già Ngọc Thứ Lang dịch quyển này cũng hay tuyệt vời. Tiếc là độc giả chỉ nhắc tới ” Bố Già ” mỗi khi nói về NTL mà thôi.

      • @ Các Bác Nga Hoàng , Bacthan cùng các Bác khác ,

        Cũng vào thập niên 80 tới 90 gì đó , em có đọc 1 quyển truyện dịch khác cũng rất hay. Nội dung mang máng là nhà bank mistakenly bỏ vô account của nhân vật chính 1 triệu dollars (thay vì $1000 hay $10,000 gì đó ). Anh chàng này tung hoành với số tiền trời cho 1 thời gian rồi trả lại cho nhà bank. Thể loại truyện cũng như là trinh thám hay mafia gì đó???

        Nếu các Bác biết được tựa đề thì cho em biết với.

        ***Xin Bác Bacthan cứ delete nếu em đi lạc đề . Cám ơn Bác BT***

      • Xin lỗi bác, sau 75 ngoại trừ sách của sư phụ em thì em toàn đọc sách nguyên tác cho nên không rõ cuốn đó là gì.

        Có bác nào còn giữ mấy cuốn vai chính là Phước Quan Tài và Tạo Ðạo Tì không ạ? Có đoạn đọc nghe buồn cười quá nên em cứ cười như thằng điên.

  6. Trong tấm hình chụp 2 tay nghiện chích cho nhau, tôi thấy có hai chi tiết đáng chú ý. Một là có ông xích lô ngồi trước cửa, chắc là để báo động. Hai là có mấy cô nữ sinh ôm tập vở ở xa nhìn vào. Chi tiết thứ hai này làm tôi đau lòng, chiến tranh đem theo những tệ nạn vào đất nước tôi. Sàigòn xa hoa diễm lệ, nhưng ở một góc khác thì Sàigòn thật tang thương rách nát với những mảng đời ngây thơ sớm bị hoen ố vì các tệ nạn.
    Và đó cũng là cái cớ để cho bọn CS khai thác. Thật đáng buồn cho vận nước.
    Về bố già Ngọc Thứ Lang, phải công nhận ông dịch thật tài tình. Xin thắp nén hương lòng cho người tài hoa nhưng mệnh yểu.

    • Bác Tây Độc và bá Backy54 ơi.

      Vạn lần xin lỗi quý bác vì tôi “lạc đề” quá xa.

      Hôm nay là ngày 13-07 Âm-lịch. Tức ngày 12-08 2011, hiện giờ cả nước râm ran tin TRUNG CỘNG SẼ BỎ BOM LIÊN TỤC TRONG 72 TIẾNG ĐỒ HỒ. TRONG ĐÓ CÓ HAI NƠI QUAN YẾU NHẤT LÀ SAIGON VÀ HANOI.

      CHÚNG ĐƯA 7 QUÂN ĐOÀN TINH NHUỆ. TRONG ĐÓ CÓ QUÂN ĐOÀN 15 NHẢY DÙ CẮT ĐÔI LÃNH THỔ VIỆT NAM BỞI MIỀN TRUNG NƯỚC TA.

      Trong khi đó, việt cộng nó quá khôn, nó tung hỏa mù là giá vàng thế giới tăng kỷ lục, khiến dân nhà giàu hốt hoảng vác bao bố tời (bằng nghĩa đen cẩn thận đấy bác ạ) để mua vàng. Toàn dân lo lắng đến phát sốt vì lạm phát gia tăng để không biết được hiểm họa của tầu cộng.

      Tôi và các thân hữu chả một chút xíu nào lo sợ cả. Bởi chúng tôi đã dự trù và phòng bị tất cả những điều khủng kiếp nhất giáng xuống Việt nam chúng ta từ lâu rồi.

      Rất tiếc có 2 comments của tôi : Van Toan, on June 28, 2011 at 9:02 pm said: Đại ý có đề cập đến hai vấn-đề “ TA SỢ TẦU ? “ hay ‘ TẦU SỢ TA ?” và tại sao ? (https://hoanghaithuy.wordpress.com/2011/06/04/chau-ro/).

      Nhưng 2 comments này bị rơi vào khoảng không. Nên tôi và các bạn không được dịp tán hươu tán vượn với quý bác. Vừa định nhảy qua trang báo của lính để bốc, thì bị xập tiệm (ít nhất là tại quốc nội). Nên giờ có nói nữa cũng không còn linh chăng ?!?

      Tôi đang ở dưới ruộng vội lên Saigon ngay để xin ý kiến của bác và bác Backy54.

      Kính.

      • Chào bác Van Toan
        Tôi có vào link đó nhưng không thấy mục “Ta sợ Tàu hay Tàu sợ Ta”. Tôi có nhớ đọc mục đó một lần rồi, khi nào kiếm thấy tôi sẽ đọc lại và có ý kiến với bác.
        Tôi có tuổi rồi nên có khi mấy ngày chẳng vào trang của Hoàng lão gia, hôm nay có thấy comment của bác nên mới trả lời đây.
        Các chuyện đồn đãi Trung cộng muốn xâm chiếm VN chỉ là tin đồn thôi, theo tôi nó rất khó là sự thật, vì 2 đứa còn cần lẫn nhau, ít nhất trong giai đoạn này.
        Nhiều khi bọn Cộng còn xì ra cái tin giả đó, để người dân quên đi những khốn khổ trong nước, không nghĩ tới tự do dân chủ nữa.
        Chính trị nó lá mặt lá trái và bẩn thỉu vậy đó.

  7. CTHD viet:”Tú bằng tuổi tôi, học hành lem nhem như tôi, chúng tôi cùng bỏ học sớm, cùng biết tí đỉnh Pháp văn, Anh văn. Tú thông minh hơn tôi”. Biet chut dinh Anh van va thong minh ma dich Bo Gia hay nhu the. Neu NTL hoc hanh tieng Anh dang hoang thi chac chung ta con doc nhieu cuon tieu thuyet dich tuyet voi hon nua?

  8. Các bác vẫn nghe tài dịch thuật thần sầu của Ngọc Thứ Lang, nhưng có lẽ cũng có bác chưa có cơ hội để so sánh và nhận xét. Tôi xin phép được trưng dẫn hầu các bác một đoạn dưới đây trong cuốn The Godfather, chương 14, rồi đọc phần dịch thuật của hai (nhóm) dịch giả Trịnh Huy Ninh- Đoàn Tử Huyến và Bố Già NGỌC THỨ LANG, để tự kết luận:

    Nguyên văn của Mario Puzo:

    …”The landlord, Mr. Roberto, came to the neighborhood every day to check on the row of five tennements that he owned. He was a padrone, a man who sold Italian laborers just off the boat to the big corporations. With his profits he had bought the tennements one by one. An educated man from the North of Italy, he felt only contempt for these illiterate Southerners from Sicily and Naples, who swarmed like vermin through his buildings, who threw garbage down the air shafts, who let cockroaches and rats eat away his walls without lifting a hand to preserve his property. He was not a bad man, he was a good husband and father, but constant worry about his investments, about the money he earned, about the inevitable expenses that came with being a man of property had worn his nerves to a frazzle so that he was in a constant state of irritation. When Vito Corleone stopped him on the street to ask for a word, Mr. Roberto was brusque. Not rude, since any one of these Southerners might stick a knife into you if rubbed the wrong way, though this young man looked like a quiet fellow”…

    Bản dịch của Trịnh Huy Ninh- Đoàn Tử Huyến :

    …”Chủ nhà Rôbêrtô ngày nào cũng rảo một lượt qua năm ngôi nhà của ông ta nằm cùng một dãy trên phố. Bảo là người tốt bụng thì chưa chắc vì nghe nói tiền tậu nhà là nhờ trò mộ phu mà có. ông ta đây từng đi khắp nơi mộ phu cho các đồn điền, xí nghiệp kia mà. ông ta người miền Bắc, lại có chữ nghĩa, bọn miền Nam ngu dốt ông ta bóp là phải lè lưỡi ra. Bọn này ông chủ coi như rơm rác, nhếch nhác, cẩu thả, chẳng biết giữ gìn cái gì bao giờ. Thực ra mister Rôbertô không phải người ác có điều đầu óc lúc nào cũng nghĩ đến tiền. Tiền kiếm được – lo ít, tiền bỏ ra làm ăn – lo mất, tiền chi tiêu – lo phí. Chỉ vì tiền mà suốt ngày cứ khó đăm đăm. Khi Vi tô Côrleône ngăn ông ta lại nói chuyện, miste Rôbertô đáp lại có phần hơi gay gắt. Gay gắt nhưng không thô lỗ, bởi lẽ dân miền Nam có thói quen hơi một tí là rút dao – tuy thế anh chàng này có vẻ hiền.”…

    Và đây là bản dịch của Bố Già NGỌC THỨ LANG:

    …”Chủ phố Roberto ngày nào chẳng tới ngó qua 5 dãy nhà cho mướn xóm này? Nhưng là người tốt thì chưa chắc vì nghe nói tiền cất từng dãy nhà cho mướn toàn do áp-phe mộ phu mà có. Nghĩa làông chủ từng đi khắp miền quê mộ dân phu cung cấp cho các đồn điền, xí nghiệp.Ông chủ là người miền Bắc lại có học thức thì đám cù lần mù chữ, thất học miền Nam có coi ra gì? Nhất là bọn đầu bò đầu bướu ở Naples, ở Sicily!

    Đối với ông chủ thì chúng chỉ là thứ con sâu cái kiến, thứ vô trách nhiệm ăn đâu ỉa đấy, sân trước sân sau là để liệng rác tuốt và có thấy gián phá chuột gặm cả dãy nhà cũng làm lơ đừng ngó! Thực ra Roberto đâu phải người xấu mà là chồng tốt cha hiền. Có điều đầu óc lúc nào cũng điên lên vì tiền. Tiền kiếm được sợ ít, tiền bỏ ra làm ăn sợ mất và tiền tiêu ra sợ uổng. Tối ngày chỉ có lo tiền mà quạu quọ.

    Vì vậy, đang đi đường bị Vito Corleone lễ phép chặn hỏi chút chuyện,ông chủ bực lắm. Nhưng với đám dân miền Nam thì tụi nó có hỏi gì chẳng nên làm chúng mất mặt ngang có ngày ăn dao oan. Ông chủ biết vậy nên dù thằng cha này coi bộ hiền lành cũng không dám để lộ bực bội mà chỉ dừng lại nghe một cách khó chịu.”

    Bản dịch của Bố Già Ngọc Thứ Lang quả là thần sầu, phải không các bác?

    Xin kết luận thêm một câu nữa, hy vọng là không thừa: ai là người VN, đã đọc xong Bố Già của Ngọc thứ Lang, nay lại đọc The Godfather của Mario Puzo cho thỏa lòng hiếu kỳ thì sẽ thấy quả thật là bản dịch hay hơn nguyên tác rất nhiều, như các bác vẫn nhận xét.

    • Dong y voi Phuong Le. Thu vien dia phuong noi toi dang sinh song chua nhieu sach dich tu VN bay gio. Doc cha hieu gi het. Ly do ho dung nhieu danh tu VN cua Viet Cong. Them nua, ho dich sat tu tieng Anh nen doc lon tieng len thi cam thay buon cuoi vi van chuong ngo nghe nhu nguoi ngoai quoc moi hoc tieng Viet.

  9. Ở Việt nam tôi đã đọc tác phẩm phóng tác Bố Già của Ngọc Thứ Lang thấy đã hay lắm nhưng chưa thấm. Khi mới qua Mỹ, năm 1979 tôi nhớ lần đó lang thang trong chợ Goodwill để tìm mua ít đồ cũ về dùng, tình cờ vớ được nguyên tác The Godfather của Mario Puzo bản papper back có vài hình ảnh cuốn phim được giải Oscar mà cảm thấy ấm áp cõi lòng trong không khí lạnh lẽo mùa Đông xứ Mỹ. Tôi về ngay nhà trọ đọc một lèo quên cả bữa ăn tối hôm đó, mặc dù tiếng Anh chưa rành lắm. Nhưng nhờ đã đọc qua bản phóng tác Bố Già nên cũng được thưởng thức gần như trọn vẹn tác phẩm bằng tiếng Anh. Mới đầu là đọc ngay những đoạn mình nhớ và hiểu. Cả mấy ngày sau đó là gặm nhấm từ từ và cảm thấy quá hạnh phúc khi được thưởng thức hoàn toàn một tác phẩm siêu đẳng qua cả hai ngòi bút thuyệt luân : NgọcThứ Lang và Mario Puzo. Tôi tưởng được sống trong lòng thế giới Mafia ở các khu phố New York và làm quen với hầu hết những nhân vật trong truyện: Bố già Don Vito Corleone, Sonny, Fredo, Michael, Connie,Tom Hagen, Clemenza, Kay- Adams v.v… Dư vị của tác phẩm đã làm suốt mùa Đông năm đó tôi sống ở San Diego hình như lạnh lẽo hơn vì những ám ảnh những cảnh chết chóc và thanh toán đẫm máu trong truyện. Nhưng chưa hết… Vì xem được mấy tấm ảnh minh họa cuốn phim trong quyển truyện nên khoảng vài tuần sau tôi lùng mướn được cuộn băng video Beta (vs. VHS) The Godfather và một mình tự ngồi thưởng thức lấy trước màn ảnh nhỏ TV màu 19″ trong phòng riêng.

    Hình như tôi có lần đọc được ở đâu câu này ” Những cơ duyên lành sẽ đem các nhân tố gặp nhau ở một thời điểm và kết thành những tuyệt tác phẩm cho hậu thế. Và chỉ có thời điểm đó thôi, lúc khác không được…”. Tôi nghiệm thấy đúng với trường hợp những bản nhạc bất hủ của The Beatles với tứ quái John, Paul, George và Ringo và lần này nữa ở nhà đạo diễn Francis Coppola với truyện phim The Godfather, Part I do các tài tử Marlon Brando, Al Pacino, James Caan, Robert Duvall, Sterling Hayden, John Marley, Richard Conte and Diane Keaton đóng . Đa số các tài tử đóng trong phim ngoại trừ Marlon Brando, Diane Keaton, sau này đều trở thành nổi danh trong làng phim ảnh một thời gian dài. Những tài tử đóng trong phim đều lột trần được gần hết các nhân vật với cá tính đặc thù do Mario Puzo nặn ra. Lời nói, cử chỉ của Bố Già Don Corleone không ai có thể diễn tả hay hơn Marlon Brando. Tính tình nóng nảy bộp chộp của Sonny có lẽ ít ai đóng được như James Caan. Tom Hagen cũng đóng thật đạt trong vị trí cố vấn pháp lý cho Bố Già và… khuôn mặt sắc và lạnh đến ghê hồn của Al Pacino thủ vai chính Michael, con trai út của Bố Già trong các tập II và III của The Godfather sau này.

    Và nhạc phim nữa chứ. Thật là một tuyệt tác !

    Hiểu rõ và cảm nhận được hết cái hay của tác phẩm qua ba cách khác nhau : Tuy Một mà là Ba, tuy Ba mà Một đủ để trang bị để sau này khi có dịp bất cứ lúc nào tôi cũng có thể giảng giải cho bất cứ ai ngồi xem phim The Godfather cũng đều có một cảm nhận gần giống như tôi và hiểu được tại sao phim ảnh là nghệ thuật thứ Bảy nhưng là tập hợp của tất cả các ngành nghệ thuật khác để tạo ra các tác phẩm làm đẹp cho đời sống con người.

    Mà bắt đầu cũng chỉ từ Ngọc Thứ Lang, môt thiên tài đã phóng tác truyện Bố Già.

    P.S. The Godfather, Part II có thêm tài tử Robert De Niro, sau này cũng trở thành diễn viên điện ảnh nổi danh như cồn.

  10. 1- Loạt truyện tiểu thuyết phóng tác của Hoàng-Hải-Thủy
    2- ” God Father ” với bản dịch ” Bố già ” của N.T.Lang
    3- Al-Capone với bản dịch của Trường-Sơn Lê-Xuân-Nhị

    Theo tôi , là 3 loạt tiểu thuyết hay nhất , hấp dẫn và lôi cuốn từng dòng từng chữ . Cả 1 sự thiếu sót vô cùng đáng tiếc cho những ai chưa đọc qua .
    T.S Lê-Xuân-Nhị không biết có ăn cơm đen không , nhưng CTHĐ cũng là đệ tử cô Ba đấy chứ . Công tử bảnh hơn Ngoc-Thứ -Lang rất nhiều là nhờ CTHĐ biết control , không để cuộc đời sa đà tha hóa như Ngọc-Thứ-Lang . Có lẽ công trạng lớn nhất là nhờ cuộc đời CTHĐ có bà vợ Alice .
    ” Không BÀ , đố mày làm nên “

    • Còn ít nhất là hai tác giả và hai tác phẩm điển hình nữa. Ông (bà) Tuyết Lê quên không đề cập chăng? Đó là Leon Uris với tác phẩm “EXODUS” (Về miền đất hứa) và Alexandre Dumas với tác phẩm “LES TROIS MOUSQUETAIRES” (Ba chàng ngự lâm). Trước năm 1975, nghe nói những truyện trên đều được lên phim và được dịch sang tiếng Việt. Những năm ấy tôi còn nhỏ và còn ham bè bạn, ham đá banh, đánh đàn nên không mấy ưa đọc sách. Sau này, khi đã đến Mỹ, tôi vớ phải cuốn Exodus (nguyên tác) và bản dịch tiếng Anh của cuốn “Ba chàng ngự lâm” (The Three Musketeers). Tôi dại dột cầm cuốn EXODUS lên đọc ngay giữ mùa thi nên suýt nữa là bị thi rớt. Nguyên do là vì đã cầm cuốn này lên đọc là bị nó “hút hồn” dính luôn vào mắt , không thể bỏ xuống được! Cuốn The Three Musketeers, rất tiếc là trình độ tiếng Pháp ABC của tôi không đủ để đọc nguyên tác nên đành phải đọc nó bằng tiếng Anh. Tuy nhiên, bản tiếng Anh đọc cũng phê và “hút hồn” lắm.

      Ngoài ra, cuốn “Arrowsmith” của Sinclair Lewis cũng lôi cuốn không kém! Và còn hàng bao nhiêu truyện “hút hồn” nữa trong rừng văn học của thế giới mà chúng ta có lẽ sống đến hết đời mà sẽ không bao giờ có cơ duyên ghé mắt đến?

      Cá nhân tôi có vài nhận xét, xin được chia sẻ cùng ông(bà) Tuyết Lê và các bác như sau:

      — Đọc truyện nào dù hay đến mấy thì khi quay thành phim, dù đạo diễn có tài tình đến đâu, nó cũng không hấp dẫn và làm ta thấy “đã” khi so sánh với những gì đã tưởng tượng trước đây.

      — Dưới những ngòi bút dịch thuật hoặc phóng tác tài tình cỡ Ngọc Thứ Lang và Hoàng Hải Thủy, truyện dịch / phóng tác đôi khi lôi cuốn độc giả và gây nhiều ấn tượng hơn cả nguyên tác.

      — Tuyệt nhiên, không có một thứ truyện, tiểu thuyết nào xuất xứ từ nền văn học cộng sản lại có tác dụng “hút hồn” người đọc và có giá trị để đời, ngoại trừ những tác phẩm dùng để tố cáo bản chất phi nhân và man rợ của chế độ (như trường hợp của văn hào Alexander Solzhenitsyn, Boris Pasternak).

      Xin mở một ngoặc đơn: Tác phẩm “Thép đã tôi thế đấy” (Nicolai Ostrovsky) cũng có thể gọi là “hút hồn” độc giả, nghĩa là lỡ đã “dán” mắt vào nó là sẽ khó gỡ ra. Nhưng vì mục đích tuyên truyền cho chế độ CS của nó đã quá rõ ràng nên nó không thể có giá trị để đời. Bởi thế, khi nhân dân Xô Viết kiên quyết vùng lên và nhất tề đạp đổ chế độ CS thì “Thép đã tôi thế đấy” cũng chịu chung số phận. Trong bãi rác văn hóa của nhân loại, “Thép đã tôi thế đấy” nằm chơ vơ với “Mein Kampt”, “Marx- Engel tuyển tập”, “Lênin tuyển tập” vv…, có còn ai nhắc đến? Và bao giờ thì “Hồ chí minh tuyển tập”, “Hồng Mao Tuyển” sẽ nối gót với chúng?

  11. Đây là một trong những scene căng thẳng nhất trong phim Bố Già :

    Phải đọc truyện mới thấy đạo diễn Francis Coppola thật tài tình khi kết cấu tất cả chi tiết để dàn dựng một pha thanh toán, giết người rất hiện thực. Tất cả những lo lắng, uất ức, thù hận của Gia đình trước mưu toan ám sát Bố Già của Sollozzo được kết cục một cách hoàn hảo khi Michael làm gọn Sollozzo và tên sỹ quan cảnh sát vệ sỹ tưởng chừng bất khả xâm phạm ở một tiệm ăn nhỏ trong một kế hoạch xếp đặt từ trước không ai ngờ. Đọc truyện biết là pha thanh toán sẽ thành công nhưng lúc Michael mò mẫm tìm khẩu súng sau bồn nước nhà cầu, khán giả ai cũng thắc mắc có lẽ có trục trặc gì đó. Rồi tiếng giựt nước nhà cầu, tiếng thổ ngữ Sicilian của Sollozzo nói trong khi Michael bước ra bị ù tai vì căng thẳng đầu óc chuẩn bị nổ súng v.v… Tất cả mọi chi tiết đều ăn khớp nhịp nhàng đã làm cho khán giả dựng tóc gáy…

    Đoạn video clip này chấm dứt hơi sớm vì trong phim ngay sau đó là nhạc phim chính nổi lên, cùng khung cảnh những đồng lúa chín vàng ở đất Ý xa xôi đã làm dịu bớt không khí nặng nề sau một pha thanh toán đẫm máu. Hình ảnh Michael vượt thoát trốn về Ý mai danh ẩn tích, để lại tất cả mọi khó khăn do chiến tranh nổ lớn giữa gia đình Bố Già ở lại và các băng đảng Mafia khác tại New York cũng như sự đối phó nặng nề của mọi thành viên trong Gia đình với pháp luật khi dám phạm vào luật bất thành văn của Mafia là tuyệt đối không được đụng tới cảnh sát Mỹ như một sự phủi tay nhẹ nhàng của kẻ lọt lưới pháp luật một cách thần kỳ.

    Đọc truyện đã hay và gây cấn do óc tưởng tượng của tác giả và độc giả nhưng phải nhờ tay đạo diễn phim, tác phẩm Bố Già càng được nâng thêm cao vài bậc…

    Tiếc là dịch giả Ngọc Thứ Lang không còn sống để được thưởng thức cuốn phim được quay theo tác phẩm do chính mình đã có dịp phóng tác.

    P.S. The Godfather tập III, có thêm Sofia Coppola là cô con gái của đạo diễn đóng không được khán giả hường ứng nồng nhiệt và các nhà phê bình phim đánh giá cao vì có lẽ tính chất bạo lực trờ thành hơi nhàm chán sau hai tập trước.

    • Cám ơn bác đã tra cứu tường tận và đã chia sẻ. Không ngờ Bố Già- The Godfather- có nhiều fan đến thế ! Kính mến.

  12. Xin chuyển đến mọi người hình ảnh của đạo diễn Francis Ford Coppola với vài chi tiết ở cách lựa chọn các vai chính cho phim Bố Già. Như đã nói, phải qua cặp mắt thiên tài của Coppola, các tài tử của Phim đã được tuyển chọn và xếp đặt một cách tài tình vào từng vai đúng y chang như các nhân vật mà Mario Puzo đã nặn ra. Và nhất là nhờ Coppola mà các diễn viên đóng trong Phim, nhất là Al Pacino đã thành danh vượt bực trong sự nghiệp điện ảnh sau này của mình.

    Xin chấm dứt lời bàn của tôi về tác phẩm The Godfather Mario Puzo hay Bố Già Ngọc Thứ Lang ở đây.

  13. Kính bác CTHĐ,

    Tôi cũng thích bài La Vie en Rose như bác mê nên mạo muội đăng lên đây để xem tuýp âm nhạc của nhà văn Hoàng Hải Thủy như thế nào mà phóng tác các truyện tình hay “quá cỡ thợ mộc” như vậy?

    – Edith Piath

    – Louis Amstrong

    LYRICS

    Hold me close and hold me fast
    The magic spell you cast
    This is la vie en rose

    When you kiss me heaven sighs
    And tho I close my eyes
    I see la vie en rose

    When you press me to your heart
    I’m in a world apart
    A world where roses bloom

    And when you speak…angels sing from above
    Everyday words seem…to turn into love songs

    Give your heart and soul to me
    And life will always be
    La vie en rose

    May mắn hơn bác CTHĐ tôi biết chơi chút đỉnh Ghi-ta và có thể tự đệm hát một mình các bản nhạc Việt nam (mặc dù hát dở ẹc) mỗi khi buồn và nhớ đến khung cảnh Sài gòn xưa, hay để tìm quên trong cuộc sống tất bật của xứ Cờ-Hoa thiên đàng tư bản hiện tại. Tôi chọn nhạc sỹ da đen Louis Amstrong vì lịm đi với tiếng kèn trompet và giọng hát đặc thù của Ông cùng điệu nhạc Jazz bất hủ. Jazz bắt nguồn từ nhạc Blues của những ngưởi nô lệ da đen thời lập quốc Mỹ. Họ hát để quên đi nỗi nhọc nhằn của cuộc đời bị xiềng xích, đồng thời tâm hồn được đào thoát bay bổng tự do, trong lúc thân xác bị tù đày…Chính vì thế căn bản của nhạc Jazz là không gò bó và nhạc sỹ thường phăng theo ngẫu hứng (improvisation) trong lúc trình diễn mặc dù cũng có cái sườn là bản nhạc chính. Tóm lại là sự tự do hoàn toàn và đề cao óc sáng tạo thì bản nhạc mới có cái hồn (chẳng cần đến ma túy)–> căn bản của nghệ thuật. Viết đến đây tôi lại nhớ đến thời còn kẹt lại ở Việt nam từ 75-79, sống với Việt cộng được 4 năm chỉ được nghe độc nhất một loại nhạc cách mạng âm giai ngũ cung lơ lớ theo điệu nhạc Tàu (giống như các bản trong tập nhạc Kinh Việt nam của Trịnh công Sơn khi nhạc sỹ này ra bưng với Việt cộng sau năm Mậu Thân) vì họ tuyệt đối cấm người dân miền Nam nghe Nhạc Vàng ủy mỵ của Mỹ Ngụy với chiêu bài ” Cái gì của Cách mạng cũng là nhất ! “. Sau này khi tôi vượt biên thoát được đến Nam Dương, điều tuyệt diệu đầu tiên là được thưởng thức các điệu nhạc Tây Phương với cảm giác của một cơn mưa rào sau những ngày nắng hạn. Cho thấy sự khát khao của tự do tư tưởng là nhu cầu bức thiết nhất cùa con người. Chẳng trách bác CTHĐ xâm mình tự viết bài “tố khổ chế độ” và tuôn ra nước ngoài không phải một lần mà nhiều lần để rồi ung dung lãnh án tù mất 8 năm trong đời. Nhu cầu bức thiết mà ! Tự do ngôn luận trong đó có văn chương và âm nhạc là hiện thực nhất.

    Nước Mỹ là một cái “hồ lô”, là kết hợp và hiện hữu của hầu hết cái hay của các nền văn minh nhân loại trong mọi lãnh vực, nếu nói không quá lời. Tất cả là nhờ sự Tự do, không ai áp đặt ai, và cũng từ căn bản là Tự do nên tất cả tài năng mới có cơ hội thăng hoa và phát triển. Có người nói sống ở Mỹ chỉ cần tìm hiểu, học hòi một lãnh vực duy nhất là cũng đủ hết đời. Qua Mỹ có dịp tiếp xúc với vài lãnh vực thôi mà tôi đã thấy tá hoả. Xin quay lại chuyện âm nhạc. Tôi chưa thưởng thức được điệu nhạc RAP của giới trẻ đương thời nhưng tựu chung đều có thể hòa nhập với hầu hết các điệu nhac ở Mỹ. Riêng với nhạc ROCK tôi cũng thích nhưng chưa hay bằng ” Heavy Metal Rock” mà dân có tuổi thường bị đứng tim vì tiếng ồn. Hãy nghe Slash của ban nhạc Gun ‘N Rose chơi solo guitar The Godfather Theme kể cả phần Intro là kết hợp một đoạn ngắn của The Godfather Waltz mới hiểu là guitarist Slash cảm hứng sau khi đọc truyện The Godfather của Mario Puzo như thế nào. Ta có thể nghe được những màn thanh toán đẫm máu của Mafia trong tiếng đàn của tay Ghi-ta này không sai:

    Tự do là bất diệt !!!

  14. 17/8/2011
    Qua la than sau; nguoi viet van, nguoi dich, nguoi lam phim va anh chang choi Guitar nay. Ai cung toi bo ben ca-TOUCH DOWN!

  15. Thấy mấy bố, mấy cụ trong nhà nổ về Ngọc Thứ Lang mà phát thèm. Mình chả biết gì về văn, thơ, ca, phú nên chẳng dám bàn leo, bàn tuột gì cả.

    Nhưng thiển nghĩ, vì là dân lính tác chiến quanh năm với rừng rú, thác ghềnh, nên mỗi khi về hậu-cứ dưỡng quân thì chỉ lo đi cà phê, cà pháo nghe nhạc (dẫu có sến) cho đỡ buồn, cho đỡ bị nhà quê tí nào hay tí đó. Nào có biết tiểu thuyết, văn chương nó là làm sao. Vả lại thì giờ đâu mà đọc. Một lần tình cờ đọc quyển ÔNG MÃNH SÚNG VÀNG mà sáng con mắt, mừng còn hơn đi hành quân tịch thu súng việt cộng. Nên không để ý tới nguyên ngữ tiếng Anh là gì và tác giả là ai. Mà việc gì phải cần đến tác giả và nguyên ngữ là cái quái gì cho mệt xác. Chỉ có cần là cần cái quyển truyện mà thôi. Có lẽ nhờ quý bố và quý cụ trong diễn đàn chỉ dạy cho.

    Có lẽ vì quá đã đời với văn của BỐ GIÀ, nên đọc đến ÔNG MÃNH SÚNG VÀNG không thấy đã. Cụ NTL đã trút hết tinh hoa vào BỐ GIÀ rồi nên ÔNG MÃNH SÚNG VÀNG không còn phê nữa chăng?

    Nói trở lại trong bài Bố Già Ngọc Thứ Lang Cụ Hoàng có nói đến vụ chích choác. Sau 75 dân ken cờ (quelque) gọi là phóng, là độp, là lụi v.v… Một trăm ngàn thứ chữ mới ra lò để chỉ vụ chích thuốc phiện đó.

    Bây giờ, dân thành phố mang tên bác hồ kính (chiếu) yêu nói riêng và cả nước nói chung. Nhất là dân Hà Nội thì khỏi nói. Có giai có cấp, có thành phần hẳn hòi. Từ thượng hạng ngoại hạng tức là siêu đại gia cho tới hàng khố rách áo ôm.

    Dân đẳng cấp thì lấy muỗng bằng bạc ròng mà nấu bạch phiến đến khi nó trắng đục và quánh lại mà choác thẳng vào “ben”. Tức mạch máu. Lấy từ chữ Pháp veine. Dân Bắc kỳ nó dốt nên gọi lộn là ben. Cũng như avant (trước), dân chơi bi-da gọi đường cơ đánh vào băng bàn trước khi trúng bi. Nay thiên hạ gọi là a băng. Cứ tưởng băng là cái băng bàn. Ngay những tay bình luận viên thể thao của đài VTV – tức đài tàng hình quốc gia hẳn hòi cũng nói thế. Hỏi có chết không.

    Dân chích choác nghèo khổ thật là khổ tận mạng. Vì không đủ liều để chơi, họ thủ sẵn những con kiến lửa thật là độc để sau khi chích xong, cho nó cắn vào chỗ kín nào đó của thân thể họ để tăng cảm giác. Họ chơi quá nhiều, quá lâu khiến cho các mạch máu lặn mất hẳn dấu tích. Mỗi lần tới cữ, họ phải khấn, phải van xin, cầu khẩn CÔ BA tức bà chúa của Phù Dung mới chích được.

    Đến ngày tàn đời thật khổ không thể tưởng. Bình thường còn mạnh khỏe mỗi lần chích đã là khó khăn lắm rồi. Huống chi đã sửa soạn về cõi chết. Thân thể đã quá tàn tạ, họ trằn trọc thổn thức mà không sao có thể chết được. Chỉ còn vài giây phút ngắn ngủi trước khi ra đi vĩnh viễn, những người bạn thường chơi với họ (nếu còn) phải khấn vái, rồi nào là vỗ, nào là búng vào chỗ hiểm nhất của đàn ông (lẫn đàn bà) mà chích cho lần cuối cùng thì họ mới có thể bình an và phê mà ra đi vĩnh viễn.

    Và lạ lùng thật. Họ khấn Cô Ba xong thì chích được. Vừa rút cây tiêm ra thì người được chích có khuôn mặt rạng rỡ lần cuối mà an nhiên xuôi tay mà lịm tắt ngay lập tức.

    Kể ra họ so với pork hồ còn sướng chán. Bởi pork bị tụi đàn em với con cháu nó choác mấy thứ thuốc cực độc với liều nhỏ rồi tăng dần để theo các mác. Pork hẳn là đau đớn lắm thay. Uất hận lắm thay. Đến nỗi tô cháo cuối đời không được húp lấy một phát cho đỡ thèm. Đành làm ma đói mà ra đi … tưởng cũng đáng thương lắm ?

  16. Bác Hoàng Hải Thủy,

    Cháu mới tìm ra được hình của Ngọc Thứ Lang, làm sao gửi lên đây được?

    Russie.

  17. Viết thêm Ngày 1 Tháng 8, 2011: Hai nhà xuất bản trong nước, một nhà xuất bản ở Hoa Kỳ, in lại BỐ GIÀ của Ngọc Thứ Lang, đều có trả tiền bản quyền.
    Thưa bác Hoàng Hải Thuyrm bác có thể cho cháu xin địa chỉ của người nhà bác Ngọc Thứ Lang để liên hệ về vấn đề bản quyền của cuốn Bố Già được không ạ? Cháu cảm ơn bác rất nhiều ạ

    • Thân gửi bạn “tieuholy”
      Ngọc Thứ Lang có bà chị ở Mỹ. Anh cháu của NTL cách đây mấy năm có liên lạc trên blog này với tôi. Tôi mong anh cháu của NTL đọc mail này và lại liên lac với tôi. HHT

      • Dạ, cháu rất cảm ơn bác. Không biết bác còn nhớ tên người cháu đó để cháu tiện liên lạc được không ạ. Cháu là nhân viên bên công ty xuất bản Đông A ở Việt Nam, đã mua bản quyền The Godfather của Mario Puzo. Bên cháu muốn sử dụng bản dịch của Ngọc Thứ Lang nên rất cần thông tin của người nhà bác ấy ạ. Mong bác có thể cho cháu thông tin rõ hơn. Một lần nữa cháu xin cảm ơn những thông tin của bác.

  18. Một con người đại tài như ông không ngờ lại có một cuộc đời bất hạnh như vậy.
    Xin phép bác cho con được phép đăng lại trên blog của mình để phần nào chia sẻ cho những bạn trẻ như con được biết đến con người tài giỏi này.

  19. […] Nguồn: Hoàng Hải Thủy […]

  20. Tôi xin đính chánh xác đinh về nơi qua đời của chú Tu,(Ngọc Thứ Lang, cha đẻ Việt nam tác phẩm Bố Già ). Chú bị đột quỵ hay xốc thuốc lào sáng mùa đông tại trại cải tạo Phú Văn, huyện Phú Giao, tỉnh Bình Dươn. Khi ở cùng trại và may mắn cùng làm việc văn phòng nên tôi và một số bạn trẻ khác thường xuyên sinh hoạt,ăn uống cùng chú. Lúc gặp chu ,sức khỏe đang suy yểu( nghi ngơ chú bị lao phổi), người gầy gò,xanh xao và ôm yếu. Có lẽ thuốc phiện đã tàn phá cơ thế chú, nhất là phổi,những cơn ho rủ rượi ngày càng thêm, nhất là những đêm lạnh mùa đông của núi rung Ka tum làm chủ ngây càng suy yếu, không thăm nuôi,bệnh hoạn nhưng lúc nào chú cũng vui vẻ lạc quan, chung tôi chia sẽ với chú những gì mình có,chu ăn rất it. Thuốc lào, tra quạu Cô Ba ( đâm đặc) it kẹo đâu phong ,tán ” thôn” bé nhỏ (dupng the ), đêm qua đêm ngồi quanh đông lửa nghe chú kể say me về đứa con tinh thần của chú, giọng Bấc,khan trầm nghe như là đang được xem phim Godfather trong trí. Đa số mấy đứa nhóc bụi đời bị bắt lên đây đều gọi chú là Bố. Thỉnh thoảng cuối tuần chú lên khu gia đính của của anh chị họa sĩ Nguyễn Tho ,cha đẻ của những bộ truyện tranh hi họa như gia đinh Mu Béo, nổi tiếng là bộ truyện tranh ” Lão thầy tưởng Tàu và con qúi một gio. Một sáng mùa đông tháng 10 hay 11/1979, như thường lệ sau khi thức dậy chúng tôi trong nhóm chú, thằng xuống suối làm vệ sinh, thằng lo bữa sáng phía trước lang trại, quay quần hút thuốc lào, cho du người đến ăn sáng rồi đi làm. Hơn 20 phút ,không thấy chú ra. Thường chú nhân 1 hai gio qua nhỏ hàng năm theo xe tiếp liệu của bộ TBXH do em gái hay cháu gì đó của chú, vài bịt tra ngon, ki đường tán, đặc biệt là gói thuốc lào không thể thiếu. Chú không hút đuợc thuốc lào Canteen, anh em biết nên không ai so ke về việc này. Chú hiểu được điều này, nên khi thèm chu tế nhi vào hút trong lang. Nhưng sáng đó, khi một trong đám anh em vào mời chú ra ăn sáng thi đa quá muộn. Chú nằm nữa người mắt mở rộng, tay nắm chắc, miệng mở,nước bọt trào bên mep một vệt khô dài xuống chiếu. Quá trễ để chúng tôi có thể làm gì để đem chú lại. Chú ra đi đột ngột nhưng êm ả như một giấc ngủ. Tất cả chúng tôi đều rưng rưng nước mắt, một người Anh tỉnh thần,một ngưòi bạn tu tất cả đều là đê tư của cô Ba, cái chết đến luôn le làng, đột ngột,êm ái như bị xốc thuốc quá liều( over dose). Dam ma chu nhu những người cải tạo khác, một cái quan tài do tổ mộc đóng, không nhang đèn, không tiếng khóc than ,chú không cô độc trong đoạn đường cuối đến nghĩa trang nông trại. Hơn phán nữa trại nữ và hầu hết trại nam đi tiễn chú, không phải vì chú nổi tiếng với tác phẩm Bố Già ( Da so trại viên nư la di điếm, nam thi si ke, bụi đời.,móc túi.thất học, nhưng hai năm trên cương vị chi đạo về văn nghệ, bảo chi thêm tình tình vui vẻ hòa đồng nên đám tang chú cũng không thê lương, am đam như những người khác. Hơn 3 tháng sau gia đình chú mới lên thăm mộ và nhận it đô dùng cả nhân của chú. Da so la h giấy tờ,,sách vở….
    Cầu chúc Chú tiêu dieu nơi miên cực lạc.
    Ngọc Hải
    Australia, 12/02/2017

    • vay la Ngoc Hai o trai Phu Van c3 b10 luc ay c truong la Cao kim Phung
      toi o b12 b truong la Thanh lun sau do toi tron trai nam 1979 co gi lien lac duoc khong

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: