• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Ối…Ông Ô-ba-ma ơi…!

Từ năm 2000 không còn cảnh Mỹ bợp tai, đá đít Tầu Cộng, Việt Cộng. Từ năm 2000 bắt đầu thời kỳ Tầu Cộng, Việt Cộng bợp tai, đá đít Mỹ. Ảnh trên nhật báo The Washington Post: ẩu đả trong một trận đấu giao hữu Basketball giữa Ðội Tuyển Mỹ và Ðội Tuyển Tầu ở Bắc Kinh, ba bốn anh Tầu xô tới đạp lên mặt, lên ngực anh Mỹ nằm ngửa trên sàn, anh Mỹ đứng bên chắp hai tay như van xin. Sau đó bọn Tầu không một lời xin lỗi, Mỹ im re.

Bản Tin trên Web: Sài Gòn, Dân oan các tỉnh phía Nam biểu tình đòi Ðất

Sáng ngày 8-3-2012 tại Sài Gòn, có khoảng 400 trăm người dân oan từ các tỉnh Bình Dương, Vũng Tàu, Tiền Giang, An Giang, Ðồng Tháp, Bến Tre, Cần Thơ và Sài Gòn kéo về biểu tình tại 2 địa điểm: Trụ sở Tiếp dân 210 Võ Thị Sáu và Tòa Lãnh sự quán Mỹ tại số 4 Lê Duẩn.

Vào lúc 8 giờ 30 sáng, gần 100 dân oan các tỉnh Bình Dương, Vũng Tàu, Tiền Giang, Sài Gòn đã tập trung trước Tòa Lãnh sự Mỹ, số 4 đướng Lê Duẩn, quận 1, Sài Gòn, để biểu tình phản đối chính quyền cộng sản Việt Nam cưỡng chiếm đất đai của họ với giá đền bù rẻ mạt. Ðoàn dân oan xếp thành hàng ngang trước cửa Tòa Lãnh sự Mỹ với nhiều tấm băng-rôn lớn kêu oan được trương lên.

Hôm nay là ngày Quốc tế phụ nữ 08/3, có 3 phụ nữ mặc áo dài dùng làm băng-rôn kêu oan. Sau đó một nhóm đàn ông đem đến 2 bó hoa lớn với 50 bông hoa hồng đỏ tặng chị em phụ nữ để khích lệ tinh thần nhân Ngày Phụ Nữ  8/3.

Cảnh này diễn ra trước sự chứng kiến của hàng trăm viên cảnh sát cơ động và người của cái gọi là Lực lượng Thanh tra Xây dựng – Lực lượng này mới thành lập, được dùng làm công cụ giúp công an đàn áp dân biểu tình.

Ðến 9 giờ 30, đoàn biểu tình đi bộ đến Nhà Thờ Ðức Bà với những tiếng hô “Ðả đảo tham nhũng”, “Ðả đảo chính quyền cưỡng chiếm đất đai của dân”.

Ðoàn biểu tình tập trung tại trước cửa Nhà Bưu điện Thành phố đến 10 giờ 30 thì  đi bộ đến Trụ sở Tiếp Dân của Trung ương tại 210 đường Võ Thị Sáu, Quận 3. Họ kết hợp với khoảng 300 dân oan các tỉnh An Giang, Ðồng Tháp, Bến Tre và Cần Thơ… đang có mặt tại đây.

Lúc này đoàn Dân Oan đã tăng lên khoảng 400 người cùng với một rừng băng-rôn trắng cả một đoạn đường. Họ hô vang các khẩu hiệu:

“Ðả đảo tham nhũng, đả đảo chính quyền cướp nhà đất của dân.”

Và:

“Tổng Thống Ô- Ba- Ma ơi.. Cứu dân Việt Nam!”

Ðến 13 giờ 30, đoàn biểu tình đi đến nhà riêng của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tại số 91 đường Nguyễn Ðình Chiểu, Quận 3 – Ðường Phan Ðình Phùng trước năm 1975 – Ở đây họ treo nhiều băng-rôn biểu ngữ Kêu Oan. Ðến 16 giờ 00 đoàn biểu tình tự động giải tán trong sự ôn hòa.

o O o

CT Hà Ðông: Dân Việt tôi có những tiếng Dân: Dân Lành, Dân Nghèo, Dân Ngu, Dân Ðen – Thành ngữ “Dân Ngu Cu Ðen.” – Từ ngày bọn Việt Cộng chiếm quyền, tiếng nước tôi có thêm “Dân Oan.”

Từ năm 2000, dân Việt khắp nước bị bọn Việt Cộng đuổi nhà, cướp đất, tự nhận họ là Dân Oan, lền khên kéo về kêu oan ở Sài Gòn, Hà Nội. Họ ăn dzầm, nằm dzề ở những công viên, vỉa hè thành phố. Những cuộc Nằm Ðường Kêu Oan kéo dài cả tháng. Mặc. Bất kể. Bấp chấp. Bọn VC cầm quyền tỉnh queo, chúng thẳng tay đàn áp, giải tán họ. Mặc cho Dân Oan phản đối, kêu oan, khổ sở, chúng cứ cướp đất của Dân.

Chuyện đáng nói là Dân Oan kêu Oan với ai? Bọn cầm quyền mà họ đến cầu xin bênh vực họ chính là bọn cướp đất, phá nhà của họ.

Bọn gọi là Ký Giả Báo Chí trong nước, vì bị Rọ Mõm, không anh nào, không báo nào tường thuật – tường thuật, chưa nói đến bênh vực – nửa lời về tình cảnh Dân Oan. Bị Rọ Mõm thì không sủa được. Tôi không trách những người bị bọn VC rọ mõm. Nhưng tôi théc méc khi thấy những ông Nhà Văn Rọ Mõm như ông Tô Nhuận Vỹ, ông Trần Văn Thủy, ông Tiêu Dao Bảo Cự..vv.. được VC nó cho sang Mỹ, lên tiếng kêu gọi: “Nhà Văn Việt hải ngoại phải ngồi vào nói chuyện hòa hợp với những Nhà Văn Việt trong nước.”

Tôi – CTHÐ – chắc như bắp tôi không được các ông Nhà Văn Rọ Mõm Tô Nhuận Vỹ, Trần Văn Thủy mời vào cuộc nói chuyện. Các ông có cho mời tôi cũng không đến, vì tôi xấu hổ. Tôi théc méc:

“Các ông bị Rọ Mõm. Các ông nói được lời gì với những ông Nhà Văn Việt lưu vong ở nước Mỹ?”

Nếu cần hỏi, tôi hỏi các ông Tô, Trần, Tiêu một câu:

“Bọn Lê Duẩn, Tố Hữu chúng coi các ông như những con chó, các ông không dám viết nửa dòng về tình trạng nhân dân Việt đói khổ, bị cùm kẹp, oan ức, các ông không dám kêu than về việc bọn VC chúng nó đóng rọ mõm các ông, dzậy mà các ông cứ ăng ẳng đòi mấy ông Nhà Văn Việt Lưu Vong Bút Cùn, Mực Cạn, Ngòi Bút Toè, Cán Bút Mục ở Mỹ ngồi vào nói chuyện với các ông. Bị Rọ Mõm kinh niên, các ông nói ký gì với họ?

Tôi – CTHÐ – đau xót thấy đồng bào tôi – trong nước, ngoài nước – vẫn cứ quen thói xin các ông Mỹ giúp, bênh, xin các ông Mỹ “bợp tai, đá đít” bọn VC. Dân bị bọn Cộng cướp đất đến biểu tình trước Toà Lãnh Sự Mỹ làm ký gì? Lại còn đồng bào tôi là tín hữu Phật Giáo Hòa Hảo khi về Sài Gòn tự thiêu phản đối bọn VC đàn áp, các ông Hoà Hảo Cần Thơ điện thoại cho Toà Lãnh Sự Mỹ ở Sài Gòn:

“Báo để quí ông biết hôm nay có 4 người của chúng tôi về tự thiêu phản đối bọn VC trước quí Toà Lãnh Sự.”

Ðược phôn, quí vị Mỹ Lãnh Sự báo ngay cho bọn Công An Thành Hồ.

Cay đắng cách gì!

o O o

Ðể “thay đổi không khí” – như các Nữ Ca Sĩ Sài Gòn thường nói ở Sài Gòn trước năm 1975 – mời quí vị đọc mấy bài về Nhà Văn Nhật Tiến.

Bài giới thiệu cuộc Phỏng Vấn Nhà Văn Nhật Tiến:

Nhật Tiến là một tên tuổi lớn trong làng văn Việt Nam. Cầm bút từ lúc còn là học sinh trung học ở Hà Nội, tiếp tục viết khi vào Nam sau 1954, ông vẫn in tác phẩm khi ra hải ngoại. Nhật Tiến viết nhiều thể loại, truyện dài, truyện ngắn, kịch, viết cho tuổi thơ và đã xuất bản trên 20 tác phẩm, trong đó nổi tiếng nhất là “Những Người Áo Trắng,” “Thềm Hoang,” “Người Kéo Màn,” “Chim Hót Trong Lồng,” “Giấc Ngủ Chập Chờn”… Một số truyện ngắn của ông cũng đã được dịch ra Anh và Pháp ngữ. Ở tuổi ngoài 70, ông vẫn tiếp tục nghiệp chữ nghĩa, và vừa hoàn tất hai cuốn “Hành Trình Chữ Nghĩa” và “Nhà Giáo Một Thời Nhếch Nhác Dưới Mái Nhà Trường Xã Hội Chủ Nghĩa.” Nhân dịp này, ông dành cho Người Việt cuộc trò chuyện văn học sau đây.

Cuộc phỏng vấn do Ðinh Quang Anh Thái thực hiện.

Người Việt: Nhìn lại những bến bờ chữ nghĩa trên nửa thế kỷ cầm bút, ông cảm nhận như thế nào?

Nhật Tiến: Cũng chẳng khác chi “vạn nẻo đời thường,” những “bến bờ chữ nghĩa” trong tâm khảm của tôi cũng ghi nhiều dấu ấn lắm lúc chẳng hay ho gì: vui ít, buồn nhiều, ngọt ngào cũng có, nhưng cay đắng thì luôn ngự trị trong đầu. Rồi tham vọng thì lớn, mà thực hiện thì chẳng được bao nhiêu. Ấy vậy mà sau một chặng đường dài dễ có đến 60 năm, tôi lại cũng vẫn không muốn thoát ra, để rồi vẫn cứ còn bị vướng mắc bởi những dằn vặt của chữ nghĩa.

Người Việt: Từ lúc còn là học trò, ông đã có bài đăng trên báo chí ở Hà Nội, bước đầu viết văn của ông ra sao?

Nhật Tiến: Từ hồi còn học lớp Nhất ở trường Hàng Vôi, Hà Nội, tôi đã có lòng yêu mến văn chương chữ nghĩa. Có thể nói, ngay từ hồi đó tôi đã đọc rất nhiều, đặc biệt là những tác phẩm của các nhà văn tiền chiến như Lê Văn Trương, Khái Hưng, Nhất Linh, Trần Tiêu, Nguyên Hồng, Nam Cao, Trương Tửu… Có lẽ rồi từ đó khiến tôi nẩy ra cái ý thích viết văn và bắt đầu sinh hoạt trong các bút nhóm học trò. Một thời gian sau thì tôi có truyện ngắn đầu tiên được in năm 1952 trên tờ báo Giang Sơn của Bác Sĩ Hoàng Cơ Bình xuất bản ở Hà Nội.

Người Việt: Những bạn văn cùng thuở thiếu thời của ông, nay còn bao nhiêu người tiếp tục cầm bút?

Nhật Tiến: Sau 1954, bọn học sinh chúng tôi nhiều người di cư vào Nam, và phải nói rằng chính miền Nam sau này mới là nơi khiến cho những tinh hoa văn nghệ tiềm ẩn từ thuở còn cắp sách ở trong họ được đơm hoa kết trái. Tôi có thể kể: Thế Phong, Huy Sơn, Nguyễn Ðình Toàn, Dương Vy Long, Song Hồ, Vũ Mai Anh, Hùng Phong Nguyễn Ðức Cầu…

Người Việt: Riêng cuốn “Giấc Ngủ Chập Chờn,” ông cho thấy thân phận bèo bọt của người dân trong chiến tranh, trong khi chế độ Hà Nội lên án cuốn này là “cực kỳ phản động,” xin nghe ý kiến ông?

Nhật Tiến: Cuốn này tôi viết về đời sống của dân chúng tại một vùng “xôi đậu,” tức là một vùng không do Quốc Gia hay Việt Cộng kiểm soát hoàn toàn. Vì thế, nhiều hoạt cảnh ở phía sau cuộc chiến được phơi bày mà qua đó nêu lên được đời sống khắc nghiệt và thân phận đớn đau của dân chúng miền quê ở những vùng đang chìm trong khói lửa. Chính điều này đã làm lộ rõ cái chiêu bài bịp bợm, giả trá về “Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam là do quần chúng miền Nam nổi dậy chống ách xâm lược Mỹ” mà Bắc Việt vẫn rêu rao trên chính trường quốc tế. Và đây là lý do khiến “Giấc Ngủ Chập Chờn” bị phê phán rất nặng sau khi CS tiến chiếm Sài Gòn.

Người Việt: Khi ông còn trong nước sau năm 75, hải ngoại có vài bài viết nói rằng Nhà văn Nhật Tiến “đeo băng đỏ, dẫn công an đi bắt những người cầm bút miền Nam,” sự thật của vấn đề này là thế nào, thưa ông?

Nhật Tiến: Ðây là một sự bịa đặt trắng trợn của một ngòi bút tự nhận mình là nhà văn, mang bút hiệu Nguyễn Thiếu Nhẫn và tôi rất lấy làm tiếc là nó lại được đăng trên một tờ báo của một nhà thơ rất có uy tín và vốn cũng là chỗ tôi được hân hạnh quen biết cả hai vợ chồng.

Ðó là tờ Saigon Times xuất bản ở Los Angeles của Nhà thơ Thái Tú Hạp. Vào thời điểm 1995 khi chuyện bịa đặt ấy xảy ra, nhiều văn nghệ sĩ còn đang nằm trong tù, tôi làm sao mà cãi được? Nhưng đến nay, 2012, tức hơn 20 năm qua rồi, các nhà văn, nhà thơ đi tù đã được thả hết và nhiều người đã ra sinh sống ở hải ngoại. Từ bấy đến nay có ai lên tiếng tố cáo là tôi “đeo băng đỏ, dẫn công an nhân dân đi bắt văn nghệ sĩ” đâu! Ngoài ra, nếu cần thì ai cũng có thể gọi phone đến hỏi từng người đã ra tù để tìm hiểu, tuy sẽ chẳng có ai xác nhận điều đó đâu. Lý do dễ hiểu là chuyện đó đã hoàn toàn được bịa đặt bởi một người mà tôi nghĩ là chưa có đủ tư cách để cầm bút.

Người Việt: Sau khi ông vượt thoái khỏi Việt Nam rồi đến Mỹ định cư, một bài báo Việt ngữ viết rằng, ông quay về Việt Nam mang theo cả chục ngàn đô la để hợp tác xuất bản sách trong nước, nhưng rốt cuộc sách không có, tiền thì mất tăm; xin nghe ý kiến của ông về bài báo này?

Nhật Tiến: Ðây là lý do mà khi trả lời câu hỏi ở trên tôi đã nói rằng khi nhìn những “bến bờ chữ nghĩa” trong tâm khảm của tôi cũng ghi nhiều dấu ấn lắm lúc chẳng hay ho gì . Ở hải ngoại, tự do tuy là quý nhưng nó đã bị lạm dụng đến độ quái gở. Ông Nguyễn Hữu Nghĩa, chủ bút tờ Làng Văn ở Canada đã loan tin rằng tôi quyên góp $18,000 của văn nghệ sĩ ở hải ngoại, đem về nộp cho ông Hoàng Lại Giang của Nhà Xất bản Văn Học ở Sài Gòn để xin in một tuyển tập văn chương hải ngoại mà bài vở của tuyển tập này, tôi cũng đem cắt xén, kiểm duyệt bớt để làm vừa lòng chính quyền CS. Rồi cũng vẫn theo Nguyễn Hữu Nghĩa thì tuyển tập đã không ra mắt, mà tiền cũng mất tăm luôn!

Sự thực là: Việc thực hiện tuyển tập này do họa sĩ Khánh Trường chủ trương. Ông thu thập bài vở của 35 văn nghệ sĩ ở hải ngoại để sẽ in một tuyển tập văn chương, với điều kiện là chính tác giả tự lựa chọn bài của mình và nhà xuất bản không được sửa một chữ nào khi in. Ấn phí là $2,000 quyên góp được của bạn bè, thân hữu, gửi về VN chờ khi in thì mới xuất ngân. Nhưng về sau, vì đám bảo thủ trong nước cấm cản sao đó, sách không ra được, nên tiền lại đã gửi sang Mỹ trả lại Họa sĩ Khánh Trường để ông hoàn trả các nhà văn đã quyên góp. Nhà văn Hoàng Lại Giang, giám đốc nhà xuất bản Văn Học ở phía Nam trong thực tế chưa cầm một xu teng nào, trái hẳn với câu chuyện dựng đứng của Nguyễn Hữu Nghĩa.

Người Việt: Ông có nghĩ văn chương là một cái “nghiệp”?

Nhật Tiến: Thi hào Nguyễn Du từng viết:

Ðã mang lấy nghiệp vào thân
Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa….

Người Việt: Ông có tâm sự nào muốn nói thêm với độc giả Người Việt?

Nhật Tiến: Trong số bạn đọc nhật báo Người Việt, tôi đoán là cũng có một số vị từng là độc giả của tôi. Tôi chỉ xin gửi gắm vài lời rằng, trong 60 năm cầm bút, tôi chưa bao giờ thấy hối tiếc về những gì mình đã viết ra và tôi sẽ vẫn tiếp tục không làm phụ lòng những độc giả đã yêu mến, đã theo dõi hay đã âm thầm cảm thông với tôi trong nhiều vấn đề liên quan tới đất nước.

Người Việt: Cám ơn ông dành thời gian cho chúng tôi.

o O o

Bài trên Web của ông Lão Móc Nguyễn Thiếu Nhẫn:

Trích:

Ông Nhật Tiến đã quên mất chuyện ông mang sách “Trăm hoa vẫn nở trên quê hương” về nước để xin xỏ Ðảng và Nhà Nước Xã Nghĩa cho xuất bản và coi đây là bước mở đầu cho cuộc  Hòa giải, Hòa hợp.

Trong sách này ông Nhật Tiến  viết những lời như sau:

“Chúng tôi vẫn thao tức với vận mệnh đất nước. Dù ở trên phần đất nào, trong hay ngoài quê hương, dù định kiến chính trị khác nhau như thế nào, qua lời các anh chị, chúng tôi vẫn thấy chúng ta còn nhiều điểm tương đồng”.

Ðể đáp lại những lời xin xỏ của ông Nhật Tiến, Nhà văn từng đoạt Giải Thưởng Văn Chương thời Ðệ nhị Việt Nam Cộng Hoa, tờ báo Quân Ðội Nhân Dân xuất bản ngày 18-5 năm 1991 tại Hà Nội, có bài như sau:

“Thật là lố bịch, những kẻ đã từng là bồi bút phục vụ Chủ nghĩa Thực dân Mới của Mỹ ở Việt Nam trước đây, khi nhân dân phá bỏ chế độ thực dân năm 1975, thì chạy trốn ra nước ngoài sống lưu vong, tiếp tục phản bội lợi ích dân tộc. Họ đã tự nguyện nhận tiền, nhận vàng, đô la của thế lực quốc tế, tự nguyện làm công cụ thực hiện mọi mưu đồ chính trị đen tối cho chúng, nay lại tự nhận mình là bạn đồng hành đi tìm tự do, dân chủ với những người cầm bút trong nước, những người đã từng vào sinh ra tử với sự sống còn của dân tộc trong kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ”.

***

Thật là đau đớn! Thật là chua xót cho những kẻ bạc-đầu-đen-óc!

Nhà văn Nhật Tiến là người đã sống nhiều năm tại Hoa Kỳ, tại xứ sở của tự do, nắm nhiều cơ quan truyền thông trong tay, có ai thấy ông lên tiếng, lên tăm gì về việc VC nó coi các văn nghệ sĩ trong nước như những con chó, muốn rọ mõm lúc nào thì rọ, muốn cởi trói lúc nào thì cởi.

(.. .. .. )

Tôi – Lão Móc – rất ngạc nhiên khi trong tuần rồi bài viết về những kẻ mà tôi gọi là “ngụy trí thức” đã và đang ra sức dùng chiêu bài hoà hợp hòa giải để cứu nguy cho chế độ CSVN được đưa lên các diễn đàn thì tôi nhận được qua email những lời quảng cáo về một quyển sách mới của nhà văn Nhật Tiến. Trong cái gọi là “Lời Nói Ðầu” cho thấy rõ ràng ông ta đáng được gọi là “Nhà Văn Con Lươn” bởi vì cách hành xử của ông rất đúng với câu Kiều:

 “Thân lươn bao quản lấm đầu!”

Người ta nói “Con chim sắp chết cất tiếng bi ai, người sắp chết nói lời chân thật!”. Tôi thương hại ông “Nhà Văn Lươn” Nhật Tiến khi ông gọi tôi – Nguyễn Thiếu Nhẫn – và gọi Nhà văn Nguyễn Hữu Nghĩa là “những tên”; trong khi trong những bài lên tiếng về những việc làm có hại cho công cuộc chống Cộng của người Việt hải ngoại chúng tôi đều gọi ông là “nhà văn”, là “ông” Nhật Tiến.

Về việc ông trả lời phỏng vấn của ông/bà Vị Giang của báo Ngày Nay, tôi đã viết bài trả lời cho ông tính ra đã 17 năm rồi.

Ông cũng không thể lên tiếng về những bài viết về ông của Nhà văn Hoàng Hải Thủy về việc ông đã trả lời phỏng vấn của đạo diễn VC Trần Văn Thủy trong quyển “Nếu Ði Hết Biển”. Và nhiều bài viết của nhiều tác giả khác.

Nay, sau gần 25 năm gậm nhấm nỗi đau của kẻ làm “thân lươn bao quản lấm đầu” trong việc xin xỏ Việt Cộng để giao lưu văn hóa mà bị chúng nó chê hôi mùi thực dân đế quốc.

Nay, ông Nhà văn Nhật Tiến giở giọng “mày tao chi tớ”, gọi những người công khai lên tiếng phê bình những việc làm sai của ông là “tên này, tên nọ,” lời lẽ của ông cho thấy quyển sách cuối đời gì đó của ông chỉ là cái trò gỡ gạc cuối đời của một Nhà văn đã lỡ làm “Văn sĩ Lươn” mà thôi.

Thành ngữ có câu: “Lươn bò để tanh cho rổ”.  Tiếc cho “cái rổ văn chương” Việt Nam bị tanh tưởi vì “những nhà Văn Lươn!”

NGUYỄN THIẾU NHẪN

LÃO MÓC. Ngày | Tháng Ba 12, 2012.

Kính mời độc giả đọc bài “Tô son trát phấn lừa đời được sao?” của Lão Móc ở phụ trang Làng Báo để thấy rõ hơn bộ mặt “hôn đít bạo quyền” của ông “Văn Lươn” Nhật Tiến.

Khi tôi post bài này trên các diễn đàn thì bọn bồi thần của ông “VănLươn NT” đưa bài phỏng vấn ông này của Ðinh Quang Anh Thái ra chống đỡ. Những câu hỏi và trả lời chứng tỏ ông “Văn Lươn” cố tìm cách gỡ gạc cuối đời.

Và bài thơ:

“Chán thay cái lũ nhà văn(g)
Bẻ cong ngòi bút lăng nhăng cò mồi
Bể dâu có lắm kẻ tồi
Nhân danh cầm bút vẫy đuôi hiện hình
Ra bầy ưng khuyển súc sinh
Nỏ mồm lý luận yêu tinh bịp người
Bây giờ ló mặt đười ươi
Tô son trét phấn lừa đời được sao?
Dù bây xảo biện ồn ào
Cũng không giấu được thưở nào bán thân
Còn chưa cúi mặt đội quần
Che đi bộ mặt nịnh thần gian manh?
Tầm xàm xú ngữ hôi tanh
Cuối đới trơ trẽn loanh quanh chán chường”.

LÃO MÓC Tháng Ba 11, 2012

Ðây là bài thơ Lão Móc tôi viết về Nhật Tiến, ký tên Tú Nạc khi ông ta mon men về nước xin xỏ hoà giải hòa hợp với bọn VC. Những chữ trong ngoặc kép là tên những tác phẩm của NT.

“Chim hót trong lồng” – lồng hẹp quá
“Thềm hoang”cỏ dại – chẳng ai chơi
Thợ đá lên non bèn đẽo đá
“Mồ hôi của đá” giọt rơi rơi
“Chuyện bé Phượng” xưa giờ đã cũ
Phượng quàng khăn đỏ – chuyện hôm nay
“Gặp gỡ cuối năm” thèm cởi mở
Cởi mở cái gì? Vén phứa lên
Hoan hô Quốc – Cộng đề huề nhé
“Ngày Tới” “Nhặt Tiền” nhé! Tiến lên!

TÚ NẠC

* Bản tin trên Internet Ngày 12 Tháng Ba, 2012.

Hôm qua, ông hàng xóm của chúng tôi, Dr. George (PhD) nhân viên Chánh Phủ Liên Bang, làm việc ở Cơ quan GAO, nói với tôi:

“Cơ quan GAO chúng tôi ước tính mỗi năm người Việt các anh (you, Vietnamese) đổ tiền về Viet Nam khoảng 18 tỷ dollars, qua các ngả du lịch, chuyển ngân và đầu tư.  Năm 2010, số tiền 18 tỷ đô  ngang với con số mậu dịch giữa 2 nước Mỹ Việt.  Những số tiền mặt (cash, pocket money) các anh đem về Việt Nam, chánh phủ tôi (my government, not yours) không kiểm soát được.”

Ông nói tiếp:

“Vài ngày trước đây (few days ago) một số tổ chức người Việt các anh thỉnh cầu (petition) chính phủ tôi (my government) dùng áp lực tài chánh và kinh tế đối với nước Việt Nam để đòi hỏi một vài điều cho các anh, những điều mà các anh có thể có, nhưng không tự các anh làm lấy.  Các anh ươn hèn (You coward rats).  Tại sao xuốt lịch sử các anh cứ phải ỷ lại vào người ngoài? Cho tôi biết, các anh là loại người gi”? Tell me, what kind of people are you?”

Tôi cứng họng.

Khẩn khoản nhờ các huynh trưởng cao minh gíúp tôi tìm câu trả lời.  Không lẽ tôi nói:

“I do not want to be, but I am damned ashamed to be one of them” (Tôi không muốn là người Việt, nhưng quả thực tôi nhục nhã vì tôi là người Việt.)

Ta chịu ơn người Mỹ cưu mang.  Nhưng hành động của chúng ta để họ nhìn ta là loại người (hay con vật) vô học dễ  ghét (despicable people)

BAN TIN CUA TAP CHI DAN VAN
DANVAN MAGAZINE
POSTFACH 50 01 62
44871 BOCHUM – GERMANY

o O o

Sao Y Bản Chính

CÔNG TỬ HÀ ÐÔNG

Advertisements

16 Responses

  1. Ngày hôm qua, 3/11/2012, đài truyền hình NetV 1.6 ở San Jose phỏng vấn ông Cao Quang Ánh về những vấn đề liên quan đến ngày 3/5/2012. Ngày mà người Việt hải ngoại được hẹn gặp giới chức chinh quyền Mỹ tại tòa Bạch Ốc về đòi hỏi nhân quyền cho VN Ông Ánh, người trong nhóm bên phía VN dàn xếp cho buổi gặp gỡ tiết lộ biết một chi tiết đáng đễ ta suy ngẫm Trước hơn một tuần, bên phía VN đưa bài hát Anh Là Ai cho bên phía Mỹ duyệt trước Họ đề nghị bỏ những lời chống báng Tàu Cộng Bên VN đồng ý đưa trở lại Nhưng cuối cùng bên Mỹ quyết định dẹp luôn không có hát hò gì hết ngày đó Bởi thế nhóm ca sĩ Áia đi lên DC bị rọ mõm Đồng ý hoàn toàn với ngoại nhân George(Ph.D), chúng ta không tạo nội lực trước khi đi đòi hỏi người ngoài Chỉ cần bớt đi về VN du lịch và lớt gửi tiền và quà về VN thì bắc Cộng đủ sốt vo lên..Rồi muốn “ngoại vận” hay gì gì đi nửa thi`co’ ai dám rọ mõm mình đâu !

  2. 20/3/2012

    ối ông Ô ban mê… buồn muôn thuở ơi, người ta cứ mắng ông xa xả bởi cái tội coi thường cộng đồng VN không thèm gặp lại vẫn tiếp tục
    Ô mê ly với tụi csvn. Tội cho ông, làm TT mà bị bọn thầy dùi chung quanh nó bảo cộng đồng là cái đíu gì mà sợ chúng nó. Mình đang làm ăn với một thị trường hơn 80 triệu dân, chọn đằng nào hở Ô bị bịt mồm.

    Thôi rồi, tôi đã nói trước, không trông mong gì cái anh Mỹ to xác này đâu. VNCH mình phải bầy cánh khác thôi, phải chứng minh với Mỹ là mình sẽ quản lý đất nước tốt hơn thằng việt cộng, hay là ai cũng đòi làm cha cả-nghe nói ở Cali có đến 3 cộng đồng VN khác nhau. Thôi tôi đi Ban mê thuộc cho nó gồi!

  3. Công An Mạng giở ngón nghề của dân ma cạo chợ trời: đâm bị thóc, thọc bị gạo. Xưa rồi, giao ban lại cho thủ trưởng đi

  4. Đồng minh “phản bội” Mỹ là một sự yếu thế và là một niềm đau không hề nguôi ngoai cho công dân VNCH chúng ta, trước cũng như sau chiến tranh VN.

    Tuy nhiên, chúng ta đừng nên quên rằng, chính phủ Mỹ ở bất kỳ thời kỳ nào cũng đặt quyền lợi của nhân dân đất nước họ lên trên hết. Những chính sách của Mỹ có thể có đôi khi chậm chạp hoặc lầm lỡ, nhưng nói cho cùng thì cuối cùng họ vẫn đạt được mục đích của họ. Người Mỹ rất nhẫn nại, nhưng cũng rất kiên quyết. Chúng ta đừng quên Âu châu và Á châu chỉ là những đối thủ không cân xứng của Quốc Xã Đức và phát-xít Ý-Nhật cho đến lúc Mỹ nhập cuộc. Xa hơn nữa, nếu không có những hy sinh to tát và lòng hào hiệp của nhân dân Mỹ qua những chương trình viện trợ kinh tế ồ ạt thì làm sao Âu châu và Nhật Bản có thể tái thiết và chấn hưng kinh tế của đất nước họ. Họ không hy sinh và hào hiệp khơi khơi đâu! Những cựu thù của Mỹ đã trở thành những thế lực và là những đồng minh nặng ký, khả dĩ đã cùng Mỹ đối đầu hữu hiệu với thế giới Cộng Sản. Do vậy, sau hơn nửa thế kỷ tác oai tác quái hung hãn và man rợ, điều gì đã và đang xảy ra cho thế giới CS thì quí bác đã thấy rõ.

    Chỉ cần hiểu sơ qua những nguyên nhân và động lực đã tạo nên những chính sách đối ngoại của người Mỹ , ta có thể thấy những động thái vừa đáng buồn, vừa khó coi của chính phủ Mỹ đối với nguyện vọng đòi hỏi nhân quyền cho VN của chúng ta thật ra cũng không có gì đáng hiểu.

    Nhân quyền cho nhân dân VN là một nguyện vọng to tát và chính đáng, nhưng chưa đúng việc và chưa đúng lúc đối với chính phủ Mỹ. Vậy thì phải làm gì mới gọi là đúng việc và làm lúc nào thì mới gọi là đúng lúc? Xin thưa: đúng việc và đúng lúc đối với người Mỹ có nghĩa là phải đúng với chính sách đặt quyền lợi của nước Mỹ lên trên trước đã.

    Ta có thể kết luận rằng, những nguyện vọng của nhân dân VN hoặc của nhân dân của bất kỳ nước nào trên thế giới, dẫu có to tát và chính đáng đến đâu, vẫn là con số “không” phủ phàng đối với người Mỹ, nếu những nguyện vọng ấy không có lợi cho họ hoặc đi ngược lại quyền lợi của họ ! Và nếu đã chẳng có lợi cho họ thì họ cũng không có động cơ gì để thay đổi những chính sách hiện hành hoặc đề xướng những chính sách mới.

    Cho nên, tôi thấy rằng dù chúng ta có làm những “áp lực cụ thể” như bớt gởi tiền về VN, dịu giọng đối với giặc tàu xâm lược vv… vẫn chưa chắc đã làm “đúng việc” và “đúng lúc” để phục vụ cho quyền lợi của nước Mỹ. Có khi những nguyện vọng của chúng ta hiện thời lại đi ngược với những quyền lợi của họ là đàng khác! Không có lợi cho họ thì, theo phương châm đối ngoại vô cùng thực tế của nước Mỹ, họ dại gì mà đi nghe theo hoặc làm theo nguyện vọng của mình?

    Chúng ta có quyền chê trách người Mỹ sao quá bội bạc và đểu cáng, nhưng đừng quên là họ thật ra không bội bạc với nước Mỹ và cũng không hề đểu cáng với nhân dân Mỹ, mà chúng ta cũng là một phần tử trong đó.

  5. 21/03/2012

    Bravo, Phương Lê, tôi chịu ông 100%, bài viết rất có nét, không ngốc như anh chàng Thăng Thiên phải gió. Hí hí!

  6. Phe ta coi chung Cong An Mang dang tro tai ma co^, ma cao : dam bi thoc , thoc bi gao

  7. Nước Mỹ không có kẻ thù truyền kiêṕ cũng như không có người bạn đời lâu daì. Bạn hay thù dưạ trên quyền lợi của Mỹ trong từng thơì điểm . Thí dụ gần đây : Chế độ của Hosni Mubarak là chế độ độc tài 30 năm qua nhưng mỗi năm nhận được khoảng 3 tỉ đô la viện trợ của Mỹ ? Taị sao Mỹ không nổ lực lật đổ Hosni Mubark ? . Bởi vì Hosni Mubarak ủng hộ chính sách của Mỹ taị Trung Đông .Cho tới khi phe cách mạng nổi dậy , Mỹ cũng phaỉ lo ngại không biết chính phủ mới có ủng hộ chính saćh của Mỹ như Hosni Mubarck ?
    Miền Nam là một nước nhỏ lệ thuộc quá nhiều vào viện trợ của Mỹ . Thế nên khi Mỹ chuyển muĩ nhọn của họ sang Trung Đông thì số phận của Việt Nam bị định đọat . Không thể trách Mỹ được . Giả dụ tổng thống Mỹ là người gốc Việt thì cũng không thể đi ngược laị quyền lợi của Mỷ để baỏ vệ miền nam được .
    Thế hệ đi trước và các thế hệ nay và mai sau nên học bài học của lịch sử mong sau này giữ được nước.

  8. Hien phap My khong cho phep mot nguoi co quoc tich My sinh de tai ngoai nuoc My ra tranh cu Tong Thong My!

  9. Các bác,

    Tôi không chống Mỹ. Nước Mỹ xấu hay tốt là do các bác nhận xét và suy nghiệm.

    Có điều, đường lối ngoại giao của Mỹ làm tôi liên tưởng đến triết lý sống của Tào Tháo : “CHẲNG THÀ MÌNH PHỤ NGƯỜI, CHỨ ĐỪNG ĐỂ NGƯỜI PHỤ MÌNH”. Lối xử thế của người Mỹ theo triết lý này dù sao vẫn có thể thông cảm và chấp nhận hơn thứ triết lý của thế giới cộng sản, trong đó có VN.

    Các bác đã từng sống với vẹm, ắt cũng đã hiểu ít nhiều cái “triết lý” cư xử của chúng. Tôi nói thử xem các bác thấy có phải vẹm cư xử với mọi người như thế không nhé: “CHẲNG THÀ MÌNH GIẾT NGƯỜI, CHỨ ĐỪNG ĐỂ NGƯỜI GIẾT MÌNH”.

    Vâng, sống với vẹm là thế! Vẹm thấy đâu cũng có kẻ thù. Triết lý của chúng là phải giết kẻ thù trước cho chắc ăn, không cần biết kẻ thù có chủ ý giết chúng hay không !

    • Trên bàn cờ ngoại giao quốc tế hien nay, nước VN hiện đang ở thế lưỡng cực giữa hai thế lực là Mỹ và Tàu. Một bên vốn vẫn bị mang tiếng là “PHỤ NGƯỜI”. Một bên vẫn khét tiếng là “GIẾT NGƯỜI” không gớm tay.

      Giữa kẻ “PHỤ” mình sau khi đã dùng mình và kẻ chỉ chực “GIẾT” mình vào bất kỳ lúc nào, vì bất kỳ lý do gì, các bác chọn ai?

  10. Nhìn gương Nam Hàn và Đài Loan, họ dựa vào Mỷ nhưng lảnh đạo họ giỏi biết tạo nội lực cho đất nước và khéo léo vận dụng quyền lực mềm để đất nước họ có ngày hôm nay. Trách mình trước và trách người sau. Như tựa đề cuốn sách của tác giả Lê văn Phúc, “Tôi Làm Tôi Mất Nước”

  11. 23/3/2012

    Thế, bố mẹ là Mít, đẻ con ra ở Mỹ, vậy đứa bé là gốc gì-?xoài hay mít
    hở đồ ngốc. Da vàng mũi tẹt mà đòi làm Mỹ hở, bỏ đi Tám.

  12. Chắc các bác có biết phim tài liệu “Hoàng Sa- Việt Nam: Nỗi đau mất mát” của ông Tây André Menas (Hồ Cương Quyết) bị bọn “chính quyền” côn đồ tay sai của chệt cấm chiếu ở VN?

    Ông Tây André tức quá nên đang cho trình chiếu khắp Âu châu. “You tube” được phép ông cho đăng phim lên mạng. Phim có thuyết minh tiếng Việt rõ ràng. Tôi kèm theo link này để các bác xem chơi :

  13. Cám ơn bác Phuong Le.
    Không biết đến bao giờ bọn lãnh đạo VN có được cái can đảm của những người LÍNH dưới quyền các vị danh tướng Ngô Quyền,Trần Hưng Đạo,Quang Trung….. nhỉ?
    Không dám hy vọng họ có cái dũng khí và tinh thần dân tộc của các vị danh tướng,chỉ cần họ có cái can đảm như các người lính bình thường khi bọn Tàu Phù lấn chiếm nước VN!!!

  14. 24/02/2012

    Cái thằng tây này đã từng ăn bùa mê thuốc lú của VC nên dám trèo lên bức tượng chiến sĩ CH trước QH trước ’75 treo cờ mặt trận phỏng dái bị đánh hộc máu mồm ra, sau này lại lấy họ hồ làm tên và nay thì vỡ mặt với cái bọn bắc bộ phủ, thế mà ông Lê gọi là ông tây này nọ, nó chính là thằng góp phần vào việc cưỡng chiếm miền Nam CH của chúng ta. Thăng chó chết.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: