• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

OLYMPIC SÀI GÒN, OLYMPIA HÀ NỘI

Phụ nữ Việt Nam gánh nặng, đi bộ. Các nàng phải đi như chạy mới đỡ mệt. Nếu dự Thi Ði Bộ Thế Vận, rất có thể các nàng đoạt cả Ba Huy Chương Vàng, Bạc, Ðồng.

Những trận bắn nhau Việt Pháp trong thành phố nổ ra từ Tháng 12 năm 1946. Ðến năm 1950 – 4 năm sau – khi tôi trở về Hà Nội, thủ đô vẫn còn nhiều khu đổ nát vì bom đạn chưa được sửa sang. Rạp xi-nê Olympia trước chợ Hàng Da sau khi tôi về Hà Nội mới được xây dựng lại, thành một rạp Olympia mới tinh, hiện đại.

Tôi đi xem phim Les Trois Mousquetaires – Gene Kelly, Van Helflin, Lana Turner, June Allyson, Angela Lansbury – ở rạp Olympia.

Hà Nội có rạp xi-nê Olympia, Sài Gòn có rạp xi-nê Olympic ở đường Hồng Thập Tự. Một buổi chiều năm 1952 tôi đến Olympic xem phim. Cùng đứng xem hình quảng cáo phim do cô đào Pier Angeli trong vai chính, anh bạn tôi chưa quen, nói:

“Pier Angeli xinh quá.”

Ảnh đặc biệt: Một cầu thủ basketball của một quốc gia Á Châu trốn đoàn, không trở về nước, biến mất ở London. Chưa biết tên và quốc tịch của cầu thủ này. Có tin gì mới, bổn báo sẽ loan tin đế quí vị độc giả biết ngay.

Cũng như anh, tôi thấy Pier Angeli xinh quá là xinh. Không chỉ Xinh, Pier Angeli còn Ðẹp. Ở đời có nhiều thiếu nữ Ðẹp mà không Xinh, Pier Angeli – với tôi – vừa Xinh vừa Ðẹp. Từ đó tôi mê Pier Angeli, từ đó tôi trở thành bạn với người bạn cùng vào rạp Olympic xem phim Pier Angeli với tôi chiều xưa ấy – Tôi không nhớ tên phim – Anh và tôi ngồi cạnh nhau trong rạp xi-nê. Từ rạp ra, chúng tôi đi uống nước mía rồi hỏi tên nhau, hẹn gặp lại nhau.

Những mùa thu theo nhau qua. Tháng Tư Ðen sập đến, Lâm – anh bạn tôi từ năm 1952 ở Rạp Olympic Hồng Thập Tự, Sài Gòn – làm nhân viên Sở Mỹ ABC. Sở đưa Lâm và vợ con anh sang Mỹ trước Ngày 30 Tháng Tư 1975. Năm 1988  Lâm Việt Kiều hồi hương, về Sài Gòn lần thứ nhất. Năm ấy tôi nằm phơi rốn trong Nhà Tù Chí Hòa.  Năm 1992 Lâm về Sài Gòn lần hai. Lần này Lâm và  tôi gặp lại nhau ở Sài Gòn.

Tháng 12 năm 1994, vợ chồng tôi đến phi trường National, Washington, DC. Trong số bạn đến phi trường đón vợ chồng tôi có Lâm.

Chúng tôi cùng sống ở thành phố Falls Church, Virginia. Rồi những mùa thu vàng lại theo nhau qua. Lâm hơn tôi hai, ba tuổi. Khoảng năm 2005 Lâm nói anh bị lãng tai, nghe không rõ, anh phải dùng một loại phone dành cho những người điếc. Lâm không lái xe được nữa vì mắt yếu. Một tháng đôi kỳ Lâm phone cho tôi, Chúng tôi không gặp nhau trong 3, 4 năm.

Lại theo nhau qua những mùa thu vàng. Một buổi trưa tôi ngồi với mấy người bạn trong Nhà Hàng Viet Royal, Khu Eden. Lâm đến với người vợ trẻ người Hà Nội anh mới lấy mấy năm trong một lần anh về thăm nước. Lâm ngồi ở một bàn khác. Anh bạn Ðỗ Hùng đưa Lâm đến bắt tay chúng tôi. Tôi thấy khi Lâm bắt tay tôi, anh có vẻ không nhận ra tôi là ai. Nên tôi sang bàn Lâm, ngồi cạnh Lâm, tôi hỏi:

“Mày không nhớ tao là ai à?’

Lâm lắc đầu:

“Không nhớ.”

Tôi nói:

“Mày nhìn kỹ lại tao xem.”

Lâm nhìn kỹ tôi một lúc, nói:

“Không nhớ là ai.”

Tựợng đá có từ ngàn năm trước ở núi Olympia, Greece, ghi cảnh Ðánh Vật của những lực sĩ thời xưa. Theo sách sử, tất cả Lực sĩ Olympia ngàn năm xưa đều trần truồng khi thi đấu. Những cuộc thi Olympia xưa không có phụ nữ tham dự. Viết đúng: phụ nữ không được dự.

Tâm viên, ý mã. Sáng nay, một buổi sáng  mùa hạ Mỹ đã qua nhưng trời đất Virginia vẫn còn nắng nóng, việc tôi viết bài về Olympic London 2012 gợi cho tôi nhớ  Rạp Xi-nê Olympia, Hàng Da, Hà Nội, và Rạp Xi-nê Olympic, Hồng Thập Tự, Sài Gòn. Từ việc nhớ hai rạp xi-nê ấy tôi nhớ lần thứ nhất năm 1952 tôi gặp Lâm ở Rạp Xi-nê Olympic, Sài Gòn.

1952-2012.. Mèn ơi.. Sáu mươi năm rồi ư??  Sáu mươi mùa thu lá đã bay. Năm 1952 ở Sài Gòn chúng tôi 20 tuổi. 60 năm vèo qua. Có gì đáng ngạc nhiên khi năm 2012 chúng tôi là hai ông già Tám Bó. Răng giả, mắt mờ, tai chưa điếc nhưng nghe không rõ, hay quên. Chúng tôi cùng đến đứng lóng ngóng trước cửa Lò Thiêu. Chỉ chưa biết Lâm dzô Lò  trước tôi hay tôi dzô Lò trước Lâm.

Khi nghĩ đến chuyện viết bài này, tôi sắp xếp trong óc tôi một số chuyện tôi cho là hay hay liên can đến Olympic London 2012 để viết. Tôi mở đầu bài viết bằng chuyện hai rạp xi-nê Olympia, Olympic, rồi chuyện người bạn lâu năm nhất của tôi không còn nhớ tôi là ai, tinh thần tôi trầm xuống.

Tôi tìm trên Internet xem cô đào Pier Angeli tôi mê năm xưa đời sống ra sao. Chuyện đời nàng làm tôi thêm sầu não. Những năm 1950 có thời Pier Angeli thân ái với James Dean. Nàng và chàng thật đẹp đôi. Nếu tôi là James Dean, tôi cũng Yêu Pier Angeli như James Dean. Nhưng tôi khác với James Dean, tôi  lấy Pier Angeli làm vợ.

Pier Angeli và James Dean không thành vợ chồng. Pier Angeli lấy chồng là Vic Damone, một ca sĩ người Ý như nàng. Rồi nàng về sống ở Ý. Và James Dean lái xe đụng vỉa hè ở Los Angeles, chàng chết trong xe.. gục trên vòng tay lái, năm xưa ấy xe ô tô chưa trái bóng tự động tung ra đỡ người lái xe.

Tháng 12 năm 1994, tôi đến Cali, Hồng Dương, chàng ký giả đẹp trai mà anh em chúng tôi gọi là Alain Delon Giao Chỉ, lái xe đưa tôi đi thăm thành phố. Ðến một chỗ, anh bảo tôi:

“James Dean chết ở chỗ này.”

Pier Angeli và Vic Damone bỏ nhau. Internet cho tôi biết vào khoảng năm 1965 Pier Angeli trở lại Hollywood. Thời xuân hồng của nàng qua rồi, nàng nghèo túng và qua đời năm 1971. Người Ðẹp Xi-nê của tôi lìa đời năm nàng 36 tuổi, nàng tuổi Thân, tôi tuổi Dậu. Thương ơi là thương, tiếc ơi là tiếc.

o O o

Tôi không ưa Tầu Cộng nên tôi không xem Olympic Beizing 2008. Khi thấy trong Lễ Khai Mạc ông bà Tổng Thống Bush ngồi ê mông trên khán đài trong cả 3, 4 giờ, tôi sốt ruột, tôi tắt máy TiVi.  Tôi khó chịu khi thấy ông bà Tổng Thống Bush có vẻ muốn lấy lòng bọn Ðầu Xỏ Tầu Cộng quá đỗi.

Pier Angeli và James Dean, Hollywood 1950

Ban Tổ Chức Olympic London 2012 – theo tôi – không cần dùng Olympic để khoe quốc gia Anh Cát Lợi. Nước Anh có nhiều cái Hay, cái Ðẹp hơn nhiều nước khác, người Anh còn cần  gì phải khoe. Người Anh chẳng cần có Quốc Trưởng nước nào đến dự  Olympic do họ tổ chức. Ông nào muốn xem lực sĩ tranh tài thì đến. Họ không mời. Cũng chẳng ai théc méc tại sao Olympic London không có các nguyên thủ quốc gia trên thế giới đến dự hội.

Xem những Thế Vận trước, tôi thấy ngoài môn Chạy Marathon, Thế Vận còn có Môn Thi Ði Bộ. Tôi không thấy môn Thi Ði Bộ trong Thế Vận London. Không có hay có mà tôi không được xem, hay có mà NBC không thu hình? Luật của Ði Bộ Olympic là không được chạy, một bàn chân lúc nào cũng phải đặt trên mặt đất. Hai bàn chân cùng ở trên mặt đất là lực sĩ bị loại. Khi xem những Nữ Lực sĩ Ði Bộ trong Thế Vận, tôi nhớ những phụ nữ Việt gánh gạo ở xứ Bắc năm xưa. Thời tôi là chú thiếu niên 15, 16 tuổi, làm liên lạc viên đi chân đất đưa thư những năm 1947, 1948, tôi thấy những cô gái quê mười chín, đôi mươi gánh gạo đi như chạy trên đường. Ði theo các cô, tôi phải rảo bước. Người gánh nặng phải đi nhanh như chạy mới đỡ mất sức. Tôi nghĩ những phụ nữ gánh gạo ở quê tôi nếu dự thi Ði Bộ Thế Vận Hội, các Nàng chiếm cả 3 Huy Chương Vàng, Bạc, Ðồng là cái chắc như bắp.

Tôi théc méc: Các nàng gánh nặng, đòn gánh đè lên vai, tại sao vai các nàng không bị thâm tím?

Trên thế giới chỉ có phụ nữ nước tôi gánh gạo, gánh nước, hay còn có phụ nữ nước khác cũng gánh gạo, gánh nước như phụ nữ nước tôi?

o O o

Từ khi bọn Cộng Liên Xô bị tan rã, từ khi nước Nga trở lại là nước Nga với Cờ Quốc Gia Ba Mầu Xanh, Trắng, Ðỏ, tôi không còn thù ghét những Lực sĩ Nga trong những cuộc tranh tài thể thao quốc tế. Không những không Thù Ghét, tôi còn thấy những Nữ Lực Sĩ Nga Dễ Thương. Như Maria Sharapova, Quận Chúa Tennis. Tôi thấy Maria Sharapova là Nữ Lực Sĩ Ðẹp Nhất Toàn Cầu. Nàng là Nữ Lực Sĩ Ðẹp Nhất Ðời Tôi.

Tôi buồn não nùng đến suốt một đêm dzài tha hương, biệt xứ, lưu đầy khi tôi bị thấy Maria Sharapova thua Serena Williams trong trận chung kết Tennis Olympic London. Nàng được Huy Chương Bạc. Nhưng Nàng phải có Huy Chương Vàng mới đúng.  Maria Sharapov không Huy Chương Vàng là Một Vô Lý trong Cuộc Ðời Có Nhiều Vô Lý này.

Tôi tự an ủi: Maria Sharapova không nên có Huy Chương Vàng. Nàng đã Trẻ, Ðẹp, Duyên, Sang, Thông Minh, Nàng lại lấy Huy Chương Vàng thì Nàng lấy hết Của Quý trong Thiên Hạ. Có nhiều Tốt Ðẹp quá Nàng sẽ có thể gặp chuyện không may trong cuộc Ðời Tình Ái. Ðịnh luật “Bỉ sắc, tư phong.” Ôi.. Bốn tiếng não nùng, ai oán ấy.

Serena Williams đưa cánh tay trái  lên tung trái banh, khán giả tối tăm mắt mũi. Khán giả phải nhắm mắt lại.  Khi Maria Sharapova tay trái tung banh lên, khán giả ngất ngư con tầu đi….

Người anh em cùng vợ với tôi là anh H2T phải mượn Thơ Thi Sĩ Ðinh Hùng, để nói lên cảm xúc của anh khi anh nhìn Giai Nhân Maria Sharapova dơ cao cánh tay tung banh để đánh trái giao banh, tiếng Phú Lang Sa là Service, tiếng A Mỹ Lại Gia là Serve:

Ta nhìn đó thấy trời ta mơ ước
Thấy cả bóng một vầng đông thưở trước
Cả con đường sao mọc lối ta đi
Cả chiều sương mây phủ lúc ta về
Khắp vũ trụ bỗng vô cùng thương nhớ.

Anh H2T còn đích thân Làm Thơ Vịnh Ngọc Nữ  Maria Sharapova:

Thua match là tại Không May.
Thắng match là tại Thiên Tày Sharapova.

Quận Chuá Maria Sharapova sẽ đưa cánh tay ngọc phơn phớt lông măng, tung banh đánh Serve ở Olympic Rio de Janeiro năm 2016. Nhưng năm 2016 rất có thể cõi đời này – nhiều ông Thi sĩ Cali gọi là “Cõi Tạm” – không còn có Công Tử Hà Ðông ngồi trước máy TiVi ngây ngất và ngất ngư nhìn Nàng giao banh và nồng nàn khấn khưá, cầu mong Nàng thắng match, nên hôm nay, giờ này, còn nói được, xin nói trong Chữ Viết:

“Vĩnh biệt Maria Sharapova,”

“Vĩnh biệt quí bạn đọc bài Viết ở Rừng Phong này.”

CÔNG TỬ HÀ ÐÔNG

Rừng Phong, Xứ Tình Nhân, Kỳ Hoa Ðất Trích, 4 giờ chiều Ngày Thứ Ba 13 Tháng Tám, Năm 2012.

H2T viết thêm: CTHÐ sướng hơn ông Tầu Kim ThánhThán nhiều nhiều. Kim Tiên Sinh kể ông có 36 Sướng Khoái ở Ðời, ông không có cái Sướng Khoái nhìn Người Ðẹp Maria Sharapova đưa cánh tay lên tung banh đánh Serve như CTHÐ. Ông lại càng không có cái Sướng Khoái ca tụng, bốc thơm Người Ðàn Bà Ðẹp ông ái mộ trên Internet. Ðược hưởng những Sướng Khoái ấy, CTHÐ còn muốn gì nữa?

Từ một mùa thu vàng ấm đến nay – có ai thấy không? – Khi đón đối thủ giao banh, Kim Nữ Maria Sharapova dùng bàn tay trái vỗ vỗ bẹn – xin lỗi – vỗ vỗ đùi hai cái. Có ai thấy hai cái Vỗ đó không, hay chỉ có mình tui?

12 Responses

  1. Kính Hoàng Lão Công Tử,
    1- Hoàng Lão Công Tử viết lời vĩnh biệt nàng M.Sharapova và vĩnh biệt quí bạn đọc làm tôi cảm động và buồn quá!
    2- Nàng M.Sharapova đẹp quá nên không những H.L.Công Tử để ý mà gần như mọi tên đàn ông yêu nét đẹp của phụ nữ và nhất là yêu môn tennis cũng đều để ý.Tôi để ý luôn cả những hành động dù nhỏ nhặt của nàng M.Sharapova để rồi tôi mơ.Tôi để ý là trước khi đập hai lần bóng xuống đất để giao banh,nàng luôn ngừng lại một vài giây nhìn về phía sân đối thủ như muốn nói:Hãy chuẩn bị nhận cú giao bóng…sấm sét của ta đây.Và,để hỗ trợ cho cú giao bóng,nàng hét lên một tiếng thật lớn để đối thủ…hết hồn luôn.
    Mỗi lần nhìn nàng M.Sharapova đánh banh là tôi lại mơ…ước.Tôi mơ…ước là:Nếu con người có kiếp sau thì kiếp sau tôi xin được làm người con gái đẹp,giỏi và thông minh…như nàng M.Sharapova.Mơ…ước đã rồi tôi mới giật mình tự hỏi:Mình đang là người Việt-Nam,vậy kiếp sau mình làm người Nga hay người Mỹ được không?Có lẽ không được quá.Thế là tôi mơ…ước tiếp.Kiếp sau tôi xin làm người con gái thật đẹp,thật thông minh,ca thật hay,múa thật giỏi như cô ca sĩ Việt-Nam tên là Tâm-Ðoan.
    Kính chúc Hoàng Lão công Tử khoẻ mạnh và sống lâu trăm tuổi.
    Rất mong đến năm 2016 Hoàng Lão Công Tử vẫn không – chưa -bị như “anh chàng tên Lâm”để mọi người được thưởng thức bài viết của Hoàng Lão Công Tử viết về Olympic Rio de Janeiro

  2. Nghe bác nói vậy,con phải để ý xem mới được.Thường khi xem Maỉa đánh Tennis,con nhìn mặt nàng không à!

  3. Về môn đi bộ :Dương thị Thanh Phúc(Đà Nẵng) xếp thứ 36/57 nội dung đi bộ 20km(phá KLQG với thành tích 1 giờ 33 phút 36 (Nguồn VNexpress )

  4. Ba Mươi Bảy Năm Nhìn Lại
    Le Ngoc Tuy Huong
    April 26, 20120 Bình Luận
    Từ 30.4.75 đến nay đã 37 năm, tôi luôn tự hỏi sao tụi việt cộng cầm quyền là những kẻ ngu si mà chúng lại tồn tại lâu đến thế? Bên cạnh súng ống và bạo tàn, còn cái gì giúp chúng nó tiếp tục đàn áp mà người dân chưa vùng lên lật đổ?

    Tại sao người Quốc Gia mình không thiếu những bộ óc thông minh, tài giỏi mà mình phải chịu cuộc đời ly hương lâu như vậy? Chúng ta còn thiếu cái gì mà chưa áp dụng được khả năng đó vào việc lật đổ chế độ cộng sản tại Việt Nam?

    Những năm tháng chung quanh ngày 30.4.1975 (trước và sau), cho dù không có ai ghi lại nhưng chắc chẳng một người Nam Việt Nam nào quên. Huống chi, thơ văn nhạc và phóng sự cùng hình ảnh về mùa Quốc Hận tháng Tư vô cùng phong phú. Chính tôi cũng là người tham gia.

    Nhưng 37 năm rồi, cộng đồng Quốc Gia có lớn mạnh thêm lên hay càng lúc càng rời rạc? Nhìn vào sự thật hiển nhiên hôm nay, thật đau đớn lòng!

    Theo thiển ý, có thật nhiều nguyên nhân:

    1. Thế hệ cha mẹ đầu tiên ra hải ngoại phải đối đầu với bao nhiêu khó khăn để sống còn và nuôi dưỡng gia đình, con cái. Áp lực nặng nề này đã tạo nên sự xao lãng với mọi diễn tiến khác của cuộc sống. Bây giờ, dù họ không còn phải bôn ba cho cuộc sống vì mọi chuyện đã ổn định, thành tựu, nhưng thói quen “xao lãng ” này thì vẫn tồn tại, càng lúc càng trầm trọng, biến thành thờ ơ. Họ vì phần đã thấm mệt, phần muốn tìm hưởng thụ đền bù, nên:

    nhắm mắt làm ngơ, thờ ơ trước những sinh họat chống cộng; thờ ơ trong việc truyền đạt cho con cái những kinh nghiệm bản thân về thế nào là cộng sản và lý do tại sao chúng ta lại sống ly hương. Một số người khi truyền đạt cho con cháu kinh nghiệm bản thân về cộng sản lại chỉ đưa ra sự kiện, thiếu những phân tích và lý luận thuyết phục mà các cháu sinh ra và lớn lên ở phương Tây do ảnh hưởng văn hóa Tây phương, không dễ dàng buộc họ chỉ nghe theo rồi chấp nhận.
    không chuyên tâm nhớ rằng nhất nhất trong mọi vấn đề “chúng ta thì vô tình mà việt cộng thì vô cùng nham hiểm và xảo quyệt”. Thêm vào là tấm lòng mang nặng “duy tâm” nên họ dễ bị việt cộng triệt để lợi dụng dưới mọi hình thức để mồi chài: từ việc giúp thân nhân hay dân nghèo khổ đến việc dùng bả lợi danh, dụ dỗ về Việt Nam trục lợi, du hí, hưởng lạc. Cảm giác của tôi là cái ánh đèn ma quái muôn màu sắc của việt cộng nó hấp dẫn đến độ người ta quên tất cả, để lao vào như những con thiêu thân, bất chấp hậu quả. Đau lòng hơn nữa là nhiều lúc họ vô tình làm kẻ tuyên truyền “tình nguyện không thù lao” cho cộng sản việt nam.
    chôn sâu dĩ vãng tù đày cải tạo, vượt biên v.v… để tạm thích nghi với cách sống hiện tại
    2. Một số người trong cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại Hải ngọai ngoài việc coi trọng cái “TÔI”, thiếu đòan kết, dường như lại còn quá chủ quan với “quyền chống cộng” của mình. Hòan tòan quên mất rằng bất cứ hành động nào, thái độ nào làm suy yếu, gây tác hại cho cộng sản Việt nam đều là việc làm hữu ích cho cộng đồng quốc gia. Thay vì một mặt tận dụng kết quả lợi ích này, mặt khác song song âm thầm điều tra manh mối bên trong với nội bộ tin cậy, thì lại hấp tấp, chưa có bằng chứng hiển nhiên đã vội vã thẳng tay triệt hạ chỉ vì một chút nghi vấn. Thật ra ngay cả khi chưa biết rõ chắc chắn kẻ thực hiện thuộc phe phái nào, chúng ta vẫn có thể lợi dụng kết quả tốt có lợi cho ta, để làm bàn đạp cho mục tiêu chống cộng chung của cộng đồng. Điều này không có nghĩa chấp nhận một cách dễ dàng người làm lợi cho ta là BẠN của ta, nhưng cũng không cần thiết đẩy họ vào tư thế đối nghịch với ta. Sự việc này không thể nào đem tới đoàn kết được, và Việt cộng là kẻ ngư ông thủ lợi, chúng chỉ cần đổ thêm một chút dầu vào lửa là đốt cháy hết nhân vật này đến nhân vật khác. Do đó vì mắc mưu việt gian nằm vùng, lắm khi chính người quốc gia triệt hạ lẫn nhau. Kết cục không ai gây dựng được một uy tín lâu bền ngõ hầu đứng ra tập hợp sức mạnh của cộng đồng. Bài học của “nồi cơm Nhan Hồi” nhắc nhở chúng ta luôn luôn cẩn thận tìm kiếm cho ra sự thật, không hấp tấp vội vàng hùa theo những tin tức “giật gân”.

    3. Một vấn đề khác cũng trầm trọng không kém là chủ trương”phi chính trị”, không chấp nhận việc trao đổi, tranh luận về thời cuộc tại Việt Nam, (vâng chỉ tại Việt Nam mà thôi) trên các Diễn Đàn cũng là một cách mà việt gian cộng sản đã chen vào lợi dụng để “ru ngủ” từ người tại hải ngoại cho đến người trong nước. Các Diễn Đàn, nhất là những Diễn Đàn ái hữu, biện minh rằng bàn đến tình hình chính trị, thời cuộc tại Việt Nam, sẽ gây tai họa cho người còn lại trong nước. Lý luận “hù dọa” này được khai thác triệt để.

    Đây là sự nối giáo tiếp tay cho việt cộng để giúp chúng bưng bít những sự thật cần phơi bày cho người trong nước hiểu rõ về tình hình nước nhà hiện tại.

    4. Cũng không thiếu những người quốc gia lại quan niệm rằng văn hóa/văn nghệ “phi chính trị” để quảng bá cho việc phổ biến văn hóa văn nghệ bất chấp xu hướng chính trị (ngay cả khi rõ ràng là do chính quyền Việt Nam cộng sản giật dây điều khiển) cũng là một việc làm đi ngược lại cái gọi là chiến tranh tâm lý chống cộng của cộng đồng người Việt quốc gia tại hải ngoại. Họ quên rằng văn hóa/văn nghệ là mặt trận chiến tranh tâm lý rất quyết liệt và dễ ngụy trang, mà việt cộng luôn luôn đặt trọng tâm trong thời chiến (trước 30/4/1975) cũng như trong thời bình hiện nay ở hải ngoại.

    Các vị thuộc về thế hệ trước tôi và thế hệ của tôi, tôi không còn đặt nhiều hy vọng có thể thay đổi “nổi” suy nghĩ của họ. Khi trên đầu con người ta đã có 2 màu tóc thì khá muộn màng để làm được điều này.

    Cái nhìn của họ về việt cộng vào ngày họ rời bỏ Việt Nam khi xưa so sánh với cái nhìn của họ dành cho chúng bây giờ “ưu ái” hơn thì tôi coi như đó là “phần số” của đất nước !

    Nhưng còn thề hệ trẻ thì sao? Theo tôi, đây là thế hệ quyết định cho vận mạng nước nhà. Trường giang sóng sau đùa sóng trước. Bộ mặt thật của cái chủ nghĩa cộng sản vô nhân, sự tàn bạo gian xảo và đê tiện của việt cộng cần được giải bày cho thế hệ này hiểu rõ. Chúng ta cần nói, ngay cả khi chúng ta “nói khác” với bậc trưởng bối của các em hay các cháu, Chính điều này sẽ tạo thắc mắc, hoài nghi và suy nghĩ; cuối cùng thúc đẩy các em và các cháu tìm hiểu sự thật. Chúng ta đừng im lặng cúi đầu để rồi sẽ vĩnh viễn ôm hận khi mà một ngày nào đó, thế hệ chúng ta không còn nữa, các em và các cháu sẽ chỉ còn biết quốc kỳ Việt Nam là lá cờ máu đáng khinh tởm kia.

    Tóm lại:

    1. triệt để đề cao cảnh giác trong mọi tình huống, sự việc trong vấn đề chống Cộng;

    2. tận dụng những kết quả “diệt cộng” có ích lợi cho cộng đồng quốc gia, sáng suốt xác định rõ Bạn, Thù, Đồng Chí Hướng để cũng cố hàng ngũ Quốc Gia;

    3. hướng dẫn và đào tạo lớp thanh thiếu niên thành rường cột của nước nhà, thấu hiểu và tận tâm tranh đấu giải thể đảng cộng sản Việt Nam, đem tự do, no ấm cho dân tộc là điều cần thiết và cấp bách. Bất kỳ một người trẻ nào có suy nghĩ và ý chí này đều đáng được giúp đở và hổ trợ, không phân biệt là sinh sống tại Việt Nam hay tại hải ngoại.

    • Bác nói hay quá trời! đề nghị Bác đứng ra thành lập Chánh phủ QG gồm tất cả các lực lượng chống CS đi nha!

      Đã qua đây lu vong, kiếm sống hàng ngày, đến bây giờ con cái đã trưởng thành nghe chỉ bảo chống VN chúng nó không nghe mà còn cười là cha mẹ lẩm cẩm!

  5. 20/8/2012

    Tôi chỉ nghe thấy cô ấy hét lên lúc giao banh thôi, đã điếu lắm.

  6. Chẳng những Elle hét mỗi lầngiao banh mà còn hét mổi lần đánh banh nữa các bác a. Nghe tê …bác hồ hêt trơn các bác mình ơi. Elle của Công tử còn điệu như thế nì nữa: Trước khi giao ha nhận bóng, nàng của CT thường trở lưng đi dăm bước dìa phía khán đài phía sau để cho bà con ngắm chút híu dồi mới trở lại đánh tiếp. Phê hết biết. Cứ cái đà ni ,theo tui CT không thể nào chít đượcb ởi dì CT mà chit thì còn ai coi nàng …dỗ bẹn !!

  7. Da,em có thấy điều đó,tưởng không ai để ý.
    Cô ta luôn đi vế phía sau,bước uyển chuyển như con mèo,dáng ngưới thật đẹp,suy nghĩ(hoặc tập trung tinh thần)1 chút rồi quay trở lại,dù thua hay thắng cũng không thay đổi nét mặt.
    Từ trước giờ em vẫn không ưa tụi Nga(có lẽ ảnh hưởng bọn CS Nga,Tàu)nhưng chỉ có cô này là người Nga duy nhất mà em ái mộ.

  8. Tôi nhớ hai câu thơ của Đinh Hùng như vầy:

    Cả con đường sao mọc lúc ta đi
    Cả chiều sương mây phủ lối ta về

    Để ý “lúc” (thời gian) đi với “con đường” (không gian), còn “lối” (không gian) đi với “chiều” (thời gian), như thế mới có hô có ứng chứ.
    Hay nói như triết gia Kim Định, thì câu nào cũng có thời gian không gian, đích thị “thời không nhất phiến”!

    Mạo muội góp ý,
    Trân trọng

    • Phụ nữ Việt Nam gánh nặng, đi bộ. Các nàng phải đi như chạy mới đỡ mệt. Nếu dự Thi Ði Bộ Thế Vận, rất có thể các nàng đoạt cả Ba Huy Chương Vàng, Bạc, Ðồng. Tôi rất tâm đắc những câu này của anh Hoàng Hải Thủy, nhất là những phụ nữ VN ở ngoài Bắc không được hưởng những tiện nghi tối thiểu như các bà các cô trong Nam, họ đã phải làm hết những gì đàn ông làm trong khi đàn ông con trai phải lên đường vào Nam chiến đấu với dân Nam chúng ta. Năm 1980 tôi theo đoàn cải lương Thanh Nga ra ngoài Bắc, tới Hải Phòng là bến đầu tiên mấy anh dàn cảnh vai u thịt bắp là những người khuân vác thùng đồ rất nặng của đoàn, bày cảnh trên sân khấu, mấy anh đi mua một xe củi về để bà bếp của đoàn nấu ăn. Chỗ bán củi hỏi chỗ đoàn hát và nói sẽ tự mang củi đến. Mấy anh vui mừng đi về, trong khi mấy anh ngố đang ngửa cổ quay ngang quay dọc ngó cảnh thì nghe đằng sau có tiếng bánh xe nặng nề lăn tới, ngó lại thì mẹ ơi là một chị đang gò lưng kéo chiếc xe chất đầy củi khá nặng qua mặt không bóp kèn. Mấy anh dàn cảnh lè lưỡi khen cổ còn mạnh hơn tụi này nữa xếp củi lên xe rồi mới kéo đi cuối cùng còn lẹ hơn tụi này đi bộ. Đúng là phí nô lố đia như anh HHT hay nói. Vậy có đáng được huy chương Olympic không!!!!!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: