• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

THẦN LONG, ÐIÊU THUYỀN

Rừng Phong, Xứ Tình Nhân, Kỳ Hoa Ðất Trích, Ngày 24 Tháng 12, 2013.

Ðể tạm biệt Năm Rồng 2012, mời quí vị  đọc bài Viết ở Rừng Phong: THẦN LONG ÐIÊU THUYỀN.

Thần Long Điêu Thuyền và Lã Bố

Thần Long Điêu Thuyền và Lã Bố

Tam Quốc Chí là truyện có nhiều Rồng. Ðứng đầu và nổi nhất là Ngọa Long Tiên Sinh, Ông Quân Tử Tầu kiêm Quân Sư Tầu Rồng Nằm ở Ngọa Long Cương, đất Nam Dương. Nhưng với Ông Rồng Nằm Ngọa Long Gia Cát Khổng Minh ta phải viết một bài riêng, một bài thật dài; còn hôm nay nhân ngày cuối Năm Rồng, mời các bạn gập lại  Nữ Nhân vật Ðiêu Thuyền Tam Quốc, Nữ nhân vật được gọi là Thần Long.

Tào Tháo liên kết với Lưu Bị, bao vây Lữ Bố trong thành Hạ Bì. Mưu sĩ của Lữ Bố là Trần Cung đề nghị Lữ Bố đem binh ra ngoài thành hạ trại, cùng với quân trong thành hai mặt tấn công quân Tào mới đến. Bố nghe theo, nhưng khi cho quân sĩ sửa soạn thì vợ lớn của Bố là Nghiêm thị nói:

— Tướng quân bỏ thành quách an toàn, mặc vợ con bơ vơ, đem quân ra ngoài xa. Một sớm, một chiều xẩy biến, liệu thiếp có còn được làm vợ chàng hay không!

Bố nghe lời vợ, ba ngày ở lì trong phòng vợ. Trần Cung giục giã, Bố lại nói với vợ, Nghiêm thị khóc:

— Nếu chàng ra đi, bọn Trần Cung làm sao giữ nổi thành trì! Ôi.. Nếu xẩy ra chuyện không may thì hối làm sao cho kịp. Trước kia ở Tràng An thiếp đã bị chàng bỏ bơ vơ, may nhờ người che chở, dấu diếm, thiếp mới được tái hợp cùng chàng. Ai ngờ nay chàng lại bỏ thiếp mà đi.. Thôi.. Chàng hãy lo bảo trọng lấy mình, đừng nghĩ ngợi gì đến thiếp nữa..!

Lữ Bố rầu rĩ mò sang phòng Ðiêu Thuyền. Ðiêu Thuyền cũng nói:

— Tướng quân là chủ đời thiếp. Xin đừng nhẹ vó ngựa đi đâu!

Ta thấy hai sự kiện:

— Trước khi lấy Ðiêu Thuyền, Lữ Bố đã có vợ.

— Ðiêu Thuyền sống với Lữ Bố trong thành Hạ Bì cho đến lúc Bố bị Tào Tháo bắt sống, giết chết.

Lữ Bố là Thuyền Trưởng Hai Tầu đời Tam Quốc Tầu

Tam Quốc Chí kể rõ: Tào Tháo diệt Lữ Bố, lấy con ngựa Xích Thố của Lữ Bố ban cho Quan Vân Trường nhưng tuyệt nhiên không nhắc nhở gì đến người đẹp Ðiêu Thuyền. Lữ Bố chết rồi, Ðiêu Thuyền đi đâu, về đâu, thuộc về ai? Hoàn toàn không thấy chuyện đó trong Tam Quốc Chí..

Kim Thánh Thán viết về Ðiêu Thuyền trong Lời Bình Tam Quốc Chí:

Từ khi Lữ Bố chết về sau không ai biết Ðiêu Thuyền lưu lạc về đâu! Như thế là thế nào? Xin thưa: Khi đã thành công mà biết lui kịp thời tức cũng như con thần long chỉ cho người đời thấy đầu mà không cho thấy đuôi. Cái tuyệt diệu chính là ở chỗ “hạ lạc”vậy. Còn nếu như cứ thắc mắc mà hỏi Ðiêu Thuyền lưu lạc về đâu, cuộc đời nàng kết thúc ra sao, thì xin hỏi lại rằng: Sau khi quan Ðại phu họ Phạm cưỡi thuyền đi chơi khắp Ngũ Hồ, nào còn ai biết tông tích nàng Tây Thi ở đâu nữa?”

Ngưng trích Thánh Thán.

Văn Long Chu Chu

Văn Long Chu Chu

Kim Thánh Thán gọi Ðiêu Thuyền là Thần Long. Tiên sinh viết lời bình trên đây ở ngay đoạn Vương Tư Ðồ và Ðiêu Thuyền thành công trong việc dùng Lữ Bố giết Ðổng Trác, không ở đoạn Lữ Bố bị giết và người đời ngơ ngẩn không biết Ðiêu Thuyền đi đâu, về đâu. Tiên sinh viết lời bình Nữ Thần Long ở đoạn đầu Rồng, không ở đoạn đuôi Rồng.

Nhân dân Tầu truyền nhau hai chuyện về Ðiêu Thuyền.

Một: Tào Tháo ban hai chiến lợi phẩm Ðiêu Thuyền, Xích Thố cho Quan Vân Trường. Quan Công vui vẻ thu nạp và dùng tốt cả hai.

Hai: Quan Công chém chết Ðiêu Thuyền.

Cả hai chuyện trên đều không vững. Tào Tháo là tay hiếu sắc nhất đời Tam Quốc. “Hiếu sắc”quá nhẹ với tính dâm của Tào Tháo, phải viết là Tào Tháo đa dâm nhất trong số những nhân vật Tam Quốc.  Ðiêu Thuyền là Ðệ nhất Chuyên Viên Ái Tình đương thời. Không có lý nào Tào A Man lại dửng dưng, lại lửng lơ con cá vàng trước nàng Ðiêu Thuyền thơm hơn múi mít — không phải thơm như.., mà là thơm hơn…– Tào A Man, kiêm Tào Mạnh Ðức, kiêm luôn cả Tào Tháo, không thể quân tử Tầu đến cái độ tự ý buông người đẹp ra khỏi vòng tay Thừa Tướng đa tình, đa dâm, đa đủ thứ, vòng tay chiến thắng có toàn quyền được hưởng thụ và làm chủ chiến lợi phẩm.

Không có lý do gì để Quan Vân Trường chém Ðiêu Thuyền. Lúc này Lưu Bị còn chịu phận làm đàn em Tào Tháo, Quan Công chưa là cái gì cả. Tào Tháo diệt Lữ Bố không phải do công của anh em Lưu Bị. Vân Trường không có một quân công nào trong chiến dịch công phá Thành Hạ Bì.

Tà Long Tào Tháo

Tà Long Tào Tháo

Kể cũng lạ: tại sao Tào Tháo lại ban ngựa Xích Thố của Lữ Bố cho Quan Vân Trường mà không ban cho viên tướng nào của Tháo?   Tháo có thiếu gì đại tướng xứng đáng được cưỡi ngựa Xích Thố? Chuyện Tào Tháo ban Ðiêu Thuyền cho Quan Vân Trường đã là chuyện khó xẩy ra, chuyện Quan Vân Trường tự dưng lôi cổ Ðiêu Thuyền ra chém lại càng khó tin hơn nữa. Quan Vân Trường không hiếu sát hay quân tử Tầu quá khích đến cái độ hung hăng con bọ xít giết Ðiêu Thuyền chỉ vì Ðiêu Thuyền đẹp và làm tình quá tuyệt vời, hoặc chỉ vì nàng từng là vợ Ðổng Trác, vợ Lữ Bố, vá vì nàng một phần mà Ðổng Trác, Lữ Bố bị chết thảm.

Cứ giả như chuyện Tào Tháo “ban” Ðiêu Thuyền Múi Mít cho Quan Vân Trường là có thật thì theo lễ, nếu Vân Trường không “dùng” Ðiêu Thuyền, ông phải trả Ðiêu Thuyền về cho Tào Tháo, hay ông cho nàng đi tu, ông không thể giết nàng khơi khơi được.  Tào Tháo đệ nhất đa dâm, Tháo thấy Ðiêu Thuyền như mèo đói thấy mỡ, chuyện Tháo tự ý “ban”người đẹp Ðiêu Thuyền cho ai khác là chuyện khó tin là có thật.

Ðiêu Thuyền có tội gì mà bị Quan Công xử tử? Ðổng Trác đa dzâm, Y chết vì cái tật Dzâm Ðãng của Y, Lữ Bố không chết vì Ðiêu Thuyền. Lữ Bố chết vì  ngu. Vậy thì Ðiêu Thuyền có tội gì? Ở đời thiếu gì anh chết vì mê Ðàn Bà Ðẹp.

Tam Quốc Chí kể rõ chuyện Tào Tháo ban ngựa Xích Thố cho Vân Trường: Diệt xong Lữ Bố, Lưu, Quan, Trương theo Tào Tháo về Hứa Ðô. Trong thời gian sống ở đây Luu Bị nhàn rỗi ngày ngày ra vườn trồng hoa, tưới cây ra cái điều an phận, không có chí tung hoành. Tào Tháo mời Lưu Bị đến uống rượu; tronng tiệc rượu này Tháo luận anh hùng:

“Anh hùng trong thiên hạ chỉ có Sứ quân với Tháo..”

Sau đó Lưu Bị đi khỏi Hứa Ðô, công khai chống Tào Tháo. Sau trận đánh nhau với quân Tào ở Thổ Sơn, bị vây hãm, Quan Vân Trường phải hàng Tào Tháo, đưa hai bà vợ Lưu Bị về Hứa Ðô. Trong thời gian này Tào Tháo muốn mua lòng Vân Trường nên ban ngựa Xích Thố cho Vân Trường.

Chuyện kể vào chi tiết:

Khi thấy ngựa Xích Thố, Vân Trường quì xuống lậy tạ Tháo. Tháo nói:

— Ta từng ban nhiều vàng bạc cho ông, cho ông cả người nữa; chưa lần nào ông lậy tạ. Sao lần này ông lậy tạ ta vì ta cho ông con ngựa này? Chẳng lẽ ông trọng vật hơn người ư?

Vân Trường nói:

— Thưa Thừa tướng… tôi lạy tạ Ngài vì Ngài ban cho tôi con ngựa tốt này, một ngày nó có thể đi ngàn dặm; khi nào biết Hoàng thúc anh tôi ở đâu, tôi có thể dùng nó đến với anh tôi.

Tào Tháo cho ngựa là muốn Vân Trường cảm kích mà ở với mình; khi nghe Vân Trường nói đến chuyện dùng Xích Thố để ra đi, Tào Tháo thấy hối nhưng lỡ cho rồi không lấy lại được.

Như Kim Thánh Thán chỉ cho ta thấy: rất có thể La Quán Trung vì yêu thương Ðiêu Thuyền nên không nỡ kể lại những ngày cuối cuộc đời của nàng. Tôi tin như thế.

Kim Thánh Thán kính mộ Ðiêu Thuyền nên đề cao Ðiêu Thuyền là Thần Long — Nữ Thần Long duy nhất trong gần một trăm năm Tam Quốc. Ðúng vậy. Nàng như con rồng, chỉ cho thiên hạ thấy đầu mà không thấy đuôi. Thần Long khác với những Rồng Bẩn, Rồng Ðất, Rồng Hèn, Rồng Bị Thịt.., bọn Rồng chỉ để cho người đời thấy đuôi mà không thấy đầu.

Tôi – Công Tử Hà Ðông – cảm khái vì trường hợp Ðiêu Thuyền Ðẹp mà bị người đời lợi dụng. Tôi tin chắc hơn bắp là Tào Tháo giết Lã Bố, Tào Tháo sẽ nạp Ðiêu Thuyền. Những đêm ở xứ người, đọc lại Tam Quốc Chí, cảm thương Ðiêu Thuyền, tôi cảm khái làm mấy Lời Thơ:

Ðiêu Thuyền tuyệt sắc má đào,
Làm sao thoát được tay Tào A Man.

Cọp nào tha em Nai Tơ,
Ðời nào Tào Tháo lửng lơ Ðiêu Thuyền!

Bố “đai”, Tào Tháo ở đâu?
Mà Ðiêu Thuyền lại về hầu Quan Công?

o O o

Tam Quốc có Ngọa Long Khổng Minh, có Thần Long Ðiêu Thuyền, tôi thấy Tam Quốc còn một Văn Long Chu Công Cẩn.

Mời đọc:

Tào Tháo đưa đại quân tiến đánh Ðông Ngô. Lưu Bị sợ Tôn Quyền đầu hàng Tào Tháo nên cho Khổng Minh sang Ðông Ngô du thuyết, làm cho Ðông Ngô đánh Tào..

Ðây là đoạn Lỗ Túc đưa Khổng Minh đến gập Chu Du. Chu Du nói nên hàng, Lỗ Túc nói nên đánh.

Khổng Minh nói:

“Tào Tháo đánh Ðông Ngô là để cướp hai người đẹp của Ðông Ngô là Ðại Kiều, Tiểu Kiều đưa về Ðài Ðồng Tước vui hưởng tuổi già.”

Nàng Ðại Kiều là vợ Tôn Quyền, Tiểu Kiều là vợ Chu Du. Khổng Minh kể bài phú Ðồng Tước Ðài do Tào Thực, con trai thứ của Tào Tháo làm.

Tam Quốc Chí Diễn Nghĩa. Trích:

Bài phú này đã bị Khổng Minh sửa một câu. Nguyên văn của Tào Thực là:

Liên nhị kiều ư Ðông, Tây hề
Nhược trường không chi đế đống.
…..

Bắc hai cầu Ðông, Tây nối lại
Như cầu vồng sáng chói không gian

Khổng Minh muốn chọc tức Chu Du nên đổi là:

Lãm Nhị Kiều ư Ðông Nam hề
Lạc triêu tịch chi dữ cộng.

…..

Tìm hai Kiều Nam phương về sống
Vui cùng nhau giấc mộng hồi xuân.

Chu Du nghe xong, đùng đùng nổi giận, đứng phắt dậy trỏ tay về phía bắc, quát lớn:

— Thằng giặc già sao dám khinh ta như thế? Ta thề giết nó!

(.. .. .. )

Du căm gan, tím ruột, nghiến răng :

— Ta thề không đội trời chung với thằng giặc già!

Và thế là Chu Công Cẩn quyết định đánh Tào Tháo! Thực ra Công Cẩn vẫn chủ trương đánh Tào, chàng chỉ nói hàng Tào để thử lòng thiên hạ. Dù không bị Khổng Minh nói khích Chu Du cũng đánh Tào. Ở đây ta thấy La Quán Trung tưởng tượng ra cảnh Khổng Minh sửa câu văn trong bài phú Ðồng Tước để đánh lừa Chu Du cho câu chuyện thêm hấp dẫn.

Nhưng Chu Công Cẩn nổi tiếng là người tài hoa, văn nhã. Chàng  là mẫu thanh niên đẹp trai, con nhà giầu, thông minh, học giỏi, lỗi lạc cả về chính trị và quân sự. Công Cẩn không có tài cầm đao thương xung trận, chém giết tướng địch, nhưng chàng hơn người ở tài chỉ huy, tài chính trị và năng khiếu văn nghệ.

Người đời truyền tụng Chu Lang chơi đàn tuyệt hay và rất sành về âm luật. Những khi uống ruợu chàng thường cho ban nhạc đánh đàn. Khi người đánh đàn đánh sai một âm, chàng biết ngay. Ðang uống ruợu chàng quay lại nhìn đúng vào người đánh đàn vừa gẩy một âm sai ấy. Vì vậy có nhiều người đánh đàn, nhất là phụ nữ, cố ý gẩy sai một âm để được Chu Lang nhìn cho một nhìn.

Thành ngữ Trung Hoa có câu “Chu lang nhất cố”.

Khi người Hoa nói :

“Xin ngài cho tôi một Chu lang nhất cố =  Xin Ngàn cho tôi một cái nhìn của Chu Lang..”

Tức là để nói một cách văn hoa:

“Xin ngài để ý đến tôi, xin ngài giúp tôi.”

Ðây là bài thơ làm bằng chứng về tài thẩm âm của Chu Công Cẩn:

MINH TRANH

Minh tranh kim túc trụ
Tố thủ ngọc phòng tiền,
Dục đác Chu Lang cố
Thời thời ngộ phất huyền.

Lý Ðoan.

Gẩy đàn tranh

Gẩy chiếc đàn tranh trụ vàng
Bàn tay nõn nà, ngồi trước phòng ngọc.
Muốn được Chu Lang ngoảnh lại nhìn
Nên thỉnh thoảng lại gẩy nhầm dây.

Khổng Minh nằm khoèo ở Long Trung còn biết bài Ðồng Tước Ðài Phú của Tào Thực. Thời Tam Quốc chưa có radio, chưa có nhật báo, Khổng Minh không thể nằm trong nhà tranh ở xa kinh đo vài ngàn cây số mà biết những chuyện xẩy ra ở kinh đô, những chuyện văn nghệ, văn gừng như chuyện bài phú Ðồng Tước Ðài Khổng Minh lại càng không thể biết.

Tại sao Ðô đốc Chu Công Cẩn, Tướng Tư Lệnh Quân đội Ðông Ngô, Tướng Quân tất nhiên phải có những điệp viên lấy tin ở kinh đô, Tướng Quân còn là một cây văn nghệ, một cây hào hoa, lại hoàn toàn mù tịt về bài phú ấy?

Khi tưởng tượng ra chuyện Khổng Minh dùng bài phú Ðồng Tước Ðài để đánh lừa Công Cẩn, La Quán Trung bắt ta phải nhận trước sự việc: “Công Cẩn không biết chút gì về bài phú”. Và Khổng Minh, người khôn ngoan nhất đời, không một chút e ngại gì về chuyện Công Cẩn cũng biết bài phú Ðồng Tước Ðài như mình, phăng phăng dùng bài phú ấy đánh lừa Chu Du. Dù không thuộc lòng bài phú như Khổng Minh, Công Cẩn cũng có thể biết là bài phú không có đả động gì đến Tiểu Kiều vợ mình, và Ðại Kiều vợ Tôn Sách. Nếu trong bài Ðồng Tước Ðài có nói đến Ðại Kiều, Tiểu Kiều — hai vị Ðệ Nhất và Ðệ Nhị phu nhân của triều đình Ðông Ngô, sức mấy mà chuyện ấy không đến tai Tôn Sách và Chu Du.

Theo tôi, chuyện Khổng Minh sửa bài phú Ðồng Tước Ðài để đánh lừa Chu Công Cẩn là một chuyện  không hay, không chỉnh, không thuyết phục người đọc  trong Tam Quốc Chí.

Tôi kể Tam Quốc có ba Rồng:

Ngoạ Long Gia Cát Lượng.

Thần Long Ðiêu Thuyền

Văn Long Chu Công Cẩn.

Tôi có cảm tình với Văn Long, tôi thương Văn Long khi Văn Long than:

— Trời đã sinh Du, sao còn sinh Lượng!

o O o

Buổi chiều cuối Năm Rồng 2012.

Hẹn gặp nhau Năm Rồng 2024 nếu..

12 năm nữa tôi còn ở cõi đời này.

2 Responses

  1. Thích lý luận chặt chẽ của Bác Hoàng: “…Thời Tam Quốc chưa có radio, chưa có nhật báo, Khổng Minh không thể nằm trong nhà tranh ở xa kinh đô vài ngàn cây số mà biết những chuyện xẩy ra ở kinh đô, những chuyện văn nghệ, văn gừng như chuyện bài phú Ðồng Tước Ðài Khổng Minh lại càng không thể biết…”

  2. Chúc mừng năm RẮN,
    May mắn đến ào ào,
    Sức khỏe thật dồi dào,
    Tiền vào nhiều như nước,
    Mong ước gì cũng được.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: