• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

TRỜI ĐẤT VÀO XUÂN…

hht2

Bố Già Vất Vả

Bài viết của HHT January 25, 2009

Thấm thoắt dzậy mà đã mười mấy mùa lá rụng vợ chồng tôi sống ở Kỳ Hoa.

Sáng nay, buổi sáng cuối năm ở xứ người, khi viết những dòng chữ này, tôi tưởng như tôi thấy lại cảm giác lạ kỳ, khó tả của tôi trong buổi trưa 13 năm xưa bánh xe lãng tử – đúng ra là bánh xe tị nạn, bánh xe lưu vong – đưa vợ chồng tôi đến Phi trường National — nay là Phi Trường Reagan — ở Washington DC.

Thân hữu đến phi trường đón vợ chồng tôi buổi trưa ấy khoảng 20 vị, nay có đến 5 vị không còn ở cõi đời này.

Buồn, nhớ thương ..

Nghe dzồi, biết dzồi, khổ lắm, than mãi..!

Thưa vâng, tôi đã than nhiều, xin không than nữa, xin viết vào chuyện. Những ngày đầu Năm Tây 2009, cuối Năm Ta Chuột Nhâm Tý, tôi được một vị quí nhân gửi cho khoảng 10 tấm ảnh — của Phái viên Tạp Chí LIFE — ghi cảnh Bà Trần Lệ Xuân, Dân Biểu Quốc Hội Việt Nam Cộng Hoà — tức Bà Ngô Đình Nhu — trả lời phỏng vấn của nhà báo ở phi trường Tân Sơn Nhất Tháng 10 năm 1963.

Tôi từng viết bài về cuộc tiễn đưa này, xin tóm luợc Như Con Chuồn Chuồn:

Bà Dân Biểu Trần Lệ Xuân nói vì nhiều người Âu Mỹ hiểu sai về tình hình Quốc Gia Việt Nam Cộng Hoà nên, với tư cách dân biểu — bà sang Pháp, sang Mỹ làm “chuyến đi giải độc dư luận Âu Mỹ.”

Tại Phi trường Tân Sơn Nhất, truớc khi lên phi cơ, phóng viên truyền thông hỏi bà dự đinh sẽ ở Pháp bao lâu, ở Mỹ bao lâu. Bà Lệ Xuân trả lời bà chưa đinh, và bà mỉm cười, nói:

Tôi như con chuồn chuồn.
Khi vui thì đâu, khi buồn thì bay.

Kể Ca Dao đến như bà tôi cho là Khéo Nhất Thế Giới.

Hoàng Hải Thủy, năm 23 tuổi, trong căn nhà Số 78/5 đường Mayer, Sài Gòn. Năm 1956 đường đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sài Gòn.

Hoàng Hải Thủy, năm 23 tuổi, trong căn nhà Số 78/5 đường Mayer, Sài Gòn. Năm 1956 đường đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sài Gòn.

Không chỉ Khéo mà còn Có Duyêtn Nhất Thế Giới.

Lúc ấy tôi — Công Từ Hà Đông — phóng viên Nhật Báo Sàigònmới, đứng cạnh ghế bà Lệ Xuân, nhờ ánh đèn cực sáng chiếu vào bà đề người ta chụp ảnh, quay phim bà, tôi nhìn rõ những nét răn nơi đuôi mắt bà — những nét răn của đàn bà đẹp được ông cha tôi gọi văn huê là những “vết chân chim” — tôi nhìn rõ hàm răng còn gần như nguyên vẹn chăm phần chăm của bà.

Vị quí nhân gửi cho tôi những tấm hình của phóng viên Tạp Chí LIFE ghi dưới bức ảnh Bà Trần Lệ Xuân trả lời nhà báo, câu hỏi:

– Ông kể lúc ấy ông đứng bên ghế bà Trần Lệ Xuân, trong ảnh này ông ở đâu?

Tôi hồi hộp xem thật kỹ bức ảnh, xem đi, xem lại, nhưng ảnh không có tôi là — dù tôi có xem kỹ đến mấy — ảnh vẫn không có tôi.Trong ảnh có Phan Nghị, ông Trần Tấn Quốc.  Tôi nhớ là lúc đầu tôi không len lách vào gần bà Trần Lệ Xuân, chỉ khi cuộc họp báo đã gần xong, người ta tản ra, tôi mới chen vào đứng gần bà — tôi đến gần bà như tôi thầm nói tôi chào bà — vì vậy khi phóng viên Tạp Chí Life ghi ảnh không có tôi. Khi tôi đến đứng bên ghế bà ngồi, người ta không còn chụp ảnh bà nữa. Khi ấy bà sắp đứng lên để đi ra phi cơ. Tôi không thích chen lấn, tính tôi như vậy từ năm tôi 10 tuổi.

Tôi viết tôi tiếc ơi là tiếc, tôi đã bỏ lỡ — trăm năm một thưở — cơ hội không phải vàng y mà là kim cang — được chụp ảnh chung với bà Trần Lệ Xuân, được có ảnh đứng cạnh bà Trần Lệ Xuân.

Bài viết đăng lên Nhật Báo SàiGòn Nhỏ, rồi lên hoanghaithuy.comTake2Tango.com.

Ít ngày sau tôi được điện thư:

Phương Lê, January 19, 2009:

Bố già CTHĐ đừng buồn phiền chi nhiều vì hụt cơ hội chụp ảnh chung với Madame Ngô Đình Nhu. Tôi cũng mong ước được gặp mặt Bố Già và chụp chung với ông một tấm hình mà chắc chẳng bao giờ được, vì không có cơ hội, Bố tin không?

Công Tử Hà Đông: Cám ơn bạn Phương Lê, tôi cảm khái vì có người muốn chụp ảnh chung với tôi, lại gọi tôi là Bố Già. Cám ơn bạn lần nữa.

Để xin viết trước về tiếng “Bố Già.”

Nhiều người Việt thích đọc tiểu thuyết từng đọc truyện “Bố Già” do Ngọc Thứ Lang dịch từ tiểu thuyết The Godfather của Văn sĩ Mỹ Mario Puzo. Truyện Bố Già được dịch và xuất bản ở Sài Gòn khoảng năm 1970, truyện bán chạy, được bọn Việt Cộng Sài Gòn tái bản nhiều lần sau năm 1990.

Ngọc Thứ Lang tên thật Nguyễn Ngọc Tú chết ở Trại Tù Khổ Sai Phú Khánh — Phú Yên Khánh Hòa — khoảng năm 1986, 1987.

Tôi — CTHĐ — vì mái tóc bạc sớm nên khi vào tù Cộng sản, được nhiều bạn tù trẻ gọi là Bố Già. Cũng vì mái tóc tôi bạc trắng, có những ông tù nhiều tuổi hơn tôi mà xưng Em với tôi.

Trong tù tôi thường nói với những anh Con Rởm của tôi:

– Bây giờ nếu chúng nó nói “Lôi thằng già nhất trong bọn tù này ra bắn,” chắc tao bị chúng lôi ra. Nếu chúng nó nói “Xem thằng nào già nhất trong bọn tù này, thả nó ra,” chắc là tao được thả.

Trong thời gian bố con tôi xa nhau, trong những thư tôi gửi cho Kiều Giang, tôi thường ký “Bố Già Vất Vả.”

Năm 1984 tôi bị bọn Công An Thành Hồ bắt vì tội “viết bài diễn tả cuộc sống cực khổ của nhân dân Sài Gòn gửi ra nước ngoài.” Bị bắt cùng một lúc với tôi, cũng vì tội như tội của tôi, là các ông Doãn Quốc Sĩ, Nguyễn Hoạt Hiếu Chân, Dương Hùng Cường Dê Húc Càn, Duy Trác, Trần Ngọc Tự và cô Lý Thụy Ý.

Các ông vừa kể, cô Lý Thụy Ý, và tôi, bị ghép chung vào một bọn, bị bắt trong một đêm, đưa ra Toà xử một lần. Rồi bị bọn Công An VC gọi là Bọn Biệt Kích Cấm Bút.

Cô Lý Thụy Ý là nữ ký giả, từng giữ Trang Kaki của Tuần Báo Văn Nghệ Tiền Phong trước năm 1975. Cô bị bắt vì ” tội làm bài Thơ” trong có hai câu:

– Anh giải phóng tôi hay tôi giải phóng anh?

Và:

– Tôi kiêu hãnh vì tôi là Ngụy.

Cô Lý Thụy Ý bị giam trong Phòng Giam Tù Nữ Nhà Tù Số 4 Phan đăng Lưu, Trung Tâm Thẩm Vấn của Sở Công An Thành Hồ. Phòng Nữ có cửa kéo sắt nhìn ra con đường ra vô Khu Phòng Thẩm Vấn, nên các vị nữ tù ngồi trong phòng tù, sau cửa kéo, có thể nhìn thấy khá dễ và rõ những người tù ra vô Khu Thẩm Vấn.

Sau một năm bị giam ở Nhà Tù Số 4 Phan đăng Lưu, Tháng 6 năm 1985 tôi được chuyển theo các ông Nhà Văn Biệt Kích Cầm Bút sang Nhà Tù Lớn Chí Hoà.

Trên xe chở tù anh em chúng tôi mừng tủi sau một năm không được gặp nhau, tuy ở cùng nhà tù chúng tôi mỗi người ở một phòng.

Trên xe tù, cô Lý Thụy Ý nói với tôi:

“Có mấy con nhỏ trong phòng em là độc giả của anh, chúng nó muốn trông thấy anh. Chúng nó nhờ em hôm nào thấy anh đi làm việc thì cho chúng nó biết. Sáng hôm ấy em nhìn thấy anh đi làm việc, em cho chúng nó biết, chúng nó chờ để nhìn anh khi anh đi làm việc về. Sau đó, chúng nó nói với em:”

– Chị đừng cho bọn em nhìn thấy ông ấy thì hơn, không thấy ông ấy chúng em vẫn có thể tưởng tượng ông ấy hào hoa phong nhã, nay thấy ông ấy, chúng em chán quá!”

Nghe Lý Thụy Ý nói thế, tôi buồn ơi là buồn, tôi chán ơi là chán. Tôi không nhìn tôi trong gương nhưng tôi biết dư những tháng nằm tù ở Số 4 Phan Đăng Lưu ấy hình dáng tôi  thiểu não ra sao: anh tù tóc bạc, gầy ốm, đen đủi, lưng khòm khòm v..v…

Trên xe tù Việt Cộng, nghe cô em văn nghệ nói về mình, về những nữ độc giả ái mộ mình nghĩ về con người xương thịt của mình, như thế — thưa bạn Phương Lê, thưa liệt quí vị độc giả — tôi còn có thể có nỗi buồn nào buồn hơn?

Ôi chao..! Nghe câu nói ấy từ một buổi trưa giữa năm 1985, đến nay đã hơn 20 muà sầu riêng nứt vỏ, nhớ lại, tôi lại thấy ruột tôi bị đứt ra 126756 đoạn.

Tôi có bức ảnh chụp tôi năm 1971 ở Pleiku, trong ảnh tôi bận áo paraverse, quấn khăn phu-la. Pleiku gần Tết lạnh như ở Đàlạt. Qua hai lần bị bọn Công An Thành Hồ khám xét tại nhà, tịch thu tài liệu làm tang vật – chúng lục xoát lấy hết thư, lấy hết ảnh – tôi vẫn giữ được bức ảnh Pleiku 1970. Ảnh theo vợ chồng tôi sang Kỳ Hoa.

Năm 2000, một nữ lang vưà là bạn vưà là em văn nghệ của vợ chồng tôi, đến căn phòng nhỏ của vợ chồng tôi ở Rừng Phong, thấy bức ảnh HHT Pleiku 1970 , nữ lang chỉ vào ảnh, nói:

– James Dean.

Nữ lang buông nhẹ hai tiếng “James Dean” rồi thôi, cô nói sang chuyện khác.

Nhưng hai tiếng “James Dean” cô nói làm tôi thấy năm 1970, tôi tuổi đời Bốn Bó, tôi giống James Dean quá đi mất. Tất nhiên là tôi không đẹp trai như James Dean, nhưng cũng khổ người, dáng người , y phục, kiểu đứng, vẻ mặt, ánh mắt.. Mèn ơi.. Sao tôi thấy tôi giống James Dean quá đi mất.. Giống quá chời, quá đất. Với tất cả sự khiêm tốn, tôi xin phép tự cho tôi là một James Dean Giao Chỉ.

Nhưng.. lại “Mèn ơi.. Không “Mèn ơi” không được..” Đó là chuyện năm 1970. Năm 2005 khi nhìn mấy tấm ảnh tôi mới chụp ở Kỳ Hoa Đất Trích, tôi tá hoả tam tinh. Mèn ơi.. là Mèn ơi..! Ông Tầu Già có Thùng Nước Lèo trước bụng này mà là Tôi ư? Là Tôi, Công Tử Hà Đông???

Mới năm 1970, 1971, 1972… tôi còn có dáng vẻ giống như James Dean? Mà nay tôi như vầy ư?

Tầu Già Thùng Nước Lèo?

Hết nước nói. Fi-ní Lô đia.

Tôi kể lể dzông dzài để bạn Phương Lê, và liệt quí vị độc giả, biết cho rằng bây giờ, năm nay — 2009 – quí vị không nên gặp tôi, gặp tôi có thể quí vị sẽ chán lắm.

Nhất là quí vị không nên đứng cùng tôi để chụp ảnh. Nhìn ảnh quí vị sẽ không có nỗi Chán nào chán hơn.

Thời gian..! Ôi.. Thời gian tàn phá tất cả!

Đời.. C’est la Vie.
Tình .. C’est l’Amour.
Tiền .. C’est l’Argent.
Tù.. C’est le Prison.
Thời gian.. C’est le Temps.

Với Con Người, không có gì độc hại như Thời gian.

So với Thời Gian thì Ma Túy, Sì Ke, Choác, Lắc, Rượu.. không đi đến đâu. Thời gian tàn nhẫn khủng khiếp! Thời gian ác độc như Cộng sản. Không thể kể được một phần nghìn tội ác của Cộng sản, cũng không thể kể được một phần nghìn Sự Tàn Nhẫn của Thời Gian.

Nhưng tất cả mọi người đều bị Thời Gian tàn phá, chẳng riêng mình tôi. Chỉ có điều người khác già đi, xấu đi, tôi cho là chuyện tự nhiên, nhưng tôi già đi, tôi xấu đi, tôi đau lòng, tôi buồn lắm lắm.

Thong thả, chiều vàng thong thả lại,
Rồi đi, đông sám tới dần dần.
Cứ thế mà đi cho đến hết
Những ngày, những tháng, những mùa xuân.

Trăm năm thấm thoắt..
Trong một chớp mắt, một hơi thở..

Tout passe, tout casse, tout lasse

You told me you loved me, when we were young, one day.

Xin hẹn quí vị qua năm, ngày rộng, tháng dzài, tôi sẽ viết hầu quí vị toàn chuyện Tình c’est l’Amour, những chuyện TÌNH YÊU viết Hoa¦ Bẩy chữ, Hoa luôn dấu Huyền, dấu Mũ, những bài tôi kết tội bọn Cộng sản cũng là những chuyện Tình: Tình Hận, Tình Người, Tình Nước.

Bài này là bài cuối cùng tôi viết trong năm Nhâm Tý.

Sáng mai trời đất vào Xuân
Thương thì thương nhé..

Xin quí vị làm tiếp cho 4 tiếng còn thiếu, để làm thành 2 câu Thơ 4 Món tròn trịa, ta cùng đón Xuân.

Đến đây tạm chấm dzứt Chương Trình Văn Nghệ Tạp Lục Nhâm Tý của Ban Tùm Lum!

Quý vị vừa đọc một bài tôi viết ở Rừng Phong năm 2009. Dưới đây là một số thư của những vị bạn đọc bài viết của tôi:

DuyVăn, January 25, 2009:

Kính Anh Năm mới chúc Anh sức khỏe dồi dào, tôi góp bốn chữ của câu thơ thứ hai.

Sáng mai trời đất vào xuân
Thương thi thương nhé “trầm luân quê người.”

Tien Phung, January 26, 2009

Nói đến Tình C’est l’Amour, tôi nhớ một truyện của bác đăng trên Nhật báo Ngôn Luận năm xưa tên là TÌNH. Nhân vật chính trong truyện tên là Tình — Vũ thị Tình, Marie Tình, một em “poule de luxe” — Truyện Tình được in lại ở Hoa Kỳ khoảng năm 1980. Tôi có 1 quyển nhưng khi dọn nhà từ Montreal đến Calgary, tôi đã làm mất. Bác có còn nhớ gì về truyện này không?

Tom Trinh, January 26, 2009
Đầu năm kính chúc Nhà Văn an khang. Xinh đính chính là Nhà Văn Ngọc Thứ Lang – tức chú Nguyễn Ngọc Tú – chết ở Trại Tù Khổ Sai Phú Văn, tỉnh Phước Long, năm 1978.

Bich Loan, January 27, 2009

Sáng mai trời đất vào xuân, 

Thương thì thương nhé,.. “xin đừng gặp nhau.”
Thương thì thương nhé… “xin đừng nhìn nhau.”
Thương thì thương nhé… “xin đừng dzòm nhau.”
Thương thì thương nhé… “xin đừng chụp (hình) chung.”
Thương thì thương nhé… “xin đừng chán nhau.”
Thương thì thương nhé… “xin đừng chán tui.”

Phương Lê, January 27, 2009

Kính Bố Già CTHĐ,

Dẫu dung nhan bố có tàn tạ đến đâu thì vẫn chưa thê thảm bằng ông bố (đẻ) tôi ngày ông đi cải tạo về!

Dẫu có giống anh “Tầu Già thùng nước lèo” đi nữa thì Bố vẫn sống khỏe và viết khoẻ. Vạn lần diễm phúc cho bản thân, gia đình và độc giả xa gần của bố. Diễm phúc hơn ông bố (đẻ) tôi vì ông mất đã lâu rồi.

Kính chúc Bố Già và toàn gia năm mới Kỷ Sửu được vạn sự bằng an và vui khỏe.

Kaily Ngo, January 28, 2009

Hôm nay là Ngày Mồng Hai Tết ở Xứ Orange
Kính chúc Nhà Văn và gia quyến bình an, tràn đầy hồng ân. Bất kể thế nào: 3 đời nhà tôi là độc giả của ông.

Nguyễn Dũng, January 28, 2009

Kính chúc Cộng Tử Hà Đông cùng quý quyến một năm mới an khang, thịnh vượng, hạnh phúc, may mắn, dồi dào sức khoẻ và có tất cả mọi điều tốt đẹp trên cõi đời này. Bố già ơi ! Tuy thời gian làm “Bố” thành anh “Tầu Già Thùng Nước Lèo” nhưng tôi thấy ông vẫn còn phong độ hơn cả triệu Lão Tàu Già Thùng Nước Lèo khác… Bố vẫn còn tâm trí sáng suốt, trí nhớ bền bỉ, đôi tay khỏe mạnh gõ bài đều đều để laị cho hậu thế… Văn phong của Bố vẫn vui,  trẻ  và “verrrry,verrry… Hoàng Hải Thủy”…Nổi buồn của Bố đâu phải của riêng Bố đâu… Ngay  tôi đây kém Bố  gần 2 bó tuổi đời mà cũng đã là “Gã Tàu Thùng Nước Lèo” rồi… Thế thì đừng buồn nữa nghe Bố… So với Hoa Hậu Brazil vừa mới bị cưa hết chân tay vẫn không thoát chết chúng ta còn nhiều hạnh phúc hơn, phaỉ không “Bố già Godfather”… Tương lai có ra sao mặc mẹ nó nghe bác… Cùng nhau chúng ta vui cái Tết này còn có nhau,chúng tôi vẫn còn “Bố Già” Công Tử Hà Đông Hoàng HảiThủy mạnh khoẻ minh mẩn, sống trong hạnh phúc, gia đình êm ấm, gõ bàì đều đều cho những… “Anh Con Rởm” cuả Bố đọc mệt… xỉu.

Sáng ngày 23 Tháng Tư, 2015, Rừng Phong, Xứ Tình Nhân, Kỳ Hoa Đất Trích.

CTHĐ: Cám ơn tất cả các bạn đã gửi tình cảm đến tôi trong 10 năm nay, kể từ ngày tôi được bạn Bắc Thần làm cho tôi Blog “hoanghaithuy.com.”

Bắc Thần là người bạn trẻ bạn đọc của tôi. Một buổi sáng Bắc Thần đến căn nhà nhỏ của vợ chồng tôi trong Cư Xá Tự Do, Ngã Ba Ông Tạ, Sài Gòn. Em nói em là bạn đọc của tôi, em từ Mỹ về tìm tôi; em và mấy người bạn trẻ của em – các em đi khỏi nước từ những năm các em trên dưới 10 tuổi – ở Mỹ, để nhớ tiếng Việt, các em đọc những tiểu thuyết phóng tác của tôi so với những nguyên bản truyện chữ Mỹ – năm 1995 tôi gặp lại Bắc Thần ở Mỹ, năm 2007 em viết cho tôi:

“Bác gửi những bài Viết ở Rừng Phong cho em, em làm cho bác cái Blog.”

Từ đó Rừng Website có Blog “hoanghaithuy.com.” Nhờ Bắc Thần, tôi đến được dưới mắt những bạn đọc tôi ở khắp thế giới.

Bắc Thần là một trong hai bạn đọc đi xa nhất, đi từ nước ngoài về Sài Gòn để gặp tôi. Bắc Thần từ Mỹ về, một bạn đọc khác của tôi từ Pháp về.

Phương Lê, ở Pháp, là một trong những bạn đọc thân thiết, trung kiên nhất của tôi. Qua năm tháng, nhiều bạn đã bỏ tôi. Bắc Thần, Phương Lê không bỏ HHT. Phương Lê thường bênh tôi khi tôi bị chỉ trích.

Còn hay Bỏ, tôi cám ơn các bạn.

Ngày 15/4/2015 thư của một người đọc đến với tôi.

Ngày 5 Tháng 4, 2015.

Kính gởi ông Công Tử Hà Đông

Tôi có đọc bài “ Théc Méc Tháng Tư” của ông và theo thiển kiến của tôi thì có lẽ ít ai chịu hoang phí thì giờ để đọc một câu chuyện, mà tôi cho là hơi vô duyên một chút về một ông bà nào đó đã sống với nhau 60 năm, đã cùng nhau qua Cầu Đoạn Trường, hoặc câu chuyện về một ông nào đó là “ NGƯỜI VN YÊU VỢ NHẤT THẾ GIỚi (!)..v..v.. trừ phi ông ta là một người phi thường, xuất chúng như Mahattma Gandhi, hoặc Lý Quang Diệu, hoặc cụ bà người Nhật Bản thọ 117 tuổi vừa qua đời cách đây vài tuần lễ.

Tôi làm thơ (có lẽ nói là làm vè thì đúng hơn)

Người khiêm tốn thì ai cũng mến
Ông kiêu căng, kẻ ghét, người khinh.
Dẫu nằm “phơi rốn”, khoe hình
Người người ngoảnh mặt, thối rình, trời ơi.

Kính chào Ông.

Công Nương Hà Tây

Một độc giả của Sàigon Nhỏ. Viết ở Rừng Xim.

Sao Y Bản Chánh

5 Responses

  1. mạn phép cthđ

    Tù.. C’est la Prison.

  2. GÕ’i Ông Công Nu’o’ng Hà Tây : Mu’o’n tho’ ông dê? gÕ’i cho ông, ngu’ò’i ta goi là ” giáo tàu dâm chê.t” !

    Hoàng công tû’ thì ai cûng mên’
    Nàng công nu’o’ng tiêu? tôt’ vô danh !
    Chã’c là du’.c ru’.a ma.o danh
    Do’i xe bã’t chó dem anh vê` Hà…( Hà Lô.i)
    * Viêt’ cho Công nu’o’ng Hà Tây Lông Nách, làm tho’ nhu’ ha.ch, bày dã.t chê bai, có viêt’ trãm bài, con ma nó do.c ! ( cái này là Vè dó !)

  3. Bố già Hà Đông oi chu Tú chết năm 1978 tại trai tù Phú Văn,lúc ủ tờ chau có thới gian được sống với bố già,các đọc the Godfather đã thấy hay rồi nfe bố già kể chuyện còn hay gấp vạn lần,cháu đuọc cái may măn đó,chú Tú ở chung B11 với Phan kỳ Tín và Nguyễn Trung Cang,chú tự tử băng thuốc ký ninh cháu không nhớ ngày tháng,ví sau đó không lâu cháu trốn trại bị chung nó đanh gần chết,mãi đến thang 11 1979 chau trốn trai lân2 hai va thoat được

  4. Kinh bac CTHD,

    Hom April 22 vua qua, Quoc Hoi Canada o Ottawa da bieu quyet du luat S219 “Journey to Freedom Day Act” va du luat nay da duoc ban hanh thanh Luat ngay hom sau April23, 1015.
    Dao Luat nay chi gom 3 dieu khoan :

    1. This Act may be cited as the Journey to Freedom Day Act.
    2. Throughout Canada, in each and every year, the thirtieth day of April shall be known as “Journey to Freedom Day”.
    3. For greater certainty, Journey to Freedom Day is not a legal holiday or a non-juridical day.

    Toa Dai Su VN o Ottawa va chinh phu VN phan doi dao luat nay qua xa, nhung du sao no cung la Luat cua Canada, cho nguoi Viet o Canada.

    Muon biet them ve dao luat nay, bac co the vao web search for bill S219 Canada.
    Kinh
    Tien Phung

  5. Trích:” ít ai chịu hoang phí thì giờ để đọc một câu chuyện, mà tôi cho là hơi vô duyên một chút về một ông bà nào đó đã sống với nhau 60 năm, đã cùng nhau qua Cầu Đoạn Trường,…” Ngưng trích.
    Qua đoạn này thấy rõ nhân vật Công nương hà tây này đã đọc và đọc rất kỹ bài”Thé Méc Tháng Tư”,đọc kỹ không thể nào kỹ hơn!!!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: