• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

CUỐI THU MƯA NÁT…

berlin1

Lảo đảo năm canh lệ mấy hàng
Ngậm ngùi cố sự, bóng lưu quang.
Cuối thu mưa nát lòng dâu biển
Ngày muộn chuông đau chuyện đá vàng.. THÂM TÂM.

Ghen tị thì không, ngậm ngùi thì có.

Tháng Mười cuối Thu, ngậm ngùi chuyện cũ, nên có bài này.

Ông Hát Ô hỏi:

“Ai nói: ai giải phóng ai?”

CTHĐ:

“Lý Thụy Ý.”

reagan

Goóc-ba-chốp sửa giờ đồng hồ theo Tổng Thống Reagan: Liên Xô xụp đổ.

Những ngày u ám năm 1984.  Trong cái gọi là Nhà Tù Số 4 Phan Đăng Lưu, Trung Tâm Thẩm Vấn của bọn Công An Thành Hồ, anh Doãn Quốc Sĩ, anh Hiếu Chân Nguyễn Hoạt bị giam ở Khu C2, Trần Ngọc Tự Khu B, Duy Trác, Dương Hùng Cường và H2T ở Khu C1, Lý Thụy Ý, Nguyễn Thị Nhạn ở Khu B.

Tháng 5, 1985, nhóm  văn nghệ sĩ trên đây lên xe tù sang Nhà Tù Chí Hòa. Trên xe, sau 12 tháng mới lại gặp nhau, mới được trò chuyện với nhau thoải mái, anh em tôi cười nói râm ran. Tôi có cảm nghĩ như trên chuyến xe tù ấy anh em tôi đi ăn cưới chứ không phải là những người tù từ Trung Tâm Thẩm Vấn của bọn Công An Cộng đi sang Nhà Tù dễ sợ nhất Đông Dương.

Xe tù chạy qua trước rạp Xi-nê Casino Dakao, quẹo vào đường Hiền Vương. Tôi nhìn xuống con đường có căn nhà tôi đã sống trong năm năm thời tôi hai mươi tuổi. Trong năm năm ấy không biết bao nhiêu lần tôi qua lại trên đoạn đường này.

Tim tôi nặng trĩu khi tôi nghe Lý Thụy Ý kể:

“Phòng giam em nhìn ra con đường các anh đi sang phòng thẩm vấn. Có mấy con nhỏ dặn em: “Hôm nào chị thấy ông Hoàng Hải Thủy đi làm việc, chị cho tụi em biết, tụi em chờ nhìn ông ấy lúc ông ấy về.” Hôm đó em thấy anh đi qua, em bảo chúng nó. Chờ lúc anh về nhìn thấy anh xong, chúng nó nói:

“Chị đừng cho chúng em thấy ông ấy thì hơn. Trông ông ấy chúng em buồn quá..”

Tôi biết tại sao mấy cô tù trẻ buồn khi mấy cô nhìn thấy tôi. Tôi tóc bạc, râu ria,  xương sẩu, đen, gầy, dáng đi gù gù không giống ai. Năm ấy, những năm 1976, 1977, sống ngoài nhà tù thân xác tôi đã thê thảm, cô em văn nghệ của tôi là cô Thục Viên nói:

“Anh thay đổi quá. Có hôm em gặp anh trên phố, em muốn gọi anh mà ngại không biết có phải là anh không.”

Cô thấy người ngợm tôi thảm não quá, con người tôi thay đổi khác hẳn tôi trước Ngày 30 Tháng Tu 1975. Sống ở ngoài tôi đã thế, sống trong tù thân xác tôi còn thảm đến chừng nào.

Lời Lý Thụy Ý kể trên xe tù làm tôi ỉu sìu sìu suốt từ lúc nghe chuyện cô đến lúc tôi từ trên xe ôm bọc quần áo, mùng mền xuống sân Nhà Tù Chí Hòa.

Lý Thụy Ý bị bắt vì bài thơ cô làm trong có hai câu:

Anh giải phóng tôi hay tôi giải phóng anh?”

Và:

“Tôi kiêu hãnh vì tôi là Ngụy.”

Nằm ở Số 4 Phan Đăng Lưu một năm, nằm ở Nhà Tù Chí Hòa ba năm, ra tòa, Lý Thụy Ý bị phang án tù khổ sai 5 năm. Người thiếu phụ thi sĩ bị tù khổ sai 5 năm chỉ vì 2 câu Thơ!

berlin2

Cuối thu mưa nát lòng dâu biển. Đêm qua tôi tìm trên Internet bài Thơ trong có hai câu làm Lý Thụy Ý bị tù 5 năm, tôi tìm không thấy. Tôi tìm được mấy bài Thơ Tình của cô:

Thật Tình

Thật tình em rất yêu anh
Thủy chung qua mấy khúc quanh cuộc đời
Thật tình nghe tiếng mưa rơi
Nhớ sao là nhớ những lời tình ru
Thật tình cuộc sống phù du
Mà sao vẫn nói thiên thu đợi chờ ?
Thật tình như một bài thơ
Bên chồng con vẫn bơ vơ nhớ Người
Thật tình – vâng thật tình thôi
Từ yêu khép nửa nụ cười vì anh
Thật tình giọt nắng mong manh
Vô tình làm cả bức tranh loang màu
Thật tình – chẳng thật tình đâu
Thật tình…bởi miệng quen câu …thật tình .

EVE

Em choàng quanh anh vòng tay
Nụ hôn nghiêng ngửa cổ đầy đam mê
Đêm nay lạnh quá – đừng về 
Em xin làm chấcafé quên buồ 
Nửa đời – tóc gỡ chưa suôn
Bởi hay dan díu … không thương cũng ừ !
Chưa chung thủy – đã tạ từ 
Chúa chưa kịp dạy … con hư mất rồi 
Lần nầy … lần này nữa thôi
Chúa cho trái cấm con mời ‘ người ta
Chúa sinh con làm “Đàn bà.”

Khoảng năm 1980 Lý Thụy Ý viết tiểu thuyết Ngọc Lai. Cô gửi bản thảo Ngọc Lai sang Hoa Kỳ cho ông Hồ Anh, báo Văn Nghệ Tiền Phong. Hồ Anh xuất bản Ngọc Lai. Năm 1995 tôi xin ông cho tôi một quyển Ngọc Lai, ông nói sách đã bán hết.

Lý Thụy Ý sống bình yên ở Sài Gòn.

Duy Trác, sĩ quan, tù khổ sai ở miền Bắc. Khi cùng các bạn tù làm khổ sai ven đường vào trại tù, gặp mấy bà vợ tù đi thăm chồng, hỏi:

“Sài Gòn có gì vui không, mấy chị?”

Một bà trả lời:

“Sài Gòn chỉ vui khi các anh về.”

Cảm khái Duy Trác làm bản nhạc với lời ca:

Sài Gòn Chỉ Vui Khi Các Anh Về

Bảo Chương

Tôi đã gặp em bỡ ngỡ tình cờ
Đôi mắt ngây thơ đến từ thành phố
Ngục tù tối tăm nói với cuộc đời
Sài Gòn có vui ? Sài Gòn có vui ?
Em ngước nhìn tôi cúi đầu nói nhỏ
Còn gì nữa đâu thành phố mộng mơ.
Thành phố đớn đau vẫn còn nhắn nhủ:
“Sài Gòn chỉ vui khi các anh về!”

Tôi sẽ về đòi lại quê hương đã mất
Tôi sẽ về cùng em lau khô hàng nước mắt
Tôi sẽ mời em dạo chơi phố xá tươi vui
Những con đường tình, trường xưa công viên tràn nắng mới
Tôi sẽ về quỳ bên thánh giá bao dung
Tôi sẽ nguyện cầu cho tình yêu và cuộc sống
Đem tiếng khóc cười dâng đời khúc hát say mê
Cám ơn Sài Gòn tôi sẽ trở về
Sài Gòn mến yêu ! Người tình dấu yêu ! Tôi sẽ trở về !

Bị bắt, ra tòa. Duy Trác bị phang án tù 4 năm.

Trần Ngọc Tự, sĩ quan Tâm Lý Chiến, đi tù miền Bắc về Sài Gòn, đem máy ảnh đi chụp một lô ảnh người Sài Gòn trên vỉa hè Sài Gòn. Tập ảnh có ảnh mấy cô Sài Gòn ngồi bán những bàn ủi, nồi cơm điện trên vỉa hè. Anh để tên tập ảnh này là “Nhìn Em đi anh..” Tập ảnh gửi sang Paris. Trần Ngọc Tự bị án tù 4 năm.

Dương Hùng Cường, bút danh Dê Húc Càn, sĩ quan, tù về, viết bài “Nếu anh Trương Chi đẹp trai.” Bài viết gửi sang Paris. Cường bị bắt Tháng 4, 1984. Bị giam đến cuối năm 1987, Cường chết trong sà-lim Nhà Tù Số 4 Phan Đăng Lưu.

Anh Hiếu Chân Nguyễn Hoạt chết trong Phòng 11, Khu ED, Nhà Tù Chí Hòa.

Doãn Quốc Sĩ, tù về, viết bài “Bố về, Đi..” bị án 9 năm tù khổ sai.

Tôi kể chuyện xưa – những chuyện tù đầy của những văn nghệ sĩ Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa – để nói lên nỗi ngậm ngùi của tôi. Anh em tôi khổ quá, anh em tôi chết không một tiếng vang. Dương Hùng Cường là người văn nghệ sĩ VN thứ V thứ thứ nhất bị Cộng Sản giam đến chết trong sà-lim vì một bài viết gửi ra nước ngoài. Anh Doãn Quốc Sĩ bị tù khổ sai 9 năm vì hai bài viết “Bố về, Đi.”

Không một tổ chức văn nghệ sĩ người Việt nào trên thế giới vinh danh Người Viết Dương Hùng Cường. Nhớ nhắc đến Dương Hùng Cường cũng không, nói gì đến chuyện Vinh danh Người Viết Dương Hùng Cường.

Tôi viết bài này cũng để nói lên chuyện: Khi bức màn sắt hạ xuống nước Nga năm 1920, phải 30 năm sau – năm 1960 – mới có một, hai văn phẩm diễn tả đời sống khổ cực của nhân dân Nga trong ách Búa Liềm thoát vòng kiềm tỏa sang được Âu Mỹ; khi bức màn tre Tầu Cộng dựng lên vây kín nước Tầu, 20 năm sau mới có vài ba nhân vật Tầu thoát thân sang được Pháp, Mỹ, viết ở Pháp, Mỹ những bài tố cáo tội ác của bọn Cộng Tầu. Ở Sài Gòn, thủ đô Quốc giaVNCH bị diệt, chỉ 10 tháng sau ngày bọn Việt Cộng đưa cờ máu vào thành phố, một số văn nghệ sĩ đã viết và gửi tác phẩm ra nước ngoài. Bọn Cộng Sản thù nhất là những người dân sống trong vòng kìm kẹp của chúng viết bài tố cáo tội ác của chúng gửi sang những nước Âu Mỹ. Những văn nghệ sĩ gửi tác phẩm ra nước ngoài biết như thế nhưng họ vẫn viết, vẫn gửi.

Anh em tôi đã viết tố cáo tội ác của bọn Việt Cộng từ những năm 1980.

o O o

Thơ trích trong Tập “Tắm Mát Ngọn Sông Đào.”Thơ Văn Nhạc sáng tác từ Quốc Nội. Nhà Lá Bối xuất bản ở Paris năm 1981. Thơ Thích Cao Đăng, bút danh của Thượng Tọa Thích Quảng Độ.

Nói chuyện với Tử Thần.

Xà-lim trông hệt cái nhà mồ
Mỗi lần mở cửa tôi ra vô
Thấy như chôn rồi mà vẫn sống
Tử Thần tôi sợ cái cóc khô.

Tử Thần nghe vậy liền sửng cồ
Nửa đêm đập cửa, tôi mời “dô”
Sẵn có thuốc lào phèo mấy khói
Tử Thần khoái trá cười hô hô.

Trong khi vui vẻ tôi trò chuyện
Tử Thần đắc ý nói huyên thiên:
“Trần gian địa ngục ham chi nữa,
Thôi, hãy bay mau về cõi tiên.”

– Tớ xem tướng cậu cũng hiền hiền
Mà sao thiên hạ sợ như điên
Mỗi lần thấy cậu lò dò tới
Chúng nó hè nhau bỏ tổ tiên.

– Ấy cũng bởi vì chúng nó điên
Chứ anh coi ta tướng rất hiền
Đứa nào “hết số “ta mới mới rớ
Bảo chúng làm ăn đừng lo phiền.

– Tớ đây tuy có chút lo phiền
Nhưng mà cũng chẳng ham cõi tiên
Trần gian địa ngục tớ cứ ở
Mê loạn cuồng say với lũ điên.

– Trần gian ta thấy bết hơn tiên
Thân bị gông cùm, tâm chẳng yên
Sống trong hồi hộp, trong lo sợ
Dẫu là thánh hiền cũng phát điên.

– Trần gian tớ thấy “béo “hơn tiên
Ấy cũng bởi chúng có giấy tiền
Kim cổ ngàn đời người vẫn thế
Có tiền đầy túi nó mua tiên.

Mọi người còn đắm mộng triền miên
Hạ tuần trăng đã rọi vào hiên
Tử Thần trang trọng nói từ biệt
Phóng ngựa ma trơi về hoàng tuyền.

Còn một mình tôi vào cõi Thiền
Lâng lâng tự tại cảnh vô biên
Bồ đề phiền não đều không tịch
Niết bàn sinh tử vẫn an nhiên.

CTHĐ: Thượng Tọa Thích Quảng Độ nằm tù ở Nhà Tù Số 4 Phan Đăng Lưu những năm 1977, 1978. Hai năm ấy tôi cũng nằm phơi rốn trong xà-lim Nhà Tù này. Một chiều ra “làm việc “– chịu thẩm vấn – trên đường trở về xà-lim tôi thấy một ông bận bộ đồ nâu ngồi trên cái ghế gỗ bên đường. Đi qua mặt ông vài bước tôi mới nhận ra người tù đó là Thượng Tọa Thích Quảng Độ. Ông nằm xà-lim khu C 2. Buổi chiều quản đốc Nhà Tù cho ông Sư Tù ra ngồi ngoài trời một lúc. Kể như ông được Cai Tù đặc biệt ưu đãi. Chiều chiều quản đốc Nhà Tù mở cửa xà-lim cho người tù ra ngồi mát ngoài trời là do lệnh cấp trên của Y.

Ông Tù Quảng Độ làm những bài thơ được trích ở đây trong một xà-lim Nhà Tù Số 4 Phan Đăng Lưu.

Thơ Thích Cao Đăng.

Chưởi Muỗi

Bé mẹ mày sao cứ vo ve

Làm ông mất ngủ, mắt cay nhè

Máu ông dù có là nước lã

Vòi mày hút mãi cũng phải se

Ông như con thỏ nằm dưới búa

Mày còn giáng mãi cú trên đe

Nếu mày tiếp tục châm ông nữa

Thì ông đập chết ngẩn tò te.

Trích “Tắm Mát Sông Đào.“Thơ Trần Kha, bút hiệu của Thanh Tâm Tuyền.

Long Giao

Tinh mơ xe đến Long Giao

Đón người đám cỏ tranh cao ven đường

Trông lên đồi núi mờ sương

Mây bay tất tưởi, mưa rong tần ngần

Tiêu điều ngơ ngác trại quân

Đất lầy bùn đỏ quánh chân ghê người

Ngổn ngang chiến cụ bỏ rơi

Xanh um bờ bụi, tả tơi lũy đồn

Nhà hoang vách trống gió luồn

Vắng tanh nỗi nhờ, dập dồn bóng vang

Ngả lưng trên đất mơ màng

Hé trời trôi giạt, ngỡ ngàng tấm thân

Bài Hát Tự Do

Cho Một Người Tù Chết

Trưa nay mệt chết giấc trên đồi

Vẳng quanh tiếng cuốc bổ liên hồi

Đào huyện chôn ta? Ơi chúng bạn

Cứ để yên người tù xác phơi.

Nhìn xem gương mặt hắn thanh thản

Lộng nắng như say chợp ngủ vùi

Người mong giam hãm để bêu riếu

Hắn dầm thân chấp nhận cuộc chơi.

Bởi tinh chung thủy đã kết buộc

Hắn tự chôn theo gió đầy trời.

Chiều cuối năm qua xóm nghèo

Mưa bay lất phất gió căm căm

Đường lầy trơn, nhà cửa tối tăm

Trốn đâu lũ trẻ mặt nhem nhuốc

Co ro đứng xem tù qua thôn

Vác bó cuốc nặng, bước loạng quạng

Về trong xây xẩm buổi tàn đông

Lạnh lẽo nhà ai không đèn lửa

Ảm đạm lòng ta chiều cuối năm.

o O o

Năm 1981 tôi đọc trên tờ nhật báo Sài Gòn Giải Phóng bản tin về Tổng Thống Ronald Reagan. Bọn Cộng viết về ông:

“Hoa Kỳ hết người tài nên nay phải bầu một anh kép xi-nê chuyên đóng phim cao  bồi lên làm Tổng Thống.”

Rồi qua hai đài phát thanh VOA, BBC tôi nghe tin TT Reagan đứng trước bức tường do bọn Cộng xây lên ở Berlin, bức tường để ngăn những người dân Đông Đức trốn sang Tây Đức, ông nói như ra lệnh:

“Mr Gorbachev… Tear down that wall!”

Ông Goóc-ba-chốp.. Phá sập bức tường kia đi.

Và thế là Bức Tường Ô Nhục Berlin, xây lên năm 1961, bị dân Đức phá đổ, nước Đức bị chia đôi từ năm 1945, đến đó thống nhất.

Tên Hôn-nach-cơ, Chủ Tịt Cộng Đức, cúp đuôi chạy trốn ra nước ngoài.

Nước Mỹ có bức tường ở biên giới Mỹ-Mễ-tây-cơ, bức tường này để ngăn người Mễ lén vào Mỹ. Hai bức tường giống nhau và khác nhau. Cảm khái tôi làm thơ:

Cộng Sản xây tường ngăn người dza.

Tư Bổn xây tường ngăn người dzô.

Người dza, người dzô đều đói khổ,

Phải liều mạng sống để dza dzô.

Tôi mến ông Tổng thống Kennedy. Tôi phục ông Tổng Thống Reagan.

Tổng Thống Reagan là ông Tổng Thống duy nhất trên thế giới từng là diễn viên điện ảnh, nôm na là Kép Xi-nê. Ông Kép Xi-nê Ronald Reagan khi thành Tổng Thống Hoa Kỳ là một Tổng Thống xuất sắc, thành công.

Dường như trên thế giới – từ ngàn năm xưa đến năm nay, 2014 – chỉ có ba Bức Tường đáng gọi là Tường:

  1. Vạn Lý Trường Thành Tầu.
  2. Bức Tường Ô Nhục Berlin.
  3. Bức Tường Mỹ-Mễ.

Trên Internet có nhiều ảnh Bức Tường Ô Nhục Berlin, tấm ảnh Bức Tương tôi đăng trong bài này là bức tường làm tôi sợ nhất.

Sau khi chiếm Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa, bọn Cộng Nga chiếm chính quyền nước Aghanistan. Trong tuyệt vọng. tôi nghĩ:

“Như vầy là chít dzồi. Nó sẽ nhuộm đỏ toàn thế giới. Đế Quốc Đỏ của nó sẽ thống trị thế giới trong vài trăm năm. Nó như hòn đá đang bay lên..Còn lâu nó mới rơi xuống.”

Tôi tưởng thế nhưng “hòn đá Cộng sản” rơi xuống ngay sau khi bọn Nga Cộng chiếm Aghanistan. Trong đời tôi, tôi thấy Chủ nghĩa Cộng sản – Lời Lê Duẩn: “Chủ nghĩa Mác-Lê-nin bách chiến bách  thắng muôn năm.” – bị vứt vào sọt rác!

Cuối thu mưa nát lòng dâu biển..

Lòng dâu biển có thể nát, nhưng lòng thù hận cộng sản của tôi không bao giờ nát, niềm thương nhớ những người bạn văn nghệ của tôi bị bọn cộng sản hành hạ, giam tù, làm chết trong tù trong tôi không bao giờ phai nhạt.

Tôi kiêu hãnh vì  các văn nghệ sĩ Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa đã tố cáo tội ác của bọn Bắc Cộng từ năm 1980.

3 Responses

  1. bài mới của ct h đông, u8 va mẽo.

    Csvn đã tàn ác với văn nghệ sĩ vnch vào tn 80.

    Buồn cho anh đã đi, Thưong cho chị, cho em. Sống hùng, chết thiêng …

  2. “Lòng dâu biển có thể nát, nhưng lòng thù hận cộng sản của tôi không bao giờ nát, niềm thương nhớ những người bạn văn nghệ của tôi bị bọn cộng sản hành hạ, giam tù, làm chết trong tù trong tôi không bao giờ phai nhạt.

    Tôi kiêu hãnh vì các văn nghệ sĩ Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa đã tố cáo tội ác của bọn Bắc Cộng từ năm 1980.”

    Riêng em thì kiêu hãnh vì có những nhà văn như CTHĐ , Dương H Cường…giới ca nhạc sĩ thì có danh ca Thái Thanh, Trúc Hồ…

  3. Chiều rồi; tù “cải tạo” đã nghỉ việc, ngồi chờ “cán bộ” cho về trại trên thửa rẫy cách con lộ dẫn từ trại ra quốc lộ 1 chừng vài chục thước. Một bà già áo cánh quần đen tất tả đi như chạy từ phía trại ra. Bà ra về sau khi “thăm nuôi” tù. Qua khỏi đám tù dăm bước bà nói lớn: “…mau mau mà về, khổ lắm các con ơi!”
    Bà gọi chúng tôi là các con, và bà than thở rên rỉ. Và chúng tôi thì cúi mặt lặng câm.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: