• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

TỔNG BÍ CŨNG CHẾT

Chiều mùa đông Hà Nội năm 1950 tôi vưà từ vùng kháng chiến Bắc Ninh-Bắc Giang trở về Hà Nội được ba, bốn tháng, tôi đến rạp xi-nê Philharmonique xem phim.

1950-2013.. Dòng thời gian trôi qua đời tôi đã 60 năm. Tôi quên nhiều chuyện. Không có chi lạ. Ai cũng thế thôi. Năm tháng qua làm trí nhớ người ta rệu, rã, mỏi, mòn. Như tôi không nhớ đúng tên rạp xi-nê xưa ở Bờ Hồ Hoàn Kiếm. Rạp xi-nê năm tôi 18 tuổi. Nhưng tôi nhớ tên bộ phim tôi xem ở rạp Philharmoniqu 60 năm xưa ấy.

Tổng Bí Thư Cộng Lỗ Sô-sét-cu và vợ đền tội.

Tổng Bí Thư Cộng Lỗ Sô-sét-cu và vợ đền tội.

Ðó là phim Les Boureaux meurent aussi. Bọn Giết Người cũng chết.

Chuyện xẩy ra trong một thành phố ở Âu châu. Có thể là Budapest, hay Vienna, Varsovia. Thế Chiến Thứ Hai. Quân Ðức Quốc Xã chiếm đóng quốc gia này. Bọn Gestapo tìm bắt những người yêu nước kháng chiến. Nhiều tên dân bản xứ cộng tác với Gestapo. Nhiều người yêu nước bị chết trong tù, chết trên đường phố. Quân Ðức thua trận, rút đi. Bọn giết người bị bỏ lại. Bọn này sợ hãi trước cái Chết. Chúng phải đền tội.

Chiều xưa ấy tôi xem phim xuất 4 giờ-6 giờ. Khi tôi ra khỏi rạp, Hà Nội mùa đông 6 giờ trời đã tối. Lạnh.  Những vỉa hè loáng nước mưa dưới ánh đèn đường cho tôi cảm giác Hà Nội giống thành phố tôi vừa thấy trong phim quá đỗi.

Xứ người hôm nay, tôi bâng khuâng nhớ lại bộ phim xưa khi tôi đọc bản tin tường thuật phiên toà xử tội vợ chồng Tổng Bí Thư Ðảng Cộng Sản Rumani – Lỗ-ma-ni, Lỗ – Vợ chồng Ceausescu – Sô-sét-cu – Vợ chồng tên Cộng sản này nắm quyền sinh sát dân Lỗ trong hơn 20 năm. Chúng bị đến tội Tháng 12 năm 1989.

Ðây là bài tuờng thuật phiên toà tôi tìm được trên Internet.

Targoviste, Rumani,Thứ hai 25 tháng 12, 1989

11 giờ 45 sáng ngày 25 tháng 12 năm 1989, hai chiếc trực thăng quân sự đáp xuống sân một trại lính tại thị trấn Targoviste, cách thủ đô Bucharest 120 km về phía bắc. Ðây là một thành phố ảm đạm, sám sịt, chuyên sản xuất thép, xây dựng theo thiết kế thô kệch nhưng được các nhà độc tài cộng sản, kể cả Stalin,  ưa thích, cho là đúng kiểu công nghệ vô sản..

Từ chiếc trực thăng bước ra sáu Tướng lĩnh quân đội, sáu ông Tướng mặc quân phục mới tinh, ngực trĩu nặng  huy chương, vai đeo dây biểu dương đỏ vàng. Theo sau họ là ba sĩ quan cấp Tá. Ðám Tướng Tá thuộc Bộ Tham mưu Quân đội Rumani, – Lỗ Mã Ni – và một nhóm bốn nhân viên dân sự .

Một ông Tướng, có vẻ cao cấp nhất,  lớn tiếng ra lệnh ngay những việc phải làm khi phái đoàn bước xuống, sau chuyến bay dài 30 phút từ thủ đô. Ðó là ông Tướng đầu bạc, 53 tuổi, Victor Stanculescu, đại diện của Chính phủ Lâm thời Mặt trận Cứu nguy Tổ quốc. Vào lúc này, chính phủ mới của Rumani vẫn chưa kiểm soát được toàn cõi Rumani.

Sáng hôm đó, Tướng đầu bạc Stanculescu được lệnh thi hành một nhiệm vụ khẩn cấp, một công tác quan trọng chỉ cần một ít tế nhị nhưng thật nhiều thô bạo. Một công tác phải làm xong thật nhanh, Ðó là việc tổ chức toà án xét xử Nicolae Ceausescu – Sô sét cu – nhà độc tài cộng sản – bạo chúa Ðỏ đúng hơn là độc tài – người  đã cai trị Rumani gần một phần tư thế kỷ, và vợ ông ta, bà Elena.

Na-dzi-bu-la. Tổng Bí Thư Ðảng Cộng Ác, cùng em trai Bộ Trưởng Quốc Phòng Ác, bị treo cổ.

Na-dzi-bu-la. Tổng Bí Thư Ðảng Cộng Ác, cùng em trai Bộ Trưởng Quốc Phòng Ác, bị treo cổ.

Mới ba ngày trước, ông bà Tổng Bí Thư Ðảng kiêm Chủ Tịch Nước Rumani đã phải bỏ chạy khỏi thủ đô, trong khi quần chúng phấn khích đón mừng cách mạng lật đổ sự thống trị của bọn Lỗ Cộng. Chỉ vài giờ sau, ông bà Chủ Tịch Nước  bị bắt và bị giam giữ tại trại lính ở Targoviste trong khi số phận của họ được quyết định tại thủ đô Bucharest.

Lực lượng trung thành với Ceausescu, Mật vụ Securitate, vẫn đang chiến đấu để đưa ông trở lại vị trí Chủ tịch. Chính quyền cách mạng, lúc đó chưa được vững, đã quyết định phải nhanh chóng đưa Ceausescu ra xét xử để chứng minh cho dân chúng cả nước Rumani biết ai đang thực sự nắm quyền. Và để cho bọn mưu tính đưa Sô-sét-cu trở lại nắm quyền tiêu tan hy vọng.

Ông Tướng Stanculescu được ủy nhiệm để thi hành nhiệm vụ thanh toán này. Khổ người cao, quắc thước, dáng vẻ lịch lãm, ông Tướng được biết đến như một người khéo léo, tinh khôn. Trong chế độ cũ, tới tận ngày 22 tháng 12, ông giữ chức Thứ trưởng Bộ Quốc phòng, ông cũng là  người bạn lâu năm của gia đình Ceausescu, một thực khách thường xuyên tại Cung Chủ Tịch, và là một trong số những nịnh thần chủ chốt của triều đình Ceausescu. Ngày 22 tháng 12, Tướng Stanculescu lên làm Bộ trưởng Quốc phòng, thay Tướng Milea vừa chết. Ông là người khuyên Ceausescu thoát thân bằng trực thăng.

Ông rất nhanh nhạy thấy được gió đã đổi chiều, và là một trong những sĩ quan quân đội cao cấp đầu tiên đứng về phe cách mạng. Ngoài khả năng thức thời nhạy bén, ông còn có tài tổ chức công việc. Ông mang theo từ Bucharest một số thẩm phán, công tố viên và luật sư biện hộ cần thiết cho phiên xét xử. Stanculescu cũng quan tâm đến những chi tiết khác: Trên chiếc trực thăng thứ hai vừa đáp xuống là đội  Lính Dù từ một đơn vị tinh nhuệ, được chọn cẩn thận vào sáng hôm đó để làm đội xử bắn. Và trước cả khi thủ tục pháp lý diễn ra, ông Tướng cũng đã cẩn thận chọn xong địa điểm xử bắn tử tù – một khoảng sân dọc theo bức tường bao quanh khoảng sân rộng của trại lính.

Phòng xử án được chuẩn bị vội vã trong một hội trường tồi tàn với bốn bức tường màu gỉ sắt. Năm cái bàn khung sắt mặt nhựa được xếp lại với nhau làm bàn cho các vị thẩm phán. Chỗ dành cho bị cáo là hai cái bàn nhỏ và ghế được đặt trong góc phòng. Một khung cảnh toà án nhếch nhác, thiếu hẳn vẻ trịnh trọng thường thấy trong những vụ xử quan trọng như thế này – xét xử một vị Chủ Tịch Nước – nhưng theo cách nhìn của Tướng Stanculescu như thế cũng đã đủ.

Quá giữa trưa một chút, khi phái đoàn từ Bucharest bước vào phòng xử, hai bị cáo – vợ chồng Sô-sét-cu – đã ngồi sẵn ở đó, có hai lính canh đứng kèm hai bên.

Mới ba ngày trước, Nicolae và Elena Ceausescu là cặp vợ chồng được người dân Lỗ khiếp sợ nhất và căm thù nhất. Họ có quyền sinh sát với hơn 23 triệu dân Lỗ. Họ điều hành một đất nước công an trị tàn bạo nhất Châu Âu. Truyền hình và báo chí trong nước hàng ngày đều phải ca tụng họ như những vị  Thần của Dân Tộc Lỗ..

Nhưng giờ thì họ hiện nguyên hình là một cặp vợ chồng già, nhăn nhó, cáu kỉnh, lú lẫn, ngơ ngác, mệt đừ, sợ hãi, họ rì rầm cãi nhau vặt. Họ mặc đúng bộ quần áo họ mặc lúc họ  bỏ trốn khỏi thủ đô. Ông áo khoác ngoài bằng dạ màu đen, bên trong là bộ vét xám đã nhàu, nhìn ông như già hơn tuổi 71 của ông. Bà Elena, lớn hơn ông một tuổi, mặc áo khoác nâu vàng cổ lông thú, thêm chiếc khăn lụa xanh choàng đầu, che một phần mái tóc bạc.

Sáng hôm đó ở Bucharest, luật sư có tiếng Nicu Teodorescu đang ăn điểm tâm với gia đình thì nhận được cú điện thoại của vị trợ lý tân Chủ tịch Ion Iliescu, ông được Mặt trận Cứu nguy Tổ quốc yêu cầu làm luật sư bào chữa cho Ceausescu. Ông trả lời rằng đây sẽ là “một thử thách rất thú vị.” Sau khi suy nghĩ nửa phút, ông nhận lời làm luật sư biện hộ cho vợ chồng Ceausescu.

Lần đầu tiên ông luật sư biện hộ bất đắc dĩ gặp và nói chuyện với vợ chồng bị cáo là trong phòng xử ở Targoviste, ông chỉ có 10 phút để hỏi chuyện và chỉ dẫn cho hai thân chủ. Cuộc gặp diễn ra không được như ý. Với quá ít thời gian để chuẩn bị nội dung bào chữa, ông luật sư cố gắng thuyết phục hai thân chủ rằng cơ hội tốt nhất để họ  tránh bản án tử hình là lấy cớ mất trí. Ðiên. Ðề nghị này bị vợ cồông Ceausescu bác bỏ lập tức.

Hôn-nách-cơ, Tổng Bí Ðức Cộng, và Kim Nhật Thành, Tổng Bí Bắc Triều Tiên.

Hôn-nách-cơ, Tổng Bí Ðức Cộng, và Kim Nhật Thành, Tổng Bí Bắc Triều Tiên.

Luật sư Teodorescu:

“Khi tôi đề nghị như vậy thì họ, nhất là bà Elena, nói rằng như thế là dựng đứng câu chuyện quá đáng, làm họ thấy họ bị sỉ nhục quá nặng. Sau đó, ông bà từ chối luôn sự giúp đỡ của tôi.”

Khoảng 1 giờ trưa, ‘phiên tòa’ bắt đầu. Có năm thẩm phán quân sự, đều là các vị Tướng mang quân phục, và hai công tố viên quân sự. Phiên tòa được xem là công khai nhưng không có người dân nào tham dự, chỉ có một sĩ quan quay phim sự kiện này, nhưng anh được lệnh chỉ ghi hình các bị cáo mà thôi, không được ghi hình cảnh nào có thẩm phán, công tố viên hay luật sự biện hộ.

Phiên xử kéo dài 55 phút. Nhà độc tài bị lật đổ  trả lời những câu hỏi của toà án với vẻ hằn học trong hầu hết buổi xét xử. Thỉnh thoảng, ông cầm chiếc mũ dạ đen đặt trên bàn trước mặt đưa lên, rồi ném xuống bàn như để nhấn mạnh lời nói của ông. Bà ít biểu lộ tình cảm hơn, bà chỉ ngồi nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mặt. Thỉnh thoảng hai người cầm tay nhau và nói nhỏ với nhau, họ  gọi nhau là “mình.”

Không có chứng cớ bằng văn bản nào được trưng ra để kết tội vợ chồng Ceausescu, cũng không có chứng nhân nào được mời ra trước tòa. Ngay từ đầu, Ceausescu đã bác bỏ quyền xét xử của phiên tòa. Ông lặp đi lặp lại rằng:

“Tôi chỉ công nhận Quốc Hội và đại diện của giai cấp công nhân. Tôi sẽ không ký bất cứ giấy tờ gì, không nói bất cứ lời  gì! Tôi từ chối trả lời câu hỏi của những kẻ đã gây nên cuộc đảo chính này. Tôi không phải là bị cáo. Tôi là Chủ tịch Nước Cộng Hòa. Tôi là Tổng Tư lệnh của các người! Mặt trận ‘Phản bội’ Tổ quốc ở Bucharest… đã tiếm đoạt quyền hành!”

Các công tố viên đọc lời buộc tội. Ceausescu làm mặt nghiêm suốt thời gian ông bị kết tội.

Công tố viên:

“Ðây là những tội ác chúng tôi cáo buộc ông bà. Hai người đã phạm những tội này::

  1. Tội diệt chủng.
  2. Tội tổ chức hoạt động vũ trang chống lại nhân dân và Nhà nước.
  3.  Tội phá hoại tài sản và dinh thự công cộng.
  4. Tội phá hoại nền kinh tế quốc gia.
  5. Tội tìm cách bỏ nước ra đi với số tiền hơn 1 tỉ đô-la Mỹ, trong các tài khoản ở ngân hàng nước ngoài.

Chúng tôi đề nghị tòa án xử tử hình cả hai người.

Các bị cáo có nghe không? Mời đứng dậy.”

Ceausescu, vẫn ngồi, nói:

“Tất cả những điều đó đều dối trá. Tôi không công nhận tòa án này!

Công tố viên:

“Ông có biết ông đã bị loại khỏi chức vụ… Chủ tịch Nước hay không? Các bị cáo có biết mình đang bị xét xử với tư cách là hai công dân bình thường không?”

Ceausescu:

“Tôi  không trả lời những kẻ đã tiến hành cuộc đảo chính này với sự hậu thuẫn của các tổ chức nước ngoài. Nhân dân sẽ chống lại bọn phản bội!”

Công tố viên:

“ Tại sao ông làm những việc vừa kể, những việc đưa nhân dân Rumani đến tình trạng ô nhục như hiện nay?… Ông lãnh đạo nhân dân mà sao ông lại làm cho nhân dân đói khổ?”

Ceausescu:

“ Tôi từ chối trả lời câu hỏi. Tôi không công nhận các người! Tất cả những lời buộc tội đều dối trá… Tôi nói cho các người nghe, chưa bao giờ trong lịch sử Rumani đất nước lại tiến bộ như ngày nay. Chúng tôi đã xây trường học, bệnh viện, đảm bảo có bác sĩ cho nhân dân, đảm bảo có mọi thứ cần thiết cho nhân dân được hưởng  một cuộc sống có nhân phẩm!”

Công tố viên:

“ Hãy nói cho chúng tôi nghe về số tiền ông chuyển qua các ngân hàng Thụy Sĩ?”

Ceausescu:

“Tôi không trả lời câu hỏi của một băng đảng bất hợp pháp làm  đảo chính!”

Elena kiềm chế hơn, bà im lặng, chỉ trừ khi công tố viên hỏi:

“Người dân Rumani chúng tôi cả năm không có miếng thịt mà ăn, con gái bà mua thịt từ nước ngoài về cho chó ăn. Thế là sao?”

Bà Élena la lên:

“Các anh dám ăn nói như thế à?”

Có một lúc, Ceausescu lên tiếng:

“Làm cho xong vụ này đi.”

Nói xong ông  nhìn  đồng hồ ở cổ tay.

Toà ngừng họp chỉ trong 5 phút để nghị án.

Ceausescu không chịu đứng dậy lúc các thẩm phán trở lại phòng xử.

Khi tuyên đọc bản án tử hình và tịch thu toàn bộ tài sản của hai vợ chồng bị cáo, không ai, kể cả vị chủ tọa phiên tòa lẫn công tố viên, nhìn thẳng vào hai bị cáo. Vợ chồng Ceausescu không nói gì, họ có vẻ như muốn kháng án.

Chiếu theo luật pháp Rumani, bản án tử hình chỉ được thi hành sau 10 ngày án  được tuyên, dù bị cáo có kháng án hay không. Nhưng luật sư biện hộ Teodorescu đã không nêu lên điều này trong phiên tòa. Rất có thể là Ceausescu, dù đã kết án tử hình vô số người, không biết đến điều Luật 10 ngày này trong luật pháp Rumani. .

Công lý được thực thi một cách sơ sài, vội vàng, cẩu thả và thô vụng. Sau khi bị tuyên án tử hình, hai tay của Ceausescu bị trói sau lưng bằng dây. Ceausescu vẫn giữ được vẻ trịch thượng và khá bình tĩnh trong vài phút cuối cùng. Ông nói:

“Kẻ gây ra cuộc đảo chính có thể bắn bất cứ ai họ muốn. Nhưng kẻ phản bội sẽ phải trả lời cho hành động của mình. Rumani sẽ sống và sẽ biết về sự phản bội của các người. Thà là chiến đấu trong vinh quang còn hơn sống như nô lệ!”

Elena khóc và la hét, đay nghiến đến cùng. Gần như hoảng loạn, bà thét lên:

“Không được trói chúng tôi! Thật xấu hổ, nhục nhã! Tôi nuôi các anh như mẹ nuôi con. Sao các anh lại làm việc ô nhục này với chúng tôi?!”

Họ bị giải đi qua khoảng 40 mét dọc theo hành lang dẫn đến khu sân rộng trong trại lính. Lúc bị dẫn đi, người lính trói tay họ nói:

“Bây giờ, ông bà gặp rắc rối to rồi!”

Elena gào vào mặt anh:

“Con mẹ mày!”

Ceausescu hát Quốc tế ca.

Họ dường như không có ý niệm là cuộc hành hình sẽ diễn ra lập tức, cho đến khi họ ra tới sân trại. Lúc đó, ông bà thực sự hoảng hốt. Bà thét lên với ông:

“Im đi Nicu! Chúng nó sắp giết mình như giết chó. Không tin được!”

Lời cuối cùng của bà là:

“Nếu giết thì hãy giết chúng tôi bên nhau.”

Ðội xử bắn đã sẵn sàng khi phiên xử mới diễn ra được một nửa. Tám người lính Dù, được chính Stanculescu tuyển chọn và được đưa từ Bucharest đến, không biết nhiệm vụ của mình là gì cho đến khi họ có mặt ở Targoviste. Ba người trong số được chọn để bắn tử tù cầm súng tự động AK-47, ba người lính đứng cạnh bồn hoa chờ cặp vợ chồng tử tội đi vào sân.

Lệnh ra cho những  người lính xử bắn là không được bắn Ceausescu ở mặt, vì phải để nguyên mặt Ceausescu sau khi chết để chụp hình cho nhân dân thấy. Không có lệnh tương tự dành cho bà Elena. Ðội hành hình đưa vợ chồng Ceausescu đến đứng trước bức tường. Trông họ thật thảm hại.

Người lính Gheorghiu kể :

“Bà nói họ muốn chết chung, nên chúng tôi đặt họ đứng cạnh nhau, rồi bước sáu bước lui và  nổ súng. Không ai ra lệnh bắn, họ chỉ nói làm sao cho nhanh! Tôi bắn năm viên đạn vào ngực ông và bắn hết số đạn còn lại trong băng đạn vào bà. Ông thì oằn người ra sau, sụp đầu gối xuống đất, ngã sấp mặt. Bà thì ngã đổ qua một bên.”

Hỗn độn liền diễn ra. Gần như toàn bộ số binh sĩ tại trại lính hôm đó đều đến chứng kiến cuộc hành hình. Ngay khi đội xử bắn làm xong nhiệm vụ thì mọi người trong sân có súng đều đến bắn xối xả vào hai xác chết, cho đến khi vị chỉ huy căn cứ, Trung tá Mares, ra lệnh ngưng bắn. Nhiều năm sau đó, vẫn còn dấu vết của hàng trăm phát đạn trên bức tường trong sân và trên khung cửa sổ cách mặt đất khoảng ba mét.

Hai xác chết được gói trong vải bạt, được chở về thủ đô bằng trực thăng, với sự canh gác của toán lính Dù đã hành quyết họ.

Sau đó, xác họ  được đưa xuống sân banh nơi tập luyện của đội banh tròn Steaua Bucharest, nằm ở ngoại ô phía tây nam thành phố. Trong một diễn biến rợn người, xác của họ bỗng biến mất trong đêm. Các đội tìm kiếm phải lục lọi toàn bộ khu vực suốt buổi sáng mới tìm thấy hai xác chết nằm trong một mái che trong khu vực sân banh. Những kẻ nào đã dời hai xác chết đi? Ðiều gì xảy ra cho hai xác chết trong đêm  này đến nay vẫn còn là bí ẩn.

Ngày hôm sau, họ được chôn tại nghĩa trang Ghencea gần đó. Khi chết, hai ông bà được đặt nằm cách nhau 50 mét, tách biệt bởi một lối đi, và được đặt tên khác. Người ta lấy hai thập giá gỗ trơn rồi vẽ vội bằng sơn tên giả của hai ông bà. Nhà độc tài một thời làm người dân khiếp sợ Ceausescu giờ mang tên Popa Dan, còn vợ ông thì mang tên Enescu Vasile.

Chánh án phiên tòa hôm ấy, Ðại tá Gica Popa, được nhiều người biết như một cận thần của Ceausescu. Ông 57 tuổi,  bụng phệ, là bạn thân của Elie Ceausescu, em trai nhà độc tài. Lúc đó Elie đang làm Thứ trưởng Bộ Quốc phòng. Vào ngày 1 tháng 3, 1990, tức chưa đầy ba tháng sau phiên tòa xử tử vợ chồng Ceausescu, Ðại tá Popa tự sát bằng súng, một vụ tự sát có nhiều bí ẩn. Nguyên nhân cái chết của Popa vẫn chưa được làm rõ. Popa không phải là loại người bị lương tâm cắn rứt vì đã chủ tọa phiên tòa kể trên, hoặc xấu hổ vì mối quan hệ quá khứ với giới cận thần vây quanh Ceausescu. Vào lúc ông tự sát, ông đang là đối tượng của cuộc điều tra về một loạt những cáo buộc hình sự, bao gồm từ tội biển thủ công quỹ đến tội giết người.

o O o

CTHÐ: Những tên Ðầu Xỏ Cộng Sản chuyên giết người cũng có ngày bị treo cổ. Les Assassins meurent aussi. Sau khi Liên Xô sụp đổ, bọn Cộng đàn em được bọn Nga Cộng  cho nắm quyền ở các nước Ðông Âu chết theo. Vợ chồng Tổng Bí Lỗ bị bắn chết. Anh em Tổng Bí Aghanistan – Ác – Nazhibullah  bị treo cổ. Bức Tường Ô Nhục Berlin bị dân Ðức phá. Tổng Bí Ðảng Cộng Ðức kiêm Chủ Tịch Nước Ðức Cộng Honecker – Ðồng chí Honecker vĩ đại của bọn Bắc Cộng – chạy khỏi nước. Y bị chính phủ Ðức ra lệnh phải trở về nước để ra toà trả lời về tội cho lệnh bắn chết những người Ðức vượt tường sang Tây Ðức tìm tự do.

Bọn Nga Cộng cho quân sang chiếm nước Ác. Chúng dựng lên ở Ác chính phủ cộng sản. Nazhibullah làm Chủ Tịch Ðảng kiêm Thủ Tướng chính phủ Ác. Em trai Y làm Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng. Khi Nga Cộng rút quân về nước, dân Lỗ võ trang tấn cộng bọn Lỗ Cộng tay sai.

Khi ở Trại Tù Khổ Sai Z 30 A tôi gặp lại Lê Vĩnh Xuân. Xuân bị bọn Công An VC nghi là “gián điệp được Mỹ cài lại.”  Xuân bị giam miết đến 12 năm. Tôi từ Z 30 A trở về Sài Gòn năm 1990, Xuân từ Z 30 A trở về Sài Gòn năm 1991. Chúng tôi gặp lại nhau ở Sài Gòn. Một chiều năm 1992 Xuân đến nhà tôi rủ tôi đi uống rượu vỉa hè. Vưà nghe tin Ðài VOA, tôi bảo Xuân:

“Thằng Na-dzi-bu-la Ác-ga-nít-tăng chạy vào trốn trong Trụ Sở Liên Hiệp Quốc ở Ka-bun.”

Xuân nói gọn:

“Chúng nó còn chạy đi đâu được nữa.”

Năm 1996, ở Mỹ, tôi nhìn trên TiVi thấy cảnh anh em Na-dzi-bu-la bị quân Taliban lôi ra treo cổ toòng teng trên cột đèn ở thủ đô Kaboul. Tôi nhớ lại phim Les Boureaux meurent aussi tôi xem 60 năm xưa ở Hà Nội. Tôi nghĩ:

“Những thằng Tổng Bí Cộng Sản cũng bị treo cổ.”

Và tôi nghĩ:

“Sẽ có ngày những tên Lê Ðức Anh, Nông Ðức Mạnh, Trương Tấn Sang,  bị treo cổ, Nhà Mồ Hồ chí Minh bị phá, mả Lê Duẩn, Lê Ðức Thọ. Trường Chinh bị đào lên.”

Và tôi nghĩ:

“Tại sao không?”

4 Responses

  1. Mong cái sự nghĩ của CTHD thành sự thật! Mà sao lâu quá!

  2. Vâng! Tại sao không? Mời các bác xem lại đoạn video you tube về ngày tàn của hai vợ chồng bạo chúa Ceausescu:

    — Lần xuất hiện cuối cùng trước công chúng, bạo chúa Ceausescu đang lải nhải ca tụng về những thành quả “phi thuờng” mà đảng cướp của y đã tạo ra cho nhân dân Rumanie. Nhân dân đã quá chán cái mỏ láo lường của hắn nên nổi cơn thịnh nộ, xông tận vô dinh thự của hắn làm cả hai vợ chồng hắn phải vội vã đào tẩu bằng trực thăng:

    — Phiên tòa dành cho vợ chồng bạo chúa và cảnh tử hình:

    Tôi nghĩ, hai vợ chồng bạo chúa này thế cũng còn có phước chán! Ăt vì họ có lòng “lo lắng” cho nhân dân nên mới được xét xử có bài bản, bị bắn rồi cũng được đem chôn cất, có mồ mả đàng hoàng như thế, chứ chưa phải là bắn bỏ!

    Việc này làm tôi liên tưởng đến ngày tàn của bạo chúa Gadafi. Hắn phải trốn chui vào ống cống, bị thanh niên Lybia lôi ra bắn bỏ như một con chó. Xác hắn bị kéo lê trên đường phố, vài bữa sau bị đem phơi trong một nhà kho lớn để bàng dân chiêm ngưỡng, và cuối cùng thì bị đem đi chôn đâu đó ngoài sa mạc mênh mông.

    Vợ chồng người hàng xóm tôi (người Mỹ) có con chó già mới chết. Hai vợ chồng già rưng rưng mắt lệ đem xác chó đi chôn. Tôi thấy nên an ủi họ mà thấy lòng mình cũng bùi ngùi. Con chó chết đáng cho tôi buồn, vì thấy cả một cái bộ chính trị của cái đảng đang ăn cướp ở VN hiện nay, chả thấy thằng nào có nhân, nghĩa, trí, tín ngang bằng con chó mới chết ấy.

    Giá cả cái bộ chính trị của bọn cướp này mà chết cũng chỉ đáng cho tôi nhổ toẹt mấy bãi vào xác của chúng!

  3. Cảm ơn ông Công Tử. Ông đã có công sưu tầm được cái tài liệu rất hay này. Đọc khoái vô cùng ! ” Tổng bí rồi cũng tiêu “, mà còn tiêu tùng một cách rất nhục nhã thảm hại. Đồng bào ta ơi ! hãy tìm cách chuyển bài này tới tay những Tổng Bí và bọn ” Cá Tra 16 con ” đang cầm quyền trong dinh thái thú Bắc bộ, để chúng khỏi cần tìm thầy bói đóan số mạng cho chúng.

  4. Trong sự hành quyết nhà Ceausescu, tôi thấy có một sự trùng hợp khá ly kỳ. Người lính hành quyết vợ chồng nhà độc tài kể rằng anh ta “Tôi bắn năm viên đạn vào ngực ông và bắn hết số đạn còn lại trong băng đạn vào bà”.

    Tên họ anh ta là Gheorghiu.

    Tác giả cuốn tiểu thuyết nổi tiếng “GIỜ THỨ HAI MƯƠI LĂM”, cũng là một người Romanie, tên là Constantin Virgil Gheorghiu!

    Gheorghiu năm xưa tẩu thoát bàn tay sắt máu của CS và viết cuốn “GIỜ THỨ HAI MƯƠI LĂM” để kể tội bọn sát nhân. Ông ta chắc cũng không thể ngờ đúng 50 NĂM SAU sẽ có một Gheorghiu khác tiêu diệt tên đầu sỏ của bọn sát nhân ấy!

    Dẫu là quả báo hay chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên, nhà văn Gheorghiu quả là diễm phúc để còn sống và chứng kiến một hệ quả có thật của lịch sử. Hệ quả này xuất phát từ túi khôn muôn đời của nhân loại : ác giả thì gặp ác báo !

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: