• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

NGHỀ BÁO, NGHIỆP BÁO

Nữ Ký Giả Lynh Bùi viết về Nghề Báo: “Đừng nói với tôi đây là một nghề tồi.”

Nữ Ký Giả Lynh Bùi viết về Nghề Báo: “Đừng nói với tôi đây là một nghề tồi.”

Trên Nhật báo The Washington Post, ngày March 14, 2014, có đoạn tin:

“MD. Couple found dead at home.

“Health issues cited in apparent murder suicide.

By Lynh Bui. 

“Maryland. Căp vợ chồng chết ở trong nhà.”

“Vấn đề sức khỏe được coi là nguyên nhân  giết người và tự sát.”

Tin của Lynh Bùi.

Tin không có gì lạ: cặp vợ chồng ở Maryland, tiểu bang bên cạnh Virginia, vì bà vợ bệnh trạng nhiều ngày, bệnh không thể chữa khỏi, ông chồng yêu thương bà vợ, hết lòng chăm sóc, nhưng rồi ông cũng đau yếu. Ông bắn chết bà rồi tự bắn. Chuyện bi thảm này – về những đôivợ chồng già – thường xẩy ra ở Hoa Kỳ.

Nữ phóng viên  Lynh Bùi, Nhật báo The Washington Post.

Nữ phóng viên Lynh Bùi, Nhật báo The Washington Post.

Tôi – CTHĐ – chú ý đến bản tin vì người đưa tin là cô Lynh Bùi, một phụ nữ Việt Nam. Lý do thứ hai làm tôi chú ý đến bài đăng báo là vì bài viết về “Nghề làm báo,” nghề tôi làm từ năm tôi 20 tuổi.

Đây là tiểu sử của nữ phóng viên Lynh Bùi:

Lynh Bùi vào tòa soạn Nhật báo The Washington Post năm 2012. Cô có Master về Báo Chí. Trước khi là nhân viên The Washington Post, cô từng làm việc trong nhà báo ở Phoenix, Arizona. Cô là người Việt ra đời ở Arizona.

Lời Nữ ký giả Lynh Bùi viết đi kèm ảnh cô trên báo:

“Reporter at The Washington Post. I get paid to learn new things, talk to people and tell stories. Not too shabby.”

“Làm phóng viên Nhật báo The Washington Post. Tôi được trả lương để học những chuyện mới, để nói chuyện với mọi người, và để kể chuyên. Không đến nỗi mạt rệp quá.”

Shabby: lôi thôi, mòn, sờn, rách, đáng khinh, hèn mạt.

“Không đến nỗi mạt rệp quá” có nghĩa là  Nghề báo – làm báo, viết báo, làm phóng viên nhà báo – không đến nỗi quá tồi.

Nữ ký giả Lynh Bùi viết về Nghề Báo của cô. Bài viết ngày June 30, 2012. CTHĐ phỏng dịch:

Don’t try to tell me this is a bad career.

Đừng nói với tôi đây là một nghề mạt.

Đầu năm nay, careercast.com cho đăng một danh sách 10 Nghề Tốt Nhất và 10 Nghề Tồi Nhất ở Hoa Kỳ trong năm 2012. Trong danh sách này, Nghề Báo là nghề thứ 5 trong số 10 Nghề Tồi Nhất, cao hơn nghề “Oil rig worker”. CTHĐ tôi không biết chắc nghề “oil rig worker” là nghề gì nên để nguyên tiếng Anh; phải chăng đây là những công nhân làm việc ở những giếng khoan dầu – và dưới nghề “waiter/waitress: phục vụ tiệm ăn,”  nôm na là bồi bàn.

Nữ ký giả Linh Bùi viết tiếp: Ngay hôm sau, Ký giả Jeff Bercovici, Tạp Chí Forbes, đưa ra bài trả lời:

“Forget That Survey. Here’s Why Journalism  is The Best Job ever: Hãy quên bản kiểm điểm đó. Đây là lý do tại sao Nghề Báo là Nghề Tốt Nhất trong mọi nghề.” Tôi – ( cô Lynh Bùi ) – nhớ lại bẩy năm tôi làm nhân viên báo Arizona Republic và đây là những gì tôi nghĩ về bản kiểm điểm và về lời phản bác của Bercovici.

Jacqueline Bouvier, Nữ Phóng Viên Báo Chí Mỹ duy nhất trở thành Đệ Nhất Phu Nhân.

Jacqueline Bouvier, Nữ Phóng Viên Báo Chí Mỹ duy nhất trở thành Đệ Nhất Phu Nhân.

Vài tuần nữa tôi sẽ đến Washington DC để thực tập một năm trong tòa soạn Nhật Báo The Washington Post. Dù cho tình trạng các tờ báo giấy bị suy tàn, nghề báo giấy nay bị coi như con tầu sắp đắm, người ta nay thích đọc tin trên những iPad, tôi vẫn yêu Nghề Làm Báo vì những lý do:

Làm báo tôi được trả lương để đi ra ngoài văn phòng.

Việc đi ra ngoài văn phòng có thể là việc tôi đến Tòa Thị Chính dự một cuộc họp hang tuần, có thể là việc tôi ngồi trên lạc đà đi xem những Kim Tự Tháp Ai Cập, ngồi trong xe đua với Tay Đua Vô Địch ở Trường Đua Xe Phoenix, vào thăm Nhà Tù và ăn thử cơm tù xem cơm tù ra sao. Tất cả những việc trên tôi đều được nhà báo trả lương để làm, tôi chỉ có nhiệm vụ đi, đến, xem, hỏi, ghi nhận và viết bài tường trình đúng sự thật.

Làm báo tôi được trả lương để gặp người ta.

Với tư cách ký giả, tôi được gặp và được bắt tay những vị vương giả – như Hoàng Tử Andrew, Quận Công York – các ông Dân biểu, Thị Trưởng. Quản Đốc Nhà Tù, những ông chủ tiệm ăn, những người đi biểu tình ..v..v..

Làm báo tôi được Hỏi và Học. Tôi có điều kiện hỏi những câu mà người thường không hỏi được. Hỏi và được trả lời. Tôi nhiều lần lục lọi những thùng rác của người ta để tìm những thứ tôi cần cho bài báo của tôi.

Tôi được trả lương để Kể chuyện. Tôi kể chuyện những tòa án làm việc ra sao, kể về những chương trình, kế hoạch của chính quyền, tôi báo trước những cuộc đình công sắp xẩy ra, những tai biến có thể sẽ đến, tôi kể những chuyện về cuộc đời của những công dân rất thường, như chuyện tôi viết về anh công nhân Bob Stockly ở Scottsdale. Trong 25 năm Bob làm công việc giữ đẹp và làm sạch đường phố. Anh hốt lá cây trong đường phố cho vào xe rác. Công việc nhọc nhằn mà ít tiền công. Anh qua đời năm anh 54 tuổi. Tôi hỏi chị vợ anh tại sao anh chồng chị không bỏ nghề hốt rác để làm việc khác sạch hơn, nhẹ hơn, nhiều tiền công hơn  khi có dịp, chị vợ anh nói :

“Chúng tôi hài lòng với hiện tại. Hai chúng tôi cùng cho rằng làm việc gì mà sống được là tốt. “

Cô Lynh Bùi kết luận:

“Tôi có cái may là kiếm được nhiều tiền hơn “số tiền vừa đủ để sống” trong bẩy năm vừa qua. Cám ơn tất cả những vị đã giúp tôi sống được với nghề tôi yêu thích.”

Đây là chuyện một nữ phóng viên Mỹ trở thành Đệ Nhất Phu Nhân Hoa Kỳ:

Từ thời trung học, cô Jacqueline Bouvier viết văn và làm thơ, một số văn thi phẩm đầu đời của cô xuất hiện trên những tờ báo địa phương. Nhật báo Salmagundi của trường trung học trao tặng cô Giải Nhất về Văn Chương. Năm 1951 cô gửi bài dự Cuộc Thi Prix de Paris của Tạp Chí Vogue. Người đoạt Giải Nhất sẽ được Vogue đài thọ 6 tháng sống ở NewYork, 6 tháng sống ở Paris để viết bài cho tạp chí. Đề tài bài dự thi là “Viết về Paris.” Nữ sinh Jacqueline Bouvier viết bài “Những nhân vật tôi muốn được gặp ở Paris.” Trong bài cô kể cô muốn được gặp Nhà Văn Oscar Wilde, Thi sĩ Charles Baudelaire và Nhà Sáng Tác Vũ Ballet Serge Diaghilev. Cô vào danh sách  12 người chung kết. Cô được Vogue mời đến phỏng vấn và cô được chọn để trao giải. Bà mẹ cô không muốn cô sang Paris sống một mình trong 6 tháng nên cô từ chối nhận giải này.  Học xong đại học, công việc thứ nhất trong đời làm báo nhà nghề của cô là chân phóng viên nhiếp ảnh  báo The Washington Time-Herald, lương 42.50 đô-la một tuần. Cô vừa phỏng vấn vừa chụp ảnh. Thời kỳ này nữ phóng viên Jacqueline Bouvier trở thành nữ ký giả chính trị-thời sự. Cô phải hỏi và tường thuật về những vấn đề Chiến Tranh Lạnh, về Liên Bang Sô-Viết, Chiến Tranh Triều Tiên, việc Hoa Kỳ liên can đến vùng Đông Nam Á. Cô phỏng vấn bà Phu Nhân Phó Tổng Thống Pat Nixon, rồi ông Phó Tổng Thống Richard Nixon, cô phỏng vấn ông Thượng Nghị Sĩ John F. Kennedy. Sau đó cô và Thượng Nghị Sĩ John F. Kennedy kết hôn. Nữ phóng viên Jacqueline Bouvier trở thành Đệ Nhất Phu Nhân Hoa Kỳ. Công tác báo chí cuối cùng của Nữ phóng viên Jacqueline Bouvier là sang London dự cuộc Lễ Tấn Phong Nữ Hoàng Elizabeth năm 1953. Theo tôi – CTHĐ – Nữ phóng viên Jacqueline Bouvier là nữ phóng viên duy nhất trên thế giới trở thành Đệ Nhất Phu Nhân. Cuộc nhân duyên của cô ký giả mở đầu bằng một cuộc phỏng vấn. Trong ảnh đi cùng bài này ta thấy Nữ Phóng Viên Jacqueline Bouvier dùng cái máy chụp hình hiệu Linhop. Từ năm 1950 đến năm 1960 Linhop là máy chụp ảnh tối tân của Hoa Kỳ. Những nhiếp ảnh viên nhà nghề của Mỹ những năm ấy đều dùng máy Linhop.

Nữ phóng viên Jacqueline Bouvier qua đời đã lâu, những chiếc máy chụp hình Linhop nay ở trong những nhà lưu trữ đồ cổ, tôi – CTHĐ – trong buồi sáng Tháng Năm nắng vàng trên Rừng Phong, không buồn, không vui, viết bài báo này.

2 Responses

  1. Kính bác CTHĐ,
    Vừa được tin blogger NHVinh chủ trang anhbasam và blogger NTMThúy đã bị bắt do lệnh của tt Ba Ếch-ngồi-đáy-giếng. Ở đâu chứ ở thiên đàng xhcn (xấu hổ cả nước) của đcsvn (đảng cướp sạt vận nước) thì nghề làm blogger, một loại nhà báo tự do (vì nhà báo của đảng thì phải gọi là nhà béo) thì quả là bét dzèm, mạt rệp hơn cả mạt rệp nữa.
    Trang anhbasam thường hay đăng các bài của bác CTHĐ cho dân trong nước được tiếp tục đọc và mến mộ CTHĐ, nên bị bắt rồi thì dân trong nước sẽ thòm thèm đọc CTHĐ đến bao giờ đây? Chỉ nguyên do này thôi cũng đủ để kêu gọi TOÀN DÂN VÙNG DẬY để bảo vệ quyền tự do ngôn luận, và quyền tự do truyền thông, quyền tự do được đọc bài của CTHĐ!!!

  2. Reblogged this on Giai01's Blog and commented:
    xem

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: