• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

THÉC MÉC VĂN GỪNG

 

Anh Phó Hít Bắc Kỳ. Tranh vẽ trong Luân Lý Giáo Khoa Thư. Phó Hít đang nạo sái trong tẩu.

Anh Phó Hít Bắc Kỳ. Tranh vẽ trong Luân Lý Giáo Khoa Thư. Phó Hít đang nạo sái trong tẩu.

Trời mưa sắn ống cao quần
Hỏi cơ bán thuốc nhà gần hay xa?
Thân anh đã xác như vờ.
Đồng cân xin chị cho già chớ non.

Một trong những bài gọi là Phong Dao của Tản Đà. Thơ tả cảnh anh nghiện thuốc phiện Bắc Kỳ trời mưa sắn ống quần đi mua thuốc phiện. Bốn câu thôi mà tuyệt hay, tuyệt đúng. CTHĐ tôi théc méc: trong thời Thực dân Pháp làm chủ nước tôi, chủ luôn hai nước Miên, Lào, chính phủ Bảo Hộ độc quyền nhập thuốc phiên vào ba nước Đông Dưông – ba nước Đông Pháp cũng rứa – chính phủ Bảo Hộ độc quyền bán thuốc phiện cho dân bị trị. Nhà Nước Bảo Hộ đặt ở mỗi tỉnh Bắc Kỳ một nhà đại lý bán thuốc phiện. Những nhà này có tên là Régie d’Opium, trước cửa nhà treo bảng hiệu hai chữ RO. Người làm đại lý RO phải là người không can án, có tiền ký quỹ, nhà mặt tiền phố chính trong tỉnh. Nhà nước cấm ngặt việc người dân mua bán thuốc phiện không qua cái gọi là Nhà Đoan của Nhà Nước. Douane. Tức qua Nhà RO: Régie d’Opium. Người dân mua thuốc phiện phải mua ở nhà RO. Thuốc phiện không từ nhà RO bán ra bị coi là thuốc phiện lậu. Ai mua bán thuốc phiện lậu bị bắt, phạt tiền, phạt tù rất nặng. Do đó không thể có chuyện nhà cơ bán thuốc phiện ở trong xóm nghèo, anh nghiện Bắc Kỳ 1935 chiều mưa dầm thất thểu đến mua lẻ một vài đồng cân thuốc phiện. Một đồng cân theo cân ta là số lượng thấp nhất, nhỏ nhất của một chỉ; mười chỉ là một lạng cân ta. Một đồng cân thuốc phiện chỉ tiêm được hai điếu thuốc.

Tôi không biết rõ ông Tản Đà nghiện thuốc phiện hay không nghiện thuốc phiện. Trong những bài ông Tản Đà viết không có dòng chữ nào về thuốc phiện và việc nghiện thuốc phiện. Trong tất cả những bài người cùng thời ông Tản Đà viết về ông không thấy bài nào viết ông Tản Đà nghiện hút hay không nghiện hút.

Lẳng lặng mà nghe nó chúc con,
Sinh năm, đẻ bẩy được vuông tròn.
Phố phường chật hẹp, người đông đúc,
Bồng bế nhau lên nó ở non.

Thi sĩ tiên đoán sai: đông mấy thì đông bọn dân đen chúng tôi cũng sống chết với thành phố, cũng sống bám vào thành phố. Thời nào cũng vậy: chỉ có bọn ở rừng, ở núi kéo nhau về sống ở những thành phố.

Nào có ra gì cái chữ Nho.
Ông Nghè, ông Cống cũng nằm co.
Sao bằng đi học làm thầy Phán,
Tối rượu sâm-banh, sáng sữa bò.

Thi sĩ tả sự ăn uống của những ông thông phán ngày xưa – trước năm 1945 – sự ăn uống ấy no đủ quá đáng. Là con nhà Thông Phán, tôi viết năm xưa các ông Thông Phán có mua những hộp sữa Nestllé về nhà cho các con ăn sáng với bánh mì. Sữa Nestlé xưa phải nhập từ Pháp xong giá không đắt lắm, nhưng sâm-banh – champagne – là thứ rượu Tây đắt tiền, chỉ được dùng trong những bữa tiệc. Người Pháp chính cống cũng không uống champagne mỗi ngày. Ông bố tôi – thông phán thượng hạng ngoại hạng – cả đời không uống ly rượu bia, nói gì đến sâm-banh.

o O o

“Tửu nhập, ngôn xuất.” Tranh vẽ Thi sĩ Tản Đà trên báo Phong Hoá năm xưa.

“Tửu nhập, ngôn xuất.” Tranh vẽ Thi sĩ Tản Đà trên báo Phong Hoá năm xưa.

Tháng Tư 2014, đêm, mầy mò trên Web, tôi thấy bài đăng trong Tạp Chí Văn – có thể là số xuất bản trong khoảng những năm từ 1970 đến 1974 – viết về “Những cái Nhất của một số văn nghệ sĩ Sài Gòn.”

Bảng Phong Thần 55 Cái Nhất

Nằm nhiều nhất Vũ Hồng Chương
Gây chấn động nhất Trùng Dương
Sống khuất lánh nhất Nguyễn Thị Hồng
Đen nhất Vũ Bằng
Hành hạ cái máy chữ khủng khiếp nhất Nhã Ca
Sợ nắng nhất (bốn mùa đội mũ) Vũ Hạnh
Nhỏ con nhất Đinh Tiến Luyện
Sếu vườn nhất Ngụy Ngữ
Độc miệng nhất Nguyễn Đình Tòan
Ở đảo lâu nhất Hồ Hữu Tường
Nhà võ nhất Ngọc Linh
Phệ nhất Nguyên Sa
Nói về mình nhiều nhất (trong tác phẩm) Nguyễn Thị Thụy Vũ
Bí mật nhất Nguyễn Mạnh Côn
Huế nhất Túy Hồng (tự phong)
Lật đật nhất Sơn Nam
Lủi thủi nhất Bình Nguyên Lộc
Long đong nhất Trần Lê Nguyễn
Gầm gừ nhất Vũ Khắc Khoan
Âm thầm nhất Quách Tấn
Đang có nhiều tiền mặt nhất (bốn trăm ngàn giải thưởng) Viên Linh
Thơ dại nhất Mộng Tuyết
Trong ấm ngồi yên nhất Tơ Thùy Yên
Đạo mạo nhất Võ Hồng
Thơm nhất Thanh Lãng
Làm thơ hăng nhất Phạm Thiên Thư
Nhàn hạ nhất Tạ Tỵ (vừa giải ngũ)
Ngừng viết lâu nhất Văn Quang
Tươi nhất Võ Phiến
Có chiếc xe hơi chiến nhất Duyên Anh
Có chiếc xe đạp cà khổ nhất Doãn Quốc Sỹ
Đạp chiếc xe đạp cà khổ kỹ nhất Thanh Nam
Cần kiệm nhất Dương Nghiễm Mậu
Hippy nhất Nguyễn Sỹ Tế
Làm dáng nhất Cung Trầm Tưởng
Ra khỏi nhà sớm nhất Mặc Đỗ (đi làm từ sáu giờ sáng)
Hạnh phúc nhất Tú Kếu và Trần Thị Nga (chàng vừa lấy vợ nàng vừa lấy chồng)
Ngoan đạo nhất Lệ Hằng
Ngang nhất Đỗ Đức Thu (theo Vũ Hồng Chương)
Đổ bác nhất Hùynh Phan Anh
Nổi sóng nhất Nguyễn Thị Vinh
Don Juan nhất Nguyễn Xuân Hồng
Hồi xuân nhất Tuệ Mai
Chỉnh nhất Lãng Nhân
Già gân nhất Vi Huyền Đắc
Nhiều cái nhất nhất Bùi Giáng

( Tạp chí Văn)

CTHĐ: Sao Y bản chính.

Tôi – CTHĐ – cho rằng bản phong thần này được viết trong khoảng những năm từ 1970 đến 1974 vì trong bản không có tên Đinh Hùng. Thi sĩ từ trần trước Tết Mậu Thân.

Tôi chú ý đến bản phong thần vì câu “Độc miệng nhất Nguyễn Đình Toàn.”

Tôi théc méc: Nguyễn Đình Toàn không nói to tiếng, không sài tiếng Đức, không văng tục, không chửi thề, không đả kích, không chê trách ai. Người “độc miệng” là người hay nói những lời độc ác về người khác. Nguyễn Đình Tồn Nói gì mà bị báo Văn phong là người “độc miệng?”

Bản này thiếu nhiều văn nghệ sĩ, như thiếu:

Người ngồi xích-lơ nhiều nhất Mai Thảo.

Người làm báo như tư chức Trần Phong Giao.

Người thả vịt nhất Chu Tử.

Người phong lưu nhất Đông Hồ.

“Thơ dại nhất Mộng Tuyết” theo tôi là không đúng. Bà này “ngây thơ cụ.” Sau 30 Tháng Tư bà lộn mặt nhanh nhất: bà đuổi ông bà Vũ Hồng Chương  ra khỏi nhà bà, bà đon đả mời bọn Cù Huy Cận, Nguyễn Tuần, Chế Lan Viên  đến nhà bà, nhưng chúng không đến. 

Tôi – CTHĐ – làm bản tường trình:

Văn Nghệ Sĩ Sài Gòn Hậu Tháng Tư 75

Nguyễn Hiến Lê ù lì
Nguyễn Ðăng Thục cù mì
Vũ Ðăng Bằng ngơ ngáo
Vương Hồng Sển nâng bi.
Vũ Hồng Chương  xộ khám
Dõan Quốc Sĩ đi tì
Mai Thảo đi trốn
Bình Nguyên Lộc cu ki
Nguyễn Mạnh Côn chết khát
Hồ Hữu Tường chết phì
Á Nam chết xà bát
Hiếu Chân chết ngạt
Dê Húc chết đen sì
Chu Tử xuống biển
Bùi Giáng giả điên
Mộng Tuyết lộn mặt.
Lãng Nhân nằm yên.
Sài Gòn văn sĩ, báo sĩ
1.001 anh tiến tùng
10 anh chạy qua biển
90 anh lỗ tai lùng bùng
Anh nào cũng han rỉ
Tồn lao với tồn lung.

Sau 1975, ông Vũ Bằng ngơ ngáo. Năm 1954 ông phú lỉnh vào Sài Gòn một mình, bỏ vợ con ông lại Hà Nội. Chuyện ông Vũ Bằng là “tình báo viên” do bọn Bắc Cộng cho dzô Sài Gòn hoạt động là chuyện bịa. Nếu ông Vũ Bằng là nhân viên tình báo VC, Cục Tình Báo Bắc Cộng đã tổ chức đưa cả vợ con ông dzô Sài Gòn với ông. Tưởng là chỉ sau hai năm là có chuyện hiệp thông, sẽ gặp lại vợ con, nên ông Vũ Bằng để vợ con ông ở lại Hà Nội giữ nhà, một mình ông vào Sài Gòn làm việc lấy tiền trả nợ. Không ngờ hai năm không có hiệp thông, bị kẹt, ông Vũ Bằng phải lấy bà vợ ngườiNam, cho ra đời một lố con. Vì vậy, trong những bài viết của ông Vũ ở Sài Gòn, ngồi những chuyện thương nhớ quê hương miền Bắc, với hy vọng lấy điểm may ra vợ con ông ở Hà Nội được đỡ khổ, ông thường xa gần đả kích Mỹ gây chiến tranh ở Việt Nam, kín và khéo bầy tỏ lòng oán hận Mỹ đánh bom Hà Nội, phá nát khu cơ đầu cũ Khâm Thiên ..vv.. Nhưng ông không phải là tình báo viên, tình báo hòn do Cộng sản gửi vào Sài Gòn. Sau 1975 ông ngơ ngáo như 4 triệu người dân Sài Gòn khốn khổ, khốn nạn sống cùng thời với ông. Cũng như mọi người Sài Gòn, ông và vợ con ông đói  dzài, đói  dzẹt. Một anh con ông tên là Vũ Lăng, từ Hà Nội vào Khánh Hội, Sài Gòn tìm ông, anh này cãi lộn tùm lum với bà vợ sau của ông làm ông chán quá cỡ thợ mộc.

Những năm 1970 sống bình yên giữa lòng thành phố Sài Gòn, ông Vũ Bằng viết chuyện ông thương nhớ đất Bắc Kỳ trong tác phẩm “Thương Nhớ Mười Hai.” Ông nhớ thương đất Bắc ngày xưa ra rít. Nhưng khi bọn Bắc Cộng Lính Cái Ðít To hơn cái thúng, ngơ ngáo kéo vào Sài Gòn, không một lần ông Vũ Bằng về thăm lại Hà Nội. Ông chết nghèo ở Khánh Hội. Thân xác ông nằm ở một nghĩa trang quanh Sài Gòn. Ðến năm 2000 bọn Bắc Cộng kể chuyện “Nhà Văn Vũ Bằng là nhân viên Cục Tình Báo Bắc Cộng được đưa vào Nam hoạt động tình báo.” Chuyện bậy bạ, em nhỏ lên ba nghe cũng phải chửi. Bọn Bắc Cộng chuyên môn Nhận Vơ.

o O o

Hơm qua em đi tỉnh về,
Ðợi em ở mãi con đê đầu làng.
Khăn nhung, quần lĩnh rộn ràng,
Áo cài khuy bấm, em làm khổ tôi.
Nào đâu cái yếm lụa sồi,
Cái dây lưng đũi nhuộm hồi sang xuân?
Nào đâu cái áo tứ thân?
Cái khăn mỏ quạ, cái quần nái đen?

Tôi – CTHĐ – théc méc vì “cái yếm lụa sồi” trong bài thơ của ông Nguyễn Bính. Em nhỏ lên ba, cụ già chín bó Bắc Kỳ đều biết “lụa’ là “ lụa”, “ sồi” là “sồi.” Lụa dệt bằng thứ tơ tằm tốt nhất, mịn nhất, sồi dệt bằng những sợi tơ tằm thơ nhất. Không có cái yếm nào là “yếm lụa sồi.” Sồi thơ, cứng, chỉ được dùng làm váy cho đàn bà, con gái làm ruộng ở vùng quê Bắc Kỳ.

Bài “Yếm lụa sồi” có 4 câu kết tôi thấy tuyệt hay:

Hoa chanh nở ở vườn chanh.
Thầy U mình với chúng mình chân quê.
Hôm qua Em đi tỉnh về,
Hương đồng, gió nội bay đi ít nhiều.

o O o

Trích Phỏng vấn của Ðài VOA ngày 28, tháng 6, 2011.

Công Chúa Huyền Trân. Nàng công chúa có công mở nước nhưng bị người đời quên lãng. Ảnh do người Việt những năm 2000 tưởng ra mà vẽ.

Công Chúa Huyền Trân. Nàng công chúa có công mở nước nhưng bị người đời quên lãng. Ảnh do người Việt những năm 2000 tưởng ra mà vẽ.

VOA: Kế hoạch sắp tới của nhà văn bất đồng chính kiến Trần Khải Thanh Thủy?

Nhà văn vừa tị nạn chính trị ở Hoa Kỳ đã Nói với Ðài VOA về kế hoạch sắp tới của bà  qua cuộc phỏng vấn của Ðài:

Trần Khải Thanh Thủy:

“Tôi chọn cách đi tị nạn như thế này để được tiếp tục cầm bút… Tôi vẫn tiếp tục giữ ngọn lửa tranh đấu, niềm đam mê viết, và tôi sẽ viết như khi còn ở trong nước.

“Mục tiêu của tôi là được sống thật với mình và sống tự do, được cầm bút trở lại. Tôi sẽ viết cuốn ‘Hỏa Lò: Cửa Sinh Cửa Tử của những Kiếp Buồn’. Tập thứ hai tôi sẽ viết về chính bản thân tôi là ‘Ðời Tù’và một cuốn nữa mang tính chính luận cao, phần hai của ‘Ðêm giữa ban ngày ở Việt Nam,’ nói lên mặt trái của xã hội Việt Nam khi cả nước có 372 trường học, nhưng có tới gần 900 nhà tù…

Chắc chắn chúng sẽ như những tiếng bom nổ giữa thời bình.

Ðam mê của tôi từ bé là cầm bút. Nhà văn muốn được tỏa sáng phải sống hết mình, phải mài mòn mình ra mà viết. Tôi hy vọng những tháng ngày ở Mỹ, cùng với lòng biết ơn đối với nước Mỹ không những đã cứu thốt tôi ra khỏi tù mà còn cưu mang hai mẹ con tôi nữa, tôi sẽ có sự cộng hưởng sức mạnh tinh thần để thể hiện tác phẩm đầy đặn hơn…”

Ngưng trích.

CTHÐ: Kể từ ngày cõi đời này có những người Việt Nam chống Cộng ở trong nước, bị bọn Cộng Việt giam tù, hành hạ, bị đe doạ nguy hiểm đến mạng sống, được người Mỹ đến sang Mỹ, bà Trần Khải Thanh Thủy là người Tù Việt được người Mỹ đến đi long trọng nhất.

Cho đến hôm nay, Người Tù Trần Khải Thanh Thủy là người Tù Việt duy nhất – thứ nhất – được nhân viên Ðại Sứ Quán Hoa Kỳ đến thăm trong tù, được đưa thẳng từ Trại Tù Khổ Sai ra phi trường, lên phi cơ bay thẳng sang Hoa Kỳ, được nhân viên Tồ Ðại Sứ Hoa Kỳ đưa đi trên phi cơ trên đường bay qua biển đến phi trường San Francisco.

Trong 10 năm qua, tôi thấy có Ông Tù Tầu Ngụy Kinh Sinh được người Mỹ đưa đi khỏi nước Tầu Cộng giống như trường hợp Bà Tù Việt Trần Khải Thanh Thủy.

Ông Tù Tầu Ngụy Kinh Sinh được người Mỹ can thiệp, lãnh đưa đi từ trại tù khổ sai, có nhân viên chính quyền Mỹ đến đến ông ở Trại Tù, cùng đi sang Mỹ với ông trên phi cơ. Ông đến phi trường New York. Người Mỹ gốc Hoa chào đến ông tưng bừng. Báo Mỹ đăng tin ông Ngụy nghiện hút một hiệu thuốc điếu của Tầu Cộng. Người ta lục tung các cửa tiệm người Tầu ở Phố Tầu New York tìm mua cho ông thứ thuốc điếu đó. Chính phủ Hoa Kỳ không chính thức mời ông đến Nhà Trắng. Một ông Tham Vụ Nhà Trắng mời ông đến Nhà Trắng. Trong khi Ông Tù Tầu ngồi trong văn phòng của ông Tham Vụ này, Tổng Thống Clinton ghé vào, bắt tay, nói chuyện một lúc.

Ông Tù Tầu Ngụy Kinh Sinh được chào đến khắp nơi trong khoảng 12 tháng. Rồi theo đúng qui luật và thông lệ, ông bị người ta quên. Ở trong nước Tầu Cộng, ông là Nhà Tranh Ðấu cho Nhân Quyền. Sang Mỹ, sống ở Mỹ, ông là một ông Tầu như cả triệu ông Tầu khác sống ở Mỹ.

Chưa kể đến tình trạng đáng buồn là sống lưu vong ở những quốc gia dân chủ Âu Mỹ, nhiều ông Cựu Tù Chống Cộng bị “cháy,” bị “đốt.” Ða số các ông bị coi thường, có ông bị mạ lỵ. Không chỉ mạ lỵ suông mà là mạ lỵ tàn tệ. Tình cảnh các ông thê thảm trăm đường, đáng thương quá đỗi. Có ông Cựu Tù bị đốt, bị đánh rách đến không có cái sà-lỏn lành lặn mà mặc.

Ngay từ những ngày đầu sang Mỹ, tôi đã viết ra ý kiến của tôi trước tình trạng bọn Cộng Sản – đầu têu là Nga Cộng, Tầu Cộng – cứ bắt tù những người đòi Nhân Quyền, những người phản đối sự cai trị tàn bạo của chúng. Những người Dân chủ Âu Mỹ xin thả, xin lãnh mang những người tù ấy đi. Bọn CS thả, cho đi. Và thế là những người Âu Mỹ hoan hỉ cho là họ thắng, bọn CS phải nhượng bộ. Tôi gọi sách lược “Bắt, Chờ Xin, Thả cho Ði” của bọn Cộng Sản là trị “Chính Trị Con Tin.” Gần như tất cả những người chống Cộng bị CS bỏ tù trên thế giới đều được người Mỹ đến đến sống ở Hoa Kỳ, cứ như là Hoa Kỳ cần có những chuyên viên chống Cộng.

Người Mỹ lãnh mang những người chống đối đi, sang Mỹ, bọn Cộng cầm quyền mừng húm. Mang những người chống Cộng đi ra nước ngồi, người Mỹ nhổ những cái gai nhọn ghim ngay bên mắt bọn Cộng Sản. Sách lược “Chính Trị Con Tin” bọn Việt Cộng bắt chước bọn Nga Cộng, Tầu Cộng, đến nay – năm 2014, Thế Kỷ 21, vẫn được bọn Cộng xử dzụng có lợi cho chúng.

Tôi viết bài này trong ngày có tin ông Tù Cù Huy Hà Vũ và bà vợ đến phi trường Dulles, Washington DC. Tôi ngậm ngùi nhớ những Văn Nghệ sĩ Việt Nam Cộng Hồ bị bọn Bắc Cộng bắt tù, chết thảm trong tù.

Bài viết đã đủ dài. Tôi chấm dzứt ở đây.

Advertisements

9 Responses

  1. Reblogged this on Giai01's Blog and commented:
    Xem

  2. […] – THÉC MÉC VĂN GỪNG (Hoàng Hải Thuỷ). […]

  3. […] – THÉC MÉC VĂN GỪNG (Hoàng Hải Thuỷ). […]

  4. […] – THÉC MÉC VĂN GỪNG (Hoàng Hải Thuỷ). […]

  5. Nhà văn HHThủy nói chung mà rất đúng là VC.thường vơ vào chúng
    những người bên VNCH.”có nằm vùng” cho chúng.Nhưng có lẽ nếu
    xét cho kỹ thì chưa chắc đúng hẳn.
    Theo thiển ý tôi,chúng chỉ vơ vào những nhân vật uy tín,danh tiếng,
    đạo cao đức trọng v.v…ở miền Nam,chứ loại làng nhàng hoặc tầm
    thường thì chúng đời nào vơ vào !
    Trong giới văn và báo ở miền Nam,có Vũ Hạnh,Sơn Nam,Phan Kim
    Thịnh,Huỳnh Bá Thành,Nguyễn Ngọc Lương…nằm vùng ai cũng biết cả .Riêng NNLương thì học giả NHLê cũng lấy lám ngạc nhiên,không
    hề biết hoạt động nằm vùng của tên này.
    Nếu Vũ Bằng không phải nhân viên tình báo thì tôi nghĩ ông ta cũng
    có thể là điềm chỉ viên,tên chỉ điểm là loại nằm vùng thấp nhất ?

  6. […] – THÉC MÉC VĂN GỪNG (Hoàng Hải Thuỷ). […]

  7. Có ít nhất 4 nhà văn bị gán sai nhất là :
    -Lệ Hằng ngoan đạo nhất ư ? Trật lất.Thật ra,khi từ ĐN.
    vào SG.thì tên tuổi Lệ Hằng lần đầu xuất hiện trên báo
    Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp (DCCT.).
    -Don Juan nhất là Nguyễn Xuân Hoàng ? Nhưng viết tên
    sai là Nguyễn Xuân Hồng
    -Nguyễn Thị Hoàng,chứ sao lại Nguyễn Thị Hồng ? Có
    sống khuất lánh nhất không nhỉ ? Nhà văn ở Nha Trang.
    -Nguyễn Đình Toàn chứ làm gì có Nguyễn Đình Tồn ?
    v.v.

  8. Bài gốc của tác giả dùng hai kiểu chữ đánh máy khác nhau cho nên khi tổng hợp lại bị nhiều lỗi chủ yếu là ở phần đánh dấu mũ. Em đã cố gắng sửa hết sức nhưng nếu các bác thấy còn chỗ nào sai xin vui lòng cho em biết.

    Xin cám ơn.

    • CTHĐ: Kính thưa quí vị: Trong khoảng môt tuần Computer của tôi bị lộn xộn. Tôi viết ” Vũ Hoàng Chương”, gửi đi, nhà báo, trang Web đăng chữ đổi là ” Vũ Hồng Chương,” ” Hoàng hải Thủy thành ” Hồng Hải Thủy,” chữ “tôi” thành chữ “tơi.” Tại máy. không phải tôi viết sai. HHThủy

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: