• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

VÌ TÌNH YÊU Ý MAI

himes1

Trong một Dancing tại Sài Gòn những năm 1970, vào lúc 11 giờ đêm, khách mới không còn đến, khách đến từ 8 giờ đã bắt đầu ra về, cảnh trong Dancing trầm buồn. Em ca sĩ đứng trước micro:

“Để thay đổi không khí, LT xin trình bầy bản…”

Không khí Rừng Phong không trầm buồn, nhưng lâu lâu cũng nên cho Viết ở Rừng Phong thay đổi không khí..Mời quí vị đọc một đoạn tiểu thuyết.

Đoạn truyện này trích trong truyện phơi-ơ-tông Hắc Lâm Cuồng Nộ – tiểu thuyết phóng tác; nguyên bản A Rage in Harlem của người viết Chester Himes, văn sĩ Mỹ Đen, nổi tiếng về loại tiểu thuyết gọi là Thriller, Detective. Tiểu thuyết Mỹ có cái trò đổi tên truyên khi tái bản: A Rage in Harlem còn có những tên For The Love of  Imabel, The Four Cornered Stone..v..v.. Nhân vật trong những tiểu thuyết của Chester Himes toàn là Mỹ Đen.

A Rage in Harlem mở đầu bằng cảnh một bọn lưu manh Mỹ Đen lừa dân Mỹ Đen khờ khạo bằng trò “Bạc Đẻ’ : làm tờ giấy bạc 10 đô trở thành tờ 100 đô. Năm 2005, tôi – CTHĐ – thấy có tin cái gọi là trò Bạc Đẻ được diễn ở Sài Gòn.

hime3Mời quí vị vào truyện:

Tư Hãn đếm lại sấp giấy bạc: 150 tờ giấy 10 đô-la. Ðếm xong, Y hỏi Vũ Son bằng vẻ mặt và giọng nói hết sức trang trọng:

— Anh chia cho tôi mười phần trăm, như ta đã thỏa thuận. Ðúng không?

Vũ Son gật đầu:

— Ðúng. Tôi sẽ chia cho anh mười phần trăm.

Văn Ðô, gã thanh niên Mỹ đen thứ ba trong cuộc họp mặt, thấy cần phải lên tiếng:

— Phần tôi là năm phần trăm. Tôi đươc chia bảy trăm năm mươi đô. Ðúng không? Yêu cầu xác nhận lần cuối.

Như vậy là Vũ Son phải chia một ngàn năm trăm đô cho Tư Hãn, bẩy trăm năm mười đô cho Văn Ðô, số tiền còn lại là mười hai ngàn bảy trăm năm mưôi đô chẵn. Anh lại gật đầu:

— Ðúng. Phần môi giới của anh là bảy trăm năm mươi đô.

Người lên tiếng cuối cùng về việc chia tiền là Ý Mai:

— Còn bao nhiêu là của tôi hết.

Ba gã đàn ông cùng cười, những tiếng cười vừa tham lam, chờ đợi vừa gượng gạo.

Ý Mai đươc coi là vợ của Vũ Son. Nàng là người thiếu nữ da đen vừa tròn hai mươi xuân xanh, khuôn mặt trái soan, sống mũi cao chứ không nở và dẹt như mũi đa số phụ nữ Mỹ đen khác. Ðôi mắt nàng long lanh đa tình, đôi môi nàng đầy, cong và khêu gợi.

Với tấm thân hấp dẫn tượng thần Vệ Nữ, Ý Mai làm choáng váng những chàng trai được gần nàng. Các chàng rạo rực, thèm muốn những khi nàng lắc nhẹ đôi mông tròn nây hoặïc cố ý để cho thiên hạ thấy cặp đùi thon, dài của nàng trong lớp vớ nylon mỏng dính.

Vũ Son yêu Ý Mai say đắm, nồng nàn, anh yêu nàng bằng thứ tình yêu tuyệt đối. Anh và nàng sống chung trong một căn phòng trong nhà chung cư này, phòng của họ nằm cùng một tầng lầu với phòng bà quản gia.

Sáng nay, một buổi sáng mùa đông năm 1950, lợi dụng lúc bà quản gia đi vắng, họ mượn tạm căn bếp của bà để thực hiện cuộc biến đổi giấy bạc đô-la, mượn mà bà quản gia không biết. Họ đang làm một việc phạm pháp: Tư Hãn sẽ làm 150 tờ giấy bạc 10 đô trở thành 150 tờ 100 đô.

Mùa đông, trời đang đổ tuyết, cả bốn người trong căn bếp nhỏ ai cũng thấy nóng, chẳng ai để ý gì đến thời tiết.

Vũ Son trố mắt nhìn kỹ từng động tác nơi đôi tay của Tư Hãn. Gã chuyên viên cuộn tròn 150 tờù 10 đô vào trong 150 tờ giấy hóa học, cho tất cả vào mấy cái ống nhôm rồi trịnh trọng xếp vào trong lò nướng. Sau đó, gã sẽ mở điện cho lò đỏ lửa trong 10 phút.

Sau 10 phút, lò tắt, lấy những ống nhôm ra, họ sẽ thấy những tờ giấy bạc 10 đô trở thành những tờ giấy bạc 100 đô. Vũ Son cố gắng thản nhiên nhưng anh không sao có thể giữ được bình tĩnh. Tim anh đập thịch thịch, mồ hôi chẩy trên bộ mặt bóng nhẫy của anh, mồ hôi cũng chẩy dài trong sống lưng anh. Sự căng thẳng làm cổ họng anh khô nghẹn. Giọng nói của anh trở nên khàn khàn; bồn chồn, anh hỏi:

— Không thể thất bại đươc chứ, ông thầy?

Chuyên viên Tư Hãn nhếch mép:

— Chắc ăn chăm phần chăm. Yên chí lớn.

Ý Mai cảm thấy sự hồi hộp của Vũ Son lên đến cao độ. Ðứng sau ghế Vũ Son, nàng choàng đôi cánh tay ôm lấy anh, những ngón tay gợi tình của nàng xoa xoa trên ngực anh, nàng nói nhẹ vào tai anh:

— Ðừng có căng quá chứ. Cưng đã thấy ông thầy làm phép rồi mà. Ổng là chuyên viên duy nhất trên cõi đời này có khả năng thần sầu dùng khoa học biến tờ mười đô thành tờ trăm đô.

Thực vậy, mới ngày hôm qua, Tư Hãn đã làm việc biến tiền trước sự chứng kiến đầy nghi ngờ của Vũ Son. Tư Hãn đã làm biểu diễn một tờ 10 đô thành tờ 100 đô theo cách này trước sự chứng kiến và giám sát từ đầu đến cuối của Vũ Son. Dễ dàng, ngon lành. Hơn thế nữa Tư Hãn còn đưa tờ 100 đô cho Vũ Son mang ra nhà băng đổi lấy 10 tờ 10 đô. Cũng ngon lành luôn. Tờ 100 đô là giấy bạc thật.

Qua trung gian giới thiệu của Văn Ðô và sự cổ vũ hết sức nhiệt thành của Ý Mai, bọn họ đi đến một giao ước: Vũ Son sẽ cung cấp 1500 đô bằng 150 tờ giấy 10 đô, Tư Hãn sẽ dùng giấy hóa học—thứ giấy riêng gã biết cách chế tạo—và phương pháp riêng, chuyển hóa 150 tờ 10 đô thành 150 tờù 100 đô. Họ sẽ chia nhau số tiền lời như đã thỏa thuận.

Mặc dù mắt thấy, tai nghe, tay cầm, miệng hỏi, trong giờ phút trọng đại này Vũ Son vẫn cứ hồi hộp dữ dội. Thần kinh anh căng thẳng đến tột độ. Một ngàn năm trăm đô la là tất cả tài sản của anh, đó là tất cả số tiền anh chắt bóp, dành dụm được sau cả ba năm trời lao động cần cù, vất vả trong Sở Mai Táng Kim Kê. Công việc chính của Vũ Son ở đây là tài xế xe hòm. Anh lái xe của sở đi nhận những xác chết ở khắp nơi trong thành phố đem về sở cho chuyên viên tẩm liệm và trang điểm. Ngoài việc lái xe Vũ Son kiêm việc rửa ráy và làm thơm xác chết, anh còn phải làm vệ sinh căn phòng “trang điểm”, đem đi đổ và rửa sạch những sô nước đầøy máu và các thứ lầy nhầy khác.

Ngoài số tiền dành dụm đươc Vũ Son còn phải muợn trước của chủ nhân Kim Kê một khoản tiền sẽ trừ dần vào lương tháng. Việc muợn tiền Chủ nhân Kim Kê không phải là chuyện dễ, Kim Kê coi tờ giấy một đô lớn bằng tờ nhật báo; Vũ Son còn phải đem đi cầm cái đồng hồ quả quýt vỏ vàng, cái kẹp ca-vát có gắn viên kim cương nhân tạo, cả cái nhẫn vàng anh tìm thấy trong túi một xác chết thân chủ, cộng tất cả lại mới đủ số tiền 1500 đô.

Nếu cuộc chuyển hóa giấy bạc này bất thành, nói rõ ra là nếu 1500 đô—vì lý do trục trặc kỹ thuật—cháy tiêu hết trong cái lò nướng mới toanh của bà quản gia, Vũ Son sẽ không những chỉ trắng tay mà còn lâm vào tình trạng công nợ ngâp đầu. Anh sẽ phải nai lưng ra làm thân trâu ngựa không biết đến đời nào mới trả cho hết nợ.

Vũ Son cảm thấy vòng tay âu yếm của Ý Mai ôm anh, anh ngửi thấy mùi da thịt hấp dẫn, kích thích của nàng, nhưng lúc này không phải là lúc để anh thưởng thức cái mùi mê ly hắt hủi đó, anh nói nhỏ với nàng:

ymai— Hồi hộp quá, em à. Số tiền này là cả cuộc đời anh. Nếu có chuyện chẳng may chúng mình lấy gì mà sống?

Vũ Son lo âu nhưng Ý Mai lại tỏ ra hết sức lạc quan và tin tưởng. Những ngón tay nàng mơn, vờn cần cổ anh:

— Làm sao có chuyện chẳng may được. Việc mình làm chắc ăn như cua gạch mà cưng.

Tư Hãn đã xếùp xong tất cả những ống nhôm đựng tiền vào trong lò nướng. Gã đóng cửa lò, mở điện rồi long trọng tuyên bố:

— Vũ Son… Mười phút nữa anh sẽ làm chủ hơn mười ngàn đô la thơm phức.

— A men. Xin tạ ơn Thiên Chúa!

Vũ Son vừa thành khẩn nói vừa làm dấu thánh giá. Anh theo Ðạo Tin Lành và là con chiên rất ngoan đạo, anh luôn luôn làm dấu thánh giá trong những giây phút nghiêm trọng để đươc yên tâm là có Thiên Chúa che chở cho anh.

Khi làm dấu thánh giá Vũ Son đứng lên, Ý Mai níu vai cho anh ngồi xuống:

— Ngồi yên dùm đi cưng. Sao hai đầu gối cưng cứ đập vào nhau lộp cộp nghe dễ sợ quá vậy…

Vũ Son ngồi xuống ghế, Ý Mai vẫn đứng sau lưng anh, nàng lại vòng tay ra ôm cổ anh và kéo đầu anh ngả vào bộ ngực co đôi vú nây tròn, căng của nàng. Ðôi mắt trắng rã của Vũ Son mở rộng nhìn chăm chăm vào cái lò nướng định mệnh. Thời gian chậm chạp, nặng nề trôi…

Tư Hãn và Văn Ðô đứng hai bên cái lò nướng. Thấy Tư Hãn nhìn đồng hồ tay, sốt ruột quá chịu không nổi, Vũ Son hỏi:

— Xong chưa?

— Sắp rồi. Một phút nữa thôi.

Tư Hãn trả lời rồi đi tới vòi nước lấy một ly nước uống. Vũ Son gần như nín thở trong chờ đợi, trái tim anh như muốn nhẩy ra khỏi lồng ngực. Anh kêu lên:

— Quá một phút rồi còn gì?

Bùng…!

Tiếng nổ vang lên trong căn bếp nhỏ. Vũ Son nghe như đó là tiếng nổ của bom nguyên tử. Anh tối tăm mắt mũi nhưng vẫn còn đủ sáng suốt để biết tiếng nổ ấy phát ra cái lò nướng mới mua của bà quản gia. Cửa lò bật tung, những ống nhôm trong lò bắn lung tung ra ngoài cùng với khói đen và mùi khét lẹt.

Vũ Son đứng bật lên:

— Lậy Chuá tôi..

— Coi chừng, cưng ơi…

Ý Mai ôm lấy Vũ Son. Nàng níu anh lại quá mạnh làm anh mất thăng bằng, anh ngã ngửa trên sàn.

Trong cơn bấn loạn, một giọng nói dõng dạc vang lên:

— Tất cả mọi người đứng im. Dơ tay lên. Cảnh sát…

Một thanh niên Mỹ đen, dong dỏng cao, quắc thước, đột ngột xuất hiện với vẻ mặt lạnh lùng, dáng điệu đầy quyền uy của những viên cảnh sát Mỹ. Tay trái viên cảnh sát dơ lên huy hiệu cảnh sát bằng đồng, tay phải lăm lăm khẩu súng lục. Họng súng đen ngòm chĩa ngay vào mặt Vũ Son:

— Ðứng yên. Tôi là sĩ quan cảnh sát. Ai chạy tôi bắn!

Ý Mai ré lên:

— Cảnh sát..!

Tiếng la của Văn Ðô tiếp theo:

— Chạy..!

Văn Ðô nhào tới xô viên cảnh sát ngã chúi vào cái bàn. Cùng với động tác ấy gã lao mình thật nhanh ra cửa.

Nhưng người chạy ra khỏi hiện trường phạm pháp nhanh nhất là Tư Hãn. Không biết bằng cách nào anh chuyên viên chuyển hóa giấy bạc lại có thể thoát ra khỏi căn bếp nhanh đến như thế. Như biết cách tàng hình, thoáng một cái gã biến mất. Can phạm chạy thoát thứ hai là Văn Ðô.

Ý Mai lại hét lên:

— Chạy đi anh…

— Em chạy đi..

Khi Vũ Son đứng lên được và nhìn rõ được anh thấy chỉ còn anh và viên cảnh sát đứng đó. Viên cảnh sát trừng mắt, chĩa họng súng vào ngực Vũ Son:

— Chạy tôi bắn nát óc…

— Trung úy đừng bắn. Tôi đâu có chạy…

Trong cơn bấn loạn Vũ Son còn đủ thông minh để gọi kẻ chĩa súng vào ngực mình là Trung úy, dù anh này bận thường phục.

Trong nháy mắt viên cảnh sát đã móc cái còng Số 8 vào hai cổ tay Vũ Son . Cắc…Cắc…Hai tiếng sắt thép xiết vào nhau khô khan và ghê rợn vang lên khi hai vòng còng ôm lấy hai cổ tay người bị bắt.

Viên cảnh sát hừ lên một tiếng, anh tỏ vẻ không hài lòng vì bọn tội phạm chạy hết anh chỉ bắt được có một tên:

— Mấy người coi thường pháp luật. Ðược lắm. Bản án hai mươi năm tù sẽ cho mấy người biết thế nào là lễ độ.

Mặt tái mét, Vũ Son run rẩy:

— Tôi có làm gì đâu. Tôi xin thề tôi không làm gì phi pháp cả.

Viên cảnh sát cúi xuống lượm mấy cái ống nhôm cháy sém nằm ngổn ngang trên sàn, anh rút cuộn giấy bên trong ống ra xem rồi giận dữ lớn tiếng:

— In bạc giả còn nói là không làm gì phạm pháp. Như vầy mà anh dám nói anh không làm gì cả? Anh có biết tội in giấy bạc giả bị phạt tù bao nhiêu năm không? Hình luật phạt tù khổ sai chung thân những kẻ làm giả giấy bạc nhà nước. Án tù của anh hai mươi năm là nhẹ nhất.

Giọng nói của Vũ Son run run như giọng con nít muốn khóc:

— Trung úy ơi.. Không phải tôi làm vụ này. Tôi thề tôi không biết gì về vụ in bạc giả ghê gớm này. Bọn làm bậy vừa mới chạy ra đó. Tôi là người cư ngụ ở đây. Tôi có công ăn, việc làm đàng hoàng. Tôi là người lương thiện. Phòng của tôi ở đầu dẫy này. Tôi không nói dối..

Viên cảnh sát cắt ngang:

— Ðừng có chối bậy. Anh không in bạc giả thì anh vô đây làm gì?

— Tôi đi qua, khát nước, vô đây lấy ly nước uống. Tôi vừa vô thì ông vô.

Toàn thân Vũ Son tê tái khi anh nghe viên cảnh sát gọi đúng tên anh:

— Thôi mà Vũ Son. Anh là Vũ Son, đúng không? Chúng tôi theo rõi hai thằng kia lâu rồi. Anh móc nối với hai thằng đó để in bạc. Anh càng ngoan cố án tù của anh càng nặng. Tin đi.

Nước mắt tuôn rơi trên hai gò má, Vũ Son rên rỉ:

— Trung úy ơi..Xin ông nghe tôi. Tôi mà nói dối thì tôi nguyện tôi không đươc hưởng phần Thiên Chúa cho tôi trên Nước Thiên Ðàng. Ông đã biết rồi, tôi xin nói thật: tên chủ chốt trong vụ này là tên Tư Hãn. Nó có thứ giấy hóa học có thể in tờ 10 đô thành tờ 100 đô. Tên thứ hai là thằng Văn Ðô, nó giới thiệu thằng Tư Hãn với vợ chồng tôi.

Viên cảnh sát vỗ nhẹ lên vai Vũ Son:

— Anh khỏi lo. Hai thằng đó sẽ bị tóm cổ. Anh sẽ gập lại chúng nó trong tù. Còn bây giờ, nhân danh pháp luật, tôi báo cho anh biết kể từ phút này anh bị bắt. Anh có quyền không nói gì cả. Mọi lời anh nói đều có thể đươc dùng để buộc tội anh. Tôi đưa anh về Sở Ðiều Tra Liên Bang. In bạc giả là tội đại hình thuộc quyền điều tra của Cảnh Sát Liên Bang.

Hai đầu gối Vũ Son khuỵu xuống, anh quỳ gối dưới sàn, đưa hai tay bị còng lên trước ngực:

— Vì Tình yêu Thiên Chúa, vì tình yêu loài người, Trung úy ơi.. Xin thương xót tôi.. Tôi suốt đời sống lương thiện. Tôi chưa từng bị bắt lần nào. Tôi kính Chúa, tôi đi nhà thờ dâng lễ mỗi tuần. Tôi xin nói thật để ông rõ đầu đuôi nội vụ. Tôi chỉ là người bỏ vốn thôi. Còn việc in bạc hoàn toàn là việc của tên Tư Hãn. Xin ông nghĩ lại mà thương tôi.. Xin ông vì lòng nhân đạo xét đến tình cảnh đáng thương của tôi..

Nghe những lời van xin thảm thiết ấy viên cảnh sát chỉ lắc đầu:

— Ðứng lên đi, Vũ Son. Ðã gây nên tội thì phải đền tội. Anh hãy chấp nhận hình phạt như người đàn ông có can đảm, luôn luôn ngửng đầu cao nhìn đời. Pháp luật không thể nào tha cho kẻ phạm tội chỉ vì kẻ phạm tội khóc lóc, van xin. Anh đừng nghĩ là tội anh nhẹ. Nếu anh không cung cấp những tờ mười đô thì thằng Tư Hãn lấy tiền đâu ra mà in bạc? Chính vì anh cung cấp tiền nên nó mới có cơ hội làm bậy. Tội anh không nhẹ hơn tội nó đâu.

Hai lỗ tai Vũ Son lùng bùng, anh không còn nghe rõ viên sĩ quan cảnh sát nói những gì nữa. Anh chỉ biết là anh sắp phải ngồi tù, một việc mà anh không bao giờ ngờ tới. Không cần đến mười năm, chỉ một, hai năm tù thôi, anh đã chết ngắc. Anh vừa đươc gặp, đươc yêu, được chung sống với Ý Mai có mấy tháng trời nay. Ðời anh đang đẹp, đang tươi. Thế là hết. Ðời anh sẽ không còn nghĩa lý và lẽ sống nếu anh không có Ý Mai. Nàng hứa nàng sẽ làm lễ kết hôn với anh khi nàng ly dị xong anh chồng nàng, anh này là thứ đàn ông không ra gì, chơi bời, trác táng, bỏ bê vợ, hiện anh ta đang sống bê bối ở một tiểu bang xa tít dưới miền Nam. Anh biết nàng yêu anh lắm, nhưng nàng là phụ nữ trẻ, nàng không thể nào sống cô đơn để chờ anh lâu được trong cái thành phố Hắc Lâm nổi tiếng ác ôn này. Chỉ cần anh đi tù một, hai năm thôi nàng đã có người tình khác. Ðó là chuyện tự nhiên, chuyện tất nhiên, nàng chẳng có lỗi gì cả. Và rồi nếu anh được Chúa thương, Chúa cho anh trở ra sau bẩy, tám năm bị pháp luật của người đời giam hãm trong tù, khi ấy nàng đã có chồng, nàng đã tay bế, tay bồng; tình cờ gặp nhau giữa phố đông có thể nàng sẽ không nhìn ra anh. Ở tù ra anh sẽ hom hem, già yếu, mắt mờ, chân chậm, tay run, anh sẽ không sao kiếm được việc làm khả dĩ nuôi được tấm thân tàn…

Càng tưởng tượng Vũ Son càng thấy những hình ảnh đen tối hiện ra. Anh đau thương nghĩ: “Rồi mình sẽ là gã đàn ông bệ rạc, râu ria, hôi hám, đứng cầm cái ca xin tiền ở góc phố, đêm đêm nằm co quắp trên ghế đá công viên hay dưới đường hầm xe điện. Lậy Chúa.. Sống như thế thà chết còn hơn..”

Vẫn quì gối, hai bàn tay bị còng của Vũ Son nắm lấy ống quần viên cảnh sát:

— Xin ông mở lòng thương xót kẻ lỗi lầm, ông bạn nhân từ. Thiên Chúa sẽ ban phước cho ông. Tôi phạm tội, nhưng tôi không phải là người bất lương. Tôi chỉ bị cám dỗ. Vợ tôi muốn có vài món nữ trang không phải là đồ giả quá đỗi rẻ tiền, muốn có cái áo lông mặc trong mùa đông như mọi người. Tội nghiệp nàng, từ ngày nàng về sống với tôi, tôi chưa mua tặng nàng đươc món gì đáng giá. Vì vậy tôi đã bị cám dỗ. Xin ông rủ lòng thương, ông cũng là người da mầu như chúng tôi, chắc ông thông cảm hoàn cảnh của tôi.

Nước mắt chẩy ràn rụa trên mặt Vũ Son, viên cảnh sát đẩy anh ra:

— Ðã bảo đừng có van xin. Vô ích. Tôi đâu phải là cha sở mà giải tội cho anh được. Ði uống ly nước, rửa mặt rồi đi theo tôi.

Vũ Son gượng đứng lên, anh đi tới vòi nước hứng lấy một ly. Hai bàn tay bị còng run run đưa ly nước lên miệng, uống được vài miếng anh khóc ròng như chú con nít gập chuyện oan ức, tủi thân:

— Ông cũng phải có chút tình xót thương đồng loại chứ. Tôi đã bị mất hết số tiền dành dụm được trong mấy năm trời vất vả làm việc còn hơn trâu ngựa. Trâu ngựa chúng làm việc có giờ, tôi làm việc bất kể ngày đêm. Vậy mà ông còn muốn đẩy tôi vào tù nữa sao? Tôi đi tù, hay tôi sống ở ngoài đời, thì có ảnh hưởng gì đến ông đâu?

Dường như những lời tả oán lâm ly, thống thiết của Vũ Son cũng làm cho người sĩ quan cảnh sát động lòng đôi chút, giọng nói của anh ta dịu lại:

— Vũ Son, anh không phải là tên phạm tội đầu tiên mà tôi bắt, anh cũng không phải là tên cuối cùng. Anh phải biết rằng bắt những kẻ phạm tội là công việc của tôi.Nếu tôi cứ vì thương xót mà thả những tên phạm tội, như thả anh chẳng hạn, thì người ta sẽ đuổi tôi ra khỏi ngành, người ta có thể cho tôi vào tù. Tôi sẽ đói và rồi tôi cũng làm bậy như anh vậy.

Vũ Son đưa mu bàn tay lên chùi nước mắt, chất thép lạnh của cái còng Số 8 chạm vào má anh làm anh rùng mình. Anh nhìn thấy đôi mắt không chút tình người trên khuôn mặt dài lạnh như tiền của viên cảnh sát, anh biết con người có bộ mặt lạnh ấy không biết thế nào là tình thương. Nếu bà mẹ đẻ ra hắn phạm tội, hắn cũng còng tay bà, đưa bà vào nhà tù như thường. Ánh mắt tàn nhẫn của viên cảnh sát làm cho Vũ Son nghĩ thầm: “Bọn da mầu thằng nào cũng vậy. Một khi chúng đươc đứng vào hàng ngũ bọn cảnh sát lập tức chúng không còn biết thương xót là gì nữa. Vì mặc cảm chúng đối xử với người cùng mầu da với chúng tàn tệï hơn cả bọn da trắng..”

Nhưng rồi—đúng là “phúc đáo tâm linh”—Vũ Son nghĩ ra một lối thoát:

— …Trung úy ơi.. Tôi xin biếu ông hai trăm đô nếu ông tha cho tôi. Ông làm ơn, làm phúc đi ông…

Viên cảnh sát nhìn bộ mặt nhòe nhoẹt những nước mắt của Vũ Son, anh lắc đầu tỏ vẻ thương hại rồi thở dài:

— Vũ Son.. Tôi thấy tình cảnh của anh cũng đáng thương. Chỉ vì muốn có tiền để làm vừa lòng đàn bà, anh đã nhúng tay vào tội lỗi. Vì chúng ta cùng là người da mầu với nhau, nếu anh hứa với tôi anh sẽ không bao giờ tái phạm nữa tôi có thể bỏ qua cho anh lần này. Ðưa hai trăm đô đây.

Vũ Son như người sắp chết đuối vớ được cái phao. mừng quýnh anh định quì xuống hôn chân viên cảnh sát để tỏ lòng biết ơn, nhưng bất chợt mặt anh nghệt ra: lấy đâu ra hai trăm đô bây giờ. Phải có ngay hai trăm đô. Chỉ còn một cách là về sở mai táng lấy trộm trong két sắt của ông chủ. Cả đời anh chưa lấy trộm của ai một đồng cắc. Nhưng biết làm sao được, không còn cách nào khác, đành phải làm thôi. Tuy là lấy tiền mà chủ nhân không biết nhưng anh chỉ muợn thôi chứ không lấy luôn. Bằng mọi giá, bằng mọi cách, anh sẽ trả chủ nhân số hai trăm đô anh mượn hôm nay.

— Tôi không mang theo tiền. Tôi để tiền ở Sở..

Viên cảnh sát gật đầu:

— Cũng đươc. Tôi đưa anh về đó lấy. Nhưng anh phải hứa danh dự với tôi là anh không được trốn.

Vũ Son kêu lên:

— Lậy Chúa.. Tôi là người không biết nói dối. Chỉ vì không có sẵn tiền ở đây nên tôi mới phải về sở lấy. Ông cũng phải tin tôi một chút chứ.

Không nói gì thêm viên cảnh sát mở còng cho Vũ Son, ra hiệu cho Vũ Son đi trước. Khi ra đến vỉa hè, viên cảnh sát chỉ tay về phía chiếc xe Ford cũ:

— Anh thấy cái xe cũ nát của tôi đó. Tôi cũng nghèo như anh vậy.

Vũ Son vội nói lời đồng ý:

— Trung úy cũng không khá nhưng dù sao ông cũng đỡ hơn tôi nhiều. Bây giờ tài sản của tôi là con số không. Tôi không còn một xu dính túi, lại thêm nợ nần..

Viên cảnh sát mở cửa xe:

— Thôi đi, Vũ Son… Bây giờ không phải là lúc anh than thở về số phận đen hơn mõm chó của anh.

Hai người lên xe. Vũ Son chỉ đường. Chiếc xe bụi bậm phóng nhanh về khu nam của Hắc Lâm, đến đường số 134 xe chuyển hướng về phía đông, rồi dừng lại trước tòa nhà sơn trắng mang bảng hiệu đắp bằng xi-măng có gắn ống néon trên mặt tiền: SỞ MAI TÁNG KIM KÊ

Ra khỏi xe Vũ Son lặng lẽ đi lên những bậc thềm bằng đá lên cửa vào tòa nhà. Anh nhẹ nhẹ đi trên tấm thảm cao su đỏ vào gian phòng lớn được gọi long trọng là đại sảnh đường, nơi đặt những cỗ quan tài trong có người chết đã được trang điểm để thân nhân, bằng hữu đến nhìn mặt lần cuối.

Sát vách tường bên trong đại sảnh đường có cái ghế dài bọc da mầu đỏ, để dành cho công nhân ngồi nghỉ. Trong bóng tối mờ mờ của gian phòng lớn buổi trưa không có khách nên đóng kín cửa Vũ Son biết Chín Mến, anh bạn công nhân đồng sở, đồng mầu da đen của anh, đang ôm ấp, hôn hít, vật lộn với chị tình nhân da đen. Chị này là công nhân một siêu thị gần đó, gần như giờ nghỉ ăn trưa nào chị cũng chạy vội đến Nhà Quàn làm tình với Chín Mến. Hai người này đang mê ly nên không biết có Vũ Son đi vào nhà.

Vũ Son nhẹ gót đi về cuối hành lang, nơi có những ngăn tủ gỗ chứa những cây chổi, bàn chải, khăn lau, sô nước, hũ sà bông, bình thuốc sát trùng, máy hút bụi và những dụng cụ để rửa nhà, lau nhà. Anh nhẹ tay mở tủ lấy ra cái khăn lau và cây phất trần, rồi anh nhẹ bước trở lại, đi vào văn phòng của chủ nhân Kim Kê.

Buổi trưa Chủ nhân Kim Kê vẫn quen lệ nằm ngả lưng, nhắm mắt thiu thiu chừng một giờ trên cái đi-văng nhỏ đặt trong góc văn phòng. Ði-văng này có màn che để khách không nhìn thấy. Cửa văn phòng khép hờ, Vũ Son len lén bước vào. Anh đặt cây phất trần lên bàn, rồi cầm khăn lau nhẹ cái két sắt kê sau bàn giấy của Chủ nhân Kim Kê.

Ðây là cái két sắt kiểu cổ, nặng và trông không thanh nhã nhưng rất chắc chắn. Chìa khóa két vẫn mắc ở ổ khóa, Chủ nhân Kim Kê tuy rất kỹ tính nhưng lại có thói quen không khóa két sắt khi ông ta có mặt trong phòng.

Nghé mắt nhìn Vũ Son thấy ông chủ nằm nghiêng, quay mặt vào tường để tránh ánh sáng, anh hồi hộp không biết ông đang ngủ hay thức.

Không quay lại ông Kim Kê bỗng lên tiếng làm cho Vũ Son giật mình:

— Chín Mến đấy hả?

— Dạ… Tôi ạ.. Tôi là Vũ Son..

— Vũ Son? Anh đến đây làm gì?

— Dạ.. Dọn dẹp mấy nơi trong nhà, thêm dầu, thêm nước cho cái Ca-đi-ắc chạy ngon lành..

Vừa nói Vũ Son vừa mở cánh cửa két sắt.

Giọng ông Kim Kê nhừa nhựa:

— Hôm nay là ngày nghỉ của anh mà?

— Thưa ông vâng. Vợ tôi đi thăm người bà con, ở nhà chẳng có việc gì làm, tôi đến sở còn đỡ buồn hơn là tôi cứ quanh quẩn ở nhà..

— Vợ anh đi vắng hả? Có thế anh mới đến đây chứ gì. Nhưng mà đừng có sốt sắng quá, không có chuyện tăng lương đâu.

Vũ Son cười cầu tài:

— Dzà.. Dzà.. Ông chủ cứ nói thế chứ.. Tôi đâu có…

Nhìn vào trong két anh thấy những tập giấy bạc 20 đô đươc xếp lại từng sấp một trăm nằm đó. Anh đưa tay vào nhón năm sấp. Ðã phóng lao phải theo lao. Ðằng nào anh cũng phải mượn tiền của chủ, mượn hai trăm thì cũng như mượn năm trăm Anh sẽ trả lại mà, chắc như bắp là anh sẽ trả lại không thiếu một đồng. Anh thầm cầu nguyện:

— Lậy Chúa.. Xin Ngài tha tội cho con. Con bị bắt buộc phải làm việc này. Con xin hứa con sẽ trả ông ấy đầy đủ.

Rồi anh nói:

— Thưa ông.. Tôi đi lo cái xe..

Không thấy ông Kim Kê ừ ào gì cả.

Vũ Son cất khăn lau, phất trần rồi vọt lẹ ra khỏi nhà. Trên cái ghế bọc da đỏ Chín Mến và chị tình nhân vẫn quần thảo nhau.

Vũ Son cầm sẵn hai trăm đô gọn trong lòng tay, đi đến đưa qua cửa xe. Viên cảnh sát bỏ ngay tiền vào túi. Trước khi rồ máy cho xe đi, Y nói:

— Vũ Son… Ðây là bài học anh phải nhớ đời: Làm bậy không khá được!

Ngưng truyện

Một gã trong bọn lừa Vũ Son giả làm viên cảnh sát.

himes2

4 Responses

  1. Chào Chú HHT
    Tuần nầy Châu có đọc Tờ báo Việt Tide ,trong phần Thế Giới NGhệ Sĩ có bài tựa đề Nhớ Tới Ngủ Hổ Của Đại Đội Văn Nghệ Trung Ương thuộc QLVNCH của nhạc sĩ Nhật Tuấn có một phần đề cập đến Chú như sau trích ” Và ngày xa xưa đó Đệ Nhất Đại Đội Vỏ Trang Tuyên Truyền cũng có sự góp mặt của Hoàng Hải Thủy, tức Công Tử Hà Đông . Ông bạn vẫn nghệ sĩ hào hoa Hoàng Hải Thủy khi đi công tác ở Côn Sơn Phú Quốc , săn hươu bắn khỉ sao đó , rơi mất súng nên bị truy tố ra tòa án Binh . May sao có Thiếu Tá Trần Tử Oai xin , chỉ bị phạt ít ngày rồi cho giải ngũ . Nhờ giã từ đời linh sóm, HHT mới có thời gian làm báo , viết sách và cùng Văn Quang , trở thành hai nhà văn Bắc Kỳ đông độc giả nhất ở miền Nam Tự đó trong ba thập niên 50-60-70. Chu co the viet cho mot bai ve vu viec nay cho tiu chau doc nhe Chu’. Chuc chu va mo nhieu suc khoe va vui tuoi . Cam on Chu

    • Rừng Phong 10.30 đêm Thứ Tư. Thân gửi bạn Lệ Lý. Tôi có đáng mất súng nhưng không phải ra Tòa án Binh. Tôi sẽ viết về chuyện này. Tôi kể chuyện tôi quá nhiều nên cũng thấy mặc cảm. Đa số các ông Thợ Viết không viết gì về chuyện các ông. Tôi thấy tôi viết hơi nhiều về tôi. HHThuy

  2. Em vẫn còn muốn nghe nhiều chuyện của Bác. Nếu em có dịp phỏng vấn Bác em sẽ hỏi những câu sau:

    1. Khi nghĩ đến Sài Gòn điều gì làm Bác nhớ nhất?

    2. Thời mới di cư vào Nam Bác có kỷ niệm gì đáng nhớ nhất?

    3. Tác phẩm nào bác dịch thấy hài lòng nhất? Tác phẩm nào số bán cao nhất?

    4. Ba (3) biến cố nào quan trọng nhất đối với Bác?

    5. Nếu bác có một thông điệp cho những người trẻ như em, thông điệp đó là gì?

    6. vân vân và vân vân …

  3. Sang Thứ Sáu. Thân gửi BacThan. Tôi sẽ viết một bài trả lời những câu hỏi của Em. HHT

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: