• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

OAN và GIẢI OAN

Suối Giải Oan Núi Yên Tử, nơi 100 cung nữ nhà Trần chết oan.

Suối Giải Oan Núi Yên Tử, nơi 100 cung nữ nhà Trần chết oan.

Trong 8 năm sống trong ngục tù Cộng Sản, tôi gặp nhiều vị tu sĩ Công Giáo, Tin Lành, Phật Giáo. Tôi từng ăn chung, từng thân thiết với nhiều ông. Tôi còn gặp những ông tù tín đồ Hoà Hảo, Cao Ðài, Vô Vi – Ðạo Vô Vi còn có tên là Ðạo Ông Tư, Ông Tám – tín đồ của ông Hằng Trường. Trong những lúc nằm phơi rốn trong tù, nhiều lần tôi nghĩ:

“Bọn Bắc Cộng làm được cuộc hòa đồng tôn giáo mà giới tu sĩ Quốc Gia Việt Nam Cộng Hoà trong 20 năm không làm được: bọn Bắc Cộng bắt các tu sĩ đủ mọi tôn giáo, cho vào tù, cho trở thành tù. Các ông đủ mọi tôn giáo sống như nhau trong tù. Chẳng phải các ông hoà đồng thì còn là gì.”

Trong bài Viết ở Rừng Phong hôm nay, tôi viết về hai Tu sĩ; Ông Trí Siêu Lê Mạnh Thát, và ông Linh Mục Nguyễn Công Ðoan.

Tu sĩ Trí Siêu Lê Mạnh Thát bị Cộng Sản kết án tử hình năm 1988. Án giảm xuống án tù khổ sai 20 năm. Bị bắt năm 1984, ông ở tù đến năm 1998 mới được trở về chuà. Ông ở tù 14 năm.

Năm 2000. bọn Bắc Cộng “dùng” Tu sĩ Trí Siêu, người đã bị chúng xử án tử hình, trong nhiều công việc để chứng tỏ chúng mở rộng tự do cho việc truyền bá đạo Phật. Theo tôi, Trí Siêu là cư sĩ mà không phải là Sư Ông.

Bọn Cộng Bắc Kỳ mặt trơ, trán nhẵn, không biết hổ thẹn: chúng lập ra phong trào ca tụng Vua Trần Nhân Tông. Tu sĩ Trí Siêu, cựu Tù Tử Hình, được đặc biệt dùng để đề cao việc Vua Trần Nhân Tông tha thứ cho những người Việt cộng tác với quân xâm lược. Tu sĩ Trí Siêu được cho đến Ðại Học Harvard, Mỹ, dự cuộc hội thảo về Vua Trần Nhân Tông. Ðại học Harvard thành lập Viện Nghiên Cứu Vua Trần Nhân Tông.

Tu sĩ Trí Siêu đến Ðại Học Harvard tháng 9, 2012. Ðây là bài tường thuật cuộc phỏng vấn ông của Ðài BBC.

BBC: Thiền sư Lê Mạnh Thát cho rằng Vua Trần Nhân Tông là một nhân vật tiêu biểu trong lịch sử Việt Nam nhất là vì tư tưởng hòa giải dân tộc của ông vẫn còn tính thời sự.

Trả lời câu hỏi của BBC vì sao tư tưởng của Trần Nhân Tông (trị vì từ năm 1278-1293) và là Phật Hoàng, sáng lập ra phái thiền Trúc Lâm vẫn còn có tính thời sự đối với Việt Nam và cả quan hệ Mỹ – Việt cũng như Việt – Trung, Tiến sỹ Lê Mạnh Thát nói:

“Tại Mỹ, thì sau chiến tranh Việt Nam, ông Bộ trưởng Quốc phòng McNamara có viết hồi ký. Ông nói một trong các nguyên nhân mà Mỹ thất bại ở Việt Nam là vì không hiểu Việt Nam. Tôi nghĩ có lẽ sau này những người trí thức Mỹ, đặc biệt các trường Ðại học Mỹ họ quan tâm vấn đề đó, vì vấn đề đó là vấn đề lớn. Và khi họ nghiên cứu Việt Nam, thì có lẽ nhân vật tiêu biểu nhất cho Việt Nam là Trần Nhân Tông.

BBC: Nhưng trong lịch sử Việt Nam thường nói đến những vị như Lý Thường Kiệt, rồi Ngô Quyền lập quốc, hay xa nữa là Hùng Vương…sau này là Quang Trung, Nguyễn Huệ, còn Vua Trần Nhân Tông có vẻ không được nói đến nhiều. Gần đây nhờ đến chuyện bức tranh liên quan đến ông nên chuyện nó trở nên mang tính thời sự hơn. Vậy theo Tiến sỹ, vấn đề ở chỗ nào?

LM Thát: Tôi nhớ là tôi viết quyển sách về Trần Nhân Tông năm 2001. Hình như báo Thanh Niên nói đó là một trong 10 quyển bán chạy nhất Việt Nam. Tức là người ta đọc nhiều, có công chúng, họ rất quan tâm đến vấn đề này. Cho nên sự thực là không phải mới đây đâu, còn trong lịch sử dân tộc ta, trong sách của tôi, tôi cũng nói chuyện đó. Ðối với Trần Nhân Tông thì đánh giá lịch sử chưa đúng. Ví dụ đặt tên đường chẳng hạn.

BBC: Tại sao đánh giá theo ông là chưa đúng?

LM Thát: Ví dụ đặt tên đường thì đường Trần Hưng Ðạo rất lớn, nhưng đường Trần Nhân Tông quá nhỏ, ngắn, đặc biệt là ở vùng Huế chúng tôi chẳng hạn, đường Trần Hưng Ðạo (Tướng) rất lớn nhưng đường Trần Nhân Tông (Vua) rất bé. Cái này là nhận thức sai.

Sau trong sách của tôi có đặt vấn đề đó, và có nhiều bài viết của những người khác cũng đề cập vấn đề đó. Ví dụ ở Hà Nội hay Nam Ðịnh chẳng hạn, đường Trần Nhân Tông rất lớn. Năm 1980 tôi ra Hà Nội, đường Trần Nhân Tông khúc ở phố Huế chỉ dài một đoạn, khoảng mấy chục mét. Rồi đến năm 1999 tôi ra thăm lại Hà Nội, đường này dài hơn cả cây số, rất đẹp.

BBC: Ông có nói tới hòa giải giữa Hoa Kỳ và Việt Nam sau thời chiến tranh và vị Vua Trần Nhân Tông có thể được nhắc lại để cổ vũ đóng một vai trò. Thế nhưng vấn đề hòa giải giữa người Việt thì Trần Nhân Tông đóng vai trò gì?

LM Thát:  Giữa người Việt với nhau, thì (vai trò của) Vua Trần Nhân Tông rất lớn, sự thực là ngay năm 1975, một số vị lãnh đạo miền Bắc vào miền Nam, chúng tôi cũng đã đề cập điều đó. Chúng tôi nói là chúng ta không bàn chuyện đúng sai của cuộc chiến tranh. Bây giờ đất nước hòa bình, thống nhất, thì mình có sách lược rõ ràng. Dân tộc mình có một bộ phận đối lập hẳn với những người chiến thắng, cho nên mình phải có một sách lược rõ ràng.

Tôi có nhắc tới chuyện Vua Trần Nhân Tông, sau khi đánh bại quân Nguyên, thì những tài liệu liên quan tới người Việt Nam của phía Trần Nhân Tông trước đây từng đầu đơn xin theo quân Nguyên, mà những người làm công tác tình báo, an ninh lúc bấy giờ thu đươc, trình lên Vua, đòi phải điều tra những việc này, để xử lý, thì Vua Trần Nhân Tông đã ra lệnh là đốt hết tất cả những tài liệu ấy.

Tức là không nói đến chuyện lý lịch nữa. Vấn đề là chúng ta đánh thắng giặc rồi, thì bây giờ chúng ta xây dựng. Xây dựng thì chúng ta đoàn kết với nhau. Vấn đề này, ngay từ đầu, ngay sau năm 1975, chúng tôi đã đề cập với Ðảng và Nhà nước Việt Nam.

Và quan niệm của chúng tôi bây giờ vẫn như thế. Còn hôm nay, ở đây người ta nói về hòa giải quốc tế, thì có lẽ là nói đến giữa Mỹ với Việt Nam là chính. Vì chủ đề chiến tranh Việt Nam ở Mỹ vẫn còn là chủ đề hết sức nóng và chua chát.

Ðây có lẽ là một cách thể hiện việc hai bên Việt Mỹ vẫn quan tâm đến nhau. Tôi nghĩ cái này cũng tốt. Về phía Việt Nam, tôi nghĩ những nhà lãnh đạo Việt Nam đã xóa được cấm vận, đi đến những bước đặt quan hệ bình thường. Thực sự bây giờ đối tác về kinh tế của Việt Nam là Mỹ, trong số 100 tỷ đô-la đó, riêng Mỹ chiếm một phần tư. Chứng tỏ là Mỹ rất quan tâm tới Việt Nam.

Cuộc hội thảo và giải thưởng Trần Nhân Tông này cũng rất hay để thể hiện rằng trong quá khứ, dân tộc mình cũng có những dân tộc như thế, đã cố gắng làm để xóa những hận thù, đặc biệt trong mối quan hệ giữa Trung Quốc và Việt Nam lúc bấy giờ. Bởi vì anh đánh thắng xong thì phải làm được hòa giải.

BBC: Bài phỏng vấn Thiền sư Lê Mạnh Thát được thực hiện khi ông đến dự hội thảo về Hòa Giải tại Viện Trần Nhân Tông ngày21/9/2012 tổ chức tại Ðại học Harvard, Hoa Kỳ. Ông cũng nói về ý nghĩa học thuật của việc phát hiện ra tranh [Trúc Lâm Ðại Sỹ Xuất Chi Ðồ] về Vua Trần Nhân Tông sách của Trung Quốc thời Càn Long đã nhắc nhưng chỉ đến bây giờ người Việt Nam mới thấy bản chụp.

Hết bài Phỏng Vấn.

Thượng Toạ Thích Thiện Minh, người bị bọn Bắc Cộng hành hạ đến chết.

Thượng Toạ Thích Thiện Minh, người bị bọn Bắc Cộng hành hạ đến chết.

CTHÐ: Lời bài tường thuật của Ðài BBC lủng cà lủng củng. Tôi không tin Trí Siêu Lê Mạnh Thát lại nói những câu ấm ớ đến như thế. Nhưng cũng có thể đó là những lời do Trí Siêu nói. Vì ”danh không chính thì ngôn không thuận.” Bọn Bắc Cộng không có tư cách gì – dù cái tư cách nhỏ bằng cái tĩ con chuột nhắt cái – để nói về đức tính khoan hoà của Vua Trần Nhân Tông. Vua Trần tha thứ cho bọn người Việt theo giặc Nguyên xâm lăng, bọn Bắc Cộng sản thẳng tay giết người Việt. Ngay trong Tháng Tám 1945, khi vừa nắm được quyền lực, chúng đã giết nhiều nhân vật Quốc Gia không ở trong Ðảng chúng. Năm 1955 chúng phát động chiến dịch giết người Việt ở miền Bắc. Năm 1975 chúng thực hiện cuộc giam tù, đầy đọa hàng trăm ngàn sĩ quan quân đội Quốc Gia VNCH,  hàng trăm ngàn viên chức chính quyền Quốc Gia. Bọn Bắc Cộng không biết hổ thẹn khi chúng mở Viện Trần Nhân Tông và ca tụng đức độ khoan hồng của Vua Trần.

Tu sĩ Trí Siêu nói:

Vấn đề là chúng ta đánh thắng giặc rồi, thì bây giờ chúng ta xây dựng. Xây dựng thì chúng ta đoàn kết với nhau.”

Tu sĩ nói tôi nghe không vô. Ông ở phe thua trận, ông không thể nói: “Chúng ta đánh thắng giặc.” Bọn Cộng sản không bao giờ chủ trưong đoàn kết. Mồm chúng nói đoàn kết, hòa hợp, tay chúng giết người. Mà chúng toàn giết người Việt. Chuyện đó em nhỏ lên ba cũng biết. Và – nhắc lại – ông Tu sĩ Trí Siêu Lê Mạnh Thát không có tư cách gì khi ông đứng chung với bọn Bắc Cộng để ca tụng Vua Trần Nhân Tông với người Mỹ. Ông chống bọn Cộng, chúng cho ông vào nằm  phơi rốn trong Khám Tù Tử Hình Nhà Tù Chí Hoà, chúng tha chết cho ông, chúng bắt ông ở tù 14 năm. Chúng tử tế gì với ông mà ông đứng chung với chúng nó, ông đem thân danh ra đỡ đòn cho chúng nó?

Ðây là vài chuyện trên Internet về Núi Yên Tử, nơi có điện thờ Vua Trần Nhân Tông.

Ðầu năm, phật tử khắp cả nước ùn ùn đổ về Yên Tử như về cõi Phật. Yên Tử không chỉ là danh thắng, mà còn là một đỉnh non thiêng, bởi nó là núi của tâm linh. Vậy nên, dãy núi ấy có vô số chuyện kỳ bí cũng là điều dễ hiểu.

Trong vô vàn những câu chuyện bí ẩn, khó tin, thì chuyện Hồn Ma Cung Nữ  ở suối Giải Oan khiến không ít người phải rùng mình sợ hãi.

50 người bị “hồn ma” dựng giường đòi đá sỏi

Một ngày giữa năm 2007, khi đang lang thang ở suối Giải Oan – nơi 100 cung nữ trẫm mình khi không thuyết phục được Vua Trần Nhân Tông quay về kinh đô, ông Lê Quang – Phó Giám đốc Trung tâm quản lý di tích – danh thắng Yên Tử – gặp một cảnh tượng khá lạ: Mấy chục người đàn bà vừa quỳ vừa lạy, vừa khóc bên bờ suối. Có người chắp tay với nén hương nghi ngút khói, vái lấy vái để.

Ông Quang  tìm gặp tài xế chở những phụ nữ này đến suối Giải Oan hỏi chuyện. Anh này kể rằng, hồi đầu năm, vào đúng dịp lễ hội Yên Tử, anh được công ty chỉ định chở 50 chị em thuộc hội phụ nữ ở một phường của thành phố Lạng Sơn về trẩy hội Yên Tử. Chị em đi lên Yên Tử theo đường cáp treo, nhưng khi về, vì muốn khám phá Yên Tử nhiều hơn nên họ đi theo đường bộ. Cuối buổi hành hương, chị em làm lễ cúng bái ở chùa Giải Oan.

Cúng xong, chị em  ra miếu Bạch Mẫu Giải Oan, là ngôi miếu nhỏ nằm dưới gốc cây ngay cạnh suối. Cúng bái, hóa vàng, thụ lộc xong, chị em xuống suối Giải Oan để rửa mặt, rửa chân, rửa tay. Theo lời một số người, thì rửa mặt, tay chân, hay tắm ở suối Giải Oan người ta sẽ có làn da mịn màng, trắng nõn .

Lúc về, mỗi người nhặt vài hòn cuội làm kỷ vật ghi chuyến đi.  Chị em tin rằng, trong mỗi hòn cuội đều ẩn chứa các linh hồn cung nữ, nên dùng sỏi cuội này kỳ cọ thân thể, sẽ được phù hộ, khiến da dẻ trắng đẹp, mịn màng, đẹp chả khác gì… cung nữ thời Trần.

Anh tài xế cũng nhảy xuống suối nhặt vài viên sỏi. Vợ anh thấy ông chồng bày mấy cục sỏi trên tủ, thì mắng chồng dở hơi. Nhưng khi anh kể chuyện dùng sỏi kỳ cọ, da dẻ sẽ hồng hào, mịn màng như cung nữ, thì… ngày nào chị vợ khi tắm cũng dùng đá sỏi kỳ cọ!

Vài ngày sau khi dùng sỏi để kỳ cọ da thịt thì vợ anh  biến thành người khác, với đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ. Chị kể cả đêm chị không ngủ được, vì hễ cứ nhắm mắt lại mơ thấy những cung nữ xinh đẹp, với màu áo trắng, làn da trắng muốt, nhìn chị bằng đôi mắt giận dữ và hét lên:

“Trả đá cuội cho ta.”

Sau nhiều đêm gặp ác mộng, sợ hãi vì hồn ma về đòi mấy hòn sỏi, chị không dùng để tắm nữa, mà đặt lại trên tủ. Thế nhưng, những cung nữ vẫn tìm gặp chị trong giấc mơ.

Vài hôm sau, doanh nghiệp vận tải gọi anh lái xe này lên và phân công anh chở 50 phụ nữ ở phường nọ về lại Yên Tử. Lúc lên xe, anh mới kinh hoàng biết rằng, 50 phụ nữ từng hành hương về Yên Tử, từng lấy đá cuội ở Yên Tử về làm dụng cụ kỳ cọ cơ thể đêm đêm đều bị… hồn ma cung nữ dựng giường, đòi trả đá. 50 chị này nay trở lại Yên Tử để trả đá. Họ còn phải cúng lễ xin các hồn ma tha tội.

Tục truyền khi Vua Trần Nhân Tông lên núi tu, cả trăm cung nữ của Nhà Vua theo đến Yên Tử xin Vua trở về kinh đô. Vua không về. Số cung nữ này trẫm mình chết hết trong dòng suối núi.

CTHÐ: Tôi nghĩ dòng Suối này không phải là Suối Giải Oan mà là Suối Oan Khiên hay Suối Kết Oan. Ông Vua đi tu chưa thấy có lợi ích gì đã làm chết oan 100 cung nữ. Nhưng dòng suối nước chỉ cao đến đầu gối người, không ai có thể tự trầm ở đây được. Nhưng những bằng chứng là những cục đá sỏi ở suối được người lấy bị hồn ma đòi phải đem trả cũng là chuyện có thật. Tôi théc méc: hồn những người chết đã qua gần nghìn năm mà vẫn không được siêu thoát, vẫn oan khiên, vẫn thù hận? Nếu thật như thế thì tội nghiệp cho các cung nữ Nhà Trần. Nhưng Núi, Suối, Rừng là của chung nhân dân. Dòng Suối Yên Tử không phải là của riêng của số cung nữ đã chết. Các cung nữ đời Trần lấy quyền gì mà không cho người dân lấy mấy cục đá sỏi ở Suối?

Nhắc lại: Suối đó là Suối Kết Oan, không phải là Suối Giải Oan.

Vua Trần Nhân Tông nhường ngôi Vua cho con, lên làm Thái Thượng Hoàng, đến ở phủ Thiên Trường. Một hôm Vua về triều xét Sổ Quan Lại. Vua nói:

“Nước nhỏ bằng cái bàn tay, sao nhiều Quan quá!”

Tôi – CTHÐ – théc méc:

“Vua cũng chỉ là anh đàn ông sức lực có hạn. Vua dùng 10 em cung nữ là được rồi, đủ rồi. Làm gì mà Vua tích trữ đến 100 em. Trước khi Vua đi tu, Vua thừa sức cho các cung nữ về làm dân, cấp cho mỗi em một khoản tiền. Việc thật dễ làm. Sao Vua lại nhẫn tâm bỏ rơi họ để họ phải chết thảm?”

o O o

Linh Mục Nguyễn Công Ðoan bị bọn Công An Thành Hồ vu tội phản động, bắt, xử tù 12 năm. Ở tù 8 năm,  ông được giảm án, ông  về Sài Gòn trước tôi một, hai tháng. Năm 1990 tôi mãn án, về Sài Gòn, tôi có đến thăm Linh Mục. Năm 2000, nhân chuyến đi sang Roma, Linh Mục ghé sang Hoa Kỳ. Linh Mục có ông cháu ruột cũng là Linh Mục ở Hoa Thịnh Ðốn ngay quận Fairfax nơi vợ chồng tôi sống. Một buổi trưa nắng vàng tôi đứng dưới hàng cây trước lối vào Housing chờ Linh Mục đến. Tôi bồi hồi nhớ buổi trưa đầu năm 1989 tôi từ Nhà Tù Chí Hòa trên xe tù đến cổng Trại Tù Khổ Sai Z 30 A.

Tôi viết “Trại Tù Khổ Sai,” tôi không viết “Trại Lao Ðộng Cải Tạo” hay “Nông Trường Cải Tạo.” Vì đó là trại tù khổ sai, không có cái gì gọi là cải tạo.

Tôi nhớ buổi chiều tôi ở Hội Trường, nơi có văn phòng cho Ban Dịch Thuật làm việc, sắp đến giờ điểm danh, tôi phải về phòng giam. Trời mưa, Linh Mục bảo tôi:

– Anh lấy áo mưa của tôi mà về.

Tôi nói:

– Cám ơn cha. Cha cho tôi đi dưới trời mưa. Năm năm rồi tôi không được đi dưới trời mưa ..

Chiều ấy tôi đi về phòng giam dưới mưa, để được cảm thấy mưa rơi trên tóc, trên vai áo, tôi đi chân đất qua những vũng nước mưa trong vắt trong bãi cỏ sân vận động của trại, nhớ lại cảm gíác lội nước mưa ngoài đồng thời tôi làm liên lạc viên trong kháng chiến chống Pháp. Có bị ở tù con người mới thấy những chuyện như đi dưới mưa, đi chân trần lội qua vũng nước mưa trong bãi cỏ, nước mưa trong mát, cảm thấy nắng ấm trên tóc, trên vai, nghe tiếng chim trong vòm cây, nhìn mây trắng bay ngang trời, thấy mặt trời lặn, mặt trăng lên là những lạc thú, những hạnh phúc.

Hai vị linh mục Cậu Cháu ruột lên phòng của vợ chồng tôi trong Housing for Low Income Seniors. Vợ chồng tôi thấy Cha Ðoan không khác xưa bao nhiêu. Vợ chồng tôi xúc động khi chúng tôi được Cha chúc lành.

Hôm nay tôi phải viết những dòng này vì Cha nói những lời này trên Internet:

Father Doan compares their history to the story of the 1001 Nights, where by telling one story per night for 1000 nights a woman was able to stay off her execution, and more than that, was able to change the mind of her captor.

‘For me, that story explains how the Church in Vietnam, and the Society of Jesus in particular, we have been working for 30 years to create this friendship, and closeness and dialogue. From suspicion to dialogue, to being able to live in peace with each other and to respect each other.’

By Michael McVeigh

Tạm dịch: Linh mục Ðoan so sánh lịch sử – ( Dòng Tên ở Việt Nam) – với chuyện Ngàn Lẻ Một Ðêm, chuyện một thiếu phụ thoát chết bằng cách mỗi đêm kể một chuyện cho vị bạo chúa nghe; những chuyện nàng kể làm bạo chúa thay đổi tâm tính.

Linh Muc Nguyễn Văn Vàng, người bị bọn Bắc Cộng giam tù đến chết.

Linh Muc Nguyễn Văn Vàng, người bị bọn Bắc Cộng giam tù đến chết.

Linh mục Ðoan nói:

“Với tôi, chuyện đó giải nghĩa bằng cách nào Giáo Hội Công Giáo ở Việt Nam, và riêng Dòng Tên, chúng tôi đã làm việc trong 30 năm để tạo nên tình thân hữu này, sự thân thiết và sự đối thoại. Từ nghi kỵ sang đối thoại. Ðể có thể sống bình yên với nhau và kính trọng lẫn nhau.

Người viết Michael MacVeigh

CTHÐ: Thưa Linh mục,

Bọn Bắc Cộng thẳng tay triệt hạ tôn giáo, giam tù, đầy ải, làm chết các tu sĩ. Từ năm 1975 tất cả các tôn giáo Quốc Gia VNCH bị bọn Cộng triệt hạ cực kỳ hung bạo. Tất cả các ông lãnh đạo các tôn giáo im re, các ông chỉ chịu đựng. Có bao giờ các ông làm công việc hoá giải bọn Cộng Sản như người thiếu phụ kề chuyện trong Truyên Ngàn Lẻ Một Ðêm?

Nay chúng buông thả cho các ông hành đạo vì chúng thấy việc triệt hạ tôn giáo, đàn áp các ông không có lợi cho chúng. Nhưng xin Linh mục nhớ cho: bọn Cộng chỉ cho một số Linh mục tương đối được tự do, chúng vẫn thẳng tay cầm tù nhiều vị tu hành. Xin Linh mục nhớ bọn Cộng coi “Tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân.” Một trong những việc chính chúng phải làm là thủ tiêu tôn giáo. Bọn Cộng không sống chung với Tôn giáo. Tôn giáo cũng không sống chung hoà bình với Cộng sản.

Chuyện các vị tu hành sống thân thiết, bình yên và kính trọng  nhau với bọn Cộng sản – theo tôi – là chuyện không thể có trên cõi đời này.

Tôi chắc Linh mục không kính trọng chúng nó, chúng nó cũng chẳng kính trọng gì ông.

Buổi sáng Virginia muà xuân nắng vàng, tôi thả hồn tôi bay về quê hương tôi. Trong khoảnh khắc tôi thấy tôi lần đầu gặp ông Linh mục  Nguyễn Công Ðoan ở Trại Tù Khổ Sai Z 30 A. Ông trên xe đạp trên con đường đất đỏ xuyên qua những vườn điều, những hàng bạch đàn do tù trồng.

Tôi thấy ông Tu sĩ Phật Giáo Trí Siêu ở trần, quần sà lỏn, ngồi đọc báo trong Phòng 10 Khu ED Nhà Tù Chí Hoà.

Những hình ảnh còn in rõ trong trí nhớ của tôi. Mới đấy mà thời gian qua đã 23 năm.

4 Responses

  1. Hoàng Hải Thủy và Nổ như tạc đạn
    Hoàng Hải Thủy (tức Công Tử Hà Đông) rất đặc biệt, và là nhà văn vô cùng được mến mộ. Ông từng thế chỗ Vũ Mộng Long tức Duyên Anh tức Thương Sinh, một thần tượng khác của miền Nam một thuở, tại báo Con Ong, lúc Duyên Anh chuyển sang làm cho tờ Tuổi Ngọc; cả Con Ong lẫn Tuổi Ngọc đều là những ấn phẩm từng “sáng dội miền Nam”, đến nay vẫn còn sinh động trong tâm trí rất nhiều độc giả.

    Hoàng Hải Thủy đứng đúng ở giữa hai lĩnh vực: sáng tác và dịch thuật, bởi phần quan trọng nhất trong văn nghiệp Hoàng Hải Thủy là phóng tác.

    Đây có lẽ là tác phẩm phóng tác hay được nhắc đến hơn cả của Hoàng Hải Thủy (tình trạng sách chỉ còn được vậy thôi):

     

     

    Một trong những kỷ niệm đáng nhớ nhất trong đời sưu tầm sách của tôi liên quan đến Hoàng Hải Thủy: có lần nhìn thấy quyển Môi thắm nửa đời có chữ ký của Hoàng Hải Thủy, chỉ vì tần ngần do dự mất một lúc mà sau đó quyển sách đã mất tăm hơi không sao tìm lại được, ba năm rồi thỉnh thoảng nhớ lại vẫn còn tiếc.

    Tôi muốn đi sâu vào một tác phẩm rất nổi tiếng của Hoàng Hải Thủy (thậm chí nhan đề còn giống như một “thành ngữ mới”): Nổ như tạc đạn, tìm hiểu xung quanh nó đồng thời cũng tìm hiểu thêm về cách thức viết văn của nhà văn hồi ấy, rồi cách xuất hiện của tác phẩm, những yếu tố ngày nay hẳn rất xa lạ với tuyệt đại đa số độc giả.

    Khi ra sách, Nổ như tạc đạn như sau:

     

     

     
    (hình ảnh mượn của anh PNT)

    Cuốn sách in năm 1964, nhưng trước đó, nó đã được đăng feuilleton trên báo. Dưới đây là bộ sưu tập cắt báo đầy đủ 36 kỳ của Nổ như tạc đạn:

     

     

    Bộ sưu tập chỉ có vậy thôi, mặt sau của phần đăng truyện toàn là quảng cáo, rất khó tìm thêm thông tin gì.

    Tôi nhờ hỏi thì nhà văn Hoàng Hải Thủy cho biết đây là truyện phóng tác đầu tiên của ông, ông nhớ là đã đăng khoảng 1955-1956 trên tờ Ngôn Luận.

    Tìm đi tìm lại mãi thì thấy đúng đây là tờ Ngôn Luận, nhưng niên đại thì nhà văn nhớ sai: chính xác là nó được đăng trong năm 1962, như một số mẩu quảng cáo cho thấy, và rõ hơn là ở cuối truyện:

     

     

    Ghi rõ là tháng Mười năm 1962. Có vẻ như truyện được loan Đi tìm tình yêu Hoàng Hải Thủy sau đã không viết, hoặc đã đổi tên.

    Đây chính là một đặc điểm rất nổi bật của truyện phơi-ơ-tông: tác giả thay đổi rất nhiều, và trong quá trình viết nhiều khi cốt truyện đi hẳn theo hướng khác dự định ban đầu.

    Tôi đã nhờ xem trong bản in sách: kỳ đầu Nổ như tạc đạn trên Ngôn Luận vẫn có trong sách, nhưng thật ra nó chẳng hề liên quan gì đến nội dung truyện. Gần đây, khi đưa Nổ như tạc đạn lên trang web riêng của mình, nhà văn Hoàng Hải Thủy đã bỏ đoạn ấy đi. Có vẻ như lúc đầu Hoàng Hải Thủy định viết một câu chuyện hoàn toàn khác: về một người đàn ông tên là Nguyễn Văn Tích có chuyện lằng nhằng với cô con gái (lai) con riêng của vợ.

    Nhưng trong 36 kỳ của Nổ như tạc đạn (bản Ngôn Luận), kỳ II cũng không hề ăn nhập (chuyện Ngọc và Quân tán tỉnh nhau). Sang đến kỳ III thì mới bắt đầu đúng truyện (mặc dù có vẻ nhà văn vẫn chưa quyết định được nhân vật sẽ tên là gì: có Hùng là nhân vật chính của các kỳ sau, nhưng Ngọc và Minh thì chẳng liên quan).

    Từ kỳ IV cho đến hết (tức là kỳ XXXVI) thì câu chuyện thực sự hoàn chỉnh: Hùng con nhà khá giả gia giáo lọt vào một nhóm bạn (chừng 17 tuổi) rất chơi bời, rất James Dean và có triết lý sống cầu tự do tuyệt đối, hư vô chủ nghĩa, coi lấy chồng như là trở thành máy đẻ kiêm máy giặt. Hùng có quan hệ đặc biệt với Hạnh, rồi hai người cùng Duy (lý thuyết gia của nhóm) tham gia một vụ “săng ta” (chantage, tức tống tiền). Cụm từ “Nu Ven Va” xuất hiện vài lần, muốn nói đến trào lưu “Nouvelle Vague” (Làn Sóng Mới). Cuộc sống của các “enfant terrible” của Sài Thành một thuở được miêu tả rất sinh động.

    Nhưng Hoàng Hải Thủy cũng cho biết thêm, Nổ như tạc đạn là truyện phóng tác, và nhớ mình phóng tác từ truyện tên là Après moi le déluge nằm trong Série Noire, nhưng không nhớ gì thêm. Tìm quyển sách này không phải dễ, vì nhan đề của nó lại là một thành ngữ rất nổi tiếng, câu nói của Louis XIV.

    Hì hục mãi cuối cùng tôi cũng tạm tin là mình đã tìm ra “nguồn”: cuốn sách Hoàng Hải Thủy đã đọc rồi từ đó phóng tác ra tên là Après moi le déluge (tên gốc tiếng Anh: Sabotage), đứng số 101 trong Série Noire, in năm 1940, và tác giả là Cleve Franklin Adams, nhà văn Mỹ sinh năm 1884 ở Chicago và mất năm 1949 ở California.

    Đặc biệt, nhìn kỹ vào bản in báo, có thể thấy một số đoạn trắng, chắc hẳn là kiểm duyệt đã cắt bỏ những chi tiết quá nóng bỏng (bản sách sau này cũng không khôi phục được):

     

    ———–

    Bức ảnh dưới đây là dành cho Mr Tin Văn Nguyễn Quốc Trụ, một văn hữu của Hoàng Hải Thủy, để Mr Tin Văn nhìn lại một quyển sách của người thầy học cũ:

     

    http://nhilinhblog.blogspot.com/2013/05/hoang-hai-thuy-va-no-nhu-tac-dan.html

  2. Bác Hoàng ơi, Bác nhớ làm chi dai thế, Bác cứ quên như mấy vị kia đã quên, hay như ông nhạc sĩ nào đó … em còn nhớ hay em đã quên … vật đổi sao dời … bể cạn sao mờ núi cũng tan … người đời thường như thế …hình như có người gọi đó là hội chứng Stockholm (?)

  3. Gừng càng già càng cay. Công Tử của chúng ta càng già càng sắc sảo, nói lời đanh thép và chí lý. Những ông Linh Mục, ông Thượng Tọa, dù đã bị cộng hành cho tơi tả, dù đã bị khinh miệt, chà đạp, dù đã có quá đủ bằng chứng về những sự ác ôn không hề thay đổi của loài cộng phỉ, vẫn húp phải thứ cháo lú , quên béng mọi chuyện, bất chấp thực tế, nói lên những điều vô nghĩa lý.
    Trách chi bọn cộng chẳng sống dai tới ngày nay, Ai tai !

  4. Đăng bởi: Nguyễn Tường Thụy | 20/05/2013

    Ơi Đồng bào Việt Quốc

    Thơ : Phương Uyên
    Ơi Đồng bào Việt Quốc

    uyen3

    Đất nước không chiến tranh
    Cớ chi đau thắt ruột
    Sự tự hào ngộ nhận
    Một chế độ bi hài sau chiến tranh

    Bọn cường quyền gian manh cơ hội
    Đào bới bóc lột dân lành
    Núp dưới bóng cờ máu, bác đảng
    Âm thầm bán từng mãnh đất quê hương

    Tổ quốc thân yêu ơi!
    Đồng bào thân yêu ơi!
    Ôi, ta thương quá đi thôi!
    Vết sẹo hằn sâu vào trái tim, trải dài theo năm tháng

    Xuyên qua chiến tranh có những đống mồ hùng vĩ
    Người phơi thây ngã xuống mắt trừng trừng nhìn nhau
    “Hậu thế ơi hãy giữ gìn non sông”
    Ôi đất nước giờ tả tơi từng mãnh trao cho giặc!

    Sự hy sinh bất công!
    Xứ sở linh thiêng có còn không?
    Phật khóc, Thánh rơi lệ!
    Công lý lưu lạc để đức tin chìm vào đáy biển

    Tràn ngập hôn mê
    Ơi thanh niên Việt Quốc!
    Chúng ta là ai?
    Hãy đứng lên trước vận mệnh tổ quốc

    Giặc đang tràn tới ngõ
    Hãy đứng lên đi
    Đứng lên niềm tự hào để sử sách lưu danh
    Đứng lên đi cho tự do tỏa sáng

    Đứng lên đi giành lại Nước của dân lành
    Hỡi tất cả những ai là đồng bào việt quốc
    Hãy chung tay gìn giữ cội nguồn cho con cháu mai sau

    Nguyễn Phương Uyên

    Nguồn: Hội Những Người Yêu Mến Hai Sinh Viên Nguyễn Phương Uyên Và Đinh Nguyên Kha

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: