• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

RƯỢU MÁU, MẶT MO

Ông bạn Lee Le, tác giả ảnh Photoshop trên đây, là người có ý hay và khéo tay. CTHĐ bái phục ông.

Ông bạn Lee Le, tác giả ảnh Photoshop trên đây, là người có ý hay và khéo tay. CTHĐ bái phục ông.

Đêm buồn – một đêm buồn trong những năm 1981, 1982, những năm ấy đêm nào tôi cũng buồn, không phải một mình tôi buồn, những năm ấy 30 triệu anh đàn ông công dân nước Việt Nam Cộng Hòa bại trận đều buồn – nằm bên cái radio Sony cũ rích trong căn gác lửng vo ve tiếng muỗi – tôi nghe đài phát thanh BBC loan tin anh VC Phạm Văn Đồng đến một số quốc gia Âu châu. Tôi không nhớ rõ ở đâu, dường như ở Paris, một số người Việt đến Tòa Đại Sứ Bắc Cộng chào đón Phạm Văn Đồng. Những người Việt này đến để “kính dâng lòng thành kính tri ân lên Chủ Tịch Hồ Chí Minh.”

Bản tin có đoạn: “Thủ Tướng Phạm Văn Đồng khuyên người Việt:

“Sống ở đâu phải theo pháp luật ở đấy, nhưng phải luôn luôn hướng lòng về đất nước.”

“Thời gian vỗ cánh bay như quạ. Bay hết đường xuân kiếm chỗ ngồi.” Thơ ông Tchya, tức ông Tẩy Chìa Đái Đức Tuấn. Thấm thoắt dzậy mà đã mấy chục mùa thu lá bay qua cuộc đời. Năm nay – Tháng Bẩy 2015 – lại thấy anh Tổng Bí Thư Bắc Cộng Nguyễn Phú Trọng khuyên người Việt ở Mỹ:

Hãy nhớ mình là người Việt Nam.”

Những anh Tổng Bí Thư Cộng Đảng Tầu, Cộng Đảng Việt không phải là người đại diện nhân dân Tầu, nhân dân Việt. Hai anh chỉ là những tên Đầu Xỏ Đảng Cộng sản, nhưng chính quyền Mỹ vẫn chào đón hai anh với tư cách Quốc Trưởng. Chính phủ Mỹ có mời bọn Giang Trạch Dân, Tập Cận Bình, Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Phú Trọng mới đến được Hoa Kỳ. Không những chỉ đến Hoa Kỳ suông, chúng còn là những thượng quốc khách của chính phủ Hoa Kỳ.

Tháng Sáu, Tháng Bẩy 2015, người Việt ở Mỹ bảo nhau:

“Đừng nghe những gì người Mỹ nói, hãy xem những gì người Mỹ làm.”

Đến Kỳ Hoa – 20 năm trước – tôi viết:

“Tôi muốn tôi sẽ không nhìn thấy lá Cờ Máu VC bay trên đất Mỹ. Tôi muốn tôi không phải thấy một bọn người Việt nào ở  Mỹ đến Tòa Đại Sứ Bắc Cộng, tự nhận là Phái Đoàn Người Việt, đến để “kính dâng lòng tri ân lên Chủ Tịch Hồ Chí Minh.””

20 năm trước, tôi viết:

“Tôi muốn Ngày 30 Tháng Tư đến, tôi đầu bù, tóc rối, râu không cạo, cổ choàng sợi xích sắt, bận bộ quần áo cũ rách, đi chân đất, đến ngồi một góc trong Trung Tâm Thương Mại Eden, để tạ cái tội tôi đã không giữ được Sài Gòn.”

Sống ở Mỹ đã 20 năm, đến hôm nay, Ngày 16 July 2015, tôi chưa nhìn thấy Cờ Máu Bắc Công bay ở bất cứ đâu trên đất Mỹ, tôi chưa thấy bọn người Việt nào đến Tòa Đại Sứ Bắc Cộng “kính dâng lòng tri ân lên Chủ Tịch Hồ Chí Minh.”

Nhưng “chưa có” không phải là “không bao giờ có.”

trong

Trên Internet, tôi nhìn thấy Cờ Máu trong đám người Việt đến phi trường đón VC Nguyễn Phú Trọng. Tôi nhắc lại: Tôi nhìn thấy Cờ Máu trên Internet. Và tôi sợ cứ cái đà viên chức chính phủ Mỹ kết thân với bọn Bắc Cộng như đang diễn ra, sẽ có ngày tôi nhìn thấy Cờ Máu bay trên đất Mỹ, có ngày tôi thấy những bọn người Việt đến Tòa Đại Sứ Bắc Cộng sì sụp quì lậy  ảnh Hồ Chí Minh, sì sụt nói lời  kính dâng lòng tri ân lên Chủ Tịch Hồ Chí Minh.

Theo nghi lễ Mỹ, khi vị Quốc Trưởng một quốc gia được chính phủ Mỹ mời đến Mỹ, Tổng Thống Mỹ mở một quốc yến – một bữa tiệc trong Nhà Trắng – để khoản đãi vị quốc khách. Nhưng bao nhiêu năm rồi Mỹ không có quốc yến đãi Giang Trạch Dân, Tập Cận Bình, không có quốc yến đãi Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Phú Trọng. Không phải Nhà Trắng, không phải Tập Cận Bình, Nguyễn Phú Trọng không muốn có quốc yến. Không có quốc yến cho bọn Đầu Xỏ Tầu Cộng, Việt Cộng là vì Nhà Trắng không tổ chức được.

Quốc Yến đãi Tập Cận Bình ít nhất phải có 20 người Tầu sống ở Mỹ cùng dự, quốc yến đãi Nguyễn Phú Trọng phải có ít nhất 20 người Việt sống ở Mỹ đến dự. Bữa tiệc chỉ có chủ nhà với khách loe ngoe  ăn uống với nhau không thể và không phải là quốc yến.

Tôi vẩn vương nghĩ: nếu Tổng Mỹ đãi quốc yến Đầu Xỏ Bắc Cộng Nguyễn Phú Trọng, Phủ Tổng Thống Mỹ sẽ mời những người Việt nào ở Mỹ đến dự? Tôi  sống cách ly, cách biệt, cô đơn, cô độc, cô đủ thứ nên tôi chỉ biết có mấy ông bà người Việt có thể là khách mời, như bà Nguyễn Thị Hoàng Bắc, các ông Lê Xuân Khoa, Nguyễn Hữu Liêm, Bùi Duy Tâm, Trương Vũ, Nguyễn Bá Long….

Quí vị biết nhiều hơn tôi xin giúp tôi một Danh Sách Khách Mời dự quốc yến Mỹ-Việt. Tôi cám ơn.

o O o

Tháng November 2006, Tổng Thống Bush đến Hà Nội. Trước ngày ông đi,  cộng đồng người Việt ở Mỹ yêu cầu ông Tổng Mỹ nói với bọn Bắc Cộng vài câu về tình trạng những người Việt tranh đấu cho Dân Chủ, Nhân Quyền bị bọn Bắc Cộng bắt, giam tù mút chỉ cà tha kiêm mút mùa Lệ Thủy. Nhiều người Việt ở Mỹ hy vọng được ông Tổng Thống Mỹ nói cho vài lời, bọn Bắc Cộng sẽ phải bớt hung hãn và nới tay đàn áp những người đòi Dân Chủ, Nhân Quyền trong nước.

Uống đi Triết, uống cho say Rượu này pha máu dân mày, dân tao. Uống đi Bi, uống cho hào Rượu này pha máu dân tao, dân mày.

Uống đi Triết, uống cho say
Rượu này pha máu dân mày, dân tao.
Uống đi Bi, uống cho hào
Rượu này pha máu dân tao, dân mày.

Một Thư Ngỏ – Open Letter – của Cộng Ðồng người Việt ở Mỹ gửi ông Tổng Thống Mỹ Bush được đăng nguyên một trang trên Nhật Báo The Washington Post. Tôi có thấy cái Thư Ngỏ ấy. Rất tiếc tôi đã không giữ tờ báo để hôm nay in Thư Ngỏ lên đây.

Nghe nói tiền chi trang báo The Washington Post lên đến 50.000 USD – U Ét Ðô-la – Tôi tiếc tiền hùi hụi – Ðô-la không phải của tôi, nhưng Ðô-la của các ông bà người Việt, tôi cũng là người Việt, tôi có quyền đau xót. Tôi đau xót , tôi đắng cay vì Thư Ngỏ Vô Ích – Vô Ích đến Năm Chăm Phần Chăm – Thư Xin ông Tổng Mỹ Bush khi đến Việt Nam làm ơn, làm phúc nói vài lời xa gần đến những người Việt tranh đấu cho Dân Chủ trong nước bị bọn Bắc Cộng giam tù; bức thư một trang báo phải chi đến 50.000 USD, nhưng thư này rõ ràng là không được ông Tổng Mỹ đọc. Ông đến Hà Nội, rồi ông bay vào Sài Gòn, ông ăn ở Sài Gòn vài bữa, ông đái ở Sài Gòn vài bãi, rồi ông lên phi cơ bay về Mỹ. Ông không nói một lời nào – một nửa lời ông cũng không nói – về những người Việt đòi Nhân Quyền bị bọn Cộng giam tù.

Về Mỹ được vài ngày, ông Tổng Bush đến Prague dự cuộc họp quốc tế của những người tranh đấu cho Nhân Quyền trên thế giới. Trên diễn đàn hội nghị này, ông Tổng Bush trâng tráo tự nhận:

“Tôi là Tổng Thống của những Người Bất Ðồng Chính Kiến.”

“I am the president of the dissidents.”

Không một ông Chính Trị nào, ở trong nước Việt và ở Mỹ, nói một lời phản đối thái độ Hờ Hững với vấn đề Nhân Quyền ở Việt Nam Cộng Sản của Tổng Thống Bush. Tất cả các ông Chính Chị, Chính Anh đều nín khe. Không ông nào nói dù chỉ một lời than:

“Tổng Thống Bush quá lạnh với chuyện Nhân Quyền ở Việt Nam.”

Tôi thấy Một Người Việt Nam chỉ trích thái độ của ông Tổng Bush.

Người Việt duy nhất đó là Hoà Thượng Quảng Ðộ. Hoà Thượng nói với một phóng viên truyền thông Tây Âu đến gặp ông ở Quang Minh Thiền Viện, đường Trương Tấn Bửu, Sài Gòn:

Ông Bush nói một đàng, làm một nẻo. Ông Bush đã phản bội chúng tôi.”

Trước khi TT. Bush đi Việt Nam, một số ông bà người Việt sống ở Virginia được mời đến Nhà Trắng, hay Bộ Ngoại Giao Mỹ. Nhóm người Việt được mời là những nhân vật nổi trội trong cộng đồng người Việt. Một viên chức Mỹ tiếp nhóm người Việt được mời này. Nghe nói viên chức Mỹ trấn an nhóm ông bà Việt. Có thể viên chức Mỹ nói TT Bush sẽ không làm gì, nói gì có hại cho người Việt trong nước, cộng đồng Việt cứ yên tâm. Viên chức Mỹ có thể hứa: TT. Bush sẽ bầy tỏ sự quan ngại về tình trạng đàn áp nhân quyền ở Việt Nam.

Bổn cũ soạn lại. TT Obama tiếp Nguyễn Phú Trọng, PTT Biden đãi

Ăn Nguyễn Phú Trọng, một số ông bà người Việt ở Virginia được viên chức Mỹ mời đến gặp. Tôi chắc là để an ủi. Tôi vẩn vương nghĩ nếu tôi ở trong số ông bà Việt được mời, tôi sẽ nói:

“Các ông kết thân với chúng nó, đó là quyền của các ông. Xin để chúng tôi được yên với nỗi buồn, nỗi nhục của chúng tôi. Đừng coi chúng tôi như bọn con nít cần được các ông xoa đầu, vỗ đít, khuyên đừng buồn, dúi cho kẹo bánh.”

Còn Tình đâu nữa.

Chưa là Thù. Nhưng Tình thì không còn.

Tôi nhớ Linh Mục Nguyễn Văn Lý, nhạc sĩ Việt Khang, cô Tạ Phong Tần…và bao nhiêu người nữa, những em thực hành Pháp Luân Công..giờ này mòn mỏi trong tù ở quê nhà.

o O o

Viết ở Rừng Phong.

Năm cùng, tháng tận… Là một Cựu Tù Nạn Nhân Cộng Sản, người từng nằm phơi rốn 8 mùa lá rụng trong ngục tù cộng sản ở quê hương, người Cựu Tù nay được sống an nhiên ở Xứ Mỹ, tôi nhớ, tôi viết về những người Việt nay đang bị bọn Bắc Cộng giam tù.

Dường như ở Mỹ hôm nay chẳng còn người Việt nào nhớ đến cô Tạ Phong Tần, người đàn bà Sài Gòn từng lớn tiếng chửi bọn Công An VC ngay trong trụ sở của chúng:

“Công an chúng mày không biết Nhục. Chúng mày hung hăng với nhân dân, chúng mày quì mọp chúng mày lậy bọn Tàu Cộng..!”

“Thằng kia.. Tao đẻ ra mày được nhen. Mày đừng có hỗn láo với tao..”

“Chúng mày bám đít tao như bầy ruồi bám lỗ trôn trâu cái..”

Tôi nhớ Linh mục Nguyễn Văn Lý. Linh mục đòi Tự Do Tôn Giáo. Bọn Cộng bắt giam ông, chúng đưa ông ra toà. Giữa toà, ông hô lời đả đảo Ðảng Cộng Sản. Một tên công an dùng bàn tay bẩn của nó bịt miệng, bịt cả mũi ông, thằng công an vênh mặt nhìn vào máy ảnh; rồi chúng thả ông về Nhà Thờ, ông tiếp tục chống chúng, chúng bắt lại ông, ông lại bị chúng giam tù mút chỉ. Ngày này, tháng này Linh mục Nguyễn Văn Lý đang ở trong tù.

Ông Cựu Tù Điếu Cầy Nguyễn Văn Hải, người cùng ra tòa án Cs với cô Tạ Phong Tần, sang Mỹ ngồi ngang hàng với TT Obama trong Nhà Trắng, người tù Tạ Phong Tần bị hành hạ trong tù. Ai nhớ, ai thương người tù Tạ Phong Tần? Sống trong một trại tù khổ sai, sau ngày đi cuốc, mùa đông Thanh Hóa, trời rét, người nữ tù Tạ Phong Tần tắm ở bên giếng nước trong sân nhà tù.

Còn bao nhiều người nữa trong những ngày năm cùng, tháng tận này ngậm ngùi “Xuân này ta không về..” mà tôi không thể viết đến trong bài này. Tôi xin lỗi các vị.

Tôi nghĩ đến chuyện người vì yêu nước mà bị bọn Cộng giam tù sống trong tù như người dằng giật với kẻ thù con dao sắc: Người Tù cầm dao đằng lưỡi dao. Dằng co với bọn Cộng Ác, Người Tù chỉ có từ Chết đến Chết. Bọn Cai Tù VC nắm dao đằng chuôi, chúng không hề hấn chi cả.

Chuyện Mỹ Tư Bổn Tuyệt Tình làm tôi chán và buồn..

Ðây là một bài Phóng Dzao tôi làm ở Sài Gòn những năm 1981, 1982:

Cột đèn Em ngỡ cây cau.
Thấy thuyền Trung Cộng, tưởng Tầu Iu-Dza.
Còn duyên Mỹ dúi đôla.
Hết duyên mới biết Kỳ Hoa bạc tình.

o O o

VC Nguyễn Phú Trọng đến Sacramento, thành phố thủ đô Cali, làm cuộc thành phố Hồ Chí Minh kết nghĩa với thành phố Sacramento. Tin trên Internet cho thấy nhiều người Việt đến Sacramento biểu tình đả đảo tên độc tài Việt Cộng, và phản đối việc kết tình kết nghĩa nham nhở. Những bản tin không được rõ; tin này báo cuộc kết thân không thành, tin khác báo hai bên Mỹ Việt đã họp, ký kết tình ngãi ở một địa điểm mà người Việt không biết.

Đây là bản tin trên Blog KBCHN:

Thành phố Hồ Chí Minh và Sacramento hoàn tất thủ tục kết nghĩa và bang giao

Hình thức buổi lễ ký kết hiệp ước đầu tư và thương mại cũng như kết nghĩa chị em giữa thành phố Hồ Chí Minh và Sacramento đã diễn ra như bình thường, mặc dù có sự phản đối của của nhóm gần 100 người trong đó có những nhân vật quậy từ quận Cam.

Tin của KBCHN: phái đoàn do Bí thư thành Ủy Lê Thành Hải hướng dẫn đã được hội đồng thành phố đón tiếp lúc 16 giờ thứ Ba ngày 14/7/2015 địa phương tức 6 giờ sáng thứ Tư ngày 15/7/2015 tại Việt Nam. Theo chương trình buổi lễ sẽ được diễn ra công cộng, nhưng vì không muốn cuộc vui mất ý nghĩa vì một nhóm hoan hô đả đảo nên hội đồng thành phố quyết định chỉ tiến hành lễ giới thiệu và quan trọng là các ký kết thương mại và trao đổi đầu tư giữa 2 thành phố vẫn diễn tiến như bình thường.

Chương trình dự kiến tiếp xúc với Thượng Nghị Sĩ Janet Nguyễn và đại diện cộng đồng người Việt đã bị hội đồng thành phố quyết định hủy bỏ vì thái độ hung hăng của nhóm biểu tình lúc 15.30.

Nhóm chống đối đã “vui vẻ” và ngây thơ ra về không biết chuyện gì đã xảy ra bên trong sau khi đọc thông báo hủy bỏ buổi họp. Hơn nữa dưới cơn nóng 91F (32.7 C) cũng làm đoàn biểu tềnh lăn kềnh ra về sớm.

Tuy nhiên sau đó, nghị viên Diệp Miên Trường và TNS Janet Nguyễn trao đổi trên Radio Bolsa lúc 18 giờ quận Cam (tức 8 giờ sáng Việt Nam) đều là màn lừa bịp lỗ tai của đồng bào nhẹ dạ: “Đoàn biểu tình đã chiến thắng hiệp đầu khi thành phố phải hủy bỏ chương trình.”

Chính trị ngây thơ hủy bỏ buổi lễ không có nghĩa là hủy bỏ việc ký kết. Lúc 4 giờ chiều phái đoàn Việt Nam dưới sự hướng dẫn của Bí thư thành ủy thành phố Hồ Chí MInh đã kết thúc buổi lễ ký kết văn bản kết nghĩa và hợp đồng thương mại giữa 2 thành phố.

o O o

Chuyện chính phủ Obama mời và chào đón tên VC Nguyễn Phú Trọng làm tôi hết còn “cảm khái cách gì;” Tôi buồn quá cỡ. Tôi buồn và tuyệt vọng.

Hôm nay tôi sợ có ngày tôi nhìn thấy Cờ Máu VC bay trên đất Mỹ, tôi sợ có ngày tôi thấy có nhóm người Việt ở Mỹ đến Tòa đại Sứ VC kính dâng lòng biết ơn Chủ Tich Hố Chí Minh.

Tôi sang chuyện khác.

Trước năm 1975, Khu Cư Xá Tự Do, Ngã Ba Ông Tạ, Sài Gòn, nơi Công Tử Hà Ðông sống mấy chục năm, mùa mưa đến thường bị ngập nước, khu nhà tôi sức mấy. Bây giờ Công Tử sống ở Virginia, Hoa Kỳ, nơi chàng vẫn gọi là Rừng Phong, Xứ Tình Nhân, sức mấy mà mưa làm ngập lụt nơi chàng ở, còn tôi ở khu Nguyễn Thiện Thuật, Quận Ba, Sài Gòn, mùa mưa đến khu nhà tôi nước ngập quá xá..”

Ðấy là lời Thuyền Trưởng Hai Tầu Văn Quang, người sống bền với Sài Gòn từ năm 1954 và năm nay vẫn sống ở Sài Gòn, viết trong bức thư mới nhất của chàng. Ðúng thôi. Trước năm 1975, Thuyền Trưởng ngụ cùng nhà với ông Trung Tá Nguyễn Quang Tuyến, chức vụ cuối cùng của Trung Tá, tức đến 11 giờ trưa ngày 30 Tháng Tư năm 1975, là Quản Ðốc Ðài Phát Thanh Quân Ðội Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa. Trung Tá Nguyễn Quang Tuyến là anh em cùng vợ – đúng ra là “anh em cùng nhiều vợ” – với Thuyền Trưởng Hai Tầu kiêm văn sĩ tiểu thuyết phơi-ơ-toong diễm tình Văn Quang Chân Trời Tím, Tiếng Khóc Học Trò.

Nhà, phải gọi là tư gia, nâng bi là tư dinh, của Trung Tá ở trong Cư Xá Chu Mạnh Trinh, Phú Nhuận, Sài Gòn, là nhà lầu, mới xây, đầy đủ tiện nghi, tô-lô-phôn, máy lạnh, phòng khách sa-lông Tây bọc da, phòng ăn bàn ghế gỗ cẩm lai, phòng ngủ kiểu Tây riêng biệt, có cửa đóng kín.  Năm mươi năm xưa Cư Xá Chu Mạnh Trinh là một trong những cư xá khang trang, thanh lịch nhất Sài Gòn, đặc biệt là cư xá ấy có nhiều văn nghệ sĩ cư ngụ nhất. Trước năm 1975 mỗi khi mùa mưa đến, Cư Xá Chu Mạnh Trinh chẳng bao giờ bị ngập nước. Nhưng đấy là chuyện trước năm 1975.

Trước năm 1975 Sài Gòn của tôi rất đẹp, chỉ sau năm 1975 bọn Bắc Việt Cộng nón cối, dép râu, lính cái đít bự hơn cái thúng, khiêng ảnh Lão Già Hồ vào Sài Gòn, Sài Gòn của tôi mới xấu đi, mới bẩn đi. Trước năm 1975 mỗi năm khi mùa mưa đến với những trận mưa lớn đầu mùa – đồng bào tôi gọi là những “cây mưa” – mưa lớn quá nước mưa chẩy ra sông không kịp, Sài Gòn của tôi cũng có vài con đường bị ngập nước, nhưng rất ít. Chẳng hạn như đường Lê Lai, nơi có tòa soạn nhật báo Ngôn Luận tôi thường đến hàng ngày, nhưng dù mưa có lớn đến đâu, dù có bị ngập nước mấy đi nữa chỉ hai giờ đồng hồ sau khi dứt mưa là đường Lê Lai lại khô ráo, sạch boong, nước đã rút hết. Thành phố Sài Gon yêu thương của tôi chỉ bị nạn nước mưa ngập không thuốc chữa từ sau ngày bọn Bắc Việt Cộng vào chiếm Sài Gòn.

Trước 1975 Trung Tá Nguyễn Quang Tuyến, Quản Ðốc Ðài Phát Thanh Quân Ðội Việt Nam Cộng Hòa, ở nhà lầu, nhà lầu của ông, không phải nhà mướn, đi xe tu-bin Toyota, hút thuốc điếu Winston, xài bật lửa gaz Dupont. Một tháng sau ngày 30 Tháng Tư 1975 ông xách túi, từ biệt bà vợ hiền — bà vợ hiền thứ tư của ông — ông theo lệnh của cái gọi là “Ủy Ban Quân Quản”, cái ủy ban mà người dân Sài Gòn gọi là Ủy Ban Quanh Quẩn, ông lên đường đi “học tập cải tạo.”

Ngày xa xưa ấy, một sáng Tháng Năm năm 1975, chắc ông, cũng như nhiều vị sĩ quan quân đội tôi, nghĩ rằng ông chỉ đi xa tòa nhà lầu của ông trong cư xá Chu Mạnh Trinh nhiều lắm là một, hai tháng rồi ông lại trở về trong vòng tay ấm của bà vợ hiền của ông, vì vậy ông đi tù cộng sản mà ông mang theo cái bật lửa gaz Dupont và hai tuýp gaz Dupont dzin để sạc bật lửa!

Như thị ngã văn. Chuyện sĩ quan ta mang hộp quẹt Dupont đi tù cải tạo là do chính ông Trung Tá kể cho tôi nghe. Nhưng sự đời thảm não tơ vương không có chuyện đi tù cộng sản rồi lại thơ thới trở về mái nhà xưa êm đẹp như ông Trung Tá quân ta tưởng. Bắc Việt Cộng nó cho ông đi tù mười mùa lá rụng. Khi ông trở về thành phố cũ, vỉa hè xưa, bà vợ hiền của ông đã đi một đường không sang sông mà là vượt biển tự bao giờ, tòa nhà lầu của ông đã bị bọn Bắc Việt Cộng chiếm mất, một thằng cán bộ Việt Cộng làm chủ ngang xương tòa nhà lầu của ông trong cư xá Chu Mạnh Trinh.

Vắn tắt, tóm lại, đại khái cuộc sống của ông Trung Tá Nguyễn Quang Tuyến ở Sài Gòn những năm 1986, 1987, 1990 không có một ly ông cụ nào khác với cuộc sống của không biết bao nhiêu ông sĩ quan quân đội tôi kẹt giỏ bỏ súng, bỏ lính, bỏ nhiệm sở, bỏ nhân dân, bỏ nước, chạy lấy người không kịp, bị bọn Bắc Việt Cộng nó bắt đi tù. Cuộc sống ấy đã được một ông Tầu từ mấy ngàn năm xưa miêu tả đầy đủ trong mấy câu: “Nhà mình người ở, xế mình người đi, vợ mình người chí chạt, con mình người đưa sang Kampuchia lấy xác bón cây thốt nốt..” Cuộc sống của các ông đen hơn mõm chó mực, đen hơn cái lá đa ca dao, rách, nát, bèo nhèo hơn cái mền Sakymen, xưởng máy bên Cầu Bình Triệu. Ông Trung Tá đi tù về trên răng dưới không có lựu đạn, quả đáng tội trên răng dưới ông cũng có đôi giép, không nhà, không vợ con – lại phải nói cho đúng ông có nhà, có vợ con, cái gì chứ vợ con thì ông có hơi nhiều, nhưng ông bị mất nhà, mất vợ con, ông về sống trong một nhà cho mướn ở đường Sư Vạn Hạnh. Căn nhà này có nhiều phòng nhỏ được làm để cho những em lấy Mỹ mướn những năm 1965, 1970. Năm xưa ấy khi chủ nhân căn nhà chia nhà ra làm nhiều phòng nhỏ chỉ là để cho các em lấy Mỹ mướn thôi, chủ nhà đâu có ngờ rằng chẳng mấy mùa cóc chín sau khi các em lấy Mỹ không còn khứa Mỹ nữa những căn phòng nhỏ đó lại có khách mướn. Lần này khách mướn không phải là Me Mỹ mà là các ông sĩ quan ta đi tù về. Hai ông Trung Tá ở chung một phòng, mỗi ông một cái giường sắt cá nhân, không ông nào có vợ con chi, bữa mô ông nào cần tiếp khác–  – thì ông kia phú lỉnh đi khỏi phòng chừng ba, bốn tiếng đồng hồ mới về. Rồi ông Trung Tá dạt về sống trong Cư Xá Nguyễn Thiện Thuật. Mỗi năm mùa mưa tới, những cây mưa lớn đổ xuống Sài Gòn, con đường Nguyễn Thiện Thuật nước ngập như sông, nước ngập cả ngày, cả đêm, 24 tiếng đồng hồ nước chưa rút đi hết, bọn trẻ nhỏ trong khu phố có dịp ở truồng chạy ra đường nghịch nước.

Sài Gòn hiện nay có đến 100 chỗ bị ngập nước trong mùa mưa. Một chỗ ngập nặng là đường Trần Quốc Toản của ta, nay bị bọn Việt Cộng gọi bằng cái tên không giống con giáp nào là đường 3 Tháng 2. Ðoạn đường này mỗi trận mưa lớn nước ngập lên cả thước. Nghe nói bọn Việt Cộng xây cái gọi là Nhà Hát Hòa Bình của chúng ngay trên cửa cống chính của đường Trần Quốc Toản, bít luôn ống cống nên đường này mới ngập nước nặng đến như thế. Năm nào trong mùa mưa cũng có cả chục người Sài Gòn chết thảm vì bị nước cuốn vào những miệng cống.

Liêu lạc bi tiền sự. Sống buồn ở nước Mỹ, quê người Mỹ, chuyện mưa Sài Gòn làm tôi nhớ Sai Gòn quá chời, quá đất. Bây giờ là Tháng Năm Tây, bây giờ là Tháng Ba Ta. Tháng Ba đầu mùa hạ, tiết trời thật oi ả. Năm nào Tháng Ba Ta Sài Gòn cũng oi mưa, nóng bức, khó chịu đến mười lăm, hai mươi ngày. Rồi trận mưa đầu mùa đến Sài Gòn, sấm vang, chớp giựt đùng đùng, loe lóe, đất trời Sài Gòn chuyển động, nháng lửa, gió lớn, cây lá vặn mình, những đường dây đdiện Sài Gòn đong đưa nhẩy tuýt, cả thành phố nín thở chờ đợi, bầu trời vỡ bung, nước đổ xuống sầm sập.

Mưa..! Mưa..! Không khí nhẹ đi. Mát rượi. Người Sài Gòn thở ra khoan khoái. Ôi.. phải được sống ở Sài Gòn người Việt Nam mới có cái thống khoái chờ, và thấy, và hưởng cái khoái lạc khi cơn mưa đầu mùa đổ xuống…

Những cây mưa đầu mùa Sài Gòn…! Những năm 1960 tôi từng viết: “Sài Gòn sau cơn mưa lớn sạch như người đàn bà đẹp mới tắm xong.…” Từ ấy đã bốn mươi mùa mưa đi qua cuộc đời, những nàng trinh nữ năm ấy nay đã thành những bà cụ già, nhiều nàng có thể còn đa tình, trái tim còn sống mạnh nhưng già thì các nàng vẫn già, hôm nay nhớ lại tôi lấy làm lạ tại sao một anh cả đẫn ngớ ngẩn như tôi lại viết được một câu gợi cảm đến như thế về thành phố Sài Gòn của tôi sau cơn mưa lớn:

“Sài Gòn sau cơn mưa lớn sạch như người đàn bà đẹp vừa mới tắm xong!”

Mai sau nếu có chàng trai hào hoa, phong nhã nào ngửi da thịt người đàn bà chàng yêu thương vừa mới tắm xong, thơm phức, và nói: “Em sạch như thành phố Sài Gòn sau cơn mưa lớn…” thì một nửa câu nói tình tứ ấy là của tôi!

Ở đây thép rỉ, gang mòn… Xa quê hương, tôi nhớ những mùa mưa tôi nằm trong phòng tù Nhà Tù Số 4 Phan Ðăng Lưu ở quê hương tôi.

Những phòng tù Nhà Tù Số 4 Phan Ðăng Lưu, bốn tường kín mít, mái tôn, không có trần, nhốt 20 người đã khó thở nhưng nhồi nhét đến 40 người tù. Những tháng mùa nắng phòng tù nóng như lò nướng bánh mì. Bọn tù chúng tôi rôm sẩy đầy mình, nải chuối sứ hãy còn xanh được treo trên tường phòng tù chỉ sau một đêm chịu hơi người sáng hôm sau đã chín vàng rọm. Trận mưa lớn đổ xuống, có tên cai tù tốt bụng mở cửa phòng tù cho tù chạy ra sân tắm mưa ở ống máng, chỉ hai phút tắm mưa bao nhiêu rôm xẩy lặn hết.

Tôi nhớ những trận mưa lớn ở Nhà Tù Chí Hòa.

Nhà Tù Chí Hòa có nhiều chuột cống. Bọn chuột cống biết bọn tù chúng tôi bị nhốt trong phòng, không động được đến cái chân lông của chúng nên tối xuống, khi cửa sắt hành lang đã đóng, đã khóa, bọn chúng đàng hoàng kéo nhau ra hành lang, đưổi nhau, đùa rỡn, nhẩy măm-bô, nhót tăng-gô, nựng nhau, cắn nhau; bọn tù chúng tôi đứng sau hàng song sắt suỵt suỵt dọa nạt chúng, chúng tỉnh queo, chúng coi như pha, chúng không thèm chấp. Chúng còn dương mắt nhìn chúng tôi khinh bỉ, chúng tôi nghe tiếng chúng nói:

“Chúng mày tù, chúng mày làm gì được chúng ông? Suỵt soạt ký gì?”

Nên khi cơn mưa đầu mùa đổ xuống, nước thoát đi không kịp, các ống cống đầy nước, bọn chuột cống phải chạy lên sân nhà tù, chúng tôi thích thú khi thấy anh em tù nhân được ra làm những việc chia cơm, quét dọn, vây đuổi đập chết cả  chục con.

Và sau những trận mưa lớn đầu mùa, đêm xuống, nằm thao thức không ngủ được trên nền xi-măng phòng tù Chí Hòa, tôi ngạc nhiên nghe tiếng ếch nhái kêu vang suốt đêm. Tôi tự hỏi trong cả bẩy, tám tháng trời nắng nóng vừa qua, bọn nhái bén, chẫu chàng, chẫu chuộc trốn nấp ở đâu, làm sao chúng sống qua cả bẩy, tám tháng trời nắng nóng để đêm nay, trời vừa đổ cơn mưa lớn, chúng kéo nhau lên mặt đất đồng ca vang rân như thế?

Tôi nhớ mùa mưa thứ nhất tôi nằm trong sà-lim số 15 Khu B Nhà Tù Số 4 Phan Ðăng Lưu. Mùa mưa năm 1977, đây là những tháng thứ nhất tôi bị tù trong đời tôi. Một đêm mưa lạnh, không ngủ được, tôi làm thơ:

Nằm trong khám tối âm u
Buồn nghe đêm lạnh sương mù sa mưa
Bồi hồi tưởng mái nhà xưa
Ngày đi đã nát, bây giờ ra sao?
Thương Em nhạt phấn, phai đào
Ðêm đêm trở giấc chiêm bao một mình.
Ngủ đi Em, mộng bình minh
Mưa bao nhiêu giọt là Tình bấy nhiêu

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: