• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

CHUYỆN PHIẾM XƯA NAY

dau1

Làm nghề viết tiểu thuyết từ năm 1956, tôi chịu khó đọc sách. Tôi học qua sách. Nhưng mãi đến năm 2000, khi sống ở Kỳ Hoa, tôi mới biết ông Phan Khôi, ông Ngô Tất Tố, trong những năm từ 1935 đến 1940 từng viết trên nhật báo những bài viết ngắn; tiếng Pháp của loại bài này là Film du Jour.

Film du jour: Chuyện trong ngày khác với loại bài phiếm luận như những bài Viết ở Rừng Phong. Vì bài đăng trong nhật báo nên Chuyện Trong Ngày là những bài ngắn, gọn, những chuyện vui vui, dễ hiểu, không cần có văn chương. Với tôi, hai ông Phan Khôi, Ngô Tất Tố viết Chuyện Trong Ngày thật hay. Trong Tủ sách Rừng Phong hiện có ba tuyển tập Phan Khôi 1929, Phan Khôi 1930 và Ngô Tất Tố Tiểu Phẩm Báo Chí.

Ông Phan Khôi, ông Ngô Tất Tố, ông Tản Đà đều có thời gian sống mấy năm ở Sài Gòn. Ông Ngô Tất Tố theo ông Tản Đà vào Sài Gòn làm báo. Tôi viết “theo” vì ông Ngô Tất Tố không sáng giá bằng ông Tản Đà. Hai ông từng sống ở Xóm Gà, Phú Nhuận. Những năm ấy hai ông đưa cả vợ con vào sống ở Sài Gòn. Hai ông mướn hai căn nhà cạnh nhau. Người mời hai ông vào Sài Gòn làm báo là ông Diệp Văn Kỳ.

Trang nhất Nhật Báo Trắng Đen, số báo ra khoảng những năm 1970, 1971 ở Sài Gòn. Đây là tờ nhật báo chuyên đăng tin đồn, chuyện đời tư người ta. Làng báo Sài Gòn gọi loại báo này là “Báo Sì-căng-đan – Scandale.” Trang nhất tờ báo chạy tin vơ-đét 8 cột – Tin Vedette – “Vụ Án Tình ở Phan Thiết.” Chuyện đáng kể là nhật báo Trắng Đen những năm ấy bán rất chạy. Rõ hơn: có nhiều người mua Trắng Đan, đọc Trắng Đen.

Trang nhất Nhật Báo Trắng Đen, số báo ra khoảng những năm 1970, 1971 ở Sài Gòn. Đây là tờ nhật báo chuyên đăng tin đồn, chuyện đời tư người ta. Làng báo Sài Gòn gọi loại báo này là “Báo Sì-căng-đan – Scandale.” Trang nhất tờ báo chạy tin vơ-đét 8 cột – Tin Vedette – “Vụ Án Tình ở Phan Thiết.” Chuyện đáng kể là nhật báo Trắng Đen những năm ấy bán rất chạy. Rõ hơn: có nhiều người mua Trắng Đan, đọc Trắng Đen.

Mời quí bạn độc một bài chuyện phiếm của ông Ngô Tất Tố:

Làm sao mà hai nơi đô hội đồng thời cùng có tin đồn như nhau?

Chuyện này thật không đáng nói vì nó là chuyện nhảm nhí, chẳng quan hệ gì. Nhưng có một lẽ nên nói, vì rằng cái chuyện nhảm nhí đó mà lại làm xôn xao hai nơi đại đô hội.

Số là cách đây mấy hôm, ở Hà Nội về mặt Sinh Từ Hàng Lờ, những người thiếu kiến thức, nhất là mấy người đàn bà vô học họ kháo nhau rằng: ở chùa Linh Ứng, Khâm Thiên, mới xẩy ra một việc rất lạ: thánh phạt một đôi trai gái.

Hỏi thì họ nói: Có đôi trai gái nào đó vì quá mê nhau, mượn chùa Linh Ứng làm nơi dâu bộc. Tan cuộc, hai đứa không thể nào rời nhau ra được, cực chẳng đã, phải tri hô lên cầu cứu. Người ngoài hết sức kéo hai đứa rời nhau mà vẫn không được, nên phải cho xe đưa cả hai đứa đến nhà thương Phủ Doãn. Nhưng thầy thuốc cũng chịu, lại phải chở về.

Những người đồn cái chuyện ấy cắt nghĩa: đền Linh Ứng là nơi thiêng lắm , vì đôi trai gái đó làm việc vô lễ ở trước mặt nhà thánh, cho nên ngài phạt bằng cách cực hình như vậy.

Thấy cái tin đó, người hơi có kiến thức một chút thật không muốn để vào tai, người ta cho là chuyện bịa đặt của bọn đồng cốt Hà Nội.

Vậy mà ở Huế và ở Tourane cũng có tin đồn đúng như thế, thế mới lạ chớ!

Báo Công Luận gửi ra sáng nay có đăng tin rằng:

“Mấy hôm nay ở Huế và Tourane, bà con nô nức về một chuyện vô lý.

Họ đồn rằng có một cặp nhân tình đem nhau vào cái chùa nọ  đặng cùng nhau thỏa điều trăng gió, chẳng may bị chùa ấy thiêng quá, làm cho cặp trai gái cứ dính nhau mãi, người ta phải đưa họ tới nhà thương chữa.

Cái chùa thiêng ấy là chùa nào? Kẻ nói là chùa Bảo Ninh, kẻ nói là chùa Từ Niên, kẻ nói là chùa Diệu Đế.

Một điều rõ hơn cái tin ở Hà Nội, là, ở Huế người ta còn nói rành rọt cặp trai gái này là một cậu học sinh trường Q.H và một cô nữ sinh trường Đ.K.

Cái chuyện mê hoặc, vứt d8i không đáng kể, lạ một nỗi, lạ một nỗi làm sao ở hai nơi đô hội đồng thời cùng xẩy ra một tin đồn như nhau?

Ai là người đặt ra cái tin ấy?

Bọn đồng bóng chăng? Bọn phu xe chăng? Đều không phải cả, nếu là do những bọn đó đặt ra thì họ đặt được ở một chỗ là cùng, thế nào trong một lúc mà lại truyền khắp ở Huế và ở Hà Nội?

Rút lại, cái tin đồn này sở dĩ đẻ ra, nó có một lẽ mầu nhiệm nào đó.

Có người nói rằng chỉ vì cái óc An Nam. Người An Nam độ này đã ít kẻ sợ quỉ, kinh thần, nên mới có tin đó. Ở Sài Gòn vì ít đình chùa, miếu mạo, chớ nếu nhiều như ở Huế và ở Hà Nội, thì tin đồn này cũng có thể xẩy ra.

Thôi! Cũng là chuyện khó hiểu.

Thục Điểu. Đông Phương Số 432. Ngày 15 tháng 5 năm 1931.

CTHĐ: Quí vị vừa đọc một bài phiếm Ký giả Ngô Tất Tố viết, bút hiệu Thục Điểu, đăng trên báo Đông Phương ra ngày 15 tháng 5 năm 1931 ở Hà Nội.  Bài phiếm viết về một vụ “Mắc Lẹo” được đồn là xẩy ra ở một ngôi chùa vùng Khâm Thiên, Hà Nội. Chuyện đáng nói là chỉ vài ngày sau chuyện đồn “Mắc Lẹo” cũng được loan truyền ở Huế. Chuyện phải có người đặt ra. Tôi nhắc lại câu hỏi của ông Ngô Tất Tố:

“Ai là người đặt ra cái chuyện ấy?”

Câu hỏi không có câu trả lời.

Bài phiếm của ông NT Tố có cái tên tôi không hiểu: “Hà Nội có phố Hàng Lờ.” Không hiểu và théc méc: “Hàng Lờ là phố chuyên bán thứ hàng gì ở Hà Nội năm ông NT Tố viết bài này?? Có thật Hà Nội Xưa có Phố Hàng Lờ hay không?”

Khoảng  năm 1976 Sài Gòn có tin đồn Việt Cộng sẽ cho một số người Việt được đi ra nước ngoài. Năm 1976 ở căn nhà đầu đường Nguyễn Du có một công sở của VC. Công sở này không có bảng tên, chỉ nghe nói là Sở Phụ Trách Người Nước Ngoài. Hay tên là Sở Công Tác Người Nước Ngoài. Cái tên mơ hồ. Người Sài Gòn bảo nhau ai muốn xuất ngoại phải nộp đơn ở sở này.

Trên vỉa hè bên kia đường có vài tiệm cà phê lộ thiên làm chỗ cho dân Sài Gòn ngồi, chờ xem và bàn tán, loan tin, gần như toàn là tin đồn. Trên vỉa hè trước cái gọi là Sở Công Tác Người Nước Ngoài có một tấm bảng để dán những thông cáo của Sở. Tin đồn đến với dân Sài Gòn từ tấm bảng này. Người ta nói một thông cáo được Sở dán trong bảng này công bố việc VC cho dân ra đi. Thông Cáo này được gọi là “Thông Cáo Ra Đi Ồ Ạt.” Lời thông cáo đại khái:

Ra Đi Ồ Ạt

Nhà nước sẽ cho những người sau đây được đi ra nước ngoài:

Hồi chánh viên.

Nhân viên Sở Mỹ

Nhân viên chính phủ cũ.

Sĩ quan Quân đội VNCH..v..v..

Người ta nói Thông Cáo Ra Đi Ồ Ạt được dán trên bảng nhưng bị nhân viên Sở  bóc đi ngay sau vài giờ đồng hồ. Trong thời gian ấy có người chép được Thông Cáo. Người ta truyền miệng tin ấy. Có ông đến nhà cẩn thận và trịnh trọng cho tôi xem bản tin Thông Cáo đàng hoàng. Bản Thông Cáo được đánh máy, một tờ pelure được chia làm bốn để ghi bốn bản Thông Cáo.

Một ông nào đó đã bịa ra Thông Cáo Ra Đi Ồ Ạt, một ông nào đó đã viết ra bản Thông Cáo ấy, một ông nào đó đã đánh máy Thông Cáo ra làm nhiều bản, phân phát cho các ông bạn.

Hôm nay – Ngày 22 Tháng 12, 2014 – tôi bầy tỏ sự cảm phục ông đàn anh nào năm 1976 đã sáng tác ra bản Thông Cáo Ra Đi Ồ Ạt.

Nghe nói Giám Đốc Sở Người Nước Ngoài ở đầu đường Nguyễn Du năm xưa ấy tên là Năm Thạch. Anh VC Năm Thạch này, theo chuyện đồn, sau đó bị bắt, vợ con anh bị đuổi ra khỏi nhà, bọn Công An Thành Hồ đến đào phá gần sập nhà anh để tim vàng. Cũng theo chuyện đồn, Năm Thạch bị ép phải tự tử.

Ngày 17 Tháng 11, 2014, trên Internet loan tin:

TIN RẤT QUAN TRỌNG DO CƠ QUAN NASA HOA KỲ THÔNG BÁO CHO TOÀN ĐỊA CẦU: QUẢ ĐẤT SẼ HOÀN TOÀN CHÌM TRONG BÓNG TỐI SUÔT 6 NGÀY ĐÊM TỪ 16-12-2014 ĐẾN 22-12-2014 VÌ BỊ BÃO MẶT TRỜI!

Xin xem Video theo Link kèm dưới đây để theo dõi Thông Báo Khẩn Cấp của Giám Đốc Charles Bolden của Cơ quan Hàng Không Vũ Trụ NASA Hoa Kỳ (National Aeronautics and Space Administration) vừa thông báo cuối tuần rồi rằng toàn bộ Trái Đất sẽ hoàn toàn chìm vào bóng tối trong 6 ngày đêm kể từ ngày 16 tháng 12 đến ngày 22 tháng 12 năm 2014 vì lý do Bão Mặt Trời lớn nhất trong 250 năm trở lại đây!

Video: NASA cảnh báo Trái Đất sẽ chìm trong bóng tối 6 ngày 6 đêm.

Ông Giám Đốc NASA khuyến khích mọi người nên bình tĩnh và chuẩn bị mọi thứ cần thiết cho 6 ngày đêm tối tăm kia và đề phòng mọi bất trắc gì khác có thể tấn công vào các cộng đồng dân chúng.

Giám Đốc NASA Charles Bolden giải thích rằng cơn Bão Mặt Trời sẽ cuốn cát bụi và những mãnh vụn rác rưỡi không gian làm che khuất tới 90% Mặt Trời nên sẽ tối tăm toàn nhân loại!

NASA cảnh báo dân chúng Hoa Kỳ cần chuẩn bị chu đáo và thật bình tĩnh đề phòng mọi bất trắc xảy ra. Các bộ năng lượng, Điện Lực Hoa Kỳ được chỉ thị sẵn sàng cung cấp ánh sáng đầy đủ và liên tục. Các Bộ Quốc Phòng, Nội An đều sẵn sàng ứng phó và đề phòng các hoạt động khủng bố; trộm cướp.

Riêng dân chúng được khuyến khích chuẩn bị hộp quẹt, đèn, pin, đèn bấm, thực phẩm, gạo và nước đầy đủ cho 6 ngày đêm chìm trong bóng tối. Mỗi gia đình cũng nên có một Radio để nghe thông báo khẩn. Xin quý vị và các bạn xem ngay Video của NASA và chuyển tin nầy cho mọi người được biết!

Đây chỉ là tin tức do một số báo chí và các Diễn Đàn Internet công bố. Chúng tôi chỉ làm nhiệm vụ lượm lặt và thông tin chứ không biết sự kiện sẽ ra sao. Không thấy NASA cải chính vì có tin nói rằng tin nầy là “xạo”. Dù sao để biết trước và đề phòng vẫn hơn.. Thế giới ngày nay xảy ra các thiên tai, sóng thần, động đất, dịch bệnh và khủng bố thảm sát là chuyện có thật và không ai biết sẽ xảy đến cho mình và gia đình mình vào lúc nào. Xin cầu nguyện, cầu chúc mọi người được bình an, sức khỏe, hạnh phúc và nhiều thăng hoa trong cuộc sống.

Hạnh Dương.

17-11-2014.

CTHĐ: Ông bạn già báo cho tôi biết tin trên đây. Tôi nói:

“Làm gì có chuyện đó. Tôi có đọc thấy chuyện đó trên Internet. Chuyện rỡn chơi.”

Ông nói:

“Chuyện rỡn chơi sao được. Có ảnh NASA họp báo loan tin đàng hoàng.”

Những ngày được báo trước Trái Đất Không Mặt Trời qua đi. Êm ru. Không chỉ êm ru mà còn bà rù. Trời cuối Thu Virginia có nắng hanh vàng. Chẳng ai nhớ lời báo trước ma tịt ấy. Ông bạn nào nghĩ ra cái Tin Vịt ấy? Người ký tên Hạnh Dương là đàn ông hay đàn bà?

Mời quí vị đọc hai bài phiếm Nhà Văn Ngô Tất Tố viết 80 năm xưa ở Hà Nội.

HỠI ÐỒNG BÀO VIỆT NAM,
CHÚNG TA NÊN VẼ MÌNH CHO CON CÁI CHÚNG TA

Dẫu rằng cuộc đời mỗi ngày một mới, mà ở xã hội “con rồng cháu tiên” thiếu chi người ưa những lối xưa. Cái phong trào “bảo tồn quốc túy” đã im đi một độ, độ này xem chừng lại thấy rục rịch nổi lên: tờ báo nọ hô hào bạn gái cứ giữ gìn cái sinh hoạt ở cửa buồng xó bếp, tờ báo kia cổ động dân quê nên duy trì những thói tục ở góc điếm, sân đình, lại một cuốn tạp chí nọ hàng tuần đem những cặn bã ở cửa Khổng, sân Trình mà nhồi mãi vào óc độc giả! Tuy rằng người ta chưa cho mình nghe những tiếng la “bảo tồn quốc túy,” nhưng kỳ thực cái không khí bảo tồn quốc túy vẫn tích tụ ở giải đất từ núi Ngôi đến bến Nhị mà lan tràn ra khắp nơi. Phải, bảo tồn là phải! Những món đó đều là những tinh hoa trong văn minh An Nam, chẳng bảo tồn, lỡ ra mà nó tiêu diệt đi thì dân tộc An nam sinh tồn sao được. Phải, bảo tồn là phải! Có khuyến khích được nhiều người bảo tồn những món đó mới xứng đáng là cơ quan độc nhất của phụ nữ, mới xứng đáng là hướng đạo cho quốc dân, mới xứng đáng là hướng tiền phong trong đội quân tiến thủ (!) Nhưng có điều đáng tiếc là những cái quốc túy mà mấy tờ báo chí đang hô hào bảo tồn đó mới là những cái, những món quốc túy về đời trung cổ mà thôi – tục ngôi thứ trong đình, mới đặt ra từ đđđđdời Trần Thủ Ðộ, món cặn bã của đạo Chu Khổng, cũng mới tải vào từ khi Sĩ Nhiếp làm thứ sử, còn cái lý thuyết nam ngoại, nữ nội tuy không biết xuất hiện từ đời nào, nhưng “cổ” lắm đi nữa chẳng qua cũng mới từ khi đời Sĩ Nhiếp là cùng, vì nó cũng là một thứ “hàng Tàu” nhập cảng

– Ðã bảo tồn thì bảo tồn hẳn những món quốc túy thượng cổ kia có được không? Tội gì mà bảo tồn những món quốc túy trung cổ ấy? Xét trong quốc sử, cái tục “vẽ mình” là cái văn minh rất cổ của dân tộc An Nam, vì nó xuất hiện từ đời vua Hùng kia. Ðời đó dân tộc ta còn sống về nghề mò tôm bắt cá, nhiều người xuống nước bị thuồng luồng ăn thịt, các cụ ta mới phát minh ra kiểu vẽ mình đó, nghĩa là đẻ con ra thì dùng chàm mà vẽ vào mình nó những con rồng, con rắn, con ba ba v.v… để cho nó lúc lớn lên khi nào xuống nước, các giống dưới nước sợ mà phải tránh. Tục đó còn truyền mãi đến đời vua Anh Tôn nhà Trần mới bỏ. Món quốc túy ấy cổ biết chừng nào! Có lẽ không cái gì là cổ hơn nữa. Nếu món ấy mà bảo tồn được thì dân tộc An Nam mới xứng đáng là dân tộc An Nam. Vậy tôi xin thay mặt các nhà bảo tồn quốc túy mà hô lớn lên rằng:

“Hỡi đồng bào Việt Nam! Chúng ta nên vẽ mình cho con cái chúng ta”.

Bài Phim Trong Ngày thứ hai của Ký giả Ngô Tất Tố.

KHÔNG NÊN QUÊN MỘT BỌN VĂN SĨ

Trong một tuần lễ trước đây, Hội Đồng Phòng Bệnh Hoa Liễu có họp một kỳ hội nghị bàn việc dự định thể lệ cho nghề mãi dâm. Những thể lệ ấy đã khởi thảo rồi, ở báo hàng ngày đã có đăng rõ, mục đích của nó không gì khác hơn là chỉnh đốn cho nghiêm cái nghề “bán dâm” để bài trừ những bệnh hoa liễu.

Một việc rất nên làm và rất hợp thời. Hiện nay bệnh hoa liễu mỗi ngày một bành trướng lạ thường, nếu không tìm được cách gì ngăn ngừa thì một ngày kia, không khéo khắp trong dân tộc An Nam sẽ khó mà kiếm một người không mắc cái bệnh khốn nạn ấy. Ðiều nên nói là trong bản thể lệ ấy, Hội Đồng Phòng Bệnh Hoa Liễu mới nhìn bệnh hoa liễu bằng cái nguyên nhân thứ hai, còn bỏ sót cái nguyên nhân thứ nhất của nó. Bệnh hoa liễu cũng như một vài bệnh khác, ngoài cái nguyên nhân thứ hai là nạn mãi dâm còn có nguyên nhân thứ nhất gây ra mầm bệnh mà không phải là loại vi trùng.

Nếu không trừ được nguyên nhân thứ nhất của bệnh, không thể cấm bệnh không được lan ra. Nguyên nhân thứ nhất là gì? Các ngài sẽ đổ cho sự gay go trong cuộc sinh hoạt. Cố nhiên, với sự bành trướng đáng ghê như bệnh hoa liễu, hiện tượng sinh hoạt vẫn phải chịu một phần trách nhiệm. Nhưng một phần thôi, còn một phần khác, là trách nhiệm của bọn văn sĩ. Tôi muốn nói mấy ông văn sĩ thiếu lương tâm, quen dùng văn chương khiêu dâm để quyến rũ bạn đọc phụ nữ.

 Nói cho phải, văn chương của ta hồi này cũng có tiến bộ hơn trước, nhất là nghề viết tiểu thuyết. Nhưng trong khi tiến bộ về phương diện nghệ thuật, đồng thời nó cũng tiến bộ luôn về phương diện khiêu dâm. Hãy giở những cuốn tiểu thuyết tình xuất bản gần đây mà coi, các ngài sẽ thấy lời nói ấy không sai sự thực. Tác giả những áng văn chương ấy vẫn là nhà văn có tài, cái tài cổ động chủ nghĩa khoái lạc về nhục dục mà người ta gọi tránh đi là “vui vẻ trẻ trung”.

 Họ phá hủy nền liêm sỉ của trai gái bằng những ngòi bút mạnh bạo. Họ mô tả trần truồng cái chân tướng ái tình bằng giọng văn hay hớm và lả lơi. Họ làm được cảnh tượng của dục tính ở mặt giấy cũng hoạt động như ở màn ảnh. Ðừng nói những hạng trai trẻ, giả sử các cụ sáu bảy mươi tuổi nghe văn của họ có khi cũng thấy dậm dựt trong mình. Nhờ vậy, họ đã đi được tới đích, hầu hết phụ nữ ở thành thị đều đua nhau làm độc giả của họ.

Trong vài năm nay, tâm hồn phụ nữ thành thị đã bị họ cám dỗ…; người ta đã nói bằng giọng của họ, người ta đã nghĩ bằng tư tưởng của họ, rồi người ta muốn làm như những nhân vật trong tiểu thuyết của họ.

Cái ảnh hưởng ấy, nó đưa chị em phụ nữ đến đâu? Bước thứ nhất là đến một cuộc đời lãng mạn. Trong vài năm nay, đối với phụ nữ -nhất là phụ nữ tân thời – liêm sỉ chỉ là tính hèn nhát, dư luận chỉ là lời hủ bại, biết bao nhiêu người đã ngang nhiên đem thân thể thờ thần nhục dục một cách tự do, không e lệ, cũng không hối hận. Tại các thành thị, tiệm nhảy và phòng ngủ mở ra mỗi ngày mỗi nhiều, đó là bằng chứng rất rõ về phong trào lãng mạn của phụ nữ.

Ai nấy chắc đều nhận rằng: từ lãng mạn đến mãi dâm không xa, và từ mãi dâm đến bệnh hoa liễu càng không xa nữa. Ði ngược trở lại, chúng ta có thể nói rằng: bao nhiêu nữ tướng trong việc truyền bệnh hoa liễu đều là tín đồ của chủ nghĩa lãng mạn; mà bao nhiêu nữ tín đồ của chủ nghĩa lãng mạn đều là độc giả của những văn sĩ kia. Vậy thì những người mắc bệnh hoa liễu đều là người đã phải bùa mê của bọn văn sĩ khiêu dâm, chính bọn văn sĩ khiêu dâm đã đưa người ta lên giường bệnh hoa liễu.

Nói vậy không phải quá đáng. Nếu vào nhà thương mà hỏi những chị em bệnh hoa liễu có đọc tiểu thuyết của bọn văn sĩ kia không, quyết rằng trong số trăm người đều trả lời rằng có. Ðối với pháp luật, văn chương khiêu dâm vẫn thuộc về tội đáng trừng phạt. Nhưng cái điều kiện của pháp luật về những khoản đó hình như không rõ ràng, cho nên bọn văn sĩ khiêu dâm vẫn có đường trốn. Họ trốn ra đường nghệ thuật. Họ viện vào thuyết “nghệ thuật” để bênh vực cho nghề nghiệp của họ. Nếu những tác phẩm của họ cứ được tự do đầu độc phụ nữ thì nghề mãi dâm còn thịnh hành và bệnh hoa liễu còn bành trướng.

CTHĐ: “Bọn văn sĩ “bị ông Ngô Tất Tố kết tôi viết tiểu thuyết khiêu dâm ở đây là những ông văn sĩ Tự Lực Văn Đoàn.

Theo tôi, ông Ngô Tất Tố kết tội những ông Văn sĩ Tự Lực Văn Đoàn trong bài trên đây không phải là “quá đáng” mà là “sai.” Những người Việt Nam bị bệnh phong tình, hay làm gái mãi dâm,  không phải vì đọc những tiểu thuyết tình Hồn Bướm Mơ Tiên, Nửa Chừng Xuân, Gánh Hàng Hoa. Không văn sĩ nào trong Tự Lực Văn Đoàn viết tiểu thuyết khiêu dâm.

Nhà Văn Vũ Bằng gọi ông Ngô Tất Tố là ông Đồ Tố. Ông Đồ Tố suốt đời bận áo ta, khăn xếp, đi guốc, cả đời không mặc sơ-mi, quần tây, cả đời không dùng khăn mùi-xoa. Vũ Bằng viết riễu:

“Nhà nước dựng những cột đèn điện bên đường để ông Đồ Tố hỉ mũi, lấy tay chùi mũi rồi chùi ngón tay vào thân cột đèn.”

Ông Vũ Bằng kể:

“Tôi dậy ông Đồ Tố tiếng Tây: “Lơ đinh đông – le dindon – là cái đỉnh đồng, Lơ rơ-sơ-vơ – Le receveur – là người sợ vợ – Băm-bu hít ra lô – Bambou hít ra l’eau là cây mía. Có người nói cho ông biết ông bị tôi lừa, ông chửi tôi:

“Đồ vô lại.”

Trong Cát Bụi Chân Ai, Tô Hoài kể vì sợ bị đưa ra đấu tố, ông Ngô Tất Tố khóc, mũi rãi sộc sệch. Tô Hoài kể ông NT Tố than:

“Làm người khó quá.”

2 Responses

  1. Kinh bac CTHD,
    Trong chuyen ‘Leu Chong’, ong Ngo Tat To co noi ve pho ‘Hang Lo’. Day la pho ‘co dau’, luc bay gio danh cho cac si tu, trong khi doi ket qua ky thi Huong den do choi, nghe hat. Chac bac cung biet la ban gi roi!!!
    Kinh
    Tien Phung

  2. Phố hàng LỜ ? Có thể là phố hàng LỌNG mà bị các ông nói chạnh ra để diễu chăng ?

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: