• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

NGƯỜI Ở LẠI SÀI GÒN

Ảnh Hoàng Hải Thủy, ghi ở Sài Gòn năm 1976, in lên trang bìa Nguyệt San Đất Việt, xuất bản ở California, Hoa Kỳ.Tháng 5- 1976.

Ảnh Hoàng Hải Thủy, ghi ở Sài Gòn năm 1976, in lên trang bìa Nguyệt San Đất Việt, xuất bản ở California, Hoa Kỳ.Tháng 5- 1976.

Muà Xuân 2014, một bà thường đọc Viết ở Rừng Phong gửi cho tôi – CTHĐ – tâp Bán Nguyệt San ĐẤT VIỆT Số 2. Tháng 7 năm 1976, xuất bản ở California. Chủ nhiệm Bà Nguyễn Giáng Vân, Chủ bút Tô Văn.

Tập báo xưa làm tôi bùi ngùi và cảm khái. Đất Việt ra đời ở Hoa Kỳ tới năm nay – 2014 — đã gần bốn mươi năm. Gần bốn mươi năm tờ báo được giữ kỹ. Giấy báo ngả mầu vàng nhưng không bị rách. Tôi cám ơn hai bà: một bà giữ Nguyệt San Đất Việt, một bà gửi Đất Việt cho tôi. Chủ đề chính của số báo viết về Hoàng Hải Thủy, một trong những người ở lại Sài Gòn sau Ngày Ba Mươi Tháng Tư 1975. Xin đăng nguyên văn bài viết; mời quí vị đọc.

ĐẤT VIỆT Số 2. Tháng 7 năm 1976.

Từ Hà Nội, Hoàng Hải Thủy vô Sài Gòn năm 1953, hình như cùng một lúc với Nhà văn Thanh Nam. Hồi đó, Hoàng Hải Thủy còn trẻ lắm, mới rời ghế nhà trường giữa lúc cuộc chiến tranh chống Thực dân Pháp đang hồi sôi động.

Tiểu thuyết Ba Xu của Lê Minh Hoàng Thái Sơn, viết cho Nhà Xuất Bản Nam Cường năm 1951. Năm 2000, Nhà Xuất Bản Đồng Tháp in lại.

Tiểu thuyết Ba Xu của Lê Minh Hoàng Thái Sơn, viết cho Nhà Xuất Bản Nam Cường năm 1951. Năm 2000, Nhà Xuất Bản Đồng Tháp in lại.

Vô Sài Gòn, Hoàng Hải Thủy ở chung với Lê Minh Hoàng Thái Sơn, chủ nhiệm tuần báo Đi và Sống. Lê Minh Hoàng Thái Sơn là anh rể của Hoàng Hải Thủy, một nhà văn rất giang hồ, táo bạo.

Hoàng Hải Thủy làm trong tòa soạn Tuần báo Đi và Sống, suốt ngày đi theo Hoàng Thái Sơn du hí ở những tiệm hút, tiệm khiêu vũ. Hồi đó Tuần báo Đi và Sống của Hoàng Thái Sơn bán chạy lắm, tiền bạc vô dễ dàng nên hai anh em họ Hoàng tha hồ ăn chơi. Phải nói rằng Hoàng Hải Thủy chiu ảnh hưởng rất nhiều từ Lê Minh Hoàng Thái Sơn nhưng Hoàng Hải Thủy có căn bản giáo dục hơn Lê Minh Hoàng Thái Sơn rất nhiều. Tánh chân thật và sự giáo dục của gia đình làm cho Hoàng Hải Thủy không bị sa đọa khi ăn chơi đàng điếm ở tuổi thanh xuân.

Cùng năm 1952 khi vừa vô Sài Gòn gặp lúc Nhựt báo Dân Quyền của anh Trần Tấn Quốc do anh Văn Hoàn làm chủ bút mở cuộc thi truyện ngắn, Hoàng Hải Thủy gửi truyện đến tham dự. Ban Giám Khảu Cuộc Thi của nhựt báo Dân Quyền đã chọn truyện ngắn của Hoàng Hải Thủy để tặng giải nhứt.

Chiếm được giải nhứt Truyện Ngắn của báo Dân Quyền, hình ảnhHoàng Hải Thủy được đăng trên báo chí miền Nam Việt Nam đã khuyến khích Hoàng Hải Thủy rất nhiều trong bước tiến vào làng văn, làng báo miền Nam VN.

Hoàng Hải Thủy say mê những tiểu thuyết phóng sự của Nhà Văn Xã Hội Vũ Trọng Phụng oàng Hải Thủy được đăng lên bánhư Số Đỏ, Giông Tố..v..v..Hoàng Hải Thủy thích lối viết hiện thực của Vũ Trọng Phụng. Năm 1954-1955, Hoàng Hải Thủy viết vài phóng sự ngắn trên vài tờ tuần báo ở Sài Gòn. Hồ Anh, Chủ nhiệm nhựt báo Ngôn Luận, thấy những phóng sự ngắn của Hoàng Hải Thủy rất có duyên nên Hồ Anh mời Hoàng Hải Thủy viết cho Ngôn Luận một phóng sự dài.

Hồi ấy Thủ Tướng Ngô Đình Diệm vừa cướp ngôi của Bảo Đại, dựa vào Mỹ đuổi Tây như điên. Ông Tây, Bà Đầm chán ngán quá rồi. Một số Tây Đầm từ miền Bắc di cư vào Namở trong Camp Lyautey đường Trần Quốc Toản, sau này là trại của Cảnh Sát Dã Chiến, sống với đủ các mục vui Tứ Đổ Tường, Rượu, Thuốc phiện, Trai gái, Cờ bạc. Ai thích Tây Đầm thì đến Camp Lyautey. Ai muốn Tứ Đổ Tường cũng đến Camp Lyautey.

Khi đó, người ta ra sức căm thù Tây Đầm Pháp cũng chẳng khác gì bây giờ người Việt oán hận chính sách của Hoa Kỳ làm mất miền Nam VN. Hoàng Hải Thủy lăn lộn, đi chơi nhiều nơi, anh tìm thấy một thiên phóng sự rất sống ở Trại Lyautey nên anh viết cho Ngôn Luận thiên phóng sự “TÂY ĐỰC TÂY CÁI” đăng 3 cột nơi trang nhứt.

Nhựt báo Ngôn Luận khởi sắc mạnh qua thiên phóng sự hiện thực xã hội của Hoàng Hải Thủy. Lối viết phóng sự của Hoàng Hải Thủy chịu ảnh hưởng rất nhiều của Vũ Trọng Phụng, nhưng có những ngôn ngữ mới, một số những  ngôn từ đối đáp của các nhân vật trong phóng sự Tây Đực Tây Cái đã trở thành ngôn ngữ thông dụng của giới trẻ giang hồ và giới báo chí thời bấy giờ. Về sau, Phan Nghị cũng thành công theo lối viết của Hoàng Hải Thủy.

Sau Ngôn Luận, Hoàng Hải Thủy viết thêm cho Văn Nghệ Tiền Phong, tờ tuần báo cũng doHồ Anh làm chủ nhiệm nhưng chỉ vài số Hoàng Hải Thủy và Hồ Anh có chuyện lục đục, Thủy đã bỏ Văn Nghệ Tiền Phong và Ngôn Luận, đi viết cho báo khác.

Hoàng Hải Thủy trở thành một nhà văn nổi tiếng sau nhiều tác phẩm được ấn hành. Hoàng Hải Thủy rất giỏi ngoại ngữ, Anh cũng như Pháp. Về sauHoàng Hải Thủy chỉ phóng tác  nhưng với cách phóng tác rất độc đáo. Những tác phẩm tiểu thuyết phóng tác của Hoàng Hải Thủy bán rất chạy.

Năm 1961 Hoàng Hải Thủy làm đặc phái viên Nhựt báo Sàigỏnmoi của bà Bút Trà. Ở đây, Hoàng Hải Thủy được trọng dụng. Anh vừa viết văn vừa làm báo, kiếm được khá nhiều tiền. Hoàng Hải Thủy tậu được xe hơi, dư tiền chi tiêu cho gia đình, cùng tiền chi cho những thú ăn chơi mà anh đa mang.

Đời Hoàng Hải Thủy có 3 cái thú, 3 thứ đam mê nhất:

    • Mê hút thuốc phiện.
    • Mê Vợ.
    • Mê đọc sách.

Có thể nói trên trái đất này chưa có ai mê vợ bằng Hoàng Hải Thủy. Mối tình của Hoàng Hải Thủy với vợ anh cũng khác những mối tình của những người tầm thường. Vợ Hoàng Hải Thủy là một đầm lai, có vẻ đẹp nha trộn giữa Đông phương và Tây phương. Hoàng Hải Thủy vẫn nói với những người bạn thân : “Trong Tình yêu với vợ anh, anh là gã học trò yêu mê cô giáo.”

Có điều ngang trái, vợ Hoàng Hải Thủy lại rất ghét thuốc phiện, rất sợ thuốc phiện. Hai vợ chồng thường dằn dỗi nhau vì chuyện hút thuốc phiện. Anh hút dấu vợ nhưng làm sao dấu được những người đàn bà đẹp, tinh ranh có loại giác quan thứ 6, thứ 7 cho đến thứ 12, nên vợ anh nghi và biết anh nghiện.

Làm báo không như làm công chức vì thời giờ không nhất định, có khi đi sớm về muộn, có khi phải đi làm cho đến khuya mới về. Tòa báo cần là phải có mặt nên Hoàng Hải Thủy đi chơi lu bù. Buổi chiều Hoàng Hải Thủy cùng một số nhà văn đến tiệm Chú Quay ở đường Trần Hoàng Quân nằm hút cho đến 7, 8 giờ tối, ra tiệm ăn rồi lái xe về nhà, nằm đọc sách, hú hí với vợ con. Nhiều khi mê đọc và sáng tác, Hoàng Hải Thủy thức gần trọn đêm.

Hoàng Hải Thủy đẹp trai, duyên giáng, đúng là dân Hà Nội, nói chuyện thật đáng yêu, có đôi mắt rất lẳng lơ, nụ cười nhiều tình cảm, nên Hoàng Hải Thủy được nhiều nữ sinh say mê nhưng Thủy chỉ có mê vợ nên nhiều nàng cay cú Thủy lắm.

Tính Thủy rất nghệ sĩ, lái xe hơi nhưng chẳng bao giờ có bằng lái. Có người lo ngại cho anh thì anh nói:

“Không có bằng lái xe nên phải cẩn thận khi lái xe, có bằng ỷ vào bằng, chạy bậy, phiền lắm.”

Thật ra Hoàng Hải Thủy không thích chuyện gì bận bịu đến mình ngoài việc hút thuốc phiện, đọc sách và mê vợ.

Tuy mê vợ, Hoàng Hải Thủy cũng còn yêu một người đàn bà khác. Đó là một loài Chim Yến Đêm. Tôi là người được Hoàng Hải Thủy tâm sự nhiều nhứt khi anh yêu Yến Đêm:

“Tôi được mời đóng phim. Từ thưở nào đến giờ tôi có biết đóng phim là gì đâu, nhưng được mời cũng cứ nhận. Đạo diễn và nhà sản xuất  phim thì muốn dựa vào tên một văn sĩ, nhà báo. Đến phim trường tôi gặp một giai nhân, bốn mắt nhìn nhau. Nàng cũng như tôi cùng thấy một cảm thông huyền diệu, tình yêu làm chúng tôi sáp lại với nhau.”

Loài Yến về Đêm – (sở dĩ phải viết như thế vì người yêu của Hoàng Hải Thủy hiện sống ở California nên không thể viết rõ hơn.) – cùng Hoàng Hải Thủy gắn bó nhau  nhưng anh nói thật với nàng anh yêu nàng nhưng anh không thể sống vợ chồng với nàng.

Tình ngoại hôn dù có giữ kín tới đâu cũng không dấu được ai, nói gì đến chuyện dấu vợ. Hoàng Hải Thủy biết vợ anh đau nên anh dứt tình với Yến Đêm. Gia đình anh chỉ thêm chút nữa là tan vỡ.

Yến Đêm có thời vào làm nhân viên Việt Tấn Xã thời Tổng Giám Đốc Nguyễn Ngọc Linh

Năm 1964 nhật báo Saigonmới bị đóng cửa. Có thể nói năm 1964 là nămHoàng Hải Thủy lận đận nhất. Chị Hoàng Hải Thủy bỏ nhà ra đi. Anh viết nhắn tin trên báo kêu gọi vợ trở về. Anh viết về vợ anh ở cả trong những truyện dài đang đăng báo. Cuối cùng vợ anh trở về.

Nàng Yến Đêm buồn chán bỏ Sài Gòn đi luôn.

Mấy năm sau này Hoàng Hải Thủy vẫn viết truyện, in sách, hầu hết là loại phóng tác. Anh học thêm chữ Hán, chỉ trong 4 tháng anh đã có thể dịch sách chữ Hán, anh dịch và bàn luận truyện Tây Du Ký cho nhựt báo Sóng Thần cho đến Ngày 30 Tháng Tư 1975.

Năm 1973 Hoàng Hải Thủy làm nhân viên Sở Thông Tin Huê Kỳ – USIS – phụ trách báo chí với ông Mueller. Ông Mueller từng ở Việt Nam khá lâu, ông có gặp và có cảm tình với nhiều ký giả Việt. Khi người Việt di tản sang đảo Guam, ông Mueller phụ trách tờ báo tiếng Việt Chân Trời Mới ở Guam.

Tuy làm cho Mỹ vì sinh kế nhưng phải nói rằng Hoàng Hải Thủy rất ghét Mỹ. Nếu kẻ viết bài này nhớ đúng thì gần Ngày 30 Tháng Tư 1975, có người hỏi Hoàng Hải Thủy có “đi” không? Anh nói:

“Đi đâu?  Đi sangHuê Kỳ ư? Chẳng bao giờ tôi đi hết. Làm với người Mỹ nhưng tôi chán người Mỹ lắm.”

 Hoàng Hải Thủy nhất định không đi. Anh và gia đình ở lại với quê hương Việt Nam mến yêu và chịu khổ cực với đồng bào.

Bây giờ không biết đời sống của Hoàng Hải Thủy ra sao. Trên đất Huê Kỳ, nhớ thương những người bạn cũ, những Nhà Văn, chúng tôi cầu mong người Việt trong nước hãy đối xử với nhau trong Tình Thương, đừng kết thêm hận thù, đừng nghi oan cho những người thành tâm, thiện chí như Hoàng Hải Thủy.

Đất Việt xin giới thiệu với quí bạn đọc một truyện ngắn Xưa của Hoàng Hải Thủy: Truyện Mợ Chó, đăng trên giai phẩm Con Ong Xuân Canh Tuất, 1970.

CTHĐ Sao Y Bản Chính.

CTHĐ: Cám ơn ông bạn 40 năm xưa đã viết về tôi – H2T – trên Đất Việt, những chuyện quá đúng và quá đẹp. Ông bạn không ký tên dưới bài viết nên tôi chỉ biết ông là người Nam và ông biết nhiều về đời tư của tôi. Tôi chỉ cần viết thêm vài lời cho rõ:

Tôi không ghét Mỹ. Tháng Tư 1975 tôi chạy không thoát.

Tôi theo thấy mẹ tôi vào Sài Gòn năm 1951. Tôi học chừng 6 tháng ở Trường Tân Thanh do ông Phan Út làm hiệu trưởng. Năm ấy trường là một nhà tư ở góc đường Phạm Hồng Thái, tên Pháp là đường Lacoste. Ở đấy tôi được hai thầy Phạn Thụy, Phan Ngô dậy Pháp văn. iệu Trưởng. Trư

Đầu năm 1952 nhât báo Tiếng Dội của ông Trần Tấn Quốc mở cuộc thi truyện ngắn. Tôi gửi dự thi truyện “Người con gái áo xanh.” Cuối năm truyện “Người Con Gái Áo Xanh” đuợc Giải Nhất. Tiền thưởng là 3.000 đông. Rất tiếc tôi không giữ được truyện ngắn đó.

Tôi không “rất giỏi ngoại ngữ..” Vốn tiếng Anh, tiếng Pháp của tôi đựng không đầy cái lá đa.

Số người Bắc di cư tạm trú ở Camp Lyautey chờ ngày về Pháp là những người lai Tây, hay người Việt có quốc tịch Pháp, không phải là Tây Đầm chính cống.

hht2

Nguyệt San Đất Việt Số 2 đăng một bài viết của ông Sức Mấy. Mời quí vị đọc:

SỨC MẤY – LÁ THƯ HOA THỊNH ĐỐN

LTS: Sức Mấy, một nhà báo nổi tiếng ở miên Nam Việt Nam, Tổng Thư Ký Nhật Báo Hoà Bình, một cây viết chuyện phiếm MÂY CHÓ, nay phụ trách mục LÁ ThƯ HOA THỊNH ĐỐN trên Nguyệt San Đất Việt.

D.C. 24-5-1976.

Anh Tô Văn thân mến,

Thú thật với anh, tôi không muốn viết tí nào. Vì biết viết cái gì bây giờ?

Mọi sự đã thay đổi hết, đúng ra phải nói mọi sự đã đảo lộn hết. Những đưá vốn lớn tiếng hô hào thắng lợi, rút cục đã thua cuộc và bỏ chạy trước nhất. Có thằng nhất định không chịu nhường một tấc đất, cuối cùng đã nhường cả nước cho cộng sản. Chín mươi chín phần trăm những người bỏ nước ra đi sang đây đã làm nghề khác không ăn nhằm gì tới nghề cũ. Khi mọi sự đã đảo lộn như vậy, người vốn cầm bút ở Sài Gòn bây giờ cầm đến bút, thấy lòng ngóng thế nào ấy.

Hơn nữa, đối tượng những bài viết của tôi khi còn ở V.N là chính quyền Sài Gòn ( hồi đó, tụi mình phải viết là “Chính quyền VNCH,” anh nào lỡ viết “Chính quyền Sàigòn” là báo bị đóng cửa thấy mẹ.) và những tên làm bậy, tham nhũng gộc. Nay đối tượng không còn nữa, hoàn cảnh đã thay đổi, viết cái gì bây giờ?

Nhưng anh thúc tôi quá, anh ở California, tôi ở Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn, cách nhau mấy ngàn dặm mà cứ gọi điện thoại “long đít -tăng” giục bài, tốn kém cho anh quá. Tôi nói tới chuyện tốn kém đầu tiên, vì ở Mỹ xem ra mọi sự đều định giá bằng tiền, vì chỉ có tiền mới quan trọng, còn mọi sự là chuyện phụ.

Nên tôi “phải” viết cho anh. Nhưng xin đường lập lại mục “MÂY CHÓ” trên báo anh. Mục này, phù hợp với cái tên định mệnh của nó, đã gây bao nhiêu thăng trầm cho người viết, và tôi đã phải khổ cực, kể cả vào tù, ra khám, để bảo vệ nó. Tôi chỉ viết “MÂY CHÓ” khi nào thật “có hứng.” Mà ở đất Mỹ này mọi sự tính bằng tiền, nhưng tiền không mua được hứng, thành ra xin đừng lập lại mục “MÂY CHÓ.”

Đề nghị: báo anh xuất bản ở vùng California, tôi ở vùng Thủ Đô, tuy cùng một nước nhưng cũng xa gấp đôi khoảng cách từ V.N. sang Nhật. Vậy, một nửa tháng tôi sẽ viết cho anh một “Lá Thư Hoa Thịnh Đốn: kể dăm ba câu chuyện lẩm cẩm.

Viết cho anh hay độc giả của anh thì cũng vậy. Anh có thể đem thơ đăng lên báo, hay cứ coi là thư riêng, đọc xong rồi liệng bỏ, cũng được.

Hoa Thịnh Đốn kém Sàigòn về nhiều phương diện.

Trước hết, dân Thủ Đô Mỹ chưa tới một triệu, chỉ bằng một phần ba dân Sàigòn trước kia. Đa số là da đen, vào khoảng 70%. Cả ông Đô Trưởng cũng đen luôn. Tại sao có hiện tượng lạ: một nước nổi tiếng về nạn kỳ thị mầu da mà dân Thủ Đô nhiêu đen hơn trắng. Số là ngày xưa, sau khi được giải phóng, dân da đen đổ xô về thành phố làm công cho dân da trắng. Khi đó, phương tiện giao thông còn khó khăn, dân đen phải kiếm chỗ ở ngay trong thành phố. Dân da trắng giầu có hơn, che thành phố chật chội, bán lại nhà cho da đen để ra ngoại ô ở cho khang trang, rộng rãi. Hậu quả là hiện nay , đại đa số dân da trắng tập trung tập trung ở ngoại ô, sống trên đất Virginia hoặc Maryland, con da đen trở thành khối đa số ở Thủ Đô.

Nhà ở Hoa Thịnh Dốn cũng không cao bằng nhà ở Sài Gòn. Khách sạn Palace ở Sàigòn cao tới 15 tầng trong khi Mỹ sợ nhà cao, che khuất các công thự và đài kỷ niệm, luật  cho cất nhà cao tới một mức nào đó, nên nhà Hoa Thịnh Đốn chỉ cao tối đa 12 tầng. Thủ Đô Mỹ còn kém Sàigòn ở chỗ không có những căn nhà ổ chuột như các khu lao động ở Sài Gòn, không có chỗ đổ rác ở ngoài đường, thành ra, điều đáng buốn cho người Việt lưu vong là không thể tìm thấy Sàigòn giữa Hoa Thịnh Đốn.

Tôi còn nhớ rõ Sàigòn có hai nhà vệ sinh công cộng ngoài đường phố: một cái ở đầu đường Trần Hưng Đạo bên hông nhà ga, một cái ở đường Lê Lợi, phiá đối diện với nhà sách Khai Trí, cả hai đều rất mất..vệ sinh. Về điểm này, Hoa Thịnh Đốn cũng thua SàiGòn. Theo chỗ tôi biết, cả Thủ Đô Mỹ chỉ có một nhà vệ sinh công cộng bên đường phố và ngay trước Tòa Bạch Ốc. Kém về lượng, nhưng về “phẩm” nhà vệ sinh này cũng mất vệ sinh..gần bằng ở Sàigòn. Chẳng những chỗ đi tiểu mà ngay cả bên đi cầu đều không có cửa che. Mỗi khi bước vào đây, không cần có con mắt tinh đời của Cụ Đô Nhiễu cũng “thấy hết, biết hết.” Tôi vẫn thắc mắc tự hỏi tại sao một nước giầu lớn như Mỹ, có tiền viện trợ khắp thế giới, mà không sửa được cái cầu tiêu công cộng ngay trước Bạch Cung. Phải chăng vì những người có trách nhiệm không bao giờ có dịp sử dụng nó, nên nó bị bỏ quên. Hay vì cái mặc cảm trẻ trung, dân Mỹ thích bảo tồn cổ tích, đã bảo tồn luôn cái cầu tiêu cũ nát, dơ bẩn , không biết dựng lên từ bao giờ, coi như một “di tích lịch sử,” không muốn tân trang.

Đằng sau “di tích lịch sử” kia, cách một vườn bông, là Tòa Bạch Ốc, chỉ lớn bằng nửa Dinh Độc Lập. Chẳng những kém về kích thước, Bạch Ốc còn kém Dinh Độc Lập nhiều thứ: không có hàng rào kẽm gai, không có biển “vượt qua sẽ nổ súng,” không có lính canh, không có xe tăng bố trí, không có trực thăng đậu ngổn ngang trên nóc và dưới vườn Dinh Tổng Thống mà không có kẽm gai bao bọc, trông thiếu hẳn vẻ dân chủ và “thành trì chống Cộng” không được vững vàng. Nhất là Dinh Đốc Lập chỉ dành cho một hạng người ra vô, còn Bạch Ốc hàng ngày, du khách xếp hàng vào xem, cười đùa vui vẻ như đi xem khỉ ở sở thú, mất hết vẻ nghiêm trang.

Từ Bạch Ốc nhìn về phiá Tây, dọc theo Đại Lộ Pennsylvania thấy tòa nhà Quốc Hội to lớn, đứng án ngữ sùng sững như một trái núi. Xét về phương diện địa lý, toà nhà Quốc Hội Việt Nam nằm về phiá mặt dinh Độc Lập, nên Quốc Hội luôn luôn là cánh tay đắc lực của Tổng Thống. Trong khi đó, Bạch Ốc nằm trên Đại Lộ Pennsylvania và toà nhà Quốc Hội lớn gấp bội, án ngữ ngay đầu đường, nên Tổng Thống luôn luôn gặp chuyện bế tắc vì Quốc Hội. Dầu sao, Quốc Hội Mỹ cũng kém Quốc Hội Việt Nam ở chỗ thiếu Cụ Nguyễn Bá Lương làm Chủ Tịch. Tuy có cơ sở đồ sộ nhưng Quốc Hội thiếu Cụ Nguyễn Bá Lương, cũng như bún thang thiếu nắm tôm, mất hết cả ý nghĩa.

Bây giờ, xin nói đến người Việt ở vùng thủ đô Hoa Thịnh Dốn. Rất đông các Quí Vị tai to, mặt lớn, những người trong Chính Phủ và Quân Đội, từng một thời thét ra bạc, khạc ra tiền ở Việt Nam, bây giờ tập trung ở đây. Có điều đáng nói là người Mỹ không biết dùng nhân tài, nên bao nhiêu khả năng bị uổng phí. Xin nêu một thí dụ: Tổng Thống Ford đang gặp bất lợi trong chuyện tranh cử. Chẳng những ông khó có thể đắc cử vào tháng 11 này, mà còn có thể không được đảng đề cử ra làm ứng cử viên trong Đại Hội tháng tới.

Nếu Tổng Thống Ford biết dùng đám chuyên viên bầu cử của chính quyền cũ ở Sàigòn đang tập trung đông đảo ở quanh Hoa Thịnh Đốn thì chắc chắn sẽ đắc cử 90%, sẽ có dịp “tuyên thệ vinh quang,” và “thành trì chống Cộng vững vàng” từ năm năm nay rồi.

Thư đã dài, hẹn dịp khác.

SỨC MẤY.

Công Tử Hà Đông Sao Y bản Chính.

Kính gửi quí bạn,

Computer H2T hai tuần nay bị trục trặc lia chia. Viết  là “Vũ Hoàng Chương,” khi gửi đi, bản chữ tự ý và ngang nhiên đổi là “Vũ Hồng Chương.” Chữ “tôi” đổi là “tơi…vv..” Nhiều lần tôi save, máy không chịu save.

Nên hai tuần nay trong những bài Viết ở Rừng Phong có nhiều lỗi. Tôi xin lỗi. CTHĐ

5 Responses

  1. Reblogged this on Giai01's Blog and commented:
    xem

  2. […] NGƯỜI Ở LẠI SÀI GÒN (Hoàng Hải […]

  3. […] NGƯỜI Ở LẠI SÀI GÒN (Hoàng Hải […]

  4. […] NGƯỜI Ở LẠI SÀI GÒN (Hoàng Hải […]

  5. Đại ca Sức Mấy hồi xưa không đắc cử Thượng nghị Sĩ vì trốn quân dịch. Nếu không trốn quân dịch đường danh vọng của đại ca không chừng lên tới Tổng thống, lúc đó sức mấy mà Việt Nam Cộng Hoà mất được, âu cũng là vận nước.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: