• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

THÉC MÉC THÁNG TƯ

ga

Tháng Ba 2015. 9 giờ sáng, tôi ngồi vào bàn computer với nỗi sầu muộn, tim tôi trĩu nặng. Việc tôi thích làm nhất đời tôi là việc Viết. Tôi từng viết:

“Tôi Sống để Viết, tôi Viết để Sống.”

“Với tôi Viết là Hạnh Phúc.”

Nhưng…

Đến những năm tháng này – 2015 – nhiều lúc tôi thấy tôi không muốn Viết nữa. Không phải nay tôi chán Viết mà là nay tôi không còn hào hứng để Viết. Phải chăng tôi không còn hứng Viết là vì nay tuổi đời tôi đã Tám Bó? Không chỉ Tám Bó mà còn là Tám Bó Lẻ Mấy Que. Phải chăng vì Cuộc Biệt Ly Vĩnh Viễn ngàn đời không gặp lại nhau của vợ chồng tôi có thể xẩy đến bất cứ lúc nào làm tinh thần tôi rệu rã? Hay vì tôi đã Viết quá nhiều. Bánh xe tị nạn đưa vợ chồng tôi sang Kỳ Hoa năm 1995, từ đó đến nay thấm thoắt đã 20 năm, tôi đã viết dzễ đến 1.000 bài Viết ở Rừng Phong? Phải chăng vì trong Tuổi Già tôi thấy tôi cô đơn? Phải chăng vì những sự kiện xẩy ra tôi thấy mỗi ngày trên TiVi Mỹ, trên Internet: người cắt cổ người, những phi cơ chở 450 khách chìm dưới biển, 200 nữ sinh Nigeria bị bọn phiến loạn bắt đi mất tích.. làm tinh thần tôi rung động?

Người đàn bà đã sống với tôi 60 năm trong cuộc đời này, đã cùng tôi qua Cầu Đoạn Trường, đã cùng tôi trôi nổi trong cuộc ba chìm, bẩy nổi, chín lênh đênh, nói:

“Anh kỳ quá. Già rồi ai mà không thế. Em thấy các ông bạn anh bằng tuổi anh có ông nào than thở như anh đâu.”

Khi tôi than tôi buồn với Văn Quang, từ Bàn Cờ, Sài Gòn, anh “meo” cho tôi:

“Mày là thằng có nhiều may mắn hơn anh em. Sầu buồn ký gì!”

Thư Văn Quang gửi cho tôi:

Hoàng Hải Thủy,

Hôm nay là NGÀY TÌNH NHÂN; ở Sài Gòn người ta không “nhộn nhạo” nhưng cũng có nhiều cặp tưng bừng chào đón Tình Yêu.

Tao chỉ chúc Tình Yêu cho một mính mày thôi vì tao vẫn nhận mày là NGƯỜI VN YÊU VỢ NHẤT THẾ GIỚI. Ngay từ khi còn trẻ mày đã từng công khai đăng trên các báo Tình Yêu Alice, Alice giận mày bỏ đi, mày la làng kiểu “Em không vế thì anh chết.” Thứ hai là đến bây giờ tuổi mày hơn Tám Bó, mày chỉ lo một điều duy nhất là bà Alice ra đi.

Trong rất nhiều bài viết trên trang web của mày, độc giả đọc được những “dòng huyết lệ” ấy. Thật ra mày đã viết rất nhiều về Tình Yêu giùm cho những ông già, bà lão yêu nhau đang sống những ngày cuối đời bên nhau.  Nhưng người suốt ngày đêm tự nguyện sống quanh quẩn bên vợ, sợ phải xa vợ như mày thì nay hơi khó kiếm đấy.

THẾ NÊN HÔM NAY TAO CHÚC TÌNH YÊU CỦA MÀY CÓ HƠN MỘT TRĂM NGÀY TÌNH NHÂN.

Tao nói những điều này bằng tất cả tấm lòng của vợ chồng tao. Nịnh mày thì ăn cái giải gì.

Anh Hai Bàn Cờ của mày ở Sài Gòn. Ngày 14 tháng 12 năm 2014.

o O o

CTHĐ: Tôi không nên kể lể sầu buồn làm những người đọc bài tôi viết buồn lây. Không chỉ không nên, tôi không có quyền làm cho những người đọc bài tôi phải buồn. Sáng nay tôi gượng vui để Viết.

Mời bạn đọc bài Thơ của Vũ Hoàng Chương:

Đinh đóng vào săng

Dấu hỏi vây quanh trọn kiếp người 
Sên bò nát óc máu thầm rơi
Chiều nay một dấu than buông dứt
Đinh đóng vào săng tiếng trả lời.

Bà thân mẫu của Thi Bá qua đời ở Sài Gòn khoảng năm 1960. Theo tôi: không có việc “đóng đinh áo quan.” Quan tài có những khoen, những mộng, đậy ván thiên lên là những khoen, những mộng lắp vào nhau.

Bài Thơ “Đinh đóng vào săng” đã có đời sống 60 năm. Tôi không thấy ai théc méc chuyện “đinh đóng vào săng.”

o O o

light1Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu để lại cho đời câu nói:

“Đừng nghe những gì bọn Cộng sản nói, hãy xem những gì bọn Cộng sản làm.”

Ông nói câu trên khoảng năm 1970. Nay, năm 2015, câu nói của ông vẫn còn giá trị.

Ngoài câu nói “để đời” trên đây, Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu còn để lại cho đời những chiếc hộp quẹt Zippo. Tôi là người thích chơi hộp quẹt máy – bật lửa – nhưng năm xưa tôi không biết chuyện Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu tặng bật lửa Zippo cho người đời, tôi cũng chưa bao giờ nhìn thấy cái Zippo tặng phẩm của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu. Năm 2005, khi sống ở Mỹ, nhờ Internet, tôi mới nhìn thấy cái Zippo có chữ ký của TT Nguyễn Văn Thiệu. Đến lúc đó tôi mới biết những năm 1970 ở Sài Gòn, thủ đô Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa,  TT Nguyễn Văn Thiệu có tặng những chiếc Zippo có chữ ký của ông cho nhiều người.

Cũng trên Internet tôi đọc được chuyện những năm trước năm 1920, trước khi các cuộc Thi chữ Hán bị bãi bỏ, tôi không nhớ đúng năm nào, tôi cũng không nhớ tên quan Toàn Quyền Pháp, người đã tặng cho các vị Tiến sĩ, Cử nhân tân tuyển trong khoa thi mỗi vị một chiếc đồng hồ — không phải đồng hồ đeo tay mà là đồng hồ bỏ túi, người Bắc gọi là đồng hồ quả quít – đồng hồ do quan Toàn Quyền tặng có khắc tên người được tặng. Đoạn chuyện xưa ngắn không viết rõ tên các vị tân khoa trên quẹt máy được ghi bằng chữ Hán hay chữ quốc ngữ. Tôi tiếc đã không save đoạn chuyện ấy.

Một bạn đọc viết về Hộp Quẹt Zippo:

Ảnh chiếc Zippo này có thể được ghép theo Photoshop. Nhưng chính mắt tôi thấy chiếc Zippo có ảnh Cờ Vàng trong tiệm kim hoàn Dupont, Trung Tâm Eden, Virginia năm 2000.

Ảnh chiếc Zippo này có thể được ghép theo Photoshop. Nhưng chính mắt tôi thấy chiếc Zippo có ảnh Cờ Vàng trong tiệm kim hoàn Dupont, Trung Tâm Eden, Virginia năm 2000.

Chuyện này có thật: Hộp quẹt Zippo do TT. Nguyễn Văn Thiệu thân tặng.

Ông anh của tôi từng được TT Nguyễn Văn Thiệu đích thân tặng 1 hộp quẹt Zippo có chữ ký của Tổng Thống như cái Zippo trong ảnh đi với bài này, ông anh tôi được tặng một hộp quẹt Zippo và 1 “Chiến Thương Bội Tinh.” Rất tiếc là qua một thời gian dài từ đó với nhiều biến động nên ông anh tôi không giữ được cái Zippo Tổng Thống tặng cùng những kỷ vật thời đó (hoặc không có can đảm giữ…) để hôm nay tôi chụp hình, đưa lên đây cho anh em xem lấy le.

Chiếc Zippo của ông anh tôi được Tổng Thống tặng tại chiến trường Buôn Mê Thuột. Và những cái Zippo “TT Nguyễn Văn Thiệu thân tặng” vào thời bấy giờ không phải thuộc hàng quá hiếm (hiếm nhưng không đến nỗi quá hiếm), lính tráng ngày xưa mỗi khi cafe cafao, nhậu nhẹt thường hay quăng những chiếc Zippo TT Nguyễn Văn Thiệu tặng lên bàn để “khè” nhau. Đơn giản vì những chủ nhân thực sự của những hôp quệt Zippo này phần nhiều thuộc hàng lính “dữ dằn” của QLVNCH — họ là những chiến sĩ có chiến công. Lại vì những chiếc Zippo này được chính tay TT Nguyễn Văn Thiệu tặng thường đi kèm với những “Anh Dũng Bội Tinh”, “Chiến Thương Bội Tinh.”

CTHĐ: Quí vị quân nhân nào hiện sống ở Kỳ Hoa nay còn giữ chiếc Zippo TT. Nguyễn Văn Thiệu thân tặng xin lên tiếng, và xin gửi cho kẻ viết bài này cái ảnh chiếc Zippo do Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu tặng ông. Cám ơn ông.

Hiện nay ở Sài Gòn có nhiều người chơi Collection Hộp Quẹt Xưa. Internet cho thấy ảnh những tiệm, những sạp ở chợ mua bán những hộp quẹt Zippo bầy cả trăm chiếc Zippo Xưa.

Trong Trung Tâm Eden gần Rừng Phong có tiệm Kim Hoàn Dupont. Tiệm mua bán Vàng, Kim Cương và đồng hồ, hộp quẹt. Tiệm Dupont có tủ kính trong bầy hộp quẹt Zippo. Năm 2000 tôi thấy trong tiệm có chiếc Zippo in hình Cờ Vàng Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa. Nhìn chiếc Zippo Cờ Vàng này tôi bồi hồi:

“Quốc Gia VNCH bị tiêu vong đã hai mươi năm.. Nhà sản xuất Zippo vẫn in quốc kỳ VNCH trên hộp quẹt Zippo. Đâu phải chỉ có mình ta thương tiếc Quốc Gia VNCH. Cảm khái cách gì!”

o O o

Sống ở Kỳ Hoa đã 20 năm, tôi đã viết khoảng ba, bốn bài về Ngày Oan Trái:

Năm năm cứ đến Ngày Oan Trái
Ta thắp hương lòng để nhớ thương.
Thôi thế Em về yên Xóm Cỏ.
Cây Đời đã cỗi gốc Yêu Đương.
Nhớ nhau vẩy bút làm mưa gió
Cho nắm xương tàn được nở hương.

Năm nay – 2015 – tôi không còn gì mới để viết về Ngày 30 Tháng Tư; tôi tìm trên Internet những chuyện về Ngày 30 Tháng Tư:

Quốc Thư Cuối Cùng của Tổng Thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu gửi Tổng Thống Hoa Kỳ Gerald Ford.

Kính Ngài Tổng Thống.

Những sự kiện trong vài tuần gần đây đã đưa miền Nam Việt nam vào 1 tình  huống mới và nghiêm trọng.  Hiện nay chúng tôi phải đương đầu với lực  lượng địch quân đông hơn và trang bị tối tân hơn.  Khi quân Cộng Sản đang tập trung cửa ngõ vùng đồng bằng, nhân dân và quân đội chúng tôi đã  chuẩn bị với quyết tâm chiến đấu đến cùng để bảo vệ lãnh thổ và sự Tự Do của dất nước.  Để thực hiện thành công  sự quyết tâm này, chúng tôi  vô cùng cần đến những phương tiện chiến đấu, đó là vũ khí và đạn dược. Vì vậy, tôi rất biết ơn Tổng Thống tích cực vận dộng, thúc giục Quốc Hội biểu quyết chấp thuận việc viện trợ thêm về quân sự cho Việt Nam Cộng  Hoà.  Tuy nhiên vì việc viện trợ quân sự cho VNCH đã là một  vấn đề được mọi người biết đến  và đang nóng lòng mong chờ nếu Quốc Hội biểu quyết từ chối chắc chắn sẽ  là một đòn mãnh liệt giáng xuống tinh thần quân đội chúng tôi khi  chúng tôi đang chuẩn bị cho những trận đánh quyết định sắp tới. Chúng  tôi muốn  điều này sẽ không xẩy ra.

Chúng tôi trân trọng và biết ơn sâu sắc với tất cả những hy sinh xương máu và tài sản của người dân nước Mỹ trong thời gian qua để giúp chúng tôi bảo vệ sự Tự Do của  miền Nam Việt nam. Chúng tôi hoàn toàn hiểu rõ những vấn đề đạo đức và chính trị mà những nhà  lập pháp Hoa Kỳ phải đương đầu khi họ xem xét vấn đề viện trợ cho VNCH.

Nếu vì lý do nào đó họ thấy không thể cung cấp viện trợ quân sự cho  VNCH, tôi có một đề nghị với Tổng Thống và mong Tổng Thống cứu xét cho.

Thưa Tổng Thống, tôi đề nghị Tổng Thống yêu cầu Quốc Hội đồng ý cho chúng tôi vay dài hạn lần cuối cùng số tiền 3 tỷ đô la, được phân chia trong 3 năm và kỳ hạn hoàn trả là 10 năm với mức lãi suất do
Quốc Hội quyết  định.  Tiềm năng về dầu hỏa và nguồn lợi về nông nghiệp của chúng tôi sẽ  thế chấp cho món nợ này.  Số tiền vay này được gọi là “Freedom Loan”.

Số tiền này sẽ cho phép chúng tôi có cơ hội để được tồn tại trong một đất nước Tự Do và Dân Chủ.

Chúng tôi kêu gọi lương tâm và lòng nhân đạo của nhân dân Hoa Kỳ trước cảnh ngộ của đất nước chúng tôi, một người bạn đồng minh trung thành với nhân  dân Hoa Kỳ trong suốt 20 năm sóng gió, một dân tộc đã chịu nhiều hy sinh  vì chiến tranh, đau khổ vì Cộng sản trong hai thập niên chiến đấu để giữ mảnh đất Tự Do này.  Một dân tộc như vậy xứng đáng với lòng thông cảm và  sự giúp đỡ.

Trong giờ phút vô cùng khẩn thiết, chúng tôi mong muốn Tổng Thống thúc giục Quốc Hội xem xét dễ dàng, cấp bách cho lời yêu cầu của tôi là được vay  “Số tiền vì Tự Do“.  Đây sẽ là hành động cầu xin cuối cùng của tôi, một người bạn đồng minh, gởi đến Tổng Thống và toàn thể nhân dân Hoa Kỳ.
Trân trọng kính chào.

Nguyễn Văn Thiệu.

Tổng Thống Việt Nam Cộng Hoà

o O o

CTHĐ: Không những không viện trợ thêm, Quốc Hội Mỹ còn ngưng cấp ngân khoản 300 Triệu Mỹ Kim cho Quốc Gia VNCH; số tiền này đã có sẵn, chỉ còn chờ gửi. Ác ôn quá thể.

Con trai tôi 15 tuổi năm 1975. Con tôi năm ấy không biết gì nhiều về Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa, con tôi không biết gì về Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu. Năm 2005 con tôi sang sống ở Houston, Texas. Mới đây con tôi phone cho tôi:

“Con xem trên You Tube những đoạn phim video ghi những cuộc nói chuyện, trả lời nhà báo phỏng vấn của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu ở Mỹ. Con thấy ông Thiệu hay quá. Ông nói, ông trả lời đâu ra đấy, hùng hồn, thuyết phục. Theo con, ông Thiệu là Ông Tướng giỏi nhất trong số các vị Tướng của ta.”

Một bạn đọc của tôi, hiện ở Sài Gòn, viết cho tôi:

“Nếu tôi có thể đưa được vợ con tôi ra khỏi nước, tôi sẽ đến sống ở bất cứ quốc gia nào trên thế giới, nhưng tôi nhất định không đến sống ở Mỹ. Tôi thù người Mỹ. Họ đã phản bội dân tộc tôi.”

Đọc lại chuyện xưa chỉ thấy ngậm ngùi.

Xin kể một chuyện không buồn, không vui, gọi là “chuyện vô thưởng, vô phạt.”

Cùng đi với bài này có ảnh “Thuyền Trưởng 10 Tầu.” Anh gà trống trong ảnh đi qua cây cầu, — cây cầu là một thân cây nằm ngang dòng suối — đi theo anh là 10 chị gà mái. Những chị gà mái này tự ý đi theo anh gà trống. Tấm ảnh làm tôi nhớ một buổi chiều khoảng năm 1989 tôi ở cùng một phòng tù với Người Tù Trí Siêu Lê Mạnh Thát ở Trại Tù Khổ Sai Z 30 A. Chiều ấy, Thát và tôi cùng ngồi trong phòng tù nhìn qua song sắt ra sân. Thấy một đàn gà – do cai tù nuôi, thả trong trại – đi qua sân, tôi nói với Thát:

“Thầy coi kìa. Một con gà trống đi, cả 10 con gà mái đi theo. Bọn gà mái tự ý đi theo, con gà trống có ép buộc con gà mái nào đi theo nó đâu. Con trống không nuôi bọn mái. Bọn gà mái tự kiếm cái ăn nhưng cứ đi theo con gà trống. Con người cũng thế. Nói là đàn bà phải phục tùng đàn ông vì bọn đàn ông nắm giữ mọi nguồn sinh kế, đàn bà không theo ý đàn ông là chết đói, là nói láo. Nữ phải theo Nam, Âm phải theo Dương là Luật Thiên Nhiên.”

Lê Mạnh Thát không nói gì cả.

Viết lại cho rõ: Thuyền Trưởng Hai Tầu là những ông Thuyền Trưởng chạy hai Tầu cùng một lúc. Những Thuyền Trưởng bỏ tầu này, chạy tầu khác, không phải là Thuyền Trưởng Hai Tầu.

o O o

Những là đắp nhớ, đổi sầu
Tuyết sương nhuốm nửa mái đầu hoa râm.

Đấy là lời cậu Kim Trọng than với cô Thúy Kiều:

“Nhớ em, tôi buồn, nỗi sầu nhớ làm mái tóc tôi nhuốm bạc.”

Khi nghe Kim Trọng nói câu đó, Thúy Kiều phải cười lên thành tiếng, và nói:

“Anh dzóc quá.”

Nếu cô Kiều nói thế, tôi đồng ý với cô. Kim Trọng nói dzóc quá đáng. Cậu nói dzóc không ngượng miệng. Câu là Tổ Sư Dzóc. Cô cậu gặp nhau trong Tháng Ba – “Thanh Minh trong tiết Tháng Ba. Lễ là tảo mộ, hội là Đạp Thanh..” Gặp nhau cuối mùa xuân, qua mùa hè, đến mùa thu, chỉ ba, bốn tháng, cậu gặp lại cô ở vườn sau nhà – Cậu nhìn tận mặt, cô e cúi đầu — làm ký gì mà cậu than vì nhớ cô tóc cậu hoa râm, tức lốm đốm bạc. Cô không phá lên cười:

“Ối dzời ơi. Anh dzoóc quá.”

Thật lạ!

5 Responses

  1. Cảm ơn bài viết cho biết “Quốc Thư Cuối Cùng của Tổng Thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu gửi Tổng Thống Hoa Kỳ Gerald Ford.”.

    Nhân đây xin mời quí vị xem ngày 19.6.1971và 1973. Nghe lại “Nhật Lệnh TT Nguyễn Văn Thiệu”. Vô link dưới :

  2. Kinh thua bac Chau rat thich Nhung tac Pham cua bac Chau xin Loi vi Viet khong dau Chau Mong bac thong cam Bac co the cho Chau hoi bac mot vai van de khong a Angie walker

    Sent from my iPhone

    >

    • Rứng Phong. 8 giờ tối. Thân gửi Angie. Em cứ viết cho tôi những gì em muốn hỏi. Tôi sẽ trả lời em.CTHĐ

  3. Kinh Bác Hoàng Hải Thủy

    Nhân đọc bài của Bác về tháng 4 và có đề cập về hộp quẹt

    Zippo với hình lá cờ Việt Nam Cộng Hoà thì tôi có mày mắn

    mua được cách đây khoảng 8 năm tại Los Angeles China

    Town và Bác muốn collect thì xin được tăng Bác nếu Bác

    cho xin địa chỉ để gửi đến Bác cũng là một cách để tạ ơn

    những bài viết hàng tuần mang đến cho mọi người

    Xin cảm ơn Bác

    Minh Ngo

    • Rừng Phong. 8 giờ tối. Thân gửi bạn minh ngo. Tôi ngừng chơi bật lửa từ ngày 30 Tháng Tư năm 1975, nên xin được không nhận cái Zippo bạn muốn tặng.. Cám ơn bạn. HHT

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: