• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

THỜI KỲ ÐỒ PHỖNG

Ba Ông Phỗng: Dương Văn Minh, Phan Khắc Sửu, Nguyễn Khánh.

Ba Ông Phỗng: Dương Văn Minh, Phan Khắc Sửu, Nguyễn Khánh.

Từ năm 1950  ông Ðoàn Thêm đọc báo, nghe radio, ghi những việc đáng ghi xẩy ra từng ngày. Biết ông làm việc ghi chép ấy có thể có người chê ông lẩm cẩm:

“Ghi làm cái gì những chuyện linh tinh ấy. Ghi cho ai đọc? Ai mà đọc những chuyện vớ vẩn này.”

Nhưng vài chục năm sau những tập ghi “Việc Từng Ngày” của ông Ðoàn Thêm là những tập  sử liệu có giá. Nhờ đọc quyển “1965 Việc Từng Ngày” của ông, hôm nay tôi mới viết được bài Viết ở Rừng Phong này.

Ông Ðoàn Thêm là nhà luật học, nhà thơ, sinh ngày 5-11-1915 tại Hà Nội, quê làng Hữu Thanh Oai, huyện Thanh Oai, tỉnh Hà Ðông, nay là huyện Thanh Oai, tỉnh Hà Tây.

Xuất thân trong một gia đình khoa bảng, con trai nhà giáo dục, cử nhân Ðoàn Triển (1854-1919). Thuở nhỏ học tại trường Bưởi (Chu Văn An), đậu bằng Tú tài Pháp Việt, rồi vào trường Ðại học Ðông Dương, tốt nghiệp cử nhân Luật trước năm 1945.

Trong chiến tranh Việt Pháp ông tản cư ra vùng quê, khoảng năm 1951 ông hồi cư về Hà Nội, sau năm 1954 ông vào  Sài Gòn, ông từng làm việc tại văn phòng Phủ Tổng Thống  Ngô Ðình Diệm (1954-1963). Sau đảo chính 1-11-1963, ông bỏ đời sống công chức, viết văn làm báo. Những năm 1960 có lần ông được trao giải thưởng “Văn Chương Toàn Quốc”, ông từ chối vì cho mình là một công chức cao cấp của chính quyền thì không nên nhận giải của chính phủ.

Sau năm 1983 ông sang định cư  tại Canada, đến ngày 8-8-2005 ông qua đời, thọ 90 tuổi.

19651965 Việc Từng Ngày

Ngày 1 Tháng 1 năm 1965, Ðại Tướng Nguyễn Khánh hội đàm với Quốc Trưởng Phan Khắc Sửu và Thủ Tướng Trần Văn Hương để tìm giải pháp cho cuộc khủng hoảng chính trị, lập một cơ quan thay thế Thượng Hội Ðồng vừa bị giải tán.

Ngày 18 Tháng 1, 1965. Chính phủ Trần Văn Hương cải tổ. 4 tướng tham gia chính phủ: Nguyễn Văn Thiệu, Trần Văn Minh, Linh Quang Viên, Nguyễn Cao Kỳ.

Biểu tình chống chính phủ. Nhiều trận xô xát trước Viện Hóa Ðạo. 6 cảnh sát, 10 thường dân bị thương, 30 người bị bắt.

Ngày 23 Tháng 1, 1965. Thủ Tướng Trần Văn Hương hiệu triệu quốc dân, kêu gọi mọi người lãnh trách nhiệm trước tình hình đất nước, tránh bị lôi kéo vào những vụ xách động. Thủ Tướng lên án:

“Lũ lưu manh cạo trọc đầu, bân y phục tăng ni, làm những trò khỉ.”

Hơn một trăm thanh niên kéo tới Viện Hóa Ðạo biểu tình chống chính phủ. Một giáo sư trông thấy cô con gái ông trong đám biểu tình, yêu cầu một Ðại Tá bắt cô lại, đánh cho ba roi. Quân đội nhân thể tóm đánh 60 cô khác mỗi cô 3 roi rồi đuổi về.

CTHÐ:  Ðây là những ngày Sài Gòn xẩy ra những cuộc biểu tình chống chính phủ gần như mỗi ngày, biểu tình liên miên. Danh từ “Xuống đường” đến trong ngôn ngữ Việt Nam từ những năm 1963, 1964. “Xuống đường” là một tên khác để gọi việc ra đường biểu tình. Năm 1965 mở ra với những cuộc xuống đường biểu tình đòi giải tán chính phủ của Thủ Tướng Trần Văn Hương. Nôm na là đòi ông Trần Văn Hương đi chỗ khác chơi.

Ngoài câu nói “Lũ lưu manh cạo trọc đầu, bận y phục tăng ni, làm những trò khỉ..,” nhiều nhật báo Sài Gòn thời đó còn đăng chuyện Thủ Tướng Trần Văn Hương ra lệnh cho lực lượng dẹp biểu tình:

“Không bắt, không giam bọn làm bậy, dùng roi mây quất vào mông chúng nó..”

Ông Trần Văn Hương nguyên là thầy giáo, ông không chấp nhận việc học sinh trung học sống bằng cơm cha, áo mẹ, bỏ học ra đường biểu tình. Chỉ riêng câu nói lên án “Lũ lưu manh cạo trọc đầu làm trò khỉ..” những tăng ni Viện Hóa Ðạo bằng mọi giá phải phá sập chính phủ của ông Trần Văn Hương. Vì Viện Hóa Ðạo – đường Trần Quốc Toản – tổ chưc quá nhiều cuộc biểu tình nên  có nhiều người gọi là Viện Hóa Dại.

Hôm nay – 2013 – 50 năm sau những ngày tôi thấy những cuộc biểu tình chống chính quyền năm 1965 ở Sài Gòn – viết lại chuyện xưa khi sống ở xứ người, tôi thấy một chuyện đáng kể là năm xưa ấy gần như tất cả những cuộc biểu tình chống chính phủ do các tăng sĩ phát động đều xuất phát từ Viện Hóa Ðạo, không cuộc biểu tình nào xuất phát từ Chùa Ấn Quang. Thượng Tọa Trí Quang ở Chùa Ấn Qang, Thượng Tọa Tâm Châu ở Viện Hóa Ðạo.

Jane Fonda ở Hà Nội

Jane Fonda ở Hà Nội

1965. Chuyện Từng Ngày: Hơn một trăm thanh niên kéo tới Viện Hóa Ðạo biểu tình chống chính phủ. Một giáo sư trông thấy cô con gái ông trong đám biểu tình, yêu cầu một Ðại Tá bắt cô lại, đánh cho ba roi. Quân đội nhân thể tóm đánh 60 cô khác mỗi cô 3 roi rồi đuổi về.

CTHÐ: Tôi théc méc về chuyện ghi trên đây. Tôi nhớ thời đó lực lượng cảnh sát dẹp biểu tình, cũng có khi quân đội được dùng đến nhưng rất ít. Nếu có dùng đến quân đội thì nhiều lắm chỉ là một đại đội, sĩ quan chỉ huy là Trung Úy, Ðại Úy. Không có cấp Ðại Tá chỉ huy những đơn vị quân đội ra đường dẹp biểu tình. Mà dù có đi nữa, các binh sĩ không thể tóm một cô nữ sinh trung học đi biểu tình, quất cho cô này ba roi quắn đít. Ðét đít xong cô đó, các binh sĩ nhân thể tóm 60 cô nữ sinh đi biểu tình, đánh cho mỗi cô ba roi quắn đít rồi đuổi về. Chuyện thú vị như dzậy không thể nào xẩy ra. Các cô nữ sinh trung học Sài Gòn những năm 1964, 1965 không thể “đần” đến cái độ cứ đứùng chờ rồi chổng mông lãnh mỗi cô ba roi quắn đít. Bộ các cô không có chân, các cô không biết chạy hay sao? Còn lâu mới quất được roi mây vào mông các cô.

Ông Ðoàn Thêm, tác giả quyển “1965 Việc Từng Ngày” đã qua đời. Nếu ông còn sống, tôi sẽ hỏi ông:

“Ông lấy cái chuyện “Nữ sinh Sài Gòn 1965 đi biểu tình chống chính phủ bị đánh mỗi cô 3 roi quắn đít”ở đâu? Tôi chắc ông không bịa ra chuyện đó. Nếu ông lấy chuyện đó trên một tờ nhật báo Sài Gòn thì chuyện đó là chuyện do một anh phóng viên nhà báo bịa ra. Chuyện đó không thể là chuyện có thật.”

Sau ông Trần Văn Hương đến ông Phan Huy Quát lập chính phủ. Thủ Tướng Phan Huy Quát cầm quyền không bao lâu cũng bị chống đối, cũng bị mời ngồi chơi không sơi nước như ông Trần Văn Hương. Không ông Thủ Tướng nào làm được công việc gì đáng kể. Sau chính phủ Phan Huy Quát, việc lập chính phủ và cầm quyền lại do nhóm tướng lãnh đảm nhiệm. Nguyên do này làm cho Thiếu Tướng Nguyễn Cao Kỳ có dịp nắm lá cờ Ủy Viên Ủy Ban Hành Pháp.

Ngày 27 Tháng 1, 1965. Hội Ðồng Quân Lực tuyên cáo:

Quân đội đã trả quyền từ ngày 27 Tháng 10, 1964 cho chính quyền dân sự, nhưng tình thế mỗi ngày một rối ren. Nên sau 3 ngày thảo luận, Hội Ðồng quyết định Quân Lực VNCH lại phải đứng ra nhận trách nhiệm trước lịch sử.

Ngày 16 Tháng 2, 1965. Thừa ủy nhiệm của Hội Ðồng Quân Lực, Ðại Tướng Nguyễn Khánh, Tổng Tư Lệnh Quân Lực VNCH, ký quyết định tuyển nhiệm ông Phan Khắc Sửu làm Quốc Trưởng VNCH, và bổ nhiệm ông Phan Huy Quát làm Thủ Tướng.

CTHÐ: Ngày 16 Tháng 1, 1965 “Ðại Tướng Nguyễn Khánh mới ký quyết định tuyển nhiệm ông Phan Khắc Sửu làm Quốc Trưởng,” Nhưng  ông Phan Khắc Sửu đã là Quốc Trưởng từ năm 1964, sau khi ông từ Nhà Tù Côn Ðảo trở về. Không có quyển “1964 Việc Từng Ngày” nên tôi không biết chắc ông Phan Khắc Sửu được hai ông Dương Văn Minh, Nguyễn Khánh, đại diện Hội Ðồng Quân Lực, ký Lệnh Ủy Nhiệm làm Quốc Trưởng vào ngày tháng nào năm 1964.

Ngày 25 Tháng 2, 2965. Ðại Tướng Nguyễn Khánh, được tặng Nhất Hạng Kim Khánh, đi khỏi Việt Nam lúc 12 giờ trưa. Ông đem theo một nắm đất và hẹn sẽ trở về.

CTHÐ: Ông Nguyễn Khánh đã qua đời ở Hoa Kỳ. Không biết nắm đất Tổ Quốc ông mang đi năm xưa nay về đâu. Khi ra đi ở phi trường Tân Sơn Nhất, ông nói ông sẽ trở về. Việc ông trở về đã không xẩy ra.

Ngày 7 Tháng 3 1965. Phủ Thủ Tướng – chính phủ Phan Huy Quát – thông cáo: vì Bắc Việt vẫn tăng gia cuôc gây hấn, chính phủ Quốc Gia VNCH  yêu cầu, và được chính phủ Hoa Kỳ chấp thuận, gửi 2 tiểu đoàn Thủy Quân Lục Chiến Mỹ đến Việt Nam. Hai tiểu đoàn Lính Mỹ sẽ đóng ở Ðà Nẵng, Qui Nhơn.

CTHÐ: Năm xưa tôi thấy trên báo tấm ảnh Thủ Tướng Phan Huy Quát đứng trên bãi biển Qui Nhơn. Nhân danh chính quyền quốc gia VNCH, Thủ Tướng Phan Huy Quát đến đón những đơn vị Quân Mỹ thứ nhất đổ bộ lên đất Việt Nam. Ðây là ngày mở đầu thời kỳ Quân Mỹ tham chiến ở Việt Nam.

Ngày 10 Tháng 3, 1965. Lễ Ra Mắt tại Nhà Văn Hóa Sài Gòn của 1.000 đoàn viên Thanh Niên Ðạo Ðức Ðoàn do Quốc Truởng Phan Khắc Sửu thành lập.

CTHÐ: Trong thời nhiễu loạn này những cái gọi là đoàn này, đoàn nọ được cho ra đời nhưngtoàn là thứ hữu danh, vô dụng. Sau Quốc Trưởng Phan Khắc Sửu lập Ðạo Ðức Ðoàn, ông Thủ Tướng Nguyễn Cao Kỳ cho ra đời cái gọi là “Ðoàn Thanh Niên Trừ Gian.”.

Ngày 11 Tháng 3, 1965. Hà Minh Trí, người ám sát hụt Cố Tổng Thống Ngô Ðình Diệm, được trả tự do.

CTHÐ: Năm 1955 khi ông Ngô Ðình Diệm là Thủ Tướng, ông đến khai mạc Hội Chợ Ban Mê Thuột. Ông bị người tên là Hà Minh Trí dùng súng tiểu liên bắn. Súng kẹt đạn. Một ông Bộ Trưởng bị trúng đạn. Hà Minh Trí bị bắt sống. Trong hồi ký viết về những ngày bị chính phủ Ngô Ðình Diệm bắt, giam ở Tổng Nha Cảnh Sát, ông Trần Văn Hương kể Hà Minh Trí, kẻ bắn Thủ Tướng Ngô Ðình Diệm ở Hội Chợ Ban Mê Thuột, bị giam cùng một khu phòng giam với ông trong Tổng Nha Cảnh Sát. Chính phủ Ngô Ðình Diệm không đưa Hà Minh Trí ra tòa xử, cứ giam mãi từ năm 1955 đến năm 1963. Những năm 2000 có tờ báo VC đăng tin Hà Minh Trí là người của VC.

Ngày 16 Tháng 3, 1965. 1.000 quân nhân Ðại Hàn đến Sài Gòn.

Ngày 28 Tháng 3, 1965. 2000 quân Lào trung thành với Tướng Phoumi chiếm đóng Thakkhet.

Thủ Tướng Ai Lao Souvanna Phouma tuyên bố: quyết diệt trừ những phần tử nổi loạn tại Thakkhet. Nhiều đơn vị Quân Ðội Hoàng Gia Lào được gửi tới thị trấn này.

CTHÐ: Hai ông Hoàng Lào cùng là Tướng: Ông Hoàng Phoumi là Tướng Quân Lào, Ông Hoàng Phouma là Thủ Tướng Chính phủ Lào. Hai ông tranh quyền, dùng quân đội Lào đánh nhau. Ðánh rồi hoà, hòa rồi đánh. Thủ đô Vientiane bị nạn binh biến nhiều lần. Trong một lần xung đột, phi trường Vientiane bị đóng cửa nhiều ngày. Phi cơ từ Vientiane không về Sài Gòn được. Nguồn tiếp tế Á Phiện từVientiane về Sài Gòn bị cắt đứt. Sài Gòn khan hiếm Á Phiện. Ðệ tử của Phù Dung Tiên Nữ – một tên khác là Cô Ba Phù Dung – lâm vào kiếp nạn Thiếu Thuốc trầm trọng. Thuốc từ Lào không về, những nhà buôn giữ thuốc lại, không bán ra, nếu có bán chút chút thì giá rất đắt. Giới Hít Tô Phe có thể nhịn ăn nhiều ngày nhưng không thể nhịn hút, dù chỉ nhịn một cữ. Trong kiếp nạn ấy một Tiên Ông nào đó có sáng kiến lấy sái thuốc phiện nấu với nước, lọc cặn, dùng ống chích chích cho nước sái thuốc phiện vào ngay mạch máu. Người chích phê ngay lập tức. Ðang hút 100 đồng, chỉ cần chích 10 đồng là phê hơn hút gấp 10 lần. Thuốc phiện hút rồi cháy thành một thứ than gọi là sái. Phải chích bằng nước sái, không thể chích thuốc phiện chưa thành sái. Nạn chích choác có ở Sài Gòn từ ngày hai ông Hoàng Lào Phoumi-Phouma tranh quyền. Thời ấy dân Hít Tô Phe Sài Gòn có câu:

Phu Mi Phu Ma đánh nhau. Phu Mơ chết.

Phu Mơ: Fumeur: Người Hút.

Chuyện Từng Ngày: Ngày 29 Tháng 3, 1965. Văn phòng Thủ Tướng thông báo: Từ nay mỗi ngày Thứ Năm. Thủ Tướng Phan Huy Quát sẽ tiếp đồng bào và tự tay nhận những đơn từ của đồng bào.

Ngày 1 Tháng 4, 1965. Tổng Thống Johnson yêu cầu Quốc Hội Hoa Kỳ chuẩn chi ngân khoản 1 triệu đô-la để xây Toà Ðại Sứ Hoa Kỳ ở Sài Gòn.

Ngày 29 Tháng 4, 1965. Thủ Tướng Úc Robert Menzies tuyên bố: chính phủ Úc gửi một tiểu đoàn quân sang Việt Nam tham chiến theo lời yêu cầu của chính phủ Quốc Gia VNCH.

Thủ Tướng Tân Tây Lan Keith Holyoake tuyên bố: chính phủ Tân Tây Lan có thể sẽ gửi quân sang Việt Nam tham chiến.

Ngày 8 Tháng 6, 1965. Quốc Trưởng Phan Khắc Sửu  ký lệnh đại xá cho ông Phan Khắc Sửu cùng 29 người đã bị kết án vì tội hoạt động chính trị.

Ngày 9 Tháng 6, 1965 . Thủ Tướng Phan Huy Quát họp báo giải thích cuộc khủng hoảng chính trị, ông trình bày những nỗ lực điều giải của chính phủ và kể chi tiết  vụ âm mưu đảo chính ngày 20 Tháng 5, 1965, cùng âm mưu thành lập chính phủ trung lập. Cuối cùng, Thủ Tướng Phan Huy Quát yêu cầu các tướng lãnh đứng ra lãnh vai trò trung gian để giữ thế quân bình cho đến khi quốc gia có một chính quyền dân cử.

Ngày 11 Tháng 6, 1965. Lễ đặt viên đá đầu tiên xây dựng Toà Ðại Sứ Hoa Kỳ ở đường Thống Nhất, Sài Gòn.

Hội Ðồng Quân Lực  VNCH chấp nhận việc từ chức của hai ông Phan Khắc Sửu, Phan Huy Quát

Ngày 16 Tháng 6, 1965, Uỷ Ban Hành Pháp Trung Ương được thành lập. Chủ Tịch Ủy Ban – Thủ Tướng Chính phủ – Thiếu Tướng Nguyễn Cao Kỳ.

Ngày 1 Tháng 7, 1965. Kể từ hôm nay, tiền lương tháng của Chủ tịch Ủy Ban Hành Pháp và Chủ Tịch Ủy Ban Lãnh Ðạo Quốc Gia là 38,000 đồng.

Ngày 7 Tháng 7, 1965. 8000 Thủy Quân Lục Chiến Mỹ đến Ðà  Nẵng, Qui Nhơn. Tổng số quân Mỹ ở VN là 59.500 người.

Ngày 12 Tháng 7, 1965. 3.000 binh sĩ Lữ Ðoàn 2 Bộ Binh thuộc Sư Ðoàn 1 Bộ Binh Hoa Kỳ  đổ bộ Cam Ranh. Tổng số quân Mỹ tại VN là 63. 400 người.

Ngày 23 Tháng 7, 1965. Jack Ryan, chuyên viên an ninh của Cơ Quan Viện Trợ Mỹ – USAID – bị bắn chết ở đường Hiền Vương, Sài Gòn, cô Nguyễn Thị Hải, một phụ nữ Việt bị bắn chết cùng Jack Ryan.

Ngày 24 Tháng 7, 1965. Jack  Kimball, nhân viên Sở Viện Trợ Mỹ, bị bắt vì đã hạ sát Jack Ryan và Nguyễn Thị Hải.

Ngày 27 Tháng 10, 1965, Toà tuyên án vụ người Mỹ Jack Kimball can tội giết tình địch là Jack Ryan  và cô Nguyễn Thị Hải, Jack Kimball được tha bổng tội giết Jack Ryan vì tự vệ chính đáng nhưng bị tù 5 năm cấm cố về tội giết cô Nguyễn Thị Hải. Jack Kimball phải bồi thường tiền cho gia đình cô Nguyễn Thị Hải.

CTHÐ: Ðây là vụ Án Tình Việt Mỹ thứ nhất, có thể là duy nhất, xẩy ra ở Sài Gòn. Hai ông Mỹ USAID cùng yêu một phụ nữ Việt. Hai ông bắn nhau ở đường Hiền Vương – đường Mayer trước năm 1956 – người phụ nũ Việt chết vì Tình Yêu của hai ông Mỹ. Có sự théc méc: như vậy là người Mỹ phạm tội trên đất Việt Nam bị Toà Án Việt Nam xét xử? Ông Mỹ Jack Kimball nằm tù 5 năm ở Khám Lớn Chí Hoà? Hay xử xong ông được giao cho Tòa Ðại Sứ Hoa Kỳ??

Việc Từng Ngày. Ngày 30 Tháng 7, 1965. Toà Ðô Chính Sài Gòn thông cáo: Sẽ trừng phạt những tài xế taxi không chịu chở đồng bào nhưng lại chịu chở ngoại kiều.

Ngày 24 Tháng 8, 1965. Ủy Ban Hành Pháp ra thông tư: Nữ công chức không hôn thú khi có thai cũng được nghỉ hộ sản và có lương trong 2 tháng.

Ngày 19 Tháng 9, 1965, Sư Ðoàn 1 Không Vận Hoa Kỳ đến đóng ở An Khê, Bình Ðịnh. Quân số Mỹ tại VN: 125.000 người.

Ngày 30 Tháng 9, 1965. Quân số Mỹ ở VN: 131,700 người.

Ngày 30 Tháng 10, 1965. Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ cảnh cáo: Người Mỹ nào giúp đỡ Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam bất cứ bằng cách gì sẽ có thể bị truy tố về tội phản quốc.

CTHÐ: Năm 1972 cô đào điện ảnh Jane Fonda ngang nhiên đến Hà Nội, cô giao du thân mật với quân Bắc Việt. Cô gọi Quân Mỹ tham chiến ở Việt Nam là bọn giết đàn bà, trẻ con. Cô đàng hoàng trở về Mỹ mà chính phủ Nixon, Bộ Tư Pháp Hoa Kỳ, không dám làm gì cô cả.

Những năm 1970 phong trào phản đối Chiến Tranh Việt Nam lên đến tột độ ở Mỹ. Khoảng năm 2000, Nhật báo The Washington Post đăng loạt bài “Ngày Này Năm Xưa.” Tôi đọc thấy tin những năm 1969, 1970 dân Mỹ từ khắp nước Mỹ kéo về Thủ đôWashington DC biểu tình đòi Quân Mỹ rút khỏi Việt Nam. Những cuộc biểu tình phản chiến xẩy ra liên miên trên khắp nước ỹ, nhiều nhất ở Washington DC. Cảnh sát Mỹ chỉ giải tán họ, cùng lắm là bắt họ đưa đến giữ một ngày trong một sân vận động rồi thả. Có lần số người bị bắt lên đến 7000 người. Có lần những người biểu tình định làm cho Thủ đô Washington DC tê liệt trong một ngày, họ muốn làm cho tất cả công tư sở trong Thủ đô không làm việc được. Cũng nên nhắc là năm 1972 – năm Jane Fonda đến Hà Nội – Tổng Thống Nixon đang cố gắng để có thể rút quân Mỹ từ Việt Nam về nước mà Mỹ không bị mất mặt, ông đang làm đủ mọi cách để Bắc Việt Cộng thả 600 phi công Mỹ đã bị tù đến 6 năm ở Hà Nội. Do đó chính phủ Nixon làm lơ như không biết việc đến Hà Nội của Jane Fonda.

Những năm 1990, Jane Fonda ân hận về chuyện cô đến Hà Nội. Cô nói về tấm ảnh cô ngồi trong dàn súng bắn máy bay Mỹ của quân Bắc Cộng:

I will go to my grave regretting the photograph of me. … It hurt so many soldiers. It galvanized such hostility. It was the most horrible thing I could possibly have done. It was just thoughtless”

Tạm dịch: Tôi sẽ xuống mồ với nỗi ân hận về tấm ảnh ấy của tôi. Ảnh xúc phạm quá nhiều người lính. Ảnh khêu lên sự thù ghét. Ðó là việc làm ghê rợn nhất mà tôi có thể làm. Thật vô ý thức.”

Jane Fonda mang bệnh hôi nách từ Hà Nội về Mỹ. Bệnh hôi nách của cô quá nặng, không thứ thuốc Mỹ nào có thể làm cô bớt hôi nách. Bớt hôi thôi, không nói gì đến chuyện hết hôi. Nguyên do là cô được bọn Bắc Cộng bày trò mời cô đi chơi xem cảnh Phủ Lý, Nam Ðịnh. Nữ khách đi bằng xe ô tô, có khoảng 10 em cháu gái Bác Hồ cùng đi với cô. Các em cháu gái Bác Hồ này em nào em nấy đít to như cái thúng – em nào cũng hôi nách khủng khiếp, bệnh hôi nách này được dân Bắc Cộng gọi là Bệnh Hôi Nách Pắc Bó – Trên đường xe đi bọn Bắc Cộng dàn cảnh cho máy bay MIG của chúng giả làm máy bay Mỹ bay đến sà xuống tấn công. Súng cao xạ nổ đùng đùng. Bọn Phún Bắc Cộng kè Jane Fonda chạy xuống hầm trú ẩn. Cả chục Thị Phún nằm đè lên người Jane Fonda, ra cái điều các em hy sinh lấy thân, lấy thịt bảo vệ nữ thượng khách. Sau khi bị bọn cháu gái Bác Hồ nằm đè lên, Jane Fonda bị lây bệnh hôi nách. Tất cả bác sĩ Mỹ chuyên trị bệnh hôi nách đều bó tay trước bệnh hôi nách của Jane Fonda. Các ông bác sĩ Mỹ nói:

“Bệnh hôi nách nào chúng tôi cũng trị được, riêng Bệnh Hôi Nách Pắc Bó thì chúng tôi chịu.”

1965. Việc Từng Ngày.  Ngày 29 Tháng 11, 1965. Quân số Mỹ ở VN: 186.000 người.

Ngày 30 Tháng 12, 1965. Trưa nay, ký giả Từ Chung Vũ Nhất Huy bị một đặc công VC sát hại bằng 4 phát súng luc trước nhà riêng của ông ở đường Bà Hạt, Sài Gòn.

CTHÐ: Tin trên đây là Tin Cuối Cùng trong “1965 Việc Từng Ngày” của tác giả Ðoàn Thêm. Trên Internet không có ảnh Từ Chung Vũ Nhất Huy.

“1965 Việc Từng Ngày” ghi việc ký giả Từ Chung Vũ Nhất Huy, Thư Ký Tòa Soạn Nhật báo Chính Luận, bị bắn chết, nhưng không ghi việc Nhà Văn Chu Tử, Chủ nhiệm Nhật Báo Sống bị bắn cùng trong ngày này.

Lúc 8 giờ sáng ngày 30 Tháng 12, 1965, Chủ nhiệm báo Sống ngồi vào xe ô tô trước cửa nhà ông để đến tòa báo, tên ám sát chờ sẵn, bắn ông nhiều phát đạn qua kính sau của xe ô tô. Ðạn trúng vào ót ông, xuyên ra miệng ông. Nhưng ông Chu Tử không chết.

Khoảng năm 1972, 1973 tôi đọc thấy trên Tạp Chí Playboy bài phỏng vấn một Ðại Tá Mỹ. Ông Ðại Tá này đã ra khỏi quân đội, ông kiện chính phủ Mỹ về việc chính phủ cho phép nhân viên CIA lén lút thực hiện những vụ ám sát những nhân sĩ, những tu sĩ Việt Nam để đổ tội giết người cho bọn Việt Cộng, Ông Ðại Tá tố cáo nhân viên CIA ra lệnh cho sĩ quan Mỹ đi làm những vụ giết người vu vạ ấy. Ông nói:

“Tôi là người chiến binh. Tôi có thể bắn địch thủ trên chiến trường, tôi không thể đi giết người vô tội như thế. Tôi không kiện chính phủ để lấy tiếng. Tôi chỉ làm công việc tôi phải làm theo lương tâm tôi.”

Tôi dịch bài phỏng vấn, đưa đăng trên Nguyệt San Diều Hâu của Nguyễn Ðạt Thịnh và Phạm Huấn. Tôi đem bài báo đến để ông Chu Tử đọc. Tôi hỏi anh:

“Cho đến bay giờ anh có biết ai bắn anh không?’

Ông Chu Tử trả lời:

“Cho đến bây giờ tôi vẫn không biết.”

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: