• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

LUẬT VÔ THƯỜNG

Nghĩa Trang Quân Đội VNCH, Biên Hòa

Nghĩa Trang Quân Đội VNCH, Biên Hòa

Tử Sinh dẫu biết Luật Vô Thường — Trần Văn Khê

Từ Thứ ra đi, Lưu Bị đưa tiễn.

Vì luyến tiếc Từ Thứ, Lưu Bị đi theo đưa tiễn mãi.

Từ Thứ dừng ngựa, chắp tay, nói:

“Tiễn nhau ngàn dặm cũng đến chỗ phải chia tay. Xin Ngài dừng ở đây.”

Lưu Bị ngồi trên ngựa, nhìn theo Từ Thứ.

 Khi Từ Thứ đi khuất vào hàng cây bên đường, Lưu Bị đưa roi ngựa lên chỉ hàng cây:

“Ta muốn chặt hàng cây kia đi.”

Người đi theo hỏi tại sao.

Lưu Bị:

“Vì nó che mắt ta, không cho ta thấy Từ Thứ.”

Tôi – CTHĐ – vừa kể một đoạn trong truyện Tam Quốc Chí. Tôi kể để nói lên chuyện:

“Những người yêu thương nhau, chung sống với nhau bao nhiêu năm, cuối cùng cũng phải chia ly.”

Cái Chết chia ly những người yêu thương nhau trên cõi đời này.

Như vợ chồng tôi. Alice và tôi gập nhau Tháng Bẩy năm 1954, chúng tôi yêu nhau trong Tháng Bẩy năm 1954, ngay sau Ngày Đất Nước chúng tôi bị cắt làm hai.

Sống vợ chồng với nhau từ Tháng Bẩy 1954, đến nay, Tháng Tư năm 2016, chúng tôi đã yêu nhau, đã chung sống với nhau 60 năm. Tính đúng là 62 năm.

Yêu nhau, sống vợ chồng với nhau trăm năm, cũng đến ngày phải chia tay.

Đó là Luật Vô Thường.

Tháng này, năm nay – Tháng Tư 2016 – chúng tôi đứng trước ngã ba đường chia tay đó. Trên ngã ba có tấm bảng đề hàng chữ “Ngã Ba Vô Thường.”

Tôi đã viết: những năm 17, 18 tuổi, tôi có làm một số bài thơ. Vì mê thích viết Truyện, vì không phải là thi sĩ, sau năm 20 tuổi, tôi không làm Thơ. Nhưng khi gặp Alice và yêu nhau, tôi làm Thơ:

Mùa Thu mây  trắng xây thành.

Tình Em mầu ấy có xanh da trời?

Hoa lòng Em có về tươi?

Môi Em có thắm nửa đời vì Anh?

Ngọc Thứ Lang Nguyễn Ngọc Tú – dịch giả Bố Già The Godfather – chúng tôi biết nhau, quen nhau ở Sài Gòn năm 1952. Tú và tôi vào Sài Gòn sớm hơn nhiều người cùng tuổi với chúng tôi. Tú vào Sài Gòn trước tôi.

Tú làm câu thơ theo thơ tôi:

Hoa lòng Em có về tươi mãi?

Môi Em có thắm suốt đời không?

Tú kể:

– Tao nghe bà Thu ru con Mùa thu mây trắng xây thành.Tao hỏi :

Thơ thằng Hải. Sao chị biết?

Bà ấy nói:

– Ca dao. Thơ nào của Hoàng Hải Thủy?

Chị Thu là bà chị của Tú.

Những năm 1985, 1986, sống trong Nhà Tù Chí Hòa, tôi làm mấy câu:

Mùa thu mây trắng xây thành

Tình Em mầu ấy có xanh da trời?

Hoa lòng Em có về tươi?

Môi Em có thắm nửa đời vì Anh?

 

Yêu nhau ngày tháng qua nhanh

Hai mươi năm lẻ chúng mình yêu nhau.

Từ xanh đến bạc mái đầu,

Tình Ta nước biển một mầu như xưa.

Yêu bao giờ, đến bao giờ?

Thời Gian nào rộng cho vừa Tình Ta?

Hoa Lòng Em vẫn tươi hoa

Môi Em thắm đến Em già chưa phai.

Yêu kiếp này, hẹn kiếp mai

Ngàn năm yêu mãi, yêu hoài nghe Em.

Mặt trời có lặn về đêm

Sớm mai Em dậy, bên thềm lại soi.

Cuộc Đời có khóc, có cười

Có cay đắng, có ngọt bùi, mới hay.

Thu về, trời lại xanh mây

Đầy trời ta thấy những ngày ta yêu.

Càng yêu, yêu lại càng nhiều

Nhớ Em, Anh nhắn một điều: Yêu Em.

Những năm 1985, 1986, khi tôi làm những lời Thơ trên đây, chúng tôi yêu nhau đã hai mươi năm lẻ. Tháng Tư 2016, khi tôi viết những chữ này, chúng tôi đã yêu nhau, đã chung sống với nhau 60 năm. Kể đúng là 62 năm.

Victoria Hospital Center

Victoria Hospital Center

Từ Tết Bính Thân đến hôm nay, Tháng Tư 2016, ba lần Alice phải đi Emergency vào Virginia Hospital. Bệnh viện gần tòa nhà chúng tôi ở nhất.

Cuộc xét nghiệm cả ba lần cho thấy Alice không có bệnh gì cả. Nàng yếu chân, đang đi xụm ngã, nằm liệt giường, nàng không ăn, sức khỏe cạn kiệt, thở thoi thóp.

Lần mới nhất đây xẩy ra lúc 9 giờ tối, anh bạn tôi – Đào Trường Phúc – ghé đến nhà thăm chúng tôi. Thấy vợ tôi nằm gần như mê man, anh nói:

– Gọi 911, đưa chị ấy đi cứu cấp. Còn chờ gì nữa?

Tôi:

– Nhà tôi không chịu đi.

– Không chịu đi anh phải đưa chị ấy đi. Nằm nhà đợi chết à?

Đ T Phúc gọi 911.

Nhân viên Medical Team đến ngay trong 5 phút, hai y tá, tiếng Mỹ là Nurse  – một nam, một nữ – đẩy một giường có bánh xe đến bên giường vợ tôi, chuyển nàng lên giường của họ, đẩy vào xe Ambulance đậu chờ trước cửa nhà.

Trong tuần ấy Kiều Giang về thăm chúng tôi. Kiều Giang đi theo mẹ vào bệnh viện. Tôi ở nhà chờ. Lúc ấy là 10 giờ đêm. Đến 4 giờ sáng Kiều Giang từ bệnh viện gọi về:

– Bố ơi. Cuộc xét nghiệm cho thấy Má con không có bệnh gì cả. Má con kiệt sức vì thiếu ăn, thiếu nước. Bác sĩ cho về, dặn phải đến bác sĩ gia đình điều trị ngay.

Kiều Giang cho tôi biết trong mấy giờ nằm chờ xét nghiệm, bệnh viện vào cho vợ tôi hai bịch nước biển.

Alice ra khỏi nhà lúc 10 giờ đêm, về nhà lúc 5 giờ sáng. Hai nurse đưa Nàng ra khỏi giường, hai nurse đưa Nàng trở về giường.

Bác sĩ gia đình của chúng tôi là Bác sĩ Nguyễn Quốc Quân. Từ ngày chúng tôi đến thành phố Falls Church, đã 20 năm, bác sĩ Nguyễn Quốc Quân là bác sĩ của chúng tôi. Trong 20 năm đã ba lần ông cứu sống vợ tôi. Ngoài kinh nghiệm trị bệnh cho người già, tôi phục ông về tài chích thuốc của ông. Ông kém tôi chừng 7, 8 tuổi. Viết rõ là năm nay ông khoảng 73, 74. Mắt ông vẫn sáng, tay ông không run, khi chích veine ông không phải mang kính lão. Ông tự tay chích cho bệnh nhân. Tài chích veine của ông tôi đề cao là “bách phát bách trúng.” Tay người bệnh không nổi veine, mũi kim chích mỏng như sợi tóc, ông chích trúng veine ngay.

Lần đau mới đây, vợ tôi không đi được, không cả ngồi lên được. Ông bà bác sĩ đến nhà  thăm vơ tôi. Ông đem theo thuốc đến chích cho vợ tôi. Hôm sau vợ tôi ngồi lên được, đứng lên được. Ba ngày sau vợ tôi đi lại được trong nhà. Sau lần chích thứ hai, vợ tôi đi được hai giờ liền trong chợ thực phẩm Fortune.

Bác sĩ Nguyễn Quốc Quân là một trong những ông bà vợ chồng tôi mang ơn ở Virginia.

Vợ chồng tôi mang ơn nhiều ông bà ở Virginia. Tôi xin lỗi tôi không kể được tên tất cả các vị. Người vợ chồng tôi mang ơn trước nhất là anh Ung Văn Luông. Anh nguyên là nhân viên USIS – Sở Thông Tin Hoa Kỳ. United States Information Service – Anh và gia đình anh đi thoát trong Ngày 30 Tháng Tư. Sang Mỹ, anh vào làm trong USIA – Cục Thông Tin Hoa Kỳ. United States Information Agency – Không quên những người bạn đồng sở bị kẹt lại ở Sài Gòn, anh nhắc những ông Mỹ trong USIA về tình trạng đáng thương của họ, những ông Mỹ USIA đề nghị Quốc Hội Hoa Kỳ làm luật cho nhân viên USIS được sang Hoa Kỳ định cư.

Chính phủ Hoa Kỳ chỉ cho sang Mỹ những nhân viên trong chính quyền Việt Nam – từ cấp Trưởng Ty, bị Cộng Sản Bắc Việt bắt đi tù khổ sai trên 3 năm, và các sĩ quan từ cấp Thiếu Úy, bị tù khổ sai trên 3 năm. Tôi không biết tình trạng sang Mỹ – không được sang Mỹ – của nhân viên người Việt các Sở Mỹ khác ở Sài Gòn ra sao. Nhân viên USIS được sang Mỹ nhưng không được coi như HO: không được hưởng trợ cấp, không có quyền lợi gì đặc biệt. Tôi và vợ con tôi sang Mỹ không phải vì tôi là “văn nghệ sĩ,” mà vì tôi là nhân viên Sở Mỹ bị Cộng Sản bắt đi tù hai lần, 8 năm. Khi xét hồ sơ tôi xin đi sang Mỹ, các vị ODP quyết định cho tôi được là “tỵ nạn chính trị: political refugee”. Tôi không đòi, tôi không xin. Tôi có đòi, có xin, cũng không được.

o O o

Những ngày tháng đầu năm Giáp Thân 2016, tôi xúc động khi đọc trên Internet lới thơ:

Tử sanh dẫu biết Luật Vô Thường

Nhưng khó ngăn dòng lệ tiếc thương 

Thơ ông Trần Văn Khê, ông làm bài thơ này khi bà vợ ông qua đời.

Đây là nguyên văn bài thơ:

Tử sanh dẫu biết Luật Vô Thường

Nhưng khó ngăn dòng lệ tiếc thương.

Những tưởng phượng loan về một tổ

Đâu ngờ cầm sắt rẽ đôi đường.

Điếu em chấp bút lau dòng lệ

Tiễn bạn ôm đàn đốt nén hương

Cầu nguyện Phật Trời mau tế độ

Hồn em siêu thoát tận Tây phương.

Tháng Tư 2016, vợ chồng tôi nắm tay nhau đứng trước Pháp Đình Vô Thường cùng nghe tuyên đọc Luật Vô Thường. Chúng tôi đã sống với nhau 60 năm, nhưng sống với nhau 60 năm không phải là sẽ được sống với nhau mãi mãi. Rồi cũng đến lúc chúng tôi phải chia tay.

Đêm khuya, trong bệnh viện Mỹ, phòng vắng, đèn mờ, im lặng, tôi ngồi sát gần giường để nghe tiếng vợ tôi:

– Đây là đâu? Em đang nằm ở đâu?

– Đây đâu phải là nhà ta?

– Em đang nằm trong bệnh viện ư? Sao không thấy có giường người bệnh nào khác?

Khi nàng mê sảng:

– Có ông bà nào đứng trước cửa. Anh ra tiếp ông bà ấy đi.

– Ai khóc? Nghe dễ sợ quá.

– Nguyên, Giang vừa vào thăm Em, Anh gặp các con không?

– Chúng mình có được sang Mỹ không anh?

Khi Alice mê, nàng hỏi Kiều Giang:

– Mày là ai?

– Tao có chồng đâu mà có con?

Khi Nàng tỉnh:

– Anh đưa Em về nhà mình. Em muốn được ra đi ở nhà mình, Em đã sống với anh ở đấy hai mươi năm. Ở nhà mình Em có chị, có em, có nhiều bà mến thương Em. Em được ấm lòng.

Nhà chúng tôi là một căn phòng trong tòa nhà dành cho Người Già thu nhập thấp – Seniors Low Income – Một ông Mỹ xây tòa nhà nhiều phòng cho Sở Xã Hội Mỹ mướn, giá mướn mỗi phòng, theo như tôi biết, là 750 Mỹ kim. Sở Xã Hội cho người già, nghèo, tiền thu nhập thấp chúng tôi mướn lại với giá khoảng 300 Mỹ kim, một phần ba số tiền SSI của chúng tôi. Tiền SSI – Social Security Income của người nghèo ở Virginia là 750 Mỹ kim một tháng.

Những con số tôi viết ở đây là “khoảng chừng,” không thật đúng.

Đêm khuya trong phòng bệnh viện, Tôi hỏi vợ tôi:

– Chúng ta có mấy đứa con?

– Các con chúng ta tên là gì?

– Chúng ta gặp nhau năm nào? Em nhớ không?

– Chúng ta sống với nhau bao nhiêu năm rồi?

Tôi hỏi để xem nàng có nhớ không, nàng nhớ. Nàng trả lời đúng, tôi biết là nàng tỉnh.

o O o

Mời bạn đọc mấy bài Thơ về Tình Vợ Chồng:

O.. That it were possible – Thi sĩ Lord Tennyson

O.. That ‘t were possible

After long grief and pain

To find the arms of my true love

Round me once again!

 

A shadow flits before me,

Not thou, but like to thee;

Ah… Christ ! that it were possible

For one short hour to see

The souls we loved, that they might tell us

What and where they be!

Những bài Thơ Việt ở đây do H2T phóng tác:

Ôi Hạnh phúc chừng nào

Qua bao nhiêu đớn đau

Được trong vòng tay ấm

Em về ôm chặt nhau!

Một bóng dáng thoáng qua

Không phải Em, giống Em.

Có thể nào chúng ta

Trong một phút êm đềm

Thấy linh hồn yêu dấu

Trở về và họ bảo:

Họ là gì, ở đâu!

Làm tại Trại Tù Khổ Sai Z 30 A. Ngày 16 Tháng 11, 1989.

o O o

Ernest Dowson (1867-1900)

Vitae Summa Brevis

Thay are not long, the weeping and the laughter

Love and Desire and Hate;

I think they have no portion on us after

We pass the Gate.

 

They are nót long, the days of wine and roses;

Out of a misty dream

Our path emerges for a while then closes

Within a Dream.

Từ giấc mơ mù sương

Không dài lâu tiếng khóc, tiếng cười

Tình Yêu, Ước Mong và Thù Hận

Tất cả chẳng cón gì, Em ơi

Khi ta qua cánh cửa Đời.

Không dài lâu Đất Rượu, Trời Hoa

Từ giấc mơ mù sương

Đường ta đi rồi sẽ chia xa

Trong giấc Mộng Vô Thường.

Z 30 A. 11 Tháng 11, 1989

o O o

Thomas Moore – At the Mid Hour of Night

At the mid-hour of night, when stars are weeping, I fly to the lone vale we loved, when life shone up in thy eyes;

An I think oft, if spirits can steal from the region of air

To revisit past scenes of delight , thou wilt come to me there,

And tell me our love is remembered even in the sky.

 

Then I sing the wild song it once was a rapture to hear

When our voice commingling breathed like one on the ear;

And as Echo far off through the vale my sad orion rolls

I think, O My Love, ’tis thy voice from The Kingdom of Souls

Faintly answering still the notes that once was so dear.

 o O o

Bài Hát Ngày Xưa

Anh bay, khi sao trời khóc lúc nửa đêm

Về thung lũng cô đơn đôi ta yêu khi Tình Yêu sáng trong mắt Em.

Nhiều khi Anh nghĩ nếu linh hồn có thể trở về từ Trời, để thăm lại những nơi yêu thương

Em sẽ về đó với Anh và nói Tình đôi ta được nhớ ngay cả trên Thiên Đường.

Khi ấy Anh sẽ hát khúc ca du dương ngày xưa

Khi tiếng đôi ta hòa một êm như mộng, mơ;

Và khi tiếng vang từ thung lũng xa vọng lại tiếng Anh cầu nguyện buồn,

Anh nghĩ, Em ơi, đó là tiếng Em từ Vương Quốc Linh Hồn

Êm dịu trả lời những âm thanh ta yêu ngày xưa, ngày xưa…

Z 30 A 12/11/ 1989.

o O o

Felicia Dorothea Hemans (1793 – 1835)

Dirge

Calm on the bosom of thy God,

Fair spirit, rest thee now!

E’en while with ours thy footsteps trod

His seal was on thy brow.

 

Dust, to its narrow house beneath!

Soul, to its place on high!

They that have seen thy look in death

No more may fear to die.

o O o

Tang Ca

Bình yên trong Chúa của Em,

Linh hồn đẹp, thôi Em yên nghỉ.

Khi bên Anh Em đi những bước chân êm,

Dấu Chúa đã in trên mày Em.

Cát bụi, trở về cát bụi!

Linh hồn, trở về trời cao!

Khi Anh đã thấy Em về tới,

Cái Chết nào Anh có sợ đâu.

Z 30 A. 10/1989

o O o

William Butler Yeast – When you are old

When you are old and gray and full of sleep

And nodding by the fire, take down this book,

Anh slowly read, and dream of the soft look

Your eyes had once, and of theirs shadows deep;

 

How many loved your moments of glad grace,

And loved your beauty with love false or true,

But one man loves the pilgrim’ soul in you

And loved the sorrows of your changing face.

 

Anh bending down beside the glowing bars

Murmur, a little sadly, how love fled

And pace upon the moutains overhead

And hid his face amid a crown of stars.

Khi Em già

Khi Em già úa, Em sầu rũ

Ngồi bên đèn, đọc lại thư tình,

Em sẽ mơ về năm tháng cũ,

Ngày môi Em thắm, tóc Em xanh.

Biết bao nhiệu kẻ đã yêu Em

Những chiều Em đẹp, tối Em duyên;

Chỉ có một người trong tất cả

Yêu hồn Em nặng những ưu phiền.

Người ấy nghiêng mình bên ánh lửa

Yêu nét buồn trên mặt sầu miên.

Tình đi, nuối tiếc, người than thở

Rồi núi cao người nhẹ bước lên,

Đỉnh núi sương mù người lệ rỏ,

Trong chuỗi sao mờ dấu mặt tên.

Z 30 A – 1989

o O o

Christina Georgina Rosetti – Remember

Remember me when I am gone away

Gone far away into the silent land;

When you can no more hold me by the hand,

Nor  I half turn to go, yet turng stay,

Remember me when no more day by day

You tell me of our future that you plann’d.

Only remember me, you understand;

It will be late to counsel then or pray,

Yet if you should forget me for a while

And afterwards remember, do not grieve:

For if the darkness and corruption leave

A vestige of the thoughts that once I had,

  Better by far you should forget and smile

Than that you should remember and be sad.

Nhớ

Hãy nhớ Em khi Em đã đi xa

Đi xa lắm vào vùng u tịch,

Khi Anh không còn nắm được tay Em,

Em không còn nửa ngại ngần, nửa thích,

Khi không còn những chiều xanh ngọc bích

Anh kể Em nghe những chuyện êm đềm,

Những chuyện xưa sau, những chuyện thần tiên,

Khi đã muộn những lời ước nguyện .

Hãy nhớ Em , nhưng nếu Anh quên,

Rồi lại nhớ, đừng buồn thê thiết,

Nếu từ âm u, nếu từ hủy diệt

Em còn chút gì thấp thoáng, mong manh,

Em muốn Anh cười, Em muốn Anh quên

Hơn Anh khóc mà nhớ rằng Em chết.

Z 20 A. Ngày 12 – 11 – 1989.

Thơ làm ở Việt Nam, chép lại ở Rừng Phong, Xứ Tình Nhân, Kỳ Hoa Đất Trích Tháng Tư 2016.

12 Responses

  1. Thưa ông, Xin cầu nguyện cho bà chóng bình phục.

  2. Cảm ơn bác Hoàng Hải Thủy một truyện cảm động quá. Xin lậy trời cho mối tình hai bác kéo dài 70 năm. 70 đủ chưa hay bác muốn hơn nữa thì em lại sửa lại lời chúc 75 hoặc 80 năm?

  3. Chúng con cậy vì danh Chúa nhân từ, cho Linh hồn cô Alice được lên chốn nghỉ ngơi. Hằng xem thấy mặt Đức Chuá Trời sáng láng vui vẻ vô cùng. Amen.

    Requiem In Pace.

  4. Mong se con hoai nhung bai rat hay VIETORUNGPHONG

  5. cảm khái cách gì,cầu cho hai bác giữ lòng được bình an,
    vẫn biết cuộc đời đến và đi
    vẫn nghẹn ngào một buổi sáng tiễn đưa

  6. Truyện rất cảm động. Cầu chúc chuyện tình hai bác kéo dài 70 năm.

  7. Thương quá, cảm động quá, cảm ơn tình yêu dọc cuộc đời này của hai bác đã làm cháu cảm động.

  8. Gởi cho Hoàng huynh xem, Kim Tuyêń chửi Kim Cương tại Bolsa…
    12 hrs · Irvine, CA, United States ·

    Tôi gặp nghệ sỹ Kim Cương tại Westminster !
    Tôi vừa nhận ra chị đi với một phụ nữ và một cặp vợ chồng trước cửa Phở Pasteur trên đường Westminster / góc Brookhurst khoảng 7 giờ tối Thứ Bảy July 9 . Tôi nhìn chị và thấy người phụ nữ nhìn tôi kề tai chị .. Chị bước đi về hướng chợ 99 cent .

    Tôi đi theo và gọi tên chị thật to khi chị bước vào trong chợ :
    ” Chị Kim Cương ! ”
    Người phụ nữ kia cười nói ngay với chị KC :
    ” Thấy hôn ! Em biết thế nào chỉ cũng lại nhìn chị .”

    Có lẽ cô ấy tưởng tôi là khán giả ái mộ chị Kim Cương ?

    Chị KC quay người lại tôi , tôi nói ngay :
    ” Em Kim Tuyến đây .”
    Chị ôm tôi cười nói :
    ” Em bây giờ mập ra .”
    Tôi nghiêm mặt nói :
    ” Chị đã từng tuyên bố ngay sau ngày 30/4 : Hôm nay chúng ta đã đánh cho Mỹ cút Nguỵ nhào . Vậy chị qua đây làm gì ?

    Chị KC ôm hai vai tôi nói :
    ” Em ơi , chị em mình già cả nên lẫn rồi ! Em đừng nghe lời ai đó ….”

    Tôi chận ngay và giận run vì KC cho là già cả nên lẫn và sống sượng trân tráo khuyên tôi đừng nghe lời người ta …

    Tôi nghiêm giọng lớn tiếng bóp hai cánh tay chị : ” Tôi không nghe lời ai cả . Chính chị sau 30/4 đã kêu gọi tất cả ca nhạc sỹ , nghệ sỹ tân cổ đến họp tại Hội Nghệ Sỹ . Chị nói như vậy có tôi và chú Tùng Lâm . Chị là kẻ ăn cơm Quốc gia , thờ ma CS . Là Việt Cộng nằm vùng ! Chị đã tiếp tay cho CS ăn cướp Miền Nam . Đánh cho Mỹ cút Nguỵ nhào . Bây giờ qua Mỹ để làm gì ???

    Thấy tôi lớn tiếng giận dữ , KC và người phụ nữ vội kéo nhau đi vội ra Parking . Tôi la vói theo :

    ” KC , ngày xưa chị là thần tượng của tôi trong nghề nghiệp .Nhưng bây gìờ tôi khinh ghét chị ! “

  9. Nick Phan : Danh tương như nhi bất tương như ̣! Giống chữ KIM thui chớ không giống cái nết ! Chửi là đáng đời, sao lại cho là ” nhâñ tâm” ???( Kim Tuyen CHU’I? Kim Cuong)…

  10. Xin thanh kinh chia buon cung nha van Hoang hai Thuy ve Nga Ba Vo Thuong vua xay den.
    Cau chuc Ba Alice duoc ve coi an lanh.

  11. Nghe mà buồn quá, mong cho hai bác khỏe mạnh.

  12. Kính Anh,

    Đã lâu không bận với đời sống, bận với những vật chất còn đang quay cuồng với kinh tế chưa mấy gì khá hơn. Minh Ngữ không đọc và cũng không đăng tải những bài viết của anh gừi qua email của báo Tiểu Thuyết.

    Hôm nay, sau một đêm mất ngủ, chẳng phải lo toan điều gì, mà như anh từng trải qua, người có tuổi thích sống với quá khứ nhiều hơn hiện tại, chẳng phải cái quá khứ đẹp hơn, nhưng có lẽ não cân đã đầy ắp những kỷ niệm nên từ chối không nhận thêm, thế nên, cứ như một khúc phim quay chậm lại…

    Đọc bài viết anh viết về chị đầy một thứ tình trân quí của một người đàn ông mà trong mắt của người phụ nữ đa phần là tình của loài bướm bay, nhất là tình của các ông “văn nghệ sĩ”. Nhưng, thứ tình bướm bay ấy không có trong anh, một người sống và ở với văn chương hơn nửa thế kỷ để cho kẻ hậu bối nhận ra, không phải không có cái tử tế trên cõi đời ô trọc này. Có! Nhưng hiếm.

    Đọc bài anh viết về một người vợ ở giữa cửa sinh tử gần gũi, buồn, thương và kính trọng. Không phải một chút bùi ngùi, mà là nhiều nhiều lắm, để không thể nào ngăn được giọt lệ của mình chúng tự do trêu đùa trên má. MN cũng đã sống ở nơi anh đang sống trên 6 năm, cảm nhận được từng cái nóng của mùa hè, cái lạnh của mùa đông và cái đẹp vô vàn của mùa Thu. Nhưng cái gì đẹp thì ngắn ngủi, những chiếc lá đổi màu trên cây, vàng, đỏ, nâu thẫm rơi thành thảm dưới chân, không thể không yêu được nền thảm tự nhiên ấy. Và anh có thấy hình bóng gì trong ấy? Thôi, xin được dừng nơi đây, vì khi lòng buồn thì lời lại thêm não nuột, mà, MN kính mong Thượng Đế cho anh chị những ngày trước mặt là những khúc phim đẹp cho con cháu về sau.

    Trân trọng,
    Chủ nhiệm/chủ bút
    Tiểu Thuyết Magazine
    Nguyễn Thụy Minh Ngữ

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: