• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Đồi FANTA

Tháng Tư 1984 trong lần bị tù thứ hai của tôi, tôi từ sà-lim – ngôn ngữ Tù Ðầy Bắc Cộng gọi là “Phòng biệt giam” – sang Phòng Giam Chung Số 6 Khu C Một, Nhà Tù Số 4 Phan Ðăng Lưu. Vào Phòng 6, tôi được xếp nằm cạnh một người tù trẻ. Hỏi, tôi được biết chú là một ông sư Chùa Già Lam, Phú Nhuận, chú bị bắt vì tôi phản động, nôm na là “tội âm mưu cho Bàn Thờ Bác Hồ xuống Cống.”

Bản Pháp Văn ÐỒI FANTA

Chú trẻ hơn tôi khoảng 10 tuổi. Năm ấy chú trạc Ba Bó Lẻ Năm Que, chú người Thừa Thiên, nói giọng khá nặng. Nhiều lần tôi nói với chú:

“Khổ thì nói là Khổ. Cứ Khộ Khộ là cái gì?”

Chú gọi tôi là bác. Tôi  kể chú nghe:

“Chú biết những chuyện này không? Các thầy Tuệ Sĩ, Trí Siêu, cô Trí Hải bị bắt. Bẩy ngày sau ngày ba vị ấy bị bắt, Hoà Thượng Thích Trí Thủ viên tịch.”

Tên vị sư trẻ là Thích Tâm Lạc. Tôi kể chú nghe một lô sự việc mới xẩy ra trong chiến dịch bọn Bắc Cộng triệt hạ Phật Giáo miền Nam Tháng Ba, Tháng Tư năm 1984. Chú nằm trong tù đã hai năm, làm sao chú biết những chuyện ấy. Tổ chức chống Cộng trong có chú bị bọn Công An Thành Hồ phá năm 1982, chú đã nằm ở Trung Tâm Thẩm Vấn này trọn năm 1982, năm 1983 chú bị đưa sang Nhà Tù Chí Hòa, năm nay 1984 chú bị đưa từ Nhà Tù Chí Hoà về đây chịu thẩn vấn thêm, vì ba vị Tu sĩ Trí Siêu, Tuệ Sỹ, Trí Hải, những người bị bọn Công An Thành Hồ coi là ba nhân vật lãnh đạo Tổ Chức Già Lam, mới bị bắt. Chú hỏi tôi:

“Bác không phải là Phật tử, sao bác biết những chuyện này?”

Tôi trả lời:

“Tôi quen với ông Cao Hữu Ðính. Ông ấy kể cho tôi nghe.”

Ông Cao Hữu Ðính nguyên là Tổng Thư Ký Ủy Ban Liên Tôn năm 1963. Nhờ anh Hiếu Chân Nguyễn Hoat, năm 1980 tôi đươc quen ông Cao Hữu Ðính. Ông Ðính biết nhiều chuyện về đời Tu, và đời Tư, nhiều vị Tu Sĩ Miền Trung. Những chuyện ông Ðính kể 10 phần, tôi chỉ nhớ được 2, 3 để kể lại với chú Thích Tâm Lạc. Ông Cao Hữu Ðính đã qua đời ở Sài Gòn khoảng năm 1990.

Nằm cạnh chú Thích Tâm Lạc, tôi ăn chung với chú. Nói là ăn chung, thực ra tôi ăn chiã đồ chay của chú, chú ăn chay, chú không thể ăn thịt kho, thịt chà bông của tôi mỗi khi tôi được nhận thực phẩm vợ con tôi gửi vào. Một ông sư Già Lam gửi đồ nuôi chú. Chú không có gì nhiều nhưng chú có một số thức ăn chay khô, chú có một số thuốc hút Gò Vấp, chú sẵn sàng chia xẻ những thứ ấy với tôi. Chú đặt bát lấy cơm canh cho tôi, chú rửa bát muỗng cho tôi, chú xé những cọng rau muống ra từng sợi nhỏ, trộn chanh, muối mè làm nộm, Trong tù ăn thiếu rau, kể cả món rau muống già cho heo ăn heo cũng chê cũng không có nhiều. Chú làm món nộm Vỏ Chuối. Phải là vỏ chuối sứ mới làm nộm ăn được, vỏ chuối tiêu đắng, chát không ăn được. Vỏ chuối treo lên vài ngày, khô queo, lấy xuống tước thành từng sợi, ngâm nước qua đêm, để khô, vắt chanh, nêm muối mè, làm nộm. Nhờ chú, tôi được ăn Nộm Vỏ Chuối mấy lần trong Nhà Tù VC.

Rồi người tù trẻ thú hai  mới ở sà-lim sang đến với tôi. Trần Văn Bẩy là một Thầy Sáu, Bẩy đã học xong nhưng không được bọn VC cho thụ phong linh mục. Bẩy thuộc gia đình Ðạo gốc, Bắc Kỳ Ri Cư. Thầy Sáu Trần Văn Bẩy trạc tuổi Sư Thích Tâm Lạc. Bẩy cùng hai ông Thầy Sáu bạn hầu việc Chuá trong những nhà thờ khu Ngã Ba Ông Tạ. Vì giáo dân đói Lời Chuá, ba ông in roneo một số bài giảng phát cho giáo dân. Ba ông bị bắt về “tội in ấn bất hợp pháp.”

Bẩy cũng gọi tôi là bác. Bẩy kể nhiều người trong gia đình Bẩy rất ái mộ Nhà Văn Duyên Anh. Năm 1981 Duyên Anh đi tù về, viết tác phẩm “Ðồi Fanta.” Ðề phòng bị mất, Duyên Anh nhờ người quen thân đánh máy “Ðồi Fanta” ra nhiều bản. Bẩy giữ việc đánh máy. Một bản “Ðồi Fanta” được Bẩy giữ lại trong nhà. Khi bọn Công An bắt Bẩy vì “tội in ấn bất hợp phàp” đến khám xét nhà Bẩy để tìm thêm tang vật, chúng vớ được quyển  “Ðồi Fanta.”

Bẩy nói trong bản thảo Ðồi Fanta có bức thư Trần Tam Tiệp ở Paris viết cho Duyên Anh. Thư Tiệp có nhắc đến Dương Hùng Cường và tôi.

Trần Văn Bẩy ghé vào ăn chung với tôi và Tâm Lạc. Rồi ông bạn già đàn anh của tôi là ông Vương Văn Bách – ông anh ruột Trung Tá Vương Văn Ðông – từ sà-lim ra, xách giỏ hành lý vào Phòng 6. Anh Bách cũng ghé vào ăn chung với ba chúng tôi. Anh Bách, Bẩy, tôi và Tâm Lạc nằm cạnh nhau.

Những ngày sống trong Tù của tôi êm ả, yên vui được chừng ba, bốn tháng thì chia ly xẩy ra. Mỗi tháng bọn Cai Tù Số 4 Phan Ðăng Lưu đưa một số tù nhân đã xong thẩm vấn sang Nhà Tù Chí Hoà. Người ra đi trước nhất trong bọn tôi là anh Vương Văn Bách. Tháng sau, Tâm Lạc và Văn Bẩy cùng đi sang Chí Hoà. Tôi ở lại một mình. Buồn và thương thân, tôi ưá nước mắt.

Rồi cũng đến lượt tôi bỏ Số 4 Phan Ðăng Lưu để sang Nhà Tù Chí Hoà. Buổi trưa Tháng Năm 1985, tôi ôm mùng chiếu theo anh em vào sân Nhà Tù Chí Hoà. Tôi đã viết về cảm giác này: đứng trong sân Nhà Tù Chí Hoà, tôi nhìn lên, quanh tôi chỉ có những hàng chấn song sắt và những hàng chấn song sắt. Lúc ấy tôi nghĩ:

“Ðây là Nhà Tù Chí Hoà. Mình đang đứng trong Nhà Tù Chí Hoà. Ngày nào mình ra khỏi đây mình sẽ kiêu hãnh vì mình từng sống trong Nhà Tù Chí Hoà.”

o O o

Dân Tầu có mấy câu diễn tả sự sướng khoái của người ta ở đời:

Cửu hạn phùng cam vũ.
Tha hương ngộ cố tri.
Ðộng phòng hoa chúc dạ.
Kim bảng quải danh thì.

Sang tiếng Việt, đại khái là:

Nắng hạn lâu ngày gặp mưa rào.
Ở quê người gặp người quen.
Lấy vợ, đêm động phòng.
Thi đỗ, tên đề ở bảng vàng.

Người ta viết thêm để cực tả nỗi suớng khoái:

Thập niên cửu hạn phùng cam vũ.
Vạn lý tha hương ngộ cố tri.
Tu sĩ động phòng hoa chúc dạ.
Ðộn nho kim bảng quải danh thì.

Nghiã Việt:

Hạn hán mười năm được trời mưa.
Xa nhà ngàn dặm gặp người quen.
Thầy tu lấy vợ, đêm động phòng.
Học trò dzốt mà thi đỗ.

Tôi – CTHÐ – có nỗi Sướng Khoái:

Nhập khám ngộ cố tri.
Vào tù, gặp người quen.

Anh em Tù từ Nhà Tù Số 4 Phan Ðăng Lưu sang Nhà Tù Chí Hoà buổi trưa hôm ấy bị Cai Tù chia ra cho vào các phòng giam. Tôi xách giỏ vào Phòng 10 Khu ED. Tôi mừng hết lớn khi người tù đón tôi trong Phòng 10 ED là Thầy Trần Văn Bẩy. Bẩy sang đây tháng trước, đi cùng tù xa với Thầy Trí Siêu Lê Mạnh Thát. Bẩy và Thát nằm cạnh nhau, ăn chung. Tôi nhập bọn. Rồi có chú tù trẻ vào phòng. Chú này tên là Tới nên được gọi là Lâm Tới. Tới từng là học trò của Thầy Bẩy. Tới ở trong một tổ chức vượt biên. Tới nhập bọn với chúng tôi. Tôi như sống trong một gia đình, tôi có người bao bọc, giúp đỡ mọi mặt. Những ngày tháng tù đầy phơi rốn cứ thế êm đềm qua.

Linh Mục Joseph TRẦN VĂN BẨY, Người Tù 5 năm vì tội “Giữ bản thảo ÐỒI FANTA.”

Cuộc hội tụ nào rồi cũng phải ly tan. Tới ra toà trước. Người ra toà thứ hai trong gia đình tôi là Trần Văn Bẩy. Buổi chiều từ toà án về, Bẩy chỉ được về phòng lấy hành lý rồi bị đưa ngay sang khu FG. Hỏi Bẩy án tù bao nhiêu, Bẩy nói:

“Tù 8 năm.”

Chúng tôi choáng váng: “Tù gì mà nặng thế?” Hỏi hai ông Thầy kia tù bao nhiêu năm? Bẩy nói:

“Mỗi anh tù 3 năm.”

“Hai ông kia can tội in ấn, Bẩy cũng can tội in ấn. Sao hai ông tù 3 năm mà Bẩy lại tù 8 năm?”

Bẩy trả lời:

“Tôi tù thêm 5 năm vì tội giữ bản Ðồi Fanta.”

Chỉ vì  giữ bản thảo tiểu thuyết Ðồi Fanta của Duyên Anh mà bị tù 5 năm. Chuyện xẩy ra ở Sài Gòn năm 1986. Rất ít người biết chuyện này. Tôi chắc cả Duyên Anh cũng không biết – năm 1986 khi Thầy Trần Văn Bẩy vì giữ quyển Ðồi Fanta mà bị bọn Cộng Thành Hồ kết án Tù 5 năm, Duyên Anh còn sống ở Pháp. Năm 1986 Duyên Anh chưa bị thuơng tật.

Năm 1995 tôi đến Hoa Kỳ. Từ Pháp, Duyên Anh gọi phone cho tôi vài lần, mỗi lần nói chuyện vài phút. Chúng tôi hẹn gặp lại nhau, nhưng rồi Duyên Anh qua đời.

Dòng thời gian nhẹ một ánh bay… Những ngày như lá, tháng như mây… Năm 2007 tôi có blog “hoànghaithuy.com.” Một hôm, Blog của tôi có thư:

Bố Thủy. Con là Tới. Bố phone cho con, số…”

Lâm Tới, anh Con Dzởm Phòng 10 Nhà Tù Chí Hoà của tôi, ra tù, vượt biên sang Mỹ. Chỉ sau vài năm ở Mỹ, Tới  học và trở thành chuyên viên bảo trì Phi Cơ Không Người Lái của Quân Ðội. Tới ở Arizona. Tới và tôi phone cho nhau. Tôi hỏi Tới về Thầy Trần Văn Bẩy, Tới nói:

“Thầy Bẩy đã trở thành linh mục. Ðể con hỏi mấy ông Linh mục Việt con biết ở Mỹ về Thầy Bẩy, có tin con cho Bố biết ngay.”

Thầy Trần Văn Bẩy, Bạn Tù Nhà Tù Số 4 Phan Ðăng Lưu, Nhà Tù Chí Hoà 20 năm xưa của tôi nay là Linh Mục. Ông giữ một xứ đạo ở Kontum. Tới cho tôi I-meo, số phone của ông. Tôi phone cho ông. Tôi nghe lại tiếng người tù Trần Văn Bẩy nói, cười như ông nói, cuời trong nhà tù cộng sản năm xưa. Có bao giờ tôi nghĩ Người Tù Trần Văn Bẩy trở thành Linh Mục.

Cảm khái cách gì.

Viết xong bài này, tôi gửi bài đến Linh mục Trần Văn Bẩy, Kontum, Việt Nam, gửi bài đến Chuyên Viên Lâm Tới, Arizona, Hoa Kỳ.

Trước khi trở thành Linh mục, Tu sĩ Trần Văn Bẩy được Giáo hội cho sang Pháp học 2 năm về giáo lý. Năm 2005 Linh mục sang Houston, Texas làm phép hôn phối cho người cháu của ông ở đây.

Qua trường hợp Linh mục Joseph Trần Văn Bẩy, tôi thấy được chuyện Giáo Hội có nhiều cách chống Cộng sản: đào tạo Linh Mục là một trong những cách bảo vệ Ðạo, giữ Lòng Tin của giáo dân là cách chống Cộng thật Ðẹp. Và Hữu hiệu.

Nhà Văn Duyên Anh viết tiểu thuyết Ðồi Fanta ở Sài Gòn năm 1981, năm thứ nhất sau 5 năm ông bị bọn Bắc Cộng bắt tù khổ sai. Tôi thấy không một nhà văn nào tôi quen sáng tác được như Duyên Anh: sáng tác ở Sài Gòn khi vừa đi tù khổ sai về, sáng tác với việc biết mình có thể bị bắt lại bất cứ lúc nào. Vượt biên đi thoát năm 1983, những năm 1987, 1988 là những năm danh tiếng Nhà Văn Duyên Anh nổi nhất ở Âu châu. Ðồi Fanta được dịch ra Pháp văn, được thực hiện thành phim.

Tôi đăng bài viết về tiểu thuyết Ðồi Fanta để Linh mục Trần Văn Bẩy đọc:

ÐỒI FANTA.

Cuốn sách này viết để tặng:

– Hội Bảo Vệ Súc Vật các nước trên thế giới

– Quý vị nuôi Chó và sưu tầm Chó trên thế giới

– Tòa Án Bertrand Russell

– UNICEF

– Các nước viện trợ nhân đạo cho Việt Nam

Tác giả rất trân trọng

Duyên Anh

Thay lời TỰA

Người viết: Oliver Todd.

VIỆT NAM ÐÃ CÓ SOLJHENITSYNE

Cách đây hai năm, qua “Một người Nga ở Sài Gòn”, người ta đã so sánh ông với Vercors. Ngày nay với tác phẩm “Ðồi Fanta” (Belfond xuất bản) Nhà văn Duyên Anh, cân nhắc trên mọi tầm vóc, chẳng mấy chốc sẽ là Soljhenitsyne Việt Nam: xen lẫn giả tưởng và thực tế, ông đã miêu tả trại tập trung Cộng sản Việt Nam qua tình bạn giữa Mai Bím, tên móc túi khéo xoay xở và Nguyễn Hữu Vũ, mười ba tuổi, bị bắt vì cha là sĩ quan “Ngụy”. Ðiều nguy hiểm nhất cho hai em nhỏ: đồi Fanta. Nơi đây là mồ chôn hàng trăm trẻ em chết vì bị quản giáo sát hại, chết vì kiệt lực, vì “lao động tốt”, vì kiết lỵ, sốt rét ngã nước, dịch tả. Ở một nước gió mùa và thiếu hụt đủ thứ, các em không có được một tấm mộ bia. Thay vào đó là các mảnh giấy nhỏ ghi lại họ tên, có đủ hoặc thiếu sót, thường chỉ thu gọn vào tên gọi và ngày chết, được nhét vào vỏ chai nước ngọt Fanta cắm ngược đầu trên nấm mộ.

Ðược mệnh danh là “Nhà văn của thiếu nhi”, Duyên Anh đã cho xuất bản khoảng năm chục tác phẩm gồm tiểu thuyết, biên khảo, thơ. Trước khi Sài Gòn mất năm 1975, Duyên Anh mô tả sự chán chường và nỗi cô đơn của tuổi trẻ Việt Nam. Và ông vẫn đang tiếp tục công trình này! Thời đó ông chỉ trích Hoa Kỳ và đồng thời chống đối Cộng sản. Cộng sản Việt Nam liệt ông vào “một trong mười tên Biệt Kích Văn Nghệ nguy hiểm nhất”. Tác phẩm bị cấm, còn ông bị bắt giam mà không tuyên án với số tù 239D TCT CT XM, ông chỉ được trả tự do năm 1981 nhờ sự can thiệp của Văn Bút và Ân Xá Quốc Tế.

Ngày 30 tháng 4 năm ngoái, Duyên Anh phải trả một giá đắt về sự dấn thân của ông: trong dịp qua thăm California (Hoa Kỳ), ông bị bốn người Việt vây đánh gục. Ông nằm hôn mê nhiều ngày, rồi được đưa trở về Pháp điều trị trong một nhà thương ở Paris. Dần dà Duyên Anh đã lấy lại được sức khỏe. Ai là kẻ hành hung? Cảnh sát Hoa Kỳ không đưa ra được một kết luận nào cả. Rất có thể đó là những người quốc gia cực hữu thiển cận đã gán cho ông tội làm “ăng ten” cho Hà Nội, bất cần biết đến tư tưởng trong các tác phẩm của ông. Người ta cũng không thể loại trừ đó là sự can thiệp trực tiếp hoặc âm mưu của cơ quan tình báo Việt cộng, vì đối với một chính thể đang muốn tạo ra một bộ mặt có vẻ nhân đạo hơn, Duyên Anh với những tiết lộ, quả thật là một nghệ sỹ nguy hiểm.

Oliver Todd

Le Vietnam a trouvé son Soljhenitsyne”, Paris Match ngày 9/3/1989

Advertisements

12 Responses

  1. Kính bác Hoàng Hải Thủy,
    Con là thụyvi gửi thư này xin phép bác nếu có thể cho con số điện thoại hay địa chỉ email của Linh mục Trần Văn Bảy để BBT trang HƯNG VIỆT muốn làm cuộc phỏng vấn liên quan đến việc đánh máy cuốn Đồi Fanta của ông Duyên Anh.
    Mong bác liên lạc với con theo địa chỉ: thuyvivmtv@hotmail.com.
    Con cảm ơn bác và kính chào.

  2. Thư Gửi Công Tử Hà Đông

    Thưa công tử,

    Ông là Thái Sơn còn tui là cắc ké mà là cắc ké chống xâm lăng (lấy từ thành ngữ cà chớn chống xâm lăng). Tui không là thi sĩ, cũng không là nhà văn chưa từng cầm bút để viết, dù viết vài hàng dấm dớ. Đọc đoạn ông viết trả lời cho Lu Trung tui cười quá mạng. Ở cái tuổi thất thập cổ lai hy thì con người ta nhủn ra chăng? Khó mà biết được. Dù bị chửi, ông cũng cứ làm cho tui cười nứt bụng. Tui biết chắc là ông cũng đang cười khi viết bài trả lời cho đồng chí bưng bô lu trung. Dù tui không là nhà văn chỉ ấm ớ hội tề với kiến thức lớp ba trường làng vậy mà cũng bị chê là viết bặm trợn, là dâm, là tục, là cà chớn, thiếu văn hóa. Có thằng còn bạo mồm cho rằng đại bất hạnh cho dân tộc VN có một thằng viết bài cà chớn như tui. Nếu mà tui có được cái kiến thức của ông hay với cuộc đời phong phú như ông thì chắc thiên hạ còn chửi tui bạo. Nhất là mấy thằng tuyên vận bưng bô, chúng nó chửi tui kinh khiếp. Nhằm nhò gì ba cái lẻ tẻ đó. Dù tui ở tù chỉ bằng thời gian ông bị ghẻ ngứa, nhưng cũng đã giúp tui có cái cười để chấp nhận mọi buồn vui kẻ khác. Tui quen ông bằng tác phẩm “Như Chuyện Thần Tiên” sau những ngày dài khói lửa ngập trời. Chiến trường lắng dịu được tắm một phát. Uống chút bia Quân Tiếp Vụ với đá cục đàng hoàng đựng trong lon guigoz, kéo vài hơi Ruby rồi nhẩn nha đọc “Như Chuyện Thần Tiên” thì…thì… thật là thần tiên. Tới chỗ nầy thì tui cũng xin được nói chút híu về tình cảnh và đời sống của những thằng lính tác chiến như tui. Nếu không, cha nội lu trung dám bảo là tui ba xạo, chiến trường khói lửa mà còn có thì giờ đọc sách, uống bia. Tui rất may mắn có Ông Xếp chịu chơi. Ngày tui mới về trình diện đơn vị, ông nhìn tui mà não nề. Một thằng chuẩn uý sửa, hippy tàn canh gió lộng, tóc tai râu ria quần áo chả giống con giáp nào. Vậy là xong !!! Nuôi báo cô một thằng lính sửa. Xếp rất thích nhậu và thể thao. Và trong những bửa nhậu ngút trời Xếp khám phá ra tửu lượng tui có lý, ngang ngửa đời ông và kể chuyện thể thao “duyên dáng” đáng đồng tiền bát gạo: Những trận túc cầu vang danh sông núi. Với Peru, với Thuỵ Điển, Điểu Hà, Nam Hoa với Thiết Túc Đại Vương Lý Huệ Đường. Với Gôn Tịnh với Rạng , Đực II và những trận bóng bàn vang danh thế giới. Nào Mai văn Hòa Lê văn Tiết Trần cảnh Được. Với Tanaka, với phù thủy Ogimura. Khoái tui, nhưng lòng Xếp cũng băn khoăn, lo lắng. Phải đến khi đụng trận đầu tiên thì Xếp mới thấy tui không phải là con gà tử mị mà có thể là con gà cựa chiến. Về sau Xếp khám phá ra tui có bằng cấp đại học và thuộc phe COCC mà chấp nhận ra chiến trường với Xếp thì ông càng quý mến tui hơn. Biết tui mê đọc sách cho nên những khi trực thăng tiếp tế thì theo lệnh Xếp, sách báo theo chuyến tiếp tế để tui có cái mà đọc và dù ở ngoài chiến trường, tui lúc nào cũng có Thương Sinh có Tư Trời Biển có Tú Kếu, có Kiều Phong, Thiên Hổ… Con Ong… và thỉnh thoảng có những phóng sự vui nhộn của công tử, lai rai buồn vui chiến trường và cũng để có cái mà tui đấu hót trong bàn nhậu những khi chiến trường lắng động. Ông Xếp dù bằng cấp thua tui khá xa nhưng về lòng yêu nước, về trách nhiệm, bổn phận của người trai trong khói lửa, lòng thương yêu lo lắng cho thuộc cấp thì tui còn chưa tới mắt cá của ông, mà những bằng cấp tui đạt được không thể bù đấp được. Phải dài dòng như thế để ông hiễu rõ bằng cách nào tui quen biết Công Tử. Nhưng không đọc ông nhiều, mãi sau nầy tui mới đọc “Công Tử Hà Đông” trong báo Văn Nghệ Tiền Phong bên Mỹ; nói thiệt là tui tê tái với nổi ngậm ngùi của ông. Ông biết là tui yêu mến Sài Gòn của tui lắm và tui cũng yêu mến những tiểu thư Sài Gòn, đẹp từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới, từ trái sang phải. Tôi đã ngậm ngùi buồn bả nhìn mấy tiểu thư Sài Gòn xuống lề đường bán cà phê với ly tách thật là sang trọng. Tui đã la cà ở những lề đường chung quanh khu Thư Viện Quốc Gia để mà thiên hạ sự cũng như tiếu lâm nhẹ nhàng với mấy tiểu thư Sài Gòn. Nhiều khi mấy tiểu thư phải hâm đi hâm lại hằng chục lần ly cà phê đen của tui mà tới khi tui trả tiền, ly cà phê cũng vẫn còn nguyên . Bởi vì tui nhậu. Tui thương cảm cho mấy em, còn mấy em thì lo lắng cho tui. Ngày tui bước vào trại tù theo lời dụ dổ của vi xi, mấy em tiển đưa tui bằng mấy ly rượu thuốc mà nước mắt lưng tròng. Ra tù là tui chơi cái tình dọt. Ai cho tui hèn thì tui chịu. Nhưng sống ở trong luật lệ của tụi nó là không có tui. Bởi vậy cứ hai tuần là tui được trở về Sài Gòn qua ngòi bút ngậm ngùi, đau đớn, xót xa của ông. Những bài phóng dao của ông đã làm tui uống rượu nhiều hơn, buồn hơn, uất ức hơn mà không biết “Ta làm gì cho hết nửa đời sau”. Lo cho ông bởi tui thấy rằng ông đã làm một chuyện kinh thiên động địa. Đọc văn ông thì ai cũng biết chạy trời sao khỏi nắng. Và tui cũng đã bỏ ăn không ngủ vài đêm khi được tin ông vô tù. Xin ông cho tui được nói lời cám ơn ông vì ông đã yêu mến Sài Gòn quê hương tui. Không những ông yêu mến Sài Gòn mà ông còn yêu mến cả cái quốc gia VNCH và những người lính chiến tụi tôi đã gian khổ chiến đấu và hy sinh. Xin cho tui được đứng nghiêm chào ông trong tư thế của một người lính chiến.

    Ông thật là may mắn khi “được” ở tù chung với Tu Sĩ Trí Siêu Lê Mạnh Thát. Hình như ông lu trung chưa được ở tù nên ông không biết là ở trong tù mà ngồi ăn cơm chung thì đó phải là cật ruột phải là sống chết với nhau phải là tuy hai mà một. Ông đã ăn chung với thầy Trí Siêu đã tâm sự nhỏ to với Thầy thì điều đó có nghĩa là hai người đã sống chết có nhau. Không ai tiểu nhân với người đã chia xẽ điều sống điều chết với mình. Theo tui biết thì Thầy Trí Siêu có ba bằng Tiến Sĩ. Tiến Sĩ thứ thiệt không phải là tiến sĩ giấy cũng không phải tiến sĩ bổ túc văn hóa XHCN. Trí tuệ của Thầy Trí Siêu và Thầy Tuệ Sĩ thì không cần phải xưng tụng. Không phải thời nào cũng có. Phải vài trăm năm mới có được thiên tài như thế. Bởi thế nghe chúng nó lên án tử hình hai thầy là lòng tui đau như cắt. Tui không phải là Phật tử nhưng có đọc qua Thầy Trí Siêu và Tuệ Sĩ nên tui biết. Ông phụ đề Thầy Trí Siêu “thông minh”, tui thấy thừa. Làm thế nào để ông có thể “tiểu nhân” nói xấu Thầy Trí Siêu khi thầy đã bỏ cả buổi tắm tối để ngồi an ủi cho ông bớt sợ. Phải là người “vô uỷ” mới có cái phong thái đỉnh đạc yêu tha nhân đến thế. Thầy Trí Siêu đã từng chạm mặt tử thần thì những lời an ủi của thầy chắc phải có giá trị. Tôi nghĩ chắc tới chết Công Tử cũng không thể nào quên những lời an ủi những ngày tháng mà công tử đã cùng Thầy chia ngọt xẻ bùi cùng mang nặng một kiếp đời tù hắt hiu. Ngày cuối trong trại tù mà ông được thầy Trí Siêu tiển đưa thì phải nói tình bạn của ông và thầy Trí Siêu đã vượt khỏi mọi ý niệm tầm thường. Tui cũng xin được nói lời thán phục của ông về sự thành thật của ông khi tự thú là ông lo sợ, mất tinh thần trước khi ra toà.

    Bằng vào kinh nghiệm, tui có thể nói với ông rằng Lu Trung là một thằng bưng bô trong đội ngủ bưng bô mà đảng ta đã đào tạo để tung vào những mặt trận như thế nầy. Tui đã gặp mấy thằng ở đây. Như thằng cọ bô nó chỉ xiên xỏ một chút về Doãn Quốc Sĩ dù rằng nó chả biết Doản Quốc Sĩ là ai. Nó sửa nhẹ Thầy Lê Mạnh Thát một chút khi Thầy đưa ra nhận định về bài thơ thần Nam Quốc Sơn Hà… thời Lê Đại Hành mà từ trước đến giờ sữ viết là của Lý Thường Kiệt. Thằng Lu Trung cũng thế nó bài đặt lên tiếng góp ý chê bai Ông mà không có một chứng cứ gì hết. Chung chung thế thôi. Lời lẻ mất dạy mà ông rất độ lượng gọi là “thân mật”. Như cindy râu chụp cho Nguyễn Chí Thiện một cọng râu nhà thơ tình báo gián điệp VC không biết làm thơ. Hay là làm bộ ngây thơ hỏi rằng sao 40 năm trước mấy thầy cũng tự thiêu chống đối bây giờ cũng chống đối tự thiêu để bảo vệ Phật pháp rồi râu ta nhẹ nhàng kết luận. Phật pháp là cái vô thường không cần bảo vệ còn giáo hội là hữu thường có sinh có diệt Để chi? Để cố gắng lôi kéo thuyết phục một số người dễ tin nhằm vô hiệu hoá những hoạt động chống đối VC của những người có uy tín. Chúng nó bôi nhọ, đưa tin đồn thất thiệt đến những người như GS Đoàn Viết Hoạt, những người như Duyên Anh, như Phan Nhật Nam, Như Văn Quang, Như Doản Quốc Sĩ và ông, Hoàng Hải Thủy tức Công Tử Hà Đông, thế mà có rất nhiều người tin. Tin một cách dễ dàng, tin một cách điên cuồng, tin mà không hề suy nghĩ. Đó là đòn tối độc của bọn chúng bằng vào lối rĩ tai, nói hoài nói hũy chả mấy chốc hầu như ai cũng tin như thế và đó là chân lý. Trước khi phóng thích Võ Đại Tôn chúng bèn dàn cảnh cho Võ Đại Tôn ngồi trong phòng trà đang ngã ngớn cùng những em hộ lý trẻ đẹp. Giống như thế ở trường hợp Tướng Lý Tòng Bá, Tướng Lê Minh Đảo đang nhâm nhi ly bia trúc bạch bên hồ Hoàn Kiếm chung quanh là một đống hộ lý xinh tươi đứa thì đang hôn đứa đang bẹo má véo đùi đứa đang bóp lưng, bóp đít mấy anh Tướng oai hùng dũng cảm của chúng ta. Quay phim, chụp hình xong, cất để đó đợi khi thuận tiện cho phổ biến khắp nơi trên báo đảng trên mạng lưới. Ai trong chúng ta, mà không khỏi đau lòng uất nghẹn khi thấy những hình ảnh trên. Chỉ cần vài lời bàn Mao tôn Cương là có khối người sẽ tin là các vị tướng anh hùng của chúng ta đã đầu hàng CS.

    Tui có thằng bạn sỉ quan Nhẩy Dù. Nó đã từng mài đủng quần chung với tui ở giảng đường đại học cùng ăn cùng chơi cùng đong đưa tháng ngày tuổi trẻ ở SG yêu dấu, cùng “thao trường đổ mồ hôi, chiến trường bớt đổ máu” ở quân trường. Khi gặp tui ở bên trại tị nạn TL thì nó nghiêm nghị báo cho tui một tin quan trọng: Phan Nhật Nam làm ăng ten. Tui trừng mắt nạt bảo nó im rồi đủng đỉnh giảng nghĩa cho nó nghe. Tui hỏi nó rằng nó đã đọc Dọc Đường Số 1, Dựa Lưng Nổi Chết, Mùa Hè Đỏ Lửa.. và những tác phẩm khác chưa? Qua những tác phẩm đó nó có thấy được lòng yêu mến QLVNCH, những hào hùng bốc lửa của những Thiên Thần Mũ Đỏ. Và trên hết là cuốn Tù Binh Và Hoà Bình. Trong đó người chiến sĩ Nhẩy Dù Phan Nhật Nam đã công khai lên tiếng kinh tởm cái dả man tàn ác của người Cộng Sản và tuyên bố chống cộng đến hơi thở cuối cùng. Ăng ten gì với những người như thế. Duyên Anh là một thiên tài một cây bút hoàn hảo cho mọi phạm vi. Từ những tiểu thuyết cho thiếu nhi, đến những phiếm dị trào phúng châm chích hài hước đến những tiểu thuyết xã hội đã đưa tên tuổi của ông lên hàng “vô thượng sư”. Trước 75 tui chỉ đọc Thương Sinh. Một vài tiểu thuyết cho con nít. Nhưng khi ông qua được bên Pháp thì tui là độc giả thường xuyên của ông. Dù ông có ngạo mạn tự cao tự đại “thần khẩu hại xác phàm” thì tui đã thật sự yêu mến ông và những tác phẩm của ông. Từ những cay đắng nhẹ nhàng như Quán Trọ Trước Cổng Thiên Đường đến hừng hực nổi đấu tranh Bầy Sư Tử Lảng Mạn, Một Người Nga ở Sài Gòn, và những “giờ phút chờ chết” trong Sài Gòn Ngày Dài Nhất….Những kinh dị như chuyện không thật trên đời: Đồi Fanta , và trên hết là Hồn Say Phấn Lạ một tác phẩm vỉ đại , một mũi tên độc đang đâm thẳng vào tim của phỉ quyền cộng sản. Dzậy mà thiên hạ cho rằng và đồn đải Duyên Anh làm ăng ten. Đây là một sự nhục mạ lố bịch. Khởi đầu là Tạ Tỵ Trong Đáy địa ngục đã thông báo là ông nghe nói Duyên Anh làm ăng ten trong tù. Không ai phủ nhận Tạ Tỵ: Một hoạ sĩ có tài, một nhà văn có chổ đứng. Nhưng sự kết luận vội vả của ông đã thực sự không phải, không công bằng với một đồng nghiệp của ông. Chưa nói là ông đã nối giáo cho giặc trong việc bôi nhọ và làm thui chột lòng yêu mến những chiến sĩ chống cộng kiên cường của chúng ta. Duyên Anh có phản ứng bằng rất nhiều bài viết. Đó cũng là một chuyện buồn mà biết nói sao hơn. Phải ở trong hoàn cảnh của Duyên Anh mới có thể thấu hiễu những uất hận nghẹn ngào của Duyên Anh đã bị chính những đồng bào minh dùng dao của địch mà đâm sau lưng mình một dao thấu cán. Khi bị nạn liệt nửa thân mình ông tiếp tục dùng tay trái để tiếp tục đâm thẳng vào chế độ bằng ngòi bút hừng hực lửa đấu tranh tới ngày cuối cùng của ông. Ăng ten làm sao được ở những con người quật cường không sợ hãi bạo lực đó.

    Trong những lúc lắng đọng nhất tui xin mọi người bỏ qua những thành kiến, bỏ qua hết những dị biệt bất đồng để nhắm một ngụm trà nhỏ và trong cái thơm ngát của hương trà, trong cái trầm mặc của chung quanh, chúng ta hãy tự hỏi rằng trong con người những thằng ăng ten làm sao có đủ cái hào khí của một kẻ sĩ, có cái quyết tâm của một chiến sĩ chấp nhận hy sinh để viết nên những tác phẩm bất hủ như nhà văn Duyên Anh như nhà văn Nhẩy Dù Phan Nhật Nam như Công Tử Hà Đông… Đọc nó không những lòng chúng ta dậy nên men phấn khởi mà còn giữ trong lòng chúng ta một nổi quyết tâm đập tan chế độ phỉ quyền cộng sản. Tui thật biết ơn họ vô cùng. Tiện đây tui cũng xin được thấp lên một nén hương lòng để thành kính tưởng niệm nhà văn Duyên Anh, một chiến sĩ chống cộng kiên cường bất khuất của chúng ta. Xin ông được yên vui nơi cỏi vỉnh hằng và tui, dù tài hèn chí bé, cũng sẽ tiếp nối con đường của ông cho đến hết cuộc đời.
    Riêng Công Tử là một người may mắn hay một nhà văn được tổ đải. Tổ đải vì tâm hồn ông. Ăn cây nào rào cây nấy. Ông đã sống ở Saigon và được Saigon nâng niu đùm bọc, âu yếm, vổ về, che chở thì hẳn nhiên ông phải viết về Saigon bằng chính cái tâm trong sáng và trung trực của ông. Là người tù, ông lại may mắn được chia ngọt xẻ bùi với Thái Sơn. Ngụy tui rất khoái câu ví von đượm chút triết lý của ông “Gần thì thấy Thái Sơn không cao. Nhưng xa thì không thấy núi nào cao hơn Thái Sơn” . Ngụy tui khoái cái triết lý năm xu nầy. Đã gọi là Thái Sơn thì còn ai ngon lành hơn nửa chả lẻ hồ thẩm du? Có quá nhiều người bày tỏ lòng ái mộ với công tử , Ngụy tui xin nói chút xíu về ăng ten. Đây là chiến lược của phỉ quyền. Nói nào ngay, phỉ quyền la lối om xòm tự cao, tự đại nhưng dù đã chiếm được Saigon rồi. Thống lỉnh cả miền Nam rồi. Ngụy quân Ngụy quyền tan hàng cố gắng rồi. Dzậy mà đảng ta cũng cứ sợ. Ngày xưa trên trận địa không những cán binh “sinh Bắc tử Nam ” mới run mới sợ khi đối diện với “Ngụy quân” phải cần thuốc kích thích rồi cần thêm mấy sợi lòi tói (nói theo miền Bắc là xiềng xích) có khóa hẵn hoi để xiềng cán binh vào xe tăng vào súng cộng đồng để khỏi phải chạy trước sự xung phong vô cùng quả cảm vô cùng hào hùng của “Ngụy Quân” mà mấy tướng lảnh vườn và bộ chính trị của đảng phỉ cũng vô cùng quíu khi đụng trận với đám lính lê dương đánh thuê và không có chính nghĩa. Mẹ !!! lính đánh thuê không chính nghĩa dzậy mà chúng nó vô cùng hào hoa, vô cùng dũng cảm dzậy ta?. Còn lính “cụ hồ ” có chính nghĩa vì đồng bào mà giãi phóng miền Nam sao mà như con gà tử mị Phải nhậu, phải uống thuốc kích thích, phải xiềng nếu không là dzọt, là ba mươi sáu kế dĩ đào di thượng dù chính trị viên hay chính ủy có động viên cở nào cũng chẩu. Sau khi cây cải theo gió về Mỹ bỏ lại rau răm chịu lời đắng cay thì mới thấy rõ đảng phỉ chỉ là một đám chicken out. Đồ gà chết. Tan hàng rã ngủ dzậy mà chúng nó sợ mới kỳ. Dụ dổ lùa hết vô rừng thiêng nước độc bỏ đói cho chết dần chết mòn. Cả những anh hùng đã vị quốc vong thân chúng nó cũng còn sợ phải đào mồ bóc mả. Rồi bây giờ cũng quíu quá mà phao tin những anh hùng ngụy quân làm ăng ten mới chán cho đảng phỉ. Trong trại tù chừng 1000 tù nhân thì có chừng một hai anh làm ăng ten tức là nói theo kiểu đảng ta là 1 tới 2 phần ngàn. Một con số không đáng kể. Giống như một bãi nước miếng (nước bọt) trong một đại dương dzậy đó. Ai chịu làm ăng ten?. Đó là những người thật đáng thương. Đáng thương vì họ thiếu cái hùng khí của một kẻ sĩ hay một chiến sĩ dù rằng có thời họ cũng đã là chiến sĩ. Thiếu hào khí đôi khi vì gia đình vợ con. Vì một tình nghĩa với vợ, nhớ một nụ cười của con, và thiếu chính chắn để nhận biết được sự lọc lừa của đảng phỉ. Đảng phỉ tận dụng yếu tố gia đình vợ con mà uýnh cho NGỤY phải quỵ. Đó là một thái độ của kẻ tiểu nhân bần tiện. Mồm thì nói chính nghĩa. Lấy chí nhân mà thay cường bạo mà đảng ta chơi bẩn. Cũng được đi. Ngày xưa giữa trận tiền đối mặt, vũ khí trên tay thằng nào bắn chậm thằng đó chết. Thằng nào ngu thằng đó cũng chết. Bây giờ trận chiến bằng tư tưởng bằng hào khí bằng tư cách. Đói , nhớ vợ , nhớ con cũng dễ làm ngã lòng chiến sĩ. Nhưng không, tuyệt đại đa số vẫn hiên ngang đứng thẳng ngước mặt nhìn đời. Vũ lực , lòng nhỏ nhen, trí ty tiện không thắng nổi những anh hùng đang sa cơ thất thế. Đảng lại thua một lần nửa. “Bao anh hùng phút chốc bổng Mỹ Qua” Đảng phỉ phải nhượng bộ mà tiển đưa những anh hùng sang Mỹ. Đảng phải đối diện với nguy cơ khác nên bèn vận dụng tư tưởng hồ chí minh mà phát động chiến dịch ăng ten. Hết Duyên An , Phan Nhật Nam rồi tới Văn Quang, Hoàng Hải Thủy…. Những ai còn có thể gây nguy hại cho đảng phỉ là vô ăng ten club. Chán đảng quá trời quá đất. Đảng cứ tưởng mình đảng là đỉnh cao trí tuệ còn tất cả đều là những con bò tót ngu si hưởng thái bình. Tếu không chịu được. Chắc chắn rồi đảng ta sẽ “phát tán ” tài liệu chứng minh hai triệu núm ruột lòng thòng là ăng ten tất. Những tay luận về ăng ten chả biết mẹ gì ăng ten cả. Sau khi qua một mốc thời gian 3 năm mà ” ngày về xa tít mù khơi ” thì còn ăng ten cái nổi gì nửa. Bởi đảng đã lộ mặt bịp bợm và đã tọng cho cái đám ăng ten một cái bánh vẻ quá to tướng. Rồi thêm một mốc ba năm nửa mà còn có thằng làm ăng ten thì thằng đó phải bị coi như chạm giây thần kinh. Cá nhân Ngụy tui rất là tội nghiệp cho những cần ăng ten. Ăng ten ngắn, ăng ten đoạn hay là ăng ten 292 thì cũng rất đáng tội nghiệp bởi vì họ đã không có cái hào khí, cái dũng khí để đối diện với bạo lực và vì thiếu suy nghĩ nên lầm lạc. Họ là những người đáng tội nghiệp hơn là khinh bỉ. Có thằng bạo mồm Văn Quang làm ăng ten nên không dám đi Mỹ. Thằng đó thiệt là ngu. Dã man, mất nhân tính như Bùi Đình Thi còn dám đưa hết vợ con đi Mỹ, dù biết rằng các tù nhân trại Thanh Cẩm đã tới đầy đủ ở Mỹ vẫn cứ hiên ngang ra đi thì xá gì anh Văn Quang. Tại sao Hoàng Hải Thủy là ăng ten mà dám đi qua Mỹ. Duyên Anh phải vượt biên qua Pháp thì hà cớ gì Văn Quang phải sợ. Cho nên thấy rõ bưng bô Lu Trung chỉ là thằng phét lác. Phao những tin thất thiệt về ăng ten để tung hỏa mù làm cho đồng bào chiến sĩ nghi ngờ lẫn nhau, làm cho công cuộc đạp đổ phỉ quyền thêm khó khăn. Đừng bao giờ tin và nghe lời tuyên truyền bịp bợm của chúng.
    Thưa Công Tử, nhân bài trần tình của ông với Lu Trung mà tui xin được nhi nhô đôi lời. Tui chỉ biết một điều là tui không làm văn chương cũng không làm văn hoá và tui cũng biết rằng những bài viết bác học nhằm phô diễn những kiến thức kinh người chỉ làm bọn cộng sản ngồi “gãi háng dế lăn tăn” (thơ của TT Trần Văn Hương) chả làm CS rụng sợi lông nào. Nhưng nếu châm chọc xiên xỏ, diễu cợt, hài hước nhất là thọt “cha già dân tộc” của chúng thì chúng chỉ có điên tiết lên thôi. Riêng Công Tử khỏi cần phải trần tình, rút kinh nghiệm gì với thằng Lu Trung bởi nó là một thằng bưng bô. Mà hể có thằng nào bưng bô thì Công Tử cứ chuyển qua tui. Tui có cách làm cho bọn nó nhảy tưng tưng kêu khọt khẹt vài tiếng như khỉ trường sơn dzậy đó. Ông không cần phải thay đổi gì sất cả. Cứ thế mà viết hùng, viết mạnh ở rừng phong không những tui mà tất cả những đọc giả của ông vẫn tiếp tục yêu mến văn chương ông mà còn kính phục cái tư cách của ông trong nổi niềm của người dân mất nước. Cầu xin cho ông được dồi dào sức khoẽ, sống hùng, sống mạnh, sống dai để tiếp tục vinh danh Quốc Gia Việt Nam Cộng Hoà và những chiến sĩ QLVNCH oai hùng của chúng ta. Dù họ đã nằm xuống cho Tổ Quốc hay còn đang lang thang tìm về đơn vị để tập hợp dưới cờ của Đại Hội Toàn Quân.

    Kính ,

    NguySaigon 2004

    • Tôi xin trân trọng cám ơn bác NguySaigon đã nói lên điều này:

      “Dzậy mà thiên hạ cho rằng và đồn đải Duyên Anh làm ăng ten. Đây là một sự nhục mạ lố bịch. Khởi đầu là Tạ Tỵ Trong Đáy địa ngục đã thông báo là ông nghe nói Duyên Anh làm ăng ten trong tù. … ông (Tạ tỵ) đã nối giáo cho giặc trong việc bôi nhọ và làm thui chột lòng yêu mến những chiến sĩ chống cộng kiên cường của chúng ta. … Phải ở trong hoàn cảnh của Duyên Anh mới có thể thấu hiễu những uất hận nghẹn ngào của Duyên Anh đã bị chính những đồng bào minh dùng dao của địch mà đâm sau lưng mình một dao thấu cán. Khi bị nạn liệt nửa thân mình ông tiếp tục dùng tay trái để tiếp tục đâm thẳng vào chế độ bằng ngòi bút hừng hực lửa đấu tranh tới ngày cuối cùng của ông. Ăng ten làm sao được ở những con người quật cường không sợ hãi bạo lực đó.”

      Tôi dùng đầu óc của chính tôi phân tích diễn biến tư tưởng của nhà văn Duyên Anh qua hồi ký Nhà Tù và Trại Tập Trung, tôi nhận thấy ông thật sự trưởng thành trong khốn khổ để tôi ngưỡng mộ ông như một nhà lãnh đạo hừng hực lửa cách mạng đấu tranh cho một Việt Nam tự do dân chủ. Tôi không bao giờ tin những lời đồn đãi nhằm hạ nhục nhà văn Duyên Anh. Nhận xét của ông về đám tướng tá đào ngũ bỏ nước ra đi để lại một đất nước tan hoang thật là chính xác.

  3. “tui lúc nào cũng có Thương Sinh có Tư Trời Biển có Tú Kếu, có Kiều Phong, Thiên Hổ… Con Ong…”

    Có lẽ Ngụy Sài Gòn, người viết bài này dù đã ở lại VN sau 4/75 nhưng chưa hề đọc báo Tin Sáng của dân biểu nằm vùng Ngô Công Đức phát hành trở lại sau ngày mất nước. Đó được coi là 1 tờ báo tư nhân duy nhất của cả VN lúc đó (kể cả bây giờ), tờ Tin Sáng này hoạt động được đâu khoảng 5 năm thì chấm dứt, Tin Sáng ra số cuối cùng và tuyên bố là đã “làm xong nhiệm vụ”. Đó là chuyện dĩ nhiên vì bọn vc độc tài toàn trị không thể cho phép 1 tờ báo nào ngoài hệ thống quốc doanh của chúng được tồn tại, dù chủ nhân tờ Tin Sáng là người của chúng nằm vùng từ trước.

    Tin Sáng sau ngày “giải phóng” hoàn toàn lột xác, tất cả các bài viết đều tích cực, lạc quan tin tưởng vào sự thay đổi của xã hội miền Nam do “cách mạng” đem lại, sặc mùi nịnh bợ vc. Tóm lại, nó cũng y như tất cả các tờ báo quốc doanh khác nhưng được viết bằng văn phong của báo chí miền Nam ngày trước vì toàn bọn nằm vùng được phép làm việc lại ở đó ! Y như các báo quốc doanh vc, Tin Sáng không còn truyện ngắn truyện dài, thơ thẩn tình ái gì cả nhưng mục chuyện phiếm thì còn, và do… Tư Trời Biển phụ trách !

    Không biết Tư Trời Biển, trời đất này ngày trước viết phiếm hí lộng ngang tàng, sâu sắc cỡ nào chứ sau “giải phóng” thì chỉ là 1 tên bồi bút không hơn không kém. Nghĩa là chỉ có nâng bi, bợ đít “cách mạng”, tô hồng những đổi thay về người về việc, về đủ mọi thứ ở miền Nam từ sau 4/75. Thỉnh thoảng có châm chọc mỉa mai cái gì thì toàn là những chuyện ở miền Nam những ngày chưa mất nước được tên Tư trời hỡi này bới móc ra mà xuyên tạc. Sau khi Tin Sáng đóng cửa vì đã làm xong công tác mà cách mạng giao cho thì Tư Trời Biển này đi đâu, có được cách mạng giao công tác nào nữa, được bao lâu ? Không ai biết. Bây giờ hắn đã chết hay còn sống, làm cái gì hay đã làm cái vỏ chanh héo trong thùng rác lịch sử của vc từ hồi nẳm ? Không ai biết và không ai quan tâm. Xin lỗi ông Ngụy Sài Gòn vì phải nói lên 1 điều sự thật, dù nó phũ phàng.

    • Kính ông TVK,
      Ông không đọc kỷ thấy ông Ngụy Saigon nói là đọc Tư trời biển trước 75 sao?Thời điễm đó Tư trời biển chánh thức bất quá chỉ là một cây viết đối lập chánh quyền,hơn nữa lại là một dân biểu quốc hội Có gì sa inếu ông Ngụy Saigon đọc Tư trời biển,một tay viết đối lập?
      Nếu có sai là sau 75 mà còn đọc Tư trời biển kìa cón trước 75 mà không đọc Tư trời biển vì Tư trời biển đối lập chánh quyền theo tôi nghỉ có hơi cực đoan quá không?Tư cách VHCH mà tư do phát biểu ,ai nói trúng mình nghe mình sửa,ai hàm hồ không nắm bắt vấn đề mình giải thích,ai ngoan cố mình bỏ ngoài tai.
      Ai nằm vùng ai đối lập chân chính là chuyện cũa cơ quan an ninh không phải ai cũng xen vào được,Sau 75 nằm vùng lòi mặt chuột để kể công với chánh quyền mới và để lãnh búa rìu của những người tin chúng lại là chuyện sau 75.
      Tám sạc ne

    • Thưa Ông TVK,

      Trước 1975 Ngô Công Đức không là VC nên không là nằm vùng. Nằm vùng là VC sống trong vùng Quốc gia kiểm soát dấu cái cốt khỉ. Ngô Công Đức , Lý quý Chung, Hồ Ngọc Nhuận… đó là bọn ăn cơm Quóc Gia thờ ma cộng sản hay gọi bọn chúng nó là phi cầm phi thú như CTHD gọi Trịnh Công Sơn và Phạm Trọng Cầu. Bọn SD 304…
      Cá nhân Ngụy tui trước khi vào lính là một sinh viên phản chiến, hippy… Ngụy tui có viết trong bài Hạ Lào Lộc Ninh: Nổi Đau Còn Dài. Ngụy tui kể còn thiếu có Ao Thả Vịt Chu Tử , Kha Trấn Ác , VIP KK , Mây Tần… VIP KK , Ao Thả Vịt viết hết xẩy. Hình như Tư Trời Biển là bút hiệu chung của nhiều người viêt. Không riêng NC Đức. Qua Mỹ Ngày lại Ngày Tú Rua Lê Triết độc hơn Thịt Vịt Xiêm Tú Rua tung hoành ngang dọc trên Văn Nghệ Tiền Phong. Chọt cha Tiến sĩ nầy một phát. Bợp tay đá đít những tên cà chớn cà cháo. Nhất là Tú Rua dủa bọn kháng chiến phở tái te tua. Bọn kháng chiến khiến chán phở tái giết Tú Rua và vợ. Đáng lẻ VNTP phải mời Thương Sinh thế chổ Tú Rua. Nhưng Đinh Từ Thức thế và mục Ngày lại Ngày chìm trong quên lảng.

      Sau 1975 lúc ở tù CS Ngụy tui có đọc Tin Sáng chứ. Quà thăm nuôi có Vở Đất Hoang, có Truyện ngắn Maxim Gorky, có Con Đường Đau Khổ và Báo Tin Sáng dùng để gói đồ. Trong tờ báo đó có mục GS Phạm Hoàng Hộ viết lá khoai mì bổ hơn thịt bò. GS Chu Phạm Ngọc Sơn viết bo bo nhiều chất đạm hơn đậu nành và đặc biệt có thư Trịnh Công Sơn gửi cho Joan Baez xin đừng dùng dao khoét vào vết thương đang mưng mũ. Vì lúc đó Joan Baez đã lên án bọn CSVN vì chứng kiến những thuyền nhân liều chết trốn khỏi cái được gọi là thiên đường. Tờ báo được dùng để thay giấy Kiss Me sau đó.
      Bọn Tin Sáng là bọn cỏ đuôi chó, bọn không có danh dự của người cầm bút, bọn dùng bút để vinh danh cái ác.
      Nếu vì Ngụy tui đọc Tư Trời Biển làm phiền lòng ông thì xin cho Nguy tui xin lổi
      Kính

  4. Ông Ngô Công Đức đã từ trần ngày 22 tháng 6 năm 2007, thọ 71 tuổi. Lễ tang của ông đã được cử hành ngày 25 tháng 6-2007 tại Nhà thờ Đức Bà, thành phố Hồ Chí Minh. Ông được đưa về an táng tại huyện Thuận An, tỉnh Bình Dương

    http://vi.wikipedia.org/wiki/Ng%C3%B4_C%C3%B4ng_%C4%90%E1%BB%A9c.

    Loi ban: Tu Troi Bien dang ngoi ban chuyen troi bien voi lu CSVN luon ca “Boac Ho dzi dai” duoi dia nguc voi Lu Xi Phe

  5. Ngô công đức là ai ? Tui chỉ nhớ thiên hạ thường nói gã là ngô con đượi mà thôi.

  6. Kính bác CTHĐ HHT, nhân tiện bài này bác viết về chú Duyên Anh, cháu xin thuật lại cho những người quen, những ai thân thương chú Duyên Anh hay những độc giả yêu mến tài của nhà văn, là tuần trước cháu có đến thăm vợ của chú DA, cô Phương và Sơn con trai út của ông hiện ở ngoại ô Paris. Cháu rất mừng thấy cô dù lẫn nhiều nhưng vẫn còn nhận mặt người quen, cô đựoc ở trong viện dữơng lão thật là khang trang và tiện nghi từ vài năm gần đây. Sơn ở gần mẹ và hôm đó có dẫn hai cháu gái đến thăm bà. 2 cháu bé của Sơn thật là ngoan và xinh xắn, nói tiếng Việt dễ thương làm sao. Cháu hẹn trở lại thăm cô và mang cho cô nghe nhạc VN thời xưa như cô P. muốn..
    Cháu vừa đọc lại quyển “Mơ làm người Quang Trung” của DA viết năm 69. Hay quá, ước gì tất cả các gia đình Việt Quốc Gia cho con trẻ đọc lại quyển này, vừa hay, vừa vui, vừa tràn đầy tình người và lý chí yêu nứơc của trẻ em VN ngày xưa! Thật là quý báu…

    • Cám ơn TTLan-Paris cho biết tin tức mới về gia đình nhà văn Duyên Anh. Tôi đã đọc văn của nhà văn DA từ trước 1975. Nhưng phải nói những quyển sau này, nhất là những bài thơ Tù, gây cho tôi rất nhiều cảm xúc và tôi đã đặt ông lên hàng nhà văn lớn, nhà văn thần tượng của tôi. Hiện giờ tôi đang tìm mua quyển Hồn Say Phấn Lạ. Nếu có thể được, mong TTLan hỏi mua giúp tôi nếu gia đình nhà văn DA còn có quyển nào dành cho độc giả. Cám ơn TTLan.

  7. Bài viết của Ngụy Saigon đọc thấy mắt rưng rưng,thương cảm cho tất cả những người được nhắc tên với lòng kính trọng.Ngụy SG đã thể hiện tính cách bộc trực thẳng thắn của ông ,bênh vực cho những người vắng mặt.Vô cùng cảm phục.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: