• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Anh Biết Em Đi …

Có ông nói “Anh H2T mù tịt về văn học.” Tôi – H2T — thấy lời phê ấy đúng.  Không oan. Nhiều lần tôi bắt quả tang tôi mù tịt – không phải mù tịt về “văn học,” văn học cao quá, mà là – tôi mù tịt về chuyện văn nghệ, văn gừng. Như chuyện ông Thi sĩ Thái Can tôi kể với bạn ở đây.

Những ngày xưa năm 1943, năm 1944, tôi mười tuổi, ở Thị xã Hà Ðông bên hông Hà Nội, tôi đọc Thơ của Thi sĩ Thái Can.

Anh biết Em đi chẳng trở về,
Dậm ngàn liễu khuất với sương che.
Em đừng ngoảnh lại nhìn Anh nữa.
Anh biết Em đi chẳng trở về!

Ngày ấy, như mọi anh nhô 10 tuổi, tôi chẳng biết gì về Tình Yêu – Tình Yêu viết Hoa hai chữ T, Y – Dzậy mà tôi đã thấy tim tôi nao nao về chuyện những người yêu nhau ở cõi đời này cứ phải xa nhau; tôi xúc động vi lời cuối Chàng nói với Nàng:

“Em đừng ngoảnh lại nhìn Anh nữa..
Anh biết Em đi chẳng trở về!”

Vỡ tim, đứt ruột. Cảm khái chừng bao.

Bốn câu Thơ Thái Can ở mãi với tôi. Viết rõ hơn là tôi nhớ mãi bốn câu Thơ “Anh biết Em đi chẳng trở về..” Những ngày như lá, tháng như mây.. Thời gian qua.. Không phải năm, mười năm.. Cũng không phải hai mươi năm, ba mươi năm… Thấp thoáng dzậy mà 70 năm. Tháng Hai 2012, sống những ngày cuối đời ở xứ người — Biết dzồi.. Khổ lắm.. Nói mãi — một sự kiện thời sự làm tôi nhớ bốn câu Thơ của Thi sĩ Thái Can, bốn câu thơ tôi đọc 70 năm xua. Tôi tìm Thi sĩ Thái Can trên Net. Và tôi tìm thấy:

THÁI CAN (1910- 1998) là một trong 40 Nhà Thơ Việt Nam có Thơ trong quyển Thi Nhân Việt Nam của Hoài Thanh.

Ông sinh ra tại xã Văn Lâm, Ðức Thọ, Hà Tĩnh. Thuở nhỏ ông học  các trường Vinh, trường Bảo Hộ, Ðại Học Y Khoa Ðông Dương. Ông tốt nghiệp Y khoa năm 1940. Từ 1940 đến 1954 chắc ông làm bác sĩ ở Hà Nội.  Năm 1954, đất nước bị chia đôi,  ông vào Nam, nhưng ông không vô Sài Gòn, ông làm bác sĩ tại thành phố Ðà Nẵng, Tháng Tư 1975, tránh họa cộng sản, ông sang Hoa Kỳ. Ngày 22/04/1998, Nhà thơ — Bác sĩ Thái Can qua đời tại California.

Thơ Thái Can đăng trên các báo: Phong Hóa, Tiểu Thuyết Thứ Bảy, Hà Nội Báo, Văn Học Tạp Chí từ năm 1935. Những bài thơ đầu ký Th.C đã in trong quyển “Những nét đan thanh”, Ngân Sơn Tùng Thư — Huế xuất bản năm 1934.

o O o

Tôi ngẩn ngơ. Mèn ơi..! Ông Nhà Thơ Thái Can là bác sĩ từ năm 1940, ông là một trong những y sĩ Việt Nam lớp thứ nhất kể từ ngày nước Việt Nam có Y Sĩ Thái Tây. Có thể kể ông là ông bác sĩ Việt duy nhất làm Thơ từ năm 1935. Không biết còn có ông Bác sĩ Việt nào làm Thơ – Thơ đáng kể là Thơ – như ông Bác sĩ Thái Can không? Tôi hổng biết. Ðã nói tôi mù tịt về Văn Thơ mà lỵ. Từ năm 1954 ông Thi sĩ Thái Can làm bác sĩ ở thành phố Ðà Nẵng, Tháng Tư 1975 ông sang Hoa Kỳ, ông từ trần ở Hoa Kỳ. Dzậy mà tôi chẳng biết gì cả. Tôi không biết về Thi sĩ Thái Can đến 500%. Tôi bị chê là anh mù tịt về văn nghệ là đúng. Hôm nay viết về ông Thái Can, tên thật của ông, ông sống và chết  ở thành phố Mỹ nào, tôi không biết.

Tôi théc méc: Thi sĩ Thái Can nổi tiếng, được người đời nhận là Thi sĩ từ trước năm 1945, ông là một trong 40 Nhà Thơ có Thơ trong tác phẩm Thi Nhân Việt Nam của Hoài Thanh. Nhưng sau năm 1945 tiếng Thơ của ông im bặt, sau 1945 Thi sĩ Thái Can không làm một bài Thơ nào, bỏ nước sang sống ở Kỳ Hoa ông cũng không làm qua một câu Thơ nào. Ông không xuất hiện trên báo, ông không làm qua một việc gì để người Việt phải nhớ đến ông. Các ông Nhà Văn, Nhà Thơ cùng thời với ông sống ở Sài Gòn sau năm 1954, như ông Vũ Hoàng Chương, ông Lãng Nhân, ông Vũ Bằng, ông Nguyễn Vỹ, không ông nào nhớ, nhắc đến ông Thái Can. Những ông phê bình, phê lọ văn nghệ văn gừng trong 20 năm viết vung vít ở Sài Gòn, 30 năm viết ở Kỳ Hoa, các ông viết về đủ mọi chuyện, các ông rất chăm viết về những người nổi tiếng cũng không ông nào nhắc đến Thi sĩ Thái Can.Tôi vào cỡi này chậm hơn các ông Nhà Văn, Nhà Thơ trên đây rừ 10 năm đến hai mươi năm. Ðến những năm 1956, 1957 tôi mới mon men đến đứng được bên mép chiếu văn nghệ. Tuy vậy tôi cũng từng được nhìn thấy, được gặp nhiều ông văn nghệ sĩ nổi tiếng trước năm 1945 – những ông văn nghệ sĩ ngồi trong những cái chiếu văn nghệ – có ông tôi được quen, được nói chuyện, có ông tôi được gặp, đươc nhìn thấy. Như các ông Tam Lang, Trọng Lang, Vũ Bằng, Lãng Nhân, Lê Văn Trương, Ðỗ Ðức Thu, Bàng Bá Lân. Vi Huyền Ðắc, Nguyễn Vỹ, Nguyễn Ðức Quỳnh, Nhất Linh…

Tôi ít tuổi hơn Vi Giác, ông con của ông Vi Huyền Ðắc. Dzậy mà ông Vi Huyền Ðắc vui vẻ coi tôi như một văn nghệ sĩ cùng thời với ông. Một lần trong một buổi họp Hội Văn Bút, thời anh Hiếu Chân Nguyễn Hoạt làm Tổng Thư ký, thấy tôi ngồi bên anh Hà Thành Thọ, ông Vi Huyền Ðắc cười nói;

“Hay quá. Ông Thủy ở Hoàng Hải ngồi bên ông Thọ ở Hà Thành.”

Tôi kể chuyện xưa để nói rằng năm xưa ở Sài Gòn tôi có dịp được gặp nhiều ông Nhà Văn, Nhà Thơ nổi danh trước năm 1945, nhưng tôi không được gặp Nhà Thơ Thái Can, tôi không chỉ không gặp ông, tôi còn không biết ông sống ở Ðà Nẵng.

Không phải 4.467.789 ông bà, cô cậu, anh chị cùng đồng hương ví tôi, kẻ viết bài này – nôm na là người Việt Nam, sống ở hải ngoại – người nào cũng có điều kiện muốn đọc lại, hay đọc lần đầu bài Thơ “Anh biết Em đi chẳng trở về..”   tôi đăng toàn bài thơ ấy.

Thơ rằng:

Anh biết Em đi chẳng trở về,
Dậm ngàn liễu khuất với sương che.
Em đừng ngoảnh lại nhìn Anh nữa!
Anh biết Em đi chẳng trở về..!

Em nhớù làm chi tiếng ái ân.
Ðàn xưa đã lỡ khúc dương cầm.
Dây loan chẳng đượm tình âu yếm,
Em nhớ làm chi tiếng ái ân.

Bên gốc thông già ta lỡ ghi,
Tình ta âu yếm lúc xuân thì.
Em nên xóa dấu thề non nước
Bên gốc thông già ta lỡ ghi.

Chẳng phải vì Anh, chẳng tại Em:
Hoa thu tàn tạ rụng bên thềm.
Ái tình sớm nở chiều phai rụng:
Chẳng phải vì Anh, chẳng tại Em.

Bể cạn, sao mờ, núi cũng tan,
Tình kia sao giữ được muôn vàn.
Em đừng nên giận Tình phai lạt,
Bể cạn, sao mờ, núi cũng tan.

Anh biết Em đi chẳng trở về.
Dặm ngàn liễu khuất với sương che.
Em đừng ngoảnh lại nhìn Anh nữa.
Anh biết Em đi chẳng trở về!

Thơ Việt những năm 1935 Thế kỷ 20, theo tôi, như thế là được quá! Bài Thơ đã sống 70 năm. Những năm 1965, 1970, Sài Gòn có bản nhạc “Chẳng phải tại Em, chẳng phải tại Anh” khá nổi tiếng. Tác giả bản nhạc chắc lấy ý từ câu Thơ của Thi sĩ Thái Can.

Sự kiện thời sự gì vừa xẩy ra làm tôi – kẻ viết buồn ở Rừng Phong Xứ Mỹ – nhớ bốn câu Thơ của Thi sĩ Thái Can?

Ấy là việc Người Mỹ – nói chung là Người Mỹ, gọi riêng là những người Mỹ nắm quyền chính ờ xứ Kỳ Hoa – nay bắt tay thân thiện với bọn Cộng sản Tầu Việt. Không phải bây giờ – năm 2012 – họ mới thân thiện với bọn Tầu Cộng, Việt Cộng; họ thân thiện với bọn Tầu Cộng từ năm 1972, họ thân thiện với bọn Việt Cộng từ năm 2000, tôi mù tịt về chính chị, chính em, tôi mù tịt về đủ mọi thứ, tôi lại ngu ngốc nên tôi không biết chuyện ấy.

Người Mỹ Tư Bổn vốn là Kẻ Thù Không Ðội Trời Chung với bọn Cộng Sản, bọn Cộng Sản coi người Mỹ Tư Bổn là bọn Tử Thù, Tư Bổn Mỹ và Công Sản Nga không thể sống chung, trong hai anh phải có một anh chết. Nhưng đó là chuyện cách nay đã 60, 70 năm. Khi bọn Liên Bang Xô Viết – gọi tắt là Liên Xô – đang hoành hành trên thế giới, đang hung hãn đòi nhuộm đỏ toàn thế giới, đang đe dzoạ tròng cùm gông cộng sản vào cổ, vào chân toàn thể nhân dân thế giới, người Mỹ thấy chế đô Tư Bổn của họ có nguy cơ bị tàn phá, bị sụp đổ, họ có thể bị rơi vào cảnh sống tàn mạt nên họ ra sức chống Cộng, không chỉ “Chống Cộng,” họ “Phá Cộng.” Khi ấy, những năm 1960, Trùm Liên Xô Kút Xíp tuyên bố hung hăng con bọ xít:

“Dù các người muốn hay không muốn, chúng tôi cũng đào mồ chôn các người.”

“Chủ Nghiã Cộng Sản sẽ thắng trên toàn thế giới! Tương Lai ở trong phe chúng tôi.”

Người Mỹ Xưa là những người chống Cộng, dziệt Cộng mạnh, kiên trì nhất thế giới. Người Mỹ không đơn độc đánh Cộng, họ lôi kéo nhân dân tất cả những quốc gia khác cùng nhập cuộc đánh Cộng với họ. Và ho – những người Mỹ Tư Bổn — đã dziệt được nạn Cộng Sản. Năm 1970, Tổng Thống Richard Nixon của họ khai thác tình trạng Chia Rẽ giưã bọn Nga Cộng, Tầu Cộng, thi hành chính sách kết thân với Tầu Cộng để phá bọn Nga Cộng. Mao Tầu thò tay ra bắt tay với Ních Mỹ. Và – vì mù tịt về chính trị — tôi không biết chắc chắn có phải vì thế mà bọn đảng viên Cộng Sản ở nuớc Nga, ở mấy nước Ðông Âu, bị nhân dân nước chúng lôi cổ ra trước chợ, đánh cho mỗi thằng năm bẩy cái bạt tai, đá đít đuổi đi, tôi chỉ biết 20 năm sau ngày Mao Tầu bắt tay Ních Mỹ, tượng Sịt-ta-lin, tượng Lê-nin – Lê Ninh cũng rưá – bị kéo đổ, bị lôi ra cho nằm ở những bãi rác.  Liên Bang Xô Viết, thường được bọn Công xưng tụng là “Thành Trì Xã Hội Chủ Nghiã Thế Giới” sụp đổ không còn viên gạch nào nằm trên lưng viên gạch nào.

Liên Xô đổ nhưng – nhờ những điều kiện may mắn nào đó mà vì mù tịt tôi không biết – bọn Tầu Cộng không đổ. Nhân dân Tầu nổi lên đòi bạt tai, đá đít bọn Tầu Cộng, bọn Tầu Cộng thẳng tay giết họ ở Thiên An Môn. Cuộc Nổi Dậy của nhân dân Tầu bị dzẹp nát.

Tuy mù tịt về chính trị, tôi quả quyết tôi viết đúng chuyện này:

“Ảnh Mao Tầu bị quăng xuống ở Thiên An Môn lúc 12 giờ trưa, thì 3 giờ chiều cùng ngày, ảnh Hồ Việt bị dzẫm nát ở Hà Nội, ảnh Hồ Việt bị nhân dân nhổ nước miếng ở Sài Gòn. Không chỉ ảnh HồViệt bị bôi bẩn, dân Việt còn đào mả tên Lê Duẩn, quật mồ tên Lê Ðức Thọ.”

Chuyên đó xẩy ra chắc hơn bắp rang, chắc hơn cua gạch, nhưng thàn ôi.. chuyện đó đã không xẩy ra. Bọn Việt Cộng là bọn may mắn được hưởng theo cái May có được nhờ Tàn Bạo của bọn Tầu Cộng. Bọn Việt Cộng không có tài năng gì cả. Một su Tài, một đồng kẽm Sáng kiến bọn Việt Cộng cũng không có. Bọn Việt Cộng sống và nắm quyền nhờ bám đít bọn Tầu Cộng.

Tầu Cộng còn, Việt Cộng còn.

Tầu Cộng chết, Việt Cộng chết.

Chính phủ Mỹ thân thiện với bọn Tầu Cộng từ năm 1972, 20 năm sau bọn Liên Xô đổ, 30 năm sau – năm 2000 – người Mỹ trở lại ViệtNam.

Bọn Cộng nổi lên ở nước Nga năm 1920. Khi thấy bọn Cộng chiếm được Quốc Gia Việt Nam Cộng Hoà, chiếm nước Aghanistan, tôi ngao ngán nghĩ:

“Chúng nó sẽ ngự trị thế giới trong cả hai, ba trăm năm. Rồi Ðế Quốc Liên Xô cũng phải tan rã nhưng có thể nó trụ vững trong hai, ba trăm năm..”

Chuyện tôi không ngờ có thể xẩy ra trong đời tôi đã xẩy ra: bọn đảng viên Nga Cộng, bọn đảng viên Cộng những nước Ðông Âu bị nhân dân nước chúng bạt tai, đá đít, nhân dân thế giới ghê tởm bọn đảng viên CS như những con chó ghẻ.

Trong bài này tôi muốn viết chuyện người Mỹ – lâu dzồi, từ năm 2000 – đã bỏ rơi những người Quốc Gia VNCH. Ðang viết, tôi ngừng, tôi nghĩ:

“Mình kể những chuyện này làm gì? Nhiều người Việt còn biết chuyện Mỹ bắt tay Việt Cộng rõ hơn mình, nhiều người cay đắng hơn mình. Mình nhớ lời Thơ Xưa:

“Anh đi đường anh, tôi đường tôi..
Tình nghĩa đôi ta có thế thôi.”

Mình nhắc Thơ Thái Can để nói với người Mỹ;

Anh đừng ngoảnh lại nhìn Tôi nữa..”

Ngớ ngẩn quá đi. Nó đi với Cộng, Nó có ngoảnh lại nhìn mình đâu mà mình bảo Nó:

 “..Ðừng ngoảnh lại..”

Chúng nó đi với nhau…

Mình đứng tại chỗ, mình chết tại chỗ.

Tôi buồn tôi viết không còn Lửa. Tôi kể với bạn vài bài Thơ của tôi – theo Bài bản Tâm Viên, Ý Mã – tôi mong bạn đọc những Lời Thơ này bạn cảm thông tâm trạng tôi.

Tiếng Mẹ ru từ thưở nằm nôi,
Mẹ thôi Mẹ không hát nữa,
Khi Anh chân bước vào đời.
Tiếng Hát Mẹ nằm trong ký ức
Tung cánh bay khi Em hát cho Người.
Ngày xưa xa lắm ở bên trời
Có Người Xưa hát lúc đi rồi
Mười hôm Tiếng Hát còn vương vấn
Trên mái nhà xưa âm chửa rơi.
Tiếng Hát Em tim Anh nức nở
Sáu chục năm rồi Thanh chửa thôi.

Em hát khi Anh hồng tuổi ngọc
Em hát khi Anh giấc ngủ vùi.
Em hát khi Anh chưa biết khóc
Em hát khi Anh biết mỉm cuời.
Em hát tan vàng, ca nát đá.
Em hát cho Anh thấy ngậm ngùi.

Lá rơi nửa bãi chiều rồi.
Ðêm tàn Em hát, buồn ơi lá sầu.
Ðộng Hoa Vàng có tên nhau.
Thương thì thương nhé, qua cầu gió bay.
Tiếng Em buồn cuối sông này.
Mây đầu sông thẫm bóng ngày khóc Ta..

Tôi làm bài Thơ trên năm 1980 ở Sài Gòn. Năm ấy Tiếng Hát mới đến với tôi có 20 năm. nên lời Thơ là:

Tiếng Hát Em tim Anh nức nở
Hai chục năm rồi Thanh chửa thôi.”

Tôi viết bài này ở Kỳ Hoa Tháng Hai 2012, Tiếng Hát đã đến với tôi 60 năm. Nên Lời Thơ là:

“Tiếng Hát Em tim Anh nức nở
Sáu chục năm rồi Thanh chửa thôi.”

*

Kiếp này đã dở dang nhau
Thì xin kiếp khác duyên sau lại lành.

Kiếp này đã chẳng Em Anh
Làm sao kiếp khác chúng mình thành đôi!
Còn bao giờ nữa hay thôi?
Hẹn làm chi để bồi hồi kiếp sau.
Kiếp này đã chẳng cùng nhau.
Hẹn làm chi để kiếp sau ngậm ngùí

*

Câu Tiễn ngồi trên ngai vàng
Có bao giờ nhớ đến Nàng – Tây Thi.
Sang Ngô mờ vết xe đi.
Cô Tô Ðài có còn gì nữa đâu.
Ðêm tha hương, giấc ngủ sầu.
Trong mơ xanh biếc một mầu Tây Thi.

*

Chỉ tại tìm Xuân quá muộn màng.
Vô duyên, thôi có trách chi Nàng.
Gió Ðời thổi mãi phai hương sắc.
Trên những cành xưa lá đã vàng.

Mùa Xuân năm 1995, mấy tháng đầu tôi sống trên đất Mỹ, tôi được các bạn gọi đến thăm những thành phố họ ở. Một chiều sau buổi gặp mặt bạn và bạn đọc, tôi được người đưa cho mảnh giấy. Người đưa nói:

“Có bà nói là độc giả của ông, bả không nói tên, bả nhờ tôi đưa ông tờ giấy này.”

Trên giấy là những Lời Thơ:

Em vẫn Kiều Thu ngoài tuổi nguyệt
Trần ai đã lấm, hết thơ ngây.
Anh có nhớ Em trong tiềm thức,
Còn mất trời xưa, cặp má hây?
Cô gái theo chồng, thôi tưởng tiếc.
Người yêu nhỏ bé chẳng còn đây.
Mùa thu bay lá, Thương không Hết.
Em hẹn mùa sau Lá chẳng Bay.

*

Quân lạc Kỳ Hoa, quân bất dĩ.
Ngã du Mỹ Quốc, ngã do liên.
Hoàng Hạc nhất khứ bất phục phản.
Giai nhân, cùng sĩ đối sầu miên.
Kỳ Hoa Em vẫn là Em,
Anh sang Mỹ Quốc đêm đêm Anh sầu.
Thương về đâu, nhớ về đâu
Hà Ðông Công Tử bạc đầu Rừng Phong. 

Advertisements

4 Responses

  1. Kính Bác CTHĐ,

    Sao mà tôi may mắn cũng có những cảm nhận và rung động giống với Bác CTHĐ một cách hy hữu lạ lùng:
    Tác phẩm “Bố Già” qua phóng tác của Ngọc Thứ Lang; Nhà văn Lê Xuyên Chú Tư Cầu khu Bà Hạt, Da Bà Bầu Nguyễn Tri Phương; Bài thơ Mã Chiếm Sơn của Tố Hữu; Lời kinh thánh Cổ trong ca khúc ” Turn,Turn,Turn” của ban The Birds; Những cảnh lạnh lẽo trong tác phẩm “Đỉnh Gió Hú”, ” Kiều Giang” qua phóng tác của Hoàng Hải Thủy trùng hợp với khung cảnh ở thành phố Dublin khi tôi có dịp làm việc bên Anh Quốc; Những kinh nghiệm đổi đời khi Việt Cộng vào chiếm Sài gòn v.v… và nay Bài hát ” Anh Biết Em Đi Chẳng Trở Về”, thơ Thái Can, nhạc Anh Bằng…

    Cách đây khoảng 13 năm khi còn sống độc thân ở Thung Lũng Hoa Vàng (Silicon Valley), Bắc Cali tôi có tạm trú ở một nhà người quen khu Việt Nam để tìm một khung cảnh thân thuộc cho đỡ nhớ Sài gòn, tình cờ một buổi tối nghe qua cửa sổ hàng xóm vọng lời hát khá mùi của một ca sĩ mà sau này tôi mới biết la` Tuấn Vũ. Giọng đã ngọt, nhạc khá réo rắt, mà lời ca thì chao ôi, sao mà da diết. Lúc đó tôi đang bị thất tình, tưởng chừng không gượng lại nổi, nhưng sau khi tìm mua cuốn video, nghe lại ca khúc có đoạn:

    Chẳng phải vì Anh, chẳng tại Em:
    Hoa thu tàn tạ rụng bên thềm.
    Ái tình sớm nở chiều phai rụng:
    Chẳng phải vì Anh, chẳng tại Em.

    mới thấy Ái Tình cũng có lúc không may bị phai nhạt cũng là lẽ thường tình của triết lý “Chẳng có gì là Vĩnh Cửu”. Tôn thờ Tình Yêu cũng phải biết có khi chẳng níu kéo lại được thì cũng đừng nên tuyệt vọng và “move on”, tiếp tục sống, bầu Trời không thể sụp đổ được…

    Không biết có thể gặp lại Bác CTHĐ ở kiếp sau để đọc lại truyện Bác viết không nhỉ ?

  2. 26/02/2012

    Tại hội nghị mậu dịch xuyên TBD, thằng điếm Mỹ đã dành cho thằng điếm cộng VN mọi ưu đãi về buôn bán, thế là nó đã xổ toẹt mẹ cái nhân quyền mà nó cứ rêu rao bao lâu nay. Lần này VNCH mình phải ngân nga hai câu thơ của Thế Can

    Em về điểm phấn yoo son lại
    Ngạo với nhân gian một nụ cười.

    để xem nó có ngoảnh mặt lại nhìn mình không. Mong thay, mong thay!

  3. Đọc bài này, tôi bèn đi một đường cảm khái (chữ của Hoàng lão gia). Nhưng tôi lại nghĩ tới một hình ảnh khác. Tôi nghĩ tới cái cảnh tổng thống Nixon tiễn tổng thống Thiệu tại tư gia ở San Clemente, tháng 4 năm 1973 (lại tháng 4!). Lúc này hiệp định Paris đã có hiệu lực (trong cái hội nghị ô nhục này, VNCH đã bị sỉ nhục bằng cách bị xếp hàng ngang với bọn MTGPMN). Tiễn ông Thiệu ra về, ông Thiệu còn ngoái lại (cái này tôi tưởng tượng ra) coi xem lời hứa sẽ dội bom nếu bọn cộng vi phạm hiệp định có chắc không? Ông Nixon, biết chắc mười mươi là VNCH sẽ chết, chỉ lẩm nhẩm mấy câu thơ của Thái Can (cái này tôi cũng tưởng tượng ra):
    Chẳng phải tại ông, chẳng tại tôi
    Tại vì tôi phải rút quân thôi
    Thôi đừng quay lại nhìn tôi nữa
    Tôi biết là ông sắp hết rồi
    Ôi cái cảnh biệt ly sao buồn làm vậy (Quốc Văn Giáo Khoa Thư)

  4. […] Anh Biết Em Đi … […]

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: