• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Vịnh Kiều Tại Ngục

Tháng Hai năm 2011, một điện thư đến với tôi.

Người gửi THC. Hà Nội.  February 14, 2011:

“Thưa Cậu, cháu ngồi quán café đọc Cậu Vịnh Kiều. Quá hay. Cám ơn Cậu. Không biết Cậu Mợ nay có còn giữ được chiếc Áo Vàng Hoa không? Mấy dòng chữ này cháu gửi sang từ điện thoại di động của cháu, cháu mong Cậu đọc được. Kính.”

THC là anh cháu tôi. Anh ở Hà Nội. Tháng Hai 2011 anh đọc tập “Tại Ngục Vịnh Kiều” trên “hoanghaithuy.com” trong một quán cà-phê ở Hà Nội, anh viết cho tôi về cảm nghĩ của anh. Hôm nay – ngày 29 Tháng Tám 2011 – ở Rừng Phong, Xứ Kỳ Hoa, tôi viết bài này.

Thúy Kiều gặp lại Sư Giác Duyên trên sông Tiền Ðường. Tranh Vẽ của Hoạ sĩ Mạnh Quỳnh, minh hoạ tác phẩm “Kim Vân Kiều” tiếng Pháp, do Nguyễn Văn Vĩnh dịch, xuất bản năm 1942.

Gửi THC. Cậu viết bài này tặng anh. Cậu còn một số chuyện để viết về Kiều và bàn loạn về Kiều. Cậu sẽ viết từ từ và dzài dzài. Cậu muốn viết những chuyện Kiều Cậu chưa kể, chưa bàn loạn trong Tại Ngục Vịnh Kiều. Thư của anh làm Cậu đi một đường cảm khái. Cậu nhớ:

Những đêm nằm phơi rốn trên nền xi-moong Nhà Tù Chí Hòa – Nhà Tù Lớn Nhất, Hiện Ðại Nhất Ðông Dương – phòng tù lổn ngổn những người, ông tù nào cũng ở trần, quần sà-lỏn – nhưng chuyện lạ đáng kể là 10 giờ đêm, Kẻng Ngủ vang lên, mọi hoạt động trong phòng giam ngừng lại, khi cái mùng được mắc lên, khi người tù là tôi nằm trong cái mùng, tôi có cảm giác tôi được cách xa mọi người, tôi được ở trong cõi riêng tư của tôi, tôi nhắm mắt mơ màng và tôi làm Thơ: những lời Thơ Vịnh Kiều.

Như 17 triệu 945.310  người công dân Quốc Gia Việt Nam Cộng Hoà – Quốc Gia bị tiêu vong – làm Thơ trong Ngục Tù Bắc Cộng, tôi nằm làm Thơ Nhẩm. Làm được một đoạn sáu câu, tám câu, phải ngừng lại, nhẩm đi, nhẩm lại cho thật thuộc, thuộc đến không còn gì có thể thuộc hơn, thuộc đến cái độ tin rằng sẽ không bào giờ mình quên, yên tâm rối rồi mới làm tiếp. Làm xong một bài, nhẩm lại năm, bẩy lượt cho thật nhớ. Rồi nhẩm lại những bài Thơ đã làm trong những đêm trước. Xong những việc ấy người Tù làm Thơ Vịnh Kiều trong Tù mới ngủ.

Cứ như thế trong Nhà Tù Chí Hoà tôi làm được một số bài Thơ Vịnh Kiều. Năm 1989 tôi đến Trại Tù Khổ Sai Z 30 A chân núi Chưá Chan, Xuân Lộc; ở Trại Tù Khổ Sai người Tù được dùng giấy bút, tôi chép những bài Thơ Vịnh Kiều của tôi lên giấy, vợ tôi đến trại thăm tôi, tôi gửi nàng mang những trang Thơ của tôi về Sài Gòn. Tôi gửi được những Trang Thơ Vịnh Kiều Trong Tù của tôi sang Hoa Kỳ. Năm 1995 ở Hoa Kỳ tôi viết những lời bình loạn bên những bài thơ vịnh Kiều tôi làm sáu năm trước trong tù ngục CS, tôi đặt tên tập Thơ của tôi là Tại Ngục Vịnh Kiều, năm 1996 Nhà Làng Văn, Canada, xuất bản tác phẩm Tại Ngục Vịnh Kiều.

Tháng Hai 2011, 20 năm sau những đêm tôi làm những bài Thơ Vịnh Kiều trong Nhà Tù Chí Hòa, một người ở Hà Nội đọc những bài Thơ ấy trên Internet. Cảm khái cách gì!

Những lời Thơ tôi kể ở đây đã có trong Tại Ngục Vịnh Kiều, tôi kể những lời Thơ này với những vị không đọc Tại Ngục Vịnh Kiều trên Internet.

Ðêm trong Ngục nghe Kiều đàn

Ðàn Em gió táp, mưa sa
Thiên Sơn đá lở, Hằng Hà cát rơi.
Ðàn Em xao động Ðất Trời,
Cung Thương, Cung Nhớ, Cung Người, Cung Ta!
Ðàn Em rung chuyển Ta Bà,
Tiếng gần gang tấc, tiếng xa ngàn trùng.
Em đàn từ Thủy sang Chung,
Tiếng Tan, tiếng Hợp, tiếng Cùng, tiếng Chia.
Nghe đàn Ta Tỉnh hay Mê?
Như Ði, như Ở, như Về, như Ra.
Ðàn Em quằn quại Hồn Ta.
Yêu mà Lệ rớt, Thương mà Máu rây !
Ta nghe đàn ở kiếp này,
Hay từ muôn kiếp những ngày xa khơi.
Kiếp nào Ta, kiếp nào Người ?
Sao nhiều tiếng Khóc, tiếng Cười lắm thay ?
Kiếp nào dở, kiếp nào hay ?
Kiếp nào Ta đã, Kiếp này lại Ta !
Kiếp nào bướm, kiếp nào hoa ?
Ta là hồ điệp, ta là Trang Châu !
Kiếp nào vui, kiếp nào sầu ?
Ta là Tư Mã phượng cầu Văn Quân ?
Kiếp nào xa, kiếp nào gần ?
Thang lan Em tẩm thơm ngần thiên nhiên.
Kiếp nào Nhớ, kiếp nào Quên ?
Ðào Nguyên Em nguyện, Ta nguyền Thiên Thai !
Kiếp nào Ðúng, kiếp nào Sai ?
Mái Tây Anh lỡ Em hoài ngàn năm!
Kiếp nào Oán, kiếp nào Căm ?
Cỏ xanh dưới mộ Em nằm tuyết sương!
Kiếp nào Tiếc, kiếp nào Thương ?
Nhớ nhau dạ vũ Nghê Thường tim nhau.
Kiếp nào Trước, kiếp nào Sau ?
Kiếp nào Tử Biệt, kiếp nào Sinh Ly?
Kiếp nào Ðến, kiếp nào Ði ?
Kiếp nào khăn gấm, quạt quì trao tay?
Kiếp nào Trả, kiếp nào Vay?
Kiếp nào Yêu để kiếp này Nhớ Thương ?

Ðàn Em xao động Âm Dương,
Ðàn Em rung chuyển mọi đường trần gian.
Ba sinh hương lửa chưa tàn.
Tỉnh Mê nghe tiếng Em đàn thương nhau.
Ðàn Em gió thảm, mưa sầu,
Hồn Ta rỏ máu từ đầu đến chân.
Ðàn Em Trời Ðất vang ngân,
Thời Gian Trăng vẫn in ngần Mày Em !

« Ðêm trong Ngục nghe Kiều đàn » 72 câu lục bát. Trong Thơ có nhiều điển tích Tầu, như :

Kiếp nào Ðúng, kiếp nào Sai ?
Mái Tây Anh lỡ Em hoài ngàn năm!
Kiếp nào Oán, kiếp nào Căm ?
Cỏ xanh dưới mộ Em nằm tuyết sương!
Kiếp nào Tiếc, kiếp nào Thương ?
Nhớ nhau dạ vũ Nghê Thường tim nhau.

Chuyện Tình Dưới Mái Tây Hiên, Thôi Oanh Oanh yêu Trương Quân Thụy, chuyện Chiêu Quân chết trên đất Hồ, chuyện Ðương Minh Hoàng thương nhớ Dương Quí Phi, mơ lên Cung Trăng tìm Nàng.

Trang đầu quyển Truyện Thúy Kiều do ông Trần Trọng Kim và ông Bùi Kỷ chú giải, xuất bản năm 1950. Quyển Kiều này theo CTHÐ vào Nhà Tù Chí Hoà, theo CTHÐ sang Kỳ Hoa Ðất Trích.

Tôi làm bài Thơ «  Ðêm trong Ngục nghe Kiều đàn » trong hai đêm. Nay nhớ lại, tôi không biết tại sao những đêm xưa trong Nhà Tù Chí Hòa tôi làm được những lời Thơ như thế, tại sao năm xưa tôi có thể làm Thơ Nhẩm trong óc và tại sao tôi Nhớ được!

Tôi đọc Kiều lần đầu những năm 1940, 1941, năm tôi chưa đầy 10 tuổi. Bản Truyện Kiều thứ nhất tôi đọc là bản Truyện Kim Vân Kiều của chị tôi, loại sách phổ thông không có lời bình chú những năm xưa ấy được bán ở những tiệm tạp hoá. Tôi đọc Kiều mà chẳng hiểu gì cả. Tôi nghe loáng thoáng người lớn nói về một người nào đó tên là Sở Khanh với giọng khinh miệt : «  Thằng đó là thằng Sở Khanh ! Ðồ Sở Khanh ! » Nên tôi théc méc khi thấy trong Truyện Kiều có anh Sở Khanh. Tôi nghĩ : « Ai cũng biết Sở Khanh là thằng không ra gì. Sao nó lại lấy tên là Sở Khanh? Tên là Sở Khanh thì còn lừa ai được?’

Năm 1948, 1949, một anh trong cơ quan tôi có quyển Truyện Kiều. Tôi mượn đọc, khi tôi trả anh quyển sách, anh hỏi tôi :

«  Trong Kiều, chú thích nhân vật nào nhất?»

Tôi trả lời:

«  Em thích Thúc Kỳ Tâm. »

Anh ngạc nhiên :

« Thúc Sinh là thằng ăn chơi, sợ vợ. Nó có cái gì mà chú thích nó ? »

Năm xưa ấy tôi không thể nói tại sao tôi thích Thúc Sinh. Nhiều năm sau, khi nhớ lại, tôi thấy tại sao tôi thích nhân vật Thúc Sinh, người tôi gọi là Công Tử Chạp Phô:

Tại sao tôi không thích Kim Trọng? Tôi không đẹp trai, người ngợm không có một xu hào hoa phong nhã, tôi học dzốt, đã dzốt lại lười, thích chơi hơn học, tôi không thích làm quan, những ông Phủ, ông Huyện tôi được thấy năm tôi nhỏ ở thị xã Hà Ðông bên hông Hà Nội không ông nào tôi có cảm tình, ông nào cũng làm tôi chán ngấy. Ðọc trong tiểu thuyết Giông Tố của ông Vũ Trọng Phụng, tôi thấy những ông tri phủ, tri huyện tệ mạt quá cỡ thợ mộc. Vì vậy tôi không thích Kim Trọng.

Tại sao tôi không thích Từ Hải ? Mèn ơi.. ! Còn hỏi tại sao nữa ! Tôi tổ sư Nhát, tôi không thích đánh nhau, tôi không muốn đánh ai, tôi không muốn ai đánh tôi, tôi không thích võ nghệ, tôi muốn sống một đời an nhàn, vô sự. Tôi có khùng đâu mà thích Từ Hải. Nội cái chuyện Từ Hải bị Chít Ðứng là tôi « kính nhi viễn chi.»

Dzài dzài trong bao nhiêu năm mỗi lần nhớ lại, xét lại, tìm hiểu tại sao tôi thích Thúc Sinh, tôi thấy việc tôi thích Thúc Sinh là hợp lý. Là có căn nguyên. Tôi có cảm tình với Thúc sinh vì tôi giống Thúc Sinh. Như Thúc sinh, tôi ham chơi, tôi không dám nhận trách nhiệm, đúng hơn tôi trốn trách nhiệm, tôi dzễ dzàng làm những việc tôi không được quyền làm, tôi hay Khóc như Thúc Sinh, tôi biết việc tôi làm là bậy nhưng tôi cứ làm, tôi cãi bướng : «  Trót vì tay đã nhúng chàm… Dzại dzồi còn biết Khôn làm sao đây.. » Và như Thúc Sinh, đến phút cuối cùng, tôi rơi nước mắt nói với Nàng :

« Liệu mà xa chạy, cao bay !
Ái ân ta có ngần này mà thôi. »

Em trốn đi Em, Trời Ðất khép.
Dâu biển Tình Ta cũng hợp tan!

Thúy Kiều có ba người đàn ông trong đời nàng, nàng có ba người tình : Kim Trọng, Thúc Sinh, Từ Hải. Tình của Kiều với Kim Trọng là Tình Lãng Mạn, Tình Nữ sinh, Tình Trinh Nữ, Tình Gái Nhà Lành mới lớn, Tình chưa đi đến đâu cả, Tình Thề Thốt Vẩn Vương, Tình chỉ mới có mấy cái nắm tay nhau, Tình chưa một lần hôn má. Tình của Kiều với Từ Hải là thứ Tình không có Tình Yêu, lại càng không có Tình Thương, Tình Oan Trái. Kiều chỉ có mối Tình với Thúc Sinh là đáng kể.

Tôi thấy ông Tri Phủ Lâm Tri biết tài sắc ngàn vàng của Kiều, ông Tri Phủ làm cho Thúc Ông vác đơn kiện anh con bị tẽn tò, ông Tri Phủ làm chủ hôn  đám cưới cho Kiều làm vợ Thúc Sinh, là người yêu Kiều chân chính và thầm kín. Tri Phủ yêu Kiều nhưng không đòi hỏi được hưởng thân xác thơm như múi mít của Kiều. Yêu đàn bà đẹp như dzậy mới là Yêu. Ông yêu Kiều nhưng ông không có cơ duyên, cơ hội và điều kiện yêu Kiều. Trong Tại Ngục Vịnh Kiều tôi trách Thúy Kiều đã quên ông Tri Phủ Ða Tình Hào Hoa Số Một Thành Lâm Tri. Khi thành Lệnh Bà, nàng làm cuộc thanh toán ân oán, nàng thẳng tay hành hạ những kẻ làm hại nàng, nàng đền ơn ngàn vàng cho bà Vãi Giác Duyên – bà này không đáng dược nàng đền ơn – nhưng nàng quên ông Tri Phủ.

Lập Tòa Em xử vẩn vương
Trách Em ân oán đôi đường chưa minh.
Lâm Tri tri phủ đa tình,
Gả chồng công lớn, sao mình lại quên ?
Ngàn vàng Em tạ Giác Duyên.
Bố Già vất vả Em chẳng đền một xu.
Kiếp này Em lại vụng đương tu !

Tình Kiều-Thúc Sinh là Tình đến nơi, đến chốn. Tình đầy đủ phải có Tình Dục. Tình Thúy Kiều-Kỳ Tâm có đủ thứ Tình cần phải có trong Tình Yêu. Tôi thấy trong ba người đàn ông yêu Kiều, Thúc Kỳ Tâm là người yêu thương Kiều nhất. Kỳ Tâm là người được Thúy Kiều yêu nhiều nhất.

Với tôi, những lời Thơ Nhớ Thương Tuyệt nhất trong Kiều, Tuyệt nhất trong Thơ Việt từ ngày Việt Nam có Thơ Nhớ Thương, là những lời tả Tình Yêu Thúy Kiều của Thúc Kỳ Tâm :

Mày ai trăng mới in ngần.
Phấn thừa, hương cũ bội phần xót sa.

Dẫu rằng sông cạn, đá mòn.
Con tầm đến thác cũng còn vương tơ.

Thúc Kỳ Tâm khóc vì thương Thúy Kiều năm lần.

Khóc khi Kiều bị Tri Phủ Lâm Tri đánh:

Khóc rằng: “ Oan khuất vì ta,
Có nghe lời trước, chẳng đà lụy sau.”

Khóc khi từ Vô Tích trở về Lâm Tri, thấy Kiều chết:

Hỡi ơi..! Nói hết sự duyên,]
Tơ tình đứt ruột, lửa phiền cháy gan.
Gieo mình vật vã khóc than:
“ Con người thế ấy, thác oan thế này..”

“Nói hết sự duyên” ở đây là “ Làm sao nói hết sự duyên.”

Khóc khi về Vô Tích, thấy Thúy Kiều là Hoa Nô:

Sợ quen dám hở ra lời,
Khôn ngăn giọt ngọc sụt sùi rỏ sa.

Sinh càng như dại như ngây,
Giọt dài, giọt ngắn, chén đầy, chén vơi.

Khóc khi nghe Kiều đàn trong bữa tiệc gia hình do Hoạn Thư tổ chức:

Giọt châu lã chã khôn cầm,
Cúi đầu chàng những gạt thầm giọt Tương.

Khóc khi đến với Kiều ở Quan Âm Các:

Thừa cơ Sinh mới lẻn ra
Xăm xăm đến mé vườn hoa với nàng.
Sụt sùi dở nỗi đoạn tràng,
Giọt châu tầm tã đẫm tràng áo xanh.

Trong những đêm mần Thơ Vịnh Kiều trên sàn xi-moong Nhà Tù Chí Hòa, tôi diễn tả Tình Kỳ Tâm yêu Thúy Kiều bằng những lời tha thiết nhất:

Vàng phai, đá nát đành ly biệt,
Núi mòn, sông cạn vẫn tình quân.
Em trốn đi Em, trời đất khép.
Dâu biển tình ta cũng hợp tan.
Liệu mà xa chạy, cao bay tuyệt.
Ái ân ta có bấy nhiêu ngần.

Hồn Anh trọn kiếp mê hồ điệp,
Thịt xương run mãi ngón Em đàn.
Em có nhớ chăng, Em có tiếc
Những mùa yêu cũ đã tiêu tan?
Nhớ những chiều vàng, đêm ngọc biếc
Còn nhớ ngày Em tắm giữa màn?
Phấn thưà, hương cũ đau khôn xiết.
Mày Em trăng mới vẫn in ngần.

Em yêu Anh nhất, thơ còn viết.
Sợ vợ hay không mặc chúng bàn.

o O o

Truyện Thúy Kiều, Nhà Tân Việt xuất bản ở Sài Gòn Tháng Giêng năm 1950. Viết “ Giấy phép xuất bản của bộ Thông Tin Nam Việt” là không đúng. Năm 1950 Quốc Gia VN có ba kỳ, mỗi kỳ có một Nha Thông Tin. Giấy phép xuất bản quyển Truyện Thúy Kiều này do Nha Thông Tin Nam Việt cấp.

Tôi cảm khái khi thấy trong một quyển Truyện Kiều của tôi, tìm được sau năm 2000, có chừng 10 bức tranh minh hoạ của Họa sĩ Mạnh Quỳnh. Ðã 60 năm tôi mới lại được thấy nét vẽ của Họa sĩ Mạnh Quỳnh. Nhiều người Việt năm nay tuổi đời Sáu Bó, không biết Mạnh Quỳnh là ai. Với tôi, những năm 1941, 1942 tôi 10 tuổi, Mạnh Quỳnh là hoa sĩ nổi tiếng ở Bắc Kỳ. Ông vẽ nhiều tranh cho thiếu nhi. Tôi rất thích nét vẽ của ông. Tôi không nhớ năm 1942 hay 1943, ông bố tôi đi Hà Nội mua cho tôi quyển “Guy-li-ve Du ký” bằng tranh vẽ của Họạ sĩ Mạnh Quỳnh. Tác phẩm mới xuất bản. Tôi quí quyển sách hơn vàng. Tôi mang sách tản cư chạy loạn về làng quê với tôi. Tôi mất sách trong cơn binh lửa. Hoạ sĩ Mạnh Quỳnh ở lại Hà Nội sau năm 1954. Không thấy ông sáng tác gì ở Hà Nội sau năm đất nước bị chia cắt. Ông muốn làm phim hoạt hoạ Việt Nam  nhưng ước muốn của ông không thành. Tôi không biết  ông mất năm nào.

Tôi có khoảng 10 quyển sách theo tôi từ Sài Gòn sang Kỳ Hoa, trong số có quyển Truyện Thúy Kiều. Tôi đăng 2 trang Truyện Thúy Kiều trong bài này. Tôi mua Truyện Thúy Kiều năm 1952 ở Sài Gòn. Năm 1988 sau khi có án, tôi sang nằm Khu FG Nhà Tù Chí Hoà chờ lên cái gọi là Tòa Trên xử lại, rồi đi Trại Tù Khổ Sai. Khu FG giam những người tù đã có án nên kỷ luật được nới hơn những khu khác. Tôi nhắn vợ con tôi gửi vào nhà tù cho tôi quyển Truyện Kiều. Quyển Truyện Thúy Kiều này vào Nhà Tù Chí Hòa với tôi. Tôi nằm đọc Kiều trong Nhà Tù và đêm đêm làm những bài Thơ Vịnh Kiều. Tôi đem quyển Truyện Thúy Kiều này lên Trại Tù Khổ Sai Z 30 A. Mãn án, tôi đem Truyện Thúy Kiều trở về mái nhà xưa của tôi trong Cư Xá Tự Do, Ngã Ba Ông Tạ. Khi tôi sang Mỹ, sợ bị công an khám xét, tôi để Truyện Thúy Kiều ở nhà. Con tôi gửi người mang sang Kỳ Hoa cho tôi. Hiện Truyện Thúy Kiều ở Rừng Phong với tôi.

Truyện Thúy Kiều là quyển sách có số tuổi cao nhất trong số sách của tôi. Sách ra đời – được in – năm 1950. Tới hôm nay – Ngày 29 Tháng 8, 2011, sách có tuổi đời Sáu Bó Lẻ Một Que. Như người đàn bà đẹp, sách già đi, những trang giấy, như làn da người, trở thành vàng uá, khô cứng, rạn nứt, rời rã theo năm tháng. Sách mất bìa, long gáy, nhiều trang rách. Sách ở với tôi ở Sài Gòn, trong ngục tù cộng sản, ở Kỳ Hoa Ðất Trích. Ðến sau ngày tôi không còn ở cõi đời này, nó sẽ mất theo tôi.

Tôi sẽ viết, sẽ bàn loạn, dzài dzài về Kiều.  Bắt chước ông Trương Tửu, tôi muốn viết về những chuyện chưa ai viết. Xin hẹn với quí vị – và anh THC – tuần tới.

Advertisements

11 Responses

  1. Kính bác CTHĐ,

    Bác kể truyện Kiều hay quá… Tôi có nghe nói ” những người Việt ăn nói văn vẻ, xúc tích, dễ nghe và thuận tai thường trích nhiều câu nói trong thơ văn Truyện Kiều…”, Nhẩm lại tôi thấy khá đúng vì truyện Kiều bao gồm hầu hết những điển tích sâu xa của văn chương bác học của Tàu và văn chương bình dân và bác học của Ta. Lối nói bóng gió, đầy ý nhị đôi khi rất bình dân mà hàm chứa nhiều ẩn ý của người Việt sẽ rất nhiều thiếu sót khi không có dây mơ một vài câu xa gần trong truyện Kiều. Ngay chuyện nói về Sở Khanh, xin trích CTHĐ:

    ” Tôi đọc Kiều mà chẳng hiểu gì cả. Tôi nghe loáng thoáng người lớn nói về một người nào đó tên là Sở Khanh với giọng khinh miệt : « Thằng đó là thằng Sở Khanh ! Ðồ Sở Khanh ! » Nên tôi théc méc khi thấy trong Truyện Kiều có anh Sở Khanh. Tôi nghĩ : « Ai cũng biết Sở Khanh là thằng không ra gì. Sao nó lại lấy tên là Sở Khanh? Tên là Sở Khanh thì còn lừa ai được? ”

    …ngưng trích,

    đọc thấy phì cười nhưng đúng thật là ai đã mang tiếng Sở Khanh thì hết có cơ hội tiếp tục làm ăn trong tình trường. Vì Sở Khanh là kẻ đã bỏ rơi Kiều sau khi ” con ong đã tỏ đường đi lối về “.

    Tôi cũng từng đọc nhiều bài viết về Kiều, nhưng có lẽ đây là lần đầu được nghe có người, phân tích, ca tụng Thúc Kỳ Tâm là một người đàn ông sống với tất cả tấm lòng của một người tình và cũng cho Kiều mối tình “thật” nhất trong cuộc đời tình ái của Nàng. Trước đây tôi vẵn nghĩ Thúc Sinh là một con người hèn hạ, rất sợ vợ, thấy người tình bị vợ đánh trước mắt mà chẳng một lời can ngăn, chỉ biết khóc. Đàn ông như vậy chán chết, ai mà yêu nổi !! Song le, bác CTHĐ là người đã dịch, viết, phóng tác khá nhiều tác phẩm về tình yêu, hiểu tâm lý của những con người yêu nhau rất rành rọt, nên chắc nhận xét, kết luận như thế phải có ít nhiều cơ sở. Có lẽ cũng đúng vì mối tình của Kiều với Thúc Sinh là mối tình đầu đời có ” tình dục “, nên là ” tình đầy đủ, tình đến nơi đến chốn ” như bác CTHĐ đã dẫn. Ít ai quên được mối tình đầu thì Thúy Kiều cũng không tránh được chuyện đó, cho dù người tình của nàng không thật lý tưởng, tuyệt vời, lãng mạn như đối với chàng Kim, nhưng ít ra qua Thúc Sinh, Nàng đã biết thế nào là mùi vị của ái tình lần đầu tiên trong đời.

    Thêm chuyện ông Tri Phủ Lâm Tri ” là người yêu Kiều chân chính và thầm kín ” mà bác CTHĐ lạm bàn tôi cũng mới được nghe thấy—> Tình yêu thật oái ăm và kỳ diệu !! Chả trách sách vở, âm nhạc, nghệ thuật v.v… ca ngợi Tình Yêu không bao giờ dứt mà vẫn là đề tài không bao giờ nhàm chán…

    Đây cũng là lần thứ hai tôi được biết có người kể lại chuyện tự làm thơ rồi nhẩm và lưu trữ lại trong óc khi bị tù đày, không có phương tiện viết xuống, để rồi khi có cơ hội sẽ ” down load ” xuống giấy mực những vần thơ đã sáng tác từ bao giờ. Người đầu tiên kể là Ngục sĩ Nguyễn Chí Thiện trong Lời Tựa của Tập thơ Hoa Địa Ngục II . Ông thi sĩ này có tài chuyển tải xuống các trang giấy cả ngàn bài thơ chửi Việt cộng tuyệt tác trong óc sau cả chục năm bị nhốt trong tù. Thật là dễ nể những ” bộ nhớ ” của những bộ óc con người !!

    Bác CTHĐ Vịnh Kiều rất hấp dẫn. Vì Bác đọc Truyện Kiều tử hồi 10 tuổi, cái thời của những tinh thần truyện Kiều trong lời nói của con người Việt, kiểu ” Truyện Kiều còn, nước ta còn” theo quan niệm của học giả Nguyễn văn Vĩnh, rồi sống qua bao nhiêu thời gian ” vật đổi sao dời ” những lời Vịnh Kiều của Bác chắc chắn rất “chín” sẽ đem lại nhiều hứng thú cho độc giả thân thương của Bác. Mong được đọc thêm những bài ” viết bàn loạn, dzài dzài về Kiều ” như Bác đã hứa.

  2. Các bác thân mến !
    Vậy là mùa Thu đang từ giã chúng ta để nhường chổ cho anh mùa Đông xám xịt buồn muốn chết thay thế. Cảm khái quá trời với Mùa Thu Không Trở Lại của Phạm trọng Cầu “Em ra đi mùa thu mùa thu không trở lại em ra đi mùa thu sương mờ giăng âm u em ra đi mùa thu mùa thu không còn nữa đếm lá úa mùa thu đo sầu ngập tim tôi….”
    Ngồi trong phòng ấm đèn tắt(vì trời còn sáng),ngắm cảnh mùa Thu còn sót lại ở sân sau qua khung cửa sổ ,với ly cognac (ba phần riệu một phần đá) trên tay ,với tiếng hát nghe qua là nhớ mãi của chị Thái Thanh với bài Mùa Thu Không Trở Lại nhè nhẹ bên tai..thì chao ui ! Cái lạnh của đá đưa cái nồng cái cay cái thơm của cognac “đi” thiệt là êm , tới đâu biết tới đó thì các bác của tôi ơi :Thiên đàng hạ giới là đây chứ còn tìm đâu nữa phải không thưa các bác ?
    Mùa Thu là mùa của Tình Yêu ,nên mấy ngài thơ sĩ ,nhạc sĩ thường mần thơ mần nhạc ca tụng Tình Yêu và mùa Thu. Cảm khái quá xá ,Bk tôi cũng muốn mần thơ ca ngợi mùa Thu nhưng cũng như CTHD ,tôi không mần thơ. CTHD không mần thơ vì Công Tử cho rằng Công Tử không phải là thi sĩ và thơ CT mần không hay nên CT không mần , còn tôi biết là thơ tôi mần là thơ hay , không phải hay thường mà là hay nhức nhối , nhưng tôi vẫn cứ không mần thơ bởi tôi không muốn có án mạng xảy ra các bác ạ. Tôi biết, sau khi các bác thưởng thức thơ của tôi thì……Người thì tìm súng, kẻ tìm dao ,người thì hỏi Bk54 ở đâu để nói chuyện phải quấy : Thơ à ,ông lại cho một nhát thành thái giám rồi ông đi tù bi giờ chứ thơ với thẩn à!!! Cho nên vì tình bạn không muốn các bác của tôi vướng vòng nao ný nên Bk tôi đành để cho cái tài thiên định của mình mai một với thời gian hay meo mốc mí thời gian cũng vậy. Tiếc ơi là tiếc ,nhưng đành vậy chứ biết sao hơn thưa các bác.
    Nhà văn quân đội Phạm tín An Ninh có viết một bài về mùa Thu mà Bk tôi “tâm đắc” nhất doạn này :” Có lẽ những chiếc lá mùa thu đã nhuộm vàng phần lớn thi ca nhân lọai. Và dường như nếu không có mùa thu thì những cuộc tình sẽ không còn lãng mạn, thế gian này sẽ không có mặt của thi nhân. Ông Văn Cao đã khởi đầu sự nghiệp của mình bằng “Buồn Tàn Thu” để rồi cuộc đời của người nghệ sĩ tài hoa này cũng tàn theo Giai Phẩm Mùa Thu (trong Nhân Văn Giai Phẩm). Ông mất đi trong cảnh khôn cùng để lại cho đời một kho tàng âm nhạc quí giá, cùng sự thương tiếc ngậm ngùi và bao điều suy ngẫm. “Cây đại thụ” Phạm Duy phỏng theo một bài thơ Tây, phổ bản “Mùa Thu Chết”, để rồi tên tuổi cũng đã chết theo mùa thu ở cái “thị trấn giữa đàng” bên tận xứ Cali, bởi cái tính kênh kiệu và tấm lòng phản trắc, chỉ để lại cho những người từng hâm mộ ông sự chua xót, bẽ bàng. Ở Việt nam ta, nếu “con nai vàng ngơ ngác đạp trên lá vàng khô” đã làm nên Lưu Trọng Lư, thì bên Tây “Les Feuilles Mortes” đã khắc sâu tên tuổi Jacques Prévert trong lòng những người mê thơ, yêu nhạc.”—Mèn ơi ,viết về mùa Thu như thế này thì văn tài của Bk tôi còn chổ nào để mà thi thố nữa đây chứ??? Thiệt khổ ,Mần thơ thì sợ có án mạng ,viết văn thì không chỗ chen…bút ,thôi thì về nhà đuổi gà cho vợ cho xong một đời ! Ý mà cũng hổng xong ,Canada đâu có cho nuôi gà thả rong bậy bạ ,phải chuồng trại đàng hoàng. Vậy đến cái job đuổi gà cũng không bắt được ,thôi đành thất nghiệp các bác ơi !!!
    Viết văn mần thơ không được nhưng bàn văn thơ chắc là không bị chen lấn nên..ta hiên ngang ta…bàn. Số là ,các bác đã từng đọc qua truyện Kiều của cụ Nguyễn Du nhưng không biết có bác nào nhớ đến đoạn Kiều bị …ném lựu đạn hay không ? Chả là đêm hè nóng nực ,Kiều mới ra sân hóng gió và ngắm trăng ,bất đồ có một “quần chúng tự phát” do Hoạn Thư sai đến nấp đầu tường ném lựu đạn vô Kiều may mà hông chết cũng không bị trầy trụa hay móp méo cái gì sất! Xin dẫn chứng :
    Dưới trăng quyên đã gọi hè,
    Đầu tường lửa lựu lập loè đâm bông

    -Lửa lựu lập lòe không là lửa lựu đạn thì là lửa gì cơ chứ ?

    Chuyện Kiều bị ném lựu đạn vẫn chưa ghê bằng việc dân ta dưới thời vua Lê chúa Trịnh đã có Ti Vi coi chơi rồi nghe các bác !!!. Nói có sách mách có chứng đàng hoàng : Trong Cung Oán Ngâm Khúc của Nguyễn Gia Thiều có giới thiệu đến cái Ti Vi với chương trình phát sóng bằng trực thăng ngon lành à nghe :
    –Cái quay búng sẵn trên trời
    Mờ mờ nhân ảnh như người đi đêm

    Chương trình truyền hình được phát trên trời bằng trực thăng ,nhưng vì thời đó người ta chưa biết gọi trực thăng bằng….trực thăng nên gọi là cái quay ! Vì phát bằng …cái quay nên sóng lúc có lúc không ,nên Ti Vi mới…mờ mờ nhân ảnh như người đi đêm ! Ghê chưa các bác ,xem ra dân mình còn tiến bộ hơn anh Mẽo vào thời đó nữa đấy chứ.
    Lại nhớ đến chuyện một anh Đức và một anh Mít gặp nhau trong hội nghị về khảo cổ. Anh Đức quăng cho anh Mít trái lựu đạn :
    –Ở xứ tui ,khi đào ngôi mộ cổ 2000 năm ,thấy trong mộ toàn là dây điện không hà , chứng tỏ vào thời đó tổ tiên tui đã biết xài…điện !!!
    Anh Mít ngẫm nghĩ một lát rồi quăng lại quả mìn :
    –Còn bên xứ tui khi đào ngôi mộ cổ 4000 năm lên ,bên trong không thấy có cái gì hết ngoài bộ xương khô . Như vậy chứng tỏ dân Việt tui đã biết xài Vô Tuyến Điện từ khuya rồi nghe bạn.

    Vài hàng cảm khái về mùa Thu gởi đến các bác yêu mến của tôi , xin hẹn bài sau với Cảm khái về…mùa Đông(??). Thân mến ,Backy54.

    —@ bác VanToan và thân hữu quốc nội thân mến của tôi. Bài này thân tặng các bác đọc chơi sau khi chống lũ. Thân mến. Riêng bác VanToan xin tặng bác bài hát về mùa Thu mà tôi nghĩ là bác rất thích với giọng ca bất tử của cô Thái Thanh sau đây , Thân kính, Backy54:
    :

    Ps :Bài kiến cò này viết về mùa Thu nhưng có dính chút` xíu tới em Kiều sếch si,nên xin post tạm vào bài Tại Ngục Vịnh Kiều của CTHD ,các bác thông cảm. Kính ,Backy54.

    • Bác Backy54 kính.

      Cám ơn bác về bài hát do chính ca sĩ mà tôi từng mến yêu.

      Cám ơn tất cả những bài hát của bác tặng cho chúng tôi từ trước đến nay.

  3. Bác Backy54 thân mến.

    Tôi Pham(cholon) đây bác ạ. Hôm nay nhân dịp giỗ Cố Tổng thống Ngô Đình Diệm, nên tôi mới về lại Saigon để cùng các thân hữu sửa soạn vào ngày mai 01-11 đi đến nhà thờ cha Tam thắp nến tưởng nhớ tới Người.

    Ngày mốt 02-11 nếu thời-tiết cho phép, tất cả gia đình của chúng tôi đến nghĩa-trang ở Bình Dương để thắp hương tại mộ phần của Người. Nếu bị mưa quá thì chỉ có đàn ông và đám thanh niên các cháu mà thôi. Hàng năm chúng tôi có ba lần đến thắp hương tại mộ phần Người. Thanh minh, ngày giỗ và 25 tháng Chạp Âm lịch.

    Sau hơn 6 tháng xa rời Saigon và ruộng vườn miền Tây, nay trở về “ cố quận “ lòng không tránh khỏi bùi ngùi bác ạ. Có lẽ vì vậy, hôm nay tôi mới mở được trang của Hoàng lão tiên sinh chăng. Các bạn tôi cho biết, khoảng tháng nay vô trang hoanghaithuy rất là khó khăn. Có khi mở ra nhưng không đọc được nội dung từng bài, hoặc có khi đọc được nhưng post comment không được.

    Chúng tôi đang ngồi uống trà với nhau, vừa nghe những bài không thể chết của VNCH xưa kia mà bác tặng cho, lòng bỗng lặng xuống mà buồn ghê gớm. Bác Van Toan nói là tại vì nể bác quá mới nghe. Thật đúng là như vậy đó bác. Tới tuổi này rồi vẫn còn phải mang theo những nỗi buồn bã hay buồn đau thì còn đáng gì nữa.

    Sau 1 thời gian tôi được nương nhờ nơi cửa Phật (cao nguyên Trung phần), tôi đã được giác ngộ chút ít nên nghe lại những bài hát xưa kia mà mình từng một thời say mê. Nay nghe lại tôi chỉ thấy hay mà tán thưởng, không còn biết buồn, không còn biết đớn đau nữa (?). Bởi còn ai để buồn với tôi, còn ai cùng đớn đau với tôi !!!

    Sau khi nghe lại mấy lần, tôi mới thấy buồn, buồn lắm bác ạ. Bởi vì nhớ đến người thương của tôi quá. Vậy là tôi vẫn còn biết buồn, biết thương, biết nhớ nhiều lắm. Bởi bấy lâu nay chữ VÔ khiến tôi quên mất rằng mình vẫn chỉ là một chúng sinh trong kiếp trầm luân này mà thôi. Vẫn chưa tự giải thoát được.

    Tôi vốn một thằng lính mang trong người dòng máu troix bateaux gốc Nam kỳ rặt ròng, nhiều khi muốn có chút ý kiến mà ngại ngùng nếu không có nhà tôi ngồi bên cạnh. Có lẽ vì tưởng nhớ đến nhà tôi, nên hôm nay tôi làm gan gửi chút lời tâm tình đến bác. Cám ơn bác vẫn còn nhớ tới anh em, bằng hữu chúng tôi.

    Madame TVNguyễn, người hàng xóm thân mến của tôi ơi. Chúng tôi vẫn nhớ đến Madame. Tôi dự trù, sau khi đi nhà thờ để tưởng niệm Ngô Tổng thống, tôi sẽ chụp lại vài tấm hình nơi khung trời của dân trường trứng chúng ta ngày xưa để mến tặng đến Madame.

    Những tấm hình này tôi sẽ gửi đến bà Lê Thy trên BVCV. Rất mong được Madame đón nhận. Mến chúc Madame và gia đình luôn được mạnh khỏe và hạnh phúc

    Bác Tây độc thân mến, lâu quá rồi tôi không vào net nên không biết thời gian qua bác vẫn mạnh khỏe để thả rắn quất mấy tên vixi như xưa. Chúc bác và gia đình luôn hạnh phúc và dồi dào sức khỏe.

    Tôi cũng xin mến chúc đến các bạn của tôi T.Pham, Phương Lê, Mme TLan Paris cùng các độc giả của diễn đàn HHT này được nhiều điều may mắn và hạnh phúc.

    Những tấm hình này tôi sẽ gửi đến bà Lê Thy trên BVCV. Rất mong được Madame đón nhận. Mến chúc Madame và gia đình luôn được mạnh khỏe và hạnh phúc.

    Thân mến.

    • Kính thăm bác Pham(cholon),

      Lâu lắm mới thấy bác lên tiếng, làm em mừng quá! Lại nghe đến nỗi cô quạnh của bác hiện nay, em cũng thấy lòng minh rưng rức buồn lây. Xin chia buồn với bác và cầu cho huơng hồn bác gái mau được siêu thoát.

      Chúc bác luôn được tấm lòng thanh tịnh và an bình hầu vui sống với hiện tại còn lại. Kính mến.

    • Chào bác Phạm(cholon) thân mến
      Thật cảm động và vui mừng khi thấy mấy dòng chữ của bác. Vậy là bác vẫn còn mạnh khỏe. Cũng xin chia sẻ nỗi đau buồn của bác và mừng cho bác tìm được sự thanh thản cho tâm hồn nơi cửa Phật.
      Tấm chân tình của bác đối với nền Cộng Hòa cũ của mình làm Âu dương Phong tui thấy ấm lòng vô cùng. Chúc bác vạn sự an khang.

    • Rất mừng khi thấy Bác Pham(Cholon) tái xuất …giang hồ. Cũng xin chia buồn cùng Bác.Mong Bác được dồi dào sức khỏe , thân tâm an lạc.

  4. Kính bác Pham(Cholon)

    Rất mừng và cũng rất cảm động khi được đọc những lời tâm tình của bác. Lâu nay cũng biết bác đang trãi qua một nỗi buồn to tát ,Bk tôi cũng muốn gởi lời chia sẽ cùng bác nhưng lại nghĩ nói ra có thể khơi lại nỗi đau trong lòng bác nên cũng không dám nói ra. Nay nhân tiện được bác thương mà tâm sự ,Bk tôi cũng xin ngỏ lời chân thành chia xẻ cùng bác nỗi buồn thương mà bác đang chịu đựng. Dẫu rằng,như bác nói “Bởi còn ai để buồn với tôi, còn ai cùng đớn đau với tôi !!!” nỗi buồn của bác không ai có thể chia xẻ được vì :”Buồn này biết xẻ cùng ai ? Người nơi âm cảnh kẻ nơi dương trần !”, nhưng dầu sao ,một lời chân thành của tình bạn vẫn mong làm lòng bác ấm lại đôi chút. Kính.
    Thưa bác, tôi vẫn luôn theo dõi các hoạt động và bài vở ,hình ảnh của các bác trên trang nhà bà Lê Thy. Phải nói là rất biết ơn và cảm phục các bác bên nhà thật nhiều đã không ngại tốn kém và công sức để chúng tôi bên này được đi du lịch khắp các miền đất nước Việt mến yêu bằng hình ảnh mà không phải tốn tiền. Lần nữa xin cảm ơn các bác.
    Nhân tiện cũng xin mời các bác nào muốn gặp các bác Quốc Nội xin vào trang mạng sau đây :
    http://baovecovang.wordpress.com/2011/09/25/video-bi%e1%bb%83u-ti%cc%80nh-ch%e1%bb%91ng-trung-c%e1%bb%99ng-c%e1%bb%a7a-gi%e1%bb%9bi-tr%e1%ba%bb-toronto%e2%80%8f-canada/

    Tôi trộm nghĩ ,cuộc sống bên này của chúng tôi có thể (tôi chỉ đoán thôi) tương đối ít chật vật hơn các bác bên nhà , nhưng nghĩ kỹ cuộc sống và cách sống của các bác mới thật sự có ý nghĩa hơn chúng tôi bên này nhiều. Những việc làm của các bác với TT Ngô Đình Diệm khiến chúng tôi cảm kích vô cùng. Điều đó nói lên sự khác biệt như trắng và đen giữa con dân VNCH biết ăn quả nhớ kẻ trồng cây và sự vong ơn bội nghĩa của bọn cộng nô đối với người ơn của chúng.

    Backy tôi thèm được như các bác ,được ngồi lại với nhau thưởng thức chén trà thơm ,nói chuyện văn nghệ văn gừng, cùng nhau nghe những bản nhạc nói lên tâm sự của mình…chao ôi ,thèm biết mấy bên này chả bao giờ chúng tôi có được giây phút đó, tôi ghen với các bác đấy nhé.

    Ở cái tuổi gần thất thập cổ lai hy (còn thiếu mấy que) ,Bk tôi nghiệm ra một điều , thử nói để bác xem sao. Cuộc sống của người lớn tuổi bên này dù cho có đầy đủ về vật chất nhưng vẫn thấy thiêu thiếu một cái gì ,không rõ được. Có thể là về mặt tâm linh chăng ? Hay Tôn Giáo ? Hay gì nữa ,bác cao kiến xin mách giùm. Tuy nhiên tôi vẫn cứ tâm niệm với chính mình là làm lành tránh dữ ,những điều gì mình không muốn người khác làm cho mình thì đừng làm với người khác. Đừng như thằng cs, nó không muốn ai cắt cổ mổ bụng,đập đầu nó nhưng nó sẵn sàng lạnh lùng làm điều đó với người khác như thường. Ôi ,tâm viên ý mã nói lang bang lại qua thằng cs ,nó làm vẫn đục ý tưởng của chúng ta , xin bác tha lỗi.

    Vài hàng tâm sự cùng bác , kính lời hỏi thăm đến tất cả các bác bên nhà và lần nữa cảm ơn chân tình mà bác dành cho. Kính ,Backy54.

  5. Bác Backy54 thân mến.

    Bác nói rằng :

    ” Ở cái tuổi gần thất thập cổ lai hy (còn thiếu mấy que) ,Bk tôi nghiệm ra một điều , thử nói để bác xem sao. Cuộc sống của người lớn tuổi bên này dù cho có đầy đủ về vật chất nhưng vẫn thấy thiêu thiếu một cái gì ,không rõ được. Có thể là về mặt tâm linh chăng ? Hay Tôn Giáo ? Hay gì nữa ,bác cao kiến xin mách giùm.”

    Chúng tôi ở bên này không biết và không dám trả lời được bác ạ, Mong bác thông-cảm. Bởi : Lạ gì bỉ sắc tư phong ….

    Bác chỉ thấy thiếu thiếu thôi . Còn chúng tôi thấy thiếu trước hụt sau một cách rất hiền nhiên. Cái thiếu của chúng tôi nó lù lù ra mấy đống thù lù chứ không cần cảm thấy gì cả.

    Kính.

  6. Thưa các bác,theo như thầy dạy Việt văn của cháu là nhà thơ Bàng bá Lân,thì tên Sở Khanh có trước,do Nguyễn Du đặt ra.Sau đó vì thói xấu của anh ,vì thế tên riêng mới trở thành tĩnh từ sở khanh.Chắc người Việt không ai dùng sở khanh đặt tên cho con,ngoại trừ không biết truyện Kiều.CTHĐ đáng lý phải dạy môn triết,môn luận lý.Vì ông phân tích ,giải nghĩa rất hay,ví dụ về”tên giang hồ”,đúng và hay không thể tả ,chẳng có một đị́nh nghĩa nào có thể thay được .Trong Kiều có biết bao chữ được đem dùng hàng ngày,thì CTHĐ cũng sáng tác ra biết bao tiếng để đời,cảm khái cách gì.

  7. @Lai Thi Mo : Vậy mà giáo xứ tôi ở năm xưa có một linh mục mà giáo dân vẫn âu yếm gọi là “Cha Sở Khanh”. Nguyên vì giáo dân một xứ đạo Công Giáo thuờng vẫn gọi vị linh mục chánh xứ của họ là “Cha Sở”. Vị linh mục khả kính ấy tên là Phêrô Nguyễn Phi Khanh. Cha Khanh làm linh mục chánh xứ (Cha Sở) mà lại tên Khanh, thì giáo dân gọi ngài là “Cha Sở Khanh”, nên ngài cũng đành chỉ biết nhe răng, nghẹn ngào… cười trừ! Về sau, giáo dân thấy ngài không cười nữa nên phải đổi lối gọi ra là “Cha Khanh”, để nụ cười của ngài lại được tươi nở!

    (Lưu ý: xin phép giấu tên giáo xứ và tên họ thật của vị LM khả kính ấy)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: