• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Tuyết Sương Lạnh Ngắt

MacNamara, Nguyễn Khánh, Maxwell Taylor. Sài Gòn 1965. Ba người hô: “Việt Nam muôn năm..” Sài Gòn 2000 “Hẹn biển, thề non, đến đất rồi.”

Tuyết sương lạnh ngắt Sự Đời.
Trên trang giấy đọc Chuyện Người Ngày Xưa.
Người Xưa đi mất từ Xưa.
Chuyện Xưa trên Giấy Bây Giờ còn Ghi.

Hôm nay, Ngày Một Tháng Ba Năm 2012, khi ngồi vào bàn viết, tôi định viết về tình trạng “Tình tận, Nghĩa tuyệt” giữa những người Mỹ trong chính quyền Mỹ với những người Việt Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa sống nhờ ở nước Mỹ.

Ý mã, tâm viên. Một chuyện tôi đọc trên một trang sách năm xưa không ăn nhậu gì đến chuyện người Mỹ, người Việt lạnh nhạt nhau đến với tôi. Chuyện rằng:

Năm xưa, những năm 1930-1945, người dân ba nước Đông Dương Việt – Miên – Lào được chính quyền Bảo Hộ Pháp cho hút thuốc phiện tự do. Những tiệm hút được mở công khai ở khắp nơi, nhưng những ông Đệ Tử của Cô Ba Phù Dung Cả Đọi, tức ít tiền, khi có việc bắt buộc phải đi xa nhà, viết rõ hơn: xa cái bàn đọi của mấy ông, thường tìm sẵn nhà ông bạn hít ở nơi đến để tới hút nhờ bàn đèn của bạn cho đỡ tốn. Ông Hít X đến nhà ông Hít T. Ông Hít T đi vắng, nhưng không sao, ông Hít X cứ vào bàn đèn của ông Hít T đốt đèn lấy thuốc của mình ra hút. Đây là một chuyện mấy ổng thường làm.

Theo một Luật bất thành văn – đúng ra là cái Lệ – khi hút nhờ bàn đọi nhà bạn như thế ông Hút Nhờ phải để “sái” lại trong tẩu cho chủ nhà. Nhưng ông Hít X hút xong lại vặn tẩu ra nạo “sái.” Bà Vợ ông Hít T. nằm võng ru con trong buồng nghe tiếng nạo “sái” kèn kẹt ở nhà ngoài, thấy ông khách bạn của chồng không hành xử theo Lệ, sót ruột, bà ru con:

“Đau lòng thiếp lắm, chàng ơi..
Hẹn biển, thề non… đến đất rồi.”

Ông Hít X nghe tiếng ru con của bà vợ bạn, biết bà chủ nhà trách mình nạo “sái”. Ông định lấy vài điếu “sái” để hút – những ông Lính Cô Ba quen hút “sái” khi không được hút vài điếu “sái” sẽ không thấy đã, không phê – ông sẽ để ít thuốc phiện lại bàn đèn tặng bạn. Nên nằm bên bàn đèn, nghe tiếng bà vợ bạn trách mình, ông ca:

“Nói đây cho đấy yên lòng,
Tuy rằng kẽo kẹt nhưng không hại gì.”

Câu “Hẹn biển, thề non” có thể thay bằng “Thệ hải, minh sơn.. tới đất rồi.”

Quí vị nào chưa từng biết bàn đèn, bàn đọi, hít tốp, thuốc sái là gì sẽ khó hiểu khi đọc chuyện “Hẹn biển, thề non..” Tôi xin lỗi. Tôi không thể diễn tả rõ hơn. Tôi kể chuyện ấy hôm nay vì chuyện đó ám ảnh tôi: Người Mỹ đối xử với người Việt Quốc Gia VNCH – từ năm 2000 – đúng là “Tình tận, Nghĩa tuyệt” và “Hẹn biển thề non đến đất rồi.”

Tôi buồn, tôi không muốn viết than thở về chuyện người Mỹ hết Tình, hết Nghĩa với người Việt, tôi nhớ Lời Thơ:

“Tuyết sương lạnh ngắt Sự Đời,
Trên trang Giấy đọc Chuyện Người Ngày Xưa,
Người Xưa đã mất từ Xưa,
Chuyện Xưa trên Giấy Bây Giờ còn Ghi.”

Tôi kể những Chuyện Xưa…

Chuyện Xưa: Truyện Đồ Long Đao đăng trên nhật báo Sài Gòn những năm 1960-1970. Đoạn mở đầu: Bạch Mi Giáo đoạt được Bảo Đao Đồ Long, cho mở Đại Hội Dương Đao Lập Oai trên đảo Vương Bàn Sơn, đảo ở ngoài biển Nam Hải.

Kim Dung có một cái Dở, một cái Hay trong đoạn truyện này. Bạch Mi Giáo mở Đại Hội Dương Đao Lập Oai nhưng Giáo Chủ Ân Thiên Chính, và Thanh Dực Bức Vương, nhân vật thứ hai của Bạch Mi Giáo, không đến làm chủ Hội, mà lại để cho cô gái 16, 17 tuổi chủ trì Đại Hội. Ân Tố Tố, ái nữ của Giáo Chủ, không thể là đại diện của Bạch Mi Giáo. Cho cô gái dậy thì, võ công sú-cheng, si-líp, làm Chủ Đại Hội Dương Đao Lập Oai là khinh thường quần hùng võ lâm. Đại biểu những võ phái khác đến dự Đại Hội toàn là những chú trẻ tuổi lấc cấc, gà tồ, võ nghệ xoàng sĩnh, hăng tiết vịt, không giống ai. Kim Mao Sư Vương Tạ Tốn là một Pháp Vương trong Tứ Đại Pháp Vương của Bạch Míi Giáo. Vì mái tóc ông mầu đỏ nên ông có biệt hiệu là Kim Mao Sư Vương, nhưng họ Tạ đến Đảo Vương Bàn Sơn để phá Đại Hội của Bạch Mi Giáo, khơi khơi cướp bảo đao Đồ Long, giết người và không tỏ ra có chút tình niên trưởng đồng môn nào với cô cháu Ân Tố Tố.

Chắc Kim Dung cũng biết truyện viết như thế là dở nhưng ông không viết khác được, vì nếu Giáo Chủ Ân Thiên Chính hay Thanh Dực Bức Vương của Bạch Mi Giáo đến Đảo Vương Bàn Sơn chủ trương Đại Hội thì Kim Mao Sư Vương Tạ Tốn không thể đến đó giết người, đoạt bảo đao dễ như thế.

Cái Hay trong đoạn truyện này của Kim Dung là cho Tạ Tốn dùng Thần Công Sư Tử Hống làm mọi người trên đảo phát điên, quên hết chuyện xẩy ra, hai chứng nhân Thúy Sơn, Tố Tố không bị Thần Công Sư Tử Hống làm hại, bị Tạ Tốn bắt đi theo, ai là người kể cho võ lâm biết chuyện Tạ Tốn cướp đao? Người kể là Bạch Qui Thọ, một giáo chúng Bạch Mi Giáo. Tạ Tốn đánh Bạch Qui Thọ chết ngất trước khi hú Thần Công Sư Tử, nên Bạch Qui Thọ không bị tiếng hú làm cho điên loạn, mất trí nhớ. Tạ Tốn lên thuyền đi rồi, Bạch Qui Thọ tỉnh lại, kể cho quần hùng nghe chuyện Tạ Tốn đến Đảo cướp bảo đao.

Tạ Tốn đưa Thúy Sơn, Tố Tố xuống thuyền. Thuyền lớn, nhiều lao công phục vụ dưới thuyền. Tất cả những người này đều bị Kim Mao Sư Vương làm cho câm, để họ không thể nói được chuyện của Sư Vương với người đời.

Thuyền dong buồm ra khơi. Gió nổi, buồm căng gió, trôi trên sóng. Cuộc hành trình đi vào Tình Yêu và Thương Đau của đôi người trẻ tuổi bắt đầu. Trong hoạn nạn, họ sát lại gần nhau. Họ: Thúy Sơn-Tố Tố. Họ sát nhau đến cái độ họ ôm nhau thật chặt trong vòng tay nhau. Sau cuộc ái ân thứ nhất, nàng lần đầu chàng cũng lần đầu, chàng và nàng nằm bên nhau trong một góc thuyền ấm, tối, huyền ảo, thơ mộng, nồng nàn, nàng nói:

– Anh yêu.. Em muốn..

– Em muốn gì ?

– Em muốn ở nhân gian, trên tiên giới, dưới địa ngục, lúc nào chúng ta cũng gần nhau.

Ân Tố Tố nói, Trương Thúy Sơn không đa tình, không sâu sắc như nàng, nói theo:

– Anh cũng muốn nói với em một câu như thế.

Người sung sướng là Ân Tố Tố. Kim Dung không viết “Tố Tố yêu Thúy Sơn,” người đọc phải biết chuyện đó. Người đọc nào không biết là Người Đọc Dở, là Có Lỗi. Vì yêu Thúy Sơn, Tố Tố dụ chàng lên thuyền, đưa chàng ra Đảo Vương Bàn Sơn cùng với nàng.

Tôi – CTHĐ – thấy Đồ Long Đao là Truyện của Tuyệt Đỉnh Yêu Thương và Thù Hận. Câu nói của Ân Tố Tố là “Tuyệt Đỉnh Tuyên Ngôn của Tình Yêu.” Những người yêu nhau thường muốn sống bên nhau, suốt đời, có nhiều người còn hẹn nhau kiếp sau trở lại đời, lại gặp nhau, lại yêu nhau, lại thành vợ chồng. Chuyện đó không cần phải là Cụ Già Chín Bó mới biết, em nhỏ lên ba cũng biết, nhưng ít ai yêu nhau đến cái độ “Ở cõi Đời này, ở Tiên Giới, ở Địa Ngục, lúc nào đôi ta cũng yêu nhau, cũng vợ chồng với nhau.”

Phiêu lưu lên Bắc Cực mới thật là phiêu lưu. Cần gì biết đi đâu, lo gì ngày mai, họ yêu nhau, họ có nhau là họ sống được. Không chỉ sống được, họ sống hạnh phúc. Ân Tố Tố sung sướng nhất. Nàng biết cuộc tình của nàng với Thúy Sơn sẽ khó bền nếu họ sống trong đất liền. Hai phe Chính, Tà kình chống nhau, không cùng sống chung dưới một bầu trời, sẽ không để yên cho nàng yêu Thúy Sơn, không cho nàng làm vợ Thúy Sơn.

Thuyền càng lên phía bắc, trời càng lạnh. Giờ đây trên biển có những tảng băng trôi xuống phía nam. Trong một đêm, đôi tình nhân thấy Tạ Tốn ngồi ở góc thuyền bên kia, vừa đánh đàn vừa ca. Giọng ca bi thảm, tiếng đàn não nuột. Bỗng Tạ Tốn nổi cơn hung dữ, nhẩy đến tấn công Thúy Sơn. Võ công của Thúy Sơn không thể địch lại Tạ Tốn. Chàng ngồi xếp bằng trên sàn thuyền, hai tay chàng đưa lên đỡ hai tay Tạ Tốn đánh xuống. Tố Tố kinh hoảng thấy Thúy Sơn sắp chết dưới công lực của Tạ Tốn. Nàng phóng ra hai mũi phi tiêu, bắn trúng hai mắt Tạ Tốn.

Tạ Tốn hét lên, phóng chưởng rầm rầm, Thúy Sơn dắt Tố Tố tránh né. Trong cơn kinh hoảng ấy bỗng có tiếng ầm ầm nổi lên. Bão đến. Gió sóng đánh vỡ thuyền. Ba người rời thuyền nhẩy lên những tảng băng trôi quanh thuyền. Đến sáng tạnh bão, Thúy Sơn, Tố Tố lên được một hoang đảo, Tạ Tốn đã lên đảo trước. Lúc này Tạ Tốn đã mù.

Hải đảo họ lên đó là Băng Hỏa Đảo. Đảo ở Bắc Cực nhưng có núi lửa bốc lửa giữa đảo nên không khí ấm, cây cỏ xanh tốt. Đảo không người ở. Ba người quên chuyện họ xung đột dưới thuyền, kết làm anh em, họ sống trên đảo cho đến lúc Tố Tố sinh Vô Kỵ. Tạ Tốn mù, ngày ngày ngồi lặng trước thanh đao Đồ Long, suy nghĩ, nhưng năm tháng qua ông vẫn không khám phá được sự bí mật của Đồ Long Đao. Khi Vô Kỵ ba, bốn tuổi, Tạ Tốn nói với vợ chồng Thúy Sơn:

– Ta với vợ chồng hiền đệ có thể sống mãi trên đảo này, nhưng chúng ta không thể để cho thằng Vô Kỵ sống như chúng ta. Chúng ta phải cho nó về đất liền để nó sống với mọi người, cho nó sống như mọi người.

Họ chặt cây, đóng bè, thả theo gió, sóng gió đưa họ trôi về về biển nam. Phút cuối, Tạ Tốn chặt đứt dây buộc bè, một mình ở lại đảo với bảo đao Đồ Long..

Đó là chuyện Băng Hỏa Đảo Đồ Long Kim Dung.

Năm xưa, khoảng những năm 1965-1966, bên bàn thờ Cô Ba Phù Dung, Thi sĩ Đinh Hùng, tức Nhà Văn Hoài Điệp Thứ Lang, nói với tôi:

“Các cậu đọc Kim Dung, các cậu ca tụng Băng Hoả Đảo của Kim Dung. Các cậu không biết trước Kim Dung tôi đã viết về một cái đảo giống như Băng Hỏa Đảo trong tiểu thuyết của tôi.”

Yên trí chuyện hải đảo ở trong tiểu thuyết phơi-ơ-tông Kỳ Nữ Gò Ôn Khâu, năm 2000 ở Kỳ Hoa, tôi gửi thư mua Kỳ Nữ Gò Ôn Khâu ở Nhà Sách Tự Lực, Cali.

Kỳ Nữ Gò Ôn Khâu từ Cali đến Rừng Phong. Đêm, phòng ấm, đèn vàng, an ninh năm chăm phần chăm, tôi nằm đọc Kỳ Nữ Gò Ôn Khâu, đọc để tìm Băng Hỏa Đảo. Tôi tìm không thấy, tôi tìm không thấy vì trong Kỳ Nữ Gò Ôn Khâu không có cái đảo nào cả, hải đảo giữa biển băng đá mà có Núi Lửa như Băng Hỏa Đảo Đồ Long Kim Dung lại càng không có.

Kỳ Nữ Gò Ôn Khâu là tiểu thuyết dã sử, xẩy ra trong đời nhà Trần, những nhóm dũng sĩ Việt chiến đấu ngăn chặn, tiêu diệt bọn thám tử Nguyên Mông và tay sai đến thám thính nước ta ở vùng rừng núi Lạng Sơn. Chuyện xẩy ra trên đất liền, làm sao có đảo? Chỉ có một đoạn các dũng sĩ Việt đi vào một thung lũng có cây xanh, hoa thắm, suối trong, có toà cổ tự, trong chùa có Sư Ông. Thế thôi.

Tôi không thất vọng vì trong Kỳ Nữ Gò Ôn Khâu không có hải đảo. Rất có thể anh Đinh Hùng không đọc truyện Đồ Long, anh chỉ nghe nói đến Băng Hỏa Đảo, anh tưởng thung lũng Hoa Thơm, Suối Ngọt trong Kỳ Nữ của anh giống như Băng Hỏa Đảo Đồ Long Kim Dung.

Ngày nào gặp lại anh Đinh Hùng, tôi sẽ nói với anh;

– Ông ơi, sang Mỹ tôi tìm kỳ được Kỳ Nữ Gò Ôn Khâu để đọc xem cái hải đảo ông tả trong đó ra sao. Ở Mỹ người ta in lại Kỳ Nữ Gò Ôn Khâu của ông. Nhưng Kỳ Nữ Gò Ôn Khâu có cái đảo nào đâu.

Một chiều xưa, ở Nhà Hàng Ngân Đình bên sông Sài Gòn, Mai Thảo nói với tôi:

– Mày biết tại sao Tạ Tốn bắt Thúy Sơn với Tố Tố lên thuyền đi lên biển Bắc không? Tạ Tốn yêu Tố Tố. Tạ Tốn muốn bắt Tố Tố đi theo nhưng bắt riêng một mình Tố Tố thì kỳ quá, nên bắt luôn Thúy Sơn đi theo.

Tôi thấy chuyện ấy rất có thể. Không chỉ có thể, chuyện còn có Lý. Tạ Đại hiệp trạc 35, 40 tuổi, Tố Tố trạc 16, 17 tuổi. Đại hiệp không thể yêu một em nữ sinh ở tuổi con gái mình. Không thể yêu nhưng Đại hiệp cứ yêu. Đại hiệp yêu em, Đại hiệp bắt em đi với Đại hiệp, nhưng – như lời Mai Thảo nói – Đại hiệp bắt một mình em đi thì kỳ quá. Đại hiệp bắt luôn chàng thiếu niên bạn của cô gái đi theo.

Trong truyện, Kim Dung không viết nửa dòng tả cho người đọc thấy Tạ Tốn yêu Tố Tố. Nhiều người đọc truyện – trong số có tôi – không biết Tạ Tốn yêu Ân Tố Tố. Mai Thảo biết.

Trên Băng Hỏa Đảo, có lần Tạ Tốn nổi cơn điên, toan hiếp dâm Tố Tố. Thúy Sơn lại phải liều mạng tử chiến với Tạ Tốn. May sao lúc ấy Tố Tố đẻ, tiếng thằng nhỏ Vô Kỵ oe oe khóc làm cho Tạ Tốn tỉnh cơn điên. Tạ Tốn trở thành nghĩa phụ của Vô Kỵ.
Đêm mới yêu nhau trong hải thuyền trôi trên biển lớn, nằm ôm nhau, Ân Tố Tố nói với người yêu:

– Em muốn ở nhân gian, trên tiên giới, dưới địa ngục, lúc nào chúng ta cũng sống gần nhau.

Cảm khái cách gì..! Cảm khái quá chời!

Chiếc bè đưa Thúy Sơn, Tố Tố, Vô Kỵ trở về trung thổ, nôm na là về đất liền, lại tức về đất Tầu. Vừa về đến biển Nam, bè gặp thuyền của Dư Liên Châu, người thứ hai trong Võ Đang Thất Hiệp. Dư Liên Châu được Sư Phụ sai đi đến những hải đảo ngoài biển khơi tìm tung tích Trương Thúy Sơn. Trên thuyền lớn, Dư Liên Châu bảo Trương Thúy Sơn:

– Hiền đệ hãy để cho hiền muội và cháu nhỏ về Tổng Đàn Bạch Mi, hiền đệ theo ta về Võ Đang gặp Sư Phụ, thưa với Sư Phụ chuyện vợ con của hiền đệ, chờ Sư Phụ dậy ra sao, cho đón hiền muội và cháu nhỏ về núi sau.

Lúc ấy Thúy Sơn đã định nói “Thưa vâng..” Chàng nhìn Tố Tố, thấy nàng đưa mắt nhìn lên trời, rồi nhìn xuống đất, chàng nhớ lại lời nàng nói:

– Em muốn ở nhân gian, trên tiên giới, dưới địa ngục, lúc nào chúng ta cũng gần nhau.

Chàng nói với Dư Liên Châu:

– Xin đại ca cho vợ con em được cùng em về núi lậy chào Sư Phụ.

Truyện viết như thế các nhà bình luận văn chương Tầu gọi là “phục ba”, tức “làn sóng trở lại.” Kim Dung viết có cốt truyện, khi cho Tố Tố, nằm với Thúy Sơn trong thuyền, nói : “Em muốn.. ở nhân gian, trên tiên giới, dưới địa ngục, lúc nào chúng ta cũng gần nhau..” Kim Dung đã tính trước sẽ cho đôi người trẻ tuổi này lên một hoang đảo, rồi cho họ trở về đất liền, Tố Tố sẽ nhắc cho Thúy Sơn nhớ câu nàng nói, nhớ lời họ đã nguyện cùng nhau.

Ân Tố Tố, không phải Hân Tố Tố. Người Tầu không có họ Hân.

Khi đoạn truyện trên đây được đăng trên “hoanghaithuy.com” tôi cảm khái khi thấy những gì tôi viết ở Kỳ Hoa được người ở Sài Gòn, ở Hà Nội đọc. Đây là vài điện thư tôi nhận được:

* Trương Quốc Huy, April 17, 2011:

Con chào bác ạ!

Dạ, con là học viên cao học trường ĐH KHXH&NV TP. Hồ Chí Minh.

Con đang làm luận văn về Đinh Hùng nhưng hiện nay con không tìm được tác phẩm Kỳ Nữ Gò Ôn Khâu. Bác có thể giúp con không ạ? Con thật sự biết ơn bác. Cảm ơn bác rất nhiều!

email của con: my*****@gmail.com

* chuongvu, April 25, 2011:

Tôi năm nay 64 tuổi. Ngày còn trẻ, tôi đọc nhiều truyện của Thi sĩ Đinh Hùng, tức Hoài Điệp Thứ Lang, tôi còn cắt trong nhật báo những truyện của ông, đóng thành tập, để đọc lại. Trong truyện “Nữ Hải Tặc” đăng nhật báo Ngôn Luận, không nhớ rõ là năm 1956 hay 1957, có tả một hải đảo. Vai chính của truyện Nữ Hải Tặc là một Nàng Nữ Chuá Tầu Cướp Biển. Tức Nữ Hải Tặc. Nàng đẹp, đa tình, võ nghệ cao cường. Nàng đánh cướp một tầu biển của triều đình, nàng bắt chàng Thuyền Trưởng Võ Quan của tầu lên tầu của nàng. Nàng yêu chàng. Cuộc tình chưa ra sao thì bão nổi trên biển, tầu cướp biển dạt vào một đảo hoang. Nhà Văn Đinh Hùng nói đúng: ông có viết – trước Kim Dung cả 10 năm – về một hải đảo có núi lửa, nhưng đó là chuyện trong tác phẩm Nữ Hải Tặc.

* Trương Quốc Huy, May 17, 2011:

Bác Chương Vũ ơi, bác có thể vui lòng giúp con được không ạ? Con đang rất cần tài liệu về tác phẩm của Đinh Hùng.

Xin bác vui lòng liên lạc với con qua địa chỉ email: my*****@gmail.com

Con chân thành cảm ơn bác ạ!

* Nguyễn Thị Bích Thủy, March 1, 2012:

Con chào bác Hoàng Hải Thủy,

Bác ơi, bác có thể vui lòng cho con bộ sách photocopy “Kỳ Nữ Gò Ôn Khâu” của tác giả Đinh Hùng được không ạ? Con nghe nói bộ sách này rất hay mà con tìm ở các tiệm sách cũ ở Sài Gòn nhưng không đâu có.

Xin bác vui lòng liên lạc với con qua địa chỉ email: bich*****@yahoo.com

* Hoàng Hải Thủy gửi ông Chương Vũ, và các em Trương Quốc Huy, Nguyễn Thị Bích Thủy.

Cám ơn quí vị đã đọc tôi, đã viết thư cho tôi. Tôi xin lỗi đã trả lời các vị quá muộn, tôi xin lỗi đã không giúp được hai em Quốc Huy, Bích Thủy.

Tôi cảm khái khi được biết bây giờ ở Việt Nam, người ta cho học sinh “học” về những thi phẩm của những thi sĩ Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa. Thi sĩ Đinh Hùng, Thi sĩ Vũ Hoàng Chương, hai Thi sĩ từng bị kết án là những Thi sĩ Phản Động, Thơ của hai ông bị gọi là Thơ Đồi Trụy, Thơ Bệnh Hoạn, Thơ Ma Mỵ. Chắc vì trong Thơ của hai ông có nói đến Á Phiện, Rượu và Gái Liêu Trai.

Những thi phẩm Mây, Thơ Say, với Hồi Ký “Ta đã làm chi đời ta” của Thi sĩ Vũ Hoàng Chương từ những năm 1990 đã được rước trở lại, đặt trang trọng trên những giá sách Thành Hồ; tôi chắc rồi đây những Thi văn phẩm Mê Hồn Ca, Đường Vào Tình Sử, Đốt Lò Hương Cũ của Thi sĩ Đinh Hùng cũng sẽ xuất hiện trở lại trong nước.

Miệng túi càn khôn thắt nổi danh.

Một câu Thơ trong một bài Thơ Thi Sĩ Vũ Hoàng Chương làm khoảng năm 1975, 1976. Câu Thơ này – theo tôi – có hai cách viết, có hai nghĩa:

Miệng túi càn khôn thắt nổi danh?

Miệng túi càn bậy – mồm bọn Việt Cộng – có thể làm mất cái Danh của Thi sĩ không?

Miệng túi càn…. khôn thắt nổi danh.

Bọn Cộng càn bậy không thể làm mất Danh của Thi sĩ.

Hôm nay, qua trường hợp Thơ của Thi sĩ Vũ Hoàng Chương, Thơ của Thi sĩ Đinh Hùng, tôi thấy bọn Việt Càn đã không làm mất được Cái Danh của hai Thi sĩ Quốc Gia Việt Nam Cộng Hoà.

Cảm khái cách gì!

Tuyết xuống trên Rừng Phong, trời lạnh..

Tuyết sương lạnh ngắt Sự Đời….

Advertisements

One Response

  1. Thầy Vũ Hoàng Chương dậy lớp 12C ,mỗi lần nhắc tới thầy tôi lại nhớ đến dáng thầy luôn luôn mặc bộ complet đen ,khi đi hơi nghiêng nghiêng trong sân trường ..vào lớp thì bàn luận thơ văn nhiều hơn là dậy học..thầy hiền như vậy ,có tài như vậy mà đám Bắc Cộng vẫn vu cho tội phản động..để đến bây giờ lại vinh danh thầy…Hôm qua đọc báo online VC có đăng tin mấy con mụ ..thanh niên xung phong (đây là chữ VC dùng ,ai đời phụ nữ còn trẻ cũng gọi la thanh niên..)bây giờ không chồng mà lại có một bầy con điên điên mát mát và nghèo mạt rệp kêu cứu ..đúng là quả báo nhãn tiền mấy con mụ này!Còn Mac Namara và Taylor cũng đã ra người thiên cổ..nhìn hình chụp chung voi Nguyễn Khánh thấy nực cười ..thời gian se unfold những dối trá,những đê hèn và những phản bội,là những điều mà tôi ngày xưa là nhân chứng live (dù chỉ là cậu bé teenager lúc đó..).
    và bây giờ được chiêm nghiệm lại!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: