• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

MỘT LỨA BÊN TRỜI


Cùng một lứa bên trời lận đận.
Gặp gỡ nhau lọ sẵn quen nhau.
Từ xa kinh khuyết bấy lâu,
Tầm Dương Đất Trích gối sầu hôm mai.

Bạch Cư Dị

CTHĐ: Bài này anh H2T viết khi anh mới đến Kỳ Hoa, Tháng 2 năm 1995. Năm xưa ấy anh H2T chưa viết bằng computer. Đêm qua tìm thấy bài viết của anh trong bao đựng những bài viết cũ, tôi gõ máy ghi lại cho anh. Đây là bài viết thứ nhất của H2T trên Xứ Kỳ Hoa.

Rừng Phong, Xứ Tình Nhân, Kỳ Hoa Đất Trích. Ngày 25 Tháng Hai, 2014. 

o O o

thanhlanHOÀNG HẢI THỦY
Viết gửi THANH LAN
Đăng trên Tuần Báo Diễn Đàn Tự Do, Virginia

Ngày 11 Tháng 2, 1995.

MỘT LỨA BÊN TRỜI

Bấy giờ tháng mấy ngày Em đi? Em chỉ đặt chân lên đất này nhiều lắm là hai, ba tháng trước ngày Alice và Anh ngơ ngác, mệt mỏi, như mơ như tỉnh dắt nhau bước vào phi cảng San Francisco. Lúc đó là 11 giờ sáng ngày 9 tháng 11 năm 1994. Từ phi cảng San Francisco vợ chồng anh lên phi cơ bay sang WashingtonDC. Trời mưa lớn, phi cơ phải ngừng đêm ở hicago. Vợ chồng anh đến WashingtonDC lúc 11 giờ trưa ngày 10 tháng 11, 1994.

Khi vợ chồng Anh sống ở Cư Xá Tự Do, Ngã Ba Ông Tạ, đang bận rộn mờ mịt cả người vì những thủ tục phải làm trước khi xuất ngoại thì nghe tin Em đã đến Mỹ và ở lại Mỹ. Anh chỉ nghe chuyên Em loáng thoáng tai nọ qua tai kia vì như Anh đã viết Anh đang vất vả với chuyện để lại cái nhà nhỏ xíu cho các con anh, việc đi khám sức khỏe..v..v.. Nhưng chỉ nghe loáng thoáng thôi anh cũng biết em bị đời vùi dập ở cả hai nơi: nơi em bỏ đi và nơi em đến.

Dân tộc ta có câu “Đánh kẻ chạy đi, không đánh kẻ chạy lại.” Nhưng với em thì cả hai nơi – nơi em bỏ đi, nơi em đến – em đều bị người ta đánh. Thanh Lan ơi.. Anh thương em. Dù chúng ta cùng làm “dzăng nghệ, dzăng gừ” ở thành phố Sài Gòn cả hai mươi năm trời nhưng “chuyện khó tin nhưng có thật chăm phần chăm” là chưa bao giờ anh gặp em một lần, được nói với em một tiếng, được cười với em một cười.

Nhưng mà cần gì, chưa từng gặp mặt nhau mà thương nhau, mà viết cho nhau, có gì là không được? Cùng một lứa bên trời lận đận. Chúng ta cùng một nòi tình thương người đồng điệu. Động hoa vàng có tên nhau. Thương thì thương nhé, qua cầu gió bay. Tiếng em buồn cuối sông này. Mây đầu sông thẫm bóng ngày thương em.

Bây giờ em ở đâu? Không còn.. “Bến Hải hay Cà Mâu” nữa mà là Cali hay Texas? Santa Ana hay San Diego, San Jose? Anh thương em bởi vì:

Em cũng sống vất vả như anh ở thành phố Sài Gòn của chúng ta bị đổi tên là hành Hồ tới hơn mười chính năm trời. Không phải cuộc đời chỉ có em và anh vất vả. Nhiều người lắm. Nhưng em và anh là hai văn nghệ sĩ bị kẹt lâu nhất ở Thành Hồ. Rất nhiều văn nghệ sĩ cũng bị kẹt như chúng ta sau Ngày 30 Tháng Tư oan nghiệt trời long đất ngả nghiêng; nhưng trong những năm sau đó kẻ trước, người sau, người đi sớm, người đi muộn, đại đa số văn nghệ sĩ đã đi thoát được. Ở đây người ta gọi em là “Nữ ca sĩ cuối cùng từ Sài Gòn ra đi.” Anh thấy đúng. Em đi rồi Sài Gòn chẳng còn nữ ca sĩ nào của Sài Gòn nữa. Anh không được bằng em. Khi anh bỏ Sài Gòn anh đi, Sài Gòn vẫn có nhiều người viết hay hơn anh, những người viết từ trước năm 1975. Nhiều đêm, những đêm hai năm đầu 76, 77 trong căn gác hẹp của vợ chồng anh ở Cư Xá Tự Do, Ngã Ba Ông Tạ, nửa đêm, gần sáng, bàng hoàng tỉnh giấc anh thấy mặt gối anh ẩm và lạnh. Anh biết nước mắt anh đã ứa ra trong lúc anh ngủ. Đó thời gian anh làm những câu thơ gửi em và những người em gái của anh như em:

Muối nào bào dạ xót sa
Dao nào cắt trái tim ta đêm ngày?
Khóc trong giấc ngủ nào hay
Tỉnh ra sao thấy gối này đẫm sương.
Anh nghe từ cuối canh trường
Tiếng ek khóc ở mười phương vọng về.
Còn em trong mộng, trong mê
Có nghe má lạnh tái tê giọt sầu?
Có nghe trên tóc phai mầ
Lệ anh ướt nửa mái đầu không em?

Trong gần hai mươi năm sau năm 1975 biết bao lần em khóc, anh khóc? Cuộc đời và loài người còn muốn chúng ta khóc đến bao giờ nữa? Anh viết rõ: “Muốn em khóc đến bao giờ?” Em khóc vì em mang lấy nghiệp vào thân. Tại em tài sắc nên em bị lụy vì tài sắc của em. Nếu em may mắn em tầm thường, em có đòi khóc cũng chẳng có ai mất thì giờ làm cho em khóc.

Năm 1987 hay 1988 anh không nhớ đúng năm nào, anh chỉ nhớ trong hai năm đó anh đang ở Phòng 10 ED Khám Chí Hòa, có đoàn quay phim vào trong sân nhà tù quay cảnh nhà tù cho phim Ván Bài Lật Ngửa. Anh nghe nói trong đoàn quay phim có Lê Hoàng Hoa, và Thanh Lan. Nhiều anh em tù leo lên nhìn qua hai hàng song sắt xuống sân mong thấy cảnh quay phim. Anh nghĩ không biết em và Lê Hoàng Hoa có biết anh đang có mặt trong nhà tù này hay không.

Vài tháng sau trong một lần anh được ra nhận quà nuôi và gặp gia đình, con anh hỏi:

– Thanh Lan vào đây đóng phim có gửi quà cho bố, bố nhận được không?

Anh hỏi con anh “Sao con biết Thanh Lan gửi quà cho bố?” Con anh nói:

– Mang đồ vào gửi bố xong con ngồi uống cà phê ở căng-tin. Mấy em bán căng-tin biết con là con của bố, nói cho con biết khi vào đây đóng phim Thanh Lan có xin cán bộ gửi quà cho bố.

Mấy em bán căng-tin trong nhà tù Chí Hòa cũng là nữ tù nhân. Nhưng quà của Nữ ca sĩ Thanh Lan không đến được phòng giam trong có anh Tù Hoàng Hải Thủy. Từ căng-tin đến phòng anh là bẩy lần cửa sắt. Quà Em qua làm sao được, nhưng Tình Em đã đến với anh. Anh cám ơn Em.

Tháng 4 năm 1976 bọn Công An Thành Hồ bắt vào tù một lô văn nghệ sĩ. Một số vẫn được để cho sống vất vưởng ngoài nhà tù. Trong số đó có em và anh. Còn nhiều người khác nữa. Tháng 7 năm ấy bọn Văn Nghệ Thành Hồ mở cái lớp gọi là Khóa Bồi Dưỡng Chính Trị cho Văn Nghệ Sĩ Sài Gòn. Trước sau có hai khóa. Anh đi dự Khóa 2, gặp Lệ Thu, Mộng Tuyền, Thanh Tuyền, Băng Châu. Không thấy có em, Thanh Lan. Em dự Khóa Bồi Dưỡng 1 với Thái Thanh, Thẩm Thúy Hằng, Hoài Bắc, phải không? Hay tháng đó em vượt biên bị bắt? Anh nghe nói em đi chui nhiều lần và em bị bắt nhiều lần. Anh không một lần đi chui. Có thể phần đi chui của anh đã được em sài hết.

Mười chín năm hơn lận đận ở quê hương chẳng lần nào ta gặp nhau. Năm 80 khi anh ở tù lần thứ nhất – 2 năm – trở về, có lần anh đạp xe đi với Phan Nghị qua đường Tú Xương. Phan Nghị chỉ cho anh thấy một bà ngồi tráng bánh cuốn ở vỉa hè, bảo anh:

– Bà mẹ của Thanh Lan đấy.

Năm 90 anh trở về nhà sau lần tù thứ hai – 6 năm – Sài Gòn đã có TiVi Mầu. Thấy em hát trên TiVi, vợ chống anh nói với nhau:

– Thanh Lan vẫn đẹp. Thanh Lan hát vẫn hay.

Thanh Lan, như Thái Thanh, như Lệ Thu.. là những người hát yêu mến của vợ chồng anh. Nay anh thấy anh gần em hơn vì em đã ở lại Sài Gòn với vợ chồng anh đến gần hai mươi năm.

Năm 1990 anh đã là ông ngoại. Anh nghe nói năm ấy em cũng đã là bà ngoại?  Anh tặng em danh hiệu “ Bà Ngoại Đa Tình” như anh đã tặng Alice khi vợ chồng anh có cháu ngoại.

Anh không phải là Bạch Cư Dị, em không phải là nàng kỹ nữ ôm đàn tì bà trên sông nước Tầm Dương. Nhưng cần gì, chúng ta vay mượn của người xưa chút tình để nói lên tình thương nhau của chúng ta:

Nghe đàn ta đã trạnh sầu
Lại buồn vì nỗi trước sau mấy lời.
Cùng một lứa bên trời lận đận
Gặp gỡ nhau lọ sẵn quen nhau.
Từ xa kinh khuyết bấy lâu
Tầm Dương Đất Trích gối sầu hôm mai.

Chịu khó nghe anh kể chuyện này: chuyện nói lên cái nghiệp của những người chẳng may tài hoa. Ngày xưa Cao Bá Quát – anh trọng mến ông Cao Bá Quát vì ông là thi sĩ, vì ông bị tù, vì ông bị đời hành hạ. Trong tù ông làm bài thơ Cây Roi Song hay tuyệt cú mèo. Khi trong tù được tin bà vợ qua đời, ông viết tặng bà mấy câu:

Nữ vô duyên vi tài tử phụ.
Nam bất hạnh tác hồng nhan phu.

Em không phải là khách hồng nhan – người đàn bà đẹp – anh không phải là người có tài. Tại sao chúng ta cùng đau khổ!

Người đàn bà duyên phận chẳng ra gì làm vợ người chồng tài hoa, người đàn ông không may làm chồng người đàn bà  đẹp. Cao Bá Quát than:

– Nếu em là người đàn bà đẹp, anh là người có tài, chúng ta đau khổ cũng tạm gọi là được đi. Nhưng anh không có tài, em không đẹp lắm. Tại sao chúng ta lại đau khổ?

Khi ta không trả lời được câu hỏi, ta hỏi người, khi người cùng thời với ta không trả lời được câu ta hỏi, ta đành hỏi Trời. Nhưng cũng vô ích mà thôi, bởi vì:

Hốt tình, hốt vũ, Thiên vô định.
Vi hải, vi tang, Địa diệc lao.

Thay đổi nào ai biết tại sao.
Tại sao? Câu hỏi tự khi nào?

Cũng buồn, cũng giận, Trời mưa tạnh,
Cùng khổ, cùng đau, Đất biển dâu.
Ai thua, ai được, người điên tỉnh.
Khi còn, khi mất, vật thương đau.
Hỏi sao còn mất, sao thay đổi?
Đất dại, Trời ngu, có biết đâu!

Em hồng nhan, em tài hoa. Đời em vất vả đứt đuôi con nòng nọc. Còn anh, may cho anh, anh chỉ có chút tài phóng tác tiểu thuyết. Alice là người được hai anh Công An Nam Kiên và Minh Thi mô tả trong quyển “Những Tên Biệt Kích Cầm Bút” là “người phụ nữ sinh trưởng ở đồng bằng sông Cửu Long có nhan sắc trên mức bình thường..” Alice có nhan sắc trên mức bình thường nên anh cũng khổ, song anh chỉ khổ tí ti thôi. Trên Cầu Đoạn Trường mà gần như tất cả những công dân Quốc Gia VNCH đều phải đi qua, anh cũng đi qua cầu, nhưng anh chỉ lên cầu đi một quãng là nhẩy xuống. Anh cũng bị tù đầy nhưng chỉ qua loa gọi là có. Cuối cùng vợ chồng anh cũng dắt díu được nhau lên phi cơ bay một lèo qua Thái Bình Dương.

Anh đến đất Mỹ tính đến hôm nay, khi anh viết gửi em bài này, là 63 ngày. Như những người mới vào tù thường tính: “Tù hai tháng, tù sáu tháng rồi..” Khi ở tù lâu hai, ba năm, người tù không tính thời gian nữa. Người sang Mỹ cũng thế. Thời gian đầu nhớ tháng, nhớ năm. Rồi quên. Đôi khi nhớ lại:

Đôi ta lưu lạc phương Nam này
Trải mấy mùa qua én nhạn bay.
Xuân đến hoa mai, hoa mận nở
Riêng em với anh buồn lắm thay.
Quê nhà xa lắc, xa lơ đó
Ngoảnh lại tha hồ mây trắng bay…

Thi sĩ Nguyễn Bính năm xưa chỉ mới lưu lạc đến xứ Nam Kỳ Lục Tỉnh; sáu mươi, bẩy mươi năm xưa dù cho cảnh và người Nam Kỳ có xa lạ bao nhiêu với chàng Thi sĩ Bắc Kỳ thì đất ấy, người ấy vẫn là đất Việt Nam, là người Việt Nam, vẫn là đất nước của Thi sĩ. Nhớ quê, nhớ nhà Thi sĩ chỉ mất một khoản tiền và ba ngày, ba đêm ngồi tầu hỏa là Thi si đã về đến Ga Hàng Cỏ, Hà Nội. Thi sĩ Quang Dũng đi kháng chiến ở bên sông Đáy những đêm trời tối Thi sĩ có thể nhìn thấy Hà Nội mờ sáng ánh đèn điện nơi chân trời, đã làm những câu thơ:

Xa quá rồi em, người mỗi ngả
Bên này đất nước nhớ thương nhau..

Bây giờ chúng ta xa quê hương đến cả một đại dương, xa những người ta yêu thương một nửa vòng trái đất. Vợ chồng anh còn con cháu sống ở Sài Gòn, anh chắc em cũng có tâm trạng như vợ chồng anh. Bây giờ khi chúng ta thức, con cháu chúng ta ngủ.

Bây giờ mới thật là xa cách
Xa nửa tinh cầu, cách đại dương.
Khi anh trên gối mi sầu khép
Là lúc em nhìn thấy thái dương.
Cho anh ép nốt dòng dư lệ
Mưa trắng hồn Em ở viễn phương.  

13 Responses

  1. Thanh Lan dóng phim Nhât ” Goodbye Saigon” näm 1974, hoàn thành näm 2012…Hoàng huynh có biêt không?

    • March 6, 2014. Rung Phong 4.30 chieu. Toi chi nghe noi so so den phim nay. HHT

    • CA SĨ THANH LAN-NUMBER TEN BLUES-TINH KHUC THU MUOI-
      HẢI NGOẠI PHIẾM ĐÀM ….LUẬN VỀ CA SĨ DIỄN VIÊN THANH LAN. NÀNG VÕ ĐẮC THIÊN VIỆT NAM TRONG TÌNH KHÚC THỨ MƯỜI-NUMBER TEN BLUES- GOODBYE SAIGON JAPAN SEPT-OCT 2013 CÁC BÀI VIẾT, CÁC ĐÀI TV CŨNG NHƯ VIDEO CHO PHỔ BIẾN TIN VỀ CA SĨ THANH LAN CŨNG NHƯ PHỎNG VẤN ĐÀM THOẠI VỀ PHIM ẢNH DO CÔ TA ĐÓNG TRONG NUMBER TEN BLUES HAY GOODBYE SAIGON NHƯ LÀ MỘT PHIM CÓ GÍA TRỊ VỀ NỘI DUNG CŨNG NHƯ HÌNH THỨC LÀM NHIỀU NGƯỜI THẢNG THỐT VÀ NGẠC NHIÊN.
      THE PART OF THE MOVIE JUST RIGHT BEFORE ACTOR ĐOÀN CHÂU MẬU SAID- WHERE IS THE JAPANESE NOW?
      VÀ BÂY GIỜ NÓ Ở ĐÂU? THANH LAN ANSWERED- I DON’T KNOW! TÔI KHÔNG BIẾT! GOODBYE SAIGON-NUMBER TEN BLUES- XEM NGAY ĐOẠN PHIM SEX SCENE CỦA DIỄN VIÊN THANH LAN RÊN RỈ TRONG KHOÁI LẠC KHI LÀM TÌNH VỚI NAM DIỄN VIÊN YUSUKE KAWAZU BÀN TAY HẮN XOA NẮN NGỰC TRẦN TRỤI VÀ HÌNH ẢNH NGƯỜI ĐÀN BÀ VIỆT NAM VỚI THẾ NẰM NGỬA ĐĨ THÕA PHẢN PHONG TỤC TẬP QUÁN NGƯỜI PHỤ NỮ VIỆT TRONG PHIM NUMBER BLUES. THANH LAN CHẲNG KHÁC GÌ VÕ TẮC THIÊN CỦA TRUNG HOA THỜI XA XƯA.
      . QUÝ VỊ THỬ NGHĨ VÀ XEM ĐOẠN PHIM “N10BLUES-GBSAIGON” CÓ MÀN LÀM TÌNH CỦA CA SĨ DIỄN VIÊN THANH LAN THỜI GIAN NĂM 1970-1975 KHI NHẬN ĐÓNG VAI TRÒ NÀY TRONG PHIM LÀ CÔ TA DIỄN VỀ THÂN PHẬN PHỤ NỮ VIỆT NAM THỜI CHIẾN TRANH GIỮA HAI MIỀN NAM BẮC VIỆT NAM CHỈ BIẾT LÀM NGHỀ CA SĨ” XƯỚNG CA VÔ LOÀI” ĐỂ MƯU SINH, RỒI TỪ NGHỀ NGHIỆP CA KỶ LẠI ĐƯA ĐẨY NGƯỜI CA SĨ THÀNH NHÂN TÌNH NHÂN NGÃI CỦA MỘT GÃ ĐÀN ÔNG CÓ VỢ CÔ CA SĨ ĐEM THÂN THỂ CUNG PHỤNG SINH LÝ CHO GÃ ĐÀN ÔNG NGƯỜI NHẬT SANG VIỆT NAM VÌ VỢ CỦA HẮN KHÔNG HIỆN DIÊN BÊN CẠNH CHỒNG NHƯ TRONG PHIM NUMBER TEN BLUES- THANH LAN NOT GOOD AS NUMBER ONE- SHE WAS NAKED-NUDED SHE WAS BAD AS NUMBER TEN……BLUES. THANH LAN CHARACTER IN THE MOVIE HAD DAMAGED OF HER BAD IMAGE AND AS MANY STORIES OF HER BAD REPUTATION THANH LAN…. MADE SEX SCENE IN MOVIE NUMBER TEN BLUES –TÌNH KHÚC THỨ MƯỜI..HAVE INCREASINGLY GONE PUBLIC. A BAD REPUTATION IN A WOMAN ALLURES LIKE THE SIGNS OF HEAT IN A BITCH.
      AS WE ALL KNOW SMART TO PROTECT YOUR REPUTATION CAREFULLY BY BEING A PERSON OF GOOD CHARACTER. THIS IS A SINGER, ACTRESS, A MOTHER WHO HAS DESTROYED EITHER HER CAREER HER FAMILY OR HER… AND THE SCANDALS MADE THANH LAN SERIOUSLY DAMAGED HER REPUTATION AFTER SHOWING THE SEX SCENE IN SEPT AND SHE WAS SO FAMOUS THEN IN VIET NAM 1975 AND NOW IN THE USA AND IN JAPAN 2013. THE JAPANESE EVEN MISSPELLED THANH LAN NAME: LAN TANH SAIGON 1975
      ĐÁNG LÝ RA THANH LAN PHẢI HỔ THẸN VÌ NGÀY TRƯỚC DẠI DỘT TUỔI TRẺ( 1948-1975 ) HAM DANH TÀI TỬ ĐI ĐÓNG PHIM PHƠI BẦY THÂN THỂ TRONG THẾ LÀM TÌNH ĐĨ THÕA DÂM LOẠN NHƯ CÁC CÁC BÀI BÁO” PHỤ NỮ NGÀY NAY”,AND “CALITODAY” ĐĂNG TRÊN CÁC DIỄN ĐÀN THANH LAN ĐÓNG PHIM SEX…TÌNH KHÚC THỨ MƯỜI ..THANH LAN NUDED….THÌ NGƯỢC LẠI BÂY GIỜ THANH LAN LẠI HAM DANH TÀI TỬ ĐI ĐÓNG PHIM PHƠI BẦY THÂN THỂ TRONG THẾ LÀM TÌNH ĐĨ THÕA DÂM LOẠN NHƯ CÁC CÁC BÀI BÁO” PHỤ NỮ NGÀY NAY”,AND “CALITODAY” ĐĂNG TRÊN CÁC DIỄN ĐÀN THANH LAN ĐÓNG PHIM SEX…TÌNH KHÚC THỨ MƯỜI ..THANH LAN NUDED….THÌ NGƯỢC LẠI BÂY GIỜ THANH LAN LẠI ĐI KHOE KHOANG BÂY GIỜ NỔI DANH DO HÃNG PHIM NHẬT SAU GẦN 40 NĂM CHO TRÌNH CHIẾU PHIM RẤT TỆ HẠI CHO VAI TRÒ NGƯỜI PHỤ NỮ VIỆT NAM THỜI GIAN TRƯỚC 1975. THAY VÌ ĐÁNG TIẾC THAY CHỨ TẠI SAO QUÝ VỊ LẠI CHÚC MỪNG DIỄN VIÊN THANH LAN.!!!..???
      DÒNGTHỜI GIAN OCT 2013

      • Chu’a coi phim làm sao biêt ? Chi? nghe nói TL lãnh giai? thu’o’ng? do khán giã Nhât bình bâu` ( buôi? gió’i thiêu phim ), nêu’ TL ko xú’ng dáng sao khán giã Nhât lai. bâu` chon. ? Còn trai gái yêu nhau , làm tình (eg Titanic, Romeo & Juliet …) có dáng bi. goi. là ” dâm loa.n” ko ? Lúc tru’ó’c tôi cûng ko u’a TL ( phim VBLN), nhu’ng ko có thù ghét gì cô ây’…sao Dòng Thò’i Gian có vë thù hân TL du’~ vây ? Có biêt’ nhau rôi` chu’a ???…Báo VN nhu’ PNNN, Cali today…có phãi là báo “lá cãi” ko ?

      • Không ai dánh môt ngu’ò’i phu. nu’~, dù chi? bäng` môt cành hoa !

      • Có vë thù hän` Thanh Lan du’~ vây ? Dánh kë chay di, ai dánh ngu’ò’i chay lai, vc còn biêt câu này mà ! ” On ne frappe pas une femme, même avec une rose “, ngu’ò’i Pha’p có câu ngan ngu’~ này, nhu’ng o’? thê’ gió’i Á Râp và Vn ngày nay, ngta còn dánh phu nu’~ bäng ` roi và gây nu’ã ! Ông này bô. có quen biêt’ ca sï Thanh Lan hôi` tru’ó’c hay sao mà thù dai vây ? Cô ây’ dâu có lãnh bäng ” tiêt’ hanh khã phong”, thû tiêt’ thò’ chông`…mà dòi hõi TL phai? chính chuyên, da.i diên cho phu nu’~ VN hôi` nào dâu ? Phân` Anh vän xin nhò’ Hoàng huynh dich ra tiêng’ Viêt, tôi doc không hiêu? nôi~ ! Nude hay Nuded ? Vän tú’c là Nguò’i !

  2. […] MỘT LỨA BÊN TRỜI (Hoàng Hải […]

  3. […] (9) (FB Nguyễn Đình Bổn). – Truyện dài TRONG VÒNG LỬA (chương 15) (Trọng Bảo). – MỘT LỨA BÊN TRỜI (Hoàng Hải Thủy). – Hoàng Nhất Phương – Hai Tiếng Chuông Ngân (Dân Luận). – […]

  4. Có khi chỉ là những “người yêu chưa bao giờ thấy mặt”, “những người ban chưa bao giờ quen”, nhưng đã để lại cho đời mình những ảnh hưởng và những ấn tượng không bao giờ phai mờ.

    Riêng tôi, thuộc thế hệ thanh thiếu niên miền Nam trước ngày trời sập năm 1975, tôi cũng là học trò của những “người thầy chưa bao giờ gặp mặt”. Đó là những người mà khi đọc những sách do họ viết, đã để lại trong tâm hồn ấu thơ của tôi không biết bao nhiêu là lý tưởng và những bài học làm người. Tôi kể ra đây, chắc cũng có không ít các bác đồng ý, rằng những vị sau đây đáng làm những người thầy muôn thuở mà chắc phần đông chúng ta chưa bao giờ gặp mặt: Nguyễn Hiến Lê, Hoàng Xuân Việt, Phạm Cao Tùng, Lê Bá Khanh- Lê Bá Kông (sách học Anh Ngữ), Nguyễn Văn Phú- Nguyễn Tá (sách toán Trung học), Duyên Anh, Hoàng Hải Thủy…

    Nhưng tôi vẫn thấy mình có một diễm phúc là tôi có cơ hội khua bút múa may trên diễn đàn của CTHĐ, một trong những “người thầy chưa bao giờ gặp mặt” của tôi mà tôi hằng kính mến.

  5. Hi chu HHT ,con la Tam o phila , Chu HHt vao link nay de xem lai cuoc phong van vo,chong chu HHT 20 nam ve truoc ,http://www.youtube.com/watch?v=vhkZ4LwXOIU&list=UUtHK0DXS1OyAApjPo4BMrYw&feature=c4-overview

  6. Nhìn hình ảnh nhà văn HHT.trong cuộc phỏng vấn thấy mập mạp và
    còn phong độ lắm,chứ còn hồi nhà văn qua Úc đi Canberra biểu tình
    (mà tôi có tham dự) thì thấy ốm hơn !

  7. Chu’a coi phim làm sao biêt ? Chi? nghe nói TL lãnh giai? thu’o’ng? do khán giã Nhât bình bâu` ( buôi? gió’i thiêu phim ), nêu’ TL ko xú’ng dáng sao khán giã Nhât lai. bâu` chon. ? Còn trai gái yêu nhau , làm tình (eg Titanic, Romeo & Juliet …) có dáng bi. goi. là ” dâm loa.n” ko ? Lúc tru’ó’c tôi cûng ko u’a TL ( phim VBLN), nhu’ng ko có thù ghét gì cô ây’…sao Dòng Thò’i Gian có vë thù hân TL du’~ vây ? Có biêt’ nhau rôi` chu’a ???…Báo VN nhu’ PNNN, Cali today…có phãi là báo “lá cãi” ko ?

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: