• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

SẦU TRƯỜNG THÁNG TƯ 2015

75

Hai mươi năm sống ở Kỳ Hoa, tôi đã viết khoảng bốn, năm bài về Ngày 30 Tháng Tư 1975. Năm nay – 2015 – nếu tôi viết về Ngày 30 Tháng Tư 1975, tôi sẽ chỉ viết lại những gì tôi đã viết. Viết lại với nỗi cảm khái đã nhạt, viết lại với những lời đã nhão, những ý đã mòn.

Đêm tha hương – 12 giờ đêm, Xứ Tình Nhân, Kỳ Hoa Đất Trích, – phòng vắng, đèn vàng, yên tĩnh năm chăm phần chăm, tôi mở computer đọc những bài viết của tôi về Ngày 30 Tháng Tư 1975. Tôi trích một bài làm tôi cảm động khi tôi đọc đêm nay để gửi đến Bạn.

19-5

Ôi Người Bạn Đọc ở xa Tôi ngàn dậm, ở phần bên kia Trái Đất.  Người bạn Đọc ở Chín Phương Trời, Mười Phưng Đất; Người Bạn Đoc ở Quê Nhà, Người Bạn Đọc Sống Lưu Vong như tôi ở nơi chân trời, góc biển, nơi cuối bãi, đầu ghềnh hải ngoại thương ca….

Tôi gửi đến Bạn bài này.

Thơ tôi làm Tháng Tư năm 2010 ở Rừng Phong, Xứ Tình Nhân, Kỳ Hoa Đất Trích.

Ngày Oan Trái

Năm năm cứ đến Ngày Oan Trái
Ta thắp hương lòng để nhớ thương.
Mất  nhau vẩy bút làm mưa gió
Cho đống xương tàn được nở hương…

Một đời ba, bốn phen dâu bể
Mười điều trông thấy chín đau thương
Trai trẻ bao lăm mà đầu bạc
Trăm năm thân thế bóng tà dương
Nước mất, quân tan, thân chiến bại
Sống nhờ cơm áo ở tha phương
Vèo trông lá rụng đầy đường
Kỳ Hoa Ðất Trích đoạn trường thế thôi.

Huống chi ta đã không còn trẻ
Tự thưở tan hàng ở cố hương.
Tháng Tư..! Ta lặng nhìn sông núi
Sông núi người dưng trắng khói sương.
Quê ta xa mãi bên kia biển
Chỉ thấy tơi bời mây trắng vương.
Ta đau người lính vừa thua trận
Nát gió mưa nằm giữa sa trường
Vẫn nghe từ đáy hồn thương tích
Vẳng tiếng kèn truy điệu Thiên Ðường.

Ðất đá tim ta nhiều ngấn lệ
Em có bao giờ Em khóc thương?

o O o

Tôi không viết bạn cũng thấy trong Thơ Tôi – Thơ Công Tử Hà Đông trên trang này – có Thơ Thanh Nam, Thơ Quang Dũng, Thơ Nguyễn Bá Trác, Thơ Nguyễn Bính.

o O o

Bài Thơ thứ hai tôi làm ở Kỳ Hoa, Tháng Tư 2010.

Sầu Trường..

Lò cừ nung nấu sự đời
Bức tranh vân cẩu vẽ người tha hương

Cúi đầu mà khóc
Nghẹn lời mà gọi
Kỳ Hoa mang mang… ơi người mất nước..
Rừng Phong cùng ta cạn mấy sầu trường.

Sầu trường..Sầu trường đau thương.
Ta biết thương  về đâu?
Ðông phương ngàn dậm thẳm
Mây nước một mầu sương
Tây phương trời đẹp lắm
Có người mất nước như điên, như cuồng…

Hỡi ơi… bạn tác ngoài trôi dạt
Chẳng đọc Thơ Ta cũng đoạn trường!

Năm năm cứ đến Ngày Oan Trái
Ta thắp hương lòng để nhớ thương.
Xa nửa địa cầu thương nhớ mãi
Xương có tàn xin hãy nở hương.

o O o

Hơn ba mươi Ngày 30 Tháng Tư đã đến, đã qua đời ta kể từ ngày ta mất nước, ta không thể sống như loài ếch nhái nằm trong góc ao đêm mưa ì ộp gọi nhau, ta thương khóc dù ta biết ta có thương khóc bao nhiêu cũng chỉ là vô ích; nhưng sẽ chẳng còn lâu nữa  những Tháng Tư sẽ đến với những người Việt không biết gì về Tháng Tư; ngày Quên sẽ tới khi trên cõi đời này không còn người Việt nào đau nhói trái tim khi Tháng Tư trở lại. Khi trên cõi đời này không còn người Việt Nam nào ba mươi tuổi trong Ngày 30 Tháng Tư năm 1975.

Vì năm tháng sẽ qua, vì người sẽ quên, vì đời sẽ lãng, nên khi chúng ta còn sống, năm năm cứ đến Ngày Oan Trái, ta cứ thắp hương lòng để nhớ thương. Ai không nhớ mặc ai, còn ta, ta cứ một mình rơi nước mắt vào những sầu trường tha hương, thất quốc.. Bạn ơi.. Giờ này, Ngày 25 Tháng Tư, 1975…, quân ta đang chặn đánh quân Bắc Việt Cộng ở mặt trận Long Khánh, Xuân Lộc, anh em ta, đồng bào ta đang chết để cho chúng ta sống…

Ơi các bạn của tôi – quen biết hay không quen biết – ở chín phương trời, mười phương đất hải ngoại thương ca, trong đau thương, trong tủi cực, trong cô đơn, tuyệt vọng, tôi gửi những lời Thơ này đến các bạn:

Gửi thân lữ thứ trăm miền
Nỗi buồn nào cũng mang tên Sài Gòn. THANH NAM

Sài Gòn ơi.. Ta đã mất Em trong cuộc đời…NAM LỘC
Sài Gòn Ðẹp Lắm, Sài Gòn ơi..! Y VÂN

Chín mười giờ một đêm năm 1978, 1979..Sài Gòn mưa rơi, thành phố tắt điện, tối đen, tôi – kẻ viết những dòng chữ này – trên xe đạp đi qua trước Chợ Ông Tạ. Trong bóng tối, giữa hai dẫy nhà đen, hai dòng người trên xe đạp, một dòng đi về Đông, một dòng đi về Tây; như những bóng ma lầm lũi đi trên đường Địa Ngục.

Trên xe đạp, tôi làm bài thơ:

Sắc Cỏ

Ở đấy mộ người đều cỏ trắng
Riêng mộ người yêu cỏ sắc xanh.
Đêm mưa, đèn tắt, thành xưa vắng
Thương nhớ Tình Ta chỉ một Anh.
Em đi mùa ấy mưa hay nắng?
Đời vắng Khanh Đời chỉ nhớ Khanh.
Lầu vàng, lều cỏ rồi yên lặng
Phố chợ, rừng hoang cũng vắng tanh.
Người yêu, người ghét cùng quên lãng
Chẳng còn Em cũng chẳng có Anh.
Mồ Em cỏ ấy vàng hay trắng?
Anh biết Mồ Anh cỏ sắc xanh.

Chuyện Tầu: Chiêu Quân sang đất Hồ, chết ở đất Hồ. Đất Hồ trời lạnh quanh năm, cỏ trên những nấm mồ mầu trắng, riêng cỏ trên mộ Chiêu Quân mầu xanh.

Tháng Tư mùa soài. Lúc 10 giờ một buổi sáng Tháng Tư năm 1976, hay 1977, tôi đứng trên đường Hai Bà Trưng, đoạn đường trước chợ Tân Định, bên cột ngừng Xe Buýt, nhìn sang chợ bên kia đường. Trời nắng vàng. Những trái soái vàng óng dưới nắng.

Thơ đến với tôi:

Mình Anh ăn miếng soài này
Năm năm soài chín nhớ ngày Em đi.
Phải cùng chăng, tiếc làm chi.
Năm năm soài chín, chợ thì vắng Em.
Tưởng Em xa nước Em thèm

Còn Anh soài đỏ, soài đen, quản gì.
Chúng ta vùi một cơn mê
Có bao giờ tỉnh? Còn gì là ta?
Hướng Dương Em có như hoa
Hồn Anh nắng đã chiều tà, Em ơi.

Mỗi nhà một lá cờ vàng. Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa có bao nhiêu lá cờ? Tôi không biết, tôi chắc không ai biết. Chỉ biết sau Ngày 30 Tháng Tư tất cả những lá cờ ấy – Quốc Kỳ Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa – biến mất. Những đêm dài thao thức, tôi không là thi sĩ, Thơ đến với tôi:

Mất nhau trong cuộc biển dâu
Hồn Anh hoa muộn, lá sầu hoang sơ.
Tim Anh quằn quại bóng cờ
Tai Anh mán hú, mọi hờ quanh năm.
Trời bỏ ta, khóc đi Em.
Hoa tàn,  hương lạnh trên thềm tang thương.
Ô Giang vó ngựa ngập ngừng.
Cùng đường Hạng Vũ, đoan trường Ngu Cơ

*

Mưa Sài Gòn

Trời lại mưa, Anh lại nhớ thương.
Thương, thương gần, Nhớ, nhớ tha phương.
Thương gần, mái tóc thơm hương cũ
Nửa đoạn trường xanh, nửa trắng thương.
Nhớ xa, đôi mắt nâu không ngủ
Đêm lại đêm dài, lạnh viễn phương.
Em gần hãy mộng trang hồng sử
Chờ sớm mai trời rạng ánh dương.
Em xa hãy trọn sầu ly xứ
Còn nhớ thương, Em cứ nhớ thương.

Ngày mưa, tháng gió nên tâm sư
Người nhớ, người thương để vấn vương.
Năm năm cứ đến Mùa Ngâu rũ
Trời lại mưa, Anh lại nhó thương.

*

Anh bước ra
Không thấy phố
Không thấy nhà
Không thầy mưa sa
Trên mầu cờ  đỏ.
Chỉ thấy hồn tan
Dù không thấy gió.
Thầy mẹ già trong cửa héo hon
Anh thấy Em môi nhạt mầu son
Gốc cây Đói, Đời buồn đứng đợi.
Thấy chúng ta giữa lòng ngục tối
Còn vu vơ kêu gọi Thiên Đường.
Thấy cuộc đời những Khóc cùng Thương
Thấy con ta đầu đường, xó chợ.
Anh bước ra.. Không thấy cười, không thấy thở
Chỉ thấy người người nghẹn ngào, nức nở
Vợ thương chồng, con nhớ mong cha.

Muối nào bào dạ xót sa
Dao nào cắt trái tim ta đêm ngày!
Khóc trong giấc ngủ nào hay
Tỉnh ra mới biết gối này ẩm sương.
Anh nghe ở cuối đêm trường
Tiếng Em khóc ở mười phương vọng về.
Còn Em, trong mộng, trong mê
Có nghe má lạnh tái tê giọt sầu
Có nghe trên tóc phai mầu
Lệ Anh ướt nửa mái đầu không Em?

Theo đúng thông lệ: bọn Cộng vào thành phố nào, lập tức thành phố ấy có Chợ Trời – một tên khác là Chợ Vỉa Hè – dân thành phố bị Cộng chiếm đem đồ dùng trong nhà: bàn ủi, quạt máy, nồi cơm điện, bát đĩa, quần áo v..v… ra bầy bán ở vỉa hè. Trong Tháng Năm 1975 Sài Gòn thành một Chợ Trời lớn nhất thế kỷ. Ngàn xưa Sài Gòn không có, ngàn sau Sài Gòn cũng không có một Chợ Trời lớn như Chợ Trời Sài Gòn 1975.

CTHĐ bèn có Thơ:

Trời chiều đi dạo Chợ Trời
Xem đồ ta, ngắm đồ người cho vui.
Tìm vui chỉ thấy ngậm ngùi
Vỉa hè này những khóc cười bầy ra:
Lạc loài áo gấm, quần hoa..
Này trong khuê các, sao mà đến đây?
Chợ bầy những đọa cùng đầy
Vàng phơi nắng quái, ngọc vầy mưa sa.
Bán đồ toàn những người ta
Mua đồ thì rặt những ma cùng mường.
Chợ Trời hay Chợ Đoạn Trường?
Đầu Âm Phủ, cuối Thiên Đường là đây.

o O o

pacman

Tháng Năm 2015 Hoa Kỳ có trận đánh Box lớn. Nhờ có TiVi người ta ở khắp thế giới được xem trận đấu ngay lúc trận đấu đang diễn ra ở Mỹ. Lần thứ nhất một võ sĩ người Á Châu – người Phi-luật-tân – so găng ngang ngửa với võ sĩ Mỹ. Chuyện người ta đánh nhau cho người khác xem, người ta đánh nhau vì Tiền, làm tôi nhớ bài viết của ông Phan Khôi về chuyện Đá Gà và Đá Người.

Đá Gà với Đấu Võ

PHAN KHÔI viết Ngày 7 Tháng 8, năm 1928 tại Sài Gòn. Bài đăng trên Đông Pháp Thời Báo. Tác giả ký bút hiệu dưới những bài phiếm này là Tân Việt.

rooster* Đã lâu nay ở Sài Gòn đây chính phủ ra lịnh cấm đá gà. Cấm là phải. Vì trong cuộc đá gà, hay sinh sự rầy rà, huống chi cho hai con gà nó đá nhau, rập đầu, chẩy máu rồi người ta vỗ tay mừng rỡ và nhờ đó mà được tiền thì thật là xấu quá, cho nên cấm là phải.

Song le mấy người ưa đá gà mà bị cấm đi thì họ buồn lắm.

Tôi nói với mấy người đó rằng nếu buồn thì sao bữa mới rồi không đi coi đấu võ? Dẫu đấu võ là người ta đá người ta, song cũng chẳng khác đá gà là mấy. Coi đấu võ cũng như coi đá gà.

Bắt đầu hai võ sĩ ra trận hươu tay trước mặt vừa xây vòng vừa giữ miếng nhau, ngó hệt như hai con gà vô hồ nạp và soi nhau. Đánh nhau một chập, người giám thị gõ chuông cái “keng” ra dấu mãn một hiệp, ấy là như đá gà mà mãn hồ.

Đá gà mãn một hồ thì đem gà ra bồng nước: bên “đá người” cũng vậy. Mỗi một võ sĩ có hai “tay nước” chờ sẵn, võ sĩ ra thì ngồi sải tay chơn trên ghế, rồi họ vuốt ngực và bóp tay bóp chân cho. Nực cười họ lấy khăn ướt vắt nước vào miệng võ sĩ như người ta vắt nước vào họng gà vậy.

Bồng nước xong rồi thì thả vô lại. Nếu võ sĩ này đánh võ sĩ kia được một cái mạnh, thì bao nhiêu người ngồi coi vỗ tay cười reo lên, tỏ ra ý khoái lạc vô cùng. Nếu cái đánh mạnh đến nỗi võ sĩ trúng đòn bị sặc máu, hay hộc cơm thì người ta càng vỗ tay reo cười hơn nữa, tỏ vẻ khoái lạc cao độ, như là mừng cho một người đồng loại với mình bị hộc cơm hay sặc máu.

Bên đá gà có ăn thua về tiền bạc thì bên “đá người” cũng vậy. Song luôn luôn là những người tổ chức được ăn còn những người coi là thua.

Những người tổ chức nhờ sự sặc máu, hộc cơm của đồng bào mình mà được tiền, những người đi coi chịu bỏ tiền ra để thấy đồng loại mình bị đánh sặc máu, hộc cơm mà lấy làm khoái, cái tâm lý của loài người lạ thay. Vậy thì cho đá gà còn hơn.

Có người bảo:

“Nói làm vậy là nhà quê quá. Đồ gà nó ngu, nó chỉ biết đá nhau chí tử mà thôi; còn người ta khôn hơn: hai võ sĩ đánh nhau hộc máu, sặc cơm xong rồi thường ôm nhau, bắt tay nhau để tỏ tình thân ái, “ Nhân vi vạn vật chi linh” là ở đó.”

Ừ phải. Hèn chi chính phủ cấm đá gà mà không cấm “đá người.” Hèn chi chính phủ cho mở những trận đấu võ luôn luôn.

Tân Việt

Sao Y Bản Chính

7 Responses

  1. Thưa nhà văn HHT;
    Em có viết 1 cuốn sách chỉ non 100 trang khổ nhỏ 9 x 12 cm, trong đó gồm có 4 bài viết. Em đặt tên cho cuốn sách là Luật Pháp Gia Thư. Viết xong có anh bạn ở San Jose có software PDF dùng lay out sách, lay out giùm, và gởi lại cho em. Thật tình thì em cũng phân vân lắm, không biết có nên in ra không? Nếu mình viết dở, non tay, không đủ nội lực… nghĩa là còn kém mà in ra thì người ta cười mình là kẻ ham danh, học đòi, đèo bòng v.v.v. Còn nếu mình viết đủ túc số, đủ điểm, in ra không sợ bị mắc cỡ thì ai là người sẽ đủ tư cách thẩm định cho mình? Nơi em đang ở là Toronto, Canada cũng có nhiều nhà văn đang sống như NNN, Trà Lũ… nhưng không quen, nhờ vả coi không tiện.
    Em biết và đã đọc nhà văn HHT hơn 40 năm qua, cùng lớp với Duyên Anh… nên em tin tưởng nhà văn giúp em chuyện này được. Nhớ khi xưa, Nguyễn Mộng Giác còn nhờ Nguyễn Hiến Lê đọc giùm tác phẩm của mình, thì nay mình nhờ nhà văn HHT đọc giùm bài viết của mình cũng có sao đâu? Chỉ sợ nhà văn không có thì giờ, hay chữ quá nhỏ, khó đọc. Em thật tình muốn có sự phê bình của nhà văn trước khi quyết định. Em đã kính nhà văn là Thầy thì phê bình của Thầy dầu khó nghe hay dễ nghe cũng là những lời khuyên HẢO Ý, em không một chút tự ti, hay mặc cảm gì mà chỉ có lòng biết ơn mà thôi.
    Không biết nhà văn có nhận lời giúp em chuyện này hay không? Em đơi hồi âm của nhà văn. Em Phan Tấn Thiện, Toronto

  2. TÁI BÚT: Cũng nên nói thêm cho nhà văn hiểu cho em một chút. Em không có ý định in ra để kinh doanh mà chỉ in khoảng 200 cuốn tặng bạn bè cho vui thôi. Thành thật cảm ơn nhà văn HHT. Em Thiện

    • Rừng Phong 4 giờ chiều Thứ Bẩy May 16, 2018. Thân gửi em PT Thiện. Em phải tự tin. Hay dở cũng cứ viết. Không đợi được khen mới viết tiếp, không chịu bị chê là bỏ cuộc. Ngày tôi mới viết, tôi bị chê chí chạt, nhưng tôi không nản, tôi cứ viết theo ý tôi. Mong em tự tin và viết mãi. HHThuy

      • Em xin cảm ơn nhà văn HHT. Mong được gặp mặt nhà văn, như em đã từng uống rượu với HC và QD ngày nào. Em mong nhà văn khỏe, sống lâu. Viết nhiều cho bà con coi chơi. Em Thiện.

      • Kinh Bo Hoang Hai Thuy,
        Con co gui 2 tin nhan ve bai cua Bo moi viet tren trang nay, nhung khong thay nhung dong chu nay hien ra o dau het. Tai sao vay Bo? Chuc Bo va U khoe,
        Lan Yen Yen

  3. Hình hí họa của anh chàng etcetera thời còn chống cộng,có lẽ để tạo
    “credit” trước khi đương sự hành nghề bồi bút cho VC.ở hải ngoại !

  4. Nhìn tấm hình lũ MTGP xé cờ Vàng ba Sọc Đỏ mà đau lòng…Nay, 40 năm qua lũ nó mở mắt rồi hay vẫn u mê ? Có tên vici Lê Hiếu Đằng già sắp chết tuyên bố bỏ đảng.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: