• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

TÌNH ở NEW ORLEANS

Virginia Mayo và Danny Kaye trong phim The Scret Life of Walter Mitty.

Virginia Mayo và Danny Kaye trong phim The Scret Life of Walter Mitty.

Tiểu Thuyết và Phim Xi-nê.

Năm 1950 tôi xem phim thứ nhất của Danny Kaye ở rạp xi-nê Majestic, Hà Nội. Tôi không nhớ tên phim, chỉ nhớ đó là phim mầu, vui, linh động. Năm nay – 2014 – 60 năm sau, ở Kỳ Hoa Ðất Trích, khi viết bài này, tôi tìm trên Internet nhưng không thấy bộ phim thứ nhất do Danny Kaye đóng vai chính tôi xem năm xưa.

Năm 1951 tôi xem phim thứ hai của Danny Kaye trên màn ảnh rạp xi-nê Majestic ở Sài Gòn – Phim The Secret Life of Walter Mitty – Bộ phim này được Hollywood làm  năm 1948.

Sáu mươi năm sau, thời gian qua mau, năm nay – 2014 – Hollywood làm lại phim The Secret Life of Walter Mitty – tôi viết bài này.

Phim The Scret Life of Walter Mitty làm theo một truyện ngắn cùng tên của Nhà Văn Mỹ James Thurber. Tôi xem phim trước khi đọc truyện. Xem phim năm tôi hai mươi tuổi, tôi đã mê phim. Khi ấy tôi không biết gì về Nhà Văn James Thurber. Năm 1960 tôi ba mươi tuổi, đọc truyện The Secret Life of Walter Mitty, tôi mê truyện của Nhà văn James Thurber.

Ðại ý cốt truyện: Walter Mitty là công dân Mỹ trạc 30, 35 tuổi, một công dân Mỹ rất thường. Mitty sống cuộc đời tư chức trầm lặng – cơm nhà, quà vợ –  anh thường tưởng tượng ra những sự kiện trong đó anh là vai chính, là người hùng. Như khi anh lái xe đưa vợ anh đi chợ, anh mơ anh là Phi Công Số Một của Hải Quân Mỹ điều khiển phi cơ tám máy bay qua cơn bão, khi ngồi chờ vợ ở lối vào khách sạn anh mơ anh là Bác Sĩ Giải Phẫu Số Một của Y Khoa Hoa Kỳ, anh mơ anh là Tay Súng Cừ Khôi được người ta hoan hô trong phòng xử án ..vv..

Trong truyện Walter Mitty có vợ, trong phim Walter Mitty chưa có vợ. Cô đào Virginia Mayo diễn chung với Danny Kaye trong phim. Tôi nhớ một đoạn trong phim:

Mitty mơ anh là công tử phong nhã, hào hoa, đi chơi trên chuyến tầu trên dòng sông Mississippy. Tiểu thư Virginia Mayo cùng du ngoạn với ông bố cô trên tầu. Con tầu trong phim là con tầu có guồng quay nước sau tầu như con tầu nay vẫn đậu ở bến sông thành phố New Orleans.

Ðêm. Công Tử Mitty hỏi tiểu thư khuê các:

“Sao cô buồn thế?”

“Em có chuyện khổ tâm.”  Nàng rươm rướm nước mắt, run giọng trả lời.

“Cô có thể nói cho tôi biết chuyện làm cô buồn được không? May ra tôi có thể giúp cô.”

Nàng kể ông bố nàng đánh bạc trên tầu. Ông thua hết tiền, ông cầm cố gia sản của ông. Và ông thua hết, ông định tự tử.

Mitty nói:

“Cô yên tâm. Tôi sẽ lo êm đẹp vụ này cho ông và cô.”

Ông già quí tộc thua bạc vì bị gã cờ bạc bịp cho vào xiếc. Mitty thách gã Bịp đánh bạc với chàng. Chàng lột mặt nạ bịp của Gã Cờ Bạc Bịp. Gã phải trả lại hết số tiền gã lột của ông già. Cảnh cuối cùng của phim: Mitty chia tay với tiểu thư khuê các trước guồng xoay nước sau con tầu.

Trăng sáng trên dòng sông lớn, ánh trăng lấp lánh trên mặt nước.

Nàng cám ơn chàng;

“Em không bao giờ quên anh.”

Nàng ôm chàng, nàng hôn chàng.

Tôi cảm khái vì cảnh này.

Năm 1951 khi thấy cảnh chia ly nàng hôn chàng  ở  sông Mississippy, khi tầu vào bến thành phố New Orleans, trên màn ảnh rạp Majestic, Sài Gòn, tôi nghĩ:

“Ngày nào mình đến Mỹ, mình sẽ đến thăm New Orleans.”

Năm 1995 – 60 năm sau – bánh xe tỵ nạn muộn màng, khấp khểnh đến Kỳ Hoa, tôi được các bạn tôi cho tôi đến Houston, tôi ngỏ ý muốn được đến New Orleans, thành phố ở ngay bên cạnh Houston, cô em văn nghệ của tôi là cô Thục Viên, ở Houston, nói:

“Em trai của em ở New Orleans. Em sẽ nhờ em em đón anh.”

Tôi đến phi trường New Orleans lúc 8 giời tối. Trời mưa. Chú em đưa tôi đi một vòng thành phố. New Orleans ngày xưa là thuộc địa của Pháp như Sài Gòn. Nhiều chỗ ở New Orleans giống Sài Gòn quá đỗiù. Ở một Ngã Sáu New Orleans, tôi thấy dàn đèn đường bằng đồng –  đồng qua mưa nắng lên mầu xanh han rỉ –  y hệt dàn đèn đường bằng đồng cổ xưa tôi thấy ở đường Phùng Hưng, Chợ Lớn. Hà Nội – hình như – không có những cây cột đèn bằng đồng xưa như ở Sài Gòn, New Orleans.

Tôi lên chiếc tầu chở du khách du ngoạn sông Mississippy. Tôi đến sau tầu, nhìn guồng xoay nước, tự nhủ;

“Mình đã thấy cái guồng xoay nước này sáu mươi năm trước. Chỗ này là chỗ Virginia Mayo ôm hôn Walter Mitty Danny Kaye.”

Tôi cám ơn Thục Viên, tôi cám ơn chú Em New Orleans.

Tôi ái mộ Nhà Văn James Thurber. Truyện của ông – như truyên The Scret Life of Walter Mitty –  là loại truyện tôi muốn tôi viết. Nhà Văn vẽ tranh vui. Tôi rất muốn vẽ tranh đăng cùng những bài viết của tôi.  Người viết truyện vẽ được tranh đi cùng truyện của mình là nhất. Năm 1983 tôi đến học vẽ ông bà Họa sĩ Nguyễn Sơn – Nguyễn Thị Tâm. Ông Sơn dậy vẽ croquis, tranh sơn dầu, bà Tâm dậy vẽ tranh lụa, mầu nước – tranh thủy mặc – ông bà – không con – sống rất nghệ sĩ. Ông bà dậy vẽ trong căn nhà nhỏ trong xóm sau Trường Mỹ Thuật Gia Ðịnh. Ông bà dậy vẽ không lấy tiền, không tiếc công. Tôi vốn thích vẽ từ nhỏ. Học ông bà tôi bắt đầu vẽ được, Tháng Tư 1984 bọn Công An Thành Hồ bắt tôi đi tù. Sáu năm sau tôi ra tù, tôi  không còn vẽ được nữa.

Tôi cám ơn ông bà Họa sĩ Nguyễn Sơn-Nguyễn Thị Tâm.

Tranh Vẽ của Nhà Văn James Thurber. Bà vợ thứ nhất  của tôi ở trên nóc tủ, đây là bà vợ hiện nay của tôi.

Tranh Vẽ của Nhà Văn James Thurber.
Bà vợ thứ nhất của tôi ở trên nóc tủ, đây là bà vợ hiện nay của tôi.

Trên Internet tôi thấy ghi chuyện Nhà Văn James Thurber bất mãn vì những người mua truyện của ông để làm phim đã không làm phim theo đúng truyện. Họ thay đổi quá nhiều sự kiên. Ông qua đời năm 1961. Nếu năm nay ông còn sống – năm 2014 – chắc ông còn bực bội nhiều hơn khi ông thấy người ta làm bộ phim thứ hai theo truyện  The Secret Life of Walter Mitty của ông. Người làm phim chỉ mua, chỉ lấy cái tên truyện vì truyện nổi tiếng. Họ làm phim với một cốt truyện khác hẳn.

Tôi trích đăng vài đoạn truyện tiếng Anh để những bạn đọc biết tiếng Anh có dịp thưởng thức Văn của Nhà Văn James Thurber. Lời dịch của tôi không có được tinh thần của nguyên tác.

The Secret Life of Walter Mitty

by James Thurber

“WE’RE going through!” The Commander’s voice was like thin ice breaking. He wore his full-dress uniform, with the heavily braided white cap pulled down rakishly over one cold gray eye. “We can’t make it, sir. It’s spoiling for a hurricane, if you ask me.” “I’m not asking you, Lieutenant Berg,” said the Commander. “Throw on the power lights! Rev her up to 8500! We’re going through!” The pounding of the cylinders increased: ta-pocketa-pocketa-pocketa-pocketa-pocketa. The Commander stared at the ice forming on the pilot window. He walked over and twisted a row of complicated dials. “Switch on No. 8 auxiliary!” he shouted. “Switch on No. 8 auxiliary!” repeated Lieutenant Berg. “Full strength in No. 3 turret!” shouted the Commander. “Full strength in No. 3 turret!” The crew, bending to their various tasks in the huge, hurtling eight-engined Navy hydroplane, looked at each other and grinned. “The Old Man’ll get us through,” they said to one another. “The Old Man ain’t afraid of hell!” . . .

“Not so fast! You’re driving too fast!” said Mrs. Mitty. “What are you driving so fast for?”

“Hmm?” said Walter Mitty. He looked at his wife, in the seat beside him, with shocked astonishment. She seemed grossly unfamiliar, like a strange woman who had yelled at him in a crowd. “You were up to fifty-five,” she said. “You know I don’t like to go more than forty. You were up to fifty-five.” Walter Mitty drove on toward Waterbury in silence, the roaring of the SN202 through the worst storm in twenty years of Navy flying fading in the remote, intimate airways of his mind. “You’re tensed up again,” said Mrs. Mitty. “It’s one of your days. I wish you’d let Dr. Renshaw look you over.”

H2T phóng tác: Walter Mitty mơ là Siêu Phi Công

“Ta sẽ thoát.” Lời vị Chỉ Huy lạnh như tiếng đá mỏng vỡ. Ông bận bộ quân phục, chiếc mũ trắng lẳng lơ sụp xuống con mắt sám lạnh. “Mình không ra thoát được, thưa ông. Trận bão lớn quá, nếu ông hỏi tôi.” “Tôi không hỏi anh, Trung úy Berg,” vị Chỉ huy nói.” Tăng tốc độ! Cho nó lên 500. Chúng ta sẽ thoát.” Tiếng đập của ống máy lớn hơn: ta-pocketa-pocketa-pocketa-pocketa. Vị Chỉ huy nhìn sững lớp băng giá bám ngoài cửa kính phòng hoa tiêu. Ông đi tới xoay, vặn một hàng những nút điện phức tạp. “Chuyển sang Máy Phụ 8.” Ông nói lớn. “Chuyển sang Máy Phụ 8.” Trung úy Berg nhắc lại. “Mở hết tốc lực Tháp số 3.” Vị Chỉ huy ra lệnh. “Mở hết tốc lực Tháp số 3.” Phi hành đoàn cắm cúi làm những việc họ phải làm trong chiếc thủy phi thuyền tám-động cơ của Hải Quân, nhìn nhau, cười mỉm. “Ông Già đưa bọn mình qua trận bão này.” Họ nói với nhau. “Ông Già không sợ địa ngục.”

“Ðừng chạy nhanh thế. Anh chạy xe nhanh quá.”  Chị Mitty nói. “Anh làm gì mà chạy xe nhanh thế?”

“Hả?” Mitty hỏi. Chàng nhìn chị vợ ngồi ghế bên, nhìn và ngạc nhiên. Chị có vẻ khác lạ, như chị là người đàn bà trong đám đông la lên với  chàng. “Anh chạy xe đến năm mươi nhăm,” chị nói. “Anh dư biết tôi không thích xe chạy quá bốn mươi. Anh chạy đến măm mươi nhăm.” Walter Mitty yên lặng lái xe đến Waterberry, tiếng gầm gừ của chiếc SN202 qua trận bão kinh khủng nhất trong hai mươi năm của Không Lực Hải Quân chìm trong xa vắng, trong đường bay thân thương của tâm trí chàng.  “Anh lại dở chứng.” Chị Mitty nói. “ Ðây là một trong những ngày dở chứng của anh. Tôi muốn anh để cho Bác sĩ Renshaw khám lại cho anh.”

Walter Mitty mơ là Y Sĩ Giải Phẫu Số Một

“It’s the millionaire banker, Wellington McMillan,” said the pretty nurse. “Yes?” said Walter Mitty, removing his gloves slowly. “Who has the case?” “Dr. Renshaw and Dr. Benbow, but there are two specialists here, Dr. Remington from New York and Dr. Pritchard-Mitford from London. He flew over.” A door opened down a long, cool corridor and Dr. Renshaw came out. He looked distraught and haggard. “Hello, Mitty,” he said. `’We’re having the devil’s own time with McMillan, the millionaire banker and close personal friend of Roosevelt. Obstreosis of the ductal tract. Tertiary. Wish you’d take a look at him.” “Glad to,” said Mitty.
In the operating room there were whispered introductions: “Dr. Remington, Dr. Mitty. Dr. Pritchard-Mitford, Dr. Mitty.” “I’ve read your book on streptothricosis,” said Pritchard-Mitford, shaking hands. “A brilliant performance, sir.” “Thank you,” said Walter Mitty. “Didn’t know you were in the States, Mitty,” grumbled Remington. “Coals to Newcastle, bringing Mitford and me up here for a tertiary.” “You are very kind,” said Mitty. A huge, complicated machine, connected to the operating table, with many tubes and wires, began at this moment to go pocketa-pocketa-pocketa. “The new anesthetizer is giving away!” shouted an intern. “There is no one in the East who knows how to fix it!” “Quiet, man!” said Mitty, in a low, cool voice. He sprang to the machine, which was now going pocketa-pocketa-queep-pocketa-queep . He began fingering delicately a row of glistening dials. “Give me a fountain pen!” he snapped. Someone handed him a fountain pen. He pulled a faulty piston out of the machine and inserted the pen in its place. “That will hold for ten minutes,” he said. “Get on with the operation. A nurse hurried over and whispered to Renshaw, and Mitty saw the man turn pale. “Coreopsis has set in,” said Renshaw nervously. “If you would take over, Mitty?” Mitty looked at him and at the craven figure of Benbow, who drank, and at the grave, uncertain faces of the two great specialists. “If you wish,” he said. They slipped a white gown on him, he adjusted a mask and drew on thin gloves; nurses handed him shining . . .
“Back it up, Mac!! Look out for that Buick!” Walter Mitty jammed on the brakes. “Wrong lane, Mac,” said the parking-lot attendant, looking at Mitty closely. “Gee. Yeh,” muttered Mitty. He began cautiously to back out of the lane marked “Exit Only.” “Leave her sit there,” said the attendant. “I’ll put her away.” Mitty got out of the car. “Hey, better leave the key.” “Oh,” said Mitty, handing the man the ignition key. The attendant vaulted into the car, backed it up with insolent skill, and put it where it belonged. 

“Ông Chủ Ngân Hàng tỷ phú Wellington McMillan,” cô y tá xinh đẹp nói. “Vâng,” Walter Mitty nói. Chàng chầm chậm gỡ bao tay. “Ai lo vụ này?” ” Thưa.. Bác sĩ Renshaw và Bác sĩ Benbow, có hai ông chuyên viên, Bác sĩ Remington đến từ New York, Bác sĩ Pritchard-Mitford đến từ London. Ông ấy mới bay đến.” Cánh cửa phòng mở ở cuối hành lang dài, lạnh, Bác sĩ Renshaw đi ra. Ông có vẻ bối rối và ngơ ngác. “Hello, Mitty,” ông nói. “Chúng tôi đang gặp khó khăn vì  McMillan, chủû ngân hàng tỷ phú  bạn thân của Roosevelt. Ostreosis ductal tract. Tertiary. Anh xem qua ông ấy nhé?” “Ðể tôi xem,” Mitty nói.

Trong phòng giải phẫu những tiếng giới thiệu thì thào: “Bác sĩ Remington. Bác sĩ Mitty. Bác sĩ Pritchard-Mitford. Bác sĩ Mitty.” “Tôi có đọc sách viết về streptothricosis của anh,” Bác sĩ Pritchard-Mitford bắt tay, nói: “Công trình tuyệt  vời.” “Cám ơn,” Mitty nói. “Tôi không biết có anh đang ở đây, Mitty,” Remington nói nhỏ: “Chở than về Newcastle, đưa Mitford và tôi đến đây vì tertiary.” “Anh quá tốt,” Mitty nói. Dàn máy lớn gắn liền với bàn giải phẫu, có nhiều ống và dây, bắt đầu phát tiếng pocketa-pocketa-pocketa. “Máy gây mê ngừng hoạt động,” một y sinh nói, “Không có ai ở miền Ðông này biết sửa máy này.”

“Ðừng nói,” Mitty nói, giọng trầm và lạnh. Chàng đi đến máy gây mê. Dàn máy lúc này phát ra những tiếng pocketa-pocketa queep, pocketa-queep. Chàng xoay nhẹ một dàn nút máy. “Ðưa tôi cây bút,” Chàng nói gọn. Người nào đó dưa cho chàng cây bút. Chàng rút cái chốt bị hư trong máy ra, cắm cây bút vào đấy. “Sẽ chạy được trong mười phút,” chàng nói. Cô y tá nói nhỏ vào tai Bác sĩ Renshaw, Mitty thấy ông này tái mặt. “Coreopsis nặng quá,” Renshaw lắp bắp nói,” Mitty, anh lo dùm được không?” Mitty nhìn ông ta, nhìn Bác sĩ Benbow, nhìn hai chuyên viên ngơ ngác. “Ðể tôi, nếu anh muốn,” Mitty nói. Áo trắng được choàng lên người chàng, chàng sửa lại khẩu trang và chầm chậm xỏ tay vào bao tay.

“Tốp. Mac. Coi chừng đụng cái Buick.” Mitty đạp thắng xe. “Trái đường,” người gác bãi đậu xe nói. “ Ra đi. Ðể tôi đưa xe vào cho.”

Walter Mitty mơ là Tay Súng Cừ Khôi

“Perhaps this will refresh your memory.” The District Attorney suddenly thrust a heavy automatic at the quiet figure on the witness stand. “Have you ever seen this before?” Walter Mitty took the gun and examined it expertly. “This is my Webley-Vickers 50.80,” ho said calmly. An excited buzz ran around the courtroom. The Judge rapped for order. “You are a crack shot with any sort of firearms, I believe?” said the District Attorney, insinuatingly. “Objection!” shouted Mitty’s attorney. “We have shown that the defendant could not have fired the shot. We have shown that he wore his right arm in a sling on the night of the fourteenth of July.” Walter Mitty raised his hand briefly and the bickering attorneys were stilled. “With any known make of gun,” he said evenly, “I could have killed Gregory Fitzhurst at three hundred feet with my left hand.” Pandemonium broke loose in the courtroom. A woman’s scream rose above the bedlam and suddenly a lovely, dark-haired girl was in Walter Mitty’s arms. The District Attorney struck at her savagely. Without rising from his chair, Mitty let the man have it on the point of the chin. “You miserable cur!” . . .

“..Chắc vật này có thể làm cho anh nhớ lại..” Ông Ủy viên Công tố đột ngột quăng lên mặt bàn trước đoàn bồi thẩm khẩu súng lục. “Anh có thấy cái này bao giờ chưa?” Walter Mitty cầm khẩu súng, xem xét với vẻ sành điệu. ” Ðây là khẩu Webley- Vickers 50.80 của tôi,” Chàng thản nhiên nói. Tiếng xì xào ngạc nhiên vang lên trong phòng xử. Ông Chánh án gõ búa cho mọi người giữ trật tự. “Anh là tay cừ khôi xử dụng tất cả các loại súng, phải không?” Ông Ủy viên Công tố khéo léo đưa đẩy lời kết tội. “Phản đối,” Luật sư  của Mitty nói lớn. “Chúng tôi đã chứng minh nghi can không thể bắn súng được lúc đó. Chúng tôi đã chứng minh nghi can phải mang dây băng tay phải trong đêm mười bốn tháng Bẩy.” Walter Mitty đưa tay lên, ông luật sư im tiếng. “Với bất cứ hiệu súng thông dụng nào,” chàng nói giọng thản nhiên,” tôi có thể bắn chết Gregory Fitzhurst xa tôi ba trăm bộ bằng tay trái tôi.” Náo động bùng lên trong phòng xử. Tiếng người đàn bà kêu lớn rồi bỗng nhiên người thiếu nữ tóc đen, đẹp, nhào đến trong vòng tay ôm của Mitty. Ủy viên Công Tố xô đẩy nàng. Vẫn ngồi, Mitty cho một cú đấm gọn vào cầm ông Ủy viên. “Ðồ khốn.”

Có vật gì đó chạm vào vai chàng. “Tôi đi tìm anh suốt cả cái ô-ten này, “Vợ Mitty nói. “Tại sao anh lại nấp vào dẫy ghế này. Làm sao tôi tìm ra anh!” “Ðến lúc rồi..” Mitty nói mơ hồ. “Cái gì?” Vợ Mitty hỏi. “Tôi đang nghĩ.” Mitty hỏi lại: “Có bao giờ cô thấy là cũng có lúc tôi suy nghĩ chứ?” Vợ Mitty nhìn chồng, “Về nhà tôi phải đo áp huyết của anh ngay mới được.”

Walter Mitty mơ là Người Hùng.

They went out through the revolving doors that made a faintly derisive whistling sound when you pushed them. It was two blocks to the parking lot. At the drugstore on the corner she said, “Wait here for me. I forgot something. I won’t be a minute.” She was more than a minute. Walter Mitty lighted a cigarette. It began to rain, rain with sleet in it. He stood up against the wall of the drugstore, smoking. . . . He put his shoulders back and his heels together. “To hell with the handkerchief,” said Waker Mitty scornfully. He took one last drag on his cigarette and snapped it away. Then, with that faint, fleeting smile playing about his lips, he faced the firing squad; erect and motionless, proud and disdainful, Walter Mitty the Undefeated, inscrutable to the last.

Họ đi ra bãi đậu xe. Ðến tiệm thuốc ở góc đường, vợ Mitty nói: “Ðứng đây chờ tôi, tôi vào tiệm một phút thôi.” Chị đi lâu hơn một phút. Walter Mitty châm điếu thuốc. Trời mưa. Chàng đứng dựa tường bên cửa tiệm thuốc. Chàng đứng thẳng lưng, hai gót giầy chạm nhau. “Vứt  đi..” Chàng nói, khinh mạn khi cái khăn được đưa đến để bịt mắt chàng. Walter Mitty hút hơi thuốc cuối cùng, chàng búng cho mẩu thuốc bay đi. Rồi với nụ cười mỉm trên môi, chàng đứng thẳng trước tiểu đội hành quyết, kiêu và khinh mạn, Người Hùng Walter Mitty Bất Bại, Bất Biến đến phút cuối cùng.

Rừng Phong, Xứ Tình Nhân, Kỳ Hoa Ðất Trích, Ngày Ðầu Năm Mỹ 2014.

10 Responses

  1. Công tử ở East Virgina hay West Virgina?Bên West Virgina đang bị vụ nước nhiễm hóa chất!Chỗ Bác ở có ảnh hưởng gì không?

    • Mr Nam T. Rung Phong o Faifax County, Falls Church City, cach Washington DC 30 phut tu bin. Vung hon ban da. Khong bao tuyet, khong ngap nuoc, khong chay rung, khong dong dat. Do la Rung Phong, Ky Hoa Dat Trich. Virginia is for Lovers. Cam on ong. CTHD

  2. Maria Sharapova mó’i thäng’ trân gian khô?…CTHD xem trân này chäc’ dú’t tim ! Chúc mù’ng !

  3. Maria Sharapova battles past Karin Knapp 63 46 10-8 for an Australian Open 3R berth.

    3hr 15mins+ in 41°C/106°F heat!

    • 12 gio dem Rung Phong.
      Nang OUT dzoi, Mr Nick oi. Nang OUT toi dau hon bi thien. Nang o tren san toi khong dzam xem. Nang thua lam toi nhuc tim. Toi chi xem Nang thi trien cong phu sau khi toi duoc tin Nang thang match.
      Thua match la tai khong may
      Thang match la tai thien tay Sharapova.
      Ong ban oi, tennis ma that bai thi Duyen, Dep den nhu Sharapova cung tro thanh Dzo Dzang. Maria Sharapova ma khong la World Tennis Champion la mot bat cong cua Doi. Va la mot That Vong cua doi toi. CTHD

  4. Du’o’c thua là chuyên. sô’ trò’i !
    Nhu’ng Nàng vân~ Dep. dê? dò’i mên’ thu’o’ng !
    ( täng Hoàng Da. ca )

  5. Go’i? dên’ Hoàng huynh tin vui cua? Maria Sharapova, trên dà phuc hôi` và thäng’ ló’n tai OPEN GDF Suez.
    http://www.wtatennis.com/news/article/3644195/title/sharapova-serves-it-up-in-paris

  6. Maria Sharapova ru’ó’c duôc’ Winter Olympic tai Sochi.
    Có thê? thây’ cái goi là ” nô lê. tu’ tu’o’ng” trong nhu’ng~ comments bên du’ó’i, cái gì cua? Nga cung N.1, lôi~ cûng hay !
    http://thethao.vnexpress.net/photo/cac-mon-khac/khai-mac-sochi-2014-vap-su-co-xep-vong-olympic-2948582.html#!photo-5

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: