• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

KHI RỌ MÕM HÁ MÕM SỦA

Bùi Thị Minh Hằng, người biểu tình đả đảo Tàu Cộng, bị bọn Bắc Cộng kết án tù 24 tháng.

Bùi Thị Minh Hằng, người biểu tình đả đảo Tàu Cộng, bị bọn Bắc Cộng kết án tù 24 tháng.

Ðảng viên Cộng Sản Nguyễn Văn Linh – Mười Cúc – làm Tổng Bí Thư Ðảng từ năm 1986 đến năm 1991. Bắt chước Gorbachev, Tổng Bí Thư Ðảng Cộng Liên Xô, người chủ trương Ðổi Mới và Perestroika Nói Thẳng Nói Thật, Nguyễn Văn Linh hô hào Ðổi Mới và Nói Thẳng Nói Thật. NV Linh viết loạt bài đăng báo “Những Việc Cần Làm Ngay” và nói:

Huỳnh Ngọc Chênh, người được  Hội Phóng Viên Không Biên Giới tuyên dương, bị bọn Rọ Mõm chửi rủa.

Huỳnh Ngọc Chênh, người được Hội Phóng Viên Không Biên Giới tuyên dương, bị bọn Rọ Mõm chửi rủa.

“Ðảng cởi trói cho văn nghệ.”

Câu nói của NV Linh đúng ra là:

“Ðảng cởi rọ mõm cho văn nghệ sĩ.”

Văn nghệ sĩ Xã Hội Chủ Nghĩa bị cấm viết, cấm nói sự thật. Nhân dân coi họ như những con chó bị rọ mõm. Văn nghệ sĩ Bắc Cộng đau nhất, nhục nhất là câu nói Cởi Trói của Nguyễn Văn Linh. Chính đồng chí Tổng Bí Thư Ðảng của họ nói ra tình trạng họ như những con chó bị rọ mõm.

Bảo câm mõm là câm mõm. Bảo sủa là suả.

Việc làm Ðểu và Hèn nhất của bọn  Bắc Cộng là viết những bài đăng báo mạ lỵ, mạt sát, vu cáo, bới móc đời tư của những người chống chúng bị chúng giam tù. Bọn Bắc Cộng bắt chước bọn Nga Cộng, Tàu Cộng làm cái việc Hèn Ðểu ấy. Ðây là hai bài bọn Rọ Mõm Bắc Cộng viết về một người Viết Sự Thật trên Internet, và một người Chống Tàu Cộng xâm lăng Việt Nam.

Hai người đó là Huỳnh Ngọc Chênh và Bùi Thị Minh Hằng.

Văn Nô Rọ Mõm CuTeo@ viết về Huỳnh Ngọc Chênh, người được HộPhóng Viên Không Biên Giới – Reporters sans frontières – tuyên dương là Công Dân Internet Thế Giới.

Tên Rọ Mõm viết bài này lấy tên là Cu Teo.

Cu Teo. Vĩnh Phúc ngày 15 Tháng 3, 2013.

Nổi tiếng nhờ vào việc chửi lại dân tộc, quê hương mình còn bỉ ổi hơn cả các sao nổi tiếng nhờ khoe thân, clip sex, con rơi.

Ðó là lời nhận xét  hài hước nhưng đầy bức bối của CuTeo@. Trong cuộc trò chuyện cùng phóng viên, ông CuTeo@  đưa ra những lý giải về “hiện tượng Huỳnh Ngọc Chênh nhận giải Công Dân Mạng.”

 – Ông đánh giá như thế nào về việc Blogger Huỳnh Ngọc Chênh được nhận Giải Công Dân Mạng tại Pháp?

– Ồ, lại Chênh à? Thời cổ đại Hy Lạp có một kẻ muốn nổi tiếng bằng cách đốt bỏ ngôi đền thiêng Artemis. Nó cũng nổi tiếng, được nhiều người biết đến nhưng không ai gọi tên nó mà chỉ gọi nó là thằng đốt đền. Có một thực trạng là ai đó muốn nổi tiếng nhanh chóng, thì cách nhanh nhất là chửi đất nước mình, chửi dân tộc mình, mang cái điều chưa tốt của đất nước ra mà bêu xấu với quốc tế. Ðiều này cũng giống như anh chửi cha mẹ anh vậy. Huỳnh Ngọc Chênh  thuộc dạng người như thế.

Và thực tế, đã có những Blogger nổi tiếng như HB, hay DG (Dái Ghẻ) cũng đã kêu gọi trao giải “Dái Lệch” cho Chênh để ám chỉ con người này không bình thường về mặt sinh học dẫn đến bất bình thường về nhân cách.

Xin mở rộng ra một chút, ở làng xã Việt Nam có một người rất nổi tiếng đó là anh Mõ, kẻ lúc nào cũng vênh váo,:”Tôi chưa trải chiếu các cụ chưa được ngồi ” và, “Một mình một chiếu thảnh thơi ngồi” đánh chén, khi cao giọng chả ai đối đáp lại, mà không hiểu rằng, ngồi ăn với Mõ, cãi nhau với Mõ là một điều sỉ nhục! Vậy thì thằng Mõ có nổi tiếng nhưng bị mất tên chỉ được gọi bằng cái danh từ chung: Mõ! Dưới góc nhìn này thì người Việt không lấy gì làm tự hào khi có  Chênh nhận Giải.

Cũng cần nói thêm là cái giải của tổ chức Phóng Viên Không Biên Giới bắt đầu rộ lên cách đây một vài năm, đối tượng mà họ nhắm đến chính là những người tìm mọi cách để nổi tiếng như anh Mõ, bất chấp việc nổi tiếng bằng tai tiếng, bằng clip sex, bằng ăn mặc hở hang, bằng khoe không chồng mà chửa, rồi giờ là khoe đi xét nghiệm AND để nhận con, khoe đi hiếp nữ sinh đang ngồi trên ghế nhà trường hay bình bầu cho những phụ nữ của năm.v.v..Tóm lại là lũ biến thái.

– Ý  ông muốn nói là họ chỉ là những tay biến thái?

– Ồ vâng, chính thế. Bình thường, họ vẫn là công dân Việt, có tầm nhận thức khá trung bình, có đời sống vật chất đầy đủ, nhưng lại suy dinh dưỡng về tâm hồn, cho nên mới có chuyện một số GS, hay TS, hay tướng tá về hưu hư hỏng, vì họ không có cái gốc vững, tự thân họ đã là những kẻ cơ hội bênh hoạn.

– Ông nghĩ như thế nào về Giải Thưởng Công Dân Mạng?

– Trước hết, nói về giải thưởng. Thường thì ai đó có công hoặc xuất sắc về một lĩnh vực nào đó thì họ sẽ được đề xuất trao giải. Thế nhưng, chúng ta hiện giờ lại có cả giải ngược. Ví dụ như giải Nobel Ngược, hay giải cho những thảm họa.v.v..Tôi nghĩ, trao giải này cho Huỳnh Ngọc Chênh là thuộc trường hợp thứ hai, tức là trao giải cho những thảm họa. Người phương Tây nói, “Sân khấu là thánh đường, người đến đó thì phải bỏ những đôi giày bẩn của mình ngoài cổng”. Tiêu chuẩn để có thể bước chân vào thánh đường phải là những người tử tế, những thiên thần, nhưng bây giờ rất nhiều ma quỷ cũng thích đến thánh đường khi muốn thể hiện chúng là thiên thần.

Tất nhiên cũng không loại trừ trường hợp, anh muốn nhận giải thì một trong các tiêu chuẩn đầu tiên mang tính bắt buộc là phải có “Ðôi giầy bẩn” hoặc cái tương tự như cái “Bút bẩn”, cái “Miệng bẩn” hay chí ít cũng là cái “đầu bẩn”. Ðiều này cho thấy, bản thân cái anh trao giải cũng phải là loại “cực bẩn” bất kể anh ta khoác áo Nhà nước hay Bộ Ngoại giao hay Phi chính phủ.

– Ô, ông vừa nói đến cái tiêu chuẩn bắt buộc là những ai muốn nhận giải thì trước hết phải “bẩn”, xin ông nói rõ hơn điểm này?

– Vâng, cái đó tôi nghĩ cũng là bình thường thôi. Tiêu chuẩn “bẩn” được mặc định trong giải này. Các anh cứ vào Google mà tra cứu, 100% những người nhận giải này đều là những người “bẩn” hoặc “cực bẩn”, hoặc có thể mở rộng hơn là những anh có vấn đề tâm thần, tôi không nói là họ bị dồ, nhưng não trạng có vấn đề bởi sự phản trắc trong những con người này. Này nhé, tôi liệt kê: Tạ Phong Tần, Huỳnh Ngọc Chênh, Hoàng Vy, Người Buôn Gió (Bùi Thanh Hiếu). Ðiếu Cày (Nguyễn Văn Hải), Phan Thanh Hải (Blog Anh Ba Sài Gòn), Vũ Quốc Tú (Blog Uyên Vũ), Ngô Thanh Tú (Blog Thiên Sầu), Lê Hồ Ngọc Ðiệp (Blog Trăng Ðêm), rồi Phạm Thanh Nghiêm, Lê Thị Công Nhân hay Hoàng Thục Vy…Tất cả những người này đều có đặc điểm chung là chống lại dân tộc, thóa mạ dân tộc và sẵn sàng quay đầu nâng bị bợ đỡ ngoại bang.

Ý tôi là những kẻ dám leo lên các diễn đàn để thóa mạ lại đất nước mình thì không thể khá lên được, cái gì cũng có cái giá của nó, gieo gió thì sẽ gặt bão. Sau khi tới “Thánh đường” để nhận giải, Tạ Phong Tần, Huỳnh Ngọc Chênh, Nguyễn Hoàng Vi đã trả lời phỏng vấn, “phát biểu cảm tưởng” trên một số cơ quan truyền thông thiếu thiện chí với Việt Nam như VOA, RFA, RFI, BBC… Riêng với Huỳnh Ngọc Chênh, nhân vật này tỏ ra rất hí hửng và đắc thắng với “vinh dự” của mình, nên đã đi quá xa khi phát biểu tại lễ trao giải “Công dân mạng 2013″, đã lớn tiếng vu cáo Nhà nước Việt Nam cản trở các blogger, hạn chế tự do báo chí, cho rằng ở Việt Nam không có báo chí tư nhân nên các thông tin đăng tải trên báo chí đều theo định hướng của Ðảng cầm quyền! Tuy nhiên, những lời lẽ đó lại chứa đựng một mâu thuẫn mà chắc chắn chính Huỳnh Ngọc Chênh không thể lý giải. Bởi, nếu thật sự Việt Nam cản trở các blogger thì làm sao “lực lượng blogger” ở Việt Nam có thể ngày càng phát triển “lớn mạnh và rộng khắp” như chính Huỳnh Ngọc Chênh thừa nhận khi phát biểu tại buổi nhận giải? Làm sao hằng ngày Huỳnh Ngọc Chênh vẫn công bố bài trên blog của ông ta mà không bị gây khó khăn? Sao ông ta lại phủ nhận và nói xấu những điều mà chính ông ta đang được thụ hưởng? Tương tự như thế, khi trả lời phỏng vấn của BBC và RFA, Nguyễn Hoàng Vi và Tạ Minh Tú – em gái Tạ Phong Tần, đều bày tỏ niềm “vinh dự”, “tự hào” vì được trao “giải thưởng”; họ coi đây là nguồn “khích lệ” cho các “nhà đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền” tại Việt Nam! Họ làm thế khác gì cởi truồng để nổi tiếng?

Có một câu như thế này “người dại cởi truồng, người khôn xấu mặt”, tôi không hiểu bố mẹ, gia đình của những người dùng scandal để “nổi lềnh phềnh như cứt trôi sông” đó có ý kiến gì về con em mình không?

o O o

Tạ Phong Tần và Ðiếu Cày ở tù dài dài.

Tạ Phong Tần và Ðiếu Cày ở tù dài dài.

Người phụ nữ Bùi Thị Minh Hằng là người xuất hiện trong nhiều cuộc nhân dân biểu tình chống bọn Tàu Cộng xâm chiếp đảo và đất ViệtNam. Chỉ vì cái tội Yêu Nước, bà Minh Hằng bị bọn Bắc Cộng bán nước bắt, kết án Tù Khổ Sai 24 tháng. Dưới đây là hai bài báo mạ lỵ bà Minh Hằng.

Nhật báo Hà Nội Mới. Ngày 11 Tháng 4, 2013.

Tại cơ sở giáo dục Thanh Hà có một trại viên khá ”đặc biệt”. Ðặc biệt ở chỗ tuy là nữ và đã đứng tuổi, song trại viên này luôn quậy phá không chịu chấp hành nội quy của trại.

Thượng tá Hoàng Văn Khung, Phó Giám đốc trại Thanh Hà nói:

“Không ngày nào là chúng tôi không phải ”quan tâm đặc biệt” đến Bùi Thị Minh Hằng. Chỉ riêng việc lập biên bản về trại viên vi phạm nội quy, với Hằng đã tốn bao công sức của chúng tôi”.

Vậy, người trại viên ”đặc biệt” Bùi Thị Minh Hằng trong trại Tù Thanh Hà là ai?

Sinh năm 1964, trong một gia đình có truyền thống cách mạng tại thị xã Sơn Tây, bố là thiếu tá quân đội, mẹ là cán bộ thương nghiệp, Bùi Thị Minh Hằng được nuôi dưỡng và được học tập đầy đủ. Tuy vậy,  ngay từ bé, Hằng đã nổi tiếng là một đứa trẻ ương bướng và ngỗ nghịch. Theo những gì mà bà Phạm Thị Hoán – mẹ đẻ Hằng (năm nay đã 86 tuổi, hiện đang sống ở 15 phố Ðệ Nhị (Ðốc Ngữ) thị xã Sơn Tây, Hà Nội) – kể lại, thì ngay từ năm học lớp 3, lớp 4, Hằng đã ăn cắp gạo của mẹ đi bán lấy tiền ăn quà và đi chơi. Cũng theo bà Hoán, trong 4 đứa con, Hằng là đứa khó dạy nhất và bị đòn nhiều nhất. Năm 1981, Bùi Thị Minh Hằng được đi học tại Trường Trung cấp Kỹ thuật công nghiệp nhẹ tại Nam Ðịnh. Vừa ra trường, Hằng lấy chồng. Năm 1987, bỏ lại đứa con gái nhỏ cho mẹ đẻ trông nom, Hằng đi xuất khẩu lao động tại Liên Xô. Trở về nước sau 4 năm, Hằng bỏ chồng và cùng nhân tình vào Vũng Tàu sống. Ở Vũng Tàu, Hằng không chịu yên phận mà thường xuyên đi khỏi nơi cư trú, gây ra nhiều chuyện thị phi. “Quậy” ngoài xã hội chưa đủ, Hằng cũng không để cho gia đình yên ấm, khiến mẹ già nhiều lần rơi nước mắt; nhất là sau khi bố đẻ qua đời, mẹ đẻ bán nhà, chia tiền cho 4 chị em gái. Nhận đủ số tiền được chia nhưng Hằng vẫn thường xuyên về thị xã Sơn Tây gây rối, tranh chấp với các chị em gái và cho rằng gia đình giả mạo chữ ký để bán nhà, kiện chính quyền bao che việc bán đất..

Báo Hà Nội Mới. Ngày 13 Tháng 4, 2013.

Do ngang ngược, quậy phá, coi thường pháp luật Bùi Thị Minh Hằng đã bị một số kẻ cơ hội chính trị, chống phá nhà nước kích động, lôi kéo, lợi dụng để phục vụ những mưu đồ đen tối. Mù quáng, háo danh lại sẵn ”máu liều”, Hằng ngày càng lún sâu vào con đường sai trái.

Trong năm 2011, Hằng đã 3 lần bị tạm giữ vì hành vi gây rối trật tự công cộng. Ngày 2-8-2011, Hằng có mặt tại phiên tòa xét xử phúc thẩm Cù Huy Hà Vũ và trở thành con rối kích động. Ngày 16-10-2011, Bùi Thị Minh Hằng cùng 17 người khác tụ tập trước cổng đền Ngọc Sơn (quận Hoàn Kiếm) phát tán khẩu hiệu. Khi bị lực lượng chức năng xử lý, Hằng giở trò ăn vạ, la hét, lăn lộn trên vỉa hè rồi lại chồm dậy chửi bới, lăng mạ lực lượng làm nhiệm vụ bằng những lời tục tĩu. Ngày 8-11-2011, sau khi có báo cáo của Hội đồng Tư vấn TP, UBND TP Hà Nội đã có Quyết định số 5225/QÐ-UBND về việc áp dụng biện pháp đưa vào cơ sở giáo dục thời hạn 24 tháng đối với Bùi Thị Minh Hằng.

CTHÐ: Luận điệu cũ rích và trơ trẽn của bọn Bắc Cộng là chúng gọi những người đấu tranh cho Dân Chủ, Nhân Quyền là những người “bôi xấu Tổ Quốc, phản bội Tổ Quốc và Dân Tộc.” Ðặc tính kiêm Ðộc Tính của bọn Cộng là chúng chuyên gọi những người chống sự cai trị bạo tàn của chúng là “Bọn Xấu.”

Những tổ chức Ân Xá Quốc Tế – Amnesty International – Văn Bút Quốc Tế – PEN Intern – Phóng Viên Không Biên Giới – Reporters San Frontières – những Ðài Phát Thanh VOA, RFI, BBC với chúng đều là “Bọn Xấu.”

Bất chấp sự lên án của quốc tế, bọn Bắc Cộng – theo đuôi bọn Tàu Cộng – đàn áp, giam tù dài dài những người chống chế độ bạo tàn của chúng. Gần như chúng “săng phú” tất cả những lời can thiệp, kết án chúng của quốc tế. Tổng Thống Hoa Kỳ Obama trong một diễn văn có nhắc đến một người Việt đấu tranh cho Nhân Quyền bị bọn Bắc Cộng giam tù:

“Chúng ta hãy nhớ đến Ðiếu Cày.”

Ðó là lời Tổng Thống Obama. Ông không thể nói rõ hơn. Ðiếy Cày là người đấu tranh cho quyền sống của người Việt trong nước duy nhất được một ông Tổng Thống Hoa Kỳ đang tại chức nhắc đến. Nhưng bọn Bắc Cộng chẳng nể nang gì ông Tổng Thống Hoa Kỳ. Không những không trả tự do cho nhân vật Ðiếu Cày, bọn Bắc Cộng còn giam tù ông Ðiếu Cày tàn nhẫn hơn. Chúng giam người tù Ðiếy Cày không cần có án. Mới đây có tin bọn Bắc Cộng đưa người tù Ðiếu Cày và người tù Tạ Phong Tần ra tù ở một trại tù miền Bắc. Bà mẹ của người tù Tạ Phong Tần tự thiêu để phản đối việc con bà bị giam tù. Bọn Công An VC loan tin bà mẹ người tù Tạ Phong Tần tự tử vì nợ tiền không trả được.

Những người tù Việt Khang, Cù Huy Hà Vũ bị chìm vào quên lãng. Sau một thời gian lên tiếng ủng hộ, đòi thả những tù nhân nói trên, nay người Việt ở hải ngoại dường như đã quên họ.

Từng là một tù nhân của bọn Cộng, từng bị bọn Cộng bôi xấu, bịa đặt chuyện xấu, bới móc đời tư đăng lên báo, xuất bản thành sách, tôi thấy tình trạng người tù đấu tranh với bọn Cai Tù như việc hai người dằng co một con dao: người tù nắm dao đằng lưỡi dao.

Với nỗi cảm thông và niềm thương sót những người Tù Chính Trị ở nước Việt Nam bị bon Cộng chiếm quyền, tôi viết bài này.

6 Responses

  1. Ngày nay, năm 2013, khi cái chủ thuyết cộng sản bị nhân loại coi là tội ác, và đủ thứ xấu xa tệ mạt của cộng sản đã trần trụi dưới ánh sáng chói lọi của mọi thứ truyền thông; nhưng sự trơ tráo, lì lợm, mặt mo, lưỡi gỗ, của bọn cộng sản Việt vẫn không hề thay đổi !. Kinh ngạc hơn là lũ chó bị rọ mõm, hễ được sủa, là toàn sủa ra những thứ quá thối tha ghê tởm. Cầu cho ông Công Tử Hà Đông còn sức khỏe mãi, để ông còn sức đâm cây bút của ông vào mặt lũ cộng sản ăn cướp và đầy bỉ ổi.Không còn lời nói nào đủ xấu xa để nói về cộng sản Việt.
    G.A.

  2. Quá lâu rồi mới lại thấy 1 con chó điên nhưng bị câm nhờ 1 con chó điên mà u mê ám chướng khác sủa dùm.

    Bản chất bọn cộng sản là ngu muội nhưng dai hơn đỉa.

  3. Con chó nào điên làm ơn vào đây sủa dùm cái xem nào. Chỗ này mới đúng chỗ cho bọn bay sủa đấy. Nhưng có dám không nào ??? Cả bọn 16 cái thủ lợn bắc bộ phủ còn chả dám huống chi bọn bay.

    Nguồn: http://www.china.org.cn/top10/2012-01/11/content_24378288_5.htm

    “Công trình đá cẩm thạch nặng nề này là nơi an nghỉ cuối cùng của Hồ Chí Minh, cựu lãnh tụ rất được người Việt Nam sùng bái. Có vẻ như nó có hàm ý gợi nhớ về truyền thống Việt Nam, thông qua hình ảnh ngôi đình làng và bông hoa sen (không rõ làm thế nào mà hai thứ này kết hợp được với nhau trong một tòa nhà). Tuy nhiên, các nhà quan sát kỹ tính đã ví lăng Hồ Chí Minh như một cái nhà xí công cộng khổng lồ thời Hy Lạp-La Mã. Trong di chúc, Hồ Chí Minh viết rằng “hỏa táng đối với người sống đã tốt về mặt vệ sinh, lại không tốn đất ruộng”. Không phải lúc nào ông cũng đạt được điều ông muốn”.

    Xét về mặt thẩm mỹ, kiến trúc, tòa nhà này quả là nặng nề và… xấu thật!

    Nhưng đặt chuyện thẩm mỹ, kiến trúc sang một bên, thì không biết có tờ báo hay trang mạng nào của đảng và nhà nước ta dám bình luận tương tự về lăng Mao Trạch Đông của nước bạn không?

    Danlambao
    danlambaovn.blogspot.com

  4. Đọc bài viết của thằng cu teo thấy lợm giọng!Cách viết của những kẻ “không những không có học mà còn thất học thê thảm”.
    Tên này là đại diện cho bọn rọ mõm mà cố sủa to,nó chưa được tháo rọ mà vẫn sủa qua cái rọ!!!Tại sao vậy?Vì tên nó là đã hình dung được :”cu teo”///

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: