• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

NGƯỜI ĐỌC, NGƯỜI VIẾT

Tôi nhận được thư của người bạn đọc DT Dũng. Thư gửi từ Ottawa, Canada.

BRUNO SAMMARTINO, Đô Vật Wrestler nổi tiếng nhất của Hoa Kỳ những năm từ 1950 đến 1970. Bruno chỉ đánh những trận đô vật ở Madison Square Garden, New York. Khán giả Việt mê xem Wrestling Mỹ không một lần được thấy Bruno Sammartino biểu diễn trên TiVi Quân Đội Mỹ.

BRUNO SAMMARTINO, Đô Vật Wrestler nổi tiếng nhất của Hoa Kỳ những năm từ 1950 đến 1970. Bruno chỉ đánh những trận đô vật ở Madison Square Garden, New York. Khán giả Việt mê xem Wrestling Mỹ không một lần được thấy Bruno Sammartino biểu diễn trên TiVi Quân Đội Mỹ.

Thưa Chú Thủy,

Con nhỏ tuổi hơn chị Kiều Giang, có lẽ tuổi con xấp xỉ bằng tuổi Anh Hoài Nguyên, con trai của Chú.

Con chăm đọc những bài Chú viết trên internet.  Con rất mừng thấy Chú còn giữ được một số sách Chú viết trước năm 1975.  Con muốn biết Chú có vui lòng nhường lại những quyển sách này cho ai không?

Con sanh trưởng trong một gia đình rất quí trọng sách báo.  Con biết là Chú quí những sách báo mà Chú đã tưng tiu, gìn giữ như những kỷ niệm thân yêu.   Con hết sức cám ơn Chú nếu Chú đồng ý trao tủ sách của chú cho con giữ.  Xin Chú cho biết giá tiền và danh sách.  Nếu Chú muốn tiếp tục giữ những quyển sách của chú, xin chú cứ giữ, đến một ngày nào Chú thấy chú đã lớn tuổi, chú muốn nhường lại những cuốn sách này cho một người khác tiếp tục gìn giữ, xin Chú nghĩ tới con!

Con hết sức say mê sách báo. Con muốn được cái hân hạnh tiếp tục gìn giữ  Tủ sách của Chú Hoàng Hải Thủy.

Con xin phép gởi Chú đôi lời mộc mạc, nhắc vài chuyện cũ con nhớ về Chú.  Mong gợi lại vài kỷ niệm đẹp trong lòng con và trong tâm Chú.  Những chuyện con viết đây hoàn tòan dựa vô trí nhớ, nếu có điều chi không đúng, xin Chú rộng lượng không trách.

Con là người Nam.  Xin Chú cho phép con trò chuyện cùng Chú bằng ngôn ngữ miền Nam cho tự nhiên và thân mật.  Con rất thương ngôn ngữ miền Nam nên muốn luôn luôn và mãi mãi xử dụng tiếng và giọng nói miền Nam.

Con là một độc giả rất ít tuổi của Chú.  Thời Chú  viết văn ở Sài Gòn,  con còn nhỏ nên chưa đủ trình độ để thưởng thức văn tài Chú.  Nhưng con có biết Chú.  Ba con và Anh con rất mê sách báo, con có nghe Ba con và Anh con nhiều lần nhắc tên tác giả Hoàng Hải Thủy. Ba con và Anh con mua rất nhiều sách báo.  Trong tủ sách gia đình con có đầy đủ các sách của Bình Nguyên Lộc, Chu Tử, Lê Xuyên, Nhã Ca, Mai Thảo, Duyên Anh, Nguyễn Thụy Long và Hoàng Hải Thủy v.v  và rất nhiều sách chưởng.

Trên kệ sách nhà con, con thấy nhiều sách Chú phóng tác như Kiều Giang, Môi thắm nửa đời, Nổ như tạc đạn, Ngoài cửa thiên đường, vv và vv.

Hồi đó con còn nhỏ, chưa tới tuổi đọc tiểu thuyết tình nên nhà con có sách của Chú mà con không đọc.

Con đọc bài Chú viết lần đầu về trò Đô Vật – Wrestling – trên báo Quyết Sống.  Lúc đó con đương học lớp Tư tiểu học.  Con thích coi đô vật trên đài truyền hình băng tần 11 – Channel 11 – của Quân đội Hoa Kỳ nên con say mê theo dõi Trang Đô Vật trên báo do Chú phụ trách với bút hiệu là Thương Hoài Nguyên.  Anh con nói Thương Hoài Nguyên chính là Hoàng Hải Thủy.  Con nghe Anh con nói thì con biết vậy!  Chớ khi đó con đâu có biết gì về Hoàng Hải Thủy! Ngoại trừ chuyện ổng là một văn sĩ.

Chú viết mục đô vật rất ngộ và có duyên.  Chú chia đô vật ra làm hai phe, “đánh bẩn” và “đánh sạch.”  Phe đánh sạch là những đô vật tôn trọng luật đô vật, không ăn gian, không đánh lén, không chọc mắt, không chẹt cổ đối thủ.  Phe đánh bẩn là những kẻ xài những đòn độc, đòn bị cấm dùng, như đấm nắm tay vào mặt, móc miệng, chọc mắt…, những mánh khoé ăn gian để hạ đich thủ.  Phe đánh sạch có những đô vật như Mil Mascaras – Người Muôn Mặt, – có lực sĩ Rocky Johnson, đô vật da đen đánh sạch với ngọn song phi thần tốc, Peter Martin, chàng đô vật một thời đeo đai vô địch. Phe đánh bẩn gồm những đô vật như Kojika –  Kå-dzí-cà, đô vật Nhựt hay quì lạy đối thủ rồi thình lình đánh lén, Freddie Blassie đô vật già, tóc trắng, đánh dữ, hay cắn địch thủ.. v..v..

Nhờ chú giải thích, con và nhiều người mê coi Wrestling được biết những luật lệ của Wrestling như bị đối thủ đè nằm ngửa trên sàn, đè hai vai sát xuống sàn, trọng tài đập tay xuống sàn, đếm đến 3 mà không nhắc được một bên vai lên khỏi mặt sàn là thua – đòn này tiếng Mỹ là « đè pin ,» –  như luật đánh đôi : võ sĩ bị đánh đau, hay mệt, muốn đồng bạn vào ring đánh thay mình, phải bắt được bàn tay đồng bạn.

 Anh chàng đô vật đánh bẩn Kojika ngoài trò quì lạy còn có một ngón đòn “bẩn” khác là quăng bột muối vô mắt địch thủ.  Cũng vì chuyện nầy mà con nhớ có một chuyện tức cười trong mục trả lời độc giả do Chú phụ trách.  Có một  độc giả gởi thơ cho Chú để “giải thích” cho Chú hiểu về trò quăng muối nầy.  Theo vị độc giả này thì có một vị giáo sư quen anh ta cho biết là Kojika không có quăng muối vô mắt địch thủ.  Sự thực là Kojika luyện karate tới trình độ cao thâm.  Anh ta có khả năng búng chỉ phong vô mắt địch thủ.  Những lúc mà Chú tưởng là Kojika quăng muối chính là những lúc anh tung chỉ phong làm mờ mắt địch thủ.  Con nhớ Chú trả lời anh độc giả này là:

MIL MASCARAS, Người Muôn Mặt.

MIL MASCARAS, Người Muôn Mặt.

“Anh không dám “kiêu ngạo” vị giáo sư khả kính của em đâu!  Nhưng rõ ràng là ông ta giải thích theo truyện kiếm hiệp.  Nếu quả thật Kojika có tài đề khí, phi thân, tung chỉ phong thì anh ta chỉ cần thổi nhẹ một cái cũng đủ hạ địch thủ rồi. »

Con thấy tức cười quá!  Sau con thấy Chú có trả lời một độc giả, Chú xác nhận Hoàng Hải Thủy, Thương Hoài Nguyên và Gã Thâm là một người.  Chừng đó con mới biết chắc Thương Hoài Nguyên chính là Hoàng Hải Thủy.  Sau Chú ra tuần báo Đô Vật chuyên về đô vật.  Con có đọc các số báo Đô Vật nầy.  Thời gian sau, đài truyền hình Mỹ ngưng phát hình chương trình Wrestling.  Tuần báo Đô Vật đình bản.  Và con cũng không còn đọc tuần báo Quyết Sống.  Do đó, Con cũng ít có dịp đọc bài của Hoàng Hải Thủy. Thỉnh thoảng con có đọc vài bài Chú viết về truyện chưởng hay tuồng chưởng.

Ba con rất thích đọc truyện chưởng Kim Dung, ba con cũng có đọc những bài Chú viết về truyện Kim Dung.  Con nhớ Ba con nói :

“Thằng cha Hoàng Hải Thủy khoái truyện Cô Gái Đồ Long lắm!  Thằng chả hay viết thương nhau như Trương Thúy Sơn và Hân Tố Tố thương nhau”.  Có lẽ Chú viết là “yêu nhau” nhưng Ba con là người Nam nên nói là “thương nhau.” Con lúc đó đã thích đọc truyện chưởng nên nhớ câu nói ấy của Ba con.  Ba con lớn hơn Chú khoảng chừng 20 tuổi.  Đây là lời nói của Ba con về Chú.  Con thành thât kể lại với Chú.

Và cũng vì mê chuyện chưởng nên con có dịp đọc bài của Chú viết.  Đây là bài Chú kể lần đầu Chú nghe nói về Kim Dung  Con nhớ bài nầy đăng trong một trong một tạp chí số đặc biệt về Kim Dung.  Tạp chí đó có đăng một số chuyện chưởng như Đại Cái Bang, Cuồng Kiếm Ca vv. Chú kể là khi Chú gặp mấy nhà văn như Mai Thảo và một số vị khác, thường nghe họ bàn tán sôi nổi về chuyện Cô Gái Đồ Long, đăng trên các nhựt báo Sài Gòn hồi đó. Chú thắc mắc khi nghe những tên “lạ hoắc” như Trương Vô Kỵ, Trương Thúy Sơn, Hân Tố Tố.  Rồi Chú nghe có ngưới hỏi diễn tiến vụ sáu đại môn phái bao vây Quang Minh Đỉnh kết cục ra sao?  Chú hỏi nhà văn Mai Thảo về Kim Dung.  Mai Thảo chỉ giản dị nói với Chú là tiểu thuyết Kim Dung đặc biệt lắm, đọc thử rồi biết.  Chú viết là bộ chưởng đầu tiên Chú đọc của Kim Dung là bộ Cô Gái Đồ Long do Tiền Phong Từ Khánh Phụng dịch.  Chú nói Chú bắt đầu say mê câu chuyện khi Dư Đại Nham, và thanh đao Dồ Long, xuất hiện.  Chú tỏ ra khâm phục Kim Dung sáng tạo ra nhơn vật Tạ Tốn rất sống động.  Chú kết luận bài viết về Kim Dung bằng cách lập lại lời nhà văn Mai Thảo :

“Tiểu thuyết Kim Dung đặc biệt lắm!  Đọc rồi mới biết cái hay”.

Con có đọc vài bài khác Chú viết về các tài tử phim Chưởng.  Chú so sánh các tài tử phim Chưởng Hong Kong như Vương Vũ, Khương Đại Vệ, Địch Long, Lý Tiểu Long.  Chú viết Khương Đại Vệ và Vương Vũ đều ốm yếu, không nở nang, không có vẻ có võ nghệ như Lý Tiểu Long và Địch Long. Nhưng theo Chú thì Khương Đại Vệ thích hợp với tuồng chưởng hơn Vương Vũ. Chú chê tài tử Vương Vũ không hợp với các vai anh hùng, đại hiệp.  Theo Chú thấy, mặt Vương Vũ con nhà giàu, công tử, chỉ nên đóng các vai trong tuồng xã hội, tình cảm. Chú viết  Chú thấy mặt Khương Đại Vệ giống mặt nhà văn Mai Thảo.  Rồi Chú diễu :

“Chừng nào Thái Thanh đóng phim kiếm hiệp, chúng ta sẽ thấy mặt Mai Thảo. Còn bây giờ, ai muốn biết mặt Mai Thảo ra sao cứ nhìn Khương Đại Vệ sẽ biết!”.

Con nhớ con có đọc một truyện ngắn Chú viết trong tap chí Thứ Tư hay Chọn Lọc.  Mấy chục năm rồi, con không nhớ rõ tên tờ báo.  Con nhớ Chú viết về “Con ve và con kiến” phỏng theo tựa bài ngụ ngôn của La Fontaine.  Nhưng khác với La Fontaine, Chú nói là Chú ghét con kiến, Chú thương con ve.  Chú viết “con kiến bần tiện, ích kỷ, chỉ biết lo cho thân mình; con ve là một nghệ sĩ  ca hát làm vui cho cả mùa hè mà không đòi hỏi được trả công.”.  Chú kể câu chuyện “con ve và con kiến” thứ thiệt mà Chú đã chứng kiến ngoài đời.  Có hai anh em Chú biết từ hồi học chung ở tiểu học.  Người anh tánh giống con kiến, siêng năng, chăm chỉ nhưng ích kỷ, không bao giờ giúp đỡ bạn hữu.  Người em trai tánh tình cởi mở, dễ chơi.  Sau nhiều năm, khi đã trưỏng thành, Chú gặp lại hai anh em này thì biết người Em – con ve –  thành công trong cuộc sống, có cuộc sống sung túc.  Ngược lại, người Anh – con kiến – gặp hết thất bại này tới thất bại khác, vất vả, nghèo khổ.  Người anh lại tỏ ra bất mãn vì cái hạnh phúc của em mình.  Con nhớ Chú viết:

“À thì ra, bây giờ con kiến lại ganh tị với con ve.’

Con nhớ bài này vì con đồng ý với Chú là con ve dễ thương hơn con kiến, khác với điều các sách luân lý dạy  con kiến là tấm gương ta nên theo.

Ngoài ra con còn đọc vài cuốn tiểu thuyết gián điệp 007 do Chú phóng tác.

Con có đọc cuốn “Bỏ súng bên trời” Chú phóng tác. Điệp viên Hoàng Giang cùng cận vệ Đặng Dao hộ tống nhà tỉ phú Dương bạch Long, cô thơ ký và luật sư Trần Thịnh chống lại âm mưu ám sát.  Con nhớ hai đoạn trong cuốn này, có lẽ vì Chú viết trúng ý con.  Đoạn một, Hoàng Giang nghĩ thầm «  có bao nhiêu người chết vì lý tưởng cao đẹp thì cũng có bao nhiêu người  chết vì lý tưởng sai lầm. »

Hoàng Giang tham gia Thế Chiến Thứ Hai, chàng có cái sung sướng chiến đấu cho một lý tưởng mà chàng tin là cao đẹp.  Nhiều năm sau, chàng lại có thêm cái sung sướng là thấy cái lý tưởng mình theo đuổi đúng và đẹp.  Đoạn hai, nhà tỉ phú Dương Bạch Long kể câu chuyện về Hồ ly tinh.  Có một Hồ ly tinh thắc mắc vì sao loài người lại sợ các Hồ ly tinh?  Theo như Hồ ly tinh này thì “chỉ có đồng loại mới có thể hại được đồng loại. Kẻ thù đáng ngại nhứt của con người là con người.  Và địch thủ đáng ngại nhứt của hồ ly tinh là một hồ ly tinh khác.’  Khi đọc sách này, con còn nhỏ tuổi nên thấy những điều này rất  ‘ngộ, ‘  và con nhớ luôn từ đó tới bây giờ!

Sau con thấy Anh con có mua cuốn tryện Hồn ma đa tình do Hoàng Hải Thủy phóng tác.  Con có mượn cuốn này đọc và nhớ vài chuyện như Đầu người Bô Rô, trong đó có một người da trắng bị ám ảnh vì cái đầu một thổ dân bộ lạc Bô Rô.  Người Bô Rô này bị anh da trắng mướn kẻ giết người giết và cắt đầu. Cái đầu người Bô Rô được anh da trắng cho ướp khô, treo trong phòng riêng của anh.  Ít lâu sau, anh da trắng này bị ám ảnh thấy cái gì cũng là cái đầu đẫm máu của anh thổ dân Bô Rô.  Sau cùng anh ta dùng dao cạo cắt cổ anh khi anh nhìn vô kiếng để cạo râu vì thấy mặt mình là đầu người Bô Rô.  Hồn ma đa tình – chuyện một phụ nữ trẻ thích cầu cơ với một hồn ma mà Chú kêu là “phụ đồng chén. » Hồn ma đa tình này yêu người phụ nữ, y giết chồng người phụ nữ này và cô ta hóa điên.  Con nhớ truyện ma này và thích lắm.  Như Chú biết ở đâu có, Chú cho con biết.

Tóm lại, tới 1975, khi tụi Việt Cộng Bắc Kỳ chiếm miền Nam của mình, con chỉ biết chút đỉnh về Chú: – những bài viết về đô vật, sách chưởng, tuồng chưởng, hai ba cuốn tiểu thuyết chuyện ma, hoặc gián điệp.  Còn những sách nổi tiếng do Chú viết con chưa biết.

Chừng con qua đươc Canada, con được tin Ba con còn ở bên Việt Nam  cho biết, bao nhiêu sách, báo của gia đình con đều bị đốt sạch!!!  Con tiếc quá!  Nhưng biết sao đây?  Dân miền Nam lúc đó chỉ còn là những con cá nằm trên thớt mặc sức cho tụi Việt Cộng Bắc Kỳ muốn làm gì thì làm! Họ đem cho dân miền Nam hai đai họa : Cộng sản hóa và Bắc kỳ hóa!!!

Những năm đầu ở Canada, con ở với Anh con.  Anh con tiếp tục thú chơi sách.  Tuy tủ sách Anh con ở Canada không nhiều như tủ sách gia đình hồi còn bên Việt Nam nhưng cũng có khá nhiều sách.  Con khi đó còn đương đi học nên chưa có tiền mua sách.  Nhưng nhờ ở với Anh con, nên con có dịp đọc các sách Chú phóng tác như Đen hơn bóng tối, Đỉnh gió hú, Kiều Giang, Ngoài cửa thiên đường, Tìm em nơi thiên đường.  Chừng đó, con mới thưởng thức trọn vẹn tài viết văn của Chú.  Con đọc lại mấy cuốn tiểu thuyết gián điệp Hoàng Giang.  Trong cuốn “Thầy Nô”, có đoạn này Chú phóng tác rất ngộ.  Chú cho điệp viên Hoàng Giang nghĩ thầm về nàng Mật :

“Anh cứ tưởng là nhà văn Kim Dung bịa đặt ra A Tử, không ngờ rằng em là một A Tử thật ở cõi đời này!  Có điều em còn hơn cả A Tử.  A Tử phải cần tới Bích ngọc vương đỉnh mới luyện được Hóa Công đại pháp còn em thì chỉ cần anh nhìn em là cũng đủ làm công lực anh tiêu tan. »

Chú viết tức cười quá!  Trong cuốn Đen hơn bóng tối, Chú viết một câu làm con rất thích, con nhớ Chú có nhận xét về tiếng “ngộ” của người Nam.  Chú viết là tiếng ‘ngộ’  hay hơn tiếng ‘hay” nhiều và gợi cảm hơn nữa. Chú cũng có nhắc tới tiếng “thương” của người Nam, trong một cuốn tiểu thuyết khác, Chú viết “ngoài Bắc, thì thương là thương hại, thương xót nhưng trong Nam thi thương là yêu.’   Con đọc mấy nhận xét nầy của Chú mà thấy vui như mở cờ trong bụng.  Con rất thích các nhận xét này của Chú vì thấy Chú tuy là người Bắc nhưng biết thương, biết tôn trọng những đặc thù của người Nam. Khác hẳn với với một số đông người Bắc như tụi Việt Cộng Bắc Kỳ.  Tụi nham nhở này luôn kiếm cách đồng hóa người Nam!

Con nhớ là đọc trong cuốn Bây giờ tháng mấy, mượn của Anh con, tên thiệt của Chú là Dương Trọng Hải.  Hai người con của Chú là Kiều Giang và Hoài Nguyên.  Chú cho biết là tên người gia đình Chú viết chữ Hán đều có “chấm thủy”.  Té ra Chú biết chữ Hán nữa!

Trong những năm 80, theo dõi tin tức bên Việt Nam, con  biết là Chú đương bị ở tù Việt Cộng.  Ba con lúc đó đã qua Canada khi nghe tin Chú bị tù “trại cải tạo” của Việt Cộng thì ngậm ngùi nói :

“Như vậy là Hoàng Hải Thủy phải chết thôi!”

Con có nghe nhiều tin xấu về các văn nghệ sĩ của miền Nam tự do.  Các tin đồn nầy có tin đúng nhưng cũng có tin sai.  Như con có nghe là các nhà văn Duyên Anh, Nguyễn Mạnh Côn, Dương Hùng Cường… đều chết trong trại tù Việt Cộng.  Khi nghe là Chú bị tù Việt Cộng, con chắc là Chú Hoàng hải Thủy rồi đây cũng  chịu cùng chung số phận.  Giai đoạn đó, tai họa xảy ra dồn dập cho mọi người dân Việt.  Nào là nạn cướp biển!  Nào là tàu tị nạn bị xua đuổi! Nào  là thoát chết tới trại tị nạn rồi cũng chưa chắc được yên thân,! Không có nước nào chịu chứa!  Nào là thân nhơn còn có người kẹt bên Việt Nam!  Nào là có người vượt biển rồi mất tích luôn!  Do đó, tin xấu về các văn nghệ sĩ bị chìm đắm trong các tin khác và ít gây chú ý cho dư luận người Việt ở ngoại quốc.

Trong khoảng thời gian nay, con dọn qua một thành phố khác ở Canada để tiếp tục đi học.  Vì bận rộn chuyện học hành, thi cử lại không còn ở chung với anh con, vả lại con còn đi học, nghèo chưa có tiền mua sách truyện nên con không còn dịp đọc sách báo Việt trong một thời gian nhiều năm.

Bẳng đi một thời gian khá lâu, trong lúc con không còn để ý tới sách báo Việt, con tình cờ đọc một bài Chu viết trên một tạp chí nào không nhớ rõ.  Con mới biết là Chú đã thoát khỏi “thiên đường”  Việt Cộng. Sau đó, con có đọc thêm những bài Chú viết đăng rải rác trong các báo.  Chú  kể chuyện vụ các văn nghệ sĩ Sài Gòn bị kêu đi họp vơi các công an văn nghệ Việt Cộng.   Chú kêu mấy văn nghệ sĩ ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản như Trịnh Công Sơn, Phạm Trọng Cầu là  tụi « phi cầm, phi thú ».  Chú kể vụ Chú viết phiếm luận “Đen hơn mõm chó” chửi  “thiên đàng cộng sản”, bị tui công an văn nghệ Việt Cộng biết được rồi bắt Chú bỏ tù. Chú kể là chú ở tù chung phòng với Ông Lê mạnh Thát, Chú kể chuyện “Cô gái đồ long”.  Ông Lê mạnh Thát cho Chú biết “Hân Tố Tố” thiệt ra là “Ân Tố Tố.”  Sau Chú kiểm lại thì thấy quả thiệt là Ân Tố Tố.

Con nhớ Chú có viết là Chú đồng ý với nhận xét là giới văn sĩ Sài Gòn cũ có một lỗi nhỏ và đông thời họ cũng có một công nhỏ.  Lỗi nhỏ đó là trong cuộc chiến đấu sanh tử với Cộng sản, các văn sĩ Sài Gòn có thái độ thờ ơ, thụ động.  Coi như cuộc chiến sanh tử chống Cộng để bảo vệ tự do không liên quan gì tới mình.  Còn cái công nhỏ là họ đã không về hùa với Việt Cộng sau khi tụi nó chiếm được miền Nam tự do.  Cái “lỗi nhỏ” đó, theo con nghĩ, không riêng gì giới văn sĩ Sài Gòn có mà có lẽ  ngoại trừ các chiến sĩ trong Quân đội ngày đêm hy sanh xương máu để bảo vệ miền Nam, còn đại đa số người dân miền Nam tự do đều mắc phải.  Sống trong sự tự do của miền Nam, có người ra vẻ “ta đây” đứng ngoài và đứng trên cuộc chiến.  Tời chừng Việt Cộng chiếm miền Nam, những kẻ “đứng ngoài, và đứng trên” đó cũng chịu chung số phận với những chiến sĩ tự do chống cộng.  “Lưng chừng” và “phản động”  đều bị khổ nhục như nhau dưới chế độ Việt Cộng!   Trong cuốn hồi ký cải tạo “Đáy địa ngục”, Ông Tạ Tỵ có cho biết một anh quản giáo nói với ổng là :

“Các anh chỉ lo tranh giành quyền lợi riêng của các anh.  Nhưng không anh nào nghĩ tới chuyện giữ cái miếng đất, cái chế độ đã đem các quyền lợi đó cho các anh! »

Ông Tạ Tỵ viết là ổng  nghĩ anh quản giáo nầy có lý!    Còn về cái “công nhỏ”, con  nhớ  Chú có  kể vụ tụi công an văn nghệ Việt cộng xúi Chú viết bài nói xấu các chánh khách trong chế độ cũ.  Chú giả đò ừ, ào cho qua chuyện rồi không viết gì hết.

Sau này, gặp Anh con, Anh con cho biết là “Hoàng hải Thủy có viết lại rồi!”. Anh con có mua đầy đủ các sách Chú viết bên Mỹ. Anh con cho con biết là chú có một số tiểu thuyết phóng tác mới.

Con có đọc bài “Thiên long bát bộ luận anh hùng” Chú viết, không nhớ trong báo nào. Trong bài nầy, con thấy Chú viết trật hai chỗ!  Thứ nhứt, Chú viết Đoàn Dự khi nhảy xuống một thung  lũng, vì không có thức ăn chàng ăn hai con Mãng cổ chu cáp và do đó chàng có “Chu cáp thần công”.  Sự thực không phải vậy!  Hai con Mãng cổ chu cáp là của Chung Linh – hồi đâù chuyện còn là con gái Chung Vạn Cừu – cho Đoàn Dự để chế ngự mấy con rắn Kim Linh và Thanh Linh. Chung Linh vì thương Đoàn Dự nên cho Đoàn Dự mượn hai con rắn và cái hộp đựng Mãng cổ chu cáp.  Đoàn Dự bỏ cái hộp có hai con Mãng cổ chu cáp vô túi thì không có rắn nào làm hại được.  Khi Đoàn Dự và Mộc Uyển Thanh bị Đoàn Diên Khánh – Ác quán mãn doanh bắt – hai người lúc đó còn tưởng là hai anh em cùng bố là Đoàn Chính Thuần – bị ăn nhằm thuốc Âm dương hòa hợp tán là thuốc khích dâm.  Đoàn Dự vì sợ làm hại em gái mình nên lấy hai con Mãng cổ chu cáp ra ăn để tự tử.  Không phải như Chú nhớ trật!

Thứ hai, Chú viết nhà văn Kim Dung đặt ra nhơn vật Lý Diên Tông cứu Đoàn Dự và Vương Ngọc Yến nhưng không có giải thích Lý Diên Tông là ai!  Điều nầy Chú nhớ trật và nói oan cho Kim Dung.  Thiệt ra Kim Dung có cho biết Lý Diên Tông là ai nhưng tới gần hết chuyện mới cho biết.  Chú nhớ lúc Mộ Dung Phuc quăng Đoàn Dự xuống giếng để qua Tây Hạ cầu hôn với công chúa.  Anh ta có cho Đoàn Dự và Vương Ngọc Yến biết là chính anh ta đã hóa trang thành Lý Diên Tông. Con đọc bài Chú viết này nhiều năm rồi, bữa nay con mới có dịp cải chánh với Chú và minh oan cho Kim Dung..

Vài năm gần đây con thấy mấy bài Chú viết trên Internet.  Con mừng là Chú còn tiếp tục viết.  Đọc các bài Chú viết, con còn thấy được hình ảnh thân yêu của Sài Gòn cũ.  Con thấy Chú có vẻ buồn khi viết về cuốn “Hồi ký một thằng hèn” của Tô Hải.  Chú nghĩ là độc giả cũ của Chú có lẽ đã quên Chú!  Thưa Chú, Con nghĩ là Chú đừng lo! Chắc chắn có những độc giả thầm lặng còn nhớ, còn thương các văn nghệ sĩ Sài Gòn cũ.  Như con đây là môt thí dụ!

Kể lể lẩm cẩm các chuyện xưa bây nhiêu chắc Chú đọc cũng mệt rồi!

Bây giờ, con đã ra trường và đi làm nhiều năm.  Con muốn mua lại tất cả các sách của Chú.  Nhưng  thị trường sách báo của Sài Gòn cũ ngày càng khan hiếm.  Độc giả không còn bao nhiêu! Hết nhà sách này tới nhà sách kia đóng cửa.  Con chỉ còn biết vét chợ chiều.  Còn bao nhiêu sách thì mua bấy nhiêu.

Con xin nhắc lại câu hỏi mà con viết ở phần đầu lá thơ này :

Chú Hoàng Hải Thủy có muốn bán lại cho con tất cả số sách chú viết và chú có hiên nay không?  Nếu bây giờ Chú còn muốn tiếp tục giữ những quyển sách đó, xin Chú cứ giữ, Con xin được gửi tiền mua tủ sách của chú.Nhưng đến một lúc nào đó con nghĩ Chú cũng nên giao số sách của chú cho một người khác tiếp tục giữ gìn, thương yêu các sách đó.  Con xin Chú nhớ tới con khi nào Chú thấy Chú đã lớn tuổi và muốn nhường lại các sách của Chú.

Mong tin Chú và chúc Chú luôn sáng suốt, mạnh giỏi.  Được đọc bài Chú viết là tiếp tục thấy lại thành phố Sài Gòn thân yêu của mình và được sống lại cái tuổi thơ hồn nhiên mấy chục năm trước.

Con

CTHĐ: Tháng Ba 2015 tôi nhận được thư của bạn DT Dũng ở Ottawa, Canada gửi đến. Tôi viết hỏi bạn Dũng tại sao bạn biết địa chỉ nhà tôi mà gửi thư cho tôi? Bạn Dũng trả lời trên e-mail cho tôi biết bạn đã liên lạc qua e-mail với tôi từ hai, ba năm trước. Trên đây là nguyên văn thư bạn Dũng đã gửi cho tôi khoảng năm 2008.

FRED BLASSIE, Đô Vật Tóc Bạc, không “Đánh Bẩn” nhưng “Đánh Dữ.”

FRED BLASSIE, Đô Vật Tóc Bạc, không “Đánh Bẩn” nhưng “Đánh Dữ.”

Cám ơn bạn DT Dũng, bạn vẫn nhớ tôi trong khi tôi thấy rất nhiều bạn đọc đã bỏ tôi, đã quên tôi. Thư của bạn DT Dũng làm tim tôi ấm lại.

Xin trã lời: Hoài Nguyên là anh của Kiều Giang. Hoài Nguyên sinh năm 1956, Kiều Giang sinh năm 1957.

Từ lấu lắm rồi không còn ở đâu có bán những quyển tiểu thuyết của tôi xuất bản trước năm 1975. Nếu tôi biết ở đâu có quyển Hồn Ma Đa Tình tôi đã tìm mua trước bạn.

Tủ Sách của tôi hiện nay ở Rừng Phong, Xứ Tình Nhân, Kỳ Hoa Đất Trích, không có giá trị gì cả. Toàn những sách rất thường. Khi tôi đi khỏi cõi đời này, ba con tôi sẽ mỗi đứa giữ một số.

Thư bạn Dũng gơi tôi nhớ thời gian tôi làm những tập Đô Vật Wrestling ở Sài Gòn. Những năm 1970 một số người Sài Gòn thích xem những trận Wrestling trên Đài TiVi của Quân Đội Mỹ. Xem nhờ. Mỗi tuần TiVi Quân Đội Mỹ chỉ trình chiếu có 30 phút Wrestling, phim chiếu lúc 5 giờ chiều ngày Thứ Năm. Wrestling Mỹ là những cuộc trình diễn: hai võ sĩ đã đấu dượt với nhau trước khi lên đài. Nhưng trên đài họ đánh nhau như đánh thật. Người xem tưởng là họ đánh nhau, quật nhau thật. Ngày ấy tôi nhờ anh bạn làm Sở Mỹ gửi mua cho tôi từ Mỹ một số sách báo Wrestling. Tôi lấy tài liệu, ảnh trong những báo đó làm những tập Đô Vật của tôi. Hai tuần tôi làm một số báo Đô Vật. Anh bạn nhận in và phát hành trả tôi mỗi số báo Đô Vật là 10.000 đồng. Khi TiVi Quân Đội Mỹ ngừng chiếu phim Wrestling, tập báo Đô Vật do anh Thương Hoài Nguyên biên tập chết không kèn, không trống, không quan tài, không cả bó chiếu.

Những chuyên viên bình luận Wrestling trên TiVi Mỹ chia các đô vật ra làm hai loại: Clean Wrestlers, Dirty Wrestlers, tôi dịch là “Đánh sạch, Đánh bẩn.”

Em Mật được ví với Em A Tử Kim Dung là em Honey, nữ nhân vật trong một truyên James Bond 007.

Khi tôi viết truyện Môi Thắm Nửa Đời, các bạn tôi riễu tôi:

“Truyện của mày là truyện Môi Thắm Nửa Đùi.”

Khi tôi viết truyện Bỏ Súng Bên Trời, các bạn tôi gọi đó là truyện “Bỏ Súng Bên Giường.”

Mùa xuân về trên xứ người. Hoa anh đào hồng trắng nở bên dòng sông Potomac. Tôi thấy tôi cô đơn, tôi buồn quá đỗi.

9 Responses

  1. bài này kg có nói gì về tỳ, cs chỉ có tình của ng đọc viết cho tác giả…

    VHM (cn) taberd686970.altervista.org

  2. Anh D,lá thư của anh vô cùng cảm động và chân thành.Có điều vì quá SI,lại THAM,anh đã phạm một lỗi vô cùng nặng: đó là dùng chữ bán lại .Cái gì đã gọi là “Vô GIÁ” thì không thể dùng bất cứ cái gì để định giả.Tôi cũng cỡ tuổi anh, cả nhà tôi cũng mê sách báo như gia đình anh.Tôi cũng đọc cả hai lá thư cách nhau mấy năm,và cũng cùng câu trả lời. Sao anh không lùng sục trên internet,hoặc rao trên ebay,nếu ai có cuốn nào anh thiếu ,hoặc cuốn nào anh có. Trao đổi cho nhau bằng kỹ thuật mới,chứ giữ bản gốc ,chỉ dành cho chính con cái của tác giả.Dẫu giữ trong đầu ,rồi cũng mất với dementia.Vô cùng cám ơn tất cả những gì anh viết trong thư, như gặp lại “cố tri”, ngoại trừ chuyện đòi ” giữ” sách trong bộ sưu tập .Anh có đọc bài”Bát đại khổ não” của chú HHT chưa?Anh mắc phải “mê nhau mà không có nhau”.

  3. Rât’ xúc dông vê` bú’c thu’ cua? dôc giã DT Dûng gÕ’i cho Hoàng Dai ca…Tôi dang tìm lai bú’c thu’ cua? Hoàng dai ca gû’i cho tôi sau chuyê’n di Úc cua? ông, chã’c thu’ cua? tôi làm Dai ca xúc dông nên có gÕ’i biê’u tôi tâp tho’ Hoàng Häi Thuy?( in nãm 1994 ). Anh DT Dung có nhiêu` cäm nghï vê` nhà vãn HHT giông’ nhu’ tôi dã nghï và dã nói trong tho’ gÕ’i cho Ông.

  4. Kính gởi bạn DT Dũng ở Ottawa.
    Bạn có thể cho xin email để tôi có thể liên lạc với bạn không?
    email của tôi :dntngm0304@gmail.com

    Cám ơn bài viết của bạn.
    Cám ơn bác Hoàng Hải Thủy cho đăng bài này.
    Chúc hai bác luôn khỏe.

  5. Thu’ cua? HHT gÕ’i Nick : –

  6. Kính Ông Nhà Văn, xin Ông đừng buồn, Ông không cô đơn đâu, vẫn còn nhiều người nhớ và biết ơn Ông, người đã làm cách mạng trong lối dịch thuật. Cầu mong an bình luôn đến với Ông, Ông Nhà Văn mà tôi rất quí trọng.

  7. University of Hawaii co rat nhieu sach bao cua Viet Nam truoc 75.

  8. Cam on bac CTHD da dang nhung bai nay Len mang. Chau la doc gia muon mang nhung se trung thanh doc van cua bac mai mai.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: