• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

ĐAO TO, BÚA LỚN

Tế Hanh và Chế Lan Viên

Tế Hanh và Chế Lan Viên

Lời Mẹ Dặn

Tôi mồ côi cha năm hai tuổi
Mẹ tôi thương con không lấy chồng
Trồng dâu, nuôi tằm, dệt vải
Nuôi tôi đến ngày lớn khôn.
Hai mươi năm qua tôi vẫn nhớ
Ngày ấy tôi mới lên năm
Có lần tôi nói dối mẹ
Hôm sau tưởng phải ăn đòn.
Nhưng không, mẹ tôi chỉ buồn
Ôm tôi hôn lên mái tóc:
– Con ơi! trước khi nhắm mắt
Cha con dặn con suốt đời
Phải làm một người chân thật.
– Mẹ ơi, chân thật là gì?
Mẹ tôi hôn lên đôi mắt
Con ơi một người chân thật
Thấy vui muốn cười cứ cười
Thấy buồn muốn khóc là khóc.
Yêu ai cứ bảo là yêu
Ghét ai cứ bảo là ghét
Dù ai ngon ngọt nuông chiều
Cũng không nói yêu thành ghét.
Dù ai cầm dao dọa giết
Cũng không nói ghét thành yêụ
Từ đấy người lớn hỏi tôi:
– Bé ơi, Bé yêu ai nhất?
Nhớ lời mẹ tôi trả lời:
– Bé yêu những người chân thật.
Người lớn nhìn tôi không tin
Cho tôi là con vẹt nhỏ
Nhưng không! những lời dặn đó
In vào trí óc của tôi
Như trang giấy trắng tuyệt vờị
In lên vết son đỏ chóị
Năm nay tôi hai mươi lăm tuổi
Ðứa bé mồ côi thành nhà văn
Nhưng lời mẹ dặn thuở lên năm
Vẫn nguyên vẹn màu son chói đỏ.
Người làm xiếc đi dây rất khó
Nhưng chưa khó bằng làm nhà văn
Ði trọn đời trên con đường chân thật.
Yêu ai cứ bảo là yêu
Ghét ai cứ bảo là ghét
Dù ai ngon ngọt nuông chiều
Cũng không nói yêu thành ghét
Dù ai cầm dao dọa giết
Cũng không nói ghét thành yêụ
Tôi muốn làm nhà văn chân thật, chân thật trọn đời
Ðường mật công danh không làm ngọt được lưỡi tôi
Sét nổ trên đầu không xô tôi ngã
Bút giấy tôi ai cướp giật đi
Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá.
(1957)

Bài thơ “Lời Mẹ Dặn” của Phùng Quán đến Sài Gòn, và đến với tôi, khoảng năm 1960, hay 1958, 1959. Thời gian qua đã 60 năm, hôm nay tôi không còn nhớ rõ năm tháng. Nhưng tôi nhớ rõ lòng cảm phục của tôi khi tôi đọc bài thơ: sao lại có người làm thơ Hay và Hùng đến thế! Bút giấy tôi ai cướp giật đi. Tôi sẽ dùng dao viết văn lên đá! Nhất đời. Thi sĩ xưa nay, thi sĩ ở khắp nơi trên trái đất, không có người thứ hai làm Thơ hào hùng đến như thế,

Năm tôi gặp bài thơ “Lời Mẹ Dặn,” tôi 27, 28 tuổi, tôi mới bước vào làng Văn, tôi kính phục Thi sĩ Phùng Quán quá cỡ. Trong 30 năm, từ 1960 đến 2000 tôi vẫn yên trí dù bị bọn Cộng Sản Bắc Cộng đầy đoạ, vùi dập, Nhà Thơ Bất Khuất Phùng Quán sẽ sáng tác những bài thơ nẩy lửa. Một ngày nào đó tôi sẽ được đọc những bài thơ mới của ông. Nhöõng baøi Thô thi só duøng dao vieát leân ñaù. Tôi đã thất vọng. Thơ Phùng Quán sau bài “Lời Mẹ Dặn” chỉ là những bài thơ tầm thường. Thường như cả ngàn bài thơ tầm thường cùng thời. Tôi xếp Phùng Quán vào loại người “đao to, búa lớn”: nói thì rất hùng, nhưng hành động không theo được lời nói.

o O o

Ba ngày sau ngày Tổng Thống Ngô Đình Diệm bị bọn phản tướng bắn, đâm chết, trên 2 tờ nhật báo Ngôn Luận, Đồng Nai đăng bài Hiệu Triệu dưới đây:

Phùng Quán năm 1950.

Phùng Quán năm 1950.

HIỆU TRIỆU

Mang danh là những người cầm bút chiến đấu cho Tự Do, Dân Chủ và giải phóng con người, vậy mà trong thời gian qua, vì cơm áo, vì khiếp nhược đớn hèn, chúng ta đã nhắm mắt ăn dơ, đánh đĩ tâm hồn, phản bội Sự Thật, phản bội Dân Tộc, cam tâm làm gia nô cho bè lũ họ Ngô. Dù chúng ta có viện bất cứ lý do nào để bào chữa, chúng ta không thể chối cãi tội lỗi của chúng ta đối với đồng bào, với lịch sử.

Quân Ðội đã đứng lên, làm nhiệm vụ của mình. Cơ hội duy nhất để chúng ta thoát khỏi cảnh huống bồi bút, “phi cầm, phi thú’, cơ hội duy nhất để chúng ta trở lại làm người, đã tới… Nếu sự tự thiêu của bảy tu sĩ — một hy sinh bi hùng nhất trong lịch sử tôn giáo và nhân loại – chưa làm chúng ta giác ngộ, thì quả chúng ta đã hết là người, không còn xứng đáng gặp gỡ vận hội của chúng ta nữa.

Cuộc cách mạng chỉ mới bắt đầu. Xương máu của quân đội, của đồng bào không thể bị bọn đầu cơ chính trị lợi dụng một lần nữa.

Hơn lúc nào hết, chúng ta phải “gạn đục, khơi trong”, đem hết tâm hồn, năng lực ra phụng sự cho chính nghĩa.

Chúng tôi khẩn thiết kêu gọi các bạn nghệ sĩ, bằng máu, nước mắt, mồ hôi, đem ngòi bút viết lại thiên lịch sử của dân tộc, mà trong chín năm qua, bè lũ họ Ngô đã làm hoen ố.”

Ðại diện cho các nhà văn, nhà báo chiến đấu cho Tự Do, Dân Chủ.

CHU TỬ – HIẾU CHÂN – TỪ CHUNG

Hiệu triệu đăng trên Tạp chí Bách Khoa, số 165 ngày 15-11-1963.

Giang Anh, September 19, 2012. Trích “hoanghaithuy.com”:

Cả 3 ông viết lời Hiệu Triệu trên đây đều đã chết dưới tay cộng sản !

Cái gọi là “quân đội đứng lên làm lịch sử”, nay đã rõ chỉ là một cuộc phản loạn, rốt cục làm mất nước về tay cộng sản, khiến cho 3 ông ký giả tuyên ngơn hiệu triệu đều phải chết thảm về tay giặc.

Không biết có nên nói là người Việt quốc gia chúng ta ngây thơ dễ sợ !

CTHĐ: Tôi không biết trong 3 ông: Chu Tử, Hiếu Chân, Từ Chung ông nào viết bài Hiệu Triệu lời lời đao to, búa lớn trên đây, nhưng tôi biết chắc người viết không phải là ông Hiếu Chân Nguyễn Hoạt. Vì chỉ hai, ba ngày sau ngày Hiệu Triệu đăng trên báo, ông Hiếu Chân Nguyễn Hoạt lên tiếng nói rõ: ông không ký tên dưới bản Hiệu Triệu ấy. Như vậy người đọc thấy hai ông Chu Tử, Từ Chung đã “mượn danh” ông Hiếu Chân Nguyễn Hoạt. Bản Hiệu Triệu hào hùng trở thành không ra nàm thao cả.

Một, hai năm sau năm 1963, các ông ký giả Sài Gòn được dịp phóng bút chửi “ Nhà Ngô” thả dàn. Những người cầm quyền mới để mặc cho các ký giả chửi chế độ, miễn đó là chế độ cũ. Thừa thắng xông lên, các ông ký giả chửi vung vít cả những người cầm quyền chế độ gọi là  “cách mạng.” Từ năm 1966, 1967, tình trạng báo chí trở lại như trước 1963. Cung cách bịt miệng ký giả của những chính phủ quân  nhân tinh vi hơn, nhưng ác liệt hơn.

Hai ông Chu Tử, Từ Chung cay, đau, sượng mặt vì lời chối của ông Hiếu Chân Nguyễn Hoạt.

Từ Chung nói với tôi:

“Hiếu Chân không khá. Chính tao đưa Hiệu Triệu cho ông ấy đọc..”

Từ ngày đó ông Chu Tử không nói đến cũng không nhìn mặt ông Hiếu Chân. Theo tôi tác giả Hiệu Triệu là ông Chu Tử.

Từ bản Hiệu Triệu Đao Búa Lớn này tôi có thành ngữ “ Phi cầm, phi thú.” Ngày hôm nay, một ngày Tháng 11 năm 2013, trên cõi đời này – dường như – chỉ còn tôi – CTHĐ – là người nhớ bản Hiệu Triệu Đao To Búa Lớn của hai ông Ký Giả Chu Tử, Từ Chung 58 năm xưa. Hai năm sau ngày đưa ra bản Hiệu Triệu đó trong cùng một ngày ông Chu Tử bị kẻ sát nhân rình trước cửa nhà ông, buổi sáng khi ông vào xe ô tô để đến toà soạn nhật báo Sống, bắn ông nhiều phát đạn, nhưng ông Chu Tử không chết. Buổi trưa cùng ngày kẻ sát nhân chờ ký giả Từ Chung ở cửa nhà ông khi ông từ toà báo Chính Luận về, bắn ông khi ông ra khỏi xe ô tô. Ký giả Từ Chung ngã xuống chết ngay. Màn bí ấn trùm lên hai vụ bắn này: không biết thế lực nào là thủ phạm.

Chưa bao giờ hai tiếng “Cách Mạng” bị lạm dụng, bị bôi bẩn như trong thời bọn Phản Tướng VNCH cầm quyền, và thời bọn Bắc Cộng vào chiếm Quốc Gia Việt Nam Cộng Hoà.

o O o

Lê Đạt: Người cộng sản chỉ đường cho trái đất quay.

Lê Đạt: Người cộng sản chỉ đường cho trái đất quay.

Chế Lan Viên và Thơ Phét Lác

Ta là ai ? Như ngọn gió siêu hình
Câu hỏi hư vô thổi nghìn nến tắt
“Ta vì ai ?” khẽ xoay chiều gió bấc
Bàn tay người thắp lại triệu chồi xanh.

Chế Lan Viên và Thơ Nâng Bi

Từ có Bác cuộc đời chợt sáng
Bát cơm no ngày tám tháng ba
Cơm thơm ăn với cá kho
Công đức Bác Hồ bản nhớ nghìn năm
Bác thương dân chăm ăn chăm mặc
Em đi chợ đồng bằng bán hạt sa nhân.
Tháng giêng thêu áo,may quần,
Tháng hai trảy hội mừa xuân hãy còn
Lớp bình dân cuối thôn em học
Người thêm khôn, đất mọc thêm hoa
Chim khôn chim múa,chim ca
Bản em có Bác như nhà có trăng
Muối lên rừng tay bưng tay đặt
Bộ đội Bác lên rừng công tác em thương,
Khi xưa lên núi không đường
Giờ anh lên núi bản Mường đợi anh
Ra vườn xanh hái nhành vải đỏ,
Xuống ruộng vàng gặt bó lúa hương
Ngày vui nấu bữa cơm thường
Thết anh cán bộ lên Mường giúp dân.

Chế Lan Viên Thơ Bánh Vẽ

Chưa cần cầm lên nếm, anh đã biết là bánh vẽ
Thế nhưng anh vẫn ngồi vào bàn cùng bè bạn
Cầm lên nhấm nháp.
Chả là nếu anh từ chối
Chúng sẽ bảo anh phá rối đêm vui
Bảo anh không còn có khả năng nhai
Và đưa anh từ nay ra khỏi tiệc…
Thế thì đâu còn dịp nhai thứ thiệt?
Rốt cuộc anh lại ngồi vào bàn
Như không có gì xảy ra hết
Và những người khác thấy anh ngồi,
Họ cũng ngồi thôi
Nhai ngồm ngoàm…

CTHĐ: Chế Lan Viên là anh vừa giả trá vừa đê tiện. Tôi thấy Chế Lan Viên là anh văn nghệ sĩ hèn nhất trong bọn văn nghệ sĩ bị rọ mõm ở Hà Nội. Chính Y là tên trong nhiều năm từng ca tụng Bánh Vẽ hết lời, Y là thi sĩ nâng bi lãnh tụ Hồ chí minh chỉ dưới có Tố Hữu. Cũng chính Y  là tên đe doạ, mạt sát những ai dám gọi những hứa hẹn ấm no hạnh phúc của bọn Cộng Sản là Bánh Vẽ.

Lê Đạt Thơ Ngớ Ngẩn

Ai xui em đẹp em xinh
Ba lần con thiến gáy
Mùa xuân phăn phăn lòng đường
Em vừa mới tuổi
Tà áo bay sao bổi hổi trời
Bâng khuâng thời gian

Bá ngọ con ong bé cái lầm

Xuân chẳng buông hương
sao bướm vượt đường
Kìa hoa leo tường
là hoa dâm bụt

CTHĐ: Gà sống thiến không còn gáy được, và không còn đạp mái được.  Ba lần con thiến gáy? Bố khỉ! Gà sống thiến còn đạp mái, còn gáy vào cái khổ nào. Em nhỏ lên ba cũng biết hoa dâm bụt không phải là loài hoa có thể leo lên tường.

Và đây là Thơ Lê Đạt “đao to, búa lớn”:

Ðường cách mạng còn dài
Nhiều ngã ba, ngã bảy
Không chúng ta đứng đấy
Ai chỉ đường
Cho trái đất quay?…
Trái đất
Không chúng ta
Ngơ ngác trước mù loà
Chống gậy
bước đi loạng choạng

Trần Dần. Thơ Bẩn.

tôi thích những cái tòi
tòi tí quần lót thịt nịt ngù tí sẹo đèn hàn hạt
tí câu-đố-bé-tí chẳng hạn ji jíc phố sẹo mưa mùn phùn tí nữ bộ hành joạc đùi ươn ướt tí
tí tắc-xi tòi sẹo cửa kinh jạch
tí nữ điện thoại jọc vành tai tí mắt Mông cổ lai sẹo xếchx của nhìntí bồn tắm nữ tòi ra ngoài vòng tròn jờ

tôi thích thoả
1 ngoạ cắn 1 nắn mím 1 thím nách 1 jạch phím 1 jim núm 1 jụm sách 1 lạch joác 1 xoạc bóc
tôi thán phục cái miếng hết vắt ve lăn thăn jờ thuỷ tạ
tôi xin cư trú thơ ca jọc lọc thì jờ truồng-vệ-xinh-công-cộng-nữ
ôi bọt đặc hài nhi bàn ghế tủ
ôi jơ joạc sạchxxx 

Chùm
Con nữ tô tô giao cấu jăng nhọn chiếc capốt cao su zính thịt lăn thăn vút jẹo jọc ngày
giộb
hột
lựu

joe joét quả joi quả mận ngủ nịt jờ trên jus ngực jòng jòng
mùa hạ nữ

Trích trong “Trần Dần. Thơ.” Nhà Xuất Bản Đà Nẵng 2007.

Tập Thơ Trần Dần 492 trang, toàn những bài Thơ Bẩn làm người đọc phát tởm. Chuyện làm tôi – CTHD – ngạc nhiên là Thơ Bẩn đến như vậy mà vẫn có những ông người Việt ở Cali làm Tượng Trần Dần.

Trong Thơ Bẩn Trần Dần có câu:

trong chúng ta vẫn còn những thằng ăn cắp
ta vẫn cần khoá trái cửa từng đêm.

Trích trong “ Trần Dần. Thơ. “ Nhà Xuất Bản Đà Nẵng 2007.

Tập Thơ Trần Dần 492 trang, tòan những bài Thơ Bẩn làm người đọc phát tởm. Chuyện làm tôi – CTHD – ngạc nhiên là Thơ Bẩn đến như vậy mà vẫn có những người Việt ở Cali làm Tượng Trần Dần.

Trong Thơ Bẩn Trần Dần có câu:

trong chúng ta vẫn còn những thằng ăn cắp
ta vẫn cần khóa trái cửa từng đêm.

CTHĐ: “Khóa trái cửa” là khi ta đi khỏi phòng, ta ở ngòai phòng ta khoá cửa phòng. Người ở trong phòng không thể “khóa trái” được cửa phòng. Lỗi nhỏ, nhưng vẫn là lỗi.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: