• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

THÁNG TÁM 1945

Nhât báo Toronto Star loan tin 150.000 người chết vì bom nguyên tử ở Hiroshima.

Nhât báo Toronto Star loan tin 150.000 người chết vì bom nguyên tử ở Hiroshima.

Rừng Phong, Ngày Một Tháng Tám, 2014.

Tôi không nhớ là trước hay sau năm 1975 tôi đọc được trên trang sách, hay trên trang báo, lời Nhật Hoàng nói với người Nhật về chuyện Nhật Bản đầu hàng quân Đồng Minh trong Tháng 8 năm 1945:

“Nay chúng ta phải chấp nhận những việc không thể chấp nhận được, nay chúng ta phải sống trong cảnh sống không thể sống được..”

Tôi nhớ mãi lời nói ấy của ông Vua Nhật, tôi thấm lời nói ấy những lúc tôi như phát cuồng vì phải sống trong thành phố Sài Gòn đầy cờ đỏ Bắc Cộng, khi tôi phải cúi mặt nghe những thằng Cán Cộng nói láo, nói phét. Nhiều lần trong những lúc ấy tôi nhớ lời ông Vua Nhật khi ông kêu gọi dân Nhật:

“Chấp nhận những điều kiện không thể chấp nhận, sống trong những cảnh sống không thể sống được.”

Tháng Tám năm 1945 khi quả bom nguyên tử thứ nhất tàn phá thành phố Hiroshima tôi 14 tuổi. Ngày ấy, tháng ấy, năm xưa ấy tôi mù tịt về chuyện nước Nhật đầu hàng, tôi mù tịt chuyện hai quả bom nguyên tử Mỹ nổ trên nước Nhật. Tháng Bẩy, Tháng Tám 2014 – 60 năm sau – sống những ngày cuối đời trên xứ người – Kỳ Hoa Đất Trích – tôi tìm trên Internet những chuyện Nhật Xưa, chuyện bom nguyên tử nổ trên đất Nhật, chuyện Vua Nhật kêu gọi thần dân…

Sĩ quan Nhật không chịu đầu hàng, mổ bụng tự sát. Nhật Hoàng phải ra lệnh: “Không được tự sát!”

Sĩ quan Nhật không chịu đầu hàng, mổ bụng tự sát. Nhật Hoàng phải ra lệnh: “Không được tự sát!”

Sơ lược về hai vụ thả bom nguyên tử xuống đất Nhật Tháng 8, 1945.

Trích Internet:

Bom nguyên tử nổ trên thành phố Hiroshima.

Bom nguyên tử nổ trên thành phố Hiroshima.

Atomic 1945

Lúc 8 giờ 15 (giờ Hiroshima), chiếc Enola Gay thả quả bom nguyên tử “Little Boy” trên thành phố Hiroshima. Bom nổ cách mặt đất khoảng 600 m, ngay lập tức bom giết chết ít nhất 90.000 người. Trong số này, có khoảng 2 ngàn người Mỹ gốc Nhật và từ 800 đến 1.000 người Mỹ khác mang hậu quả của vụ nổ. Họ là những công dân Mỹ đang theo học ở Nhật và không thể rời khỏi Nhật Bản khi chiến tranh nổ ra. Có thể có cả hàng trăm tù binh phe Đồng Minh bị bắt, bị giam ở Hiroshima bị chết trong lần đánh bom này. Bán kính vùng bị bom tàn phá là 1,6 km. Ước tính 90% nhà cửa ở Hiroshima bị hủy diệt hoặc hư hại.

Sáng ngày 9 tháng 8 năm 1945, pháo đài bay B-29 Bock’s Car, Cơ trưởng Thiếu tá Charles W. Sweeney mang quả bom nguyên tử “Fat Man” với mục tiêu thả bom số một là Kokura, mục tiêu số hai là Nagasaki.

Khi phi cơ đến Kokura mây che phủ 7/10 thành phố, ngăn cản tầm nhìn theo yêu cầu. Sau ba lần bay qua thành phố, với nhiên liệu của chiếc Bock’s Car đã giảm do việc bơm nhiên liệu từ bồn dự trữ không hoạt động sau khi cất cánh, họ bay về mục tiêu thứ hai, Nagasaki. Vào lúc 7 giờ 50 phút giờ Nhật Bản, còi báo động máy bay vang lên ở Nagasaki nhưng sau đó còi báo yên lúc 8 giờ 30 phút. Khi chỉ có hai chiếc B-29 bay đến lúc 10 giờ 53 phút, người Nhật cho rằng đó là những máy bay do thám và không phát lệnh báo động nữa.

Lúc 11 giờ 01, mây đứt quãng trên bầu trời Nagasaki cho phép sĩ quan thả bom trên chiếc Bock’s Car, Kermit Beahan, nhìn thấy sân vận động thành phố bằng mắt qua lớp mây mỏng. Quả bom “Fat Man”, mang khoảng 6,4 kg Plutonium 239 được thả xuống. 43 giây sau, nó nổ ở 469 mét cách mặt đất. Lúc bom nổ, có khoảng 200 ngàn người trong thành phố. Theo một số nguồn ước tính, 70.000 chết ở đây.

Lính Nhật giết trong một ngày cả ngàn người dân Tầu ở thành phố Nam Kinh, dân Tầu kinh sợ quì lậy lính Nhật bên đường.

Lính Nhật giết trong một ngày cả ngàn người dân Tầu ở thành phố Nam Kinh, dân Tầu kinh sợ quì lậy lính Nhật bên đường.

Đây là bản được gọi là “Chỉ Dụ Đầu Hàng” của Vua Nhật. Chỉ Dụ được Nhật Hoàng đích thân nói với dân Nhật qua đài phát thanh Ngày 15 Tháng Tám 1945:

Chỉ dụ đầu hàng

Đài Phát Thanh Tokyo báo trước một sự kiện tối quan trọng. Lúc 12 giờ trưa ngày 15-8-1945, ở khắp nơi trong nước Nhật, người Nhật quây quần bên những chiếc radio.

Lính Nhật giết trẻ nhỏ.

Lính Nhật giết trẻ nhỏ.

Quốc thiều Kimigayo cử hành, mọi người đứng nghiêm. Rồi họ nghe giọng nói của Nhât Hoàng. Từ ngàn xưa đến nay, đây là lần đầu tiên thần dân Nhật được nghe giọng nói của ông Vua của họ, vị Vua họ gọi là Thiên Hoàng.

“Hỡi các thần dân ngoan ngoãn và trung thành của Trẫm! Sau khi đã duyệt xét tình hình thế giới, và cân nhắc kĩ về tình trạng hiện nay của đất nước, Trẫm quyết định giải quyết cuộc chiến tranh hiện tại bằng một biện pháp bất thường. Trẫm đã chỉ thị cho chính phủ liên lạc với các cường quốc Mĩ – Anh – Trung Hoa và Liên Xô, báo cho các nước ấy biết là Đế quốc Nhật sẵn sàng chấp nhận những điều kiện kết thúc chiến tranh do Đồng Minh đưa ra trong Tuyên Cáo Potsdam.

Trước kia, với ý muốn bảo tồn sự Sống cho nước Nhật, chúng ta đã tuyên chiến chống các nước Đồng Minh. Chiến tranh đã kéo dài gần 4 năm.

Mặc dù mọi người đã cố gắng hết mình, mặc dù sự dũng cảm của Hải quân và Lục quân, tinh thần chiến đấu của binh sĩ, công chức và sự hy sinh vô bờ bến của 100 triệu thần dân, nhưng tình hình chiến tranh đã phát triển một cách không cần thiết đối với lợi ích của nước Nhật. Cả thế giới liên kết chống lại chúng ta. Hơn nữa, đối thủ của chúng ta đã sử dụng một loại bom mới, vô cùng độc hại, giết chết bao nhiêu sinh linh vô tội.

Nếu chúng ta tiếp tục chiến tranh, việc này không những dẫn đến sự hủy diệt của nước Nhật mà còn đem lại những thảm họa lớn cho loài người, đưa nền văn minh nhân loại đến chỗ diệt vong. Đó là lí do khiến Trẫm phải chấp nhận Tuyên Cáo của Đồng Minh.

Trẫm có lời chia buồn và xin lỗi các nước Đồng Minh của Nhật ở Đông Á, những nước đã từng tin tưởng và hợp tác chặt chẽ với nước Nhật trong cuộc chiến tranh giải phóng các dân tộc ở Đông Á.

Trẫm rất đau lòng khi nghĩ đến những sĩ quan và chiến sĩ đã ngã xuống trên các chiến trường, đã hy sinh vì công vụ. Trẫm cũng đau lòng khi nghĩ đến hàng triệu thương binh và dân chúng bị thương, tan cửa nát nhà và mất đường sinh kế.

Trẫm cũng biết rõ những ý nghĩ của một số lớn dân chúng và quân đội. Nhưng định mệnh khắt khe khiến Trẫm phải mở đường đi đến hòa bình vĩnh cửu cho hàng ngàn thế hệ mai sau. Trẫm cam chịu những gì khó chịu nhất và khổ đau với những khổ đau nhất.

Trong khả năng có thể cứu vãn và duy trì cơ cấu Đế chế, Trẫm sẽ luôn ở bên các người, những thần dân ngoan ngoãn và trung thành của Trẫm, Trẫm tin cậy nơi các người vì lòng trung thực và ngay thẳng của các người. Hãy thận trọng tối đa đối với nhũng xung động tình cảm bột phát có thể gây ra những rắc rối không cần thiết, hoặc những tranh chấp nội bộ có thể tạo nên sự hỗn loạn làm các người lầm đường lạc lối và mất lòng tin của toàn thế giới. Hãy để cho dân tộc ta mãi mãi trọn vẹn như một gia đình từ thế hệ này sang thế hệ khác, mãi mãi giữ vũng niềm tin về sự bất diệt của đất nước thần thánh, giữ vững những trách nhiệm nặng nề của dân tộc và con đường dài trước nó. Hãy tập trung toàn bộ sức mạnh của các ngươi để hiến dâng cho sự nghiệp xây dựng tương lai. Hãy mở rộng nhũng con đường chính trực, nuôi dưỡng sự cao thượng của tinh thần, quyết tâm làm việc để nâng cao sự vinh quang thiên phú của Đất nước Hoàng gia và hòa nhịp bước với tiến bộ của thế giới”

Nhật Hoàng dứt lời, quốc thiều Kimigayo vang lên một lần nữa. Nhiều người bật khóc. Nhật Bản chìm ngập trong tang thương vì cuộc bại trận của Đế quốc Mặt Trời.

o O o

Chính trường Tokyo đêm 9 – rạng ngày 10-8 – 1945.

Theo lời thỉnh cầu của Thủ Tướng Suzuki, cuộc Hội nghị Đế chế được triệu tập lúc 23 giờ 30 phút. Tham dự Hội nghị có 11 thành viên của chính phủ Nhật, trong đó bao gồm 6 thành viên của Hội đồng Quốc phòng Tối cao, thêm Chủ tịch Hội đồng Cơ mật, Bá tước Kiichiro Hiranuma, Đổng lý Văn phòng Phủ Thủ tướng Sakomizu và một số tướng lãnh cao cấp. Cuộc họp diễn ra trong hệ thống hầm tránh bom ngầm của Nhật Hoàng, nằm sâu 20m dưới một ngọn đồi.

Trong phòng họp. mọi người ngồi thành hai hàng đối diện nhau qua một chiếc bàn dài. Chiếc ghế dành cho Hoàng Đế đặt ở đầu bàn, trên một bục cao. Trước mặt mọi người là một bản dịch Tuyên Cáo Potsdam của phe Đồng Minh, một bản tổng lược về lập trường của Thủ Tướng Suzuki Togo liên quan đến tuyên cáo ấy, cùng với một bản tổng lược lập trường đối lập của phe quân sự Anami- Umezu Toyoda.

Đúng 23 giờ 50, Nhật Hoàng Hiro Hito vào phòng họp, theo sau là Tướng Shigeru Hasunuma, Tùy viên quân sự. Mọi người đứng dậy, cúi mình kính chào.

Bá tước Đô đốc Suzuki, Thủ Tướng Chính phủ, khai mạc buổi họp và ra lệnh cho Đổng lý Văn phòng đọc Tuyên cáo Potsdam. Sau đó, Thủ Tướng Suzuki nói :

“Kính bẩm Hoàng Thượng, chúng thần đã họp hai lần để bàn về tuyên cáo của Đồng Minh. Chúng thần đã thấy đầy đủ các khía cạnh của vấn đề, nhưng bầy tôi của Hoàng Thượng không đi đến một kết luận dứt khoát. Vấn đề không thể trì hoãn được, cho nên thần xin phép được tiếp tục cuộc thảo luận nơi đây, trước sự hiện diện của Hoàng Thượng.

Xin Hoàng Thượng cho phép các bầy tôi của Ngài được trình bày ý kiến.”

Đoạn, Thủ Tướng mời Togo, Bộ trưởng Ngoại giao nói trước. Ông này nói:

“Thực là nhục nhã và đau đớn vô cùng cho Nhật Bản khi phải chấp nhận các điều khoản của Tuyên Cáo Potsdam. Nhưng tình hình bắt buộc ta phải chấp nhận.”

Ông kể ra những khó khăn Nhật đang gặp phải, mà yếu tố nặng nhất là việc Liên Xô tuyên chiến với Nhật và tiến quân vào Mãn Châu.

Ông nói tiếp:

“Vì những sự kiện nêu trên, thần xin đề nghị thúng ta chấp nhận Tuyên Cáo Potsdam. Nếu chúng ta dặt điều kiện, phe Đồng Minh sẽ bác bỏ tất cả và dân chúng phải chịu thêm bao đau khổ nữa. Vì vậy, theo ý thần, chúng ta chỉ có một đòi hỏi, đó là: “Sự an toàn của Hoàng Gia và sự giữ vững đế chế.”

Đến phiên Đô đốc Yonai. Ông này không nói dài dòng:

“Thần đồng ý với phát biểu của Bộ trưởng Ngoại giao.”

Bộ trưởng Quốc phòng, Tướng Anami đứng bật dậy:

“Thần hoàn toàn chống lại ý kiến của Bộ trưởng Ngoại giao. Quân đội không chấp nhận đầu hàng. Thần tin rằng chúng ta có thể đẩy lùi quân địch, giáng cho chúng những đòn chí tử. Và bất cứ người Nhật nào cũng muốn bảo vệ Tổ quốc, mái nhà của họ, đến cùng. Vạn bất đắc dĩ, nếu địch quân đổ bộ lên đất Nhật và chúng ta không còn khả năng đẩy lùi chúng, thì chúng ta, tất cả, sẽ chết như một bông hoa đẹp đến giờ tàn héo, để lại cho thế giới một hình ảnh hào hùng, đầy thi vị của một nước Nhật anh hùng, cao thượng. Thế giới sẽ thấy mãi dân Nhật là một dân tộc không bao giờ chịu khuất phục.

“Còn nếu chúng ta muốn “hòa,” thì chúng ta phải tìm một hòa bình trong danh dự. Thần đồng ý rằng chúng ta phải nhấn mạnh điều kiện về sự bảo toàn Hoàng Gia. Nhưng cũng cần phải đòi cho quân đội ta được tự giải giới, đòi không có sự chiếm đóng của quân đội địch trên lãnh thổ Nhật Bản, và tất cả các phạm nhân chiến tranh sẽ do chính phủ Nhật xét xử. Đó là những điều cốt yếu trước hết đối với chúng ta trong việc ta đi đến hòa bình.”

Tổng Tham mưu trưởng, Tướng Umezu tiếp lời Tướng Anami:

“Quân đội hoàn toàn tin tưởng ở khả năng có thể đẩy lùi mọi cuộc đổ bộ của quân địch. Nếu chúng ta chấp nhận đầu hàng, tức là chúng ta phản bội anh hồn hàng triệu chiến sĩ đã xả thân vì Tổ quốc. Bản thân thần không chống lại sự mưu hòa nhưng đề nghị nên đòi phải có 4 điều kiện của Bộ trưởng Quốc Phòng.”

Đến phiên Chủ tịch Hội đồng Cơ mật Hiranuma, một ông già khó tính. Ông ta nói:

“Trình tâu Hoàng thượng, thần xin phép được hỏi quí ông đây một vài câu: Thưa Ngoại trưởng, có phải Liên Xô tuyên chiến với chúng ta rồi không?”

“Phải.”

“Họ viện lí do gì?”

“Họ nói rằng chúng ta hiếu chiến, chúng ta đã bác bỏ Tuyên cáo Potsdam.”

“Vậy chính phủ có bác bỏ không?”

“Đâu có việc ta bác bỏ. Chính phủ chưa trả lời Đồng Minh. Chỉ có báo chí Nhật viết những bài xã luận, thế thôi.”

Đoạn ông Huranuma hỏi các vị tướng:

“Hải quân và Lục quân có hoàn toàn tin tưởng rằng quân ta có đủ khả năng đẩy lùi quân địch không?”

Umezu đáp:

“Bộ Tổng Tham mưu Quân lực Hoàng gia sẽ có mọi cố gắng để làm việc này.”

“Quý vị có thể làm hơn những gì quý vị đang làm không?”

“Thưa ngài, chúng tôi đã và đang cố gắng hết sức của chúng tôi.”

“Thôi đủ rồi, cái tốt nhất của các ông vẫn không đủ để xoay ngược tình thế.”

Phía quân nhân yên lặng, không gian nặng trĩu.

Thủ Tướng Suzuki, sau hai giờ tranh luận, đứng dậy đến trước mặt Nhật Hoàng:

“Tâu Hoàng Thượng, chúng thần đã xét vấn đề dưới nhiều khía cạnh và không đi đến một sự nhất trí nào cả. Đây là một trường hợp chưa bao giờ xảy ra trong lịch sử nước Nhật. Chúng ta đứng trước một tình huống quá đặc biệt. Vậy thần xin được phép thỉnh ý của Hoàng thượng: Thưa Ngài, nước Nhật có chấp nhận Tuyên Cáo Potsdam hay đòi hỏi phải có những điều kiện mà vị Bộ trưởng Quốc phòng đã đưa ra?”

Nhật Hoàng Hiro Hito mời Thủ tướng về chỗ ngồi, rồi Vua đứng lên, nói:

“Trẫm đã suy nghĩ rất nhiều về tình hình hiện tại, trước ánh sáng của các sự kiện xảy ra ngay trong nước và ở nước ngoài. Từ đó, Trẫm đi đến một kết luận: Tiếp tục chiến tranh chỉ làm tăng thêm nỗi khổ đau và có thể là sự hủy diệt của dân tộc Nhật.

“Trẫm không chịu nổi khi thấy đau khổ kéo dài. Vậy chấm dứt chiến tranh ngay là đường lối duy nhất để chấm dứt khổ đau cho thần dân Nhật và vãn hồi hòa bình trên thế giới.”

Ngưng nói, Vua gỡ kính mắt ra, lấy găng tay trắng lau mắt kính cận thị, mắt Vua nhìn thẳng như nhìn về phía xa. Mọi người trong phòng đều khóc, nhiều tiếng nấc được nghe thấy. Đoạn, Vua nói tiếp:

“Trẫm rất khổ tâm khi thấy hàng trăm ngàn quân nhân lục quân và hải quân đã vì nước mà bỏ thây nơi chiến địa xa xôi không ai chôn cất. Trẫm cũng khổ tâm khi thấy hàng triệu thần dân trắng tay vì bom và hỏa hoạn. Tâm hồn Trẫm không yên khi thấy những binh sĩ can đảm và trung thành bị tước vũ khí. Trẫm cũng đau khổ vô cùng khi nghĩ rằng nhiều thần dân đã từng tận tâm phục vụ quốc gia, và phục vụ Trẫm, rồi sẽ bị cáo buộc là tội phạm chiến tranh. Nhung, đã đến lúc Chúng ta hãy chấp nhận những gì chúng ta không chấp nhận được.

“Vậy nay Trẫm ứa lệ mà đề nghị các khanh hãy chấp nhận kế hoạch của Bộ trưởng Ngoại giao.”

Sau khi Nhật Hoàng rời phòng họp, Thủ tướng Suzuki nói:

“Thiên Hoàng đã quyết định.”

Đó là lời kết thúc hội nghị.

3 giờ sáng ngày 10-8, Nội Các Nhật họp để thảo luận lần cuối về quyết định đầu hàng. Tất cả các vị thành viên chấp nhận đầu hàng với một điều kiện là “giữ nguyên chính thể và địa vị của Hoàng Đế Nhật Bản.”

CTHĐ: Quí vị vừa đọc những đoạn trích trên Internet về chuyện bom nguyên tử Mỹ nổ trên đất Nhật và chuyện Nhật đầu hàng Đồng Minh Tháng Tám năm 1945. Lời kể chuyện không được rõ ràng, mong quí vị chấp nhận.

Tôi có vài cảm nghĩ:

Người ta sống chết thật bất ngờ. Trái bom được đưa đến thả xuống thị trấn Kokura, nhưng bom lại được thả xuống thành phố Nagasaki.

Quân Nhật gây nhiều tội ác khi họ xâm chiếm các nước ở Á Châu, ttrong số có Việt Nam. Nhật Hoàng không một lời xin lỗi nhân dân những quốc gia này.

Không một quốc gia nào ở Á Đông “cộng tác” với Nhật khi quân phiệt Nhật thực hiện mộng thành lập Đế Quốc Đại Đông Á dưới quyền lãnh đạo của Nhật. Quân phiệt Nhật lật đổ sự thống trị của người Da Trắng trong một số quốc gia Á Đông nhưng để thay vào đó là ách thống trị tàn bạo của quân phiệt Nhật.

Dân Nhật kính trọng và tha thiết với dòng Vua của họ.

Sau thảm bại, dân Nhật, nước Nhật vẫn có Vua, nhưng Nhât theo chế độ Dân Chủ, Vua Nhật chỉ còn là nhân vật tượng trưng đại diện cho dân Nhật.

Chính quyền Nhật không đạt được một đòi hỏi nào khi đầu hàng. Đòng Minh đòi Nhật phải “đầu hàng vô điều kiện”, và Nhật đã “đầu hàng vô điền kiện.” Quân Nhật bị tước vũ khí ở khắp nơi, quân Đồng Minh – đúng hơn là Quân Mỹ – vào chiếm đóng nước Nhật, những nhà lãnh đạo Nhật có tội gây ra chiến tranh bị Tòa Án Đồng Minh xét xử. Việc giữ Nhật Hoàng ở ngôi là do Anh Mỹ đã định trước.

Khi thấy Nhật sắp đầu hàng, Liên Xô mới tuyên chiến với Nhật, Liên Xô cho quân vào Mãn Châu. Dân Nhật còn may là chính phủ Nhật đầu hàng Anh Mỹ trước khi quân Liên Xô vào được nước Nhật.

Từ Tháng Tám năm 1945 tới nay – Tháng Tám năm 2014 – chỉ có 2 trái bom nguyên tử nổ trên trái đất.

Tôi- CTHĐ- và người anh em cùng vợ với tôi là anh H2T, ra đời năm 1933. Năm hai quả bom nguyên tử nổ trên Đất Nước Phù Tang, nơi còn có tên là “Xứ Mặt Trời Mọc,” nơi người dân tự nhận là dòng dõi của Thái Dương Thần Nữ, chúng tôi 14 tuổi.

Cảm khái cách gì!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: