• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

Quý Phi WICHITA

Wichita ban đêm.

Wichita ban đêm.

Rời Dallas, Texas, bánh xe lãng tử đưa tôi đến Oaklahoma City, nơi tôi nghe nói ngày xưa là thành trì cuối cùng của dân da đỏ; tôi đến Memphis, thành phố tôi từng thấy tả trên những trang tiểu thuyết Sanctuary của William Faulkner. Một chiều thu tôi đến Wichita.

wichitaWichita.. Ðịa danh tôi chưa từng nghe bao giờ trước khi tôi đến Mỹ. Nhân duyên nào đưa tôi đến Wichita? Phi trường tỉnh lẻ chỉ có hai ba chiếc phi cơ, đường giao thông không bao giờ bị kẹt xe. Tôi được giới thiệu : ” Wichita..Thủ đô Hàng Không-Không Gian Quốc Tế..” Wichita có hoa hướng dương, có bão lốc tornado, có những tia chớp điện như loé từ mặt đất lên trời. Cũng như Oakie City, Wichita có gió lộng quanh năm.

Và Wichita có nàng Dương Quý Phi. Dương Quý Phi Wichita không phải là Dương Quý Phi của Ðường Minh Hoàng mà là Dương Quý Phi của tôi, của chàng Công Tử Hà Ðông,  và của người viết tiểu thuyết Phơi-ơ-tông Hoàng Hải Thủy. Ðúng hơn nàng là Dương Quý Phi của chàng ký giả báo Sàigònmới những năm 1960 xanh thắm, thời gian chàng đang thời xuân sắc, chàng ba mươi cái xuân xanh, chàng đang viết nhiều, kiếm tiền nhiều, chàng ăn chơi vi vút.

Số là vào năm ấy, mới chỉ cách đây có 50 mùa sầu riêng, tôi viết một bài phiếm luận văn gừng về chuyện Ðường Minh Hoàng giết Dương Quý Phi ở Ðèo Mã Ngôi. Hăng tiết vịt tôi viết nếu tôi là Ðường Minh Hoàng tôi nhất định không giết Dương Quý Phi. Tôi mần bài thơ trong đó có những câu :

Em yêu ơi… Nếu ta Ðường Minh Hoàng
Có thể nào ta vị chiếc ngai vàng
Với sông núi mà đang tay tuốt kiếm
Giết cho đành ? Phi  ơi, thương vạn kiếp !
Ðêm hồ tàn. Lòng ta sầu thiêm thiếp..!

Cải lương ra rít. Ði cùng bài thơ ấy tôi viết loạn cào cào:

Quý Phi của anh ơi. Bi giờ Em ở đâu ? Bến Hải hay Cà Mâu ? Anh là Ðường Minh Hoàng trở lại trần gian đây. Anh làm ký giả nhà báo Sàigònmới. Anh biết Em cũng trở lại trần gian như anh. Em ở đâu ? Thư về toà báo cho anh..”

Từ Nha Trang quê hương thùy dương cát trắng, nàng gửi cho tôi lá thư :

“Em là Dương Quý Phi của anh đây..”

Phụ nữ Da Đỏ ngày xưa ở Wichita.

Phụ nữ Da Đỏ ngày xưa ở Wichita.

Ái tình hàm thụ. Thơ mộng ra gì. Nàng và tôi  hẹn gập nhau giữa thành phố Sài Gòn thanh bình những năm 1959, 1960, thành phố thương yêu thời chúng tôi trẻ, thành phố Sài Gòn tuyệt đẹp ngày xưa của chúng tôi. Năm xưa ấy nàng hẹn gặp tôi nhưng nàng không đến. Đúng ra nàng có đến chỗ hẹn, nàng thấy tôi nhưng tôi không thấy nàng. Thế rồi..

Những năm biển dâu, vật đổi, sao dời.. Sau 1975 tôi được gập lại nàng trong thành phố Sài Gòn đau thương thê thảm của chúng tôi. Nàng là Sương phụ. Chồng nàng – Thiếu Tá Quận Trưởng – chết trong một trại tù khổ sai ở Hoàng Liên Sơn. Nàng Bốn Bó, tôi Năm Bó. Nàng kể cho tôi nghe chuyện nàng tính vượt biên, đi chui. Hội Ði Chui trong có nàng bị vỡ vì trong nhóm có cặp vợ chồng chồng già, vợ trẻ. Cô vợ trẻ đa tình nóng ruột chưa đặt gót chân ngà ngọc lên đảo Pulang Bidon, chưa cả đem cái chỗ để ngồi tròn nây của cô lên tầu ra cửa biển, đã tỏ tình yêu quá lộ liễu công khai săng phú tú lơ mo với một chàng trẻ tuổi, đẹp trai, phong tình. Tất nhiên chàng này cũng ở trong nhóm người tấp tểnh vượt biên. Họ tính chuyện sang Hoa Kỳ, sang Úc, sang Pháp, sang Ðức, sang bất cứ đâu, sang cả Congo nếu cần, để làm lại cuộc đời. Ông chồng già không cần nhờ thầy bói – thầy bói mù, thầy bói sáng –  cũng biết tương lai gần của ông đen hơn mõm chó mực, đen hơn cái Lá Ða Ca Dao. Ông biết không cần con tầu ngất ngư, rệu rã đến Bidong, chỉ cần tầu ra cửa biển thôi là cô vợ trẻ đa tình của ông cho ông nằm cu ky một góc tầu để nàng nằm ôm tình nhân của nàng. Ông biết như thế và ông ghen. Chồng già cũng ghen chứ bộ. Mèn ơi… Chồng già cũng là người, chồng già cũng là chồng. Chồng già ghen, và có quyền ghen, hơn chồng trẻ. Ông chồng già bèn bảo vệ tình yêu và của sở hữu của ông bằng cách đi báo Công An Việt Cộng. Cả nhóm vượt biên chưa thấy tầu bè, bến bãi đâu cả đã bị bắt trọn gói. Dương Quý Phi của tôi cũng bị tó luôn. Nhờ chi tiền nàng chỉ nếm mùi tù tội ViXi có chừng nửa tháng. Nàng mới ở tù ra và tôi được gập nàng lần đầu ở Sài Gòn.

Sài Gòn đêm cuối năm trời lạnh. Nàng và tôi đi ăn bánh canh ở Tiệm Trảng Bàng đường Lý Thái Tổ, chúng tôi ngồi cà phê vỉa hè trên đường Nguyễn Tri Phương. Nàng bận áo sơ-mi đen dài tay, dáng người thanh thật là thanh. Rồi tôi bị bắt lần hai và ra đi sáu mùa lá rụng mới trở về mái nhà xưa ở Ngã Ba Ông Tạ. Mười năm sau đêm chúng tôi, Ðường Minh Hoàng Dzởm, Dương Quý Phi Lô-canh, ngồi bên nhau uống cà phe phin đen trên vỉa hè đường Nguyễn Tri Phương, Thành Hồ, bánh xe lãng tử rệu rã – đúng ra là bánh xe tị nạn, nhưng tôi dùng “bánh xe lãng tử” cho thơ mộng, chuyện Tình mà, Chuyện Tình Chay cũng là Chuyện Tình – đưa tôi đến Kỳ Hoa Ðất Trích, nàng viết cho tôi:

“Mừng Quân Vương  đến Xứ Tự Do. Thiếp ở Wichita, Kansas. Dương Quý Phi.”

Ông chồng nàng là sĩ quan, ông chết trong trại tù khổ sai ở miền Bắc Cộng, nàng và các con nàng sang Mỹ trong Chương Trình HO năm 1991.

Lê Hồng Long, chủ nhiệm Tạp chí Thế Giới Ngày Nay, đón tôi ở phi trường Wichita. Ở thành phố miền gió lộng  tôi gập anh chị Hương Kiều Loan, và anh bạn Băng Ðình. Ðêm lạnh, trăng mờ, Băng Ðình đọc bài thơ của anh về Wichita. Thơ được quá. Tôi xin anh bài thơ. Tôi ở Virginia, Dương Quý Phi của tôi ở Wichita. Việt Nam của dân Da Vàng; Texas, Kansas, Arkansas.. vv.. của dân Da Ðỏ. Dân Da Vàng thất quốc lưu lạc tới đất nước của dân Da Ðỏ thất thổ. Da Ðỏ thất thổ, Da Vàng thất quốc, hai Thất gập nhau ở Wichita, Băng Ðình cảm khái thành Thơ :

Ðây miền gió lộng Wichita
Trời dẫu vào xuân cây vắng hoa.
Chỉ thấy tuyết bay ngàn cánh trắng
Trên dòng sông lạnh Arkansas.
Thảo nguyên bát ngát phơi hồn gió
Bốn hướng chân mây thiếu núi xa.
Thị trấn đèn vàng khêu nỗi nhớ
Ðất mượn, quê vay thực khéo là…
Nhớ nhau vẩy xuống vài chung rượu
Âm thầm tìm lại dấu chân ma.
Dấu chân ngủ thiếp trong màn bụi,
Da Ðỏ, Da Vàng một Sắc Da
Chung sầu thất quốc, buồn vong thổ
Chẳng hẹn sao cùng “ẩm hận đa.?”
Ðất tạm dung thân trời chẳng khác
Ðôi vừng nhật nguyệt vẫn giao thoa.
Riêng vì sao cũ không quên mọc
Cuối những chiều xanh uá nắng tà,
Giữa những đêm vàng lê gót mỏi
Quê người khắc khoải tiếng quyên ca.
Ðổi đời, đời đổi, lòng không đổi.
Ngó trước, trông sau, ta gập ta.

*****

Gió cuốn ta về phương gió lộng
Hướng dương vàng nở rộ Kansas.
Anh em chín đưá mười phương biệt
Nam, Bắc, Ðông, Tây thiếu mái nhà.
Thúy Kiều sầu mấy mùa Ngưng Bích,
Ðêm vắng, canh chầy Ðộc Vận A !
Bạn tác có thần giao cách cảm
Thì xin vững lái trước phong ba !

Bài Hành Wichita Ðộc Vận A, tác giả Băng Ðình, ở Wichita, Kansas. Từ ngày đến Hoa Kỳ tôi ngất ngư con tầu đi trước số lượng thi ca và thi sĩ hải ngoại. Tôi từng nghĩ Bác Hồ có nhiều tội với nhân dân, với tổ quốc nhưng riêng với thi đàn thì coi bộ Bác cũng có chút công lao còm. Ðó là vì bị Bác và Ðảng xiết cổ, nghẹt thở nên “bất kỳ bình tắc minh”, nhân dân Việt Nam chịu không nổi nên phải kêu lên, phải rên lên. Tinh hoa của Kêu Rên là Thơ. Chính tôi “như thị ngã văn, như thị ngã kiến”, sau Ngày Oan Nghiệt 30 Tháng Tư, tôi thấy riêng ở thành phố Sài Gòn bỗng dưng trong một sớm, một chiều có tới hai, ba triệu người mần thơ. Vuờn Hoa Thi Ca Việt Nam chưa bao giờ nhiều hoa tươi nở rộ như thời gian hai mươi mùa anh đào nở trở lại đây. Số thi sĩ hải ngoại đông gấp bội số thi sĩ nội địa. Dù là thi sĩ nội hay thi sĩ ngoại, tất cả các thi tài đều mần thơ Hay ngang nhau. Chỉ có điều khác nhau là thi sĩ nội mần thơ chỉ đọc cho bạn nghe, không in ra được thành thi phẩm trên giấy trắng, mực đen, nhiều thi sĩ nội chỉ vì Thơ của mình mà bị Công An Thành Hồ cho xe bông đến nhà ưu ái rước đi cho ăn ở không mất tiền năm bẩy niên, thi sĩ ngoại có Thơ là in ra liền tù tì tút suỵt.

Thi sĩ Nguyễn Bính ngày xưa: “Trời còn có bữa sao quên mọc. Anh chẳng đêm nào chẳng nhớ em.”  Thơ và Trời, Sao Wichita của Băng Ðình :

Riêng vì sao cũ không quên mọc
Cuối những chiều xanh uá nắng tà
Giữa những đêm vàng lê gót mỏi
Quê người khắc khoải tiếng quyên ca…

Cảm khái cách gì!

Tôi cũng dzậy. Tôi cũng như Thi sĩ Nguyễn Bính, tôi cũng như Thi sĩ Băng Ðình, ngôi Sao Lẻ Loi của tôi đêm nào cũng mọc, tôi cũng chẳng đêm nào chẳng nhớ Em. Cảm khái vì  Thơ của các Thi sĩ, chiều nay mùa Thu mới thấp thoáng về trên Rừng Phong, tôi tuyên ngôn Tâm Tình của tôi bằng Thơ. Thơ của tôi, chỉ vay mượn tí ti thôi :

Riêng vì sao lẻ không quên mọc
Cuối những chiều xanh uá nắng vàng.
Ðời còn có kẻ tơ quên tóc
Anh chẳng đêm nao chẳng nhớ Nàng !

Mây cuốn Ta về phương gió lộng
Anh đào hồng trắng Virginia.
Trong những đêm vàng Mơ với Mộng
Em có bao giờ Em nhớ Ta ?

3 Responses

  1. […] THƯƠNG KIỀU, LẠI NHỚ TỐ NHƯ (Nguyễn Trọng Tạo). – Quý Phi WICHITA (Hoàng Hải […]

  2. […] THƯƠNG KIỀU, LẠI NHỚ TỐ NHƯ (Nguyễn Trọng Tạo). – Quý Phi WICHITA (Hoàng Hải […]

  3. Long đong một quãng đời dài,
    Rượu cay,thuốc đắng nỗi buồn lung linh
    Thấy ông than thở một mình
    Khuyên ông buông thả xem đời tới đâu?

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: