• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Vô Liêm, Hữu Liếm

Mời quí vị người Việt ở chín phương trời, mười phương đất hải ngoại thương ca đọc hai bài viết về chuyện “Người Việt Vô Liêm, Người Việt Hữu Liếm” ở Kỳ Hoa.

Ðây là bài “Chạm trán với kẻ vô liêm sỉ.”

Trích Nhật ký của TS. Trần An Bài

Lâu lắm rồi mình bận không thể đến dự những buổi sinh hoạt của Hội Luật Gia Việt Cali. Năm nay, đặc biệt lắm, năm Con Cọp, thân phận mình đã như Cọp bị lột da từ lâu:

Gặm một mối căm hờn trong cũi sắt,
Ta nằm dài, trông ngày tháng dần qua.

Nhớ Rừng, Thơ Thế Lữ

Nhưng vì Hội Luật Gia Việt Cali nhiệm kỳ này có một vị nữ lưu, bà xã của LS Nguyễn Hữu Thống làm Hội Trưởng, thế nên mình phải đi dự Tiệc Tân Niên của Hội để ủng hộ.

Thường trong những Tiệc Tân Niên đều có múa lân và đốt pháo, nhưng trong Tiệc này của Hội Luật Gia, ngay sau Lễ Chào Cờ và Mặc Niệm, giông bão, sấm sét hình như nổ vang dội thay cho tràng pháo Xuân. Mọi người chưa kịp “an tọa” theo lời yêu cầu của MC thì ông cựu Thẩm Phán Lê Duy San dõng dạc lên khán đài, cầm micro trước sự ngỡ ngàng, lúng túng rõ rệt của Ban Tổ Chức và chị MC. Ông San tuyên bố ngắn gọn, đanh thép rằng:

Ông thấy trong bữa tiệc này có mặt của Nguyễn Hữu Liêm, một tên thân Cộng. Do đó, ông xin lỗi phải dời bỏ bữa tiệc vì ông không muốn ngồi với tên thân Cộng đó. Ðúng là lời phán quyết của một ông Toà. Chắc như đinh đóng cột!

Phát súng đầu tiên được vị cựu Thẩm Phán khai hoả, nổ chát chúa. Mọi người hoan hô lập trường Quốc gia chống Cộng của ông, nhưng mỗi người, tiếp theo đó, có những cách phản ứng khác nhau.

Là những người học Luật, hành xử Luật, một số anh em tức tốc mời Ban Tổ Chức (BTC) đến để giải quyết vấn đề trong sự thượng tôn Luật pháp và công bằng, trật tự. Các ý kiến được tự do phát biểu nhưng vắn tắt và được giải quyết thật nhanh chóng, gọn gàng.

Ai mời Nguyễn Hữu Liêm?

Ban Tổ Chức trả lời không mời ông này.

Nguyễn Hữu Liêm là ai?

Là người đang hành nghề luật sư ở Cali, đang dạy Triết học ở San Jose City College. Trước đây, ông này đã có nhiều hoạt động toa rập với Vũ Ðức Vượng ở San Francisco để đón rước các nhà lãnh đạo Cộng Sản Việt Nam đến Hoa Kỳ. Mới đây, tháng 11-2009, ông Nguyễn Hữu Liêm có mặt trong Ðại Hội Việt Kiều về Hà Nội họp để được Nguyễn Minh Triết ôm ấp, hôn hít. Khi trở về Hoa Kỳ, ông Nguyễn Hữu Liêm phổ biến trên Internet bài viết ca tụng Cộng Sản với những lời lẽ rất ư là trơ trẽn. Ðây là một đoạn trích trong bài của ông Nguyễn Hữu Liêm:

Từ ấu thơ đến bây giờ, tôi từng hát Quốc ca của miền Nam, trước năm 1963 thì cùng với bài hát buồn cười “Suy tôn Ngô Tổng thống.” Ba mươi bốn năm qua là Quốc ca Hoa Kỳ xa lạ, Star Spangled Banner. Nay thì tôi lại nghe và chào Quốc ca Việt Nam và lá cờ đỏ sao vàng. Con người là con vật của biểu tượng. Cờ in máu chiến thắng mang hồn nước. Tôi cảm nhận được một dòng điện chạy từ đáy lưng theo xương sống lên trên cổ trên đầu như là khoảnh khắc thức dậy và chuyển mình của năng lực Kundalini. Tôi nhìn lên phía trước, khi vừa hết bài Quốc ca, mấy chục cô và bà đại biểu từ Pháp đang chạy ùa lên sân khấu, vỗ tay đồng ca bài “Như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng”. Tôi nhìn qua các thân hữu Việt kiều từ Mỹ, và ngạc nhiên khi thấy hầu hết kể cả những người mà tôi không ngờ đang vỗ tay hào hứng la to, “Việt Nam! Hồ Chí Minh!” Cả hội trường, và tôi, cùng hân hoan trong tất cả (vẫn là) cái hồn nhiên mà dân tộc ta đã bước vào từ hồi thế kỷ trước.

Ngưng trích Nguyễn Hữu Liêm.

Mới ngày 6-3-2010, ông Nguyễn Hữu Liêm và các đồng chí của ông trong cái gọi là “Hiệp Hội Doanh Nhân Việt Mỹ” đã nghênh đón Thứ Trưởng Bộ Công Thương VNCS đến hội họp, ăn chơi ở sân golf, Gilroy.

Mình tự hỏi: Con người được học hành đàng hoàng như Nguyễn Hữu Liêm mà có thể viết được những hàng chữ mâu thuẫn như vậy ư? Có đúng là ông ta viết không? Thì bài này đã được phổ biến và ký tên ông ta và đã bị nhiều người Việt đả kích nặng nề, nhưng không thấy ông ta cải chính gì cả. Thế thì đúng ông là tác giả chứ còn ai vào đây nữa!

Nếu Ban Tổ Chức – BTC – không mời nhưng tự ý vợ chồng ông ta đến thì BTC có quyền đuổi ông ra ngay tức khắc vì ông đã xâm nhập phòng tiệc bất hợp pháp. Còn nếu ông không đóng tiền ăn thì phạm thêm tội “ăn quỵt” nữa! Nhưng nếu ông đã đóng tiền thì BTC nên trả tiền lại cho ông và mời ông ra về êm ả.

Mặc dù BTC không mời, nhưng có thể một người nào đó đã mua trọn một bàn tiệc và mời vợ chồng ông Nguyễn Hữu Liêm đến dự. Vậy thì ông ta có quyền tiếp tục ngồi lại tham dự không? Ngay trong giả thuyết là BTC đã chính thức mời ông, nhưng khi ông xuất hiện trước đám đông mà bị đám đông coi như một nhân tố làm cho họ nổi giận thì vì lý do an toàn của chính đương sự, BTC có trách nhiệm phải đem người đó ra khỏi hiện trường tức khắc.

Tại Nam Cali trước đây, một người Việt tên là Trần Trường có quyền hiến định treo ảnh Hồ Chí Minh trong cửa tiệm của ông ta. Nhưng khi dân chúng phẫn nộ biểu tình thì sự an toàn cá nhân Trần Trường thắng lướt quyền hiến định của ông ta. Có nghĩa là quyền an toàn nhân thân của Trần Trường quan trọng hơn quyền Trần Trường được treo hình Hồ tặc. Kết quả là cảnh sát Nam Cali đã làm sao cho ông Trần Trường “biến đi” thật an toàn để ông ta không còn có thể ở trong tiệm của ông ta mà treo hình Hồ tặc, làm căn cớ gây phẫn nộ cho quần chúng!

Ngay tại San Jose này, một vị linh mục Chánh Xứ được chính thức bổ nhiệm về cai quản nhà thờ hợp pháp của giáo phận; ông linh mục đã nhờ một lực lượng hùng hậu chó và cảnh sát bảo vệ để ông ta vào nhà thờ. Nhưng giáo dân phẫn nộ không cho ông vào. Cuối cùng, vì sự an toàn cá nhân của vị Chánh Xứ – chứ không phải vấn đề pháp lý nào khác – mà cảnh sát bắt buộc phải đưa ông lên xe ra khỏi hiện trường ngay tức khắc.

Giả thuyết rằng BTC một buổi hội họp của người da màu có mời một đại diện KKK đến dự phiên họp với các hội viên. Khi dân chúng da màu trông thấy KKK là đã muốn nổi điên rồi thì BTC đương nhiên phải hủy bỏ lời mời và có trách nhiệm đưa người KKK này ra khỏi nơi đó ngay. Không phải vì BTC mời KKK đến thì ông KKK có quyền ở lại, mà vì tính mạng ông KKK đó bị đe dọa, nên bắt buộc ông ta phải ra đi.

Kinh nghiệm cho biết: Khi một người đã trở nên căn cớ cho đám đông phẫn nộ thì hậu quả không thể lường trước được. Người Việt Quốc gia căm thù lá cờ Máu, họ có quyền xé nát hoặc châm lửa đốt nó. Lá cờ – dù biểu tượng cho một quốc gia – nhưng cũng chỉ là vật vô tri vô giác mà số phận còn như vậy, huống chi là con người ca tụng lá cờ ấy hiện diện trước mặt những người thù hận lá cờ thì tình hinh còn nguy hiểm đến chừng nào. Hơn nữa, nhiệm vụ cảnh sát không những là phòng ngừa tội phạm, không cho tội xảy ra, mà giả như có xảy ra thì cũng phải trong hoàn cảnh nào để dễ dàng tìm được bằng chứng xác thực. Trước một đám đông ồn ào, phẫn nộ, ai biết được một viên đạn từ đâu vụt tới hay một lưỡi dao phóng đến hoặc một cái ly bay vào mặt kẻ gây phẫn nộ? Bởi vậy, chỉ có một giải pháp an toàn nhất là cảnh sát phải triệt tiêu căn cớ gây phẫn nộ cho đám đông.
Tóm tắt, an toàn cá nhân và trật tự công cộng là kim chỉ nam để giải quyết rắc rối trong trường hợp này. Và đó là Luật!

Với những nguyên tắc đó, BTC Tiệc Tân Niên của Hội Luật Gia nhất trí lãnh trách nhiệm phải bằng mọi cách đưa Nguyễn Hữu Liêm ra khỏi phòng tiệc. Và đó chính là giải pháp tốt đẹp nhất cho tất cả mọi người và mọi phía: BTC không bị trách cứ là vô trách nhiệm và bữa tiệc vẫn vui vẻ thành công. Các quan khách và hội viên được mời cũng không phải vừa ăn vừa buồn nôn khi nhìn thấy nét mặt của kẻ vô liêm sỉ, đã từng thú nhận là được sảng khoái khi y đứng chào lá cờ Máu. Và cuối cùng, chính đương sự cũng được an toàn, không bị sỉ nhục, nhạo báng trước đám đông.

Trong lúc chào cờ Vàng Ba Sọc Ðỏ và Mặc niệm các chiến sĩ và nạn nhân trên đường tranh đấu tìm tự do, dân chủ, mình thấy Nguyễn Hữu Liêm và vợ cũng đứng nghiêm chỉnh, và cúi đầu. Lạ thiệt! Nếu ông ta đã “ân hận vì bao nhiêu năm phải chào lá Cờ Vàng và hát bài quốc ca HK Star Spangled Banner và chỉ khi được chào lá cờ Máu ở Hà Nội thì ông ta mới cảm nghiệm được nỗi hân hoan Như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng“; thế thì tại sao ngày hôm nay – sau khi ông đã đặt bút viết như vậy – mà ông còn có liêm sỉ để đứng nghiêm chỉnh chào LẠI lá Cờ Vàng và hát LẠI bài Quốc ca HK này?

Mình nghĩ rằng ông này có những suy tư triết học ấm ớ và lập trường chính trị ngu ngơ. Thế thì giữ ông lại chỗ này làm gì?

Ông ta là con người kịch cỡm, đi với Bụt mặc áo Cà Sa, đi với Ma, mặc áo giấy. Về Hà Nội thì chào lá cờ Ðỏ. Ở Hoa Kỳ thì chào lá cờ Vàng. Thế thì chờ chi mà không mời ông đi chỗ khác chơi?

Ông thú nhận rằng ông hứng chí khi hát câu “Cờ in Máu chiến thắng“. Nhưng ông có biết rằng vì lá cờ Ðỏ ác ôn này mà máu ai đã phải xối xả tuôn trào? Ðó là Máu của các chiến sĩ VNCH, những người đã bảo vệ cho ông và gia đình ông chạy trốn qua đây lánh nạn Cộng sản. Thế thì còn chờ gì mà không mời ông đi chỗ khác?
Ðó là Máu của đàn bà và trẻ thơ vô tội. Ðó là Máu của các nạn nhân bị chết oan uổng giữa mùa Xuân Mậu Thân linh thiêng. Thế thì còn phải đợi chi mà không đuổi?

Chưa hết, đó là Máu của 58.000 binh sĩ đất nước Hoa Kỳ, nơi đã nhận cưu mang ông khi ông nạp đơn xin tỵ nạn Cộng Sản và hiện đang nuôi dưỡng ông để rồi bị ông quay lưng lại chê bai “xa lạ” với quốc ca HK và tung hô Cộng Sản. Thế thì còn chờ gì mà không đuổi?

Qua Tiệc Tân Niên của Hội Luật Gia hôm nay, “bài học Nguyễn Hữu Liêm” phải được rút ra cho các Hội Ðoàn QG khác khi gặp phải trường hợp tương tự:

— Trước tiên, các Hội Ðoàn phải kiểm điểm lại danh sách hội viên của mình: Nếu có những tên thân Cộng trong Hội thì phải xóa tên chúng đi ngay và khai trừ chúng khỏi Hội.

— Từ nay, khi có những tên thân Cộng nào xuất đầu lộ diện trong các buổi tiệc tùng hoặc sinh hoạt Cộng Ðồng thì trước hết, phải yêu cầu BTC đuổi chúng đi tức khắc. Nếu BTC nhu nhược, không muốn làm chuyện đó thì hãy gạt bỏ BTC và gọi cảnh sát đến chứng kiến sự phẫn nộ của đám đông và cảnh sát có trách nhiệm phải đem những kẻ làm đám đông phẫn nộ ra khỏi hiện trường để tránh mọi xáo trộn có thể xảy ra.

— Sự xuất hiện của những tên thân Cộng có tác dụng phá hoại sự an vui của Cộng Ðồng người Việt QG. Chính những tên này mới là kẻ phải rời khỏi phòng tiệc hay phòng họp chứ không phải chúng ta, vì tiệc là của ta, họp hành là cho ta – những người Việt QG – chứ không phải cho bọn thân Cộng.

Khi bọn thân Cộng về Việt Nam nhởn nhơ trên phần đất Cộng Sản thống trị thì mình phải đánh theo thế thủ. Nhưng khi phải chạm trán với bọn vô liêm sỉ này ngay trên phần đất tự do của mình thì mình phải đánh theo thế công, đánh trực diện. Một bữa tiệc mà chĩ vì có vài tên thân Cộng mà ta phải bỏ ra ngoài thì không coi được chút nào. Có khi ta còn bị mang tiếng là đánh BTC thuộc phe ta. Ðánh thế công tức là dùng BTC đứng chung với mình đuổi cổ những quân vô liêm sỉ đi, để mọi người hội họp thoải mái. Ðó mới là thế công tuyệt chiêu.

Phải nhìn nhận BTC Tiệc Tân Niên Hội Luật Gia hôm nay đã tiến thoái nhịp nhàng theo sự yêu cầu của các hội viên và hành động đẹp như Cọp vồ mồi, để đuổi cho bằng được Nguyễn Hữu Liêm ra khỏi phòng tiệc. Nhờ đó, bữa tiệc được vui vẻ, ấm cúng và sôi động trở lại, tránh được những đổ vỡ tưởng như gần kề.

Chúa Nhật, ngày 7-3-2010
TRẦN AN BÀI

Và đây là bài viết của Ls Nguyễn Hữu Liêm khi ông về Hà Nội dự Ðại Hội Việt Kiều: “Nơi giữa Ðại hội Việt kiều: Một nỗi bình an.”

Hà Nội — Như rứa mà đã qua ba mươi lăm năm, ngày tôi rời Việt Nam. Trưa ngày 30 tháng 4, 1975, đeo đu đưa trên chân đáp của chiếc trực thăng cuối cùng rời phi trường Cần Thơ, trên vai vẫn đeo súng, túi xách, tôi đã thoát đi trong tiếng la hét hoảng sợ và cuồng nộ, bắn giết của đoàn quân đang tan vỡ. Trong hai mươi năm qua, tôi đã bao nhiêu lần về lại Việt Nam. Lần nào bước vào phi trường Tân Sơn Nhất, tôi cũng vẫn luôn mang một nỗi sợ hãi thầm kín. Không biết là lần này mình có bị trục xuất hay không? Những ngày còn ở trong nước thì vẫn nghĩ đến chuyện công an “mời lên làm việc”. Tôi đã như là một đứa con ghẻ trên chính quê hương mình. Nhưng lần này, tôi về lại quê nhà với một tâm trạng khác. Tôi được chính thức mời trở lại Việt Nam.

(.. .. .. )

Vừa bước tới quầy thủ tục nhập cảnh ở Nội Bài, tôi đã được hướng dẫn vào lối đi dành cho đại biểu kiều bào về tham dự Ðại hội. Một sĩ quan cấp Tá đón tiếp tôi thân mật, vui vẻ. Viên sĩ quan đóng dấu ngay lập tức vào tờ khai nhập cảnh và chào tôi nghiêm chỉnh với nụ cười. Tôi được hướng dẫn bởi hai nhân viên khác đến một quầy tiếp đón. Xong rồi tôi ra xe đang chờ về khách sạn cùng với một số đại biểu từ châu Âu. Ðến khách sạn chúng tôi cũng được chào đón thân mật. Sau khi tắm rửa, thay quần áo, tôi đi xuống phòng ăn. Ðược gặp nhiều anh chị em, có người tôi từng quen biết, có người không. Những khuôn mặt tươi vui, bắt tay nhau, như cùng hát vang bài của chàng Sơn thuở nọ, “Mặt đất bao la, anh em ta về, gặp nhau, mừng như bão táp quay cuồng. Trời rộng. Bàn tay ta nắm nối liền một vòng Việt Nam.” Ở trong khung cảnh này, tôi đọc được những tâm trạng không cô đơn của những con người nặng lòng với đất nước. Tôi cảm ra rằng mình vui lên như đứa trẻ thơ – dù rằng trong ý thức tôi muốn chăm nhìn chính mình và các đại biểu Việt kiều từ một góc độ khác. Tôi muốn bắt chước Edmund Husserl đi soi tìm một tinh hoa, về cái thực chất của tình yêu nước, trên cơ sở của hiện tượng học, một thể dạng tình cảm quê hương thuần chất trong con người Việt Nam – cái dân tộc tính đặc thù, sau khi đã loại trừ đi những yếu tố kinh nghiệm cá nhân và lịch sử.

( .. .. .. )

Chuyến đi Ðại hội này – tôi an ủi và tự đánh lừa chính mình – như là một dự án về biện chứng sử tính trong hiện tượng luận của Husserl.

Tôi tìm đến Husserl trong đoạn văn này. “Cuộc đời của con người, trên cơ bản tinh hoa phổ quát của nhân loại và văn hóa bản địa, nhất thiết phải mang yếu tính lịch sử. Nhưng đối với một con người khoa học, cuộc đời như là cuộc sống của khoa học, trên chân trời của cộng đồng những khoa học gia, thì nó đã đánh dấu một sử tính mới. Nó đòi hỏi một cuộc cách mạng cơ bản về ý thức sử tính. Ðó là cuộc cách mạng về trái tim lịch sử trong ý thức sử tính của con người.”

( .. .. .. )

Tôi muốn dựa vào phép biện chứng quốc thể (state), tức là các hình thái tổ chức, mà Ðại hội Việt kiều này là một, và chính tôi, cùng các đại biểu Việt kiều, những người mang tinh thần dân tộc trong lưu vong, tương tác – như là một tiến trình đối ứng và thông hiểu, để chuyển hóa lẫn nhau – từ các nội dung đầy kịch tính chính trị đến những nỗi hồn nhiên mang nặng tính bi hài trong những con người đại biểu như chúng tôi. Tôi biết rằng không một ai đã bước vào lịch sử mà không làm một thánh tử đạo sẽ là – và khi chết không phải làm một tên hài kịch đã là.
Sáng sớm ngày hôm sau, thứ Bảy, 21 tháng 11, phái đoàn chúng tôi lên xe buýt – có xe cảnh sát hú còi mở đường – đi về Trung tâm Hội nghị Quốc gia Mỹ Ðình. Hà Nội, khi đi ra khỏi khu Ba Ðình, là cả một công trường xây dựng. Các cao ốc thi nhau vươn lên.

(.. .. .. )

Qua đến ngày thứ hai của Ðại Hội. Trong các khóa hội thảo chuyên ngành, tôi tham dự phiên “Trí thức và chuyên gia”. Có một giáo sư kiến trúc, về từ Pháp, tôi chỉ nhớ tên là Trường, khoảng 65 – 70 tuổi, đã tâm sự chuyện ông về Việt Nam giảng dạy suốt nhiều năm qua. Không lương bổng, và không được trả bất cứ chi phí nào, giáo sư Trường đã kèm dạy nhiều lớp sinh viên trong ngành xây dựng và kiến trúc, cũng như khiêm tốn làm việc với các ban ngành của chính phủ về các vấn đề xây dựng và quy hoạch thành phố. Tôi tự hỏi mình có làm được như thế không?

(.. .. .. )

Ngày thứ ba của Ðại hội, ở cuối phần bế mạc, tôi cùng đứng dậy chào cờ. Bài “Tiến quân ca” được vang cao trong cả hội trường. Lạ thật. Tôi chưa hề từng nghe Quốc ca Việt Nam (này) trong khung cảnh thể thức như thế. Từ ấu thơ đến bây giờ, tôi từng hát Quốc ca của miền Nam, trước năm 1963 thì cùng với bài hát buồn cười “Suy tôn Ngô Tổng thống.” Ba mươi bốn năm qua là Quốc ca Hoa Kỳ xa lạ, Star Spangled Banner. Nay thì tôi lại nghe và chào Quốc ca Việt Nam và lá cờ đỏ sao vàng. Con người là con vật của biểu tượng. Cờ in máu chiến thắng mang hồn nước. Tôi cảm nhận được một dòng điện chạy từ đáy lưng theo xương sống lên trên cổ trên đầu như là khoảnh khắc thức dậy và chuyển mình của năng lực Kundalini. Tôi nhìn lên phía trước, khi vừa hết bài Quốc ca, mấy chục cô và bà đại biểu từ Pháp đang chạy ùa lên sân khấu, vỗ tay đồng ca bài “Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng”. Tôi nhìn qua các thân hữu Việt kiều từ Mỹ, và ngạc nhiên khi thấy hầu hết – kể cả những người mà tôi không ngờ – đang vỗ tay hào hứng la to, Việt Nam! Hồ Chí Minh! Cả hội trường, và tôi, cùng hân hoan trong tất cả (vẫn là) cái hồn nhiên mà dân tộc ta đã bước vào từ hồi thế kỷ trước.

(.. .. .. )

Ngày hôm sau, thứ Ba, 24 tháng 11, trên suốt chuyến bay để “đi” California – không phải là “về” như bao lần – tôi thấy chính mình đang mang tiếp được một nỗi bình an ngày hôm trước. Quê nhà đã đón mừng và nhận lại mình. Tôi không còn sợ tổ quốc, sợ chế độ, sợ công an, sợ cộng sản. Bạn thấy không? Con người tôi vẫn là của thời quán thứ nhất – một anh nông dân trong làng chưa bước qua được giai thoại của một thứ dân tộc chủ nghĩa thô sơ và đầy uẩn khúc. Tôi chưa phải là con người tự do.

Xin chân thành cảm ơn tất cả. Ôi hỡi quê hương Việt Nam. Lần này, tôi đã thực sự trở về!

© 2009 Nguyễn Hữu Liêm
© 2009 talawas blog

CTHÐ: Những người Việt ở nước ngoài về Hà Nội dự cái gọi là “Ðại Hội Việt Kiều”, như Nguyễn Hữu Liêm, không phải là “đại biểu” của bất cứ ai.

Bài viết của Nguyễn Hữu Liêm hai phần ba là những lời kể vớ vẩn, ngớ ngẩn, những lời viện dẫn “triết học ngu ngơ dzai nhách như chó đói nhai giẻ rách.”

Không nỡ để quí vị phải đọc những viện dzẫn Triết Ðũng Quần Hữu Liếm “Chó đói Giẻ Rách” lảm nhảm đó, tôi cắt bỏ nhiều đoạn.

Ðến đây tạm chấm dzứt chuyện “Chó Ðói Giẻ Rách Vô Liêm Sỉ.”

Advertisements

6 Responses

  1. 26/3/2012

    Những thằng trí thức *** đi về dự đại hội giặt quần cho bọn bần cố nông tàn độc với dân VN ta. Làm đíu gì mà phải đầu hàng giai cấp.Tống cổ thằng này về sống ở VN là biết tay nhau ngay.

  2. Cách đây hơn hai năm, “đảng ta” có tổ chức hội nghị Việt kiều ở Hà Nội lần đầu tiên thì phải? Trong bài viết “Um hun thắm thít” của Bố Già, tôi có théc méc động lực nào đã khiến chim sổ lồng lại bay về lồng, cá thoát rọ lại chui vào rọ, thì may có bác Nam Phục giải thích như sau:

    (Sao y bản chính):

    Nhân bác PL nhắc đến chuyện cho chó ăn kít còn hơn cho già hồ và đám lâu la xơi, tôi nhớ đã được nghe kể lại câu chuyện về một chú cẩu từ Đông Đức vượt biên sang Tây Đức trước ngày bức tường Bá Linh bị giật sập. Dưới đây là một mẩu đối thoại giữa hai chú cẩu.

    Chó Tây Đức: Bên đó có bơ ăn, sữa uống không?

    Chó Đông Đức: Ê hề!

    Chó Tây Đức: Có TV coi không?

    Chó Đông Đức: Chiếu 24/7!

    Chó Tây Đức: Thế chạy qua đây làm gì?

    Chó Đông Đức: Chúng nó cấm sủa!! Nhớ quá, chạy qua đây gâu gâu vài tiếng!!

    Còn dưới đây là một chuyện do tôi … phịa, lấy cảm hứng từ “đại hội chó mèo” gì đó do “triết nổ” tổ chức dụ đàn vịt cừu về VN “ăn xơi” cách đây không lâu.

    Chó việt cộng: Nghe nói bên đó văn minh, dân chủ, tự do nhất thế giới, thử kể nghe vài chuyện?

    Chó việt kiều: ID được cấy dưới da, có đi lạc cũng chả sợ. Bên ấy mình là chủ, còn bọn “người” làm tôi tớ hầu hạ, phục vụ cho mình ngày đêm. Tha hồ sủa, tha hồ cắn mà chẳng sợ thằng tây, con mỹ nào bắt đi tù!

    Chó việt cộng: Thế về đây làm gì?

    Chó việt kiều: Ồ … cái giống “người” bên ấy ăn ở vệ sinh, sạch sẽ quá, đôi khi tìm mờ mắt mà không ra cái món … khoái khẩu của bọn mình!! Bạn hiểu chứ?

    (ngưng trích).

    Phi nía lô đia !

  3. Trong bọn chó giả hình tị nạn, Nguyễn Hữu Liêm là tên đáng nhổ vào mặt nhất.Tôi đã đọc bài viết của y về ngày 30 tháng 4, y chạy trốn việt cộng ra sao. Y viết rằng y phải liều chết bám vào càng một chiếc trực thăng, và kinh hoàng nhìn cảnh hỗn loạn sảy ra bên dưới, khi máy bay đã lên cao. Chắc tên H.L thuộc loài 4 chân xứ Việt, nên thèm cái món mà chó Việt kiều của bác Phương Lê nói tới.Nhưng tên H.L này có khi chưa được nếm món đó, thì đã bị nấu thành món nhựa mận cho cộng cúng Boóc chúng nó !

  4. Tay Hữu Liếm này liếm VC quá thần sầu. Hắn đã phản bội trắng trợn VNCH và Mỹ quốc. Xin mọi người gặp hắn ở đâu cứ thoải mái nhổ vào mặt hắn để hắn có cơ hội liếm láp.

  5. Ho chu tit ,khong vo?. La(/m con. Cha(/c. Te7n na-y la- con cu?a. HCM.Chuc bac hoang hai thuy song vui va khoe manh.

  6. XY Nguyen the Tuong,on 28-4-2012 at 9:45pm said :

    Tu hon 60 nam nay,nuoc ta dang trong thoi ky MAT VAN,nen trong nuoc day ray can ba,nhung nhuc gioi bo,dien hinh la bon,HO,CHINH,DONG XU gi do,nay them mot can ba la vo liem ,huu liem gi do cung chang co chi la .KHI VAN NUOC DEN,thi chi mot dem la quet sach. HAY DOI MA XEM.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: