• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

NHƯ CÁI BÁT ÚP 2014

Nhà Tranh Đấu Trần Khải Thanh Thủy bị đưa ra toà ở Hà Nội.

Nhà Tranh Đấu Trần Khải Thanh Thủy bị đưa ra toà ở Hà Nội.

Rừng Phong, Xứ Tình Nhân, Kỳ Hoa Đất Trích, Tháng Bẩy 2014. Bài này viết về ba người đàn bà Việt Nam sống trong nước mà “chửi” bọn Cộng Vẹm dũ dội nhất. Hai bà ở Hà Nội: Dương Thu Hương, Trần Khải Thanh Thủy, một bà ở Sài Gòn: Tạ Phong Tần.

Trích Internet:

Trần Khải Thanh Thủy là một cựu giáo viên, nhà báo, nhà văn, hội viên Hội Văn học Nghệ thuật Hà Nội, hội viên danh dự Hội Văn Bút Quốc Tế Anh (Honorary Member of PEN UK 2007.) Bà là người bất đồng chính kiến với chính phủ Việt Nam.

Trần Khải Thanh Thủy sinh ngày 26 tháng 11 năm 1960 tại Hà Nội. Bà tốt nghiệp trường Đại học Sư phạm Hà Nội năm 1982; từ năm 1986 đến 1993 bà là giáo viên tại tỉnh Hà Tây.

Năm 1993 bà bỏ nghề dạy học về Hà Nội viết báo (báo Cựu chiến binh) và nhiều báo khác (Người cao tuổi, Văn hóa văn nghệ công an, Lao động thủ đô,…).

Năm 1999 bà bị buộc thôi việc, bắt đầu viết tự do.

Ngày 2 tháng 9 năm 2006 công an đã bắt bà khi đang chuyển tài liệu ra nước ngoài và khám xét nhà bà sau đó.

Tháng 2 năm 2007 Tổ chức Human Rights Watch tặng Giải Hellmann/Hammett cho bà (và nhiều người Việt khác: Đỗ Nam Hải, Lê Chí Quang, Nguyễn Chính Kết, Nguyễn Khắc Toàn,Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Vũ Bình, Phạm Quế Dương.)

Ngày 21 tháng 4 năm 2007 Trần Khải Thanh Thủy bị Cơ quan An ninh điều tra Công an TP. Hà Nội bắt khẩn cấp vì tội “tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam”.

Ngày 5/2/2010 bà bị xử 3 năm rưỡi tù vì tội cố ý gây thương tích. Có ý kiến cho rằng đây là một vụ việc được cơ quan an ninh Việt Nam dàn dựng. Những hình ảnh và chứng cứ đưa ra để bắt bà được cho là giả mạo.

Hiện nay Trần Khải Thanh Thủy đã được tha bổng sau 21 tháng tù, và được đưa sang định cư ở Mỹ, sau khi Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ gây sức ép đòi trả tự do cho bà. Người phát ngôn Beau Miller của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ hoan nghênh việc trả tự do cho bà Thủy, và Dân biểu Loretta Sanchez tuyên bố:

“Chào đón Nhà văn Trần Khải Thanh Thủy về với tự do”.

Trích Phỏng vấn của Ðài VOA ngày 28, tháng 6, 2011.

VOA: Kế hoạch sắp tới của nhà văn bất đồng chính kiến Trần Khải Thanh Thủy?

Nhà văn vừa tị nạn chính trị ở Hoa Kỳ đã nói với Ðài VOA về kế hoạch sắp tới của bà.

Trần Khải Thanh Thủy:

“Tôi chọn cách đi tị nạn như thế này để được tiếp tục cầm bút… Tôi vẫn tiếp tục giữ ngọn lửa tranh đấu, niềm đam mê viết, và tôi sẽ viết như khi còn ở trong nước.

“Mục tiêu của tôi là được sống thật với mình và sống tự do, được cầm bút trở lại. Tôi sẽ viết cuốn ‘Hỏa Lò: Cửa Sinh Cửa Tử của những Kiếp Buồn’. Tập thứ hai tôi sẽ viết về chính bản thân tôi là ‘Ðời Tù’ và một cuốn nữa mang tính chính luận cao, phần hai của ‘Ðêm giữa ban ngày ở Việt Nam,’ nói lên mặt trái của xã hội Việt Nam khi cả nước có 372 trường học, nhưng có tới gần 900 nhà tù…

Chắc chắn chúng sẽ như những tiếng bom nổ giữa thời bình.

Ðam mê của tôi từ bé là cầm bút. Nhà văn muốn được tỏa sáng phải sống hết mình, phải mài mòn mình ra mà viết. Tôi hy vọng những tháng ngày ở Mỹ, cùng với lòng biết ơn đối với nước Mỹ không những đã cứu thoát tôi ra khỏi tù mà còn cưu mang hai mẹ con tôi nữa, tôi sẽ có sự cộng hưởng sức mạnh tinh thần để thể hiện tác phẩm đầy đặn hơn…”

Ngưng trích.

CTHÐ: Kể từ ngày cõi đời này có những người Việt Nam chống Cộng ở trong nước, bị bọn Cộng Việt giam tù, hành hạ, bị đe doạ nguy hiểm đến mạng sống, bà Trần Khải Thanh Thủy là người Tù Việt được người Mỹ đón đi long trọng nhất.

Nhà Văn Nữ Dương Thu Hương nói chuyện ở New York.

Nhà Văn Nữ Dương Thu Hương nói chuyện ở New York.

Cho đến hôm nay, một ngày trong năm 2014, Người Tù Trần Khải Thanh Thủy là người Tù Việt duy nhất – thứ nhất – được nhân viên Ðại Sứ Quán Hoa Kỳ đến thăm trong tù, được đưa thẳng từ Trại Tù Khổ Sai ra phi trường, lên phi cơ bay thẳng sang Hoa Kỳ, được nhân viên Toà Ðại Sứ Hoa Kỳ đưa đi trên phi cơ trên đường bay qua biển đến phi trường San Francisco.

Ngày 28 Tháng Sáu 2011 bà TK Thanh Thủy nói với phóng viên Đài VOA bà sẽ viết ở Mỹ 3 tác phẩm, bà cho biết trước “những tác phẩm này sẽ như những tiếng bom nổ giữa thời bình.”

Từ Tháng Sáu 2011 đến nay đã 3 năm qua – Tháng Sáu 2014 –  chưa thấy bà TK Thanh Thủy có tác phẩm mới nào đáng kể. Phải chăng trường hợp bị “cháy” của bà cũng chẳng có gì mới lạ: Nhà Đấu Tranh cho Dân Chủ nào bỏ nước mình sang sống ở Hoa Kỳ cũng mất giá trị, cũng trở thành người lưu vong như cả triệu người lưu vong khác.

Đọc những bài viết của bà TK Thanh Thủy trên Internet tôi “tâm đắc” một câu bà chửi bọn công an cứ lẵng nhẵng đi theo cái đồ mà bà gọi là “Nhu Cái Bát Úp” của bà. Tôi dùng “Như Cái Bát Úp” làm tên bài VoRP này.

Trong 10 năm qua, tôi thấy có Ông Tù Tầu Ngụy Kinh Sinh được người Mỹ đưa đi khỏi nước Tầu Cộng giống như trường hợp Bà Tù Việt Trần Khải Thanh Thủy. Ông Tầu Ngụy bị Tầu Cộng trục xuất tháng 11, 1998, ông được người Mỹ đón sang Hoa Kỳ trong tháng.

Ông Tù Tầu Ngụy Kinh Sinh được nhân viên chính phủ Mỹ can thiệp, lãnh đưa đi từ trại tù khổ sai, có nhân viên chính quyền Mỹ đến đón ông ở Trại Tù, nhân viên này cùng đi sang Mỹ với ông trên phi cơ. Ông đến phi trường New York. Người Mỹ gốc Hoa ở Mỹ chào đón ông tưng bừng. Báo Mỹ đăng tin ông Ngụy nghiện hút một hiêu thuốc điếu của Tầu Cộng. Người ta – người Mỹ — lục tung các cửa tiệm người Tầu ở Phố Tầu New York tìm mua cho ông thứ thuốc điếu đó. Chính phủ Hoa Kỳ không chính thức mời ông đến Nhà Trắng. Một ông Tham Vụ Nhà Trắng mời ông đến Nhà Trắng. Trong khi Ông Tù Tầu ngồi trong văn phòng của ông Tham Vụ này, Tổng Thống Clinton ghé vào, bắt tay, nói chuyện một lúc.

Ông Tù Tầu Ngụy Kinh Sinh được chào đón khắp nơi trong khoảng 12 tháng. Rồi theo đúng qui luật và thông lệ, ông bị người ta quên. “Ngườii ta” đây là người Tầu ở Mỹ, và người Mỹ. Ở trong nước Tầu Cộng, ông là Nhà Tranh Ðấu cho Nhân Quyền. Sang Mỹ, sống ở Mỹ, ông là một ông Tầu như cả triệu ông Tầu khác sống ở Mỹ. Lâu rồi chẳng còn người Tầu nào ở Mỹ nhắc đến ông.

Theo dõi những việc làm của ông Tầu Ngụy Kinh Sinh khi ông mới đến nước Mỹ, tôi thấy đoạn tin đăng báo khi Chủ Tịch Tầu Cộng Giang Trạch Dân đến London, Thủ đô Anh Quốc. Bà Hoàng Elizabeth tiếp họ Giang, mời họ Giang ngồi chung xe song mã với bà đi một vòng trong thủ đô. Ông Tầu Ngụy Kinh Sinh cùng một số người Tầu tụ họp bên đường xe đi để la hét, dăng biểu ngữ đả đảo Giang Trạch Dân. Cảnh sát Anh đến mời hết đám ông Ngụy Kinh Sinh đi chỗ khác chơi. Họ nói quốc khách của nước họ không phải là người để cho đám người Tầu làm xấu. Cảnh sát Anh chỉ mời nhóm ông bà Tầu biểu tình, trong có ông Ngụy Kinh Sinh, lên xe đưa đến mời ngồi chơi uống nước trà Tầu ở một nơi nào đó, chiều đến là mời các ông bà thơ thới ra về. Từ đó tôi mất tông tích ông Ngụy Kinh Sinh. Lâu rồi tôi không biết ông sống ở đâu, ông sống bằng gì, ông làm nghề gì để sống.

Chưa kể đến tình trạng đáng buồn là sống lưu vong ở những quốc gia dân chủ Âu Mỹ, nhiều ông Cựu Tù Chống Cộng bị “cháy,” bị “đốt.” Không chỉ bị cháy, bị đốt thường, nhiều ông bị cháy, bị đốt đến nơi đến chốn. Ða số các ông bị coi thường, có ông bị mạ lỵ. Không chỉ mạ lỵ suông mà là mạ lỵ tàn tệ. Tình cảnh các ông thê thảm trăm đường, đáng thương quá đỗi. Có ông Cựu Tù bị đốt, bị đánh rách đến không còn cái sà-lỏn lành lặn mà mặc.

Ngay từ những ngày đầu sang Mỹ- thấm thoắt dzậy mà đã tròn 20 mùa tuyết rơi trên sông Potomac – tôi đã viết ra ý kiến của tôi trước tình trạng bọn Cộng Sản – đầu têu là Nga Cộng, Tầu Cộng bắt chước  – cứ thẳng tay bắt tù những người đòi Nhân Quyền, những người phản đối sự cai trị tàn bạo của chúng. Những người Dân chủ Âu Mỹ xin thả, xin lãnh mang những người tù ấy đi. Bọn CS thả, cho đi. Và thế là những người Âu Mỹ hoan hỉ cho là họ thắng, bọn CS phải nhượng bộ. Tôi gọi trò ma giáo “Bắt, Chờ Xin, Thả cho Ði ” của bọn Cộng Sản là trò “Chính Trị Con Tin.” Gần như tất cả những người chống Cộng bị CS bỏ tù trên thế giới đều được người Mỹ đón đến sống ở Hoa Kỳ, cứ như là Hoa Kỳ cần có những chuyên viên chống Cộng.

Người Mỹ lãnh mang những người chống đối đi,sang Mỹ, bọn Cộng cầm quyền mừng húm. Mang những người chống Cộng đi ra nước ngoài, người Mỹ nhổ những cái gai nhọn ghim ngay bên mắt bọn Cộng Sản. Trò Bịp Ma Bùn Ma Tịt  “Chính Trị Con Tin” bọn Việt Cộng bắt chước bọn Nga Cộng, Tầu Cộng, đến nay – năm 2014, Thế Kỷ 21, vẫn được bọn Cộng xử dzụng có lợi cho chúng.

Tôi viết bài này trong ngày có tin ông Tù Cù Huy Hà Vũ và bà vợ đến phi trường Dulles, Washington DC. Tôi ngậm ngùi nhớ những Văn Nghệ sĩ Việt Nam Cộng Hoà bị bọn Bắc Cộng bắt tù, chết thảm trong tù.

Đây là người phụ nữ Hà Nội thứ hai “chửi” bọn Cộng Hà Nội tàn canh gió lốc: Nhà Văn Nữ Dương Thu Hương.

Trích nhật báo Người Việt 17-4-12:

Dương Thu Hương: “Ngày 30 Tháng Tư 75, nền văn minh đã thua chế độ man rợ”

Phỏng vấn của Đinh Quang Anh Thái

Dương Thu Hương nổi tiếng không những về những tác phẩm như Thiên Ðường Mù, Bên Kia Bờ Ảo Vọng, Khải Hồn Môn, Chốn Vắng… mà còn do thái độ can đảm và thẳng thắn phê bình giới lãnh đạo cộng sản Hà Nội. Bà từng bị chế độ giam giữ gần một năm và bị công an đe dọa “nghiền nát như tương.” Hiện nay, Dương Thu Hương tỵ nạn tại thủ đô Paris của nước Pháp. Dù xa quê nhà, bà vẫn luôn thao thức về tình hình tại Việt Nam. Tháng Tư năm 2000, nhà văn Dương Thu Hương đã trả lời cuộc phỏng vấn sau đây do Đinh Quang Anh Thái (ĐQAT) thực hiện và phát thanh trên làn sóng của đài Little Saigon Radio ở California.

ĐQAT: Năm 1968, khi bà quyết định đi vào Nam chiến đấu – như trong sách của bà nói là bà tham dự cùng các bạn cùng lứa tuổi “xẻ Trường Sơn đánh Mỹ” – tâm tư của bà lúc đó như thế nào?

Dương Thu Hương: Tâm tư của tôi lúc đó hoàn toàn là của một người Việt cổ. Tôi liều thân cứu nước vì tôi quan niệm đây là một cuộc chiến tranh chống quân xâm lược; và chống quân xâm lược thì người tử tế phải xông ra chiến trường chứ không thể để mặc cho người khác hy sinh; và không thể mưu cầu một cuộc sống yên ấm khi người khác lâm nguy.

ĐQAT: Không phải là theo tiếng gọi của đảng cộng sản Việt Nam?

DTH: (cười khẩy) Ðó là cái điều lầm lẫn lớn nhất của các nhà báo nước ngoài cũng như tại Việt Nam (cười). Tại vì những người ấy có chịu lắng nghe đâu. Các ông ấy toàn nghĩ theo kiểu các ông ấy thôi. Cứ hàm hồ chụp lên đầu người khác suy nghĩ của mình.

ĐQAT: Bà có thể nói rõ hơn?

DTH: Tôi chả coi Đảng Cộng sản Việt Nam là cái gì cả. Ðối với một gia đình như gia đình tôi, bố tôi từng là đại đội trưởng Ðội Bá Vụ, phụ trách vấn đề liên lạc vô tuyến và làm trực tiếp dưới quyền ông Võ Nguyên Giáp, nhưng bố tôi không bao giờ vào Đảng vì bà của tôi là địa chủ. Bố tôi chịu nhiều bất công, vì ông cống hiến rất nhiều mà chả được gì cả. Khi tôi lớn lên thì tôi không được thi vào đại học bởi vì lý lịch của bố tôi và gia đình tôi không thuộc thành phần cốt cán. Tôi vào trường Lý Luận Nghiệp Vụ vì lúc đó họ tuyển năng khiếu diễn kịch, hát múa; và tôi vào được vì do cơ may tôi có một người họ hàng làm thầy giáo của trường. Tôi còn nhớ lúc xẩy ra chiến dịch Cải Cách Ruộng Đất, ngay trước cửa nhà tôi là một người bị chết treo và lúc 8 tuổi, tôi đã phải đi theo các đoàn học sinh để chứng kiến các cuộc đấu tố địa chủ. Sau lưng nhà tôi, ngay đường xe hỏa, một người khác bị vu là địa chủ nên tự tự bằng cách đặt cổ vào đường ray cho xe lửa cán chết. Thật khủng khiếp. Khi 8 tuổi, buổi sáng khi đi tưới rau, tôi thấy cảnh những người chết như thế và điều đó làm cho tôi vô cùng khủng khiếp. Cho nên tôi nhắc lại, năm 68 tôi vào tiền tuyến là vì tôi tuân thủ truyền thống cứu nước Việt, của dân tộc Việt Nam chứ không vì Đảng cộng sản.

CTHĐ: Đọc những lời nói của bà Dương Thu Hương, CTHĐ tôi “tâm đắc” câu bà nói:

Nhà tranh đấu Tạ Phong Tần khi là Công An CS.

Nhà tranh đấu Tạ Phong Tần khi là Công An CS.

“Tôi ở lại Pháp làm gì? Tôi phải về Hà Nội để ỉa lên mặt bọn cầm quyền.”

Bà Dương Thu Hương công khai chửi ở Hà Nội: “Những tên trong Hội Nhà Văn là những con chó đi hai chân.”

Bà ví mặt anh Tướng Cộng Dương Thông “như bộ phận sinh dục của con ngựa cái.”

Lý lịch của Tướng CAVC Dương Thông trên Internet:

Trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp, ông hoạt động chủ yếu ở chiến trường Hà – Nam – Ninh. Sau giải phóng miền Bắc, ông công tác tại Hà Nội thuộc Cục 72 (sau chuyển thành Cục 78). Sau này Cục 78 tách ra, ông được cử sang công tác Bảo vệ An ninh nội bộ các cơ quan văn hóa — tư tưởng — gọi tắt là “Cục Bảo vệ Cơ quan và Văn hóa” (Cục A25 ngày nay). Giữa thập niên 70, ông giữ chức vụ Cục trưởng Cục Bảo vệ Cơ quan và Văn hóa. Đầu thập niên 80 được bổ nhiệm chức vụ Phó Tổng Cục trưởng Tổng Cục An ninh.

Ông là lãnh đạo Cục Bảo vệ cơ quan và văn hóa (mật danh là KE3), sau này là Cục 72, Cục 78, A25 ông đã có đóng góp lớn trong công tác bảo vệ an ninh nội bộ các cơ quan khối văn hóa, văn học nghệ thuật, thông tin, thông tấn, báo chí, phát thanh, truyền hình và ngành bưu điện. Chống địch hoạt động phá hoại tư tưởng, diễn biến hòa bình, kích động vượt biên, di tản nhằm tập hợp lực lượng thực hiện âm mưu chống phá Việt Nam lâu dài.

Năm 1995, ông lâm bệnh mất ngày 26 tháng 3 âm lịch.

Nhận xét về Tướng Dương Thông, Nhà thơ Cù Huy Cận viết:

“Dương Thông, Quang Phòng, những người bạn thân thiết của văn nghệ sĩ”

Nhà văn Dương Thu Hương:

“Sau rốt, tôi biết ông cũng chỉ là một con đĩ, một kẻ bán mình. Nhưng trên đời có nhiều loại đĩ, thảm hại cho ông, ông là loại đĩ đứng vỉa hè, loại ngả thân dưới hàng rào công viên hoặc ven cống. Bán mình cho Bùi Duy Tâm, chứng tỏ ông thuộc loại điếm năm xu”

Hai bà TK Thanh Thủy, Dương Thu Hương là gái Hà Nội, bà Tạ Phong Tần, người phụ nữ thứ ba trong bài VoRP này là gái Sài Gòn.

Trích Internet:

Tạ Phong Tần (sinh năm 1968 tại huyện Vĩnh Lợi, tỉnh Bạc Liêu, là một blogger bất đồng chính kiến ​​với Chính phủ Việt Nam. Từng là một nữ cảnh sát trước đây, cô đã bị bắt vào tháng 9 năm 2011 về tội tuyên truyền chống Nhà nước trong các bài viết blog của cô với những cáo buộc chính quyền tham nhũng. Ngày 30 tháng 7, bà Đặng Thị Kim Liêng, bà mẹ của cô Tạ Phong Tần đã tự thiêu ở trước của cơ quan chính phủ tỉnh Bạc Liêu để phản đối các cáo buộc đối với con gái của bà. Vào ngày 4 tháng Mười năm 2012, Tạ Phong Tần  bị tuyên án mười năm tù giam.

Tạ Phong Tần bắt đầu viết blog, khi cô còn là đảng viên Đảng Cộng sản và làm việc trong ngành công an. Năm 2004, cô trở thành một nhà báo tự do. Hai năm sau đó, cô bắt đầu làm một blog có tiêu đề “Công lý và Sự thật”, được phổ biến với các báo cáo về các vụ tham nhũng của công an. Vì các bài trên mạng phê phán chính sách của Đảng Cộng sản Việt Nam, bà bị đuổi khỏi Đảng và mất việc vào năm 2006.

Báo Công An Nhân Dân – CAND – kết tội Blog “Công lý-Sự thật” của Tạ Phong Tần là nơi chứa đựng những quan điểm sai trái, những luận điệu vu khống, xuyên tạc chủ trương, chính sách của Đảng và Nhà nước và hơn hết, là nơi để Tạ Phong Tần kiếm “đô la” từ những thế lực cực đoan, phản động ở nước ngoài.

Cô bị bắt vào tháng 9 năm 2011 cùng với các blogger bất đồng chính kiến khác gồm ​​Nguyễn Văn Hải và Phan Thanh Hải, tất cả những người trong số họ đã đăng bài dưới tên blog “Câu lạc bộ Nhà Báo Tự Do Việt Nam”. Ba người bị buộc tội “tuyên truyền chống nhà nước” trong các bài viết  “làm méo mó tình hìng quốc nội và chống đối Chính phủ Việt Nam.” Bản án có thể dẫn đến mức án tối đa là hai mươi năm tù giam. Tờ The Economist mô tả các vụ bắt giữ là “mới nhất trong một loạt các nỗ lực của nhà cầm quyền của Đảng Cộng sản Việt Nam nhằm kiềm chế số lượng người dùng Internet đang phát triển rầm rộ ở nước này.”

Văn phòng Cao Ủy Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc chỉ trích các vụ bắt giữ, nêu rõ mối quan tâm đối với sự hạn chế về quyền tự do ngôn luận ở Việt Nam. Trong chuyến thăm tháng Bảy năm 2012 đến Hà Nội, Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton thể hiện quan tâm của bà đến việc tạm giữ ba thành viên của Câu lạc bộ Nhà báo Việt Nam Tự do. Tổ chức Ân xá Quốc tế mô tả ba blogger này như những tù nhân lương tâm, “bị bắt giữ chỉ vì việc họ đã đấu tranh ôn hòa cho quyền tự do ngôn luận thông qua các bài viết trực tuyến của họ”, và kêu gọi cho việc thả tự do các blogger này. Liên đoàn Quốc tế Nhân quyền và Tổ chức Thế giới chống Tra tấn phát hành một tuyên bố chung kêu gọi chính phủ Việt Nam thả tự do cho ba blogger vô điều kiện.

Buổi sáng ngày 30 tháng Bảy 2012, bà Đặng Thị Kim Liêng, mẹ của cô Tạ Phong Tân, đã tự thiêu bên ngoài trụ sở Uỷ ban Nhân dân Tỉnh Bạc Liêu để phản đối việc bắt giữ con gái bà, cuộc tự thiêu xẩy ra một tuần trước khi cô Tạ Phong Tần bị đưa ra tòa.. Bà Liêng chết vì các vết bỏng trên đường đến bệnh viện. Cái chết này là vụ tự thiêu đầu tiên tại Việt Nam kể từ những năm 1975.

Tướng Công An VC Dương Thông, người có bộ mặt bị ví  "như cái đồ của con ngựa cái."

Tướng Công An VC Dương Thông, người có bộ mặt bị ví “như cái đồ của con ngựa cái.”

Phương tiện truyền thông Nhà nước Việt Nam không thừa nhận cái chết của bà Đặng Thị Kiem Liêng là vì nguyên nhân phản đối chính quyền,  họ nói rằng cần điều tra thêm.

Nhân viên Đại sứ quán Mỹ tại Việt Nam cho biết họ “rất quan tâm và đau buồn” trước thông tin trên, và kêu gọi việc thả tự do cho các blogger. Ủy ban Bảo vệ Nhà báo ở Mỹ gọi cái chết của bà Liêng là “một lời cảnh tỉnh đau buồn khi chiến dịch của chính phủ Việt Nam đàn áp các blogger và nhà báo  đã gây nên những tổn thất vô cùng đáng tiếc cho các cá nhân liên quan.” Tồ chức Human Rights Watch kêu gọi cộng đồng quốc tế giải quyết cơ bản tình trạng nhân quyền, nêu rõ:

“Đây không phải chỉ là một bi kịch đối với một gia đình. Đây là một bi kịch đối với cả một đất nước.”

Một dòng dài người đưa tang đi đến nhà của bà Liêng để bày tỏ sự thương tiếc trong tuần sau cái chết của bà, mặc dù nhiều báo cáo cho biết họ đã bị chặn trên đường bởi các lực lượng an ninh nhà nước. Chính phủ cũng đặt lễ đưa tiễn tang lễ của bà Liêng dưới sự giám sát bởi các sĩ quan cảnh sát mặc thường phục.

Ngày 4 tháng mười năm 2012, Tạ Phong Tần bị kết án 10 năm tù giam trong một phiên tòa xét xử 3 blogger là Nguyễn Văn Hải, Phan Thanh Hải và cô, diển ra trong 1 ngày. TờThe Economist  miêu tả sự việc này ” rất giống kiểu các vụ xét xử mà Liên Xô  trước đây đã thực hiện”. Các công tố viên cáo buộc cả ba blogger đã “bóp méo sự thật về Đảng và Nhà Nước, tạo ra sự bất an trong quần chúng nhân dân và tiến hành các âm mưu nhằm lật đổ chính phủ.” Phan Thanh Hải, người đã nhận tội, bị kết án bốn năm tù giam,  Nguyễn Văn Hải bị án đến mười hai năm tù khổ sai..

Một thông cáo ngày 4 tháng Ba 2013, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ nói tân Ngoại trưởng John Kerry cùng Đệ nhất Phu nhân Mỹ Michelle Obama sẽ trao giải cho 10 phụ nữ vào ngày 8/3, đánh dấu Ngày Phụ nữ Quốc tế. Được thành lập từ năm 2007, giải này được Bộ Ngoại Giao Mỹ tặng cho những phụ nữ trên thế giới “chứng tỏ sự dũng cảm đặc biệt và khả năng lãnh đạo để vận động cho quyền và sức mạnh phụ nữ, bất chấp rủi ro cá nhân”. Trong số những phụ nữ được giải thưởng này năm nay có cô Tạ Phong Tần. Theo Đài VOA, Tạ Phong Tần có trang blog mang tên “Công lý và Sự Thật”, với hàng trăm bài viết phản ánh những bất công xã hội, các vụ tịch thu đất đai, và tệ nạn tham nhũng trong các cơ quan chính quyền Việt Nam. Ngày 9 tháng 3 năm 2013, Bộ Ngoại Giao Việt Nam đã lên tiếng phản đối việc trao giải này vì việc trao giải này “được trao cho một người phạm tội”, và cho rằng: “Đây là việc làm sai trái, can thiệp vào công việc nội bộ của Việt Nam, không có lợi cho sự phát triển quan hệ hai nước”

Blogger Tạ Phong Tần cũng được đề cử Giải thưởng Báo chí 2013 của Index on Censorship, tổ chức quốc tế chuyên bảo vệ quyền tự do bày tỏ quan điểm và quyền tự do báo chí có trụ sở tại London, Anh Quốc. Đây là giải thưởng hằng năm nhằm vinh danh những nhà văn, nhà báo, blogger trên thế giới bị đàn áp vì dám phơi bày thực trạng xã hội và đấu tranh cho công lý, nhân quyền, và dân chủ. Blogger Tạ Phong Tần ở trong danh sách 4 ứng cử viên chung cuộc và Giải thưởng sẽ chính thức được trao vào ngày 21/3 năm nay

Ngưng trích Internet.

CTHĐ: Bà Tạ Phong Tần là người tù chính trị đang ở trong tù khi  bà mẹ bà tự thiêu chết thảm. Bà là người chửi bọn công an cá lòng tong những câu như:

“Đừng hỗn với tao. Tao đáng tuổi mẹ mày. Tao đẻ ra được mày.”

TT Obama từng nói: “Trong dịp này chúng ta hãy nhớ đến người tù Điếu Cầy.”

Bất chấp lời ông Tổng Thống Hoa Kỳ, bất chấp những lời can thiệp, những chỉ trích của những Tổ Chức Nhân Quyền, Dân Chủ trên thế giới, bọn Cộng Hà Nội mặt trơ, trán bóng cứ bình chân như vại và cứ tỉnh queo giam tù những nguời Việt đòi dân chủ, nhân quyền mút mùa Lệ Thủy.

Tôi chấm dứt bài này với nỗi ngậm ngùi và buồn nản.

 

2 Responses

  1. Nhà văn ngậm ngùi là phải nhưng buồn nản thì xin đừng : ‘ai’ can ‘du’ ! Mỹ ra tay can thiệp để được tiếng nhân đạo,tức là Mỹ thấy lợi thì Mỹ làm.Sau đó,dĩ nhiên người được cứu…tự do quyết định về đời mình,
    và mọi người có quyền tự do nói trên nên Mỹ không can thiệp làm gì !
    Nổi tiếng như nhà văn Soljenitsyne thì hơi khác khi ông đưọc nhiều
    ký giả đến xin phỏng vấn nhưng điều đó đã làm ông thấy bị quấy rầy
    nên về sau,ông cho là xã hội Mỹ thiên về…hưởng thụ qúa !
    Theo như tôi biết,sau 1975 đã có nhiều vụ tự thiêu của Phật tử nhưng đều bị chế độ độc quyền thông tin bưng bít hoặc xuyên tạc,nên chỉ có
    người trong cuộc mới hiểu rõ sự thật.

  2. bac HHT oi dung trich dang nhung loi le tuc tiu ay nua DTH cung la CS thoi bac a

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: