• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

MẦU CỜ, SẮC ÁO

two-pingpongs

Xem Thế Vận Olympic, tôi thấy nhiều lực sĩ  đoạt Huy Chương Vàng – Vô Ðịch – ưá nước mắt khi thấy quốc kỳ của họ được kéo lên. Tôi xúc động theo họ. Tôi nghĩ đến chuyện suốt một đời tôi, chưa một lần tôi thấy quốc kỳ của tôi được đưa lên cao nhất trong một cuộc tranh tài thể thao quốc tế. Rồi tôi nhớ có một lần. Một lần mà thôi.

Ðó là lần Ðội Tuyển Bóng Bàn Việt Nam Cộng Hòa đoạt Giải Vô Ðịch  trong Ðại Hội Bóng Bàn ASIAD Tokyo, năm 1958.

ASIAD là Giải Á Châu, nhưng Ðội Tuyển Bóng Bàn Nhật là đương kim Vô Ðịch Thế Giới nên Giải ASIAD quan trọng như Giải Thế Giới.

1958 – 2013. Năm mươi năm đã qua kể từ ngày vinh quang ấy – Ngày Duy Nhất Quốc Kỳ VNCH bay lên cao hơn tất cả những quốc kỳ trên thế giới – hôm nay, Ngày 1 Tháng Giêng Tây, 2013, tôi viết bài hoài niệm Ngày Vinh Quang ấy.

Tôi mê chơi bóng bàn từ năm 1941, 1942 khi tôi mười tuổi. Năm 1950 tôi theo thầy mẹ tôi vào Sài Gòn. Năm 1951 ngày ngày tôi có mặt ở Nhà Bóng Bàn Nam Việt, đường Guillerault – chủ nhân là ông Năm Nghiệp, cô Kim Ngôn, con gái ông, từng là Nữ Vô Ðịch Bóng Bàn Quốc Gia – nhiều hơn thời gian tôi có mặt ở trường học. Cát, anh bạn tôi và tôi, đánh bóng bàn tay đôi với nhau. Cát chuyên thủ, tôi chuyên công. Ở Nhà Bóng Bàn Nam Việt, tôi được quen Nguyễn Kim Hằng, và Hồng, người em của chị Mai Văn Chất hay chị Mai Văn Hòa. Hằng và Hồng bằng tuổi tôi. Có vài đêm đi xem xi-nê ra tôi theo Hằng và Hồng về ngủ ở nhà hai anh Chất, Hoà. Nhà hai anh ở con đường tôi nhớ tên là đường Trần Tấn Phát, Tân Ðịnh – đường từ đường Hiền Vương sang đường Phan Thanh Giản, cùng chiều với đường Hai Bà Trưng – anh chị Chất, anh chị Hòa sống thật dễ: phòng ngoài có cái giuờng của anh chị Hoà, phòng trong có cái giường của anh chị Chất. Bọn trẻ như Hằng, tôi đến ngủ nhờ tự do, chỉ việc tìm cái gối đầu, nằm ngủ trên sàn đá hoa. Chủ nhà chỉ không cho ăn, đến ngủ tha hồ. Năm xưa ấy tôi thấy anh Vũ Ðình Giác nằm ngủ trong một góc, chị người làm nằm ngủ giữa bọn chúng tôi.

Quốc Kỳ Việt Nam Cộng Hoà bay cao trước Toà Nhà Thể Thao Paris năm 1959. Ngươi ôm Cúp Vô Ðịch là Lê Văn Tiết, đứng bên là Trần Cảnh Ðược, Mai Văn Hòa.

Quốc Kỳ Việt Nam Cộng Hoà bay cao trước Toà Nhà Thể Thao Paris năm 1959. Ngươi ôm Cúp Vô Ðịch là Lê Văn Tiết, đứng bên là Trần Cảnh Ðược, Mai Văn Hòa.

Năm 1967 Bác sĩ Bùi Duy Tâm được Toà Ðại Sứ Tây Ðức tặng 10 bàn bóng bàn nhập từ Tây Ðức. Bác sĩ cho đặt 10 bàn này trong Hội Trường Sân Vận Ðộng Cộng Hoà. Ông xin Bộ Thanh Niên cho anh Mai Văn Hoà làm huấn luyện viên kiêm quản lý Nhà Bóng Bàn này, dường như ông bác sĩ đặt tên cho nó là Hội Bóng Bàn Gió Khơi. Ông nhờ thêm anh Vũ Ðình Nhạc làm người huấn luyện phụ với anh Hoà. Thiếu nhi đến dượt banh không phải trả tiền mướn bàn, banh Nittaku được phát cho các em, ông giữ sân vận động được nhờ mỗi chiều nấu một nồi nước trà cho các em uống.

Ðây là thời gian tôi được dượt bóng bàn thỏa thích nhất đời tôi. Mỗi chiều làm xong công việc của tôi ở toà báo, tôi vào Hội trường Sân Vận Ðộng Thống Nhất dượt bóng bàn lúc 4 giờ, chơi đến 7, 8 giờ tối. Gần như ngày nào tôi cũng dượt bóng với anh Hoà, hay anh Nhạc. Mỗi set hai anh lấy tôi 20 đồng. Hai anh nói hai anh lấy tiền của tôi để mua vé số kiến thiết. Năm 1967 giá vé số Kiến Thiết là 20 đồng. Anh Nhạc chấp tôi 12 trái, anh Hoà chấp tôi 17 trái. Với anh Nhạc 10 set đôi khi tôi thắng được 1, 2 set, với anh Hoà thì không bao giờ tôi thắng anh được một set. Hai anh cùng thủ cho tôi tha hồ công. Khi dượt với anh Hoà, tôi thấy tôi líp cú đầu, anh cúp trả banh về đúng tay droit cuả tôi, tôi líp cú thứ hai mạnh hơn, anh vẫn trả banh về đúng tay droit của tôi, banh anh trả về cao hơn cú trước, nhưng banh vẫn vào tầm tay phải của tôi. Anh trả banh cho tôi tiu. Cứ như thế đến cú thứ tư tôi tiu mạnh dứt điểm, là banh vướng lưới hay bay ra ngoài bàn. Trăm cú như một.

Mỗi chiều, tôi dượt 5 set với anh Hoà, hay 5 set với anh Nhạc, đưa mỗi anh 100 đồng. Thoải mái và vui như thế cho đến Tết Mậu Thân, chủ nhiệm Nhật Báo Dân Tiến tôi đang làm tự đóng cửa. Từ đó tôi không còn dịp trở lại Nhà Bóng Bàn Gió Khơi ở Hội Trường Sân Vận Ðộng Cộng Hoà. Cũng từ đó tôi không còn lần nào được dượt banh với anh Hoà, anh Nhạc.

Tài năng ngang với Danh thủ Mai Văn Hòa là Danh thủ Trần Cảnh Ðược, tôi, và nhiều anh em chơi bóng bàn, quen gọi anh là Trần Văn Ðức.  Anh hiện sống ở San José. Tôi không một lần được dượt banh với anh Ðức.

Anh Mai Văn Hoà thiệt mạng vì tai nạn xe cộ ở Sài Gòn khoảng năm 1973, anh Mai Văn Chất không biết nay còn ở Úc hay không. Nguyễn Kim Hằng đi thoát trước Ngày 30 Tháng Tư 1975, Hằng đã qua đời ở Mỹ. Danh thủ Chu Văn Sáng, Ðại Tá, có đi HO sang Mỹ, nay không biết sống ở đâu, Lê Văn Tiết, Ðại úy, và Trần Cảnh Ðến, Trung úy, sống ở Sài Gòn. Tôi không biết anh Roger Trần Văn Liễu nay ra sao.

Trên Internet tôi tìm được bài tường thuật Ðại Hội Bóng Bàn ASIAD Tokyo 1958.

Di ảnh của Danh thủ MAI VĂN HÒA. Di ảnh này được người ái mộ mua với giá 5 lạng vàng để giúp Bà Quả Phụ Mai Văn Hoà.

Di ảnh của Danh thủ MAI VĂN HÒA. Di ảnh này được người ái mộ mua với giá 5 lạng vàng để giúp Bà Quả Phụ Mai Văn Hoà.

Ðể lọt được vào trận chung kết gặp Ðội chủ nhà Nhật Bản, Ðội Tuyển Bóng Bàn VN với bốn tay vợt Mai Văn Hòa, Trần Cảnh Ðược, Trần Văn Liễu và Lê Văn Tiết đã lần lượt thắng những Ðội tuyển Philippines 5-1, Ðài Loan 5-1, Iran 5-2, Hong Kong 5-1 và Nam Triều Tiên 5-2.

Vì những trận thắng của đội tuyển Việt Nam, đội Nhật dù rất tự tin sẽ thắng nhưng cũng thận trọng tung ra thành phần mạnh nhất của mình ở trận chung kết, gồm Tanaka đương kim vô địch Nam thế giới, Ogimura cựu vô địch thế giới nhiều năm liền  và Tsunoda cây vợt số hai của Nhật lúc đó. Phía VN, Hoà, Ðược và Tiết, ba tay vợt chủ lực được đưa ra tranh tài.

Trước trận đấu, dư luận đánh giá các tay vợt VN chỉ có 10% hi vọng làm chuyện bất ngờ, tức đánh bại đội Nhật và đoạt chức Vô Ðịch. Trước đó một năm, tại Giải Vô địch Thế giới ở Thụy Ðiển, đội Nhật đã hạ đội VN (Hòa, Ðược, Huỳnh Văn Ngọc) 5-3. Vì vậy, Liên đoàn Bóng Bàn Nhật tin chắc họ sẽ thắng, Ðội Tuyển Nhật sẽ Vô Ðịch Toàn Ðội nên ban tổ chức  mời Hoàng Thái tử Nhật đến xem và theo dự định, Thái tử sẽ trao Huy Chương Vàng cho Ðội Tuyển Nhật Vô Ðịch.

Thể thức thi đấu lúc ấy là đánh chín trận đơn, bên nào đến 5/3 trước là chiến thắng. Trận đầu, Hòa thắng Tsunoda 2-1. Kế đến, Ogimura gỡ hòa bằng chiến thắng 2-0 trước Ðược. VN vượt lên ở trận thứ ba khi Tiết hạ Tanaka 2-0. Ðội Nhật lại bắt kịp khi Ogimura hạ Hòa 2-1. Ở trận thứ năm, Tiết hạ Tsunoda 2-0. Ðội VN vượt lên dẫn 4-2 khi Ðược hạ Tanaka 2-0.

Tay vợt lão luyện Ogimura là người “rửa mặt” cho chủ nhà khi thắng đối thủ thứ ba của VN là Tiết 2-1. Trận thứ tám, Hòa gặp Tanaka. Nhà vô địch thế giới hi vọng thắng trận này để gỡ hòa 4-4, và trận quyết định sẽ diễn ra giữa Ðược với Tsunoda. Nhưng với lối chơi vững như tường đồng, Hòa đã xuất sắc hạ Tanaka 2-0 (21/17, 21/18).

Người phóng viên thể thao nổi tiếng Huyền Vũ lúc ấy viết rằng khi ký biên bản sau trận đấu, Ðội trưởng đội Nhật – tay vợt Ogimura – ngậm ngùi nói:

“Ðây là lần đầu tiên trong đời cầm vợt của tôi, tôi phải ký biên bản trước.”

Bên thua phải ký biên bản trận đấu trước bên thắng.

Hôm ấy là ngày 27-5-1958, thời gian là 22g40, Tanaka, tay vợt đương kim Vô địch Bóng bàn Ðơn Nam Thế giới, quăng vợt, chạy đến quì xuống ôm chân bà mẹ anh mà nghẹn ngào khóc. 10.000 khán giả Nhật ngồi lặng ngắt. Hoàng Thái tử Nhật Bản lẳng lặng ra về và nguyên một ngày hôm sau ông không tiếp khách. Mấy năm sau Thái tử lên ngôi Vua, và nay – 2013 – ông là Nhật Hoàng.

Một kỷ niệm, theo lời danh thủ Ðược là lúc đó vào nửa đêm Ðại sứ Nhật tại Sài Gòn đã điện thoại tới văn phòng Tổng thống Việt Nam Cộng Hoà Ngô Ðình Diệm  để báo tin mừng: “Ðội tuyển Bóng bàn VN gồm Mai Văn Hòa, Trần Cảnh Ðược và Lê Văn Tiết đã đoạt Hai Huy Chương Vàng toàn đội và đôi nam tại Ðại Hội Bóng Bàn Á Châu Tokyo.”

Bài trên Internet:

Trần Cảnh Ðược – tức Trần Văn Ðức – là một hảo thủ bóng bàn nổi tiếng của miền Nam Việt Nam (trước 1975). Ông được xem là “một trong những huyền thoại Bóng Bàn đã từng làm rạng danh nước Việt trên đấu trường quốc tế suốt thập kỷ 50 – 60”.

Ông sinh năm 1933 tại Hội An,   học trường Lasan Taberd . Năm 1951, khi 18 tuổi, ông đoạt chức vô địch bóng bàn toàn quốc và tiếp tục là Vô Ðịch  năm 1952. Ông  là thiếu tá quân đội Việt Nam Cộng hòa nên ông  bị đi học tập cải tạo 8 năm. Từ ngày 20 tháng 1 năm 1993  ông sống tại thành phố San Jose, California.

Thành tích:

  • HuyChương Vàng Ðôi Nam (với Mai Văn Hòa), Huy Chương Bạc (toàn đội)  Giải Vô địch Châu Á tại Tokyo năm 1953.
  • Huy Chương Bạc đồng đội tại tại Giải Vô Ðịch Châu Á tổ chức tại Singapore năm 1955
  • Huy Chương Vàng đồng đội, Huy Chương Vàng đôi nam tại Giải Vô Dịch Châu Á tại Phi Luật Tân năm 1957 (với Mai Văn Hòa, và Trần Văn Liễu)
  • Huy Chương Vàng  đồng đội và đôi Nam (với Mai Văn Hòa) Ðại hội Thể thao Châu Á  – ASIAD 1958 – tại Tokyo 1958. Ðây là chiến thắng lịch sử làm rúng động làng bóng bàn thế giới
  • Huy Chương Ðồng giải Vô địch Bóng Bàn Quốc Tế tại Dortmund 1959 (đồng đội, với Mai Văn Hòa, Lê Văn Tiết)
  • Huy Chương Vàng đồng đội SEAP Games 1959 (với Trần Cảnh Ðến và Huỳnh Văn Ngọc).

Trần Cảnh Ðược – một tên khác là Trần Văn Ðức – có lối đánh vừa công vừa thủ, đặc biệt là sở trường quạt trái, rờ ve bằng đầu vợt lúc phản công rất hiệu nghiệm. Richard Bergmann, một tay vợt người Anh gốc Áo từng hai lần vô địch thế giới vào cuối thập niên 1940, và không ít lần là bị đánh bại  dưới tay Trần Cảnh Ðược – từng nói :

“Ðược là tay vợt hay nhất mà tôi được biết.”

o O o

CTHÐ: Tôi không một lần được dượt banh với anh Trần Cảnh Ðược, nhưng tôi được dượt banh nhiều lần với Trần Cảnh Ðến, em trai của anh Ðược.

Trần Cảnh Ðến là Trung Úy Quân Lực VNCH. Ðến – tôi nghe nói – bị đi tù khổ sai chưa đến 3 năm nên không đủ tiêu chuẩn đi HO sang Mỹ.

Internet ghi về Trần Cảnh Ðến:

Năm 1972-1973, Trần Cảnh Ðến làm Huấn Luyện Viên Ðội Tuyển Bóng Bàn VN. Học trò của ông như Trần Công Lâm, Trần Văn Lực đều đạt đến cấp kiện tướng và thi đấu thành công ở các giải vô địch quốc gia.

Trong câu chuyện với chúng tôi, ông Ðến không ít lần ngậm ngùi khi nói đến thực trạng của Bóng Bàn VN hiện tại. Ông Ðến nhớ thời của ông (1954-1965) Sài Gòn có bàn bóng bàn nhiều hơn bàn billiard. Mà hồi đó không có nhiều thầy chỉ dậy như bây giờ, các ông chỉ học lóm từ các bậc đàn anh và học hỏi, rút kinh nghiệm qua những lần giao đấu quốc tế. Ông nói:

“Những kỹ thuật như giao banh, độ xoáy banh: xoáy ngang, xoáy lên, xoáy xuống chúng tôi đều học từ những lần chạm vợt với các đấu thủ thế giới, học rồi luyện và phát triển thêm.”

Hồi còn học ở Trường Taberd, vì chơi thể thao giỏi, ông Ðến được giảm tới 50% học phí. Ông mong mỗi trường học có ít nhất 2 bàn bóng bàn để học trò có thể vừa  chơi cho nhanh nhẹn, khéo, khoẻ vừa luyện tài năng vì Bóng Bàn là bộ môn không quá tốn kém tiền bạc, không hao sức lại thích hợp với người Việt.

Cứ có nhiều người chơi bóng bàn thì số người tài sẽ tăng lên. Anh trai của ông Ðến, ông Trần Cảnh Ðược, hiện sống tại California (Mỹ) cũng cùng một niềm trăn trở như ông, ông Ðược không vui vì dân Mỹ không chuộng môn bóng bàn. Cứ mỗi lần được về VN là hai anh em ông cùng bà Trần Thị Minh, bà em út của hai ông, lại ra Câu Lạc Bộ  dợt bóng bàn với nhau cả ngày. Trong đại gia đình ông, tình yêu  bóng bàn lúc nào cũng tràn đầy như thời các ông còn  trẻ.

Không biết có phải vì giữ một ngọn lửa với thể thao như thế và truyền cho các con hay không mà 8 người con của ông Ðến, người nào cũng biết chơi bóng bàn. Con gái út của ông, chị Trần Thị Phượng Liên – đặt tên theo lời đề nghị của nghệ sĩ Diệp Lang “Khi vợ anh sanh con gái út thì nhớ đặt tên Phượng Liên nghe.” – đoạt chức vô địch giải cây vợt trẻ khu vực 6 (các tỉnh miền Ðông Nam bộ). Con trai ông Ðến là  Trần Cảnh Tuấn gần theo được ông khi anh trở thành hảo thủ Bóng Bàn  cấp 1 quốc gia và đoạt chức vô địch giải bóng bàn khu vực 6. Những người con khác của ông thì người nào cũng chơi được hai môn thể thao là bóng bàn và bóng đá.

Ông Ðến vẫn dành nhiều thời gian cho bóng bàn. Ông cùng học trò là HLV Trần Văn Lực theo dõi các giải bóng bàn người cao tuổi và ông cũng  tham gia chơi bóng bàn với các cựu lão tướng. Vợ ông, bà “Hiền”  ngày ngày cùng ông đến Câu Lạc Bộ Bóng Bàn ở Cung Văn hóa Lao động hay CLB bóng bàn Hoa Lư để cùng nhau tập luyện, giữ gìn sức khỏe. Nhắc đến mong ước lớn nhất với bóng bàn VN, ông Ðến nói:

“Ngày xưa bóng bàn VN mạnh vì mỗi hảo thủ đều có được phong cách riêng, các đấu thủ quốc tế khó lòng thắng hết được tất cả các phong cách của chúng tôi. Giờ đây các hảo thủ Bóng Bàn  VN chưa làm được điều đó, nay họ chỉ mới học theo người ta để chơi banh bàn được như người ta, chứ không phải chơi cho riêng mình, nay chưa thấy ai tạo được lối đánh lạ, khác người. Hãy để bóng bàn phát triển theo cá tính …”

Danh thủ Lê Văn Tiết, Ðại Úy Quân Lực VNCH, không đi HO sang Mỹ.

Internet ghi về Lê Văn Tiết:

Năm 11 tuổi, Lê Văn Tiết vào học trường Taberd, trở nên một trong những tay vợt xuất sắc nhất trong giới học sinh và đoạt chức vô địch giải bóng bàn học sinh toàn quốc 1954-1955. Năm 18 tuổi ông chính thức đoạt danh hiệu vô địch bóng bàn Việt Nam Cộng Hòa đồng thời được tuyển chọn vào thành phần chính thức đội tuyển bóng bàn Việt Nam Cộng Hòa dự giải ASIAD 1958 diễn ra tại Tokyo, Nhật Bản.

Tại giải ASIAD 1958, ông cùng với Mai Văn Hòa, Trần Cảnh Ðược làm  cả nước Nhật phải bàng hoàng và đau buồn khi Ðội tuyển Bóng bàn đương kim Vô địch Thế giới của họ bị Ðội Việt Nam Cộng Hòa đánh bại với tỷ số 5-3 ở trận chung kết ngay tại thành phố Tokyo, Nhật Bản. Trong trận quyết đấu này Lê Văn Tiết oanh liệt hạ tay vợt vô địch thế giới Toshiaki Tanaka 21-19, 21-18, rồi đánh gục tiếp Sunoda 21-6, 21-11 và chỉ chịu thua trước tay vợt cự phách của Nhật là Ichiro Ogimura 11-21, 16-21.

Vinh quang nhất đến với Lê Văn Tiết là khi ông đoạt chức Vô địch Ðơn Nam Giải Bóng bàn Quốc tế Pháp Quốc – một giải đấu bóng bàn nổi tiếng nhất trên thế giới lúc bấy giờ – vào năm 1959, lúc đó ông vừa tròn 20 tuổi.

Năm 1959, Lê Văn Tiết ở trong Ðội Tuyển  Bóng Bàn Việt Nam đến Dortmund, Ðức quốc, dự giải vô địch bóng bàn thế giới. Theo nhà báo thể thao  Huyền Vũ – đã mất tại Hoa Kỳ – thuật lại sau khi đội Việt Nam Cộng Hòa đánh bại đội Anh Quốc, tay vợt đương kim vô địch Anh là Johnny Leach cho biết Ðội Việt Nam sẽ đứng đầu bảng D. Và kết quả y như lời tiên đoán. Vào đến bán kết, gặp lại “oan gia”, đội Nhật Bản đã phục thù được mối hận bại trận năm trước khi thắng đội Việt Nam Cộng Hòa với tỷ số 5-3.

Giã từ đất Ðức, hầu hết các danh thủ bóng bàn thế giới được Liên Ðoàn Bóng Bàn Pháp mời đến Paris tham dự Giải Bóng bàn Quốc tế Pháp 1959. Cả Mai Văn Hòa, Trần Cảnh Ðược, Trần Văn Liễu và Lê Văn Tiết đều có mặt nhưng trong khi Hòa, Ðược, Liễu lần lượt rơi đài thì Lê Văn Tiết  tiến sâu vào vòng trong và có mặt ở trận chung kết gặp tay vợt sừng sỏ của Nhật là Murakami, vừa đoạt Huy Chương Vàng Thế giới Ðôi Nam tại Ðức.

Bị Murakami dẫn trước 2-0 (21-17, 21-15), trong lúc ai cũng nghĩ là Murakami sẽ giơ cao chiếc Cúp Vô địch, nhưng không ngờ Lê Văn Tiết đã “lội dòng nước ngược” một cách ngoạn mục, thay đổi đấu pháp, thắng lại hai ván liền 21-16 và 21-12. Ở ván quyết định, dù bị Murakami dẫn trước 5-0 rồi 10-5, nhưng Lê Văn Tiết thu ngắn từng điểm một, gỡ hòa 10-10 rồi thắng luôn với tỷ số 21-17 đoạt chức Vô Ðịch Quốc Tế Pháp Quốc. Nhờ chiến thắng này, Lê Văn Tiết được xếp hạng Sáu trên thế giới năm 1959.

Báo chí xưng tụng Lê Văn Tiết là “kỳ quan bóng bàn thế giới” không phải vì những trận thắng nói trên mà vì ông đã sáng tạo được lối đánh phản công độc đáo – contre attaque – và rất hữu hiệu, đối thủ càng tấn công mạnh bao nhiêu thì đòn phản công của Lê Văn Tiết càng nguy hiểm  bấy nhiêu. Ngoài hai chức Vô địch nói trên, Lê Văn Tiết còn cùng bạn đồng đội ba lần đoạt Huy Chương Vàng Bóng Bàn Ðông Nam Á Vận Hội 1961, 1965 và 1967.

Trong suốt thời gian cầm vợt, với 19 lần xuất ngoại dự các giải quốc tế, nhiều tay vợt lừng danh thế giới đã bại  dưới tay Lê Văn Tiết như Tiết Thủy Sơ, Tăng Hùng Bô, Lưu Ðức Phương (Hồng Kông), Hayashi, Fujii, Tsunada, Tanaka, Murakami (Nhật); Kodakiji (Ấn Ðộ), Bergman, Johnny Leach (Anh), Markovic (Tiệp Khắc)…

Sau năm 1975, ông Lê Văn Tiết làm huấn luyện viên cho đội Bóng Bàn Bình Thạnh và cả thành phố Sài Gòn, đến năm 1986 ông chính thức gác vợt và vui hưởng tuổi già.

o O o

CTHÐ: Khi viết bài này tôi nhớ anh Huyền Vũ. Anh nổi tiếng khắp nước vì anh là chuyên viên tường thuật trực tiếp trên radio những trận đá banh ở Sân Vận Ðộng Cộng Hoà. Tôi nhớ những năm từ 1958 đến đầu năm 1964 tôi thường gặp anh Huyền Vũ ở tòa soạn nhật báo Sàigònmới. Những năm ấy nhật báo Sàigònmới có hai phóng viên thể thao: anh Huyền Vũ và anh Dũng Minh. Anh Dũng Minh có mặt ở toà soạn nhiều hơn, phụ trách về tất cả những bộ môn thể thao, anh Huyền Vũ chỉ đưa tin về những trận banh lớn, mỗi tuần anh đến tòa soạn một, hai lần. Tôi thường trêu anh mỗi khi thấy anh vào tòa soạn bằng cách tỉnh queo nói lớn:

– ..Ðá dzô…! Banh đi ra ngoài…!

Tường thuật trực tiếp một trận cầu không biết mấy chục lần anh Huyền Vũ nói câu :

“Ðá dzô..! Banh đi ra ngoài..!”

Tôi còn chọc quê anh bằng cách kể một lô danh từ đá banh huê mỹ mà tôi gọi là “văn chương thể tháo” do nhóm anh Thiệu Võ sáng tác trên Trang Thể Thao của nhật báo Tiếng Dội :

“…Thêu hoa, dệt gấm trên sân cỏ, ngả nón cúi đầu, thua trong hương khói vẻ vang, kỷ lục rơi như lá rụng mùa thu..vv…”

Ðặc biệt tôi chọc quê anh Huyền Vũ về câu “Vùng Cấm Ðịa”:

– Vùng Cấm Ðịa là cái gì? Cấm không cho ai vào đó à? Vô lý! Cấm địa mà phe địch vẫn ra dzô được thì đâu có phải là vùng cấm địa. Cấm không được đá bậy trong vùng đó? Cũng vô lý. Nếu chỉ cấm đá bậy trong vùng đó thôi thì ở ngoài vùng đó cầu thủ đá bậy được ư? Nếu đá bậy trong vùng đó bị phạt nặng thì phải gọi đó là Vùng Ðá Bậy Phạt Nặng, sao lại gọi đó là Vùng Cấm Ðịa?

Có lần anh đang ngồi viết, tôi nói với anh Thư ký Toà Soạn Thanh Phong ngồi bàn bên cạnh anh, tôi nói vừa đủ để anh Huyền Vũ nghe tiếng:

– Hồi nẫy có bà đến đòi gặp ông thầy bói. Quản lý nói đây là nhà báo, làm gì có thầy bói. Bà ấy nói ở đây có thầy bói mà.. Ông thầy bói tên là Huyền Vũ.. Nói ông Huyền Vũ là ký giả thể thao, bà ấy không chịu, bà ấy nói ký giả thể thao gì mà tên là Huyền Vũ..! Huyền Vũ phải là tên thầy bói..!

Anh Huyền Vũ đi khỏi thành phố Sài Gòn trước Ngày 30 Tháng Tư năm 1975. Hai mươi năm sau tôi mới đến được Mỹ Quốc. Một tối anh Huyền Vũ phone đến hỏi thăm tôi, tôi hỏi anh khoẻ không, anh nói: “Không được khoẻ lắm..!” Anh ở một thành phố bên cạnh Washington DC, dường như là thành phố Ocean Beach.

Rồi những ngày như lá, tháng như mây… Năm 2000 tôi gặp anh Huyền Vũ trong “Ngày Huyền Vũ”. Ngày các bạn hữu của anh đến gặp anh, thật đông, tôi chỉ được gần anh có một lúc, tôi nói với anh;

– Anh Huyền Vũ, tôi là Hoàng Hải Thủy, anh nhớ Hoàng Hải Thủy không?

Anh nói:

– Làm sao quên được!

Anh Huyền Vũ qua đời khoảng năm 2005.

Một thời vang tiếng..

Tôi gửi bài này kính viếng các anh Nguyễn Kim Hằng, Mai Văn Hoà, Huyền Vũ.

Tôi gửi bài hoài niệm này đến các anh Trần Cảnh Ðược – với tôi là anh Trần Văn Ðức – Trần Cảnh Ðến, Lê Văn Tiết, Chu Văn Sáng, Vũ Ðình Nhạc, Vũ Ðình Giác, và Nguyễn Sĩ Cát, bạn tôi.

2 Responses

  1. Cám ơn bài viết của Bác Hoàng về thời oanh liệt của bóng bàn VNCH. Đọc bài này thật là “sướng rên mé đìu hiu”, làm em nhớ lại khoảng năm 76 em có đến bóng bàn Nam Việt làm đệ tử của chị KIm Ngôn và ô Huỳnh văn Ngọc, có lần gặp ca sĩ cải lương Hùng Cường tại đây, còn nhiếu “danh nhân” khác nhưng em không biết hết … ngày vui qua mau …

  2. Tôi thích bài viết này của Bác Hoàng quá, tôi đã đọc đi “đọc lại” (dân Đại Lộc mà) … mấy lần, càng đọc càng thích, nhất là đoạn Bác Hoàng … “nghịch ngợm”, tìm đủ cách … “chọc quê” Huyền Vũ, tôi rất thích cách lý luận… cắc cớ của Bác Hoàng về … “vùng cấm địa” … đọc đi đọc lại mà “sướng rên mé đìu hiu” hihihiihi … chắc các bác khác khi đọc đoạn này cũng hơi … tò mò muốn biết “phản ứng” của Huyền Vũ trước những “khiêu khích” của Bác Hoàng hihiihihi tôi nhớ lại ở trường B T X có thầy Ngôn dạy Vật Lý, thầy được bầu làm Hội Trưởng hội … nhậu vì thầy có biệt tài nấu những món nhậu … thần sầu … hội đủ ba tiêu chuẩn vàng: “ngon, bổ, rẻ”, trong những buổi “sinh hoạt chi bộ” hàng tuần, phe ta cứ … như thế như thế … mà thưởng thức thực đơn phong phú của thầy … giòng đời cứ êm đềm trôi … cho đến một ngày kia có một tên “cốt đột” xuất hiện, tên này tuy không phải “lái zà” nhưng cũng thuộc loại “lái zỏi”, “lái zua”, “lái zọt”… trong bữa nhậu hắn oang oang … phán “hôm nay nhờ anh “Ngôn làm” nên anh em được nhậu ngon, đề nghị hoan hô anh “Ngôn làm”…”, anh em khoái chí …”vỗ tay… hoan hô”… thầy Ngôn chỉ biết cười … méo xẹo! vậy mà chưa được … yên thân … “anh…”Ngôn làm” cho nó nhậu mà nó còn chọc anh, anh Ngôn tự thấy anh “Ngôn lầm” rồi, nó chọc anh Ngôn, anh Ngôn không làm sao được nên anh “Ngôn lờ”, nó chọc mãi rồi anh “Ngôn lì”, từ nay ta gọi anh “Ngôn là” anh “Ngôn lầm lì”… hihiihi”, trong trường còn có thầy Thái dạy Toán, được đặt “hỗn danh” là “Thái zúi”… thầy phản đối liền “…Thái này không có zúi, “Thái zui” … “Thái zô”, “Thái zận” “Thái zề”, Thái không zọt, Thái đi zòng zòng… nên còn gọi “Thái zòng zòng”… Thái làm thầy záo nên người ta gọi là “Thái záo”… Thầy Ngôn và thầy Thái là hai “trụ cột” của hội nhậu, hầu như không bao giờ vắng mặt … “sinh hoạt hội” vì vậy có câu “Ngôn làm Thái zô, Ngôn lờ Thái zọt” …
    (Xin mở ngoặc để … tám thêm về …”vỗ tay hoan hô”: tương truyền trong một buổi họp mặt văn nghệ sĩ, nhà thơ Thu Bồn được nhà thơ Thu Lan (?) khen … bốc lên mây… nhà thơ Bùi Giáng đứng gần đó … phán rằng “Thu Lan ca ngợi Thu Bồn, Thu Bồn khoái chí vuốt … lưng Thu Ba! Để thêm khích lệ Thu Bồn, chị em quanh đó vỗ … tay hoan hô…) (tạm ngưng…)

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: