• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

HÁT Ô CÓ TÓC, HÁT Ô TRỌC ÐẦU

Cảnh chào đón người Việt mới đến ở phi trường Mỹ.

Cảnh chào đón người Việt mới đến ở phi trường Mỹ.

Nhật báo The Washington Post ngày 16 Tháng 3, 2013 đăng tin:

Family Visas could be cut. New Priorities on Immigration. Plan would make room for skilled workers.

Visa đoàn tụ gia đình có thể bị cắt. Ưu tiên mới của việc di cư. Chương trình sẽ dành chỗ cho những chuyên viên có tay nghề.

Trích bài báo The Washington Post có phụ thêm lời bàn: Một số Thượng nghị sĩ mở cuộc thảo luận để đề ra một chương trình làm cho khó khăn hơn việc những công dân Mỹ – những người có quốc tịch Mỹ – bảo lãnh cho những thân nhân của họ di cư sang Hoa Kỳ, chương trình mới này nhắm việc mở rộng hơn việc nhập cư Hoa Kỳ cho những chuyên viên kỹ thuật ngoại quốc.

Hiện nay 65/100 những vụ nhập cư hợp pháp vào Hoa Kỳ là để đoàn tụ gia đình, chỉ có 14/100 người nhập cư Hoa Kỳ là chuyên viên kỹ thuật, số còn lại là những vụ cho người nhập cư vì lý do nhân đạo.

Từ lâu việc cho vợ chồng đoàn tụ, con đoàn tụ với cha mẹ vẫn được Bộ Di Trú Mỹ coi là quyền ưu tiên – mỗi năm có khoảng 90.000 visa nhập Mỹ đoàn tụ gia đình được cấp phát – nay Quốc Hội Mỹ, với chương trình mới – sẽ cắt bỏ hai quyền ưu tiên nhập cư kể trên. Viết rõ: việc vợ chồng đoàn tụ, con sang Mỹ đoàn tụ với cha mẹ, cha mẹ sang Mỹ đoàn tụ với con, sẽ không được coi là ưu tiên nữa. Như vậy việc người Mỹ gốc Việt về Việt Nam lấy vợ, lấy chồng rồi bảo lãnh cho vợ, chồng sang Mỹ từ lâu vẫn được quyền ưu tiên, đuợc làm dễ và nhanh, khi Chương Trình Nhập Cư Mới do Quốc Hội Mỹ ban hành, việc trên đây sẽ không mất hẳn nhưng  sẽ gập nhiều khó khăn, hạn chế, chờ lâu.

Không phải chỉ có người Mỹ gốc Việt làm việc đoàn tụ gia đình, nhiều người các nước cũng làm việc bảo lãnh cho người thân của họ sang Mỹ. Hiện nay, số những hồ sơ xin bảo lãnh người thân vào Mỹ đã nộp và đang được cứu xét như sau:

Mexico               : 1.311.960 hồ sơ

Phillippines      :    423.449  hồ sơ

India                   :    300.780  hồ sơ

Viet Nam           :    267.067  hồ sơ

China                   :   226.921  hồ sơ

Bangladesh        :    161.731

Mỗi năm có khoảng 1 triệu người Mễ vào Mỹ bất hợp pháp. Những người này cứ sống ở Mỹ chờ năm, bẩy năm chính phủ Mỹ ra luật cho họ được nhập cư, họ thành công dân Mỹ và họ bảo lãnh vợ chồng, cha mẹ, con họ vào Mỹ. Dây chuyền bảo lãnh-nhập cư kéo dài trong vòng luật pháp Mỹ. Hiện nay có khoảng 11 triệu dân nhập cư bất hợp pháp sống ở Mỹ.

Tin trên Nhật báo The Washington Post: Visa Gia Ðình có thể bị cắt..

Tin trên Nhật báo The Washington Post: Visa Gia Ðình có thể bị cắt..

Người thế giới vào Mỹ vì sinh kế. Tôi – CTHÐ – bùi ngùi khi thấy trên TiVi cảnh thảm thương có đến 20, 30 người nhập cư lậu vào Mỹ bị chết ngạt trong xe chở đồ đóng kín cửa, cảnh những cảnh sát viên Mỹ nắm cổ những thiếu niên Tầu nhập lậu tống lên xe ô tô.

Trong toà nhà dành cho Seniors Low Income – Người Già Thu Nhập Thấp; nôm na là người già sống bằng SSI: Social Security Income, nôm na hơn nữa là Tiền Già, đúng ra là Tiền Bố Thí – nơi vợ chồng tôi sống từ 18 năm nay – tôi thấy có nhiều ông bà Nam Hàn. Tôi vẫn thắc mắc về chuyện Nam Hàn là quốc gia độc lập, có quân Mỹ trú đóng bảo vệ, kinh tế phát triển, dân chúng no ấm, tại sao họ sang sống ở Hoa Kỳ? Người Việt Quốc Gia Việt Nam Cộng Hoà bị bọn Bắc Việt Cộng chiếm nước, đầy đọa, tù tội, đói khổ, phải mang thân sang sống nhờ người Mỹ, nước Mỹ. Ðã đành. Nhưng người Nam Hàn tại sao cũng sang Mỹ sống nhờ? Họ cũng vào sống trong những Nhà Già, họ cũng lãnh SSI.

Năm 1950 Nhật Bản gượng dậy sau cuộc bại trận, người Nhật chế ra những sản phẩm Canon, Seiko, Sony rồi Toyota, Honda.. Những sản phẩm Nhật vào Mỹ, được mua ở Mỹ và trên khắp thế giới. Ðã đáng phục. Nhưng đó là chuyện xẩy ra từ 50 năm trước. Ðến năm 2000, sản phẩm Nhật chiếm lĩnh thị trường Mỹ từ bao năm, vậy mà người Nam Hàn vẫn đưa sản phẩm của họ vào Mỹ được. Lại càng đáng phục.

Sam Sung Nam Hàn đưa TiVi,  computer vào Mỹ. Nay  xe ô tô Huyndai Nam Hàn vào Mỹ, xe Huyndai chạy trên đường Mỹ ngày một nhiều. Xe đẹp, tốt, bền. Dễ sợ.

o O o

Năm 1989 ở Trại Tù Khổ Sai vZ 30 A tôi đọc báo thấy đăng tin “Người Ði, Người Ở, Người Về.”

Người Ði: sĩ quan quân đội Việt bị tù khổ sai trên 3 năm, viên chức chính quyền VNCH từ cấp Trưởng Ty, bị tù khổ sai trên 3 năm.

Người Về: Người Việt ở nước ngoài về nước thăm thân nhân.

Người Ở: 40 triệu công dân Quốc Gia Việt Nam Cộng Hoà, trong số có những người bị Bắc Cộng giam tù nhiều năm về tội chính trị, tội nói lên những khổ cực của nhân dân miền Nam, tội tố cáo với người thế giới những tội ác bọn Bắc Cộng làm với đồng bào của chúng. Những người tù Việt Nam này có ở tù CS 20 năm cũng không được Mỹ cho sang Mỹ.

Tôi không là viên chức chính phủ, tôi không là sĩ quan, biết thân, biết phận tôi không mơ mộng gì việc được sang Hoa Kỳ tị nạn. Ðến năm 1992 tôi được tin từ Mỹ gửi về: tôi có thể được Mỹ nhận cho sang Mỹ.

Anh Ưng Văn Luông, nhân viên Phòng Nhân Viên USIS, sang được Mỹ trong Ngày 30 Tháng Tư 1975. Anh vào làm việc ở USIA – United States Information Agency – thương những bạn đồng nghiệp bị kẹt ở quê nhà, anh vận động với các ông Mỹ USIA lập chương trình cho nhân viên USIS bị kẹt được sang Mỹ. Những ông Mỹ USIA phải đề nghị với Bộ Ngoại Giao Mỹ. Bộ Ngoại Giao Mỹ phải làm Luật, cấp ngân khoản cho việc này.

Nhờ anh Ưng Văn Luông nhân viên USIS Mỹ ở trong nước được quyền nhập cư Hoa Kỳ, nhưng chỉ là loại PIP: Public Interest People, nhập cư Mỹ nhưng không được hưởng những chi viện như người Việt HO.

Từ năm 1990, người Sài Gòn có chuyện “Hát Ô Có Tóc, Hát Ô Trọc Ðầu.” Số là người Sài Gòn không phân biệt được việc trong ODP – Orderly Departure Program – Ra Ði Trong Trật Tự – có hai loại: người đi sang Mỹ do người thân bảo lãnh, gọi là Family Reunion: Ðoàn Tụ Gia Ðình, và sĩ quan, viên chức tù CS được chính phủ Mỹ mang đi, gọi là Political Refugee: Tị nạn chính trị. Do đó những người đi đoàn tụ gia đình không phải là người Hát Ô, nhưng người ta có gọi chung là Hát Ô. Do đó có sự ngạc nhiên:

“Sao gia đình XYZ mới làm hồ sơ ODP 12 tháng đã được sang Mỹ, gia đình TUV làm hồ sơ cả 2 năm rồi vẫn chưa được gọi đi?”

Người ta gọi loại người Ði Mỹ Nhanh là “Hát Ô Có Tóc,” loại người đi Mỹ chậm, chờ lâu, là “Hát Ô Trọc Ðầu.” Số người Việt được phép vào Mỹ do gia đình bảo lãnh ít hơn số người HO.

“Hát Ô Có Tóc” được thân nhân bảo lãnh, chính phủ Mỹ không phải nuôi họ, không phải cấp Medicaid, Medicare, Foodstamp  cho họ, nên họ được đi sang Mỹ dễ và nhanh.

Năm 1993 tôi làm hồ sơ xin đi Mỹ. Khi ấy Luật HO có điều: Con không ở cùng nhà với cha mẹ không được đi theo cha mẹ sang Mỹ.

Sau 1975 các con tôi phải tản đi kiếm ăn, chỉ có vợ chồng tôi sống trong căn nhà nhỏ Cư Xá Tự Do, ở giưã Ngã Ba Ông Tạ và Ngã Tư Bẩy Hiền, nên ODP chỉ cho vợ chồng tôi sang Mỹ. Chúng tôi được hưởng tiêu chuẩn dành cho những người Tị Nạn Chính Trị như những người HO.

Năm 2000, Thượng Nghị Sĩ John McCain đệ trình Quốc Hội Mỹ Tu Chính Án cho phép con của những người Việt đi HO vì khi cha mẹ chúng đi chúng không ở cùng nhà nên không được đi sang Mỹ cùng cha mẹ, nay chúng được đi sang Mỹ theo bảo lãnh của cha mẹ.

Nhờ ông Ưng Văn Luông, nhờ ông John McCain, nhờ bà Khúc Minh Thơ làm giúp cho mọi thứ giấy tò bảo lãnh, năm 2003 các con chúng  tôi được đến Virginia với chúng tôi. Ðến hôm nay – Tháng Ba 2013 – các con chúng tôi đã sống ở Mỹ được 10 năm.

Tôi xin cám ơn ông Ưng Văn Luông, bà Khúc Minh Thơ, ông John McCain.

Tôi không biết gì về Luật Di Trú nên không thể viết nhiều về Chương Trình Hạn Chế Family Visa đang được Quốc Hội Mỹ soạn thảo. Xin quí vị độc giả chờ bài giải thích Chương Trình ấy của những vị người Việt biết Luật Di Trú.

5 Responses

  1. SSI = Supplemental Security Income . PIP = Public Interest Parole .

  2. As it stands, spouses and minor children of citizens are given top priority, followed by unmarried children older than 21 and, lastly, married adult children and siblings. The emerging Senate proposal would eliminate the latter two categories, which add up to about 90,000 visas per year.

    Theo tôi hiểu, có 4 categories, Senate đề nghị bỏ 2 cái sau cùng: con đã lập gia đình, và anh em bảo lãnh cho nhau. Hai trường hợp này chiếm khoảng 90,000 visas mỗi năm. Họ đâu động gì tới trường hợp vợ chồng và con độc thân của công dân Mỹ?

  3. Bố tôi H.O 9, 4 em tôi hiện sống ở Mẽo, vậy mà cái thân tôi cùng vợ một con cứ phải sống ngắc ngoải ở Vn! Có khổ hay không chứ? 1 trong mấy đứa em tôi có nói rằng ở Vn giờ sướng lắm, cái gì cũng có? Ô hô ai tai!

    • Tôi H-07, năm 1997, sau khi nhập tịch HK, đã bảo lãnh cho gia đinh đứa con gái gồm hai vợ chồng và ba đứa con; chúng sang Mỹ cuối năm 2003.
      Anh không sang Mỹ được có lẽ là do bố anh không bảo lãnh đó thôi .

      nvt

    • Trích : ” 1 trong mấy đứa em tôi có nói rằng ở Vn giờ sướng lắm, cái gì cũng có? Ô hô ai tai! ”

      Tôi nhớ năm trước có 1 vị độc giả trong diễn đàn này công nhận như thế bằng câu nói :

      Ở Việt Nam cái gì bây giờ cũng có. Trừ … lương tâm.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: