• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

THÁNG TƯ NGÀY MỘT

Giấy bạc Hồ Thổ Tả được phát hành trong Tháng Tư 2013.

Giấy bạc Hồ Thổ Tả được phát hành trong Tháng Tư 2013.

Hôm nay, một ngày Tháng Tư  Năm 2013, sống ở Xứ Tình Nhân, Kỳ Hoa Ðất Trích, khi viết bài này, tôi phải cố quên đi  hình ảnh thê thảm của những Những Ngày Tháng Tư 1975; tôi đã viết khá nhiều về những ngày thương thảm ấy. Tháng Tư 2013, tôi bị ám ảnh vì việc nước tôi – nước Việt Nam – đang bị rơi vào Hố Thẳm Tiêu Vong.

Thảm Họa Mất Nước đến gần ngay trước mắt mà tôi không làm gì được để giữ nước, tôi vẫn sống, tôi vẫn thở, tôi vẫn yêu thương, vẫn thù hận, vẫn uất ức..

Tôi sống như lời trong bài hát tôi quên tên, bài hát tôi nghe  những năm 1970 ở Sài Gòn, thủ đô thân thương tôi đã không giữ được:

Em tôi gục ngã trên chiến trường..
Tôi vẫn sống, tôi vẫn thở..

Và tôi vẫn viết những bài Viết ở Rừng Phong.

Ðây là đoạn tin mới về Quốc Gia Tây Tạng:

Tin ngày 13 tháng 2 năm 2013 cho hay người Tây Tạng lưu vong thứ 100 đã tự thiêu nhằm phản đối sự cai trị của nhà cầm quyền Trung Quốc (trên đất nước Tây Tạng).

Cùng phát đi với Tin Người Tây Tạng Thứ 100 Tự Thiêu là một Video  tôn vinh 100 người Tây Tạng Tự Thiêu vì Ðất Nước Tây Tạng bị chiếm, bị tiêu vong. 100 người Tây Tạng đã tự thiêu để làm cho người thế giới chú ý đến nước Tây Tạng. Sáu mươi năm cai trị của Trung Quốc đã tạo ra cuộc khủng hoảng ở quốc gia bị chiếm đóng này. Chính sách đàn áp nghiêm trọng đã gây nên làn sóng tự thiêu chưa từng có trên thế giới bởi các nhà sư Tây Tạng, nữ tu sĩ và cư sĩ Phật tử.

Chúng tôi yêu cầu một phản ứng phối hợp quốc tế của các nhà lãnh đạo thế giới lên án các biện pháp đàn áp của Trung Quốc trên khắp Tây Tạng, và quy định các cơ chế đa phương để vận động cho người dân Tây Tạng được sống tự do.

www.standupfortibet.org

Ngày 13 tháng 2 năm 2013

Từ: mail@tibetnetwork.org

Về việc: TIN KHẨN CẤP: 100 người Tây Tạng đã tự thiêu dưới sự cai trị tàn ác của Trung Quốc

Thưa các bạn

Tôi viết những dòng này với sự tiếc thương sâu xa để báo với quí bạn một tin rất đau đớn về vụ tự thiêu thứ 100 của một người Tây Tạng sống dưới sự cai trị của bạo quyền Trung Quốc. Lobsang Namgyal, 37 tuổi – một Tăng sĩ Tây Tạng của Tu viện Kirti – đã tự thiêu và chết ngày 3 tháng 2 vừa qua tại Dzoge. Tin này chỉ đến với chúng tôi ở hải ngoại hôm nay; cùng ngày với việc một người Tây Tạng trẻ tuổi khác mới tự thiêu tại Kathmandu, Nepal. Tên tuổi của người tự thiêu trẻ tuổi chưa được xác định rõ.

Chúng tôi không còn lời nào để diễn tả về tin quá đau thương này. Chúng tôi quyết định cách tốt nhất để chuyển thông tin chân thật về thảm kịch này là đưa những hình ảnh và tên tuổi của từng người Tây Tạng đã tự thiêu đến mọi người. Xin phổ biến tin này để giúp người thế giới thấy được số người Tây Tạng tự thiêu đã ở mức báo động trầm trọng.

Ngưng trích.

CTHÐ:  Tôi đau buồn nhận thấy số phận nước Việt Nam của tôi không khác gì số phận nước Tây Tạng. Không chỉ không khác mà còn tồi tệ hơn: Bọn Tầu Cộng chiếm nước Việt Nam dễ hơn chúng chiếm Tây Tạng.

Tầu Cộng đưa quân đội vào chiếm Tây Tạng từ năm 1950. Ðã 60 năm qua, Ðức Ðạt Lai Lạt Ma đi không biết bao nhiêu vòng vòng quanh trái đất. Ông đi và ông chắp tay vái những người cầm quyền các nước dân chủ tự do, ông vái nhân dân các nước ấy, ông vái lậy tất cả những người ông gặp để họ nhớ đến nước Tây Tạng của ông.

Nhưng người thế giới vẫn dửng dưng, người thế giới đã quên Tây Tạng.

Nước Việt Nam của tôi rồi cũng thế thôi.

o O o

Năm năm Tháng Tư đến, tôi có hai đề tài để viết: Ngày 30 Tháng Tư 1975, và Chuyện Cá Tháng Tư.

Nhà Tù Chí Hoà được bán cho Tổ Hợp Mỹ  World Hotels Consortium.

Nhà Tù Chí Hoà được bán cho Tổ Hợp Mỹ World Hotels Consortium.

Poissons d’Avril là chuyện của người Âu Châu Da Trắng. Tìm trên Internet thấy ghi Trò Poissons d’Avril có ở Âu châu từ những năm 1850. Người Việt không chơi trò Cá Tháng Tư.

Khổng Tử viết: Quân tử vô hí ngôn. Người quân tử không nói dỡn.

Không phải người Việt Nam nào cũng là quân tử. Nhưng người Việt không quen chơi Trò Cá Tháng Tư.

Nhớ lại Trò Cá Tháng Tư của người Âu châu, những năm 1960 ở Sài Gòn tôi nghe chuyện trong kỳ thi ở một trường đại học Paris, một số sinh viên Pháp chỉ đường cho những thí sinh đi vào một khu khác với khu có phòng thi, làm cuộc thi hôm ấy bị rối loạn, Ban Giám Khảo phải dời  cuộc thi vào một ngày khác.

Năm tháng qua lâu rồi – đã 60 năm đi qua đời tôi – tôi không thể nhớ chính xác những chuyện xẩy ra quá lâu. Tôi kể những gì tôi nhớ. Xin bỏ qua cho tôi những chuyện tôi kể không đúng. Cũng những năm 1960 tôi nghe một tin Cá Tháng Tư: Chính phủ Anh ra lệnh đổi hướng xe chạy. Xe ô tô ở nước Anh, nước Úc, Ái nhĩ lan, Nhật, Hong Kong.. chạy bên tay trái. Từ nay xe chạy bên tay phải, như xe chạy ở nước Pháp, nước Ðức..

Tôi nhớ không rõ lắm: dường như Tin Xe Ðổi Chiều Chạy được Ðài BBC loan. Ngay sau đó BBC xin lỗi, và nói đó là chuyện Cá Tháng Tư.

Tin Vịt và chuyện Cá Tháng Tư giống nhau. Chuyện Cá Tháng Tư chỉ khác Tin Vịt ở chỗ Chuyện Cá Tháng Tư được kể vào Tháng Tư Tây. Pháp Avril, Mỹ April.

Nếu xính sái cho Tin Vịt và Chuyện Cá Tháng Tư như nhau thì Sài Gòn sau 1975 có chuyện  Cá Tháng Tư Ra Ði Ồ Ạt.

Tôi không nhớ năm ấy là năm 1976 hay 1977. Mới hai, ba năm sau ngày bọn Bắc Cộng khiêng ảnh Già Hồ vào Sài Gòn,  khi cuộc sống của người dân Quốc Gia Việt Nam Cộng Hoà Ðen Như Mõm Chó Mực, khi các sĩ quan quân đội, các viên chức chính quyền, bị bọn Cộng Ác Ôn bắt đi tù mút mùa Lệ Thủy ở rừng núi miền Bắc xa lắc, xa lơ, khi những người tù ấy rên xiết trong tuyệt vọng, nhiều người dân Sài Gòn không bị tù sống quẩn quanh trong thành phố bị đổi tên đã loan truyền những tin “Mỹ trở lại, Mỹ đưa anh em Quốc Gia đi sang Mỹ.”

Một hôm nhiều người truyền nhau tin trong tấm bảng trước cửa toà nhà gọi là Sở Ngoại Vụ ở đầu đường Nguyễn Du, Sài Gon, có một tờ Thông Cáo của Sở. Thông Cáo này cho biết về việc Ra Ði của người Việt. Người ta nói Thông Cáo chỉ được yết ở bảng khoảng nửa ngày là bị nhân viên Sở gỡ đi. Nhưng có người nhanh trí, nhanh tay chép được Thông Cáo ấy, nên Thông Cáo được chép lại, truyền tay.

Trong căn nhà tối của tôi một sáng có ông bạn tới. Ông trịnh trọng lấy ra một vuông giấy nhỏ –  một phần tư trang giấy pelure, đánh máy hẳn hoi – ông đưa cho tôi đọc.

Ðó là bản Thông Cáo mà tôi gọi là Thông Cáo Ra Ði Ồ Ạt. Thông Cáo mở đầu:

“Sẽ cho ra đi ồ ạt những người dưới đây:
Sĩ quan quân đội
Viên chức chính quyền
Hồi chánh viên
Nhân viên Sở Mỹ…’”

Thông Cáo còn vài chuyện nữa, tôi không nhớ nhưng ý chính, chuyện quan trọng nhất là đoạn vưà kể. Tôi đọc, tôi không tin. Không muốn làm ông bạn phật ý, tôi trả ông bản Thông Cáo và nói vài lời vô thưởng vô phạt.

Ðến những năm 1981, 1982, một Tin Vịt khác, lớn hơn, quan trọng hơn, có lý hơn, được nhiều người tin, được “lăng-xê”  ở Sài Gòn. Tin:

“Chánh phủ Úc-đại-lợi nhận người Việt sang Úc định cư. Cho sang Úc hằm bà lằng síu oát. Người Việt nào muốn sang Úc cũng được. Sang Úc cả nhà. Chỉ cần chụp ảnh cả nhà – ảnh 4/6 – làm bản kê khai tên tuổi, nộp cho một ông đại diện Ủy Ban Di Cư sang Úc. Dzậy là xong. Cứ ở nhà đợi ông đại diện – Ông này được gọi là ông Trưởng Toán – Chef de File – mỗi ông Trưởng Toán phụ trách chừng 15 gia đình. Tới ngày đi, ông Trưởng Toán sẽ đến nhà báo trước. Nộp đơn sang Úc không mất khoản phí tổn nào. Chỉ mất tiền chụp ảnh.

Rất nhiều gia đình ở Sài Gòn làm hồ sơ xin sang Úc. Tôi hỏi và được biết ông người Việt được chính phủ Úc ủy nhiệm làm danh sách người Việt sang Úc là ông Năm Bửu – hay ông Năm Biểu – Tôi hỏi một chương trình Nhận Người Di Cư lớn như thế tại sao chính phủ Úc không nhờ bọn Việt Cộng mà lại nhờ một ông Việt thường dân?

Tôi được trả lời:

“Chính phủ Úc không tin bọn Việt Cộng Hà Nội. Nếu để Việt Cộng làm danh sách cho dân đi sang Úc, chúng sẽ cho những gia đình Việt Cộng đi.”

Và:

“Ông Năm Bửu là bạn đồng học với đương kim Thủ Tướng Úc. Ông Năm đã mấy lần từ Sài Gòn bay sang Úc để thảo luận với nhà đưong cục Úc, ông đã chọn được đất để người Việt sang lập nghiệp.”

Và:

“Người Việt sang Úc sẽ không ở những thành phố Úc. Người Việt sang Úc sẽ được chia đất canh tác. Chính phủ Úc sẽ trợ cấp tiền và dụng cụ canh tác cho họ, sẽ chỉ dẫn cho họ trồng cấy loạïi ngũ cốc, trái cây nào mau có lợi nhất, chính phủ Úc sẽ mua những sản phẩm của họ.”

Và:

“Người Việt sang Úc sẽ đi bằng tầu biển. Một chuyến tầu đi chở 4.000 người,”

Tôi nghe nói một trong những người nhận hồ sơ sang Úc nổi tiếng Sài Gòn năm xưa ấy là Nhạc sĩ Lê Thương. Nữ ca sĩ Mộc Lan làm thư ký cho ông.

Tôi nghe sao tôi kể lại như thế.

Mộng đẹp sang Úc làm lại cuộc đời của nhiều người Sài Gòn sì hơi cái rụp khi bọn Công An VC bắt ông Năm Bửu và ba, bốn ông phụ tá của ông. Nghe nói Nhạc sĩ Lê Thương bị công an gọi đến xét hỏi nhưng không bị bắt.

Không biết năm nay – 2013 – những ông trong Ủy Ban Di Cư sang Úc năm xưa có ông nào còn sống hay không.

Ðó là một Tin Vịt – Cá Tháng Tư điển hình. Tháng Tư 2013 đây là một số Tin mới nhất:

* Vì đồng tiền Hồ Thổ Tả bị mất giá – bọn Bắc Cộng in tiền ra quá nhiều – Tháng Tư 2013 Việt Nam Cộng Sản loan báo sẽ phát hành trong Tháng Sáu 2013 giấy bạc 1.000.000.000.000 đồng. Ảnh tờ giấy bạc Hồ Thổ Tả được in theo bài này.

* Tháng Tư 2013 có tin từ Tháng Năm 2013 du khách người nước ngoài vào Việt Nam, Việt Kiều từ nước ngoài về nước, phải đổi ngay ở phi trường tất cả số tiền đem về – đô-la Mỹ, đô-la Úc, đồng quan Pháp – du khách, Việt Kiều không được phép giữ đô-la, tiêu đô-la trong nước.

* Tổ Hợp Kinh Doanh Khách Sạn Thế Giới – World Hotels Consortium – trụ sở ở NewYork, loan báo Tổ Hợp đã được sự thoả thuận của chính quyền CS trong việc VNCS sẽ bán, Tổ Hợp sẽ mua Nhà Tù Chí Hoà để làm thành Trung Tâm Ðiều Dưỡng Quốc Tế.  Cùng với Nhà Tù Chí Hoà, Tổ Hợp World Hotels sẽ mua phần đất chung quanh Nhà Tù Chí Hoà: từ Nhà Tù Chí Hoà ra xa 500 mét. Tất cả nhà dân trong vòng 500 mét quanh Nhà Tù Chí Hoà sẽ được Tổ Hợp mua với giá 700 đô Mỹ một Mét ca-rê, tức một thuớc vuông. Trong số tiền 700 đô một mét ca-rê  Việt Công lấy 400 đô, chủ nhà, chủ đất hưởng 300 đô.

Việc bán Nhà Tù Chí Hoà, việc mua Nhà Tù Chí Hoà vào vùng đất 500 mét quanh Nhà Tù Chí Hoà sẽ được làm trong Tháng Sáu 2013.

Những tin trên đươc loan báo với Sự Không Dzè Dzặt thuờng lệ.

One Response

  1. Bài hát ông HHT nhắc đến là một trong 10 bài Tâm ca, Phạm Duy phổ thơ (Thích) Nhất Hạnh. Hình như là tâm ca số 1. Tôi không nhớ bài thơ, nhưng tôi nhớ lời bài hát: “Sáng nay vừa thức dậy nghe tin em gục ngã nơi chiến trường. Nhưng trong vườn tôi vô tình khóm tường vi vẫn nở thêm, vẫn nở thêm một đòa. Tôi, tôi vẫn sống, tôi vẫn ăn và tôi vẫn thở. (Lập lại một lần nữa) Nhưng biết bao giờ biết bao giờ tôi mới được nói thẳng những điều tôi ước mơ.” Câu cuối này được cắt khúc, ba tiếng (từ) một, hát rống lên, mỗi khúc hai lần: Biết bao giờ, biết bao giờ, tôi mới được, tôi mới được, nói những điều, nói những điều, tôi ước mơ, tôi Ư Ơ Ớ C mơ.

    Theo hai ông thi sĩ nhạc sĩ thì chắc hẳn ước mơ ấy là hòa bình cho đất nước. Lời thơ (ca) có mùi phản chiến, song ở miền Nam mình vẫn hát được, vẫn cho hát, có sao? Lính tráng tụi tôi vẫn hát. Tụi tôi cũng phản chiến vậy, tụi tôi đâu có hiếu chiến như mấy anh VC. Theo một khía cạnh khác, ta còn có thể cho là bài hát có tính “chiến tranh tâm lý”, ngầm tố cáo VC là bóp nghẹt tự do, cấm tiếc thương, than thở cho những mất mát, chết chóc, khổ đau. Đúng thế, ở trong nam tụi tôi nói được (theo cái nghĩa khóc than cho những chết chóc) Ra Hà Nội mà than thử coi.

    Thời này mùi phản chiến ở ông Nhất Hạnh mới thoang thoảng, chưa nặng. Chả biết ông ngây thơ hay không. Có người buộc tội ông không công bằng khi can ngăn hai bên Quốc Cộng, cho rằng ông can mà chỉ ngăn thằng Quốc để cho thằng Cộng ra đòn chí mạng thì thiên vị quá!

    Lại nhớ ông Đạo Dừa một bữa kia mang một con mèo với mấy con chuột đến trước tòa đại sứ Mỹ ở Sài gòn biểu diễn “chung sống hòa bình”. Được biết ông đã nhiều lần dong bè xuôi dòng Cửu Long ra biển để ra bắc thuyết phục Hà Nội ngưng chiến. Trong tù tôi có gặp mấy anh hải quân VNCH kể chuyện cứ phải đuổi theo kéo bè ổng về. “Ra khơi sóng to, đắm là cái chắc.” Có đứa chửi thề: “Sao tụi bay không để mặc giả; đắm bè luôn đi cho rồi.

    Ậy! VNCH mình chết vì không ác bằng VC được, vì nhân đạo đấy.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: