• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

SÀI GÒN VÀNG HOA

saigon1

Xin đọc bài ÁO VÀNG HOA 2007

Năm 1975, năm 1976, 1977, rồi những năm 2000, 2010… — Vèo…, như những cánh lá thu  bay trong Thơ Tản Ðà, ba mươi mùa thu vàng đã qua trên những lối mòn mờ dấu chân xưa…

Vèo trông lá rụng đầy sân
Công danh phù thế có ngần ấy thôi !

Thi sĩ Tản Ðà có mộng công danh, mộng của ông không thành nên ông than: “Công danh phù thế có ngần ấy thôi..” Tôi không có mộng công danh — công danh đây nói theo nghĩa đen, không những chỉ đen thường mà là đen sì, đen sịt, công danh theo nghĩa hẹp, không những chỉ hẹp vừa mà là hẹp khít; mộng công danh đen và hẹp này là mộng thi đỗ, trước 1945 ra làm quan, làm tri huyện, tri phủ, tổng đốc, thượng thư; sau 1945 làm tỉnh trưởng, bộ trưởng, đại sứ, tổng thống vv — Tôi không có mộng công danh ngay từ khi tôi oe.. oe mấy tiếng vào đời. Những năm tôi 10 tuổi, tôi rất khó chịu khi có ai gọi đuà tôi là “Ông Huyện Hải.” Tôi không có mộng công danh trong kiếp này, kiếp trước, kiếp sau. Trong ba kiếp của tôi tôi chỉ muốn làm người viết tiểu thuyết, thứ tiểu thuyết Tình giải trí cho những người đàn bà đa tình, chung tình và đẹp. Vì vậy khi cảm khái vì thời gian qua mau, tôi than:

Vèo trông lá rụng đầy sân
Ái ân phù thế có ngần ấy thôi !

Khi người khác già đi, người khác nuối tiếc hoa niên, người khác sầu buồn, não nùng, than thở, tôi cho là chuyện tự nhiên chẳng có gì đáng théc méc. Sống lâu thì phải già đi, muốn trẻ mãi sao, sầu buồn, than thở vì già đi là vô lý. Nhưng khi chính tôi già đi, tôi mất xuân thì, tôi buồn, tôi khổ đau ghê gớm. Tôi thấy việc tôi già đi là thậm vô lý, là không thể chấp nhận được. Ai cũng có thể già đi nhưng tôi thì không thể nào già đi được, hoặc ít nhất tôi cũng không thể nào già đi nhanh đến như thế. Mới buổi sáng nào đây tôi mười tuổi, tôi ngồi xe tay Omic nhà đến trường Tự Ðức trong thị xã Hà Ðông có dòng Nhuệ Giang hiền hoà, có đường xe điện dài nhất Ðông Dương nối liền thị xã Hà Ðông với thành phố Hà Nội; mới những buổi chiều nào đây tôi đi học ở trường Phan Chu Trinh, Hà Nội, sáng tôi đi, chiều tôi về Hà Ðông bằng xe điện, đoạn đường xe đẹp nhất là đoan từ trạm Thanh Xuân vào thị trấn. Tôi nhớ bên đường có làng Phùng Khoang với tòa nhà thờ cổ và đẹp. Ðó là chuyện xẩy ra năm 1946 mà tôi tưởng như mới xẩy ra tháng trước. Rồi buổi sáng mùa thu trời trong vắt chú thiếu niên đi kháng chiến là tôi lòng mở hội đi trên đường Thái Nguyên vào Việt Bắc; qua cầu treo Ðại Từ, lên đến Rừng Khế, Tuyên Quang, mới buổi chiều cuối năm lành lạnh nào đây tôi làm phóng viên nhật báo Ánh Sáng, tôi đứng bên sạp báo trước Nhà Hàng Kim Hoa đường Bonard chờ người thiếu nữ tôi yêu ra mua báo.

saigon2

Nàng là người yêu thứ nhất của tôi, thành phố Sài Gòn ngày ấy, năm ấy mới có xe taxi. Tôi đón nàng ở cửa Tây Chợ Bến Thành, tôi đưa nàng đi chơi bằng xe taxi, đưa nàng vào chơi Sở Thú. Buổi chiều nắng vàng nàng ngồi trên thảm cỏ chụp hình. Mới ngày nào đây tôi ba mươi tuổi, tôi làm trong tòa soạn Nhật báo Sàigònmới, tôi viết tiểu thuyết phóng tác trên báo Ngôn Luận, Văn Nghệ Tiền Phong, Kịch Ảnh, Ðiện Ảnh, Phụ Nữ Ngày Mai, tôi sống, tôi viết truyện, tôi yêu, tôi được yêu, tôi ăn chơi vi vút giữa lòng thành phố Sài Gòn…Mới những đêm trăng nào đây tôi phóng xe Hillman mui trần chở người yêu lên xa lộ…

– Có phải Em là mùa thu Hà Nội
Tuổi hoa niên anh lót lá Em nằm..?

Lời một bài ca Tình tôi nghe được ở Sài Gòn những năm 1981, 1982, những người Sài Gòn hát cho nhau nghe. Tác giả bài ca tả cảnh ông  yêu ở Hà Nội, ông lót lá thu vàng cho người yêu của ông nằm ở thảm cỏ bên Hồ Tây, trên bờ đê Yên Phụ hay ở Rặng Ổi sau Nhà Bảo Tàng Louis Finot. Tôi yêu ở Sài Gòn. Tôi trải cái áo mưa xanh Không Quân Mỹ cho người yêu tôi nằm dưới rặng dừa ven xa lộ.

Những ngày hồng, những đêm xanh ấy tưởng như mới là những ngày hôm qua, những đêm hôm kia…

Có phải Em trăng mùa thu xa lộ
Tuổi hoa niên Anh lót áo Em nằm..?

2 Responses

  1. Thưa nhà văn HHT.
    Bác viết là “tác giả bài ca tả cảnh ông yêu ở Hà Nội…” thì theo tôi,
    dễ làm người ta hiểu tác giả vừa viết nhạc vừa đặt lời nhưng thật
    ra không phải như thế,thưa bác.
    Nhạc của Trần Quang Lộc còn lời của bạn ông ta,một nhà thơ ở
    Đà Nẵng,người chưa từng ra Hà Nội song yêu HN.qua một cô gái
    miền Bắc di cư vào Nam (1954) ở An Hải,Sơn Trà.ĐN.
    Trân trọng.

  2. Kính chúc Hai Bác luôn an khang .

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: