• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Di Tản USIS

Người Việt di tản lên trực thăng trong sân Tòa Ðại Sứ Mỹ Ngày 29 Tháng Tư 1975.

Người Việt di tản lên trực thăng trong sân Tòa Ðại Sứ Mỹ Ngày 29 Tháng Tư 1975.

Chuyện Xưa quá rồi, Xưa đến cái độ không còn chuyện Xưa nào có thể Xưa hơn. Ðó là chuyện Di Tản ở USIS – United States Information Service: Sở Thông Tin Hoa Kỳ – trong những ngày cuối Tháng Tư 1975.

Tôi đã viết về cuộc Di Tản này, hôm nay tôi viết thêm vì gần 40 năm sau – đến Tháng Ba năm 2013 – một người đọc Viết ở Rừng Phong gửi cho tôi một đoạn chuyện trích trong Hồi Ký Phạm Duy. Ðoạn chuyện này nhắc đến tôi và cuộc di tản Tháng Tư 1975 ở USIS:

Ðây là lời Phạm Duy:

Tôi cũng bốc máy nói gọi vài người quen, hi vọng tìm ra lối đi, cuối cùng gọi được Hoàng Hải Thủy — lúc đó đang làm việc ở Sở Thông Tin Mỹ USIS —  HH Thủy cho tôi biết trong bảng danh sách những người được Mỹ bốc đi, tên gia đình tôi đứng hàng đầu. Ðang sốt ruột ngồi đếm từng giờ từng phút, lại chỉ thấy Giám Ðốc USIS là Carter trấn an tinh thần dân chúng trên màn ảnh truyền hình… … Một hôm, Phạm Thiên Thư và Trần Dạ Từ băn khoăn tới hỏi tôi về đường đi nước lùi. Tôi tâm sự với Phạm Thiên Thư về ý định soạn một bài hát bỏ nước, lấy tên Bầy Chim Bỏ Xứ. Tôi hình dung nước Việt Nam với một bầy chim phải cất cánh bay đi vì ở quê hương sẽ không còn bầu trời tự do cho chim bay bổng nữa. (Hồi ký Pham Duy)

Nhà Văn Nguyễn Ðình Toàn viết về Hoàng Hải Thủy trong Cuộc Di Tản USIS:

Chương ông viết về việc ông bỏ lỡ chuyến di tản năm 1975 là một chuyện cười ra nước mắt.

Khi đó, Hoàng Hải Thủy đang làm việc cho USIS tức Sở Thông Tin Hoa Kỳ tại Sài Gòn. Trước ngày 30/4 ông Giám đốc USIS cho biết sẽ cho nhân viên đi nhưng con trai các nhân viên phải dưới 17 tuổi mới được đi theo bố mẹ. Nhân viên phàn nàn, ông nói ông phải làm theo lệnh của chính phủ Việt Nam, không thể làm trái luật pháp, cũng không thể nhận diện em nào trên hay dưới 17 tuổi. Ngay lúc đó Hoàng Hải Thủy thật thà không hiểu câu nói của ô. Giám đốc Alan Carter, ý ông muốn bảo “Các anh cứ khai các con anh 16 tuổi chứ tôi có cần các anh chứng minh đâu“. Y hệt như câu thơ của T.T.K.H, “đến khi tôi hiểu thì tôi đã” muộn mất mấy chục năm rồi.

Ngưng trích.

Người trong Xe Bus Mỹ lên phi trường Tân Sơn Nhứt, người ở lại Sài Gòn. Những bàn tay chia ly bị ngăn cách vì khung kính cửa xe.

Người trong Xe Bus Mỹ lên phi trường Tân Sơn Nhứt, người ở lại Sài Gòn. Những bàn tay chia ly bị ngăn cách vì khung kính cửa xe.

CTHÐ: Tôi làm nhân viên Sở Mỹ lần thứ nhất năm 1955.  Tháng Bẩy 1954 tôi lấy vợ. Vợ chồng tôi không còn ở nhờ nhà bố mẹ chúng tôi được nữa, chúng tôi phải ra ở riêng. Năm ấy tôi làm nhân viên tòa soạn nhật báo Sàigònmới, luơng tháng của tôi 3.000 đồng. Tiền mướn nhà đã mất 1.000 đồng một tháng. Vợ chồng tôi sống quá eo hẹp với số tiền 2.000 đồââng. Tôi đòi lên lương 4.000 đồng, nhà báo không cho, tôi bỏ việc.

Lâm, anh bạn tôi, lúc ấy  làm việc ở USIS Sài Gòn. Anh đưa tôi đi làm nhân viên Sở Mỹ. Anh nói trước về tôi với anh Lê Kim Thịnh, Trưởng Phòng Nhân Viên US Embassy. Anh Lê Kim Thịnh là Phụ Tá Trưởng Phòng nhưng có thể kể anh là Trưởng Phòng, vì ông Trưởng Phòng Mỹ chỉ lo chuyện nhân viên Mỹ, anh Lê Kim Thịnh phụ trách toàn thể người Việt làm nhân viên Sở Mỹ.

Tôi đến Toà Ðại Sứ Mỹ gặp anh Lê Kim Thịnh. Anh hỏi tôi vài câu:

“What’s your name? How old are you?”

Anh đưa tôi dịch một Memo chữ Mỹ ra chữ Việt. Xong anh cấp giấy giới thiệu cho tôi đến USOM, Số 35 đường Ngô Thời Nhiệm.

USOM: United States Operation Mission là tiền thân của USAID: Sở Viện Trợ Hoa Kỳ. Bà Trưởng Phòng Nhân Viên USOM xem giấy giới thiệu. Bà hỏi tôi vài câu, cho tôi vào làm ở Travel Section, lương tháng 5.500 đồng. Tôi đi làm ngay ngày hôm sau. Công việc ở Travel Section hợp với tôi: Ðến những toà lãnh sự ngoại quốc ở Sài Gòn xin Entry Visa cho nhân viên Mỹ có việc đến những quốc gia đó, đi mua vé máy bay cho nhân viên Mỹ ở Air Vietnam, Air France, Pan Am. Năm đó USOM có phi cơ riêng: phi cơ Air America, mỗi tuần 2 chuyến bay Sài Gòn-Dalat-Huế, mỗi tháng một chuyến bay Sài Gòn-Vientiane-Bangkok-HongKong. Tôi phải lo việc đưa đón những hành khách của Air America. Lo xe USOM đưa họ từ phi trường về Hotel. Quan trong nhất là việc đón những nhân viên Mỹ từ Mỹ sang. USOM đang mở rộng, tháng nào cũng có cả chục nhân viên từ Mỹ đến Sài Gòn. Những người này được gọi là New Arrival. Có những người từ  Mỹ sang, ghé Tokyo, HongKong, Manlle chơi vài ngày, họ đến Tân Sơn Nhứt lúc 2, 3 giờ sáng. Những công việc này làm tôi có nhiều giờ Overtime, và cho tôi có điều kiện đi khỏi Sở nhiều giờ trong ngày.

Tôi có cái tật hay chán công việc – người Mỹ gọi tình trạng này là “Boredom on the job,” – Làm mãi một việc thấy chán. Ngay cả việc làm báo là việc tôi thích nhất tôi cũng đôi khi thấy chán. Làm nhân viên USOM, lương hậu, có xe Sở đưa đón, được hai năm tôi thấy chán.

Năm 1956 Tuần báo Văn Nghệ Tiền Phong ra đời, tôi viết cái gọi là Phóng Sư Tiểu Thuyết Vũ Nữ Sài Gòn trên Văn Nghệ Tiền Phong, rồi tôi viết tiểu thuyết Feuilleton Chiếc Hôn Tử Biệt trên nhật báo Ngôn Luận. Từ năm 10 tuổi, tôi đã mơ được viết tiểu thuyết, 20 tuổi giấc mơ của tôi thành tựu. Tôi kiếm được tiền đủ sống với việc Viết. Một sớm tôi bỏ ngang công việc ngon lành của tôi ở USOM.

Khi tôi nói cho vợ tôi biết tôi bỏ USOM:

“Sáng mai anh không đi làm nữa.”

Nàng hỏi:

“Tại sao?”

Tôi nói:

“Anh muốn làm báo, viết truyện. Anh không muốn làm công việc gì khác. Anh không muốn làm anh thư ký Sở Mỹ đến già.”

Vợ tôi nói:

“Anh cứ làm Sở Mỹ cho mình có đồng lương chắc chắn. Làm Sở Mỹ anh vẫn viết truyện được mà? Sao anh phải bỏ việc?”

“Anh muốn xem anh có thể sống bằng việc viết truyện, làm báo hay không.”

Vợ tôi tức mà không nói được, nàng ưá nước mắt.

Những ngày như lá.. tháng như mây. Dòng đời đưa đẩy tôi trở lại việc làm nhân viên Sở Mỹ. Năm 1973 anh bạn tôi ở USIS cho tôi biết USIS cần người phụ trách Tạp Chí Triển Vọng của USIS. Anh thấy tôi hợp với việc làm này. Nguyên USIS từ lâu có Tạp Chí Thế Giới Tự Do. Khi Mỹ ký Hiêp Ước Paris với Bắc Việt Cộng. USIS dẹp tờ Thế Giới Tự Do, thay vào đó bằng tờ Triển Vọng. USIA – United States Information Agency – Cục Thông Tin Hoa Kỳ – ra Tạp chí Horizons USA. Tạp chí này đăng toàn những bài về xã hội, khoa học hiện đại Mỹ. Tất cả những cơ quan USIS trên thế giới dịch những bài này ra làm thành tạp chí chữ nước mình. Tạp Chí Triển Vọng cũng làm công việc dịch thuật đó với mỗi số có 8 trang tường thuật những công trình người Mỹ làm ở Việt Nam. Những chuyện Mỹ giúp về văn hoá, kinh tế, không có những bài về quân sự, chiến tranh. Triển Vọng không đăng những bài cổ võ chiến tranh như tờ Thế Giới Tự Do.

Năm 1973 tôi trở lại USIS, Số 8 đường Lê Quí Ðôn. Tôi trở lại làm “clerc: thư ký Sở Mỹ” với ý nghĩ tự an ủi: làm Sở Mỹ nhưng mình vẫn làm báo. Tôi làm tờ Triển Vọng chưa được 2 năm thì Tháng Tư 1975 đến.

Từ ngày 20 Tháng Tư 1975 mỗi ngày Giám Ðốc USIS Alan Carter sang Toà Ðại Sứ họp một lần. Trở về USIS ông họp với nhóm nhân viên người Việt gọi là Local Chief vào lúc 5 giờ chiều. Trong số Local Chief này có tôi. Trong cuộc họp. Carter cho chúng tôi biết về tình hình cuộc tiến quân của Bắc Cộng và những quyết định của Tòa Ðại Sứ.

Chúng tôi – nhóm Local Chief USIS – chừng 10 người, hỏi Carter:

“Người Mỹ có đưa chúng tôi ra khỏi nước không?”

Carter trả lời:

“Tôi không thể trả lời câu hỏi ấy. Lúc này toà nhà Việt Nam đang có nguy cơ sụp đổ. Bao nhiêu người đang chống giữ cho nhà khỏi sụp. Nếu chúng tôi rút mấy người ra khỏi nhà, nhà sẽ sụp ngay.”

Chúng tôi gặng hỏi:

“Nếu khi Việt Cộng vào Sài Gòn, các ông có đưa chúng tôi đi không?”

Cater trả lời:

“Tôi cũng không thể nói  khi ViXi vào Sài Gòn, chúng tôi sẽ đưa các anh chị đi, vì nếu tôi nói thế, các anh chị sẽ nói với người nhà anh chị là nếu ViXi vào Sài Gòn người Mỹ sẽ đưa các anh chị và gia đình đi, vợ con các anh chị sẽ chỉ nói là với mọi người là “Người Mỹ đưa đi..” Lời nói đó có hại cho cuộc chống trả đang diễn ra.”

Năm giờ chiều ngày 22 Tháng Tư 1975, từ Toà Ðại Sứ về, Giám Ðốc Alan Carter lộ rõ vẻ xúc động. Ông xúc động hơn bọn chúng tôi. Ông mở đầu:

“Các anh chị nghe cho rõ và ghi lại để cho các nhân viên khác biết: Toà Ðại Sứ quyết định đưa các anh chị và gia đình các anh chị ra khỏi nước. Các anh chị sẽ sang Mỹ. Anh chị được mang theo bố mẹ chồng, bố mẹ vợ, các con. Con trai dưới 17 tuổi, con gái dưới 21 tuổi. Mỗi người được mang theo một va-li 20 ký. Mỗi gia đình được đổi tiền Việt Nam lấy 2.000 đô-la.”

Trong buổi họp chiều ngày hôm 23, hay 25,  tôi – CTHÐ – hỏi Carter:

“Các ông cho chúng tôi đi mà con trai chúng tôi hơn 17 tuổi, con gái chúng tôi hơn 21 tuổi, không được đi với chúng tôi. Làm sao chúng tôi đi được? Ða số chúng tôi có con trai hơn 17 tuổi, con gái hơn 21 tuổi.”

Carter trả lời:

“Ðấy là Luật của chính phủ nước các anh chị, không phải là Luật của chúng tôi. Chúng tôi làm cuộc di tản đại quy mô, chúng tôi phải làm theo Luật.”

Rồi ông nói:

“Nhưng anh nói với tôi con trai anh dưới 17 tuổi mà tôi thấy nó như ông này – Carter chỉ một Local Chief – anh nói với tôi con gái anh dưới 21 tuổi mà tôi thấy nó như bà này, tôi đâu có biết. Tôi không phải là nhà physiomist. Tôi chỉ biết anh nói với tôi con trai anh dưới 17 tuổi, con gái anh dưới 21 tuổi.”

Giám Ðốc Alan Carter nói như vậy là quá rõ. Ông không thể, và không cần nói thẳng ra: “Anh cứ khai trên giấy con trai anh dưới 17, con gái anh dưới 21 tuổi là các con anh được đi. Chúng tôi không xét thẻ căn cước hay giấy khai sinh của các con anh.” Tôi hiểu và thấm câu nói của Alan Carter ngay khi tôi nghe ông nói câu trên đây. Alan Carter thương chúng tôi, ông muốn cho chúng tôi đi thoát. Dù tôi và vợ con tôi không đi thoát, tôi vẫn cám ơn Alan Carter.

Ngày 20 Tháng Tư 1975 số nhân viên người Mỹ trong USIS đã về nước hết. Nhiều nhân viên Mỹ khóc khi họ bắt tay chúng tôi lần cuối. USIS còn lại 4 nhân viên: Giám Ðốc, Phó Giám Ðốc, Trưởng Phòng Nhân Viên, Trưởng Phòng An Ninh. Chúng tôi được phát mẫu khai vợ con đi theo. Ðến ngày 25 Tháng Tư, cuộc di tản nhân viên Sở Mỹ bắt đầu. Mỗi ngày căn cứ trên số máy bay từ Mỹ sang có thể chở được bao nhiêu người đi, số người đi được chia cho các Sở Mỹ. Người đi được Sở hẹn đưa vợ con đến nơi tập trung lên xe buýt có Lính Marine Mỹ hộ tống – nơi tập trung thay đổi, khi ở trong sân sau Toà Ðại Sứ, khi ở bãi đậu xe của USAID, khi trong sân USIS. – Xe buýt vào Tân Sơn Nhất lúc 5, 6 giờ chiều. Người đi vào một hangar Sở DAO, nằm ngồi trong đó, cứ dần dần ra cửa lên phi cơ. Cứ  xê dịch như thế suốt đêm. Người đi được đưa dần dần, từ từ và đều đều mỗi ngày đến Tân Sơn Nhứt.

Trong cuộc họp ngày 23 hay 24 Tháng Tư tôi hỏi Alan Carter:

“Có nhiều người trong giới báo chí Việt Nam hỏi tôi người Mỹ có cho họ di tản không. Ông cho biết tôi phải trả lời họ ra sao?”

Carter nói:

“Chúng ta sẽ đưa đi một số người Việt làm truyền thông, nhưng chỉ khi nào nhân viên chúng ta đi gần hết. Và ta chỉ đưa đi những người từng cộng tác với chúng ta. Anh cứ làm danh sách họ đi. Khi nào tôi thấy chúng ta có thể đưa họ đi, tôi sẽ xem danh sách ấy.”

Chuyện Phạm Duy kể trong Hồi Ký: “Hoàng Hải Thủy cho tôi biết trong bảng danh sách những người được Mỹ bốc đi gia đình tôi đứng hàng đầu” là Phạm Duy nói phét.

Phạm Duy ngu khi bịa chuyện: “Ðang sốt ruột ngồi đếm từng giờ từng phút, lại chỉ thấy Giám Ðốc USIS là Carter trấn an tinh thần dân chúng trên màn ảnh truyền hình… …” Ngu quá cỡ thợ mộc. Giám Ðốc USIS không có tư cách gì “lên TiVi trấn an tinh thần dân chúng Việt Nam.”

Tôi  hiểu ngay câu nói của Giám Ðốc Carter về số tuổi các con nhân viên được đi theo bố mẹ, tôi không bị lỡ chuyến đi vì cho là con tôi trên 17 tuổi không được đi  nên tôi không đi như lời kể của nhà văn Nguyễn Ðình Toàn.

Trong một cuộc họp. Giám Ðốc Carter nói:

“Chúng tôi cần các anh chị ở lại với chúng tôi để lo cho các đồng nghiệp của các anh, các chị đi. Vì nếu để các anh, các chị đi trước, sẽ không có ai giúp chúng tôi lo cho các nhân viên khác.”

Tôi nói:

“Tôi tình nguyện ở lại.”

Carter:

“Các anh chị không tình nguyện chúng tôi cũng giữ các anh chị lại. Ðến phút cuối các anh chị sẽ đi với chúng tôi. Phút cuối là sáng mai đây ViXi kéo vào Sài Gòn. Khi ấy chúng tôi cũng có thể bị kẹt lại.

“Các anh chị có quyền cho vợ con đi trước, hay giữ vợ con lại để cùng đi.”

Carter đưa ngay cho chúng tôi tờ giấy in roneo, trong chỉ có mấy dòng:

“Tôi… muốn vợ con tôi đi trước.

Tôi muốn vợ con tôi cùng đi với tôi.”

Ai muốn cách nào thì ký tên vào dòng chữ đó.

Vợ con tôi được đi trong chuyến tập trung chiều Ngày 29 Tháng Tư 1975. Vợ con tôi đi, tôi còn ở lại làm việc. Tôi được Trưởng Phòng Nhân Viên báo tin ấy lúc trưa ngày 28. Mỗi gia đình đi được đổi tiền Việt Nam lấy 2,000 đô-la, khoảng 3 triệu đồng Việt Nam,  nhưng đến ngày 28 số đôla của USIS đã hết. Trưởng phòng Nhân Viên cấp cho gia đình tôi một giấy chứng nhận chưa được đổi tiền, vợ tôi cứ mang mấy triệu bạc VN sang Mỹ, vợ tôi sẽ đổi số tiền VN ấy lấy đô-la Mỹ ở Mỹ. 6 giờ chiền tan Sở, tôi ra về, thấy 2  xe buýt đón người lên Tân Sơn Nhút đậu trong sân Sở. Ðấy là những chuyến xe cuối cùng đưa người di tản lên phi trường. Tối ấy bọn Bắc Cộng pháo kích vào phi trường Tân Sơn Nhứt, máy bay từ Guam không sang nữa. Marine Mỹ di tản người bằng trực thăng.

Suốt đêm 28 trực thăng vần vũ trên trời Sài Gòn. Lúc 10 hay 11 giờ đêm tôi nghe radio tiếng “Thủ Tướng” Vũ Văn Mẫu yêu cầu:

“Nhân viên DAO đi khỏi Việt Nam trong 24 tiếng đồng hồ.”

Tôi nói với vợ tôi:

“Chúng mình không đi được rồi. Mỹ nó còn ở đây, mình còn hy vọng Mỹ đưa đi. Mỹ đi mất là mình hết hy vọng.”

Nhà ông Trung Tá cạnh nhà tôi có phone. Lúc 10 giờ sáng Ngày 29 con ông chạy sang gọi tôi: “Có người ở Sở ông gọi cho ông.” Tôi sang nghe phone. Ông bạn tôi đang ở trong Sở bảo tôi:

“Còn một chuyến xe lên Tân Sơn Nhứt. Anh đến Sở gấp để đi.”

Vợ chồng tôi và ba con tôi chạy xe Honda, Vespa đến USIS. Ðến nơi thấy đồng bào chờ di tản đứng đầy trước cổng. USIS vẫn còn người gác. Chỉ nhân viên USIS mới được vào trong Sở. Bạn đồng nghiệp cho biết Giám Ðốc Carter đã sang Toà Ðại Sứ, có dùng điện thoại Tiger gọi về đây, bảo nhân viên chuẩn bị lên xe buýt. Xe sắp đến đón. Khoảng 1 giờ trưa một xe buýt của Mỹ về trước cổng. Xe không có Lính Mỹ đi theo. Xe vừa về đến, đồng bào kéo lên ngồi chật cứng.

Ông tài xế vào nói:

“Các ông bà không lên được xe. Tôi bỏ xe tôi về lo cho vợ con tôi.”

Carter lại phone về, hỏi tình hình xe cộ. Chúng tôi nói xe đã về nhưng chúng tôi không lên được xe. Xe bị người bên ngoài lên mất. Bác tài đã bỏ xe. Chúng tôi đề nghị nay chúng tôi sang nhà của Carter ở đường Tú Xương, vào nhà chờ Carter cho xe khác về đấy đón. Nhưng chúng tôi vừa đến nhà Cater thì đồng bào lại đi theo, đứng đầy ngoài cổng. Có người quăng va-li qua hàng rào, trèo tuờng vào nhà, hy vọng cùng đi với nhân viên USIS.

Không có xe nào về đón. Chúng tôi ở đấy đến 6 giờ. Ðiện thoại Tiger tắt liên lạc. Hết hy vọng chúng tôi lục tục ra về.

Nhà Carter số 16 Ðường Tú Xương. Võ Văn Kiệt có thời ở trong nhà này.

Nhà vợ anh bạn nhân viên USIS của tôi ở đường Hiền Vương, anh bảo gia đình tôi về đó ngủ qua đêm. Vi-la rộng, có đủ chỗ ngủ. Ðêm ấy anh bạn tôi gọi phone đi nhiều nơi. Sáu giờ sáng ngày 29, anh bảo tôi:

“Tôi có tầu đi. Mỗi người phải trả 500 đô. Tôi biết ông không có tiền, tôi chi 500 cho ông. Nhưng một mình ông thôi. Ông muốn thì đi với vợ chồng tôi. Ta đi ngay bây giờ.”

Tôi nói:

“Cám ơn. Tôi không bỏ vợ con tôi mà đi được. Chúc ông bà đi bình an.”

Vợ chồng bạn tôi không có con. Hai ông bà đi một xe Honda, hai anh cháu bà vợ đi một xe Honda. Họ đi và họ đi luôn. Họ đi thoát.

Năm 1991, hay 1992, có tin Mỹ sẽ trở lại Sài Gòn. Một chiều tôi đi ngang Nhà Số 8 Lê Quí Ðôn, thấy một nửa vườn nhà nay là quán nhậu. Tôi ghé vào ngồi. Nhà USIS cũ nay bỏ hoang, xác lá đầy vườn. Tôi ngồi uống bia, buồn nhìn lối đi xưa năm nào tha thướt tà áo những nữ nhân viên USIS. Cơn phẫn nổi lên, tôi nói với anh Tầu chủ quán:

“Nhà này là sở làm cũ của tôi. Ngày nào Mỹ trở lại, tôi sẽ tiếp thu nhà này.”

Anh chủ chắc chẳng hiểu tôi nói gì, anh cười hề hề, anh nói:

“Dzạ. Dzạ..”

Những năm 1991, 1992, tôi ngu đến cái độ tôi nghĩ rằng  Mỹ – Việt Cộng lập lại bang giao, Mỹ sẽ trở lại, Mỹ sẽ mở Nhà USIS như năm xưa. Tôi sẽ trở về làm nhân viên USIS.

Năm 2003 các con tôi được tôi bảo lãnh, đến Toà Lãnh Sự Mỹ làm hồ sơ đi Mỹ, nói chúng gặp một bà nhân viên người Việt, bà này có hỏi thăm tôi. Tôi chắc nay những nhân viên người Việt làm việc trong những Toà Lãnh Sự Mỹ, và Toà Ðại Sứ Mỹ ở Việt Nam là những người Việt ở Mỹ được tuyển dụng ở Mỹ.

Hai mươi năm sau Ngày 30 Tháng Tư 1975 tôi gặp lại Chàng Phi ở Mỹ. Anh là tác giả nhiều bài Mỗi Ngày Một Chuyện trên nhật báo Ngôn Luận những năm 1960. Anh đi thoát trước ngày 30 Tháng Tư. Anh nói:

“Tao nghe chúng nó nói USIS nó cho mày đi, nhưng mày tham tiền, mày ở lại lo cho người ta đi mày lấy tiền của người ta. Tao nghĩ đến lúc ấy mà mày còn tham tiền, cho mày chết.”

Vợ tôi kể nàng gặp lại bà bạn:

“Bà ấy nói nhờ ở hiền, gặp lành, gia đình bà đi thoát trong ngày 30 Tháng Tư. Em nghĩ chắc vợ chồng mình ở ác, gặp dữ, chúng mình không đi được.”

Ngày 25 Tháng Tư 1975 chuyến di tản nhân viên Mỹ thứ nhất được thực hiện. Trước sau chỉ có 4 chuyến đi: Ngày 25, 26, 27, chuyến cuối cùng là chuyến đi lên Tân Sơn Nhứt chiều ngày 28. Chỉ có khoảng 1/4 nhân viên USIS đi thoát. Theo chương trình, Toà Ðại Sứ Mỹ dự định sẽ cho nhân viên di tản dần dần, đến Ngày 15 Tháng 5, 1975 người Việt nhân viên Sở Mỹ mới đi hết.

Chuyện Xưa viết lại, Buồn ơi là Buồn.

13 Responses

  1. Nhà em chắc thuộc dạng cùng hung cực ác cho nên toàn là gặp chuyện xui xẻo, đen tối: đã không chạy thoát được trước ngày 30 tháng 4 mà còn bị nhốt ở trại tỵ nạn ăn cá khô với củ cải muối hết mấy năm.

    • Nếu bacthan nói thế thì không lẽ toàn dân VN đều là những kẻ “thuộc dạng cùng hung cực ác cho nên toàn là gặp chuyện xui xẻo, đen tối ” . Mấy năm bacthan “bị nhốt ở trại tỵ nạn ăn cá khô với củ cải muối” chỉ là chuyện đem muối bỏ biển so với những đau khổ mà toàn dân VN phải hứng chịu, kể từ ngày bọn cướp chiếm trọn miền Nam !

      Nói đùa thế thôi nhé! Em muốn hỏi project “Đen hơn bóng tối” đi đến đâu rồi, bác bacthan? Chúc bác và gia quyến hằng vui khỏe.

      • Tại em thấy bác gái than ở ác gặp dữ không đi được ngày 30/4 cho nên em cảm khái thôi mà. He he …

      • Ăn ké theo quý bác Bacthan và Phương Lê. Tôi thuộc loại không những cùng hung cực ác, mà cùng ngu cực khùng nữa đó quý bác ạ.

        Thằng em họ là pilot nó kéo tôi đi ngay vào giờ thứ 25, nhưng tôi không chịu đi, tôi cùng 1 số anh em chiến hữu đã thất tán cùng chung tay súng với Nhân Dân Tự Vệ và những anh em lính khác (lúc đó không rõ là những đơn vị và binh chùng nào) cùng ghìm tay súng quất đám xe tăng vixi ngay tại cổng Phi Long (mẽo gọi là main gate).

        Ở tù cải tạo rồi ra, bạn bè anh em cho ít vàng để vượt biên cũng không chịu đi. Sau đó, mấy anh em bạn bè cho mình làm thuyền viên đi đánh cá để giấu tông tích là sẽ vượt biên. Đến khi họ kéo mình đi, tôi lại 1 lần nữa không chịu đi … Cho đến nay phải ở chung với bọn đầu trâu mặt ngựa suốt 38 năm ròng.

        Đến hôm Chúa nhật (5-5-13) vừa rồi, bon chen ra công viên trước Bộ Ngoại giao cũ để hóng chuyện với các em cháu “tụ tập tự phát”, bị bọn côn đồ (công an thuê hoặc giả dạng) thụi cho mấy thụi, đá cho mấy cước … thân già bèn có sự ê ẩm mấy hôm …

        Tưởng không có cái khùng cái ngu nào hơn. Phải không ạ !

  2. “PD nói phét” , “ngu quá cỡ thợ mộc”. Bác HHT à ,sao bác nặng lời với người đã khuất như vậy ? nhất là khi chuyện “bốc phét” và câu nói “ngu” cũng đâu có xúc phạm gì đến bác đâu ? Đâu có phải ai cũng luôn “có sao nói vậy người ơi” và là hạng “thông minh nhất nam tử” như bác? Xin cho bác PD yên nghỉ ,đừng đào mồ lên mà chửi kẻo đau lòng con cháu còn nhiều quanh đây !

    • To Gaston Lagaffe,

      Bác GL viết đúng rồi đấy. Bác HHT nên thắp 3 nén hương rồi dzái vài dzái xin lỗi vong hồn Phạm Duy đi. Đâu có hay ho gì mà nặng lời với người đã khuất. Những tên ác ôn côn đồ đã khuất như hồ chó minh, lê duẩn, trường chinh ,Lenin ,Hitler ,Mao t đông……nhiều quá , kể không hết. Đa số những kẻ này , nhất là Hitler chẳng hạn, chắn chắn không động chạm gì tới Gaston Lagaffe rồi đó. Vậy mà vẫn bị lịch sử nguyền rủa cho tới bây giờ.

      Có lẽ Bác HHT nên dùng “nói phét” và “ngu quá cỡ thợ mộc” cho những “hạng thông minh nhất nam tử” như…..thì đúng hơn.

      Thật ra nếu tôi nói phét và ngu quá cỡ thợ mộc mà có người chỉ ra cho tôi biết để tôi bớt nói phét và bớt ngu thì người đó là thầy của tôi vậy.

    • nói như ông này thì đừng ai đá động gì đến những người “đã khuất” như Hitler, Tần Thủy Hoàng …

    • Xin đọc thêm khúc sau:
      (Trích)”Những năm 1991, 1992, tôi ngu đến cái độ tôi nghĩ rằng Mỹ – Việt Cộng lập lại bang giao, Mỹ sẽ trở lại, Mỹ sẽ mở Nhà USIS như năm xưa.”(hết trích)
      Tại sao CTHĐ cũng có nói nhà văn Hoàng Hải Thủy ngu mà ông bạn không thấy có ý kiến?Cái này gọi là thiên kiến.
      Nếu ô.PD đừng có mò về kiếm cháo(lú) cuối đời thì chẳng ai dám nói ông ấy ngu!!!
      Và nếu ông bạn “mê” PD sao không kiếm mấy trang web bợ ông ấy?
      Lời thật mất lòng,nhưng sự thật muôn đời là sự thật!

    • Xin nói thêm 1 điều: “PD nói phét” , “ngu quá cỡ thợ mộc”.Câu này là sỉ nhục các ông thợ mộc đấy ạ!

    • Vậy thằng/con nào đã chết là không đụng tới? Mà có đụng tới cũng không nên chửi?

  3. PD bản chất là một người đầy lưu manh, láu cá, đểu, rất…ĐÁNG BỊ PHỈ NHỔ!

  4. Nhung nam do o toi lon len vietnam an bobo, khoai san va dua ca muoi, co nguoi an ca? ca/ co*\

  5. cung bon chen danh chui nhau tu o nha den truong, dau co yeu thuong gi? Tam trang dau ma hoc hanh, chi mong di lam kiem tien thoat ngheo. Di lam cho Tay, ta chuc nam kiem duoc it tien thi lam phat 1000%, bi gia dinh tran lot, chiem dung von hon chuc nam, luc tra lai thanh dong giay lon. Co it tien com do thi bi “chinh quyen co so” dom ngo, de doa, keu goi dau tu, lo phan nua. Con lai de vao BDS gio bi chinh quyen cho dong bang va mat gia coi nhu mat trang. 40 tuoi roi benh gan B nhiem mo moi biet con hon 20k de an choi, cac bac tu van coi qua Nga an choi the nao?

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: