• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

TRỐN VIỆC ÐI TU…

kieu

Thúc Kỳ Tâm gập Vương Thúy Kiều ở Lầu Ngưng Bích. Lầu Ngưng Bích ở địa phang nào?

Thưa.. ở thành Lâm Tri.

Thúc Kỳ Tâm khi phải về Vô Tích làm bổn phận công dân với Hoạn Thư chia tay với Thúy Kiều ở đâu?

Thưa… cũng ở Lâm Tri.

Ở Lâm Tri thì ai mà chẳng biết nhưng mà chính xác là ở đâu trong Thành Lâm Tri?

Dạ.. ở nhà Thúc Kỳ Tâm.

Nhà Thúc Kỳ Tâm ở đâu?

Thưa thầy em chịu!

Nhà Thúc Kỳ Tâm ở Rừng Phong Thành Lâm Tri. Cũng như nhà Công Tử Hà Ðông ở Rừng Phong Thành A Linh Tôn. Bằng chứng:

Người lên ngựa, kẻ chia bào
Rừng phong thu đã nhuốm mầu quan san…

Người xưa đi đường xa phải đi bằng ngựa. Khi chia tay người ta thường bẻ cành liễu tặng nhau — cành liễu để nhau dùng làm roi ngựa, roi ngựa dùng để quất ngựa — Vì vậy cuộc đời mới có điển “Chương Ðài liễu.. Chương Ðài liễu.. Tích nhật thanh thanh…”

Khi về về hỏi Liễu Chương Ðài
Cành xuân đã bẻ cho người chuyên tay..

Ôi cảnh biệt ly sao mà buồn vậy.. Biệt ly nhớ nhung từ đây… Chiếc lá rơi theo heo may.. Người về có hay..! Biệt ly đời nào cũng buồn. Nhưng cứ theo sử sách phong tình để lại dường như người xưa khi chia tay nhau lưu luyến dữ dội hơn người đời nay, người đời sau nhiều. Người đi đã ngồi trên ngựa rồi người ở lại vẫn cứ nắm lấy vạt áo không chịu buông ra. Ðể có thể dứt áo ra đi người đi phải nghiến răng, nghiến lợi dùng dao cắt vạt áo. Và đấy là điển “Người lên ngựa, kẻ chia bào..”

Tôi đọc Kiều từ những năm 1940. Năm tơi mười một, mường hai tuổi. Cũng như nhiều người Việt tôi thấy Thơ Kiều tuyệt vời, tôi thán phục Nguyễn Du. Nhưng tôi chỉ thực sự “thấm” Kiều từ những tháng đen hơn mõm chó mực ở Thành Hồ. Sau khi Nón Cối, Giép Râu, Tóc Bím, Răng Cải Mả, Mông Ðít Bự ngơ ngáo vào Sài Gòn tôi mới sáng mắt, sáng lòng với qui luật ngàn đời:

Bắt phong trần phải phong trần
Cho thanh cao mới được phần thanh cao…

Nhớ lại cảnh trực thăng USMC bay ngang trời Sàigòn chiều ngày 29 Tháng Tư tôi Tập Kiều:

Ðùng đùng gió giục mây vần
Trực thăng trong cõi hồng trần như bay…

Nhớ người yêu theo chồng về xứ của chồng, tôi tập Kiều:

Cali – ( Paris ) — cách mấy nắng mưa
Có khi vòng bụng đã vừa người ôm..

Hóa thân làm Thúc Kỳ Tâm, khi Kiều tắm, tôi tập Kiều:

Túc khiên đã rửa lâng lâng sạch
Dày dày sẵn đúc một tòa thiên…

Ðây là cảnh Nàng đi vượt biên:

Dùng dằng khi bước chân ra
Cực trăm nghìn nỗi, chui ba bốn lần.

Nàng ra khỏi tù:

Hoàn lương một thiếp thân vào cửa
Gót tiên thoắt đã thoát vòng trần.

Anh Con Trai Bà Cả Ðọi có vẻ khoái chí, đắc ý — những ông nhà Dzăng gọi việc này là “tâm đắc” — câu:

Mồ hôi chàng đã như mưa ướt
Nàng còn cầm lại một hai tình..

Tháng Bẩy, Tháng Tám năm 1988, sau khi ra tòa lãnh án Tám Niên, tôi xách giỏ, chiếu, sô can từ phòng 10 Khu ED sang phòng 20 Khu FG Chí Hòa chờ lên cái gọi là Tòa Trên, con tôi gửi vào cho tôi quyển Truyện Thúy Kiều do Bùi Kỷ và Trần Trọng Kim hiệu khảo. Quyển Truyện Thúy Kiều của tôi được in năm 1950, đã ở với tôi đến năm đó là gần bốn mươi niên. Nhiều trang giấy đã vàng khô, đổi mầu, ròn, dễ rách. Tôi mang quyển Kiều này sang Mỹ với tôi, quyển Kiều đã theo tôi vào Nhà Tù Chí Hòa nay nằm trong Tàng Kinh Các Rừng Phong.

Trong Nhà Tù Chí Hòa tôi nằm đọc lại Kiều và đêm tới, khi cái mùng nhỏ của tôi được dăng lên, chia cách tôi với cả và thế giới, tôi nằm trong mùng mần Thơ Vịnh Kiều. Không có giấy bút để ghi chép, tôi mần Thơ, học thuộc, mần tiếp, học thuộc lòng. Cứ như thế tôi làm được một số bài thơ tôi gọi là Tại Ngục Vịnh Kiều. Ðầu năm 1989 tôi lên Trại Cải Tạo Z 30 A Xuân Lộc, Ðồng Nai. Ðến đây được dùng giấy bút, tôi ghi lên giấy những bài thơ Tại Ngục Vịnh Kiều đưa cho vợ tôi mang về. Và yên chí là thơ đã được ghi lên giấy, tôi bắt đầu quên những lời thơ. Có bài dài đến 120 câu tôi thuộc lòng.

Năm 1995 ở Rừng Phong tôi viết thêm lời bàn Tại Ngục Vịnh Kiều bắt chước Kim Thánh Thán viết lời bàn Tây Sương Ký. Tháng Tám 1996 tôi đã có bản Tại Ngục Vịnh Kiều in thành sách. Nhà Làng Văn Canada xuất bản Tại Ngục Vịnh Kiều cho tôi.

Với tôi quyển “Tại Ngục Vịnh Kiều” hình thức thật đẹp. Ðây là tác phẩm được in đẹp nhất, chỉnh nhất trong mấy chục mùa lá rụng viết tiểu thuyết nhà nghề của tôi. Tôi có khoảng 30 quyển truyện được in nhưng quyển nào cũng in bết bát, lỗi chính tả cả đống, đọc ngượng chín cả người. Nhiều bạn Dzăng Sègoòng xưa  phê bình tôi:

“Ông không thận trọng chọn nhà xuất bản. Bọn xuất bản sách của ông nó in cho ông tồi quá. Ông như em chơi bời có sắc, lẽ ra em phải hành nghề ở những nhà chơi sang, đắt giá nhất nhì Sài Gòn, em lại đi khách sáu choạc, một bò ở Ngã Ba Chú Ía”.

Tôi nhận  bạn tôi nói đúng. Nhưng đó là chuyện ngày xưa. Xưa rồi ta nên cho qua luôn.

Một trong những hạnh phúc của người viết là được đọc tác phẩm của mình trên bản in sạch sẽ, sáng sủa, rõ ràng. Ðêm qua mưa gió đi qua Rừng Phong, tôi nằm yên ổn — Bọn Công An Thành Hồ nửa đêm có đến đập cửa phòng tôi rầm rầm tôi cũng mặc mẹ chúng nó, tôi bất chấp – tôi nằm thưởng thức Tại Ngục Vịnh Kiều.

Sáng nay trước cảnh Rừng Phong bắt đầu vàng lá tôi ngồi gõ máy viết thêm vài bài thơ tôi đã bỏ sót không đưa vào tập Tại Ngục Vịnh Kiều.

Chẳng hạn như đây là bài Tại Ngục Vịnh

KIM TRỌNG

Phòng văn hơi giá như đồng
Trúc se ngọn thỏ, tơ chùng phím loan
Học trò như cậu thật là ngoan
Sáng đi ve gái, tối chơi đàn
Thó một thoa vàng, chàng được vợ
Thuổng đôi chữ lỏng, Cậu nên quan
Con chị đi, con dì sài đỡ
Ruột gan mừng húm, miệng phàn nàn
Bốn chàng Kim, Mã, Bạc và Sở
Ði học ngồi chung chắc một bàn.

Dường như cả và thiên hạ đều chê Thúy Vân. Ngay cả những ông quan lại ngày xưa luận Kiều cũng chê: “Thúy Vân trơ trơ như gỗ đá. Chỉ đáng làm bà vợ quan..” Tôi đã có bài vịnh cảnh Thúy Vân tàng tàng chén cúc dở say.. trong Tập Tại Ngục Vịnh Kiều. Bài thơ dưới đây không được in trong tập:

THÚY VÂN

Có ngu như vích mới chê đần
Phúc hậu, đoan trang, nhất Thúy Vân.
Má hồng, mày đậm Em nhiều tóc
Vú nở, mông to, Mợ chẳng bần.
Sáng mắt anh đồ khi mỏi học
Nhẹ đầu quan Huyện lúc tê gân.
Bố đi tù rạc, hay gì khóc
Chồng đòi vợ bé, muốn thì cân.
Chẳng khen thì chớ còn châm chọc
Nghìn vàng chưa mó được lông chân.

HOẠN THƯ CHO KIỀU RA Ở CHÙA

Mệnh bạc Em xin gửi Cửa Không
Thôi thì thôi Chị cũng chiều lòng
Sẵn cây trăm thức, Chùa Ta đó
Thêm hòn Non Bộ cậy Em trông.
Này chuông, này khánh, đôi ba mõ
Chỉ một dùi to đấm cũng xong.
Ai bảo Hoạn khôn, ta bảo dại
Trứng trao cho ác, áo nuôi ong
Gái thấy chồng xưa, thèm rỏ rãi
Trai thương vợ cũ, lộn râu rồng.
Ngỡ Em kinh kệ lơi là tục
Hóa Em sớm tối tưởng tơ chồng.
Lộn lèo Bát Nhã Em dông tuốt
Chồng mất, chùa không, Chị chổng mông.

Tại sao cứ nhất định không thể có chuyện Thúc Kỳ Tâm hăng tiết vịt, vùng lên làm cuộc cách mạng đập phá gông cùm xiềng xích của Hoạn Thư? Tại sao lại không thể có chuyện Thúc Kỳ Tâm liều mạng phú lỉnh đi với Thúy Kiều đến những nơi cuối bãi, đầu ghềnh, sơn cùng thủy tận? Chuyện này ta thấy đã xẩy ra, đang xẩy ra và sẽ còn xẩy ra dài dài ngày nào trái đất này còn có loài người. Thúc Kỳ Tâm ôm chuông vàng, khánh bac đi với Thúy Kiều, chị Hoạn chỉ còn có nước chổng mông kêu… Chời ơi Chời…

Khi Thúc Kỳ Tâm lẻn đến gập Thúy Kiều ở Quan Âm Các, Thúc Kỳ Tâm vẫn nguyên là Thúc Kỳ Tâm, Công Tử Chạp Phô, trèo cao lấy vợ con quan Lại bộ, tức Tể Tướng, sợ vợ, nhưng Thúy Kiều đã hai lần đổi thay lý lịch. Nàng không còn là Thúy Kiều Ngưng Bích nữa, trong thời gian qua nàng đã là Hoa Nô — con hầu nhà họ Hoạn — và bi giờ nàng là Ni cô Trạc Tuyền. Sự liên hệ giữa nàng và Thúc Kỳ Tâm rối tinh rối mù. Nàng lấy tư cách gì để tiếp Thúc Kỳ Tâm: tư cáchVợ Bé, Con Ở hay Ni Cô? Nàng coi Thúc Kỳ Tâm là chồng, là Cậu Chủ của nàng hay là Thí Chủ đến vãn cảnh Chùa?

Vì vậy trong những đêm Tại Ngục Vịnh Kiều ở Chí Hòa tôi mần Vịnh:

THÚC KỲ TÂM GẬP KIỀU Ở QUAN ÂM CÁC

Mặt trông tay chẳng chịu rời tay
Thí chủ, ni cô… nghĩ cũng hay.
Bồ Ðề tâm phát, anh thêm nợ
Ngã Phật từ bi, ả cứ vay.
Là nô, là vãi, hay là vợ?
Là chồng, là chủ lại là thày.
Tơ tình ngàn mối làm sao gỡ?
Phật Tổ, Quan Âm cũng chạy dài.

Thúy Kiều-Trạc Tuyền tu hành những ba niên ở Quan Âm Các. Tác giả long trọng cho ta biết thành tích tu hành tốt đẹp quá cỡ thợ mộc của nàng. Ðại khái: từ khi nàng bỏ áo xanh bận đồ nâu nhà chùa, bỏ son phấn, đàn địch, thơ phú để gõ mõ, tụng kinh, chép kinh tế độ chúng sinh, nàng đã gần Rừng Tía, nàng đã xa bụi hồng, tức là nàng đã gần cõi giải thoát, xa cuộc đời trần tục, lửa lòng của nàng đã tắt nhờ sự linh nghiệm của giọt nước Cành Dương của Cứu Khổ Cứu Nạn Quan Thế Âm Bồ Tát.

Nàng từ lánh gót vườn hoa
Dường gần rừng tía, dường xa bụi hồng
Nhân duyên đâu lại còn mong?
Khỏi điều thẹn phấn, tủi hồng thì thôi.
Phật tiền thảm lấp, sầu vùi
Ngày pho thủ tự, đêm nồi tâm hương.
Khéo thay giọt nước cành dương
Lửa lòng tưới tắt mọi đường trần duyên..

Người đọc ngây thơ yên chí như thế là Kiều đã dứt bỏ được mọi giây oan tình, nguồn gốc sự đau khổ của nàng. Người đọc ngây thơ tưởng khi Thúc Kỳ Tâm vào chùa, Ni cô Trạc Tuyền sẽ dửng dừng dưng với khách thập phang, Ni Cô sẽ lạnh như tiền, hai tay Ni Cô chắp trước ngực, mắt Ni Cô nhìn lên bàn thờ, Ni Cô lửng lơ con cá vàng:

– Kính chào Thí chủ.. Thí chủ đến vãn cảnh chùa. Xin mời Thí chủ lên điện dâng hương..

Thí chủ có nghẹn ngào:

– Kiều ơi.. Anh thương em quá, anh nhớ em quá.. Anh chết mất..”

Ni Cô nghiêm trang ngắt lời:

– Mô Phật.. Trước cửa Thiền.. Thí chủ đừng thốt ra những lời gây nên tội chướng. Xin Thí chủ cảm phiền, bần tăng không muốn nghe những lời ong bướm..

Nhưng sự thực.. thay vì nói những lời giá lạnh như thế ta thấy Ni Cô lập tức a la sô sát lại với Thúc Kỳ Tâm, lửa lòng Ni Cô nó không tắt ngúm mà nó bốc lên bừng bừng. Không những nàng chỉ khóc ròng vì uất hận, nàng còn hung hăng con bọ xít đe dọa:

– Con vợ anh nó chơi em nặng tay quá. Ðể em thí mạng với nó.. Em cho nó một dao, rồi em đâm cổ em chết.

Chẳng thấy bóng dáng giọt nước Cành Dương nhiệm mầu của Quan Thế Âm Bồ Tát đâu cả. Ta chỉ thấy Lửa Tình hừng hực cháy.

Vì vậy Công Tử Hà Ðông bèn có thơ Tại Ngục Vịnh

Thích Cam Ðồ

Buông đàn kỹ nữ hóa ni cô
Trạc Tuyền rắc rối thế Hoa nô.
Ngưng Bích lầu xanh thừa Tống Ngọc
Quan Âm rừng tía sẵn sơn hồ.
Cố đấm ăn xôi, ngồi phải cọc
Trốn việc đi tu, khéo dở trò.
Dương liễu Bà thiêng, Bà tưới nhọc
Lửa lòng nó mạnh, nó bùng to.
Tu ở chùa nhà, sư để tóc
Mợ về quê mẹ, cậu đi mò.
Mỡ để miệng mèo, ăn sỡ hóc
Kinh bầy kệ Phật, nuốt không vô.
Sư Tử há mồm, câm tựa thóc
Tình nhân thấy mặt, dính hơn hồ.
Liên Hoa Diệu Pháp lười không đọc
Vợ bé, chồng chung, chết cả lò.
Dưới cội Bồ Ðề Sư đứng khóc
Trên tòa Bát Nhã Phật nằm co.
Tu là cội phúc, Tình oan khốc
Miệng chịu nhưng lòng chẳng chịu cho.
Niết Bàn cửa giác rêu xanh mọc
Ðịa ngục sông mê chúng xuống đò.
Ðường ma cấm đến chen chân vọc
Cõi Tịnh mời dzô cứ thập thò
Ba thu công quả thành công cốc
Nửa kiếp oan khiên lại hẹn hò.
Bồ Tát chẳng bằng tay nó vuốt
Mình ơi… hơn hẳn tiếng Nam Mô.
Nó chẳng sài, thôi Bà cất thuốc
Ðừng cho vung vít, phí Cam Lồ
Chúng sinh ngu muội đầy ô trược
Cam Lồ chẳng thích, thích Cam Ðồ.

3 Responses

  1. […] TRỐN VIỆC ÐI TU… (Hoàng Hải […]

  2. […] Bảo). – EM BIẾT XUÂN NÀY (Lê Nhật). – TIN VUI TỪ ĐĂK PƠ (Văn Công Hùng). – TRỐN VIỆC ÐI TU… (Hoàng Hải Thủy). – HỘI ĐỒNG HƯƠNG XÃ XUÂN TRUNG (HUYỆN XUÂN TRƯỜNG) TẠI TP. […]

  3. Reblogged this on Giai01's Blog and commented:
    XEM

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: