• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

CÚN NHỚN, CÚN CON *

Ðể tránh nạn chợ đen Ðô-la Xanh Mỹ, Quân Mỹ ở Việt Nam dùng giấy “Ðô-la Ðỏ”. Bộ Tư Lệnh Quân Mỹ có thể ra lệnh thu hồi, đổi, và hủy loại Ðô-la Ðỏ bất cứ lúc nào. Trên đây là giấy Đô-la Đỏ dùng trong Căn Cứ Cam Ranh năm 1969.

Ðể tránh nạn chợ đen Ðô-la Xanh Mỹ, Quân Mỹ ở Việt Nam dùng giấy “Ðô-la Ðỏ”. Bộ Tư Lệnh Quân Mỹ có thể ra lệnh thu hồi, đổi, và hủy loại Ðô-la Ðỏ bất cứ lúc nào. Trên đây là giấy Đô-la Đỏ dùng trong Căn Cứ Cam Ranh năm 1969.

Lý Hít là cái tên Tích Bốp, bạn tôi, đặt cho Lý Hít. Tôi không biết tên họ thật của Lý Hít, chỉ biết lờ mờ ông ta thời ở quê từng làm Lý Trưởng, nên được gọi là ông Lý. Tôi thấy cái tên Lý Hít thật đúng, thật hợp với con người Lý Hít. Theo lời Tích Bốp, gã bạn cùng tỉnh, cùng học những lớp Ba, lớp Nhì của tôi, thì Lý Hít ngày xưa, thời trẻ, là một tay chơi. Hơn cả một tay chơi thường, đương sự là con nhà giầu, một thứ con nhà địa chủ kiêm Chánh Tổng, Lý Trưởng, gọi tắt là Tổng Lý, ở thôn quê, giai cấp mà bọn  cộng sản rất thù, rất ghét, muốn tận diệt, giai cấp phú nông ở miền đồng bằng sông Hồng Hà mà bọn cộng sản, theo ngôn ngữ của chúng, gọi là “giai cấp cường hào, ác bá”ù.

Tích Bốp và tôi gặp Lý Hít ở Sài Gòn. Chắc không cần tôi giới thiệu, quí vị độc giả cũng đã có thể biết Lý Hít là dân Bắc Kỳ Ri Cư vào Nam năm 1954, sinh quán, nguyên quán  của Lý Hít ở Thái Bình hay Ninh Bình, Hà Nam, Phủ Lý chi đó.

Tích, bạn tôi từ ngày chúng tôi mới mười một, mười hai tuổi ở tỉnh lỵ Hà Ðông – Hà Ðông bên hông Hà Nội – có cái tên Tích Bốp vì gã mê Kép Xi-nê Mỹ Rô-be Te-lo, gã chải mái tóc giống như tóc Kép Rô-be Te-lo. Những năm trước 1954 tóc thanh niên, tóc đàn ông An Nam, Bắc Kỳ Hà Nội cũng như Nam Kỳ Sài Gòn, đều chải brillantine bóng nhẫy, bóng mượt, bóng trơn, bóng láng, bóng đến nỗi cứ 10 con ruồi đậu lên thì 9 con trượt chân té vỡ mặt. Nhưng không biết tại sao sau năm 1954 đàn ông trên khắp thế giới không ai sài brillantine nữa. Tích Bốp, mới hơn mười tuổi, được cái trắng trẻo kiểu công tử bột, đã chăm chút mái tóc láng coóng nên có tên hiệu là Tích Bốp.

Tích Bốp bảo tôi:

– Tụi mình phải tìm nhà riêng mà chơi. Trẻ tuổi như tao với mầy mà bị vồ ở bàn đọi, khi bị đưa ra tòa, là bị quất nặng lắm! Có thể bị  còng tay tống dzô Lầu Bát Giác Chí Hòa nằm ngáp sái quai hàm từ mười lăm ngày tới ba tháng.”

Hắn còn phụ đề Việt ngữ lòng thòng như sau:

–  Làm cách mạng bị bắt đi tù là một vinh dự, đi ăn, đi chơi, nhất là đi hít tô phê mà bị vồ, bị đi tì thì… thật là thân bại, danh liệt. Khai là đi nằm ấp vì tội gì cũng được, tội hiếp dâm còn đỡ, khai là đi nằm ấp vì tội hít tốp thì ngượng lắm… Ðã có nhiều thằng bị rồi… Chỉ những anh già trên sáu mươi tuổi bị bắt vì tội hít mới được tòa án cho giảm khinh, phạt nhẹ… Con cháu cô Ba hồi này bị bố quá cỡ thợ mộc…

Năm đó là năm 1960, chính phủ Ngô Ðình Diệm đang ở trên đỉnh cao nhất của quyền lực. Không như những chính phủ Việt Nam trước đó để cho dân tha hồ ăn chơiù, thả cửa cờ bạc, công khai mại dâm, mãi dâm, chính phủ của Tổng Thống Ngô Ðình Diệm  thực hiện một chính sách gọi là “cách mạng quốc gia”, chính sách này có mục đích “lành mạnh hóa xã hội”, nôm na là làm cho xã hội Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa sạch, mạnh, để có thể thắng trong cuộc tranh đấu một sống, một chết với bọn cộng sản Hà Nội. Trong toàn thể lãnh thổ Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa, hai trò vui muôn thưở của loài người là cờ bạc, mãi dâm bị cấm tiệt. Lại có đạo luật coi việc hút thuốc phiện là trọng tội, trọng tội là ra tịa, bị tù, cĩ án; bàn đèn ống hút, xe lọ, dọc tẩu..vv.. những món đồ nghề bất khả thiếu của bàn thờ Cô Ba Phù Dung bị coi là đồ quốc cấm. Chỉ cần tàng trữ những món quốc cấm ấy nếu bị bắt lần thứ nhất, người tàng trữ đã có thể bị phạt tù năm, bẩy tháng. Những vị Tiên  Phi Yến Thu Lâm bị bắt quả tang bên bàn đèn sẽ bị  ra tòa, có án, nằm Lầu Bát Giác Chí Hòa đàng hoàng.

Trong khoảng thời gian gần một trăm niên vàng son được các quan Ðại Pháp cai trị và khai hóa dân An Nam được Nhà Nước Bảo Hộ khuyến khích và tận tình nâng đỡ để có thể tập sì-po mỗi ngày bằng Mê-tót Hít Tô Phe, tẩm bổ bằng rượu Văn Ðiển, rượu Vạn Vân, rượu Bình Tây. Những thứ ruợu vưà kể tên được dân Bắc Kỳ gọi là Rượu Ty, tức rượu của xưởng rượu Nhà Nước bào chế, và rượu dân nấu là Rượu Lậu. Thời xưa ấy, những năm trước năm 1945, những nhà R.O và R.A được Nhà Nước cấp môn bài, cấp Opium, Alcool, cho hành nghề công khai. R.O là chữ viết tắt của Régie d’OpiumR.A là Régie d’Alcool. Nhà Nước Bảo Hộ còn lo cho dân ở việc làng nào dân tiêu thụ nhiều rượu và nha phiến hơn thiên hạ thì anh Lý trưởng làng đó được ân thưởng giấy khen. Dân An Nam trong thời gian đó được sung sướng trăm bề nhưng không biết hưởng, vẫn cứ hục hặc đòi đuổi các quan Ðại Pháp văn minh về mẫu quốc, vẫn cứ nằng nặc đòi được độc lập dể rồi bị khổ sở trăm bề.

Những năm sau 1946, dân An Nam sống trong những thành phố lớn vẫn được khuyến khích và tự do chơi bời đủ mục. Kỹ nghệ lấy Tây, một kỹ nghệ có từ thời ông Vũ Trọng Phụng viết phóng sự những năm 1934, 1935, sau năm 1945 lại đi vào thời kỳ phồn thịnh. Kỹ nghệ ấy phồn thịnh là do sựï hiện diện trên đất nước Việt Nam, huê mỹ là “Trên giải đất hình chữ S”, của hai trăm ngàn binh sĩ trong Quân Ðội Viễn Chinh Liên Hiệp Pháp, lại nhờ có chiến tranh làm cho các vùng quê mất an ninh, mạng người rẻ giá, bom đạn liên miên sẵn sàng giúp phương tiện cho dân quê đi những chuyến tàu suốt về tít tận bên kia thế giới, phụ nữ  ở những vùng thôn quê tránh việc bị Lính Tây chiếu cố, hãm hiếp, theo nhau trôi dạt về thành thị. Vì vậy ở những thành phố thời ấy nghề cô đầu, nghề gái nhẩy, nghề gái điếm, những nghề đặc biệt của đàn bà, đàn ông dù cho có thông minh đến đâu cũng không thể làm tranh được, bỗng trở nên đông đảo chị em.

Hà Nội, Hải Phòng, Nam Ðịnh v.v… những thành phố lớn của Bắc Việt thời nước ta còn liền một giải từ “ Ải Nam Quan  đến mũi Cà Mâu”, thờiø những chuyên viên bán rong Thuốc Ho Bà Lang Trọc còn làm nhiệm vụ nhắc nhở cho dân chúng An Nam nhớ rằng nước họ là một quốc gia thống nhất, dân tộc họ có những “bốn ngàn năm văn hiến.” Sài Gòn, Hòn Ngọc Viễn Ðông,La Perle de L’Orient, ngoài những tiệm nhẩy đầm, còn có những nhà cô đầu. Nhưng bộ môn văn nghệ dân tộc Cô Ðầu Sài Gòn không được phồn thịnh. Sài Gòn đông dân cư nhất nước, đất rộng, nhà nhiều, người lắm nhất Ðông Dương nhưng chỉ lèo tèo có năm bẩy nhà hát cô đầu ở Ngõ Ðội Có, Phú Nhuận, Ngõ Mông Sô, Monceau, Tân Ðinh, sau năm 1956 có tên là Ðường Huỳnh Tịnh Của, đã Huỳnh Tịnh Của mà còn là Huỳnh Tịnh Của Nối Dài, vì đoạn đường có mấy nhà cô đầu này ở trong xóm nghèo được phát triển thành khu dân cư lao động sau năm 1954. Sài Gòn những năm từ 1945 đến 1954, văn minh hơn Hà Nội, đất Thăng Long ngàn năm văn vật, ở chỗ Sài Gòn có nhiều nhà nhẩy đầm hơn, có hai sòng bạc lớn là Kim Chung, Ðại Thế Giới và Sài Gòn có nhiều nhà điếm hơn, những khu ở ngay trung tâm Sài Gòn thời ấy là đường Hamelin, Calmette có ba, bốn nhà điếm hoạt động gần như công khai.. Và đặc biệt Sài Gòn từ năm 1952 có nhà Bình Khang, một cơ sở Mãi – Mại Dâm mà một nghìn năm trước, một nghìn năm sau, Việt Nam không có và chắc sẽ không bao giờ  có nữa!

Tả truyện và đưa bằng chứng dài dòng như thế là để chứng minh rằng Sài Gòn, trước năm 1956, trước khi ông Ngô Ðình Diệm “sau bao năm lê gót nơi quê người”, trở về nước làm Tổng Thống, Sài Gòn là một thành phố dân cư ăn chơi thả dàn. Tổ chức Bình Xuyên Bẩy Viễn trở về hợp tác với Pháp, được Pháp giao cho quyền công an ở Sài Gòn – Gia Ðịnh; Bình Xuyên, có những Cố Vấn Ba Tầu Chợ Lớn cộng tác, khai thác bốn món tứ đổ tường. Những cơ sở Kim Chung, Ðại Thế Giới, Bình Khang… là của Bình Xuyên, một nhà nấu thuốc phiện được  lập ngay ở Sài Gòn. Nhà đó ở đường Hai Bà Trưng, không biết sau năm 1956 trở thành công sở gì. Dân Sài Gòn ăn chơi thả cửa, những tiệm thuốc phiện cũng như những nhà chứa gái, mở ra công khai khắp nơi. Có những tiệm hút ở Chợ Lớn có tới hai, ba mươi bàn đèn, mở cửa tiếp khách suốt ngày đêm. Chính vì quen ăn chơi như vậy cho nên khi Luật Bài Trừ Tứ Ðổ Tường, tức Luật Cấm Chơi Bời được ban hành, dân chơi  Sài Gòn dắt nhau đi vào một cuộc bị chính quyền khủng bố, đàn áp, bỏ tù thẳng tay. Trong 300 năm lịch sử Sài Gòn, chưa bao giờ dân chơi Sài Gòn bị khổ nhục, ê chề, cay đắng đến thế.

Trở lại với câu chuyện trao đổi giữa tôi và Tích, nói trắng ra và giản dị là hắn rủ tôi đến hút thuốc phiện ở một nhà tư, một nhà không phải là tiệm hút. Chơi ở những nhà tư này tương đối an ninh hơn, đỡ sợ bị quí anh cảnh sát bài trừ ma túy bất thình lình tông cửa hay leo cột đèn lên mái nhà, chuyền cửa sổ, ào ào ập vô động tiên, bắt về bót. Ông chủ cái bàn đọi – tiếng Phú Lãng Sa là cái “pờ-la-ti” – mà Tích đưa tôi đến, theo lời hắn, là một tay chơi ở đất Bắc. Ðương sự đặt “pờ-la-ti” ở nhà chơi một mình, không tiếp ai, chỉ tiếp vài người quen , trong số có Tích Bốp.

Tôi vốn ham vui, có bạn rủ đi chơi là theo ngay, trừ những anh rủ đi tu hoặc đi theo hầu mấy anh chính trị hoạt đầu, lưu manh tự xưng là làm chính trị quốc dza, quốc dzô để, nói rõ ra chút nữa là hễ có bạn rủ đi ăn, đi chơi, đi vui… là tôi hưởng ứng ngay, rủ đi làm bất cứ việc gì khác không phải là việc ăn chơi, tôi thường xét lại. Có lẽ vì thái độ sống nhuốm mầu sắc Lão Trang ấy mà cho đến ngày hôm nay, gần bốn mươi tuổi rồi, giao du thân mật với không biết bao nhiêu là bạn bị tù lia chia về những tội làm chính trị, lường gạt, biển thủ v.v… ăn cắp, tống tiền cũng có, mà tôi vẫn sống phây phây chưa  bị quí anh cảnh sát thẩm vấn đánh một cái bạt tai, chưa bị nằm một đêm nào ở trong bất cứ một nhà tù nào.

Tôi theo Tích tới nhà Lý Hít. Lúc đó là sáu giờ một buổi chiều cuối năm ở Sài Gòn, trời bỗng dưng có tí sương còm và lành lạnh như những ngày cuối năm ở xứ Bắc Kỳ. Buổi chiều gần tối, giờ gà lên chuồng, là giờ dục dã những cặp tình nhân yêu nhau, nhớ nhau, đi tìm nhau và là giờ của những anh đã biết mùi vị hương phấn mê hồn của Cô Ba Phù Dung rủ nhau đến bàn đèn. Xuân Diệu ngày xưa đã làm hai câu thơ để tả cái tâm trạng đó:

Mỗi lúc hoàng hôn xuống
Là giờ viễn khách đi… hít.

Chúng tôi vào một xóm bình dân lao động của Sài Gòn. Hòn Ngọc Viễn Ðông có những khu nhà tồi tàn, lụp xụp không tài nào tả nổi. Các ông Balzac, Tolstoy có sống ở Sài Gòn những năm 1950, 1960  cũng không đủ tài, đủ chữ để tả đúng những xóm nhà vách ván, mái tôn của Sài Gòn. Các tổ sư thợ viết như Balzac, Tolstoy đã không tả được thì lẽ tất nhiên, tôi cũng không tả được. Chỉ biết đó là một xóm nghèo và xóm nghèo nào của Sài Gòn năm đó cũng có những con đường khuất khúc chỉ đi lọt một người, những ngôi mả đá ở chung với người sống, những cây cầu ván đi trên những vũng bùn sình, những dẫy cầu tiêu công cộng. Tôi theo Tích tới trước một căn nhà lụp xụp không có đèn điện. Khi chúng tôi bước qua cửa nhà, một người đàn bà từ trong bóng tối hiện ra với lời chào kính cẩn:

– Lạy hai ông ạ…

Vì bóng tối, tôi không nhìn rõ mặt người đàn bà, Tích dõng dạc:

– Ông Lý có nhà không?

– Thưa ông… thầy cháu ở trong nhà, mời hai ông vào chơi…

Hai ông bèn vào phòng trong. Nói là phòng, thật ra căn nhà chỉ được chia đôi bằng một tấm vách gỗ. Nhà tối om. Tôi lờ mờ nhìn thấy một bộ ván, trên ván có  bộ bàn đèn và nhờ ngọn đèn dầu lạc bàn đọi, tôi thấy bên bàn đọi có một người đàn ông. Như hình vẽ anh Cả Ðong trong cuốn Luân Lý Giáo Khoa Thư ngày xưa, ông Cả Ðong Sài Gòn 1960 bằng xương và ít thịt này đang ngồi đánh sái. Ông quay lại nhìn khi chúng tôi vào và cũng đon đả không kém  bà vợ, ông niềm nở chào:

– Hai ông đến chơi… Mời hai ông ngồi chơi…

Hai ông đến để nằm, hai ông không đến để ngồi, nhưng chủ nhà phải mời hai ông ngồi chơi, vì không lẽ lại mời hai ông nằm chơi. Bà vợ cầm cây phất trần khép nép đi tới quét quét mặt chiếu sửa soạn chỗ cho hai ông nằm. Ông Lý dặn vợ bằng một giọng quan trọng:

– Bu mày lo nước pha ấm trà mới… Gọi con Cún Nhớn về bảo nó đun nước, bảo con Cún Con đi mua cho tôi gói trà… Mau lên…

Ðây là lần đầu tiên tôi nghe nói đến hai chị em Cún Nhớn, Cún Con. Những lần sau đó, lần nào đến nằm bàn đọi của Lý Hít – tôi đều được nghe những tiếng chửi con của Lý Hít: “Mẹ bố chúng mày, chỉ đi chơi. Thoắt một cái là mất mặt… Con Cún Nhớn đâu, đun cho tao ấm nước… Con Cún Con đâu, chạy ra phố mua cho ông gói thuốc… Mẹ bố mày… thuốc Lúc Ki nghe không? Ngu như con chó… Cầm cái bao thuốc này đi này… Bảo người ta bán cho một bao y như thế…Giá một bao có 30 đồng thôi. Nghe chưa.  Ði mau lên…”

Năm ấy, Cún Nhớn mười bốn, mười lăm tuổi, Cún Con chừng mười một, mười hai tuổi. Cún Con còn là con nít nhưng Cún Nhớn đã gần là con gái dậy thì. “Nàng”  sắp trổ mã. Nằm bên bàn đèn của ông Lý bố nàng, tôi nhìn thông thống xuống bếp, nhìn ra khoảng sân nhỏ để lu nước, rồi cửa nhà tắm kiêm cầu tiêu vách gỗ, tôi vẫn thấy nàng – Nàng đây là Em Cún Nhớn – đứng đun nước, ngồi giặt quần áo hoặc đi gánh nước về đổ ào ào vào lu. Cún Nhớn chỉ đến gần bàn đèn để pha nước sôi vào ấm trà. Những lần đó, tôi nhìn thấy cánh tay nàng phơn phớt lông tơ hứa hẹn một sự tóc dài, lông mày rậm, đa mao, đa tình như sau này.

Nhiều lần tà dục trong tôi nhen nhúm nổi lên, nhiều lần trước khi vào nhà Lý Hít hoặc sau khi hít xong ra về, tôi và Tích thường trao đổi ý kiến với nhau về Em Cún Nhớn: “Mẹ kiếp… hai vợ chồng thằng cha ấy xấu xí, bẩn thỉu thế sao con gái lại trông được quá hở mày? Chỉ hai năm nữa thôi là phải biết với em Cún Nhớn… Sao da em trắng quá? Mày có để ý thấy lông cánh tay em lúc em vào pha nước không?”

Tích và tôi cãi nhau loạn cào cào về mục lông măng và lông tơ. Những sợi lông vàng vàng trên cánh tay Cún Nhớn là lông măng hay lông tơ? Tích tuy đểu hơn tôi nhưng về mặt tình dục thì cũng như tôi, hắn chỉ đĩ mồm tức là chỉ nói mà không dám làm. Chúng tôi quả có nghĩ đến chuyện quyến rũ Em Cún Nhớn của vợ chồng Lý Hít đi ăn, đi chơi, cho vào Ðại Nam coi xi nê, đi ăn kem Phi Ðiệp, Mai Hương, để sờ mó, hôn hít Em, nhưng chẳng đứa nào thực hiện ý định đen tối ấy. Chúng tôi tới nhà Lý Hít là để hít chứ không phải để quyến rũ Cún Nhớn hay bất cứ ai. Chúng tôi tuy làm được nhiều chuyện, nhưng không thể làm được cái chuyện gỡ gạc con gái nhà người ta, dù người ta có nghèo, có đọi như  Lý Hít.

Có lần nằm đối diện với Lý Hít, tôi hỏi ông về nguyên do tại sao ông lại đặt tên cho con gái là Cún?  Lý Hít.. ê.. a..ề.. a.. đúng giọng Tổng Lý, Kỳ Mục, Kỳ Nát làng quê Bắc Việt kể lể dài dòng:

– Nhà cháu hiếm hoi… cần có con trai thì đẻ mãi không có… Mấy con mẹ cứ đẻ toàn con gái… Ấy..thưa ông, tôi đã bỏ hai con vợ chỉ vì chúng chỉ đẻ toàn con gái… Ðến con mẹ này thì tôi mong có con trai quá đi… Ông còn lạ gì nhà quê ta, cần con trai nối dõi, con gái là con người ta. Nuôi cho nó lớn nó lấy chồng, nó lo cho nhà chồng nó, mình mất con chứ mong gì ở nó? Ðến lúc con mẹ này sinh, mấy ông thầy Tử Vi hay nhất tổng tôi đều nói quyết sẽ đẻ con trai, tôi cho lên nằm đẻ ở nhà hộ sinh Nam Ðịnh đàng hoàng… Trong lúc mẹ nó nằm đẻ ở nhà hộ sinh thì tôi nằm nhà cô đầu… Khi nghe tin lại đẻ con gái thì tôi thất vọng quá! Tôi thấy số phận mình chó quá, năm đó lại là năm Tuất, nên tôi gọi nó là Cún. Lúc mẹ nó đẻ con thứ hai thì con trước là con Cún Nhớn, con sau là con Cún Con…

Như đã nói làng quê Lý Hít ở vùng Nam Ðịnh, hay Thái Bình, Phủ Lý gì đó. Tôi chỉ nhớ Lý Hít kể làng ông ở gần bến đò Tân Ðệ và ông ta tự giới thiệu năm xưa, ở những xóm cô đầu Khâm Thiên, Vạn Thái, Quán Bà Mâu, Gia Quất v.v… chị em thường gọi ông với cái biệt hiệu là Lý Tân Ðệ. Khi kể  thời dĩ vãng  vàng son oanh liệt ngày xưa, Lý Hít tự giới thiệu mình là tay chơi khét tiếng, được nhiều em cô đầu tài sắc thời ấy có cảm tình đặc biệt, lại được cả bà chủ nhà cô đầu mê lăn, mê lóc, mê như điếu đổ, một tay Lý Hít  từng cầm bán không biết bao nhiêu là mẫu ruộng thượng đẳng điền, cơ man nào là thúngï lúa, là mâm đồng, nồi đồng ba mươi, bát đĩa, lọ cổ, trâu bò… để chi vào cuộc ăn chơi với những em cô đầu tài sắc nhất Bắc Kỳ. Tuy nhiên, ngày xưa kia có thể Lý Hít đã nhờ bố mẹ mà có tiền, đã ăn chơi, đã là con mòng của chị em cô đầu Bắc Hà, đã tự đem thân tới cho chị em lột, nhưng bây giờ thì Lý Hít xác xơ lắm. Bao nhiêu ruộng đất bỏ lại hết để di cư vào Nam – Lý Hít và vợ con – nghèo rớt mồng tơi, rách như xơ mướp. Nhà bốn miệng ăn, người đàn ông chủ gia đình, người làm ra tiền và có bổn phận phải nuôi cả nhà thì nghiện ngập, cả ngày nằm bẹp bên khay đèn, chỉ chịu khó hút và kẽo kẹt đánh sái. Vợ Lý Hít là đàn bà nhà quê, ngu xuẩn, mắt có lông quặm, ở nhà quê thì mặc váy đụp, cả đời chỉ được ra tỉnh có một lần để nằm nhà hộ sinh, ở dơ như cú, hai đứa con gái hãy còn ít tuổi, chưa đi làm ăn gì được, tất nhiên gia đình Lý Hít phải lâm vào cảnh túng đói và có một tương lai đen như mõm chó.

Vấn đề quan trọng nhất của Lý Hít bây giờ là vấn đề cơm đen. Khi cơm trắng còn chưa đủ thì cơm đen tất nhiên, bắt buộc phải thiếu. Mỗi lần có khách tới chơi như tôi và Tích, tức là ngày đó món cơm đen của Lý Hít được bảo đảm, tức là ngày đó, nhờ  chúng tôi, Lý Hít có thuốc, có sái để hít. Vì vậy, bọn tôi được coi là thượng khách của nhà này. Có những buổi, Lý Hít hết nhẵn cả thuốc, không còn đào đâu ra tiền để đi mua, đành phải móc sái sảm, sái củ tỷ Long Vương ra nuốt cho qua cơn ghiền, chợt chúng tôi tới chơi. Có chúng tôi tới là Lý Hít có chầu hít rồi, chúng tôi, những lần đó, được chào đón như những vị cứu tinh. Ðang nằm bẹp như chết rồi bên khay đèn, Lý Hít ngồi nhỏm dậy, chào hỏi và quát vợ con như máy: “Lậy ông ạ… Mẹ nó đâu… Quét cái chiếu hai ông nằm, Cún đâu, Cún ơi..Ðun cho bố ấm nước…!”.

o O o

Rồi chiến tranh leo thang, Quân Ðội Mỹ vào Việt Nam. Tích đi làm Sở Mỹ, phiêu dạt theo nghề và theo chủ ra Cam Ranh, Ðà Nẵng, Chu Lai, tôicũng không được sống ở Sài Gòn.  Bẵng đi một thời gian, tôi không không đến nhà Lý Hít. Thế rồi một ngáy cuối năm,  chiến tranh đến hồi quyết liệt, Tết năm trước lính Việt Cộng vào tới Sài Gòn-Chợ Lớn để rồi bị chết hết, tôi gặp lại Tích ở Sài Gòn. Chúng tôi đi ăn ở Thiên Nam – gà roti, rượu Sangria – rồi  rủ nhau đi đong. Tích bảo tôi:

– Ê… Mày còn nhớ Lý Hít không? Nhà có hai em Cún Nhớn, Cún Con năm xưa tao với mày đến nằm ấy? Bây giờ  Lý Hít hách lắm rồi nghe mày! Cái khu ấy về sau đô thành phóng một con đường lớn, nhà anh Lý Hít đang ở trong kẹt củ tỉ hang cua bỗng dưng trở thành nhà mặt đường. Thằng cha ấy thế mà tốt số. Có người tới đề nghị bỏ tiền ra xây lên thành nhà hai tầng. Hai nhà nghe mày. Chủ bỏ tiền xây lấy một nhà, Lý Hít một nhà. Nhà lầu, bê toong, đèn điện, nước máy… Lý Hít bây giờ hách lắm. Nằm hít trên lầu, nhà lúc nào cũng có ít nhất là hai, ba ký thóc… Tao với mày đến chơi thằng chả đi… Tao đến, hắn  vẫn hỏi thăm mày.

Tôi theo Tích trở lại nhà Lý Hít. Trên đường, tôi hỏi thăm hai em Cún Nhớn, Cún Con, Tích kể:

– Cún Nhớn bây giờ hách lắm… Em có tiền, có hiếu, chịu giúp đỡ bố mẹ. Vợ chồng Lý Hít nhờ em nên đỡ khổ… Hôm nọ, tao tới gặp em về thăm bố mẹ… phây phây… Thơm như múi mít… Em khuân về nào là sà-bông Camay, Dove, đổng Seiko Five, ra-đi-ô Sony, quạt Sanyo, rượu Johnny Walker… Em mang đồ PX về cho mẹ bán. Lý Hít bây giờ hách ra rít… Rượu Mẽo phải là thứ Johnny Walker… black-label mới uống, chai giấy đỏ chê không thơm… Xài bật lửa ga Ronson, hút píp, mặc Montagut, đồng hồ Seiko nghe mày… Chị Lý Hít buôn bán đồ Pê Ích Mẽo, mở miệng ra là nói chuyện bạc triệu, chuyện đô-la đỏ, đô-la xanh…

Chỉ cần nghe Tích nói như thế về em Cún Nhớn, tôi cũng dư biết em hiện đang làm gì, em đang lấy ai, tại sao em có đồ PX Mỹ. Ngày xưa, có lần tôi và Tích say thóc, tiên đoán em – tôi muốn nói đến nàng Cún Nhớn, con gái lớn của Lý Hít, người năm đó chưa dậy thì, mới sắp trổ mã, là hậu vận của em sẽ khá, nhưng chúng tôi chỉ tiên đoán lờ mờ thế thôi. Năm đó chúng tôi  đâu biết là chỉ mấy năm sau, các bạn đồng minh Mỹ, Phi, Ðại Hàn, Úc Ðại Lợi, Thái Lan… kéo vô nước ta đông đến như ngày hôm nay.

Ðúng như lời Tích kể, gia đình Lý Hít năm nay sáng choang, nhà xây, tủ lạnh Hitachi Jet Cycle, Tivi, quạt máy Sanyo v.v… Nhà không còn rơi rớt chút síu hình ảnh tù mù, tối tăm, ảm đạm, rách rưới như mấy năm về trước. Bây giờ, đến bàn đèn của Lý Hít, tôi và Tích không còn được đóng vai cứu tinh dân tộc nữa, chúng tôi chỉ còn nguyên hình là hai thằng nghiện dở đến hút nhờ, chủ nhân rảnh rỗi thì cho nằm mà bận đánh tổ tôm hay sắp có việc phải đi, hay mệt muốn nằm ngủ thì thôi, mời hai ông ngồi chơi xơi nước, rồi đi nơi khác cho được việc. Tuy nhiên, tôi cũng phải nhận rằng Lý Hít là người tương đối có tình. Bây giờ tuy no đủ đến có thể nói là thừa thãi, ông ta vẫn tiếp đón chúng tôi khá niềm nở, không đến nỗi khinh khỉnh làm cao như nhiều anh trước nghèo lõ đít mà sau có tí của là lên mặt vênh váo. Có điều phải nói là bây giờ, tôi không còn được Lý Hít đang nằm còng queo bên bàn đọi,  ngồi bật dậy, chào ròn tan, ngọt lịm: “Lậy ông ạ…” và gọi vợ con quét giường, đun nước trọng vọng như xưa.

Năm nay, Cún Nhớn đã trên dướ hai mươi, Cún Con mười sáu mười bẩy chi đó. Cún Con đã lấy chồng, đã có con. Chồng Cún Con là một chú ở trong tuổi quân dịch nên phải đi lính. Chú có nghề sửa xe hơi gia truyền nên được phục vụ trong xưởng sửa chữa quân xa, cũng nhàn và yên chữ thọ, tối tối vẫn được về nhà ngủ với vợ con. Nhưng vì là lính binh nhì, chú rách. Vợ chú, là em Cún Con, tất nhiên cũng rách. Trong khi Cún Nhớn tiền bạc phây phây, ăn diện như ca sĩ ăn khách thì Cún Con rách như tổ đỉa, vẫn ẵm con về nhà xin tiền mẹ. Tôi gặp Cún Con với đứa con trai bệu nhệch, mũi rãi dài hơn người, trông nàng xanh xao, cằn cỗi, rõ ra là già trước tuổi. “Nàng”, Cún Con, vẫn còn nhớ tôi – năm xưa, những lần nằm hít với bố “nàng”, sai nàng chạy đi mua tờ báo, mua thuốc lá, tôi vẫn thỉnh thoảng cho “nàng” vài đồng tiền lẻ – nàng vẫn chào tôi: “Lậy ông ạ…” nhưng tôi thì không còn có dịp nằm khểnh bên bàn đọi của ông bố nàng, bảo nàng: “Ði mua cho cậu gói Lucky” như năm xưa nữa.

Một hôm, tôi tới cửa nhà Lý Hít thì gặp Cún Nhớn. Nàng  đang trả tiền xe taxi. Ðây là lần đầu tiên sau ba, bốn năm xa cách tôi gặp lại nàng. Nhìn nàng, tôi nhận ra nàng ngay nhưng nếu nàng không nhìn ra tôi, tôi không lấy gì làm ngạc nhiên. Tôi định khóa cổ xong chiếc xe Vespa cọc cạch là tôi đi vào nhà, lên lầu với ông già nàng, không đứng đó chờ đợi nàng chào. Nhưng nàng nhìn ra tôi ngay, nàng mỉm cười với tôi và nàng đi đến bên tôi:

– … Lâu lắm không thấy anh đến chơi với ba em…

Nàng hỏi tôi trước và như một thằng chưa từng được đàn bà đẹp hỏi tới bao giờ, tôi bỗng dưng đi một đường cảm động. Tôi lí nhí nói mấy câu… bận đi làm ăn xa, không đến vì khu này đổi khác, không nhìn ra nhà cũ v.v… Nàng bận áo dài hàng Suara, đeo đồng hồ Longines, lắc vàng tây, đi giầy cao gót da nâu,  sắc tay da cũng nâu. Thật nhã. Trông nàng khác hẳn những chị Ðiếm Mẽo ăn bận lố lăng, sặc sỡ, tự tố cáo nghề làm điếm với người ngoại quốc nhan nhản trong các đường phố Sài Gòn hôm nay. Nàng đỏ da, thắm thịt đẫy đà, đài các như mệnh phu phu nhân. Tôi tưởng tượng đến những sợi lông tơ tôi thoáng thấy trên cánh tay nàng năm xưa, năm nay chắc là…

– Anh qua đây uống nước với em đi…

Gần ngay chỗ chúng tôi đứng có một tiệm cà-phê. Nàng đề nghị và tôi nhận lời. Lát nữa, tôi lên nằm nhờ bàn đọi của Lý Hít cũng chưa muộn, bây giờ tôi hãy ngồi uống tí nước còm với Cún Nhớn cái đã. Nàng hỏi tôi về chuyện làm ăn, viết lách của tôi:

– Bây giờ anh làm báo nào? Sao anh không về làm lại với bà Bút Trà? Anh có xuất bản được cuốn tiểu thuyết nào hay không? Quyển Vũ Nữ Sài Gòn của anh còn không? Sao em không thấy  bán ở tiệm sách? Con quyển Tây Ðực, Tây Cái của anh? Em vẫn theo dõi các truyện của anh… Hồi anh đăng báo tìm chị ấy em định tìm anh để hỏi thăm nhưng không biết anh ở đâu… Ba em vẫn nhắc đến anh luôn… Có sẵn cuốn truyện nào hay của anh, hôm nào tiện anh cầm đến cho em. Anh cứ gửi ba em, thỉnh thoảng em về lấy.

Nàng hỏi tôi:

– Bây giờ anh vẫn hút Lắc-ky? Anh có còn thích chơi bật lửa không? Pê Ích chỉ có Zíp-pô, không có Rông-sông, để hôm nào có người đi em gửi mua ở Hong Kong cho anh vài cái… Anh có thích hút Sê-Vơn Ty Nai không? Anh có cần mua gì trong Pê Ích không?”

Và nàng buồn rầu:

– Có lẽ cuối năm nay em phải về Hoa Kỳ… Em không muốn đi tí nào… Thầy mẹ em nhiều tuổi rồi. Con Cún em của em thì nó khờ quá. Nhưng em không đi không được!

Và nàng than thở:

– Ðời em buồn lắm. Thấy em thế này, chắc anh tưởng em sướng lắm, nhưng sự thực em không sướng đâu anh ạ. Em có nhiều nỗi khổ tâm… Nếu em viết được tiểu thuyết, em viết đời em thành truyện… Ðể hôm nào rỗi, em ngồi lâu với anh, em kể cho anh nghe. Anh sẽ thấy là em không được sung sướng, em khổ lắm…!

Vân vân và vân vân. Tâm sự của nàng làm tôi buồn lây. Năm xưa, khi nàng mới lớn, tôi đã không dám đụng đến làn lông tơ trên cánh tay nàng, thì bi giờ, sau khi những người bạn Mẽo mở đường như mở xa lộ, tôi lại càng không dám đụng đến nàng. Cuộc đời của mỗi người con gái, dù tầm thường nhất, cũng có thể viết thành một tiểu thuyết tình lâm ly, bi đát, nhưng vì ngày xưa đã có ông Nhất Linh – hay ông Khái Hưng, hay ông Thạch Lam – tôi không nhớ đúng ông nào – đã viết một truyện ngắn kể chuyện hai chị em một nhà nghèo miền quê Bắc Kỳ, cô chị bỏ làng lên thành phố làm gái nhẩy, cô em vẫn sống ở nơi bùn lầy, nước đọng. Một hôm, cô chị ăn bận sang đẹp, đi ô tô của tình nhân qua đường nên ghé vào thăm làng, thấy cô em  mắt toét, váy đụp. Hai chị em khác hẳn nhau. Dường như tác giả muốn cho người đọc thấy cô chị bỏ ra thành phố  chưa chắc đã là xấu, là sai, người em ở lại làng quê như vậy chưa chắc đã là hay, là nên. Nên bây giờ, tôi không còn hứng để viết về cuộc đời của Cún Nhớn, Cún Con.

Một hôm tôi được ngồi trên trực thăng bay trên căn cứ quân sự Cam Ranh. Vùng biển Cam Ranh đối diện với Quận Ba Ngòi trướ đây vài năm xơ xác, nghèo nàn, chỉ có biển xanh và cát trắng ấy nay trở thành một căn cứ quân sự hiện đại, lớn nhất Ðông Nam Á Châu. Trên bến, dưới thuyền, đồn trại, phi trường, phi cơ phản lực lên xuống rộn rịp. Ông bạn cùng ngồi trên trực thăng với tôi cay đắng và ngậm ngùi:

– Cam Ranh là đất Trời dành cho dân Việt… Ông cha phải đổ bao nhiêu xương máu mới giành được vụng biển này để cho con cháu. Nhưng con cháu các cụ hèn mạt, bất tài, có của không biết hưởng… Ðể cho cái thằng nó ở tận đâu đâu nó tới nó khai thác, nó ở… Ðau thật…!

Cảm khái của ông bạn tôi không đúng hẳn mà cũng không sai hẳn. Cam Ranh quả có đẹp, có quí nhưng nếu không tiền nhiều, của lắm, không có  phương tiện như người Hoa Kỳ, không nước nào có thể biến Cam Ranh thành hải cảng quốc tế được, kể cả người Nhật. Vì nó lớn quá. Người Hoa Kỳ đến Cam Ranh, biến vùng ven biển chỉ có núi và cát lèo tèo một xóm nhà ngư dân, trở thành căn cứ lớn này đã phải đổ vào đó biết bao nhiêu tiền, bao nhiêu nhân lực, vật lực. Họ mang tới đây đủ mọi thứ, kể cả những cây cột điện thoại cũng là cây mang sang từ Hoa Kỳ. Họ chỉ dùng đất của ta, họ chỉ thở hít khí trời của ta. Nếu cần, rất có thể họ mang cả khí trời Mỹ của họ sang đây họ dùng. Dân ta nghèo, lại chiến tranh liên miên, dù có anh dũng, có giỏi giang đến mấy cũng không đủ lực bạt núi, lấp sông biến Cam Ranh thành hải cảng lớn.

Em Cún Nhớn con gái anh Lý Hít, trước mắt tôi, là một hải cảng Cam Ranh nhỏ. Chỉ cóù những anh Jim, anh Mac, anh Joe… sẵn tiền, sẵn của mới có thể làm cho em trở thành tươi tốt như em ngày nay. Nếu em lấy một anh Mít làm nghề chạy xe tắc xi hay xe lam, làm không đủ ăn, em Cún Nhớn hôm nay cũng bệu nhệch như em Cún Con, em cũng xanh xao, nhẽo, thõng, hôi mùi quần áo cũ giặt thiếu sà-bông, chua mùi mồ hôi, mùi mũi rãi con nít như em Cún Con… Sức mấy mà em thơm, sức mấy mà em làm tôi tiếc…!

o O o

* Kính thưa quí vị độc giả,

Tôi viết CÚN NHỚN, CÚN CON ở Sài Gòn, để đăng trên  Báo Xuân Năm Tuất 1970. Ðã 45 năm qua đời tôi kể từ ngày ấy. Sau cuộc biển dâu bẩy  nổi, chín chìm, mười mấy cái lênh đênh, mới đây tôi tìm lại được truyện CÚN NHỚN, CÚN CON. Tôi đăng lại truyện xưa với niềm cảm khái.

Kính chúc quí vị Năm Mới Yên Vui.

Rừng Phong Tháng Giêng 2014.

5 Responses

  1. […] CÚN NHỚN, CÚN CON (Hoàng Hải […]

  2. […] CÚN NHỚN, CÚN CON (Hoàng Hải […]

  3. […] CÚN NHỚN, CÚN CON (Hoàng Hải […]

  4. Cún Nhó’n dang o’? Hoa Ky`. Hoàng huynh cô’ liên lac., tìm du’o’c Cún Nhó’n dê? cho 1 doan kêt’ có hâu. cuã câu chuyên. này !
    Có nhiêù cách dê? tìm, nhiêù manh môi’ : Ly’ Hít, Cún Con, Tích Bôp’….” Ngu’ò’i di qua dò’i tôi, không nhó’ gì sao ngu’ò’i …”

  5. […] Mai Hảo: Khóc, cười ở Hội Văn học nghệ thuật Bình Phước (Bà Đầm Xòe). – CÚN NHỚN, CÚN CON (Hoàng Hải Thủy). – Phan Châu Thành – Tản mạn: Vợ chồng tôi đi hội lớp (Dân […]

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: