• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

THƯ CUỐI

Phế binh Tomas Young.

Phế binh Tomas Young.

Tháng Ba 2013 một bức thư trên Web làm tôi cảm động. Thư của một  Thương Phế Binh Mỹ viết. Người phế binh Mỹ viết thư là anh TOMAS YOUNG. Thư anh viết gửi ông Bush, ông Cheney, hai ông từng là Tổng Thống, Phó Tổng Thống Hoa Kỳ.

Phế binh Tomas Young bị thương trong một trận đơn vị anh bị phục kích ở Irak năm 2004. Tomas Young kể hai ngày sau ngày 9/11 anh tình nguyện gia nhập quân đội, anh muốn sang Afghanistan đánh trả tổ chức khủng bố đã giết chết 3000 người Mỹ ở NewYork, nhưng quân đội điều động anh sang Iraq.

Năm ngày sau ngày Tomas Young đến Irak, anh dự cuộc hành quân thứ nhất trong đời anh. Anh kể:

“Bọn chúng tôi 30 lính bị dồn lên một quân xa chỉ đủ chỗ cho 18 người. Chúng tôi đứng dồn ép nhau cứng ngắc, Lọt ổ phục kích, tôi không đưa được khẩu súng của tôi lên để bắn lại. Tôi ngã xuống, súng văng khỏi tay tôi, tôi cố vươn tay kéo súng lại mà không được. Tôi hét lên, nhưng tiếng hét của tôi không ra khỏi được họng tôi.”

Chiến binh Tomas Young bị trúng đạn vào xương sống và đầu gối. Anh bại liệt ngay từ đó.

Ðây là nguyên văn bức Thư Cuối Cùng của Phếù Binh Tomas Young.

TOMAS YOUNG: THE LAST LETTER.

To George W. Bush and Dick Cheney.

“I write this letter on the 10th anniversary of the Iraq War on behalf of my fellow Iraq veterans. I write this letter on behalf of the 4,488 soldiers and Marines who died in Iraq. I write this letter on behalf of the hundreds of thousands of veterans who have been wounded and on behalf of [those who bear those wounds. I am one of those.] I am one of the gravely injured. I [am] paralyzed in an insurgent ambush in 2004 in Sadr City. My life is coming to an end. I am living under hospice care.

“I write this letter on behalf of husbands and wives who have lost spouses, on behalf of children who have lost parents, on behalf of the fathers and mothers who have lost sons and daughters and on behalf of those who care for the many thousands of my fellow veterans who have brain injuries. I write this letter on behalf of those veterans whose trauma and self-revulsion for what they have [done, witnessed, endured] in Iraq have led to suicide and on behalf of the active-duty soldiers and Marines who commit, on average, a suicide a day. I write this letter on behalf of the some 1 million Iraqi dead and on behalf of the countless Iraqi wounded. I write this letter on behalf of us all—the human detritus your war has left behind, those who will spend their lives in unending pain and grief.

“Your positions of authority, your millions of dollars of personal wealth, your public relations consultants, [and your privilege and power] cannot mask the hollowness of your character. You sent us to fight and die in Iraq after you, Mr. Cheney, dodged the draft in Vietnam, and you, Mr. Bush, went AWOL from your National Guard unit. Your cowardice and selfishness were established decades ago. You were not willing to risk yourselves for our nation but you sent hundreds of thousands of young men and women to be sacrificed in a senseless war with no more thought than it takes to put out the garbage.

“I write this letter, my last letter, to you, Mr. Bush and Mr. Cheney. I write not because I think you grasp the terrible human and moral consequences of your lies, manipulation and thirst for wealth and power. I write this letter because, before my own death, I want to make it clear that I, and hundreds of thousands of my fellow veterans, along with millions of my fellow citizens, along with hundreds of millions more in Iraq and the Middle East, know fully who you are and what you have done. You may evade justice but in our eyes you are each guilty of egregious war crimes, of plunder and, finally, of murder, including the murder of thousands of young Americans—my fellow veterans—whose future you stole.

“I joined the Army two days after the 9/11 attacks. I joined the Army because our country had been attacked. I wanted to strike back at those who had killed some 3,000 of my fellow citizens. I did not join the Army to go to Iraq, a country that had no part in the [9/11] attacks and did not pose a threat to its neighbors, much less to the [U.S.] I did not join the Army to ‘liberate’ Iraqis or to shut down mythical weapons-of-mass-destruction facilities or to implant what you cynically called ‘democracy’ in Baghdad and the Middle East. I did not join the Army to rebuild Iraq, which at the time you told us could be paid for by Iraq’s oil revenues. Instead, this war has cost the United States over $3 trillion. I especially did not join the [Army] to carry out pre-emptive war. Pre-emptive war is illegal under international law. And as a soldier in Iraq I was, I now know, abetting your idiocy and your crimes. The Iraq War is the biggest strategic blunder in U.S. history. It obliterated the balance of power in the Middle East. It installed a corrupt and brutal pro-Iranian government in Baghdad, one cemented in power through the use of torture, death squads and terror. And it has left Iran as the dominant force in the region. On every level—moral, strategic, military and economic—Iraq was a failure. And it was you, Mr. Bush and Mr. Cheney, who started this war. It is you who should pay the consequences.

“I have, like many other [wounded and many other] disabled veterans, suffered from the inadequate and often inept care provided by the Veterans Administration. I have, like many other disabled veterans, come to realize that our mental and physical [disabilities and] wounds are of no interest to you, perhaps of no interest to any politician. We were used. We were betrayed. And we have been abandoned. You, Mr. Bush, make much pretense of being a Christian. But isn’t lying a sin? Isn’t murder a sin? Aren’t theft and selfish ambition sins? I am not a Christian. But I believe in the Christian ideal. I believe that what you do to the least of your [own] brothers you finally do to yourself, to your own soul.

“I would not be writing this letter if I had been wounded in Afghanistan against those forces that carried out the attacks of 9/11. Had I been wounded there I would still be miserable because of my physical deterioration and imminent death, but I would at least have the comfort of knowing that my injuries were a consequence of my own decision to defend our country I love—the country I love. I would not have to lie in my bed, my body filled with painkillers, my life ebbing away, and deal with the fact that hundreds of thousands of human beings, including children, including myself, were sacrificed by you for little more than the greed of oil companies, for your alliance with the oil sheiks in Saudi Arabia, and your insane visions of empire.

“My day of reckoning is upon me. Yours will come. I hope you will be put on trial. But mostly I hope, for your sakes, that you find the moral courage to face what you have done to me and to many, many others who deserved to live. I hope that before your time on earth ends, as mine is now ending, you will find the strength of character to stand before the American public and  the world, and particular the Iraqi people, and ask for forgiveness.

Phế Binh Tomas Young trên ghế đẩy.

Phế Binh Tomas Young trên ghế đẩy.

Thư chữ Việt:

“Tôi viết thư này trong Ngày Kỷ niệm năm thứ 10 Trận Chiến Iraq nhân danh những người ban cựu chiến binh Iraq của tôi. Tôi viết thư này nhân danh 4.488 chiến binh đã chết ở Iraq. Tôi viết thư này thay cho hàng trăm ngàn cựu chiến binh bị thương, thay cho những chiến binh đang phải chịu những thương tật ấy. Tôi là một trong những người đó. Tôi là người bị thương nặng, Tôi bị bại liệt trong một cuộc phụ kích của những người nổi dậy ở Sadr City năm 2004. Ðời tôi sắp kết thúc. Tôi hiện sống trong nhà Hospice.

“Tôi viết thư này nhân danh những người chồng và những người vợ bị mất vợ, mất chồng, viết thay cho những trẻ em bị mất cha mẹ, thay cho những ông bố, những bà mẹ bị mất con trai, con gái, viết thay cho những người chăm lo cho nhiều ngàn người đồng đội của tôi bị thương tổn trí não. Tôi viết thư này thay cho những cựu chiến binh bị thương tổn não bộ. Tôi viết thư này thay cho những cựu chiến binh mà não bệnh và sự tự-ghê tởm vì những việc họ đã làm, đã thấy, đã chịu đựng ở Iraq, đã làm họ tự tử, tôi viết thay những người lính bộ và Thủy Quân Lục Chiến đang thi hành nhiệm vụ ở Iraq đang mỗi ngày tự tử một người. Tôi viết thư này thay cho vài triệu người Iraq đã bị chết và thay cho vô số những người Iraq bị thương tật. Tôi viết thư này thay cho tất cả chúng tôi – những con người vụn vỡ mà cuộc chiến của hai ông bỏ lại đằng sau, những người phải sống cuộc đời họ trong đau đớn vô tận và khổ cực.

“Ðịa vị về quyền lực của hai ông, nhiều triệu đô-la của riêng hai ông, những chuyên viên giao tiếp công chúng của hai ông ( và những đặc quyền quyền lực của hai ông ) không thể che dấu sự rỗng tuyếch về tính cách của hai ông. Hai ông đưa chúng tôi đến Irak để chiến đấu và chết  sau khi hai ông, ông Cheney trốn động viên đi Việt Nam, và ông, ông Bush, dùng thủ đoạn AWOL ( vắng mặt không phép )  ở đơn vị National Guard ( Vệ Binh Quốc Gia .) Sự hèn nhát và ích kỷ của hai ông đã có từ nhiều thập niên trước. Hai ông không muốn phục vụ quốc gia nhưng hai ông lại đưa cả trăm ngàn người nam, người nữ trẻ tuổi đến chịu hy sinh trong trận chiến vô nghĩa mà không cần suy nghĩ như việc hai ông vứt rác vào thùng rác.

“Tôi viết thư này, Thư Cuối của tôi, cho hai ông, ông Bush và ông Cheney. Tôi viết không phải vì tôi nghĩ hai ông  cảm được những hậu quả về người và tinh thần ghê rợn gây ra vì hai ông nói dối, dàn xếp và vì sự khát tiền và quyền lực của hai ông. Tôi viết thư này vì trước khi tôi chết, tôi muốn làm sáng tỏ sự việc là tôi, và hàng trăm ngàn banï cựu chiến binh của tôi, cùng nhiều triệu người đồng quốc với tôi, cùng hàng trăm triệu người ở Irak và ở Trung Ðông, chúng tôi biết rõ hai ông là người ra sao và hai ông đã làm những gì. Hai ông có thể trốn thoát pháp luật nhưng trước mắt chúng tôi hai ông cùng phạm tôi gây chiến giết người, tội cướp phá, và sau cùng tội giết người, kể cả việc giết hàng ngàn người Mỹ trẻ – những bạn cựu chiến binh của tôi – những người mà tuơng lai của họ bị hai ông đánh cắp.

Tôi vào Quân đội hai ngày sau cuộc Tấn công 9/11. Tôi vào Quân đội vì đất nước chúng ta bị tấn công. Tôi muốn đánh trả những kẻ đã giết khoảng 3000 người đồng quốc với tôi. Tôi không vào Quân đội để đến Iraq, một nước không liên can gì đến cuộc tấn công 9/11, một nước không đe dọa những nươc bên cạnh, tôi không vào Quân đội để đi “giải phóng” người Irak hay để đánh sập những cơ sở chế tạo võ khí giết người hàng loạt hoang đường hay để xây dựng cái mà hai ông trâng tráo gọi là “dân chủ” ở Bagdad và ở Trung Ðông. Tôi không vào Quân đội để tái kiến thiết Irak, việc làm mà hai ông ngày ấy nói là sẽ được trả lại bằng tiền bán dầu của Irak. Thay vì thế, trận chiến này làm Hoa Kỳ chi ra hơn 3 trillion đô-la. Tôi không vào Quân đội để thưcï hiện trận đánh ngăn chặn trận đánh. Trận-ngăn chặn là việc vi phạm luật quốc tế. Vì tôi đã là lính chiến ở Iraq, nay tôi biết sự ngu xuẩn và những tội ác của hai ông. Trận chiến Iraq là vụ bê bối sách lược lớn nhất lịch sử Hoa Kỳ. Nó làm tiêu mất sự cân bằng quyền lực ở Trung Ðông. Nó dựng lên ở Bagdad một chính quyền thối nát và tàn ác thân Iran, chính quyền đó củng cố quyền lực bằng việc dùng tra tấn, giết người và khủng bố. Và chính quyền đó để cho Iran là lực lượng thống trị trong vùng. Trên mọi mặt – tinh thần, sách lược, quân sự và kinh tế – Iraq là một thất bại. Và hai ông, ông Bush, ông Cheney, là hai người khởi động trận chiến đó. Lẽ ra hai ông là người phải chịu những hậu quả.

Nỗi đau thương của người sống.

Nỗi đau thương của người sống.

“Tôi, như nhiều thương phế binh, chịu khổ vì sự chăm lo không đầy đủ và thường là không đúng của Sở Quản Trị Cựu Chiến Binh. Tôi, như nhiều thương phế binh, thấy rằng những thương tích tâm thần và thể xác của chúng tôi  không đáng để hai ông, và những chính trị gia phải bận tâm. Chúng tôi đã bị dùng. Chúng tôi bị phản bội. Và chúng tôi bị bỏ xó. Ôâng, ông Bush, thường khoe ông là người Ky-tô giáo. Nhưng có phải nói dối là tội? Có phải giết người là tội? Tôi không phải là người Ky-tô. Nhưng tôi tin ờ lý tưởng Ky-tô giáo. Tôi tin  những gì ông làm cho những người anh em của ông cuối cùng sẽ đến với ông, với linh hồn ông.

“Tôi không viết thư này nếu tôi bị thương ở Afghanistan vì đánh lại những kẻ đã thực hiện trận tấn công 9/11. Nếu tôi bị thương ở đó tôi vẫn bị khổ vì sự suy hủy thân xác tôi và cái chết gần kề, nhưng ít nhất tôi có niềm an ủi là biết rằng những thương tật của tôi là hậu quả của việc tôi quyết định bảo vệ đất nước của chúng ta – đất nước tôi yêu. Tôi sẽ không nằm trên giường, thân xác tôi đầy thuốc chống đau, đời sống tôi mỏn dần, mà phải đối mặt với sự thật hàng trăm ngàn người, trong số có các em nhỏ, trong số có tôi, bị hai ông hy sinh chỉ vì lòng tham của những công ty dầu, vì sự liên kết của hai ông với ông Sheik dầu ở Saudi Arabia, và vì viễn ảnh đế quốc cuồng điên của hai ông.

“Ngày tôi xong nợ đang đến với tôi. Ngày của hai ông sẽ đến. Tôi mong hai ông sẽ bị xét xử. Nhưng nhiều nhất là việc tôi mong hai ông có đủ đảm lực tinh thần để đối diện với những gì hai ông đã làm với tôi, và với nhiều, rất nhiều người khác, những người đáng được sống. Tôi mong trước khi thời gian sống của hai ông chấm dứt, hai ông có can đảm đứng trước nhân dân Mỹ Quốc, nhân dân Irak mà nói lời xin tha thứ.

TOMAS YOUNG.

CTHàÐông: Tôi đăng “Thư Cuối “nguyên bản chữ Anh của Phế Binh Tomas Young vì:

Tôi dịch thư này không được đúng nghĩa. Nhiều chữ tôi dịch không ổn như những chữ “trillion, hospice.”

Có thể có người đọc nghĩ “Không biết có phải đúng người Phế Binh Tomas Young viết những lời này không?”

Vì nhiều bạn đọc biết tiếng Anh  muốn đọc nguyên văn bức Thư.

Trên Web, đây là một số việc liên quan đến Trận Chiến Irak và Phế Binh Tomas Young.

Khi chính phủ Bush phát động Chiến Tranh Irak, Bộ trưởng Quốc phòng là ông Donald Rumsfeld. Với tư cách Bộ trưởng Quốc Phòng, ông Rumsfeld tuyên bố:

“Trận chiến Irak chỉ kéo dài 6 tháng.”

Quân chính quy Irak của Tổng Thống Saddam tan rã quá nhanh, nhưng sau khi những tượng vỏ đồng, cốt xi-măng của Hussein bị hạ xuống, Hussein bị bắt, bị xử thắt cổ, một lực lượng chống Mỹ của dân Irak tự động thành hình. Dân quân Irak kháng chiến dai dẳng. Võ khí hữu hiệu của họ là người gài mìn tự sát, và phục kích.

Máu binh sĩ Mỹ đổ dài dài trên xứ Irak bị bom đạn tàn phá.

Không có con số chính xác về số người dân Irak bị chết oan.

Viết Thư Cuối và đọc Thư cho đưa lên TiVi, Phế binh Tomas Young nói:

“Tôi đau và mệt vì đau và mệt.

Tôi không muốn thấy thể xác tôi chết dần.

Tôi không muốn sống bằng những ống đưa thực phẩm vào dạ dầy.

Nay tôi từ chối việc đó.”

Tomas Young sống ở Kansas City, năm nay anh 33 tuổi. Anh có vợ.

Có người Mỹ góp ý  về việc Tomas Young tình nguyện nhập ngũ:

“Ta nên khuyến khích những người trẻ không nên tình nguyện gia nhập quân đội. Không có quân tình nguyện, chính phủ và quân đội sẽ phải dùng Luật Ðộng Viên. Khi đó là người công dân bầu phiếu, ta có quyền xét hỏi việc chính phủ đưa binh sĩ vào một cuộc chiến nào đó có đúng không. Nay vì chế độ quân nhân nhà nghề, và vì binh sĩ tình nguyện, chính phủ có quyền dùng binh sĩ bừa bãi vào những cuộc chiến không tuyên chiến. Kết quả của tình trạng này là ta phải thấy người lính Tomas Young phải chịu những thương tích  lẽ ra anh không phải chịu và người Mỹ chúng ta bị thương tổn vì một cuộc chiến tranh mà lẽ ra chúng ta không tham chiến.”

Chiến tranh Irak làm nước Mỹ chi phí nhiều tiền nhất. Số đô-la chi vào Chiến Tranh Irak chỉ đứng dưới chi phí của Mỹ trong Thế Chiến Thứ Hai.

o O o

Tôi không phê phán chuyện riêng của người Mỹ, tôi chỉ viết về cảm nghĩ của tôi về ông Bush, ông Cheney.

Tôi không có cảm tình với hai ông Bush, Cheney. Viết không có cảm tình không đúng, phải viết là tôi có ác cảm với hai ông. Hỏi tại sao tôi có ác cảm với hai ông? Tôi không trả lời được. Có người tự nhiên ta thấy mến, có người tự nhiên ta thấy ghét. Có những người ưa tôi, có những người ghét tôi.

Tuy mù tịt về khoa Tướng pháp, tôi cũng thấy mặt ông Bush là loại mặt gọi là “Khuyết hãm,” xấu nhất là ở chỗ hai com mắt. Hai mắt ông Bush không lộ nhưng quá nông, trông rất vô duyên. Ông Bush là ông Tổng Thống Hoa Kỳ bị người dân Irak ném giầy vào mặt.

Tôi thấy mặt ông Cheney bư bư. Trong 8 năm làm Phó Tổng Thống, ông Cheney gần như không làm qua một công vụ gì với tư cách Phó Tổng Thống. Nghe nói Phó Tổng Thống Cheney chuyên báo trước, dàn xếp cho người nhà, bạn ông trúng thầu những công vụ Hoa Kỳ làm ở Irak, những công vụ làm người trúng thầu kiếm lời bạc tỷ.

Nhiều cơ quan truyền thông Hoa Kỳ có tố cáo TT. Bush, Phó TT làm những vụ phạm pháp để kiếm tiền nhờ chiến tranh Irak. Nhưng mọi chuyện bị chìm suồng.

Tôi kết bài Viết ở Rừng Phong này trong nỗi buồn sầu. Tôi đau nỗi đau của người khác. Thư Cuối của người Phế Binh Mỹ làm tôi nhớ đến những Phế Binh Anh Em Tôi: Những Phế Binh Quốc Gia Việt Nam Cộng Hoà.

Một người bạn tôi ở Sài Gòn mới gửi cho tôi một thư. Tôi trích đoạn anh bạn tôi viết về Nữ Ca sĩ Minh Hiếu và người Phế Binh Việt ở Sài Gòn.

Trích Thư Sài Gòn:

Người tôi thấy có nhân cách là Nữ ca sĩ Minh Hiếu của Sài Gòn ta xưa, bà quả phụ của Cố Trung Tướng Vĩnh Lộc.

Lần về Sài Gòn  mới đây Minh Hiếu hỏi Kim Cương số điện thoại của tôi,  MH hẹn gặp tôi ở Givral. MH cho tôi cái áo blouson bằng da thật rất đẹp, đắt tiền. Tôi nói bây giờ già rồi còn chơi blouson da làm gì. MH  nói nếu anh không mặc thì cho anh em Thương phế binh VNCH.

Nói đến chuyện anh em Thương Phế Binh, tôi hỏi MH có muốn gặp 1 anh Thương Phế Binh Việt Nam không?

Minh Hiếu nhờ tôi cho được gặp một anh Phế binh. Tôi nhắn gọi  anh Thưong Phế Binh Nhẩy Dù  cụt hai tay, mù 1 mắt, anh Phế Binh này ngồi xe ôm đến gặp Minh Hiếu. Anh được  chị em Minh Hiếu đón tiếp như thượng khách, mời cơm, cafê, rồi nghe anh  kể chuyện đời anh. Kể  sơ lược thôi. Tháng 4-75 anh đang nằm trong Bệnh Viện  Cộng Hòa thì bị VC vào đuổi ra, cụt hai tay, mù một mắt, anh còn làm gì được để sống! Vậy mà anh cứ lây lất sống mãi.

Nghe chuyện người Phế binh, Minh Hiếu khóc, tặng anh Phế binh 100 USD. MH không cho cô em chụp hình. Mấy hôm sau đến nhà tôi chào tôi để về Mỹ, MH gửi thêm 100 USD cho anh Phế binh.

Minh Hiếu ở Houston từ năm 1975 nhưng không xuất hiện nơi công chúng. Dù về VN được nhiều nơi khẩn khoản mời hát nhưng MH  nhất định không. Lần MH về Sài Gòn lần trước  cũng vậy.

Một nhân cách đáng quý.

o O o

Những Phế Binh Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa đau, khổ, tủi cực gấp trăm lần những Phế Binh Hoa Kỳ.

Những Ðau Thương không thể nói thành Lời.

Rừng Phong, Xứ Tình Nhân, Kỳ Hoa Ðất Trích.

Ðêm Tháng Ba 2013.

3 Responses

  1. Bởi vậy Thủ Tướng Canada Jean Chretien quyết định không gia nhập đạo quân quốc tế xâm lăng Iraq. Me xừ Bush thù dai thù vặt, ngỏ lời cám ơn các nước đã giúp đỡ Huê Kỳ trong vụ khủng bố 9/11, không đề cập tới Canada, dù rõ ràng Canada đã giúp đỡ Huê Kỳ ngay trong ngày 9/11 bằng nhiều cách, trong đó có cho một số phi cơ Huê Kỳ hạ cánh trên đất Canada.

  2. Cuộc chiến VN đã chấm dứt 38 năm.Với thời gian,không cần lịch sử công bằng ghi chép công và tội,chúng ta cũng đã thấy ai là thiện,ai là ác ,thấy buồn vì kẻ ác đã thắng,chính nghĩa không phải lúc nào cũng thắng như phim Hollywood!Một chủ nghĩa lạc hậu và lỗi thời CS vẫn được họ mang ra làm slogan,dùng bóng ma của HCM để củng cố quyền lực và chia chác tiền và tài nguyên quốc gia..Tôi kính trọng nhân cách ca sĩ Minh Hiếu,nhất là ca sĩ Thanh Thúy ,là người ca sĩ có chính kiến và lòng nhân hậu(khi được mời về VN hát,đã nói thẳng là chỉ hát cho VNCH thôi!),bây giờ ca sĩ Thanh Thúy chỉ làm từ thiện ,hát những bài về Phật Pháp rất hay!

  3. Ta nên khuyến khích những người trẻ không nên tình nguyện gia nhập quân đội. Không có quân tình nguyện, chính phủ và quân đội sẽ phải dùng Luật Ðộng Viên. Khi đó là người công dân bầu phiếu, ta có quyền xét hỏi việc chính phủ đưa binh sĩ vào một cuộc chiến nào đó có đúng không…

    hay quá !

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: