• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Một Bà, Hai Ông

Ngày xuân ông Táo dạo chơi xuân
Ðội mũ, đi hia, chẳng mặc quần.
Ngọc Hoàng phán hỏi: “Sao lại thế?”
Thưa rằng: “Hạ giới chúng duy tân.”

taocongMột Tết xưa – khoảng năm 1940, 1941 – tôi đọc bài Thơ trên trong một tập báo Xuân. Dường như là tờ báo Xuân Ngày Nay. Năm ấy tôi 10 tuổi. Tết đến tôi thấy người ta làm, bán và mua những bộ quần áo bằng giấy để cúng ông Táo nhân Ngày Ông Táo lên chầu Trời – Ngày 23 Tháng Chạp – Bộ quần áo Táo Quân hàng mã xanh vàng gồm: mũ cánh chuồn, áo bào, đôi hia, nhưng không có quần. Nên một nhà thơ hài hước nào đó năm xưa ấy théc méc: như vậy là Táo Quân lên chầu Trời có mũ, áo, hia mà không có quần. Ngọc Hàng hỏi tại sao lại ăn mặc bê bối như thế, ông Táo trả lời:

“Thưa .. Tại vì bay giờ bọn hạ giới chúng nó theo Tây.”

Những ông thợ hàng Mã Bắc Kỳ xưa khi may cắt những bộ y phục bằng giấy cho Táo Công đã tự ý bỏ không cắt cái quần. Như vậy không chỉ hai ông Táo không mặc quần mà bà Táo cũng không quần.

Ông cha tôi Thờ Táo Quân theo Tầu. Sự bắt chước này không biết có từ đời nào. Mỗi năm Tết Nguyên Ðán đến, người nước tôi lại làm bữa tiệc cúng đưa tiễn Ông Táo về chầu Trời. Tôi miễn nhắc lại sự tích Táo Quân. Tôi théc méc:

Ngày 23 Tháng Chạp một ông Táo về chầu Trời hay cả hai Ông Táo cùng về chầu Trời?

Bà Táo có theo ông Táo về chầu Trời hay không?

Nhà đã có Táo Quân, sao lại còn có Thổ Công?

Mỗi nhà có một Thổ Công hay có hai Thổ Công?

Công việc của Thổ Công và Táo Công có khác nhau không?

Ông Thổ Công có bà Thổ Công không?

Hai ông Táo chuyên việc dò xét, để ý, bới móc, ghi chép những việc làm, những lời nói của chủ nhà, làm báo cáo hàng năm đem lên nộp Ngọc Hoàng. Làm việc ấy Táo Công là Tổ Sư Mật Thám.

Mời quí vị đọc bài phiếm luận ông Tản Ðà viết về Thổ Công.

Một Bà Hai Ông Tây Tạng

Một Bà Hai Ông Tây Tạng

Tản ÐàThổ Công phải đòn.

Trong một xư, một khoa thi có hai chuyện.

Một nhà có con gái đã hứa gả cho một người học trò nghèo và nuôi cho ăn học. Ðến khoa ấy, anh đồ hỏng thi, về bị vợ bỏ.

Một nhà khác, con trai nhà ấy thi đỗ, về nhà bỏ vợ.

Cuối năm, sổ gia thư đệ lên đến Thiân Tào, Ngọc Hoàng giận lắm, sai thảo tránh đòi hai Thổ công ở hai nhà ấy lên, phán rằng:

“Ta cho các ngươi xuống làm Thổ công nhà người ta; ngày giỗ, ngày Tết, mồng một, ngày rằm, khi dựng nhà, lúc bán loin, các ngươi đều được cơm no, rượu say, các ngươi có chức phận phải giữ cho cửa nhà người ta yên ổn, người ta phải đạo vợ chồng. Vẻ chi một sự khoa danh nhỏ mọn mà đến nỗi con bỏ chồng, thằng ray vợ. Việc danh giáo đổ nát như thế thời các ngươi ở đấy coi việc gì?”

Phán xong, Ngọc Hoàng sai nọc hai Thổ công xuống, đánh cho mỗi Thổ công 30 roi, cách tuột chứcThổ công. Xong, ngài đòi ông Xếp ( Chef ) Tòa Tư Văn đến, phán:

“Cái trò thi cử ở trần gian nay làm hại đến luân lý như thế. Từ nay bỏ hẳn thi.

Ông Tư Văn cố xin cho thi thêm mấy khoa nữa rồi cấm. Ngọc Hoàng cho các xứ khác được thi ba khoa nữa, riêng xứ ấy thì cấm ngay tức khắc. Vì thế cho nên ở xứ ấy bây giờ không có khoa thi.

Hai bác Thổ công bị cách chức lủi thủi dắt nhau đi mất. Hai chú Táo quân ở nhà chờ mãi không thấy Thổ công về, đi hỏi mới biết chuyện. Hai chú Táo bảo nhau:

“Ừ thôi. Cũng may cho hai chúng ta. Vì ta ăn xó, mó niêu nên được vô tội vạ.”

Bèn có bài thơ bốn câu:

Khéo thay đổi vợ với thay chồng.
Ba chục roi đòn đít Thổ công.
Nhắn bảo trần gian cho chúng biết:
“Mày thi làm bận đến phường ông.”

Ông Tản Ðà thi trượt, mộng công danh của ông không thành.Ôâng không được làm Tri Huyện, Tri Phủ, ông không lấy được người tình của ông vì ông thi trượt, nên ông cay cú. Nỗi bất mãn với việc thi cử của Nhà Thơ Tản Ðà biểu lộ trong bài Phiếm Luận trên đây của ông,

o O o

Người đời chỉ quen với chuyện Một Ông, Hai, Ba Bà. Ở đời những vụ Thuyền Trưởng chạy Hai, Ba Tầu có nhiều nhưng cũng có những vụ Một Bà Chủ Tầu dùng đến Hai, Ba ông Thuyền Trưởng.

Những vụ Một Vợ, Hai Chồng – nghe nói – hiện nay còn có nhiều ở nước Tây Tạng. Mời quí vị đọc vài chuyện Một Vợ, Hai Chồng ở nước Việt ta. Hai chuyện dưới đây được trích trên Internet.

Bà Chủ Tầu Phạm Thị Thịnh.

Hồi trẻ, vốn có nhan sắc khiến nhiều chàng trai mơ ước, rồi chị cưới (không hôn thú) anh La Văn Khảm, người đàn ông hơn chị 10 tuổi, đã qua một đời vợ, quê ở Xuân Trường (Nam Ðịnh).

Khi đã có với nhau hai mặt con, năm 1985, gặp lúc mất mùa, chồng chị ngược xuôi kiếm tiền rồi rất lâu không thấy về, cũng không tin gì cho vợ.

Thời gian vắng chồng, chị được người đàn ông tên Nguyễn Văn Nhất, thợ sửa chữa tàu, quê ở Bình Lục, Hà Nam, giúp đỡ. Dần dà, họ nảy sinh tình cảm, chị đưa người đàn ông thứ hai về ngôi nhà đang sống.

Ðược hơn hai năm, người chồng chị tưởng đã chết bỗng trở về. Vào nhà thấy vợ mình đang nằm cạnh một người đàn ông khác, ông Khảm lầm lũi ra chợ mua đồ ăn và chai rượu về và làm một bữa liên hoan “gặp mặt thân mật”.

Sau bữa “liên hoan” ấy, ông Khảm và ông Nhất cùng chung sống với bà Thịnh dưới một mái nhà. Bà Thịnh bảo, ngôi nhà bà đang ở hiện giờ là do hai ông cùng góp tiền làm chung.

Bà Trần Thị Diễm, một người hàng xóm, cho biết: “Trong suốt hơn 20 năm, cả ba người chung sống trong ngôi nhà ấy. Họ luôn quây quần bên nhau, không có lấy một tiếng cãi vã. Chúng tôi một vợ, một chồng thỉnh thoảng còn va chạm”.

Tiết lộ bí quyết giữ gìn hạnh phúc trong một gia đình phức tạp như vậy, bà Thịnh cho biết chính mình luôn phải là người cầm cân nảy mực, giữ công bằng trong cư xử. Bà không sinh thêm con với ai nữa. “Tôi thật sự cảm ơn hai ông ấy. Không có họ, tôi không thể vượt qua những khó khăn trong cuộc sống”, bà gạt nước mắt.

Tháng 11 năm ngoái, ông Nhất về hưu, đòi về quê sống với họ hàng, bà và ông Khảm can ngăn không được.

Một bà lấy hai anh em làm chồng

Thời gian gần đây dư luận khá xôn xao về trường hợp “một vợ… hai chồng” ở Thừa Thiên Huế. Chuyện một bà lấy hai ông, lại là hai anh em ruột và cùng sống dưới một mái nhà thì đây có lẽ là gia đình duy nhất ở Việt Nam.

Rõ ràng cuộc hôn nhân “tay ba” này là trái luật và trái với thuần phong mỹ tục của người Việt. Tuy nhiên theo những người dân ở thôn 6, xã Hồng Kim, huyện A Lưới (Thừa Thiên Huế), nơi có gia đình có một không hai này thì gần 30 năm qua, hai chồng một vợ cùng 10 người con chung vẫn sống rất hòa thuận, êm ấm.

Ðến thôn 6, xã Hồng Kim chỉ cần hỏi nhà anh em ông Cu Tua bạn sẽ nhận được ánh mắt nhìn tò mò và nụ cười  của bất kì ai. Một vài dân bản nhanh chóng họp chuyện trước cổng ngôi nhà đầu thôn để thắc mắc về những vị khách la từ tỉnh thành đến hỏi nhà ông Cu Tua.

Giọng nói chân chất, một cụ bà hỏi khách:

“Mấy chú tìm gặp Kăn Pênh phải không? Nó là vợ Cu Tua, nó ra đồng tắt mặt trời mới về”.

Ðúng như lời bà cụ nói, khi trời tối mịt ngôi nhà của chị Kăn Pênh mới có bóng người, ai nấy đều gùi trên lưng những chiếc gùi nặng trịch.

Vội vã đặt gùi xuống sân, người phụ nữ Pa Cô  nhiệt tình mời khách:

“Mấy chú vào nhà uống nước đợi bố Tua một tí, tôi rửa cái tay rồi lên nói chuyện với mấy chú.”

Bà Kăn Pênh mời chúng tôi  ngồi trên chiếu đã trải sẵn, ấm nước chè nóng hổi nghi ngút hơi. Ngồi khép mình trên chiếu cói, bà Kăn Pênh  kể lại hoàn cảnh gia đình mình.

Trên gương mặt người phụ nữ ấy có chút gì đó ngượng ngùng khi nghe chúng tôi thắc mắc “Con của mẹ Pênh có hai bố à?”. Kăn Pênh cười: “Vâng, con tôi có hai bố, bố nào chúng nó cũng thương như nhau, bố Tuôl với bố Tua là hai anh ruột. Tôi với bố Tuôl làm đám cưới năm 1967. Bố Tuôl đem 4 con bò, 2 con trâu, gà, vịt đến xin tôi về làm vợ. Con đầu lòng của vợ chồng tôi năm nay 31 tuổi rồi, thằng Xuân làm ở công an xã đó.”

Về chuyện có đến hai chồng cùng chung sống với mình, bà Kăn Pênh giải thích cặn kẽ:

“Bố Tuôl  tham gia thanh niên xung phong nên thường phải đi vắng nhà. Có khi bố nó ngủ trên rừng suốt tháng để đắp hào, vá đường giúp dân, lâu lắm bố mới ghé thăm nhà rồi lại đi ngay.”

Cuộc sống thiếu bàn tay đàn ông nên một mình bà Pênh phải cáng đáng mọi việc gia đình. Những lúc ông Hồ Văn Tuôl vắng nhà thì em ruột ông là Hồ Văn Tua phần thương chị dâu phận gái cực nhọc nên thường lui tới phụ giúp việc nương rẫy.

Ông Hồ Văn Tua nhớ lại:

“Ngày trước tôi dạy học cho con em dân bản ở tận Hồng Trung kia, hôm nào nghỉ dạy tôi cũng về nhà giúp chị Kăn Pênh bẻ ngô, cuốc rẫy. Chị Pênh thương tôi ở xa nên cho về cùng sống trong nhà, tôi biết ơn anh chị Pênh nhiều lắm”.

Mặc dù sống cảnh một vợ hai chồng hàng chục năm nay nhưng không ai ở thôn 6, xã Hồng Kim phàn nàn hay có lời lẽ lời xì xào về cuộc sống chung của hai anh em ông Tuôl, Tua và Kăn Pênh.

Những người con của hai bố Tuôl, Tua với mẹ Kăn Pênh rất mực lễ phép, họ quý trọng cả hai bố chứ không hề phân biệt đối xử. Anh Hồ Văn Xuôn  23 tuổi, vừa lập gia đình  cười khi chúng tôi hỏi chuyện anh có hai bố, anh  xưng hô thế nào, anh trả lời:

“Bố Tuôl, Bố Tua đều là bố của mình cả, mình quý và thương  hai bố đã nuôi Xuôn lớn, cưới vợ cho Xuôn.

Còn anh Hoàng Thanh Xuân, người Pa Cô ở đây không nhất thiết phải đặt tên con theo họ mẹ hoặc họ bố, con trai đầu của bà Kăn Pênh hiện đang công tác tại UBND xã Hồng Kim. Vừa vót dây mây vừa trò chuyện với chúng tôi, anh Xuân bộc bạch:

“Lúc đầu cũng có người bảo bố Tua cướp vợ bố Tuôl nhưng không phải, cả hai bố đều thương mẹ Pênh cả, gia đình bố mẹ sống hòa thuận, không cãi vã ảnh hưởng mọi người. Xóm giềng hai bên cũng quen dần vì hai bố và mẹ chưa hề có xích mích hay to tiếng với nhau”.

Ông Quỳnh Biên, 50 tuổi sống đối diện nhà Kăn Pênh xác nhận:

“Hai anh em bác Tua sống hay thiệt, gia đình con cháu đông nhưng sống có tình, từ ngày hai bác với Kăn Pênh chung sống chưa khi nào tui nghe họ  to tiếng”.

Giữa bản làng đại ngàn, gia đình đặc biệt của mẹ Kăn Pênh khiến nhiều dân bản phải phát ghen với cuộc sống đầm ấm, hòa thuận của gia đình đông đúc này. Trong lúc dẫn đường chúng tôi, ông Võ Trế, hàng xóm của Kăn Pênh hơn một lần ghen tỵ:

“Anh em nhà Cu Tua sống hay thiệt, cùng chung một vợ mà không lúc nào cãi nhau”

Trò chuyện với ông Tua, có người trong chúng tôi thắc mắc:

“Thế con  của ông là những đứa nào ?”

Ông Tua thản nhiên trả lời:

“Không biết  và không cần biết, đứa nào cũng là  con”.

Bà Kăn Pênh  thật thà nói:

“Cả mười đứa con của tôi đều có hai bố, tôi không biết  đứa mô là con của bố Tuôl, đứa mô là con bố Tua”.

o O o

Tôi – CTHÐ – được quen biết một gia đình Một Bà, Hai Ông ở Sài Gòn. Ba người này sống chung với nhau từ ngoài Bắc, họ di cư vào Sài Gòn năm 1954. Họ sống êm đềm, tình nghĩa hơn nhiều cặp vợ chồng một bà, một ông. Năm nay – 2013 – tôi không biết gia đình Một Bà, Hai Ông này hiện ở đâu.

Tôi nghe nói ở thành phố Falls Church, quận Fairfax, Virginia, nơi có Rừng Phong, có một gia đình người Việt Một Bà, Hai Ông. Bà Chủ Tầu dùng Hai Thuyền Trưởng làm chủ một tiệm ăn. Tôi không biết hai ông Chủ Tầu, tôi chỉ nghe nói hai ông là dân HO. Dường như không bao giờ có ông nào  đến tiệm ăn của bà vợ.

3 Responses

  1. Cháu thấy có bài này trên facebook về ông táo: Ông Táo (bếp) trong tín ngưỡng dân gian Việt Nam và Trung Hoa được xem là vị thần cai quản việc bếp núc trong mỗi nhà; và có những truyền thuyết khác nhau. Ở Việt Nam, sự tích Táo Quân được truyền khẩu hầu như ai cũng biết.

    Chuyện là, vợ chồng Trọng Cao – Thị Nhi không con nên sinh ra buồn phiền, hay cãi cọ. Một hôm, Trọng Cao giận quá đánh vợ. Thị Nhi bỏ nhà đi, sau đó gặp và lấy Phạm Lang. Khi Trọng Cao hết giận, nghĩ lại mình cũng có lỗi nên đi tìm. Chưa tìm ra mà tiền bạc đem theo tiêu hết nên đành đi ăn xin. Tình cờ đến ăn xin nhà Thị Nhi thì nhận ra nhau. Hai người đều tỏ lòng ân hận. Đang hàn huyên thì Phạm Lang về, sợ chồng bắt gặp khó giải thích nên Thị Nhi giấu Trọng Cao trong đống rơm ngoài vườn. Phạm Lang không hay nên đã đốt đống rơm lấy tro bón ruộng. Trọng Cao không dám chui ra đã bị chết thiêu. Thị Nhi thấy Trọng Cao đã chết bởi sự sắp đặt của mình nên nhào vào đống rơm đang cháy chết theo. Phạm Lang gặp tình cảnh quá bất ngờ, thấy vợ chết không biết tính sao, liền nhảy vào đống rơm đang cháy để chết theo vợ. Linh hồn ba người được Thượng Đế thấy có tình có nghĩa bèn sắc phong làm Táo Quân. Mỗi người giữ một việc: Phạm Lang làm Thổ Công, trông coi việc bếp. Trọng Cao làm Thổ Địa, trông coi việc nhà cửa. Thị Nhi làm Thổ Kỳ, trông coi việc chợ búa…Haiza… Thị Nhi thiệt tội, giờ ở chung nhà hok biết phân chia vụ chồng cũ chồng mới ra sao nữa!

  2. đúng là ở trên cõi đời này, chuyện gì cũng có thể xảy ra!

  3. gần nhà tôi có một bà lấy chồng lính Mỹ, bị lối xóm bà con chê (lén) coi thường là me Mẽo, sau thấy ở chung với 1 ông Liên Xô và 1 ông tàu, rồi đánh nhau chí chóe, rồi lại ở chung, rồi lại chửi nhau … sau lại thấy thêm 1 ông Đài Loan, rồi 1 ông Đại Hàn, có thể nói là … Liên hiệp quốc, nhưng không như những bà Bác Hoàng kể mà cứ chửi nhau còn hơn … chó với mèo hihihiihii

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: