• Năm 25 tuổi

    hoang-hai-thuy-25-tuoi.jpg

    Hoàng Hải Thủy, năm 25 tuổi, trong căn nhà 78/5 đường Mayer, mới đổi tên là đường Hiền Vương, Tân Định, Sàigòn, Năm 1957.
  • Thể Loại

  • Được yêu thích …

  • Bài Cũ

THEO GIÓ BAY ĐI

Gina Lollobrida, Ðào Ý, và Gérard Phillipe, Kép Pháp, đôi diễn viên trong phim FANFAN LA TULIPE, phim đen trắng, đến màn ảnh Sài Gòn khoảng năm 1960. Trong một thời ngôn ngữ giới văn nghệ sĩ Sài Gòn có câu: “..Phăng phăng la tuy líp..”; thuật ngữ của những Chú Coón, cô Lìn: những chuyên gia uốn tóc của Sài Gòn – Chợ Lớn thập niên 1960, có câu dùng để quảng cáo trên báo: “Uốn theo kiểu Lollo Úp Ra, Lollo Úp Vô..” Thế nào là “Lô-lô úp dza, Lô-lô úp dzô?” Mời đọc trong bài.

Gina Lollobrida, Ðào Ý, và Gérard Phillipe, Kép Pháp, đôi diễn viên trong phim FANFAN LA TULIPE, phim đen trắng, đến màn ảnh Sài Gòn khoảng năm 1960. Trong một thời ngôn ngữ giới văn nghệ sĩ Sài Gòn có câu: “..Phăng phăng la tuy líp..”; thuật ngữ của những Chú Coón, cô Lìn: những chuyên gia uốn tóc của Sài Gòn – Chợ Lớn thập niên 1960, có câu dùng để quảng cáo trên báo: “Uốn theo kiểu Lollo Úp Ra, Lollo Úp Vô..” Thế nào là “Lô-lô úp dza, Lô-lô úp dzô?” Mời đọc trong bài.

Tôi thù ghét nhiều cái của bọn Nga Cộng, trong số có Phim Xi-nê Nga Cộng. Phim Xi-nê là nghệ thuật tôi yêu mê từ những năm tôi mới 10 tuổi. Những năm tôi mười, mười một tuổi, tôi từng mơ lớn lên tôi sẽ làm tài tử xi-la-ma. Vậy mà sau Tháng Tư Ðen Hơn Mõm Chó 1975, sau khi coi 3, 4 bộ phim xi-nê truyện của bọn Nga Cộng chiếu ở Sài Gòn, tôi thề:

– Còn sống ở Sài Gòn, ta sẽ không bao giờ đi xem xi-nê. Ta chỉ đến rạp xi-nê xem phim khi nào ta đến được Ðất Tự Do.

Lời thề của tôi có nghĩa là tôi sẽ đến chết, không bao giờ đến rạp xem phim xi-nê của bọn Cộng sản, Nga Cộng hay Cộng nào cũng vậy thôi. Tôi chỉ đi xem phim xi-nê Âu Mỹ Tự Do. Và muốn xem phim xi-nê Âu Mỹ, tôi phải đến những thành phố các nước Tự Do, những năm 1976, 1977, 1978… ở Sài Gòn cờ đỏ máu người Việt, tôi, như nhiều người Sài Gòn, nghĩ rằng không bao giờ bọn cộng sản chịu cho những phim xi-nê Mỹ, Pháp vào chiếu trong nước.

Gone With The Wind tiếng Pháp là Autant En Emporte Le Vent. Những năm đầu thập niên 1950 khi phim đến Hà Nội, khán giả xi-nê Hà Nội dịch là Cầm Bằng Theo Gió Bay Đi. Ở Sài Gòn tên phim là Cuốn Theo Chiều Gió.

Gone With The Wind tiếng Pháp là Autant En Emporte Le Vent. Những năm đầu thập niên 1950 khi phim đến Hà Nội, khán giả xi-nê Hà Nội dịch là Cầm Bằng Theo Gió Bay Đi. Ở Sài Gòn tên phim là Cuốn Theo Chiều Gió.

Hai mươi năm sống mòn, sống mỏi, sống dzật, sống dzờ – hay sống vật, sống vờ cũng rứa – trong lòng thành phố thủ đô thương đau, không một lần tôi đi vượt biên. Nhưng dzậy mà trong những đêm buồn thiệt là buồn, buồn tả buồn tơi, buồn rơi lá lốt, buồn tuột giải rút, buồn tụt dây lưng, nằm phơi rốn thao thức trên sàn xi-mo Lầu Bát Giác Chí Hòa, nôm na và hụych tọet là Nhà Tù Chí Hòa, cũng có đêm tôi mơ tôi vượt biên đến được Pulan Bidong, Pulan hay Pulau cũng rứa, hay đến được đất Mã Lai, Nam Dương.

Những đêm xanh xưa ấy trong những phòng giam ba bức tường, một hàng song sắt vây quanh, tôi mơ: Như mọi người Việt được người thế giới gọi là Thuyền Nhân: Boat People, vượt qua được biển Ðông trong chuyến đi mười phần chết chín, tôi dzô trại tị nạn chờ ngày lên máy bay sang Hoa Kỳ. Vượt biển sang được đến xứ người, dù chỉ mới là xứ người Mã, người Nam Dương, kể như là xong dzồi, thành công, thắng dzồi. Cuộc sống trên đảo chờ ngày đi sang Mỹ dù có khổ cũng vẫn sướng gấp triệu lần cuộc sống ở quê nhà trong kìm kẹp của bọn Bắc Cộng ác ôn côn đồ. Trước sau, sớm muộn gì ta cũng vĩnh biệt hải đảo xứ người này. Vội sang Mỹ làm chi. Hãy sống trên đảo xa trọn vẹn những ngày, những đêm Ðịnh Mệnh an bài cho ta sống, như ta đã sống trong những ngục tù cộng sản ở quê nhà. Cuộc đời có hạnh phước, có họan nạn, có tuyệt vọng, có hy vọng, có ngọt bùi, có đắng cay, có bỏ nước chạy lấy người không kịp, có gà què kẹt giỏ, có tù đầy, có vượt biên, có ở đảo.. mới là đầy đủ.

predetorTrong những đêm mơ màng ấy trên sàn xi-mo Nhà Tù Chí Hòa tôi mơ lên được đảo, tôi sẽ lập tức víết thư, gửi điện tín, và nếu có thể, phone đến tất cả những người bạn thân, sơ tôi biết địa chỉ ở Mỹ, Pháp, Anh, Úc, Congo, Dzimbabuê..vv.. ở hằm bà lằng síu oắt khắp mọi nơi trên trái đất, với lời kêu gọi bi thiết: “Trăm cay, ngàn đắng, một sống, chín chết đến được đảo. Gửi ngay cho ít tiền.” Có tiền cứu trợ, tôi sẽ hút Lucky Strike Ba Hàng Chữ For Export Only–Singapore Duty Not Paid, Pall Mall King Size, Philip Morris Vàng. Hút thả dàn, hút tối ngày, sáng đêm, hút trả thù những ngày cơ cực ở quê nhà phải hút thuốc lá Vĩnh Hảo, thuốc Rê nóng cháy môi mà không đủ dose vì thuốc có quá ít nicotine. Tôi sẽ kín đáo tìm trong trại tị nạn một em Nữ Thuyền Nhân không quá trẻ – những năm 1980 tôi trên dưới 45 tuổi – tôi sẽ tìm một em trạc 30-35-40, không cần em đẹp hay sexy chi lắm, chỉ cần em có vẻ hiền hậu, lương thiện, và em vượt biển đến đảo một mình, tôi sẽ nói với Nàng, tức với Em:

– Em muốn đi chơi thành phố không? Anh có tiền các bạn anh gửi cho, anh mời em đi chơi với anh.

Tôi xin phép ban quản đốc trại, tôi đưa nàng ra đường chờ xe bus đi về thành phố. Chúng tôi nắm tay nhau đi dạo phố người, như ngày nào tươi nắng chúng tôi đi bên nhau trên đường Lê Lợi, Tự Do, dzô Thương Xá Tax, tiệm Giải Khát Pole Nord, tiệm Kem Mai Hương, Nhà Sách Khai Trí, Nhà Sách Xuân Thu, Phở Minh, tiệm Hủ tíu Paté-chaud Phạm Thị Trước..vv.. Ở xứ người, ở chợ người, bằng đô-la của bạn cho, tôi mua tặng nàng vài món quà nhỏ: khăn bông, bàn chải đánh răng, sà-bông thơm, gương lược..vv.. rồi tôi nói với Nàng:

– Anh có lời thề anh không bao giờ vào rạp xi-nê ở Sài Gòn xem phim của bọn Cộng. Không những chỉ thề suông, anh thề độc: sống ở Sài Gòn mà vào rạp xi-nê xem phim cộng sản, anh hộc máu chết ngay tại cửa rạp. Anh thề anh chỉ đi xem xi-nê ngày nào anh đến được Ðất Tự Do. Hôm nay anh ở trên đất Tự Do, hôm nay là lần thứ nhất sau Ngày 30 Tháng Tư Ðen Hơn Mõm Chó anh trở lại rạp xi-nê, em đi coi xi-nê với anh nhé?â

Tôi xin lỗi đã làm quí vị sốt ruột vì tôi kể lể dài dòng, tôi phải kể để nói lên việc tôi đã giữ được lời thề “Không đi xem phim cộng sản..” Trong hai mươi mùa lá rụng sống ở Sài Gòn sau năm 1975 tôi đã không một lần đi xem xi-nê. Có thể có những vị Cựu Thuyền Nhân từng sống ở những trại tị nạn đọc chuyện tôi kể như thế này, cười rằng: “Anh này viết nhảm. Thuyền nhân sống ở đảo khổ bỏ cha đi, làm gì có chuyện anh ả dắt nhau ra tỉnh xem phim xi-nê..!” Tôi xin lỗi, Tôi đã viết đây là chuyện tôi tưởng tượng. Mười chuyện tưởng tượng thì có đủ mười chuyện không có thật.

Nhưng mà tôi kể chuyện tôi tưởng tượng thôi. Tôi không vượt biên nên tôi không là Thuyền Nhân, tôi không sống ngày nào trên đảo, nhưng dù có vượt biên, có là Thuyền Nhân, có đến đảo, thì vừa bước chân lên đảo chắc như bắp rang là tôi sẽ lập tức buồn nhớ quê hương, tôi sẽ thương vợ, nhớ con, tôi ở đảo yên thân tôi rồi nhưng vợï con tôi sống khổ ở Sài Gòn, đồng bào tôi đang rên siết trong gông cùm cộng sản, biết ngày nào tôi mới được gặp lại vợ con tôi, những năm 1980 có ai ngờ chỉ 10 năm sau người Việt từ Mỹ về Sài Gòn đông như kiến, người Việt ởi Mỹ về Sài Gòn như đi chợ, nhưng khi đến được hải đảo vừa bị mất quê hương, mất vợ con, tôi lòng dạ nào mà tuyển lựa một em Nữ Thuyền Nhân Nửa Chừng Xuân Thắm, cùng em dắt tay nhau phơi phới ra thành phố người, đưa nhau vào rạp xi-nê xem phim như thế. Tôi là người, tim phổi tôi đâu phải bằng gỗ đá.

Tháng Tư năm 1984 khi bọn Công An Thành Hồ cho xe ô tô đến nhà đón tôi đi tù lần thứ hai, Sài Gòn rách hơn cái sơ mướp, nát hơn cái mền Sakymen, một xóm cả hai, ba trăm nhà may ra chỉ có một, hai nhà còn cái TiVi Ðen Trắng. Ðầu năm 1990, 6 năm sau, tôi từ nhà tù trở về mái nhà xưa, Sài Gòn đầy những máy TiVi Mầu, Ðầu Máy Video, phim Video Cho Muớn Ðủ Lọai: Tây, Tầu, Mỹ, Nhật. Trên những đường phố Sài Gòn cứ một, hai trăm thước lại có một nhà cho mướn đầu máy, phim video. Con tôi nói:

– Con mướn đầu máy với phim Vi-đê-ô về nhà cho Bố xem.

whitneyTrong những bộ phim Video đầu tiên tôi coi năm 1990 ở Sài Gòn có phim Predator, Arnold – Lực Sĩ Ðẹp Arnold, người bi giờ là Thống Ðốc Cali, trong Predator đóng vai Chiến Sĩ Biệt Kích Mỹ đánh nhau với Quái Nhân-Bò Cạp Hành Tinh lạc cõi trần ai. Predator làm tôi mê mẩn.

Tôi mê mẩn cũng phải thôi. Mười lăm năm rồi tôi không được xem phim Mỹ. Tôi không nhớ phim xi-nê cuối cùng tôi xem trứơc ngày Sài Gòn Ðứt Phim 30 Tháng Tư 1975 là phim gì. Phim Action như Predator là nhất, Number One. Phim không cần đối thọai, không cần có đàn bà, không cần cốt truyện, người xem vẫn bị hấp dẫn, vẫn biết có chuyện gì xẩy ra; Predator có những cảnh bắn nhau chí chạt, tả tơi, tơi bời, tanh banh rừng núi.

Bố con tôi biết Arnold từ những năm 1970 nhờ chung tôi xem những tạp chí BodyBuilding của Mỹ – những năm từ 1965 đến 1973 quân nhân Mỹ ở Sài Gòn đọc sách báo Mỹ xong vứt đi, người Việt lao công trong những bin-đinh Mỹ lấy đem ra bán cho những sạp sách báo vỉa hè – bố con tôi thấy ảnh Arnold trên các tạp chí ấy. Những năm 1970 Lực Sĩ Thẩm Mỹ Ðẹp Nhất-To Nhất Mỹ là Dave Draper, Arnold mới là Mầm Non. Hai mươi năm sau, 1990, Arnold trở thành Lực Sĩ Thẩm Mỹ Số Một Thế Giới.

Trong một phim video tôi được xem một đọan quảng cáo phim The Bodyguard. Kép Kevin Kostner đóng vai chàng vệ sĩ bảo vệ Nữ ca sĩ Whitney Houston. Lần thứ nhất tôi nhìn thấy Whitney Houston, lần thứ nhất tôi nghe Whitney Houston hát. Tôi mê Whitney Houston liền một khi. Tôi đi khắp các tiệm cho mướn phim Video ở Sài Gòn, tìm mướn cho bằng được phim The Bodyguard.

Ở Sài Gòn, tôi xem đi, xem lại The Bodyguard ba, bốn lần. Trong phim Whitney Houston hát một bài hay tuyệt trần đời. Chỉ cần bài hát ấy, tiếng hát ấy của Nàng thôi là đủ làm cho tim tôi vỡ ra làm 412.567.834 mảnh. Phim The Bodyguard ở Sài Gòn là phim Video sang đi, sang lại, hai, ba lần sang, nhiều đọan bị mờ, âm thanh bị rạn. Sang Mỹ, vừa có chỗ an cư, tôi đến ngay Nhà Blockbuster mướn phim The Bodyguard về xem. Ðầu máy tốt, phim tốt, hình ảnh rõ, âm thanh tuyệt hảo, tôi tận hưởng Whitney Houston trong The Bodyguard.

Nhưng về phim xi-nê tôi thấy Whitney Houston chỉ có mỗi một phim The Bodyguard là hấp dẫn, hai phim sau của nàng, Waiting to ExhaleThe Preacher’s Wife, làm tôi thất vọng.

Thế rồi trên những tờ báo chợ của Mỹ – báo chợ của Mỹ khác với báo chợ Việt ở Mỹ là báo chợ Mỹ bán ở những chợ thực phẩm Mỹ, báo chợ Việt ở Mỹ để cho người Việt lấy không ở những tiệm thực phẩm Việt – tôi thấy đăng dài dài những chuyện bê bối trong đời sống của Whitney Houston: nàng có anh chồng chẳng ra gì, không phải một mà nhiều lần chồng nàng đánh nàng tả tơi, nàng bị cảnh sát bắt vì say rượu lái xe, nàng chơi ma túy, nàng phải vào Viện Giải Ðộc Ma Túy..

Cuộc đời ái tình và sự nghiệp của Người Nữ Ca Sĩ tôi ái mộ đến đây là xuống dzốc không phanh ư ? Thật tiếc cho Whitney Houston, tôi thương Nàng quá là thương!

Những tháng đầu năm 1995 bánh xe lãng tử mới đưa tôi đến Hoa Kỳ, tôi được anh em tôi mời đến chơi ở những thành phố họ ở. Một ngày Tháng Năm 1995 tôi đến Houston, Texas. Trong buổi gặp lại nhau ở xứ người. nói chuyện với anh em và bạn đọc ở Nhà Hàng Fukim, Houston, một ông độc giả nhắc lại một số những câu gần như thành ngữ những năm 1960 ông đọc được trong những phóng sự của tôi. Ðó là những tiếng, những câu tả oán, cầm nhầm, đi khách, ăn khách, đớp hít, đấu láo, ăn đong, đong thóoc, hít tô phe, sơ-mi gỗ, bà ba gỗ, ca ve, ca va, phú lỉnh, lên xe bông, bề hội đồng, phây phây, phom phom, đi một đường tiếu ngạo, đi tầu suốt..

Không phải tôi là người sáng chế ra, tức đặt ra những tiếng ấy. Ðó là những tiếng trong ngôn ngữ của giới giang hồ, đa số là những tiếng tôi nghe được của những anh em trong Ðoàn Cải Lương Kim Chung Tiếng Chuông Vàng Thủ đô. Tôi chỉ có công đưa những tiếng ấy vào phóng sự tiểu thuyết, và phổ biến những tiếng ấy trên báo.

Và ông bạn Houston nhắc đến câu “Tóc uốn kiểu Lô-lô Úp Dza, Lô-lô Úp Dzô..”, lời ông nói làm tôi bùi ngùi nhớ lại thời hoa niên của tôi. Những năm 1960 tôi ba mươi tuổi, tôi sống thơ thới hân hoan phơi phới trong thành phố Sài Gòn thân thương của tôi, tôi làm nhân viên tòa báo Sàugònmới, nhật báo có số báo bán cao nhất nên là nhà báo giầu nhất thời ấy, tôi viết tiểu thuyết quanh năm cho Nhật báo Ngôn Luận, cho các tuần báo Văn Nghệ Tiền Phong, Phụ Nữ Ngày Mai, Kịch Ảnh, Màn Ảnh.. Những năm ấy tôi trẻ, tôi có việc làm vững chắc, gia đình tôi yên ấm, tôi kiếm được tiền, tôi sống, tôi yêu, tôi làm, tôi viết, tôi chơi vi vút., vung vít..

Trong những cái gọi là phóng sự tiểu thuyết tôi viết năm xưa ấy tôi có dùng thành ngữ “Tóc nàng kiểu Lô-lô Úp Dza, tóc nàng kiểu Lô-lô Úp Dzô..” Ðó là một trong những lời quảng cáo đăng báo của những tiệm uốn tóc ở Sài Gòn – Chợ Lớn, những tiệm uốn tóc mà chủ nhân là những Cô Lìn, Chú Cóon.

Sài Gòn 1960..! Houston 1995… Washington DC 2006… Ôi.. thấp thoáng đấy mà 46 năm… Thời gian qua như thế thì.. Công Tử Hà Ðông làm sao còn có vóc dzáng James Dean những năm 1960 xanh thắm ngày xưa. Làm gì mà Chàng chẳng tàn phai nhan sắc!

Phải chăng từ độ ấy quan san
Trời đất cùng đau nỗi hợp tan
Riêng có mình ta phai áo lục
Còn Em sau trước vẫn hồng nhan?

Mèn ơi.. Ðó là Thơ Thi sĩ Vũ Hoàng Chương, hổng phải Thơ Tui. Kiếp này tôi không là Thi sĩ bởi vì đời đã có những Thi sĩ Vũ Hoàng Chương, Ðinh Hùng, tôi không làm Thơ vì đời đã có Thơ Ðinh Hùng, Thơ Vũ Hoàng Chương. Mỗi lần trái tim tôi thổn thức, hồn tôi nức nở, nôm na là mỗi lần tôi xúc động, tôi muốn làm Thơ, tôi đã có sẵn Thơ của hai Thi sĩ. Thơ của hai ông diễn tả trạng thái tâm hồn tôi một cách tuyệt vời, tôi còn phải ì ạch mần Thơ làm chi nữa, nhất là khi Thơ tôi lại dở ẹt, nhạt hơn nước ốc.

Ðây là Thơ Tôi:

Vèo trông lá rụng Rừng Phong
Ái ân phù thế lòng vòng thế thôi.

Cảm khái vì chuyện Whitney Houston, đây là bài Thơ tôi làm hôm nay, một ngày Tháng Năm 2006 tôi sống ở Rừng Phong, Xứ Tình Nhân, Kỳ Hoa Ðât Trích:

Vèo trông lá rụng Rừng Phong..
Ðẹp trai mấy cũng già thòng thế thôi.
Soi gương, nhìn ảnh bồi hồi..
Nhớ xưa ta vẫn cười người bụng to
Ngờ đâu ta bụng bi giờ..
Xiết dây belt cũng thoớc-ty six in-chờ…! Hỡi ơi..!

Vòng bụng 36 inches!

Cảm khái cách gì.

Buồn sao buồn não, buồn nùng, buồn đến không còn viết được nữa. Xin tạm ngừng Chương Trình Văn Nghệ Tạp Lục của Ban Tùm Lum Hải Ngọai ở đây.

 

One Response

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: